Chương 3
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh

Vài phút kế tiếp, tâm trạng của Sunny vẫn tiếp tục âm u. Nhưng cậu tự kiềm chế bản thân, hít một hơi thật sâu, cố tận hưởng không khí trong lành. Ở thế giới thật, người ta khó mà tìm được nơi có không có ô nhiễm như này, khói bụi và đủ thứ dơ bẩn khác làm không khí khắp nơi thô ráp và khó chịu, đừng nhắc đến ngoại ô, khu ổ chuột mà cậu sống, cái mùi hôi thối quanh năm ám ở khắp nơi. Trong những thành phố, ở những khu vực thượng lưu, các hệ thống lọc không khí làm việc không ngừng nghỉ, nhưng mà không khí lọc máy lại vô vị như nước ngọt hết ga vậy. Chỉ có những người giàu có nhất mới có thể hít thở không khí thật sự dễ chịu.

Còn cậu lúc này đang được thỏa sức hít lấy hít để không khí trong lành này.

'Đúng là được Ma Pháp chọn cũng có mặt tốt.'

Giá như không có cái lạnh buốt xương, chân cậu không chảy máu, và cổ tay và lưng không đau đến chết đi sống lại!

Đoàn nô lệ chậm chạp lê từng bước lên núi, cứ cách không lâu lại có một vài nô lệ gục ngã. Vài lần, những người không còn bước đi nổi nữa được cái người lính tháo xích rồi hờ hững vứt khỏi con đường, rơi xuống khoảng không tối mịt mặc sống mặc chết. Sunny nhìn họ với chút đau lòng.

'Tội nghiệp. An nghỉ nhé, những linh hồn đáng thương.'

Nhưng nhìn chung thì tâm trạng cậu vẫn đang tốt.

Có hơi lạ khi cảm thấy tích cực trong hoàn cảnh Ác Mộng tồi tệ này, nhưng mà Sunny cảm thấy biết ơn vì cậu đã chuẩn bị tâm lý cho kết cục này. Khi dấu hiệu của Ma Pháp vừa xuất hiện, cậu không hề tiếp nhận được sự thật đó. Chết trước khi qua tuổi 17 không phải điều mà người ta có thể dễ dàng chấp nhận.

Nhưng sau vài ngày, Sunny cũng đã chấp nhận sự thật này. Sau khi đến thăm nơi an nghỉ của cha mẹ - thật ra thì do quá nghèo nên cậu còn không trả nổi tiền cho những nơi chôn cất đàng hoàng, nên nơi an nghỉ của họ chỉ là hai dòng kẻ được cậu khắc trên một thân cây - cậu khắc thêm một đường nữa cho bản thân mình. Sau khi làm vậy, Sunny bỗng cảm thấy thư giản, thậm chí bất cần.

Dù sao thì bây giờ cậu sẽ không phải lo về việc kiếm tiền, thức ăn, tự bảo vệ mình hay lo lắng cho tương lai nữa. Một khi điều tồi tệ nhất xảy ra, thì còn có gì đáng sợ hãi nữa? Vì thế nên trở thành nô lệ rồi từ từ chết cóng cũng không khiến cậu quá sốc nữa.

Ngoài ra, cậu cũng biết mình sẽ không chết cóng - đơn giản là vì cậu đã nhìn thấy số phận đang chờ đợi đoàn nô lệ ở phía trên núi. Hình ảnh đống xương sọ rải rác khắp nơi trên mặt đất vẫn còn mới như in trong đầu cậu. Khả năng cao nhất là đoàn người sẽ bị một đám quái vật tấn công... và nhìn tình hình di chuyển, thì đợt tấn công còn cách đến vài giờ, nếu không phải vài ngày.

Nên cậu vẫn còn cơ hội.

