Chương 30
Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên

Chương 30: Không tiện lắm

Cô giúp việc theo sau thấy tình cảnh này, cũng không dám tùy tiện tiến lên - dù lúc đầu nhìn như là vì Bạch Tân quá yếu mà đột nhiên ngã vào người vị Trình tiểu thư này.

Trình Quý Thanh theo phản xạ mà ôm lấy cô.

Trước mặt Trình Quý Thanh là cánh tay nhuốm máu của Bạch Tân, vì quá sốc mà sững lại trong một giây, rồi lập tức nhíu chặt mày, đỡ cô dậy: "Sao lại thành ra thế này? Bị như vậy mà chị còn chạy ra đây làm gì? Không phải máu vẫn còn đang rỉ ra sao!"

Cô giúp việc nghe thấy liền bước tới: "Đúng thế đấy, tiểu thư cứ băng bó vết thương kỹ vào đã, chảy nhiều máu thế này cũng không biết ăn bao nhiêu mới bù lại được..."

Bạch Tân trước sau không nói lời nào. Chính cô cũng không hiểu tại sao, ban đầu chỉ muốn Trình Quý Thanh nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc đang cần cô ấy. Nhưng khi thấy Trình Quý Thanh vội vã chạy đến trước mặt mình, cô lại cảm nhận được nhịp tim mình đang đập thình thịch.

Lâu lắm rồi cô mới lại cảm thấy nỗi tủi thân và đắng cay rõ ràng đến thế.

Cô muốn làm điều gì đó, nói điều gì đó, để nhận được chút gì đó.... bù đắp cho nỗi tủi thân của mình.

Bạch Tân để mặc Trình Quý Thanh kéo mình vào nhà, như thể đây không phải là địa bàn của nhà họ Bạch, mà là của Trình Quý Thanh.

Cô nghe thấy Trình Quý Thanh nói.

"Có cồn i-ốt và băng gạc chứ? Có thuốc cầm máu hay kháng viêm không?"

"Không có thuốc thì lấy thêm băng gạc cũng được."

Trình Quý Thanh dìu Bạch Tân ngồi xuống sofa, tiếng cãi vã từ trên lầu vẫn còn vang vọng, cô cũng không nghĩ sự xuất hiện của mình có đúng lúc hay không, chỉ nghĩ phải nhanh chóng xử lý cho Bạch Tân.

Cô cúi xuống xem vết thương trên cánh tay trái của Bạch Tân, không nhận ra rằng Bạch Tân đã ra hiệu bằng ánh mắt cho cô giúp việc rời đi.

Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Trình Quý Thanh và Bạch Tân ngồi cạnh nhau trên sofa, thỉnh thoảng vang lên tiếng cãi vã và tiếng khóc từ Bạch Triệu Lương và Chu Bình trên tầng hai.

Trình Quý Thanh cẩn thận tháo lớp băng gạc thấm máu ra, khẽ nói:

"Chị cố chịu chút, có thể sẽ hơi đau đấy."

Bất chợt, Bạch Tân cảm thấy nỗi tủi thân trong lòng như càng trào dâng hơn.

Những năm tháng ở nhà họ Bạch, chưa một ai làm cô tủi thân như câu nói của Trình Quý Thanh.

Ban đầu cô không thấy đau, cô có thể không thấy đau.

Nhưng giờ đây.

Đau chứ.

Sao có thể không đau.

Lúc lớp gạc vừa được tháo ra, Trình Quý Thanh thấy rõ vết thương đẫm máu, hơi thở cô như nghẹn lại. Cô hiểu hơn ai hết làn da của Bạch Tân trắng và mịn màng đến mức nào, và khi nhìn thấy máu nhuộm đỏ làn da ấy, lòng ngực cô nóng ran lên.

Sao có thể làm người khác bị thương đến mức này chứ?!

"Sao lại ra nông nỗi này?"

"Chu Bình đập vào." Bạch Tân thấp giọng trả lời, ngừng lại một chút rồi nói thêm, "Lúc bà ta đập tới chị không kịp phản ứng."

Lửa giận bùng thẳng lên đầu Trình Quý Thanh, cô nghiến chặt răng, giọng lạnh lùng: "Bà ta dám động tay với chị."

Tuy giọng cô lạnh, nhưng khi cầm miếng bông thấm cồn i-ốt lau vết thương, động tác lại rất nhẹ nhàng.

Bạch Tân cúi đầu nhìn động tác của cô: "Cũng bình thường thôi."

Chu Bình không phải chưa từng ra tay với cô, chỉ là hồi đó cô còn nhỏ và chưa bị thương nghiêm trọng như lần này.

Ban đầu chỉ là lúc Bạch Triệu Lương vắng nhà, cô chỉ có cơm nguội qua loa, sau đó là những cái đẩy, những lần xô sát, rồi đến lần Bạch Hạnh Hạnh đẩy cô ngã xuống nước, Chu Bình cũng chỉ nói một câu: "Chưa có chuyện gì xảy ra mà."

Giống như hôm đó Bạch Triệu Lương nói ở Cục quản lý đặc biệt: "Thì con chẳng phải cũng chẳng làm sao rồi đấy thôi?"

Mãi đến khi cô thể hiện rõ giá trị của mình với Bạch Triệu Lương, cuộc sống mới dễ thở hơn đôi chút.

"Bạch Triệu Lương mặc kệ?"

Bạch Tân không trả lời, chỉ chăm chú nhìn những ngón tay thon dài của Trình Quý Thanh đang quấn lớp băng quanh cánh tay mình, từng vòng từng vòng.

Lúc nãy khi cô giúp việc băng bó, cô cũng chẳng thấy đẹp đến thế.

Trình Quý Thanh không biết Bạch Tân đang nghĩ gì, nhưng cô nhận ra câu hỏi của mình thật buồn cười. Nếu có sự quan tâm, làm sao Bạch Tân lại thành ra như thế này, ở đây một mình với vết thương?

Cô lại nhớ tới buổi sáng mình cũng gặp một vị phụ huynh "quái dị" như thế.

"Trình Quý Thanh."

"Hửm? Đau hả? Cố chịu chút, cái này phải băng chặt mới cầm máu được." Trong lúc quấn băng, Trình Quý Thanh ngẩng lên nhìn, chạm phải ánh mắt của Bạch Tân. Đầu Bạch Tân hơi tựa vào sofa, sắc mặt và đôi môi đã có phần tái nhợt.

Nhịp thở của cô ấy không hề bình ổn.

Trình Quý Thanh nhìn quanh một lượt rồi nói khẽ: "Chị nắm tay em một chút đi."

Dù gì cũng đang ở phòng khách nhà họ Bạch, bất cứ lúc nào Bạch Triệu Lương và Chu Bình cũng có thể bước xuống. Cô ra hiệu cho Bạch Tân nắm lấy cánh tay mình để giảm đau tạm thời, đợi quấn tay xong sẽ tính tiếp.

Nói xong cô lại tập trung vào cánh tay của Bạch Tân.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô cảm nhận được hơi ấm áp đến gần, thoáng ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của Omega.

Bàn tay của Bạch Tân đặt ở sau eo của cô.

"Thế này được không?" Bạch Tân hỏi.

Trình Quý Thanh khẽ căng người: "...Cẩn thận một chút, chị không sợ Bạch Triệu Lương bước ra thấy à."

"Cánh tay không tiện lắm, chỉ một chút thôi."

Lý lẽ hợp lý.

Không phải động tác ôm, chỉ là tay Bạch Tân đặt ở đó, nhưng vì cô ấy ngồi gần, thêm vào vòng eo nhỏ của Trình Quý Thanh, nên thoạt nhìn giống như đang ôm.

Chỉ một cái chạm nhẹ thế thôi lại khiến Trình Quý Thanh nhạy cảm hơn cả một cái ôm thật sự, cô dời đi suy nghĩ, hỏi: "Bà ta trước giờ vẫn đối xử với chị như vậy sao?"

Tần Ngữ Phù đã từng kể Chu Bình đối xử với Bạch Tân không tốt...

Bạch Tân đáp: "Ừ."

Trình Quý Thanh dùng băng dính cố định chặt miếng gạc, rồi ấn tay lên vết thương để cầm máu.

Giọng cô rét run: "Đúng là mất hết nhân tính, điên thật rồi."

"Em không hỏi tại sao à?"

Ý của Bạch Tân là, không hỏi lý do mà đã đứng về phía cô để mắng người rồi.

Trình Quý Thanh thoáng nghĩ là đoán được ra ngay. Chu Bình còn có lý do gì để đánh người nữa chứ? Cũng chẳng qua là chuyện của Bạch Hạnh Hạnh và việc Trình Cảnh giao dự án cho Bạch Tân thôi.

Nghe nói những dự án đó trước giờ đều do Bạch Hạnh Hạnh và Chu Bình quản lý.

Trình Quý Thanh chưa kịp trả lời, Bạch Tân lại hỏi: "Nhỡ đâu là lỗi của chị thì sao?"

"Tay chị có mỏi không?" Trình Quý Thanh không trả lời ngay, biết rằng tay của Bạch Tân đã gắng gượng đỡ một lúc rồi, mà bản thân cô ấy đã chẳng còn bao nhiêu sức lực. Trình Quý Thanh lo Bạch Tân sẽ không chịu nổi.

Bị chuyển đề tài bất ngờ, Bạch Tân hơi sững sờ, rồi nhìn sang sườn mặt của Trình Quý Thanh.

"Có mỏi." Bạch Tân đáp.

Trình Quý Thanh bèn nâng đầu gối lên, để khuỷu tay của Bạch Tân có điểm tựa, rồi ngẩng lên nhìn cô.

"Cho dù là lỗi của chị, bà ta cũng không có quyền động tay với chị."

Đây là câu trả lời cho câu hỏi trước đó của Bạch Tân.

Lông mi của Bạch Tân khẽ run. Hôm nay là một ngày đẹp trời, ánh nắng xuyên qua cửa kính, làm cho cô nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt nâu của Trình Quý Thanh.

Ánh sáng ấy vừa nồng nhiệt vừa dịu dàng, trong trẻo mà thuần khiết.

Khóe môi cô nhẹ nhàng cong lên, lúm đồng tiền thấp thoáng: "Chị cứ nghĩ em mặc kệ chị rồi."

Gương mặt tái nhợt khiến cô có vẻ đẹp mong manh, giống như chỉ cần chạm nhẹ một cái cũng sẽ vỡ tan.

