Chương 31
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy?

Sơ Vũ nhìn thẳng vào anh, bốn mắt giao nhau, không ai nói câu nào. Con người sao có thể miệng tiện đến vậy chứ.

Cho dù cô có dậy sớm mỗi ngày học thuộc cả đống meme thì cũng không chơi lại được Thẩm Trạc, cái kiểu thiên phú chơi chữ bẩm sinh này đúng là khó đỡ.

"Cảm ơn anh đã nhắc, lần sau gặp nhất định sẽ gọi là chú Thẩm." Sơ Vũ chuyên tâm ngó xuống bộ móng đang sơn dở, không thèm để ý đến anh nữa.

Ôn Lê ngồi bên cạnh cố nín cười, cô nàng hiểu rõ Sơ Vũ mà, cái kiểu hài hước lạnh nhạt của cô luôn khiến người khác không kịp trở tay, nhưng điều khiến cô không hiểu được là tại sao Thẩm Trạc lần nào cũng phối hợp "chương trình" dữ vậy.

Hai người này mà đứng chung một sân khấu có khi còn lên được sân khấu Gala Tết, chắc chắn còn thú vị hơn mấy tiết mục gói bánh chưng nhiều.

"Mà dạo này điện thoại rác của cậu sao nhiều thế?" Cô nàng vừa làm móng cho Sơ Vũ vừa lẩm bẩm, "Cảm giác ngày nào cũng có mấy cuộc gọi."

Sơ Vũ cũng thấy kỳ lạ, ban đầu còn tưởng là do nhóm scam từ Myanmar lại rục rịch kiếm thành tích, ai ngờ hỏi người khác thì chẳng ai bị gọi cả, mỗi cô là ngày nào cũng bị réo.

"Ngày nào cũng phải bốn, năm cuộc trở lên, mà để tớ biết ai bán thông tin cá nhân của tớ là tớ report với kiện lên tận thiên đình luôn á."

Thẩm Trạc lúc này đang dọn dẹp đồ trên bàn ăn sau lưng sofa, liếc sang Thịnh Diễm đang ngồi không làm gì: "À mà thầy hướng dẫn bảo tuần sau cậu nộp đề cương đề tài đấy."

"Ơ? Gì cơ? Tôi nhớ là tuần sau nữa mà?" Thịnh Diễm lấy điện thoại ra xem lại tin nhắn trong nhóm.

Thẩm Trạc vừa cầm đồ bước vào bếp vừa thản nhiên đáp: "Tôi nói với cô ấy là dạo này cậu rảnh rỗi quá, thế là cô ấy đổi ý."

"Đ* m* Thẩm Trạc, đầu óc cậu có vấn đề à?!" Thịnh Diễm gào lên phía sau anh, "Mỗi lần không vui là cậu lại lôi cô Lâm ra hành tôi, ông nội nó chứ! Học kỳ trước hành tôi đến mức chỉ lấy được học bổng hạng ba, tôi thà không cần còn hơn! Phước phần đó cậu có muốn thì tôi nhường!"

"Không cần. Tôi được học bổng hạng một rồi." Thẩm Trạc thản nhiên nói.

Thịnh Diễm đứng hình, nhìn người đang mặt lạnh rửa rau mà cạn lời, liền đuổi theo cố tình trêu chọc: "Làm sao nữa thế, công chúa Thẩm?"

Thẩm Trạc chẳng buồn đáp. Mới nãy nghe tiếng Thịnh Diễm gào rú cũng thấy vui lên một chút.

Anh vừa định rửa tay chuẩn bị nấu ăn thì điện thoại trong túi rung lên. Nhìn thấy là cuộc gọi của Phương Bác, anh liền bắt máy.

"Anh Thẩm, cái số điện thoại hôm trước cậu đưa tôi, tôi không kịp điều tra, nhưng hôm đó lỡ tay bấm nhầm gọi đi rồi, không phải số ở Bắc Kinh."

Giọng Phương Bác vang lên trong tai nghe. Trước đó Thẩm Trạc đưa số là để nhờ cậu ta tra giúp xem trong giới đua xe có ai rảnh quá định chơi khăm anh.