Dùng thời gian này, Sunny quyết định nhìn lại trạng thái của mình và một lần nữa triệu hồi những kí tự kia. Lần trước cậu đã quá căm tức khi nhìn thấy Phân Loại nên không để ý các Thuộc Tính của mình. Mặc dù không quan trọng bằng Phân Loại, nhưng những Thuộc Tính thường là yếu tố quyết định cho những tình huống sinh tử của mỗi người. Chúng thể hiện những thiên phú và sở trường, đôi khi còn đem lại những kĩ năng và hiệu ứng bị động.

[Định Mệnh] "Những sợi chỉ định mệnh quấn chặt bạn. Những sự kiện xác suất thấp, cả tốt lẫn xấu, như bị hấp dẫn bởi sự hiện diện của bạn. Có người được trời cao ưu ái, có người thì bị nguyền rủa... nhưng hiếm khi nào họ có cả hai."

[Dấu Ấn Thần Thánh] "Bạn mang theo một vệt thần thánh mơ hồ, như thể bị nó chạm qua một lần trong quá khứ xa xôi."

[Đứa Con Của Bóng Tối] "Những cái bóng xem bạn là đồng loại"

'Hừm... thú vị'

Sunny nhanh chóng nhận ra Thuộc Tính đầu tiên, [Định Mệnh], là nguyên nhân chính cho hoàn cảnh của mình. Nhìn sơ qua, có vẻ như vận mệnh cậu đã được định trước - chết trong đau đớn, rồi biến mất không ai thương nhớ, chẳng hạn. Nhưng sau khi đọc mô tả, cậu hiểu được định mệnh chỉ có nghĩa là những thứ thường không xảy ra sẽ có cơ hội cao hơn khi xung quanh cậu mà thôi.

'Chắc đây cũng là tại sao mình nhận được Phân Loại siêu hiếm mà lại vô dụng nhất - mà còn là một phân loại nhánh kì cục nữa chứ!'

Nếu [Định Mệnh] là Thuộc Tính sẵn có, thì hai cái còn lại chắc là đến từ Phân Loại [Nô Lệ Đền Thờ]. [Dấu Ấn Thần Thánh] khá là dễ hiểu - nghe nói nó cho phép tiến vào vài nơi thần thánh bên trong Cõi Mộng, và tăng cường vài loại ma thuật. Nhưng ở đây không có nơi thần thánh nào cả, với lại Phân Loại của Sunny cũng chả dính dáng gì đến ma thuật, nên nói thẳng là vô dụng.

[Đứa Con Của Bóng Tối] là thứ lạ nhất. Cậu chưa từng nghe nói về nó và cũng không biết nó có khả năng gì - ít nhất là cậu không biết đến khi mặt trời lặn xuống sau ngọn núi và bầu trời bắt đầu đen dần. Khiến Sunny bất ngờ, cậu có thể nhìn trong bóng tối rõ ràng như ban ngày. Chỉ khả năng đó thôi cũng không phải đồ cùi rồi, nhưng Sunny có cảm giác những cái bóng còn sẽ mang lại cho cậu những món quà khác mà cậu chưa biết đến.

'Cuối cùng cũng có thứ gì đó tốt. Không biết nếu...'

"Dừng đoàn lại! Chuẩn bị dựng trại!"

Theo lệnh của tên lính chỉ huy, đám nô lệ ngồi bệt xuống đất, run rẩy và kiệt sức. Khoảng trống nơi con đường mở rộng ra có một tường đá nhô ra cản lại chút gió, nhưng nơi này vẫn quá lạnh để người ta có thể nghỉ ngơi đàng hoàng.

Đám binh lính bận bịu lùa nô lệ thành một vòng tròn san sát nhau, ở giữa chuẩn bị đốt một đám lửa, chỉ có nó cùng với thân nhiệt từng người nô lệ để họ giữ ấm cho lẫn nhau. Đương nhiên là sau khi chăm sóc cho bầy ngựa của họ trước đã. Những chiếc xe kéo nặng nề chứa thức ăn, nước uống và những hàng hóa khác, được dùng làm điểm để cột xích, và đưa ra trước để chắn gió. Nhìn xung quanh, Sunny thấy người lính trẻ vừa nãy đang ngồi nhìn dãy núi với biểu hiện phức tạp.