Trình Quý Thanh mím môi, thu ánh mắt lại: "Em đâu có nói vậy. Chị đừng có đổ oan cho em. Em chỉ nói... không kết hôn với chị thôi mà."

Câu cuối cùng giọng cô rất khẽ.

Bạch Tân nói: "Thì cũng giống nhau mà."

"Nếu giống, em còn ở đây làm gì?" Trình Quý Thanh đáp nhẹ nhàng.

Ngay khi lời vừa dứt, cửa phòng trên lầu bất ngờ mở ra.

Bạch Tân chậm rãi rút tay khỏi eo Trình Quý Thanh, không biết là vô tình hay cố ý, Trình Quý Thanh cảm nhận được đầu ngón tay của cô ấy lướt qua lớp vải mỏng, khẽ chạm vào eo cô.

"Tiểu Trình Tổng?! Sao cô lại đến đây?" Bạch Triệu Lương cùng Chu Bình bước ra, trông có vẻ đã làm hòa, tay ông ấy vỗ nhẹ lên vai Chu Bình.

Chu Bình nhìn thấy Trình Quý Thanh cũng sửng sốt.

Đặc biệt là khi nhận ra Trình Quý Thanh đang nắm lấy tay của Bạch Tân, hai người lại còn ngồi rất gần nhau.

Họ bước từ trên lầu xuống, nhưng Trình Quý Thanh không vì sự xuất hiện của họ mà buông tay Bạch Tân ra, vì máu vẫn chưa ngừng chảy.

Cô giữ chặt tay Bạch Tân, lòng bàn tay càng ấm, nét mặt cô càng trở nên lạnh lùng.

"Vốn dĩ đi ngang qua chỉ là định bàn chút việc hợp tác gần đây với Bạch tổng, không ngờ lại chứng kiến một vụ bạo hành gia đình."

Trình Quý Thanh lạnh lùng nói.

Bạch Triệu Lương và Chu Bình vừa bước đến tầng trệt, nghe thấy câu nói của Trình Quý Thanh thì cả hai đều giật mình.

Hai từ "bạo hành" này gắn vào bất kỳ doanh nghiệp nào cũng có thể gây ra sóng to gió lớn.

"Cô nói ai bạo hành?" Chu Bình lập tức cao giọng, phản ứng theo bản năng.

Bạch Triệu Lương vội kéo bà ta lại: "Im đi! Tiểu Trình Tổng nói vậy là sao? Ồ, cô muốn nói đến vết thương của Tiểu Tân phải không? Vừa rồi mẹ nó không cẩn thận làm vỡ cốc..."

"Trong lòng các người tự biết rõ." Trình Quý Thanh lạnh lùng ngắt lời. "Tôi không thích can thiệp chuyện nhà người khác. Sau khi về, tôi sẽ ngừng mọi hợp tác giữa nhà họ Trình và nhà họ Bạch. Sau này hai bên không cần hợp tác nữa."

Bạch Triệu Lương nhìn Trình Quý Thanh đang giúp Bạch Tân: "Tiểu Trình Tổng, lời này không thể nói bừa, việc hợp tác giữa hai bên sao có thể nói cắt là cắt được?"

Trình Quý Thanh đáp lại một cách kiên quyết: "Tôi nói có thể là có thể."

Trong lòng Bạch Triệu Lương như có đá rơi "lộp bộp", lòng nặng trĩu.

Chu Bình: "Đừng nghe con nhỏ đê tiện này nói bậy! Hoàn toàn không phải là bạo hành. Vừa rồi tôi chỉ sơ ý thôi!"

Trình Quý Thanh hoàn toàn phớt lờ lời của Chu Bình, gương mặt lạnh như băng, giọng nói đều đều: "Tôi thắc mắc tại sao Bạch Hạnh Hạnh lại độc ác đến vậy, hóa ra là mẹ nào con nấy."

"Trình gia sao có thể hợp tác với loại doanh nghiệp như thế này? Riêng Bạch tiểu thư thì thật ra rất có tài, nếu sau này không còn chỗ đứng ở nhà họ Bạch, Trình thị lúc nào cũng hoan nghênh cô ấy."

Bạch Tân cúi đầu, ở góc độ người ngoài không thể thấy, môi cô khẽ nhếch lên.

"Vậy trước hết cảm ơn Tiểu Trình Tổng."

"Không có gì."

"Lúc đầu giữ lại mấy dự án này cũng chỉ vì nể mặt Bạch tiểu thư giúp đỡ tôi, bây giờ xem ra cô ấy cũng không muốn tiếp tục, vậy thì thôi vậy."

Trình Quý Thanh cúi xuống kiểm tra tay của Bạch Tân, thấy không còn chảy máu mới để cô ấy tự mình giữ vết thương.

Cô ra vẻ định đứng dậy, như thể chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào.

Thấy thế, Bạch Triệu Lương bắt đầu tin rằng Trình Quý Thanh thực sự đến đây chỉ là đột xuất, và cũng tin rằng bởi vì Bạch Tân hỗ trợ nên cô mới nhìn Bạch Tân bằng con mắt khác.

Giờ nếu Bạch Tân bỏ đi thật, Trình Quý Thanh rất có khả năng sẽ dứt khoát ngừng hợp tác. Trình Cảnh vốn rất nuông chiều em gái, nên bất cứ điều gì cũng có thể đồng ý.

Chu Bình nghe vậy càng hận Bạch Tân, cho rằng không những hại con gái mình mà còn lôi kéo Trình Quý Thanh ép buộc bà ta, mà Trình Quý Thanh cũng chẳng phải dễ đối phó hay là cái thứ tốt lành gì. Bà giật tay khỏi Bạch Triệu Lương: "Anh bị lú rồi sao? Chỉ nghe mỗi cô ta nói mà muốn cắt đứt là cắt đứt sao..... Á!"

Bạch Triệu Lương tát một cái lên mặt Chu Bình: "Tôi thấy người bị lú chính là cô đấy!"

Bạch Triệu Lương tát một cái khiến Chu Bình loạng choạng lùi lại vài bước, không thể tin được nhìn ông ta. Bạch Triệu Lương tiến lại gần, nghiến răng nói gì đó.

Chuyện này không chỉ đơn giản là vài dự án, mà còn liên quan đến dự án ông ta coi trọng nhất.

Dự án Y2 tổng cộng có ba nhà đầu tư: nhà họ Bạch, nhà họ Trình và một đối tác lớn khác là nhà họ Chu.

Một khi có bên nào rút vốn, ai cũng có thể chịu được tổn thất này, chỉ trừ nhà họ Bạch.

Bạch Triệu Lương cất giọng thật cao: "Đều do cô không dạy con tử tế, nhà họ Trình không trách là đã nể mặt lắm rồi, vậy mà cô còn vô lễ như vậy! Hôm nay còn khiến Tiểu Tân bị thương!"

Nói xong, Bạch Triệu Lương quay lại nói với Trình Quý Thanh: "Tiểu Trình Tổng, chỉ là chuyện gia đình nhỏ nhặt, khiến cô phải chứng kiến chuyện không hay, quả thực lỗi là của nhà họ Bạch chúng tôi. Nhà họ Bạch từ trước đến giờ luôn coi nhà họ Trình là đối tác tốt nhất... Hôm nay Tiểu Tân phải chịu ấm ức là do tôi không làm tròn trách nhiệm của người làm cha, nhưng Tiểu Tân là đứa con hiểu chuyện, dự án lớn thế này, con bé sẽ không để chuyện cá nhân ảnh hưởng đâu. Tiểu Tân."

Ông ta đưa mắt ra hiệu cho Bạch Tân, vừa rồi đã nghe Trình Quý Thanh nói chuyện cô nể mặt Bạch Tân, giờ chỉ còn có thể dựa vào Bạch Tân mới có thể kéo tình thế lại.

Bạch Tân như thể không nghe thấy gì.

Trình Quý Thanh liếc nhìn Chu Bình đang ôm mặt, không biết Bạch Triệu Lương đã nói gì, nhưng người phụ nữ ương ngạnh khi nãy giờ lại ngoan ngoãn im lặng.

Chỉ là Bạch Triệu Lương thực sự nằm ngoài dự đoán của cô, lại dám làm trò 'động tay' ngay trước mặt con gái và một người ngoài như cô.

Dẫu vậy, cô không hề thấy Chu Bình đáng thương.

Một cái tát có thể trả được "món nợ máu" này sao?

Đó là cái tát Bạch Triệu Lương tự vả vào mình, chứ không phải đánh cho Bạch Tân.

"Tôi nghĩ cô ấy sẽ."

Trình Quý Thanh nói.

Bạch Tân ngẩng đầu nhìn cô, vừa lúc ánh mắt hai người chạm nhau. Trình Quý Thanh thản nhiên nói: "Trừ khi vết thương vừa rồi thực sự không phải do bị bạo hành gây ra, và cô ấy cũng không so đo đến suy nghĩ của nhà họ Bạch. Khi đó, tôi mới tin cô ấy có thể tiếp tục công việc một cách tốt đẹp."

Lời nói chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng ai có mặt ở đây cũng hiểu ý.

Trình Quý Thanh rõ ràng muốn đứng về phía Bạch Tân, và cái tát vừa rồi không khiến cô hài lòng.

Ánh mắt Bạch Tân trở nên dịu dàng, khi mảnh kính đâm vào da thịt, cô bình tĩnh chịu đựng, nhưng trong lòng vẫn ẩn chứa oán hận và một chút hối hận - hối hận nếu cô không bỏ qua sức khỏe của mình và không đến đây, có lẽ cô đã không bị thương vì phản ứng chậm.

Nhưng giờ đây, cô cảm thấy mọi thứ rất xứng đáng.

Không, có lẽ ngay từ khoảnh khắc Trình Quý Thanh xuất hiện, cô đã thấy tất cả đều đáng giá.

Bạch Triệu Lương nhìn Chu Bình, im lặng một lúc, rồi bước tới: "Mặc dù vừa rồi là do cô không cẩn thận, nhưng cô cũng khiến Tiểu Tân bị thương, và còn làm Tiểu Trình Tổng hiểu lầm. Giờ cô xin lỗi Tiểu Trình Tổng, sau đó xin lỗi Tiểu Tân đi."

Trong hốc mắt của Chu Bình toàn là nước mắt, đôi mắt đỏ hoe, nghe thấy lời này đôi mắt mở to đầy phẫn uất, trông gương mặt có phần dữ tợn.

Trình Quý Thanh xoa viên bạch ngọc bồ đề trên cổ tay, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn, Bạch Triệu Lương nhìn vào mắt Chu Bình và nhắc nhở: "Chu Bình, đừng quên những gì tôi vừa nói."

Chu Bình hít sâu một hơi, cực kỳ miễn cưỡng mở lời: "Xin lỗi Tiểu Trình Tổng vì đã khiến cô hiểu lầm. Vừa rồi là do tôi không cẩn thận, là lỗi của tôi, mong cô, đừng để trong lòng."

Nói xong, bà ta cắn chặt môi đến rướm máu, giống như so với việc giết bà còn khó khăn hơn.

Bạch Tân sao có thể không biết, bắt Chu Bình cúi đầu với mình còn khiến bà ta khó chịu hơn so với lấy mạng bà ta.

"Bạch tiểu thư thấy thế nào?" Trình Quý Thanh cúi đầu hỏi Bạch Tân.

Bạch Tân đáp: "Tiểu Trình Tổng hài lòng là được rồi."

Trình Quý Thanh gật đầu: "Được rồi, vậy tạm thế đã. Tôi cũng không rảnh mà quản các người nhiều thế này. Tôi còn có việc, xin phép đi trước."

Bạch Triệu Lương: "..."

Không phải cô vừa quản xong rồi sao?

Trình Quý Thanh nói xong, lại liếc nhìn Bạch Tân, nhẹ ho một tiếng rồi quay người định ra cửa.

Ngay giây tiếp theo, Bạch Tân gọi cô lại: "Tiểu Trình Tổng."

"Sao?"

"Tôi cần đến bệnh viện một chuyến, nhưng hiện tại không tiện lái xe, có thể phiền cô đưa tôi đi không?"

"Tất nhiên rồi."

***

Trình Quý Thanh và Bạch Tân lên xe, cửa xe đóng lại, hai người nhìn nhau, và hai giây sau cả hai đều nở nụ cười.

Bạch Tân nói: "Tiểu Trình Tổng diễn giỏi thật đấy."

"Tất nhiên rồi."

Trình Quý Thanh rất hưởng thụ trước lời khen này, nhưng cô không quên việc quan trọng lúc này: "Trước tiên để em đưa chị đến bệnh viện đã, xem có cần khâu không, rồi truyền dịch kháng viêm."

"Không cần khâu."

Nghe vậy, giọng của Trình Quý Thanh bất giác dịu dàng hơn: "Nhìn qua thì có vẻ không cần, nhưng vẫn nên để bác sĩ kiểm tra cho yên tâm hơn." Hơn nữa, còn phải lấy thêm thuốc kháng viêm.

Chính Trình Quý Thanh cũng không nhận ra giọng điệu của mình có điểm dỗ dành.

Bạch Tân đáp: "Ừm..."

Xe chạy được một lúc, phía trước gặp đèn đỏ, xe dừng lại, Trình Quý Thanh nghiêng đầu nhìn Bạch Tân, thấy cô tựa vào ghế với đôi mày nhíu lại, trông không còn chút tinh thần.

Hiển nhiên, tâm trạng cô ấy cũng đang không tốt lắm.

"Đau lắm à?"

"Không hoàn toàn là vì đau."

Vừa rồi tiếp xúc với Trình Quý Thanh chỉ trong thời gian ngắn, giờ cô vẫn còn cảm giác nhu cầu chưa được đáp ứng.

Nhưng cánh tay cô cũng thực sự rất đau.

Cả hai thứ trộn lẫn với nhau, khiến cô cảm thấy rất bứt rứt.

Trình Quý Thanh chuyển hướng sự chú ý của Bạch Tân, hỏi: "Vừa rồi Bạch Triệu Lương và Chu Bình nói gì vậy?"

"Có lẽ là bảo bà ta cẩn thận, kẻo sau này con gái mình ra tù phải chịu khổ mà thôi." Bạch Tân đáp nhạt nhẽo.

Bạch Triệu Lương đã đổ phần lớn tài sản vào dự án Y2, nếu nhà họ Trình rút lui không thương tiếc, Bạch thị sẽ đứng trên bờ vực nguy hiểm.

Chu Bình có thể hy sinh mọi thứ, ngoại trừ cô con gái của mình.

Hai người trò chuyện câu được câu không, Trình Quý Thanh giữ tốc độ xe phù hợp, nhanh chóng đến bệnh viện.

Trước đó đã liên hệ với Đường Giai, nên trực tiếp đi lên tầng mười sáu.

Đường Giai sắp xếp cho Trình Quý Thanh xét nghiệm máu trước, sau đó nhờ y tá thay thuốc cho Bạch Tân. Khi Trình Quý Thanh rút máu xong và vào văn phòng của Đường Giai thì Bạch Tân vẫn chưa xong.

Cô ngồi đối diện Đường Giai, kể lại chuyện vừa xảy ra ở biệt thự nhà họ Bạch.

Đường Giai hừ nhẹ một tiếng, trước tiên mỉa mai Bạch Triệu Lương và Chu Bình vài câu, sau đó nói: "Trước đây Bạch Tân cũng từng gặp qua trường hợp như vậy."

"Trường hợp gì?"