Thẩm Trạc suýt chút nữa thì quên khuấy mất vụ này, mấy hôm trước đã chặn số đó luôn rồi, còn định xóa đi cho khuất mắt, ai ngờ bị mấy tin nhắn khác đẩy xuống nên quên béng.

"Số đó ở đâu?" Anh hỏi.

"Giang thị, bên giới đua xe ở Giang thị cũng có mấy người quen." Phương Bác nói, "Nhưng lúc đó tôi gọi qua đầu dây là giọng nữ, tôi sợ bị lộ nên không dám lên tiếng. Cơ mà nói thật, giọng đó nghe quen lắm."

Thịnh Diễm đứng bên cạnh nghe thấy hết, cười cười chọc ghẹo: "Cái đồ ế từ trong trứng, đã nói chuyện với bao nhiêu con gái đâu mà còn phân biệt được giọng quen với không quen hả? Giỏi dữ."

Trong lúc đang tám chuyện thì bỗng một tiếng hét chói tai vang lên từ phòng khách làm cả Thẩm Trạc lẫn Thịnh Diễm giật bắn người. Hai ngươif lập tức phóng ra xem có chuyện gì.

Kết quả thấy Sơ Vũ đang ngồi trên sofa ôm ngón tay gào lên thảm thiết: "Ôn Lê! Tớ không muốn màu đỏ chót này đâu! Xấu chết đi được!"

Trông thảm không chịu nổi, y như thể vừa tay không bốc thịt sống xong vậy. Đến nửa đêm soi gương rửa mặt chắc tự hù chết mình mất.

"Ai da biết rồi biết rồi, thử màu thôi mà." Ôn Lê vội vàng an ủi rồi lấy đồ ra tẩy.

Thẩm Trạc với Thịnh Diễm liếc nhau, vừa nãy nghe vậy tưởng bị chó cắn cơ đấy.

Trong điện thoại, Phương Bác lúc nãy còn không mô tả nổi, giờ như được gợi cảm hứng.

"Ê, nói nghe nè, cái giọng hồi nãy nghe qua điện thoại rất giống giọng người đầu tiên vừa nói chuyện á, có điều nhẹ nhàng hơn một chút. Hồi nãy ai thế?"

Thịnh Diễm đứng kế bên chửi thầm: Đúng là đồ phân biệt giọng dở ẹc. Người đầu tiên nói là Sơ Vũ, thế mà cũng không nhận ra.

Thẩm Trạc trầm ngâm, tuy anh làm mấy chuyện xấu thì hay quên nhưng cũng mơ hồ nhớ chút chút. Đúng lúc đó, điện thoại của Sơ Vũ đặt trên bàn lại reo lên lần nữa.

"Lại là lừa đảo nữa." Cô lẩm bẩm với Ôn Lê rồi tiện tay úp ngược điện thoại lại trên bàn.

"Được rồi, tôi biết rồi." Thẩm Trạc nói với Phương Bác rồi cúp máy.

"Biết cái gì hả?" Thịnh Diễm vẫn chưa chịu tha, tiếp tục gặng hỏi. Nhưng Thẩm Trạc chẳng thèm để ý đến anh.

Thẩm Trạc tuy cảm thấy Sơ Vũ ngoài mặt trông hiền lành vô hại, nhưng chắc chắn không đơn giản vậy. Dù gì thì người xem "phim khuya" suốt một tuần như cô, bảo là thuần khiết thì đúng là không thể tin.

Nhưng nếu nói cô b**n th** tới mức mỗi ngày gọi điện thoại phá anh, mỗi lần còn thay đổi cách nói chuyện như diễn kịch ấy... anh cũng không tin. Vì anh nghĩ mãi cũng không hiểu cô làm vậy để làm gì.

Chẳng lẽ thật sự là b**n th**?

Trong lúc chờ ăn cơm, Thẩm Trạc bước ra phòng khách thì thấy hai cô kia vẫn đang loay hoay làm móng tay, rõ ràng chỉ có mười ngón thôi mà không hiểu sao làm hoài chưa xong.

"Các em học cấp ba trường nào thế?" Thẩm Trạc tiện miệng hỏi, "Tôi với Thịnh Diễm trước giờ chưa từng gặp hai người."

Ôn Lê ngẩng đầu liếc anh một cái: "Vậy hai anh học trường gì?"

Thịnh Diễm đang ngồi ở đầu kia sofa chơi game, đáp không thèm ngẩng mặt: "Tôi, Thẩm Trạc, với Phương Bác đều là học sinh trường Phụ Trung Bắc Kinh."

Ôn Lê nghe vậy thì cười trừ, bảo sao chưa từng gặp: "Phụ Trung á? Cái đó là trình tôi không với tới đâu, tôi học cấp ba ở trường Trung học Thực nghiệm Bắc Kinh, chỉ nghe danh Phụ Trung như truyền thuyết."

Cô nàng thi đại học có mấy khoản được cộng điểm thêm nên mới đậu được ngành này.

"Còn em?" Thẩm Trạc chuyển ánh mắt sang cô gái đang tập trung nghiên cứu bộ móng tay của mình.

Ôn Lê lên tiếng trước: "Sơ Vũ không phải người Bắc Kinh, chắc chắn hai anh càng không biết rồi."

"Phụ Trung Giang thị." Sơ Vũ bổ sung thêm.

Thật ra Giang thị với Bắc Kinh cũng không cách nhau xa lắm, nếu không nhà cô đã chẳng đồng ý cho học xa như thế, vì thấy khoảng cách không quá bất tiện, dịp nghỉ lễ vẫn có thể về thăm nhà.

Ôn Lê hừ một tiếng, chỉ vào Sơ Vũ với vẻ đầy tự hào: "Cô ấy là thủ khoa khối Tự nhiên của Phụ Trung Giang thị đấy, siêu siêu giỏi luôn!"

Sơ Vũ hơi bất đắc dĩ. Hồi đó thật ra cô chẳng có chủ kiến cũng chẳng đam mê gì rõ ràng, điểm số cao thì ngành nào cũng đủ điều kiện xét tuyển, cuối cùng chọn đại một ngành top đầu của Kinh Đô, kiểu kiểu như "dầu vạn năng".

"Đừng nói nữa, giờ thấy hối hận vì học công nghệ thông tin rồi đấy." Sơ Vũ thở dài, "Người hiền dễ bị bắt nạt, người ngu lại đi học công nghệ thông tin."

"Chuẩn bài!" Thịnh Diễm không nghe hết câu, nhưng vừa nghe tới đoạn đó là hùa liền.

Anh ta chỉ vào Thẩm Trạc, nói với Ôn Lê: "Khéo ghê chưa, cậu ta là thủ khoa khối Tự nhiên của Phụ Trung Bắc Kinh, em chưa từng thấy tên trên báo à?"

Ôn Lê liếc mắt khinh bỉ, cô nàng sao dám nói thật là từ đầu tới cuối vẫn đọc nhầm tên Thẩm Trạc thành "Thẩm Diệu", nên học chung một năm rồi mà vẫn chưa liên kết được hai cái tên đó là một người.

Cô nàng nhanh chóng chuyển mũi giáo sang chọc vào nỗi đau của Thịnh Diễm, hồi năm nhất vì ham chơi quá độ nên anh ta bị trượt mấy môn liền, đến bữa ăn nào cũng bị bố xả một trận nên cô nàng nhớ rất rõ.

"Người ta không thích đi học lắm nhưng cũng không bị trượt môn."

"Tôi chẳng qua là dành thời gian để trải nghiệm game thôi, ai như ai kia chơi dở banh xác, ngày nào cũng bị đồng đội chửi."

Hai người cà khịa qua lại một lúc, rồi cùng nhau cầm tay cầm chơi game của Thẩm Trạc kéo nhau sang góc bên kia thi đấu.

Thẩm Trạc đứng bên nhìn cảnh Thịnh Diễm đối xử bạo lực với máy game của mình mà vẫn không lên tiếng.