'Thằng dở hơi.'

Không lâu sau, ngọn lửa trại được đốt lên. Những nô lệ khỏe mạnh hơn cố ngồi gần hơn về phía trong, còn những người yếu đuối như Sunny, thì phải chịu ngồi phía vòng tròn bên ngoài, đưa lưng về phía không khí lạnh buốt. Đương nhiên là phạm vi di chuyển của họ vẫn bị hạn chế bởi xiềng xích. Nên gã nô lệ với tấm lưng to lớn vẫn ở vòng ngoài mặc dù cố gắng chen vào trong.

"Đám Đế Quốc khốn kiếp!" Ông ta chửi thề một tiếng, bực bội thấy rõ.

Những binh lính đi xuyên qua đám nô lệ, phát thức ăn và nước uống. Sunny, như mọi người xung quanh, nhận vài hớp nước lạnh ngắt, và một miếng bánh mì cứng như đá, thậm chí còn mốc meo vài chỗ. Trông thật kinh tởm, nhưng cậu vẫn ép bản thân phải ăn hết, dù vậy cậu vẫn đói như trước khi ăn vậy.

Nhìn xung quanh, ai cũng vậy chứ không phải mỗi mình cậu.

Tên nô lệ gian xảo vốn đi sau lưng cậu đau đớn nhìn xung quanh.

"Thần thánh ơi, lúc ở ngục họ còn cho ta ăn tốt hơn như này!"

Bất lực, hắn phun ra một bãi nước bọt.

"Và vài người vô tội trong đám chúng ta vốn còn có hẹn với giá treo cổ nữa chứ!"

Cách đó vài bước, nơi con đường trải đá hòa vào lớp đá sắc bén, một vài quả trái cây đỏ tươi như tỏa sáng trong tuyết vậy. Sunny đã thấy từ trước, chúng mọc theo cụm, cậu thấy chúng vài lần trên đường đến đây, cậu còn tự nhủ trông chúng quá chói mắt trên nền tuyết trắng. Tên nô lệ với ánh mắt gian xảo mở to mắt cố bò về phía trái cây.

"Tôi khuyên anh bạn không nên ăn nó."

Lại là giọng nói nhẹ nhàng trước đó. Sunny quay đầu lại, và cuối cùng cũng thấy người để đi kèm với giọng nói kia. Một người đàn ông khoảng 40 mấy tuổi, cao gầy và đẹp trai kì lạ, với dáng vẻ trí thức. Người như vậy mà lại là một nô lệ, đúng là kì quái.

"Lại là mày với lời khuyên này nọ! Gì chứ? Tại sao?"

Tên trí thức mỉm cười xin lỗi.

"Quả đó gọi là Bả Máu. Chúng mọc ở nơi mà máu người đổ xuống. Đó là tại sao chúng thường mọc trên những con đường vận chuyển nô lệ."

"Thì sao chứ?"

Người đàn ông lớn tuổi thở dài.

"Bả Máu có độc. Chỉ vài quả cũng đủ để giết một người đàn ông trưởng thành."

"Mẹ nó!"

Tên gian xảo giật mình thụt lùi, liếc về phía tên trí thức.

Sunny không để ý đến họ lắm.

Vì lúc nhìn xung quanh, cậu đã nhận ra nơi họ đang cắm trại là ở đâu. Đây là nơi mà cậu đã thấy khi vừa xuất hiện ở Ác Mộng, nơi những bộ xương nô lệ bị tuyết chôn vùi. Và cậu dám đoán là thứ sẽ giết họ sẽ xuất hiện sớm thôi.

Như để xác nhận dự đoán của Sunny, một âm thanh vang lên như sấm từ phía trên cao.

Và giây kế tiếp, một thứ to khủng khiếp lao từ trên trời xuống...

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao