Chương 30
Bị Ép Chịu Trách Nhiệm

Chương 30: Chương 30

Sinh nhật Đường Lăng vừa qua, ngày nghỉ rốt cục cũng vừa tới.
Công việc làm thêm bận rộn khiến đời sống từng người mỗi ngày trôi qua rất phong phú.
Đương nhiên, đối với Trình Bảo Nguyên mà nói, bởi vì trong sinh hoạt hằng ngày còn thêm một người tên Đường Lăng, cho nên mỗi ngày của cậu đều trôi qua phong phú đến trình độ còn hơn gấp ba người bình thường
Mỗi ngày đi làm thêm là một phần phong phú, tan tầm trở về bị sai sử chạy tới chạy lui làm việc nhà lại là một phần phong phú, buổi tối trước khi ngủ nhất định còn phong phú gấp bội...!Thỉnh thoảng trước " bữa cơm nhà", còn có khi là một phen phong phú bonus nữa...
Cứ vậy mà phong phú đến phong phú đi, Trình Bảo Nguyên trực tiếp muốn sụp đổ : cái cậu muốn là một kỳ nghỉ hè sinh hoạt đầy phong phú chứ không phải là phong phú cái dạng này a!
Trình Bảo Nguyên không thể nhịn được nữa, quyết định tối nay đình công!
Kết quả cùng ngày cậu về nhà, nhờ cả vào rượu để có can đảm, Trình Bảo Nguyên vừa tính mở miệng: "Tôi -- "
Đường Lăng từ trong lỗ mũi đã phát ra "Hừ" một tiếng, từ trên sô pha phụng phịu đứng dậy xuống nhà ăn rót nước.
"..." Trình Bảo Nguyên một hơi thở đều không dám phát ra ngoài, lại nuốt trở xuống, nhất thời cả người đều co rụt lại.
Khí tràng hoàn toàn không còn.
Đường Lăng uống nước xong trở lại, lướt qua Trình Bảo Nguyên bên người, Trình Bảo Nguyên không tự giác rụt rụt bờ vai -- cái này gọi là bóng ma do trường kỳ chịu áp bách dẫn đến đó ạ.
Xem ra hôm nay lời này là không thể nói ra được rồi, còn chưa mở miệng, khí thế của cậu đã thua Đường Lăng hơn một nửa rồi.

Q_Q
Trình Bảo Nguyên xoay người tưởng lặng lẽ chuồn đi, kết quả vừa động bước chân--
"Hừ" Đường Lăng liếc cái xem thường, lại hừ một tiếng.
Trình Bảo Nguyên giật mình, nhanh miệng nói: "Tôi đã trở về."

Đường Lăng liếc mắt nhìn Trình Bảo Nguyên một cái, chậm rì rì : "Hừ."
"..."
"Hừ!"
"..." Trình Bảo Nguyên mồ hôi tuôn rơi.
Đây là như thế nào? Tuy rằng Đường Lăng bình thường cũng rất thích hừ lạnh với cậu, nhưng tần suất không nhiều như hôm nay a.
Ngay tại trong ngắn ngủi vài giây cậu đang tự hỏi, Đường Lăng lại trùng trùng hừ một tiếng.
"Anh...!thế nào vậy?" Trình Bảo Nguyên yếu ớt hỏi.
"Tôi thế nào em còn không biết sao?"
Trình Bảo Nguyên rớt nước mắt : tôi nếu như biết thì ngay khi trở về khẳng định lập tức trốn đi thật xa rồi, tôi tuyệt đối không chủ động tìm anh nói chuyện đâu.
"Tôi, tôi không biết...!Anh nói cho tôi biết...!Được không?" Trình Bảo Nguyên không chút cốt khí nào nói, cậu hoàn toàn quên đi tinh thần hùng tráng muốn vì mình mà đòi lại chủ quyền trước khi trở về của mình.

"Tâm tình của tôi hôm nay không được tốt lắm." Đường Lăng không có ý tốt trả lời.
"..." Trình Bảo Nguyên thực muốn khóc, những lời này của Đường Lăng nói mà cứ như là không nói, thì cậu cũng nhìn ra được tâm tình Đường Lăng không tốt, nhưng tới cùng là vì cái gì tâm tình mới không tốt hả? !
"Vì cái gì vậy?" Trình Bảo Nguyên đành phải từng chút từng chút một hỏi.
"Vì cái gì, em muốn biết?"
"Đúng vậy, tôi muốn biết." Trình Bảo Nguyên cười lấy lòng nói.
Sắc mặt Đường Lăng lúc này mới dễ nhìn một chút, kiêu căng : "...!Hừ."
Trình Bảo Nguyên rốt cục nghe được phương pháp "hừ" lạnh quen thuộc , không khỏi âm thầm thở ra một hơi.

Một tiếng "hừ" này của Đường Lăng âm cuối hơi lên cao, mang hàm ý câu dẫn, ý của hắn là muốn Trình Bảo Nguyên chủ động tới hỏi.
Trình Bảo Nguyên vội vàng theo ý của hắn, mà hỏi: "Tâm tình anh làm sao mà không tốt vậy? Nói cho tôi biết đi."
Đường Lăng vẫn là lạnh mặt: "Em muốn biết đến như vậy sao?"
(Lên cơn rồi đó nhe (*¯︶¯*) )
"Đúng vậy, đúng vậy." Trình Bảo Nguyên làm bộ quan tâm, thành khẩn gật đầu.
Đường Lăng đè xuống đắc ý trong lòng, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, tận lực dùng thanh âm tức giận mười phần nói: "Biến, muốn biết tôi cũng sẽ không nói cho em biết đâu!"
"..." Trình Bảo Nguyên tính tiếp tục mặt dày mà đi dỗ cho Đường Lăng cao hứng, nghe vậy ngẩn người chốc lát, thình lình tâm lý tản ra một cổ tức giận, xoay người thực sự đi.
Đường Lăng nhìn ngoài cửa sổ tiếp tục nói: "Chẳng qua...ừm, Được rồi, nếu như em thực sự muốn -- Ê, đi đâu đó?" (Nếu em đã thành tâm muốn biết, thì anh sẽ thật lòng trả lời, anh là đang trong thời kì khó ở ╮(╯3╰)╭ )
Thấy Trình Bảo Nguyên thực sự muốn đi, Đường Lăng cũng chẳng ở đây cố ra vẻ nữa, vội vàng đứng dậy đuổi theo vào nhà bếp.
"Trình Bảo Nguyên, em làm sao dám bỏ đi khi tôi chưa nói hết hả?" Đường Lăng từ phía sau Trình Bảo Nguyên vòng qua ôm eo cậu, cằm đặt lên vai Trình Bảo Nguyên phẫn nộ mà chất vấn.
Trình Bảo Nguyên đem đồ ăn chuẩn bị sẵn để lấy lòng bỏ vào lò vi sóng, buồn rầu nói: "Không phải anh kêu tôi biến sao."
"...!Tôi nói đùa em thôi, em làm gì đi thiệt vậy hả?"
"À...!Tôi đây thật sự biến cũng là muốn đùa anh thôi." Trình Bảo Nguyên diện vô biểu tình đáp lại.
"Em..." Đường Lăng tức giận đến nói không ra lời, cho đến khi lò vi sóng "Đinh" một tiếng vang lên, hắn mới phản ứng lại, "Má nó! Trình Bảo Nguyên! Ai cho em lá gan lớn vậy hả, em còn dám cùng tôi tranh luận!"
"Tôi sai rồi!" Trình Bảo Nguyên lập tức xin lỗi, lại âm điệu bình thường hỏi, "Cùng một chỗ ăn cơm không?"
"Ăn." Đường Lăng cao hứng trả lời xong, lập tức phát hiện đề tài bị người ta lái đi nơi khác rồi, vội vã lên mặt, không vui nói"Ăn ăn, em mỗi ngày chỉ biết có ăn thôi! Em có biết gần đây mỗi ngày tôi chờ em về ăn cơm đợi bao lâu không ? Thiếu đều muốn chết đói rồi!" ( ~(*+﹏+*)~ )
"..." Anh còn không phải cũng chỉ biết có ăn -- Trình Bảo Nguyên ở trong lòng nói thầm.

"Em không phải rất muốn biết tôi vì cái gì tức giận hay sao?"
"..." Tôi không có muốn biết, nhưng anh lại cứ muốn nói tôi biết, tôi không nghe có được không? ( được, dâng cúc hoa lên đi em!)
"Hết thảy tất cả là do dạo gần đây em đều trở về quá muộn! Em nói thử xem, làm thêm thì mấy giờ tan tầm, chỗ nào có nhu cầu mỗi ngày đều bảy giờ mới về đến nhà!"
"..." Nguyên lai theo ý của huynh, sáu giờ mười phút chính là sắp bảy giờ...
"Hừ, đừng cho là tôi không biết, em mỗi ngày cùng cái tên ở chung ký túc xá kia lăn lộn cùng một chỗ, hết giờ cũng không chịu trở về...Hừ, tên đó là ai chứ, lẽ nào có thể so với việc trở về ăn cơm với tôi quan trọng hơn sao?"
Trình Bảo Nguyên rốt cục yên lặng không nổi nữa, nhíu mày hỏi: "Đợi đã, tôi nghe không hiểu, điều này thì có quan hệ gì tới Chu ca?" (Ngô Chu được nhắc đến ở Chương 2)
Đường Lăng vừa nghe, nhất thời dường như mèo bị đạp đuôi : "Em còn dám gọi hắn ta là Chu ca! Gọi đến như thế thân mật! Hai người tới cùng là loại quan hệ nào hả!"
Trình Bảo Nguyên tựa như nhìn người ngoài hành tinh mà nhìn Đường Lăng một cái, nói: "Chúng tôi ở cùng một cái ký túc xá, anh ấy lại so với tôi lớn hơn, một tiếng ca có cái gì không đúng, mọi người đều gọi như thế..."
Đường Lăng vừa muốn mở miệng nói chuyện, Trình Bảo Nguyên lại tiếp tục nói: "Với lại tôi mỗi ngày trở về trễ đều là vì xếp hàng mua bánh xếp Khánh Từ cho anh đó, người xếp hàng rất nhiều -- nếu như không phải mỗi ngày anh đều tất yếu muốn ăn món này, trái lại tôi có thể về sớm nửa tiếng để ăn cơm a..."
"..." Đường Lăng miệng nhắm chặt, mặt đỏ bừng, liếc mắt nhìn thấy trong tay Trình Bảo Nguyên còn đang cầm cái đĩa chứa bánh xếp hắn yêu thích nhất.
Theo lý thuyết mà nói bị người cướp lời, Đường Lăng nên cảm thấy khó chịu mới đúng, nhưng kỳ quái chính là, nghe Trình Bảo Nguyên sau khi nói xong, tâm lý hắn cũng không sản sinh tâm tình nóng giận hay khó chịu gì, ngược lại có chút vui vẻ, thậm chí có chút -- xấu hổ?
Đệch mợ, điều này sao có thể? Hắn làm sao sẽ xấu hổ? ! Đường Lăng hắn thế nào sẽ vì loại chuyện này mà xấu hổ? ! Mua cho hắn ăn, mua món đồ hắn thích đưa cho hắn không phải là việc Trình Bảo Nguyên lẽ ra nên làm sao!
Đường Lăng nghĩ nghĩ, mặt ngày càng đỏ lên, nhìn chằm chằm Trình Bảo Nguyên, biểu tình thập phần cổ quái.
Trình Bảo Nguyên vốn là cũng chỉ là mượn chuyện này giả bộ kiên cường, lúc này tính tình lại trỗi dậy, lá gan tự nhiên cũng liền biến đâu mất dạng.

Sau khi cậu nhìn thấy vẻ mặt Đường Lăng , tâm lý không khỏi bồn chồn, cúi đầu tránh ra đi đường nhìn của Đường Lăng.
Kết quả cậu không nấp còn đỡ, một nấp này của cậu, Đường Lăng bên kia không biết nhận được cái gì k*ch th*ch, lại cứng rắn nắm bờ vai của cậu chuyển qua đây, không nói một lời, mặt đối mặt, miệng đối miệng liền bắt đầu hôn...
Đường Lăng con ngươi vừa đen lại vừa sáng, Trình Bảo Nguyên đường nhìn một khi cùng hắn đối diện liền bị hút lấy không có cách dời đi.
Trình Bảo Nguyên ở nơi đó dường như thấy được một cái hình ảnh khác của chính mình: thích ứng cùng đồng tính thân mật tiếp xúc, thời gian từ giật mình chuyển hoán đến trầm mê chỉ ngắn.
Trình Bảo Nguyên xấu hổ muốn nhắm mắt lại, nhưng Đường Lăng luôn là không ngừng xâm nhập, không ngừng dùng ánh mắt ra hiệu cậu không được nhắm mắt, cứ như thế nhìn...
Thẳng đến cái đĩa rơi xuống đất "Xoảng" một tiếng rơi vỡ rồi, Trình Bảo Nguyên mới giật mình tỉnh cùng Đường Lăng tách ra.