Sơ Vũ thấy lạ, bình thường người này có chút gì không vừa ý là càu nhàu liền, hôm nay lại ngoan như cún, đúng là hiếm lắm.

Cô vừa ngẩng lên thì đụng ngay ánh mắt thâm trầm của Thẩm Trạc, không biết đang nghĩ gì mà nhìn cô kiểu âm u rờn rợn.

"Sao thế?" Cô vẫn chủ động hỏi trước. Giải quyết sớm cái mood công chúa của anh thì tí nữa ăn cơm còn có thêm món, đây là kinh nghiệm xương máu Sơ Vũ tích lũy gần đây.

"Không sao." Thẩm Trạc cúi đầu nhìn điện thoại. "Em đặt giúp tôi ly trà sữa, lát ăn cơm uống."

"Ờ." Sơ Vũ cứ tưởng có chuyện lớn, cô lướt nhanh danh sách mấy tiệm trà sữa trên Meituan. "Anh muốn uống tiệm nào?"

Dù gì trong đám này, miệng Thẩm Trạc là chảnh nhất.

"Tiệm này đi." Thẩm Trạc chỉ tay vào màn hình. "Tiệm này đang có trà sữa kết hợp với nhân vật anime, nhưng chỉ tặng quà cho tài khoản mới, số điện thoại của tôi dùng rồi, mà tôi vẫn muốn có một phần."

Sơ Vũ đáp lại ngay: "Không ngờ anh lại là một otaku ẩn dật đó nha."

Thẩm Trạc liếc nhìn cái hình minh họa anime trên banner, đến tên nhân vật anh còn chả biết là gì, nhưng điều đó không quan trọng.

Anh cúi mắt nhìn cô, giọng chậm rãi, giống như đang dụ dỗ ai đó.

"Ồ... Thế Sơ tiểu thư có lòng muốn tặng tôi một phần không?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Hình như bạn cùng nhà là người mẫu nam Chương 2: Chương 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu Chương 3: Chương 3: Bám theo Chương 4: Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng Chương 5: Chương 5: Lấy thân báo đáp Chương 6: Chương 6: Học thuật Đát Kỷ Chương 7: Chương 7: Anh Thẩm, anh còn giận không vậy? Chương 8: Chương 8: Chứng khát da Chương 9: Chương 9: Chúng ta chia tay đi Chương 10: Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao Chương 11: Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa Chương 12: Chương 12: Em có ngủ hay không? Chương 13: Chương 13: Trai bao chạy KPI Chương 14: Chương 14: Trinh tiết của Thẩm công chúa Chương 15: Chương 15: Nhiều lúc cậu như khúc gỗ á! Chương 16: Chương 16: Một trăm cách đùa giỡn đàn ông Chương 17: Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh Chương 18: Chương 18: Sao em lại ở đây? Chương 19: Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả Chương 20: Chương 20: Không giữ nữ đức Chương 21: Chương 21: Tôi không muốn thích anh nữa Chương 22: Chương 22: Sống dở chết dở Chương 23: Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Chương 24: Chương 24: Còn không đi à? Chương 25: Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động Chương 26: Chương 26: Đang đợi tôi Chương 27: Chương 27: Chúng tôi sẽ đi cùng nhau Chương 28: Chương 28: Bế công chúa Chương 29: Chương 29: Anh có bạn gái chưa? Chương 30: Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương Chương 31: Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy? Chương 32: Chương 32: Lần rung động gần nhất Chương 33: Chương 33: Hôn người khác giới Chương 34: Chương 34: Cứng quá Chương 35: Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh Chương 36: Chương 36: Nhịp tim rối loạn Chương 37: Chương 37: Té ngã Chương 38: Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt Chương 39: Chương 39: Anh ơi, nhìn nè Chương 40: Chương 40: Chơi cũng khá táo bạo Chương 41: Chương 41: Trông có vẻ rất giỏi Chương 42: Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc Chương 43: Chương 43: Bạn gái Chương 44: Chương 44: Thừa nhận là em rồi Chương 45: Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng Chương 46: Chương 46: Lao thẳng vào lòng Chương 47: Chương 47: Đi với tôi Chương 48: Chương 48: Em đi dỗ cậu ta đi Chương 49: Chương 49: Vợ anh đó Chương 50: Chương 50: Thẩm Trạc không làm chuyện tử tế Chương 51: Chương 51: Yêu thầm tôi à? Chương 52: Chương 52: Để tôi bế em Chương 53: Chương 53: Bạn trai Chương 54: Chương 54: Ôm em một cái đi Chương 55: Chương 55: Bạn gái tới kiểm tra à? Chương 56: Chương 56: Em đang nghĩ gì vậy? Chương 57: Chương 57: Vẫn chưa có ý định ở bên nhau Chương 58: Chương 58: Anh ăn tối chưa? Chương 59: Chương 59: Sơ Tự Chương 60: Chương 60: Đánh nhau Chương 61: Chương 61: Để em giúp anh Chương 62: Chương 62: Không thoải mái Chương 63: Chương 63: Còn lạnh không? Chương 64: Chương 64: Anh ruột của em, Sơ Tự Chương 65: Chương 65: Tuyệt đối không có chuyện đó Chương 66: Chương 66: Xài của anh Chương 67: Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em? Chương 68: Chương 68: Không rời nổi anh Chương 69: Chương 69: Vượt xa anh ta Chương 70: Chương 70: Chú ý an toàn Chương 71: Chương 71: Giấu người trong phòng Chương 72: Chương 72: Chẳng lẽ còn mang em đi bán? Chương 73: Chương 73: Cân nhắc cho anh một danh phận Chương 74: Chương 74: Muốn hôn môi Chương 75: Chương 75: Nụ hôn đầu tiên Chương 76: Chương 76: Em đang nhìn chỗ nào thế? Chương 77: Chương 77: Hôn thêm một lát Chương 78: Chương 78: Tình yêu không phải bí mật Chương 79: Chương 79: Anh thì lớn Chương 80: Chương 80: Bởi vì khi nãy không hôn em? Chương 81: Chương 81: Đúng không chú Thẩm? Chương 82: Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à? Chương 83: Chương 83: Rửa lại cái đầu đi Chương 84: Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy Chương 85: Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy? Chương 86: Chương 86: Bé cưng, sẽ xảy ra chuyện đấy Chương 87: Chương 87: Sweetheart Chương 88: Chương 88: Thật ra có một cái Chương 89: Chương 89: Còn chưa từng theo đuổi anh Chương 90: Chương 90: Phát nhầm vào tai nghe của bạn cùng phòng thì phải làm sao? Chương 91: Chương 91: Sao em lại háo sắc quá vậy? Chương 92: Chương 92: Chúng ta cùng xem Chương 93: Chương 93: Ngủ ngon nhé bảo bối Chương 94: Chương 94: Em nghe cô ấy Chương 95: Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ Chương 96: Chương 96: Con đang theo đuổi Chương 97: Chương 97: Bồi thường Chương 98: Chương 98: Ý em là anh không yêu em? Chương 99: Chương 99: Công thức tính Chương 100: Chương 100: Tiểu Ngư mở cửa Chương 101: Chương 101: Cùng chung chăn gối Chương 102: Chương 102: Cô Sơ Chương 103: Chương 103: Em đâu phải miếng sưởi tay Chương 104: Chương 104: Bảo bối, nói dừng lúc nào cũng được Chương 105: Chương 105: Chỗ nào cũng phải hôn Chương 106: Chương 106: Anh trai, chị dâu Chương 107: Chương 107: Gặp cô giáo Chương 108: Chương 108: Một đêm tám lần Chương 109: Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài? Chương 110: Chương 110: Có phải anh chưa mua cái kia không? Chương 111: Chương 111: Nụ hôn lúc chia tay Chương 112: Chương 112: Ai đẹp trai hơn? Chương 113: Chương 113: Mèo Chương 114: Chương 114: Tóc trắng ngông cuồng Chương 115: Chương 115: Dễ phạm tội Chương 116: Chương 116: Đồ ngốc Chương 117: Chương 117: Vinh hạnh của anh, công chúa Chương 118: Chương 118: Thiếu niên bất lương Chương 119: Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa Chương 120: Chương 120: Cậu ta đánh cả anh trai em đấy Chương 121: Chương 121: Châm ngòi ly gián Chương 122: Chương 122: Ngoạ Long Phượng Sồ Chương 123: Chương 123: Cảnh báo cấp cao nhất Chương 124: Chương 124: Kẻ ngốc nghếch đáng yêu Chương 125: Chương 125: Bộ đồ đó Chương 126: Chương 126: Anh cười cái được không? Chương 127: Chương 127: Anh thấy dễ thương mà Chương 128: Chương 128: Em biết anh là ai không? Chương 129: Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu Chương 130: Chương 130: Bí kíp theo đuổi người yêu Chương 131: Chương 131: Cảm giác rất tốt Chương 132: Chương 132: Vinh quang Chương 133: Chương 133: Dũng khí đối diện Chương 134: Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi Chương 135: Chương 135: Về rồi tính sổ với em Chương 136: Chương 136: Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay Chương 137: Chương 137: Nói năng linh tinh Chương 138: Chương 138: Có người yêu là mất nhân tính Chương 139: Chương 139: Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ Chương 140: Chương 140: Giúp anh tắm Chương 141: Chương 141: Vững như bàn thạch Chương 142: Chương 142: Lộ tẩy Chương 143: Chương 143: Ghen bậy ghen bạ Chương 144: Chương 144: Xin anh cho em ăn một miếng Chương 145: Chương 145: Tự do Chương 146: Chương 146: Xin lỗi Chương 147: Chương 147: Văn học 'giao mạng' Chương 148: Chương 148: Mùa hè của anh Chương 149: Chương 149: Bơi lội Chương 150: Chương 150: Có lạnh không? Chương 151: Chương 151: Không quen anh trai ruột luôn à? Chương 152: Chương 152: Chó đưa cậu ta, còn mèo thì em nuôi Chương 153: Chương 153: Dạo này có nhớ anh không? Chương 154: Chương 154: Tin rồi Chương 155: Chương 155: Nụ hôn trong bếp Chương 156: Chương 156: Nhớ anh lắm rồi Chương 157: Chương 157: Chỉ được phép nghĩ đến anh thôi Chương 158: Chương 158: Em đang đùa với lửa à? Chương 159: Chương 159: Trạc Chi Vũ Chương 160: Chương 160: Hoạ huyết quang Chương 161: Chương 161: Anh đâu có ngủ Chương 162: Chương 162: Yêu là chịu thua thiệt Chương 163: Chương 163: Eo chưa hỏng Chương 164: Chương 164: Thẩm Nhất Nhất Chương 165: Chương 165: Chỗ này không phải thận chứ? Chương 166: Chương 166: Thực phẩm chức năng gì đây? Chương 167: Chương 167: Thế này có là bình thường không? Chương 168: Chương 168: Trạc Chi Vũ Chương 169: Chương 169: Ngoại truyện 1: Ký tên là Z Chương 170: Chương 170: Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Ký Bạch Chương 171: Chương 171: Ngoại truyện 3: Cầu hôn Chương 172: Chương 172: Ngoại truyện 4: Món quà đến muộn Chương 173: Chương 173: Ngoại truyện 5: Anh tin em Chương 174: Chương 174: Ngoại truyện 6: Tân hôn vui vẻ Chương 175: Chương 175: Ngoại truyện 7: Ôn - Thịnh Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 8: Ôn - Thịnh Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 9: Chắc không phải là thầm thương trộm nhớ tôi đấy chứ? Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 10: Thề sống thề chết bảo vệ nụ hôn đầu Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé Chương 181: Chương 181: Ngoại truyện 13: Để cậu trong tim Chương 182: Chương 182: Ngoại truyện 14: Mệnh ông anh già đỏ thật đấy Chương 183: Chương 183: Ngoại truyện 15: Cậu là đồ ngốc Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 16: Sinh viên trao đổi Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi? Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 19: Chẳng phải đây là điều cậu muốn ngay từ đầu sao? Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện 20: Cho tôi nếm thử Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện 21: Kết cục của anh trai chị dâu