Chương 30
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng. Khi Sơ Vũ hoàn hồn lại thì đã bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Thẩm Trạc, suýt nữa thì cắn trúng đầu lưỡi.

Không biết đến bao giờ cô mới bỏ được cái tật miệng chạy trước não chạy sau này, sớm muộn gì cũng gây họa.

Vẻ mặt "đúng như tôi nghĩ" của Thẩm Trạc khiến cô luống cuống cả lên.

Nếu bị Thẩm Trạc xếp vào loại "đối với tôi có mưu đồ bất chính", thì sau này cô còn có cửa nào nữa?

"Anh đừng hiểu lầm!" Sơ Vũ hơi luống cuống, "Em tất nhiên là thấy vui cho anh rồi, không cần nếm trải khổ đau tình ái thì quá đáng mừng chứ còn gì?"

"Em có kinh nghiệm phong phú nhỉ?" Sắc mặt Thẩm Trạc lạnh xuống.

"Sơ sơ thôi à..." Sơ Vũ thật ra cũng chỉ từng thích một người, từng yêu đương một lần. Câu ban nãy hoàn toàn là nói liều.

Nhưng Thẩm Trạc thì tuyệt đối không thể yêu đương được, nhất là dạo gần đây. Nếu anh mà có người yêu thì cô còn bỏ tiền thuê anh kiểu gì? Không phải là trái với đạo lý nhân gian à?

Cho nên Sơ Vũ càng thêm kiên định với quyết tâm khuyên Thẩm Trạc đừng yêu đương.

"Lấy kinh nghiệm từ người từng trải như em thì thấy, yêu đương chẳng có gì hay cả, ngày nào cũng cãi nhau rồi lại chiến tranh lạnh."

Vừa nói cô vừa tranh thủ nịnh nọt, "Hồi cấp ba thầy cô bọn em cũng nhấn mạnh rồi, yêu đương sẽ ảnh hưởng tới việc học."

"Anh học giỏi như thế, lỡ mà sa sút rồi không được thi đấu, thì đó là tổn thất chung của cả khoa Máy tính bọn mình. Cho nên xét trên mọi phương diện, thật sự không khuyến khích sinh viên đại học yêu đương đâu ạ."

Nói xong câu này, ngay cả bản thân Sơ Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ có ngày cô lại có thể nói ra được những lời có logic và thuyết phục đến vậy.

Thẩm Trạc khẽ hừ một tiếng, đây là lần đầu tiên từ khi quen cô đến giờ anh thấy cô nói nhiều đến thế. Bình thường muốn ăn bánh ngọt anh làm còn phải ấp a ấp úng, xoắn xuýt nửa ngày.

"Biết rồi." Thẩm Trạc hờ hững đáp.

Sơ Vũ hơi ngơ: biết rồi là biết cái gì cơ? Biết yêu đương không tốt, hay là biết anh không được yêu đương?

Cô rón rén hỏi: "Biết gì cơ?"

Thẩm Trạc liếc nhìn cô một cái, không nói gì.

Biết em có mưu đồ bất chính với tôi, còn giả bộ đưa ra lý do đường hoàng chính chính.

Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, sinh viên toàn trường lại quay trở về trạng thái học tập bình thường. Mọi người trong nhóm không thường xuyên gặp nhau ở trường nữa, tất nhiên lúc rảnh không có tiết thì vẫn tụ tập ở nhà riêng.

Thịnh Diễm là kiểu người chẳng thể ngồi yên một chỗ. Sau này Sơ Vũ mới nghe Thẩm Trạc kể mới biết lý do ban đầu anh ta không chịu sống chung là vì bố Thịnh Diễm tái hôn, tạo dựng gia đình mới, nên Thịnh Diễm mới có cảm giác được "thuộc về gia đình" một cách muộn màng.

Vì vậy bố anh ta tha thiết yêu cầu Thịnh Diễm quay về sống với gia đình.

Nhưng Thịnh Diễm thì cảm thấy ở nhà chẳng thoải mái tẹo nào, nên luôn tìm đủ mọi cách để trốn ra ngoài chơi.

Sơ Vũ vốn đang ngồi xem TV trong phòng khách, sáng nay đã gõ máy cả buổi nên chiều cô quyết định cho mình nghỉ ngơi.

Đột nhiên chuông cửa vang lên. Cô đứng dậy ra mở cửa thì thấy Thịnh Diễm và Ôn Lê đang đứng đó.

"Sao hai người tới vậy?" Sơ Vũ không nhận được tin Ôn Lê báo sẽ ghé qua.

"Anh ta muốn ra ngoài chơi mà bố không cho." Ôn Lê chỉ vào người bên cạnh đang trông như phạm nhân mới được thả ra, "Anh ta nhất quyết đòi dắt tớ theo. Bố anh ta thấy vậy thì đồng ý luôn."

Sơ Vũ cảm thấy trong mắt bố Thịnh Diễm, nghe thấy con trai dẫn con gái đi chơi chắc còn thấy vui lòng nữa là.

Trước đây mỗi lần Sơ Tự muốn ra ngoài chơi cũng thường lấy cô làm cái cớ.

Sau đó bố cô sẽ cảm thấy "giao lưu tình cảm anh em" là điều tốt, thế là đồng ý ngay, thực tế thì lần nào Sơ Tự cũng chỉ gọi cho cô một phần ăn trẻ em rồi lượn mất.

Cô cảm thấy nguyên nhân mình không gầy nổi là vì hồi nhỏ Sơ Tự cho cô ăn quá nhiều đồ chiên rán.

"Thẩm công chúa đâu rồi?" Thịnh Diễm thò đầu vào nhìn.

"Trong phòng." Sơ Vũ cũng phục Thịnh Diễm thật, chọn thời gian quá chuẩn, giờ này đến chắc chắn là có ý đồ ăn chực bữa tối.

Vì gần đây Hamburger không chịu ở yên trong phòng mà cứ chạy tới chạy lui giữa phòng khách và phòng ngủ, nên cửa phòng ngủ của Thẩm Trạc gần như chẳng bao giờ đóng. Anh có ở nhà hay không, Sơ Vũ tất nhiên biết rất rõ.

Thịnh Diễm thay xong giày liền chạy ngay vào phòng Thẩm Trạc, thấy anh đang ngồi trước máy tính, tưởng đang chơi game, bèn rướn người ghé lại gần: "Cho tôi xem với."

Thẩm Trạc đang đeo tai nghe, không nghe thấy chuông cửa vang, đột nhiên quay đầu lại thấy có người áp sát bên cạnh thì bị giật mình.

"Không chơi game mà đeo tai nghe làm gì?" Thịnh Diễm nhìn vào màn hình máy tính của anh, chẳng có gì liên quan đến game cả.

"Liên quan gì đến cậu." Thẩm Trạc bị dọa phát chưa kịp hoàn hồn.

Tại cái tai nghe Bluetooth của anh và Sơ Vũ cứ loạn xạ kết nối chéo, khiến bây giờ chỉ khi chắc chắn cô đang ở phòng khách thì anh mới yên tâm đeo tai nghe.

Sơ Vũ vào phòng, anh đeo tai nghe cũng phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, ai mà biết lần này cô lại xem cái gì nữa.

"Cậu vừa tra cái gì trên Baidu thế?" Thịnh Diễm tò mò, dán mắt nhìn vào màn hình.

"Đóng cửa." Thẩm Trạc đẩy anh ta một cái.

Thịnh Diễm vừa lẩm bẩm vừa đi đóng cửa: "Hồi nãy cũng đâu thấy cậu đóng, tôi vừa bước vào là bắt đóng ngay, người không biết còn tưởng hai đứa trong phòng đang xem cái gì không đứng đắn ấy."

Giọng điệu là lạ, cười cũng đầy vẻ cà khịa.

"Tôi–chưa–xem–bao–giờ."