Đường Lăng ý do chưa hết l**m đôi môi, nhìn hắn như vậy, không có khả năng tâm lý không nghĩ ngợi làm thế nào ngay tại chỗ đem Trình Bảo Nguyên đè xuống.
Trình Bảo Nguyên hoảng hốt xoay người, mượn cớ dọn dẹp mãnh vỡ mà vội vàng cách xa Đường Lăng một chút.
Kết quả Đường Lăng giống như uống nhầm thuốc, mặc kệ Trình Bảo Nguyên làm cái gì đều muốn đi theo cậu, liền đi trước một bước cầm lấy cái ki.
Một bên thanh lý mãnh vỡ dưới đất, Trình Bảo Nguyên một bên tiếc hận nói: "Tiếc quá, bánh xếp không thể ăn được nữa."
Đường Lăng dùng hai ngón tay nhặt lên một cái, ném vào bên trong thùng rác, nói: "Đúng vậy, ai kêu em khi tan tầm tự mình đi xếp hàng, mang theo tôi liền sẽ không có chuyện này xảy ra..."
"..." Trình Bảo Nguyên sọc đen, thầm nghĩ: mang theo anh xếp hàng cùng bánh xếp bị rơi không thể ăn, thì có chỗ nào quan hệ với nhau?
Thấy rõ nghi vấn Trình Bảo Nguyên viết rành rành trên mặt, Đường Lăng với giác quan mang theo chỉ số thông minh ưu việt, dương cằm đáp rằng: "Ngu ngốc, em dẫn tôi đi cùng, chúng ta làm gì sẽ về nhà ăn cơm, liền không ăn em sẽ không mua về đun nóng, cũng liền sẽ không bị rơi xuống đất a."
Hắn nói xong, cảm thấy còn chưa đủ, lại nhéo mặt Trình Bảo Nguyên một phát, mắng: "Ngốc."
Trình Bảo Nguyên run run trên người nổi đầy da gà gai ốc, nhịn không được phản bác: "Lẽ nào bị rơi xuống đất không phải là vì anh bất ngờ cường hôn tôi sao? Này cùng chúng ta ở nơi nào dùng cơm có quan hệ gì chứ..."
Đường Lăng ngẩn người, thình lình tức giận tính xấu nổi lên, mắng "...! Nói,nói cho rõ ràng, cái gì gọi tôi cường hôn em! A? Là do em câu dẫn tôi có được không? Em...!em...Đúng, em cứ như thế nhìn tôi, còn cố ý nói chút lời nói ái muội, nói để lấy lòng tôi câu dẫn tôi!"
"Tôi mới không...!ưm ưm ưm..." Trình Bảo Nguyên nói còn chưa dứt lời, miệng lần thứ hai bị Đường Lăng dùng phương thức đê tiện chắn lên.
"Tôi cho em câu dẫn tôi! Tôi cho em không thừa nhận! Tôi cho em nói dối!" Đường Lăng đá văng ra cái ghế trước mặt, đem Trình Bảo Nguyên đặt tại trên bàn cơm, nắm quần cậu, "Xem tôi làm thế nào phạt em!"
"Đường Lăng, anh, anh đừng quá đáng như vậy..." Trình Bảo Nguyên cuống quít che lại quần, kết quả áo bên trên lại bị người xốc.
"Tôi cứ quá đáng đó, em có thể làm gì tôi?" Đường Lăng vô lại nói.
"..."
Ngày nào đó cuối cùng, vào lúc hai người chân chính ăn cơm chiều, a không, ăn khuya, thức ăn Trình Bảo Nguyên mua trở về sớm cũng đã lạnh.

Bởi vì Trình Bảo Nguyên không khí lực xuống giường, đành phải do Đường Lăng tiếp nhận nhiệm vụ nấu cơm.
Chưa bao giờ động tay vào việc nội trợ, Đường thiếu gia khó có được vừa thì thầm ca vừa vui vẻ làm việc nhà .

Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (39)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: Chương 39