Ngón tay trắng nõn của Đường Giai đẩy nhẹ gọng kính: "Thể trạng của cô ấy kém, đặc biệt là trong thời gian ph*t t*nh sẽ yếu hơn bình thường, phản ứng chậm đi, ngay cả khi cảm nhận được nguy hiểm cũng không thể tránh kịp... Có một lần, cô ấy suýt bị người ta kéo vào hẻm nhỏ."

Tim Trình Quý Thanh thót lên một nhịp.

Chỉ vừa nghe đến cụm từ "kéo vào hẻm nhỏ" cô đã cảm thấy toàn thân lạnh toát.

"May mà có người giúp đỡ, không để lộ danh tính, cũng không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng."

Đường Giai kể lại lần đó, thực ra Bạch Tân đã tiêm thuốc ức chế trước, nhưng do cả hai tuyến thể đều cùng lúc kích động dẫn tới phản ứng quá lớn, làm suy yếu phản ứng bản năng vốn có.

Khi nguy hiểm tới gần, cô căn bản không có biện pháp lập tức né tránh.

"Hiện giờ dù cô ấy có tiêm thuốc ức chế thì thời gian duy trì cũng rất ngắn, không hiệu quả bằng sự xoa dịu của cô. Lần cuối các cô gặp nhau vẫn là hôm đó đúng không?" Đường Giai nói thêm, "Là cái hôm mà các cô nhốt tôi ngoài cửa ấy."

Trình Quý Thanh: "..."

Cô gật gật đầu: "Đúng vậy."

"Bạch Tân lúc nãy có nói ba ngày nay cô ấy không tiêm thuốc ức chế. Hiện tại đang trong trạng thái hỗn loạn vì giai đoạn ph*t t*nh và ảnh hưởng của di chứng này, xem ra một lần xoa dịu của cô cũng chỉ giúp cô ấy duy trì được ba ngày..."

Thực ra còn một câu nữa mà Đường Giai chưa nói, đó là chỉ trong trường hợp đánh dấu tạm thời.

Trình Quý Thanh nghe thấy, tai bất chợt giật lên!

Một âm thanh máy móc quen thuộc vang lên bên tai.

......Ngăn chặn phản diện hắc hóa, hoàn thành sự cứu rỗi bản thân.

Cô xoa xoa tai, thầm rủa một tiếng.

Nhưng đồng thời, như có linh cảm bất ngờ lóe lên, mỗi lần âm thanh này xuất hiện đều là một lời nhắc nhở. Cô kết nối lại với những gì Đường Giai vừa nói.

Mấy hôm nay, cô vẫn luôn băn khoăn về mối liên hệ giữa việc ngăn chặn sự hắc hóa của Bạch Tân và việc kết hôn với cô ấy.

Giờ đây mọi thứ dường như đã sáng tỏ, Trình Quý Thanh cẩn thận sắp xếp lại mọi thứ trong đầu như gỡ từng sợi tơ.

Thuốc ức chế có tác dụng ngắn và kém hiệu quả với Bạch Tân, trong khi sự xoa dịu của cô lại giúp Bạch Tân không cần đến thuốc ức chế, đồng thời duy trì trạng thái ổn định và bền lâu hơn.

Nếu có thể tiếp xúc hàng ngày, Bạch Tân thậm chí có thể không cần dùng thuốc ức chế, tránh được tình trạng bị tác động thất thường, và có thể sẽ không gặp phải tình huống như hôm nay, khi không kịp phản ứng và bị thương.

Vì vậy, đề nghị kết hôn này của Bạch Tân, đối với Bạch Tân, chính là một sự đảm bảo cảm giác an toàn.

Lời nhắc của hệ thống ám chỉ rằng, nếu không kết hôn, Bạch Tân rất có thể sẽ gặp phải những nguy hiểm như Đường Giai đã đề cập, vào một lúc nào đó, cô ấy sẽ rơi vào tình trạng nguy hiểm do phản ứng của cơ thể.

Nguy hiểm này chắc chắn rất lớn, đến mức có thể khiến con người này từ tốt thành xấu, từ thiện lương trở nên độc ác.

Bạch Tân sẽ vẫn hắc hóa giống như trong sách, trở thành phản diện... Và theo như lời hệ thống, chỉ cần Bạch Tân hắc hóa, bản thân cô sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Trình Quý Thanh: "..."

Lạ lùng thay, sau khi đã suy nghĩ thông suốt, Trình Quý Thanh không nghĩ ngay đến việc kết hôn với Bạch Tân để bảo vệ bản thân.

Điều cô nghĩ đến là:

Hy vọng rằng Bạch Tân sẽ mãi mãi, không bao giờ gặp phải nguy hiểm như vậy.

***

Bạch Tân tiêm hai mũi thuốc ức chế ở bệnh viện.

Vết thương ở tay không cần phải khâu, chỉ cần một ít thuốc kháng viêm và vài ngày tới định kỳ đến bệnh viện thay băng là được.

Trình Quý Thanh đưa cô ấy về đến dưới tòa nhà ở khu vực Nam Dương.

Dọc đường, Bạch Tân vì đau mà hầu như không nói gì. Khi xe dừng lại, Trình Quý Thanh im lặng một lúc rồi nói: "Mấy hôm tới lúc dùng tay thì chị cẩn thận một chút, nếu không được thì tìm một dì giúp việc."

Môi Bạch Tân trắng bệch, nhìn cô trong chốc lát: "Ừm, chị đi đây."

Trình Quý Thanh gật đầu: "Ừm."

Nói xong, Trình Quý Thanh giúp Bạch Tân mở dây an toàn. Vừa bấm nút tháo dây, cô nghe thấy Bạch Tân nói: "Em nôn nóng muốn chị đi đến vậy sao?"

Trình Quý Thanh: "..."

Cô không có ý đó.

Bạch Tân thu lại ánh mắt, không nói gì thêm, cũng nhìn không ra có vẻ giận dỗi gì, chỉ quay lưng mở cửa xe, khẽ nói một câu trước khi rời đi: "Hôm nay đã làm phiền em rồi."

Trình Quý Thanh nhìn theo bóng dáng gầy guộc đang rời đi qua cửa sổ ghế phụ, tâm trạng phức tạp.

Từ lúc rời khỏi nhà họ Bạch, Bạch Tân chưa từng đề cập đến việc có cần nắm tay hay... ôm lấy nhau hay không.

Vì vậy, cô cũng không tiện hỏi, nhưng giờ nhìn theo bóng dáng ấy, cô cảm thấy mình nên hỏi một chút.

Suy nghĩ một lát, Trình Quý Thanh gửi tin nhắn cho Bạch Tân: [Nếu thật sự không thoải mái thì đừng cố chịu, cứ nhắn cho Đường Giai hoặc nhắn cho em cũng được, em không bận gì đâu.]

Cô ngồi đợi trong xe, nhưng không thấy Bạch Tân trả lời.

Trình Quý Thanh nghĩ có lẽ sẽ không có hồi âm, nên lại nhắn thêm một câu: [Chị ráng cẩn thận một chút, lúc dùng tay đừng cố quá sức, cũng đừng để dính nước.]

Nhắn xong, cô tắt điện thoại rồi khởi động xe.

Đột nhiên, điện thoại rung lên, là tin nhắn Bạch Tân trả lời: [Còn không em tới giúp chị.]

***

Bạch Tân biết Trình Quý Thanh sẽ không đi lên.

Mấy ngày nay, Trình Quý Thanh luôn giữ khoảng cách với cô, nên cô cũng không làm quá mức. Cô sợ nếu mình quá vội vã, sẽ khiến Trình Quý Thanh thật sự sợ mà rời xa.

Ngoại trừ cái ôm ở nhà họ Bạch, cô đã cố gắng kiềm chế, chịu đựng không chạm vào Trình Quý Thanh.

Bao gồm cả trên đường về, cho đến lúc xuống xe.

Thực ra, vừa rồi nếu Trình Quý Thanh không đi, cô có lẽ sẽ không nhịn được mà yêu cầu một chút an ủi. Dù cô đã tiêm hai liều thuốc ức chế ở bệnh viện... nhưng trong thời kỳ đặc biệt này, cô lại đặc biệt nhạy cảm.

Bạch Tân đi chân trần vào phòng tắm, việc đầu tiên cô làm sau khi về nhà luôn là cởi lớp bên trong kia ra.

Vì thể chất đặc biệt, ngoài tuyến thể ở cổ, cô còn có thêm một tuyến thể nữa.

Do sự tồn tại của tuyến thể thứ hai này, cô trở nên quá nhạy cảm và ghét mặc quần bó sát. Đặc biệt là trong thời kỳ ph*t t*nh, cô càng không thể mặc nổi.

Bao gồm cả đồ lót.

Dù chất liệu có mềm đến đâu, sau một ngày dài trong thời kỳ nhạy cảm này, nó vẫn khiến cô cảm thấy ngột ngạt và khó chịu.

Dù không có sức lực gì, cô vẫn muốn giặt sạch q**n l*t bẩn trước.

Trong lòng nghĩ đến tin nhắn vừa rồi của Trình Quý Thanh, đôi môi tái nhợt khẽ cong lên, cô chỉ có một mình, sao có thể hoàn toàn không dùng sức, cũng chẳng tránh khỏi việc tay dính nước?

Vừa mở vòi nước ra, cô đột nhiên nghe thấy chuông cửa vang lên.

Động tác chững lại, cô đặt miếng vải nhỏ xuống bên bồn rửa rồi bước ra mở cửa...

Trình Quý Thanh đứng ở ngưỡng cửa, khẽ gãi mũi: "Chị cần em giúp gì?"

Faye:

Chị Bạch: Vào giặt q**n l*t hộ cái... =)))))
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Bách hợp Chương 2: Chương 2: Tình cảm Chương 3: Chương 3: Hối hận Chương 4: Chương 4: Phối hợp Chương 5: Chương 5: Cảm giác Chương 6: Chương 6: Ghi chú Chương 7: Chương 7: Quan tâm Chương 8: Chương 8: Chị thế nào rồi? Chương 9: Chương 9: Hay là cô cũng đến? Chương 10: Chương 10: Tu la tràng Chương 11: Chương 11: Dễ cáu Chương 12: Chương 12: Cầu thang Chương 13: Chương 13: Mục đích Chương 14: Chương 14: Đổi hay không đổi Chương 15: Chương 15: Di chứng Chương 16: Chương 16: Váy Chương 17: Chương 17: Tấm ảnh Chương 18: Chương 18: Đau không Chương 19: Chương 19: Thế thì ôm Chương 20: Chương 20: Ý tưởng Chương 21: Chương 21: Điều kiện quan trọng Chương 22: Chương 22: Thức đêm không tốt Chương 23: Chương 23: Của cô ngon hơn Chương 24: Chương 24: Chưa đủ Chương 25: Chương 25: Là cô chủ động Chương 26: Chương 26: Kết hôn với chị Chương 27: Chương 27: Quan hệ đánh dấu Chương 28: Chương 28: Không phải em thì không được Chương 29: Chương 29: Em có quản không? Chương 30: Chương 30: Không tiện lắm Chương 31: Chương 31: Gặp ở công ty Chương 32: Chương 32: Mượn một thứ Chương 33: Chương 33: Thế thì cưới Chương 34: Chương 34: Thỏa thuận đặc biệt Chương 35: Chương 35: Đổi cách khác Chương 36: Chương 36: Có điều đó à? Chương 37: Chương 37: Mèo và bạc hà Chương 38: Chương 38: Rèn luyện một chút Chương 39: Chương 39: Hoa hồng được tặng Chương 40: Chương 40: Cảm giác gia đình Chương 41: Chương 41: Hôm nay mưa Chương 42: Chương 42: Hay thử xem Chương 43: Chương 43: Mưa to đến Chương 44: Chương 44: Tư duy ích kỷ Chương 45: Chương 45: Chị nhớ em Chương 46: Chương 46: Chuỗi bạch ngọc Chương 47: Chương 47: Chưa từng vượt rào Chương 48: Chương 48: Lãng mạn và bi quan Chương 49: Chương 49: Một chút câu trả lời Chương 50: Chương 50: Không nói lý Chương 51: Chương 51: Vòng ngọc phỉ thúy Chương 52: Chương 52: Quy tắc của em Chương 53: Chương 53: Biển hoa nở rộ Chương 54: Chương 54: Ghi nhớ lâu dài Chương 55: Chương 55: Không vui lắm Chương 56: Chương 56: Hơn cả thích Chương 57: Chương 57: Che giấu quan hệ Chương 58: Chương 58: Thế tương lai thì sao? Chương 59: Chương 59: Một dòng nhiệt huyết Chương 60: Chương 60: Bây giờ có việc Chương 61: Chương 61: Chỉ lần này Chương 62: Chương 62: Không thể kết nối Chương 63: Chương 63: Bình tĩnh vài ngày Chương 64: Chương 64: Muốn thử lại Chương 65: Chương 65: Xem không? Chương 66: Chương 66: Nhìn chị này Chương 67: Chương 67: Phòng ngừa rủi ro Chương 68: Chương 68: Xảo quyệt Chương 69: Chương 69: Mong đợi buổi tối Chương 70: Chương 70: Chị thích không? Chương 71: Chương 71: Phòng cách âm Chương 72: Chương 72: Uống ít thôi Chương 73: Chương 73: Trận tuyết đầu tiên Chương 74: Chương 74: Chỉ được nhìn chị Chương 75: Chương 75: Em đang yêu chị Chương 76: Chương 76: Quả cam của cô Chương 77: Chương 77: Giấu gì vậy? Chương 78: Chương 78: Thật sự mệt rồi Chương 79: Chương 79: Nên kết thúc rồi Chương 80: Chương 80: Phải hành động Chương 81: Chương 81: Điều ước sinh nhật Chương 82: Chương 82: Phải thất hứa rồi Chương 83: Chương 83: Theo đuổi lại em Chương 84: Chương 84: Du lịch thực tế Chương 85: Chương 85: Chị khó chịu quá Chương 86: Chương 86: Ôm chị một cái Chương 87: Chương 87: Không phiền chứ Chương 88: Chương 88: Lần cuối Chương 89: Chương 89: Như là độ kiếp Chương 90: Chương 90: Yếu đuối đáng thương Chương 91: Chương 91: Được đằng chân lân đằng đầu Chương 92: Chương 92: Nhớ mong bờ bên kia Chương 93: Chương 93: Nắm tay nhau Chương 94: Chương 94: Như chị mong muốn Chương 95: Chương 95: Kim ốc tàng kiều Chương 96: Chương 96: Sợ em chạy mất Chương 97: Chương 97: Vợ tôi Chương 98: Chương 98: Nhà có yêu tinh Chương 99: Chương 99: Tội danh tệ nhất Chương 100: Chương 100: Bên nhau mãi mãi Chương 101: Chương 101: Thật không nhớ sao? Chương 102: Chương 102: Kết thúc Chương 103: Chương 103: Ngoại truyện - Chương 103: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 104: Chương 104: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 105: Chương 105: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 106: Chương 106: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 107: Chương 107: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 108: Chương 108: Chuyện mang thai 1 Chương 109: Chương 109: Chuyện mang thai 2 Chương 110: Chương 110: Chuyện mang thai 3 Chương 111: Chương 111: Chuyện mang thai 4 Chương 112: Chương 112: Đường Giai x Đồng Ngôn Hi Chương 113: Chương 113: Chuyện nuôi con Chương 114: Chương 114: Chúc mừng năm mới Chương 115: Chương 115: Chuyện chị Bạch ghen Chương 116: Chương 116: Chuyện xảy ra trong văn phòng chị Bạch