Thịnh Diễm mặt đầy khó hiểu: "Gấp cái gì, biết là cậu chưa xem rồi, tôi đùa thôi mà."

Nói ra cũng thấy lạ, anh ta, Thẩm Trạc với Phương Bác là bạn thân từ hồi cấp hai, rồi cùng học lên đại học. Những năm dậy thì cũng dính lấy nhau mà lớn.

Con trai bình thường sẽ tò mò đủ thứ chuyện, nhưng Thẩm Trạc lại có quá nhiều sở thích. Hồi cấp ba ngoài việc làm bài đầy đủ mỗi ngày, anh còn tự học lập trình, chụp ảnh, đua xe, thậm chí mấy món như âm nhạc cũng biết tí chút.

Anh lại có thói ở sạch, mấy đứa con trai thỉnh thoảng tụm lại "nghiên cứu học hỏi" cái gì đó, Thẩm Trạc đều tránh xa.

Nhắc đến chuyện này Thịnh Diễm cũng hào hứng hẳn: "Cậu còn nhớ hồi cấp ba có cả đống nữ sinh viết thư tình cho cậu không? Tôi với Phương Bác còn từng hỏi sao cậu không yêu đương."

Anh ta vẫn còn nhớ, hồi đó có một cô gái siêu xinh, góc nghiêng giống y hệt minh tinh, mà lại còn là crush thầm của Phương Bác nữa chứ.

Chính vì Thẩm Trạc từ chối cô ấy mà một thời gian Phương Bác còn giận dỗi anh mãi.

Thẩm Trạc lạnh lùng liếc anh ta: "Không nhớ. Mấy chuyện nhảm nhí như vậy ai mà nhớ nổi."

"Tôi nhớ rõ lắm ấy chứ." Thịnh Diễm vừa nghĩ đến là muốn cười, "Cậu từng bảo là mấy chuyện nắm tay hôn môi kiểu trao đổi tế bào da với hơi thở của người khác, nghe mất vệ sinh cực kỳ hahaha chết cười mất."

"Cậu có phải người không đấy? Hay là người ngoài hành tinh đội lốt?"

"Nếu rảnh thì đi tắm cho chó đi." Thẩm Trạc chẳng buồn chấp tiếp.

Thịnh Diễm cũng không trêu nữa, chuyển chủ đề: "Cậu tìm mấy thứ gì đâu không à. Cái gì mà 'làm sao để thấp đi 1cm'? Cậu bây giờ 1m88 không phải quá đẹp rồi à? Bao nhiêu người thèm khát còn gì."

Thẩm Trạc thản nhiên: "Tôi giờ là 1m89. Hôm trước kiểm tra thể chất phát hiện cao thêm 1cm."

"Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn cao lên? Lén lút uống canxi mà không rủ tôi à?" Thịnh Diễm cảm thấy đầu Thẩm Trạc giờ có vấn đề thật rồi, "Với lại, cậu bỏ giày ra chẳng phải còn đúng 1m88 à, đúng là có bệnh."

Thẩm Trạc như bừng tỉnh, đứng bật dậy vỗ vỗ vai anh ta, ánh mắt nhìn đầy thấu hiểu, như thể "con trai lớn rồi".

Anh bình thản mở miệng: "Xem ra dạo này uống Bạch Kim Lão Nhân không ít nhỉ."

Hai người vừa rời khỏi phòng thì thấy Sơ Vũ đang ngồi trên sofa. Bên cạnh, Ôn Lê mang theo nguyên bộ đồ làm nail, nhất quyết đòi dùng cô làm chuột bạch luyện tay nghề.

"Ra ngoài ăn hay ăn ở nhà?" Thẩm Trạc tiện miệng hỏi. Thịnh Diễm lần nào cũng canh đúng giờ cơm mà tới, anh nghi ngờ sâu sắc là có mưu đồ.

"Tất nhiên là cậu nấu rồi!" Thịnh Diễm mặt mày hí hửng, đối với anh ta, đồ Thẩm Trạc nấu là ngon nhất trần đời, còn ngon hơn nhà hàng ngoài kia.

Sơ Vũ với Ôn Lê tất nhiên không ý kiến gì, hai người đang bận làm nail. Lúc ấy, điện thoại trên bàn của Sơ Vũ vang lên. Tay Ôn Lê thì đang bận, cô đành quay sang Thẩm Trạc đang rảnh rỗi gần đó.

"Anh nghe giúp em với."

Bình thường Thẩm Trạc đang canh lò nướng trong bếp cũng hay nhờ Sơ Vũ nghe điện thoại giúp nên chuyện này hai người thấy quá quen thuộc.

Thẩm Trạc cúi người cầm điện thoại lên, đợi đầu bên kia lên tiếng trước.

"Phụ huynh ạ! Cuối cùng cũng liên lạc được với chị rồi..."

Thẩm Trạc mặt không biểu cảm cúp máy, đặt điện thoại lại chỗ cũ.

"Ai vậy?" Vừa nãy Sơ Vũ còn mải nghe Ôn Lê càm ràm, chẳng nghe rõ giọng đầu dây bên kia.

Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô, giọng mang theo chút trêu chọc: "Bảo lớp học thêm của con em mở lớp rồi, mời em đến tham dự."

Nói xong vẫn thấy chưa đủ, anh còn đứng sau lưng cô cố ý bồi thêm một câu: "Có con rồi sao không mang ra khoe với tôi một chút?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Hình như bạn cùng nhà là người mẫu nam Chương 2: Chương 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu Chương 3: Chương 3: Bám theo Chương 4: Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng Chương 5: Chương 5: Lấy thân báo đáp Chương 6: Chương 6: Học thuật Đát Kỷ Chương 7: Chương 7: Anh Thẩm, anh còn giận không vậy? Chương 8: Chương 8: Chứng khát da Chương 9: Chương 9: Chúng ta chia tay đi Chương 10: Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao Chương 11: Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa Chương 12: Chương 12: Em có ngủ hay không? Chương 13: Chương 13: Trai bao chạy KPI Chương 14: Chương 14: Trinh tiết của Thẩm công chúa Chương 15: Chương 15: Nhiều lúc cậu như khúc gỗ á! Chương 16: Chương 16: Một trăm cách đùa giỡn đàn ông Chương 17: Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh Chương 18: Chương 18: Sao em lại ở đây? Chương 19: Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả Chương 20: Chương 20: Không giữ nữ đức Chương 21: Chương 21: Tôi không muốn thích anh nữa Chương 22: Chương 22: Sống dở chết dở Chương 23: Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Chương 24: Chương 24: Còn không đi à? Chương 25: Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động Chương 26: Chương 26: Đang đợi tôi Chương 27: Chương 27: Chúng tôi sẽ đi cùng nhau Chương 28: Chương 28: Bế công chúa Chương 29: Chương 29: Anh có bạn gái chưa? Chương 30: Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương Chương 31: Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy? Chương 32: Chương 32: Lần rung động gần nhất Chương 33: Chương 33: Hôn người khác giới Chương 34: Chương 34: Cứng quá Chương 35: Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh Chương 36: Chương 36: Nhịp tim rối loạn Chương 37: Chương 37: Té ngã Chương 38: Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt Chương 39: Chương 39: Anh ơi, nhìn nè Chương 40: Chương 40: Chơi cũng khá táo bạo Chương 41: Chương 41: Trông có vẻ rất giỏi Chương 42: Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc Chương 43: Chương 43: Bạn gái Chương 44: Chương 44: Thừa nhận là em rồi Chương 45: Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng Chương 46: Chương 46: Lao thẳng vào lòng Chương 47: Chương 47: Đi với tôi Chương 48: Chương 48: Em đi dỗ cậu ta đi Chương 49: Chương 49: Vợ anh đó Chương 50: Chương 50: Thẩm Trạc không làm chuyện tử tế Chương 51: Chương 51: Yêu thầm tôi à? Chương 52: Chương 52: Để tôi bế em Chương 53: Chương 53: Bạn trai Chương 54: Chương 54: Ôm em một cái đi Chương 55: Chương 55: Bạn gái tới kiểm tra à? Chương 56: Chương 56: Em đang nghĩ gì vậy? Chương 57: Chương 57: Vẫn chưa có ý định ở bên nhau Chương 58: Chương 58: Anh ăn tối chưa? Chương 59: Chương 59: Sơ Tự Chương 60: Chương 60: Đánh nhau Chương 61: Chương 61: Để em giúp anh Chương 62: Chương 62: Không thoải mái Chương 63: Chương 63: Còn lạnh không? Chương 64: Chương 64: Anh ruột của em, Sơ Tự Chương 65: Chương 65: Tuyệt đối không có chuyện đó Chương 66: Chương 66: Xài của anh Chương 67: Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em? Chương 68: Chương 68: Không rời nổi anh Chương 69: Chương 69: Vượt xa anh ta Chương 70: Chương 70: Chú ý an toàn Chương 71: Chương 71: Giấu người trong phòng Chương 72: Chương 72: Chẳng lẽ còn mang em đi bán? Chương 73: Chương 73: Cân nhắc cho anh một danh phận Chương 74: Chương 74: Muốn hôn môi Chương 75: Chương 75: Nụ hôn đầu tiên Chương 76: Chương 76: Em đang nhìn chỗ nào thế? Chương 77: Chương 77: Hôn thêm một lát Chương 78: Chương 78: Tình yêu không phải bí mật Chương 79: Chương 79: Anh thì lớn Chương 80: Chương 80: Bởi vì khi nãy không hôn em? Chương 81: Chương 81: Đúng không chú Thẩm? Chương 82: Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à? Chương 83: Chương 83: Rửa lại cái đầu đi Chương 84: Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy Chương 85: Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy? Chương 86: Chương 86: Bé cưng, sẽ xảy ra chuyện đấy Chương 87: Chương 87: Sweetheart Chương 88: Chương 88: Thật ra có một cái Chương 89: Chương 89: Còn chưa từng theo đuổi anh Chương 90: Chương 90: Phát nhầm vào tai nghe của bạn cùng phòng thì phải làm sao? Chương 91: Chương 91: Sao em lại háo sắc quá vậy? Chương 92: Chương 92: Chúng ta cùng xem Chương 93: Chương 93: Ngủ ngon nhé bảo bối Chương 94: Chương 94: Em nghe cô ấy Chương 95: Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ Chương 96: Chương 96: Con đang theo đuổi Chương 97: Chương 97: Bồi thường Chương 98: Chương 98: Ý em là anh không yêu em? Chương 99: Chương 99: Công thức tính Chương 100: Chương 100: Tiểu Ngư mở cửa Chương 101: Chương 101: Cùng chung chăn gối Chương 102: Chương 102: Cô Sơ Chương 103: Chương 103: Em đâu phải miếng sưởi tay Chương 104: Chương 104: Bảo bối, nói dừng lúc nào cũng được Chương 105: Chương 105: Chỗ nào cũng phải hôn Chương 106: Chương 106: Anh trai, chị dâu Chương 107: Chương 107: Gặp cô giáo Chương 108: Chương 108: Một đêm tám lần Chương 109: Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài? Chương 110: Chương 110: Có phải anh chưa mua cái kia không? Chương 111: Chương 111: Nụ hôn lúc chia tay Chương 112: Chương 112: Ai đẹp trai hơn? Chương 113: Chương 113: Mèo Chương 114: Chương 114: Tóc trắng ngông cuồng Chương 115: Chương 115: Dễ phạm tội Chương 116: Chương 116: Đồ ngốc Chương 117: Chương 117: Vinh hạnh của anh, công chúa Chương 118: Chương 118: Thiếu niên bất lương Chương 119: Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa Chương 120: Chương 120: Cậu ta đánh cả anh trai em đấy Chương 121: Chương 121: Châm ngòi ly gián Chương 122: Chương 122: Ngoạ Long Phượng Sồ Chương 123: Chương 123: Cảnh báo cấp cao nhất Chương 124: Chương 124: Kẻ ngốc nghếch đáng yêu Chương 125: Chương 125: Bộ đồ đó Chương 126: Chương 126: Anh cười cái được không? Chương 127: Chương 127: Anh thấy dễ thương mà Chương 128: Chương 128: Em biết anh là ai không? Chương 129: Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu Chương 130: Chương 130: Bí kíp theo đuổi người yêu Chương 131: Chương 131: Cảm giác rất tốt Chương 132: Chương 132: Vinh quang Chương 133: Chương 133: Dũng khí đối diện Chương 134: Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi Chương 135: Chương 135: Về rồi tính sổ với em Chương 136: Chương 136: Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay Chương 137: Chương 137: Nói năng linh tinh Chương 138: Chương 138: Có người yêu là mất nhân tính Chương 139: Chương 139: Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ Chương 140: Chương 140: Giúp anh tắm Chương 141: Chương 141: Vững như bàn thạch Chương 142: Chương 142: Lộ tẩy Chương 143: Chương 143: Ghen bậy ghen bạ Chương 144: Chương 144: Xin anh cho em ăn một miếng Chương 145: Chương 145: Tự do Chương 146: Chương 146: Xin lỗi Chương 147: Chương 147: Văn học 'giao mạng' Chương 148: Chương 148: Mùa hè của anh Chương 149: Chương 149: Bơi lội Chương 150: Chương 150: Có lạnh không? Chương 151: Chương 151: Không quen anh trai ruột luôn à? Chương 152: Chương 152: Chó đưa cậu ta, còn mèo thì em nuôi Chương 153: Chương 153: Dạo này có nhớ anh không? Chương 154: Chương 154: Tin rồi Chương 155: Chương 155: Nụ hôn trong bếp Chương 156: Chương 156: Nhớ anh lắm rồi Chương 157: Chương 157: Chỉ được phép nghĩ đến anh thôi Chương 158: Chương 158: Em đang đùa với lửa à? Chương 159: Chương 159: Trạc Chi Vũ Chương 160: Chương 160: Hoạ huyết quang Chương 161: Chương 161: Anh đâu có ngủ Chương 162: Chương 162: Yêu là chịu thua thiệt Chương 163: Chương 163: Eo chưa hỏng Chương 164: Chương 164: Thẩm Nhất Nhất Chương 165: Chương 165: Chỗ này không phải thận chứ? Chương 166: Chương 166: Thực phẩm chức năng gì đây? Chương 167: Chương 167: Thế này có là bình thường không? Chương 168: Chương 168: Trạc Chi Vũ Chương 169: Chương 169: Ngoại truyện 1: Ký tên là Z Chương 170: Chương 170: Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Ký Bạch Chương 171: Chương 171: Ngoại truyện 3: Cầu hôn Chương 172: Chương 172: Ngoại truyện 4: Món quà đến muộn Chương 173: Chương 173: Ngoại truyện 5: Anh tin em Chương 174: Chương 174: Ngoại truyện 6: Tân hôn vui vẻ Chương 175: Chương 175: Ngoại truyện 7: Ôn - Thịnh Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 8: Ôn - Thịnh Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 9: Chắc không phải là thầm thương trộm nhớ tôi đấy chứ? Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 10: Thề sống thề chết bảo vệ nụ hôn đầu Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé Chương 181: Chương 181: Ngoại truyện 13: Để cậu trong tim Chương 182: Chương 182: Ngoại truyện 14: Mệnh ông anh già đỏ thật đấy Chương 183: Chương 183: Ngoại truyện 15: Cậu là đồ ngốc Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 16: Sinh viên trao đổi Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi? Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 19: Chẳng phải đây là điều cậu muốn ngay từ đầu sao? Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện 20: Cho tôi nếm thử Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện 21: Kết cục của anh trai chị dâu