Chương 3
Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay."

3, Tin nhắn bí ẩn
 
Buổi trưa, khi Nhiếp Dư Thành kéo vali ra khỏi cửa, Hứa Mật Ngữ không hiểu sao lại cảm thấy có chút hụt hẫng, trống vắng.
Do tính chất công việc, Nhiếp Dư Thành thường xuyên đi công tác, Hứa Mật Ngữ đã sớm quen với điều đó. Có những lần anh ta đi nước ngoài cả tháng trời, cô cũng không cảm thấy quá lưu luyến, dù sao cũng là vợ chồng lâu năm rồi.
Thế nhưng lần này, không biết có điều gì đã chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của cô. Dù Nhiếp Dư Thành nói chỉ đi công tác ngắn ngày, khoảng ba đến năm hôm, nhưng Hứa Mật Ngữ lại vô cớ có cảm giác anh ta sắp đi rất xa, dường như anh ta sẽ đi rất lâu, rất lâu, đến một nơi xa xôi vô cùng.
Cô nghĩ, có lẽ là do trận quấy phá của mẹ mình đã khiến Nhiếp Dư Thành ít nhiều chịu ấm ức. Cảm giác quyến luyến của cô đối với chuyến công tác lần này của anh ta, chắc hẳn là xuất phát từ sự áy náy. Cô quyết định, đợi mẹ đi rồi, Nhiếp Dư Thành trở về, cô nhất định phải dịu dàng, chu đáo mà bù đắp cho chồng.
Hứa Mật Ngữ ngồi trên sofa ngẩn người một lúc. Sau đó, cô ăn trưa qua loa rồi đứng dậy ra chợ, mua một miếng thịt bò thượng hạng mang về.
Về đến nhà, cô bắt đầu tỉ mỉ hầm thịt bò. Chẳng mấy chốc, hương thơm đã lan tỏa khắp gian bếp.
Những đứa trẻ ở nông thôn thường biết nấu ăn từ rất sớm. Hứa Mật Ngữ lại là người tỉ mỉ, thích tự mày mò, cộng thêm chút thiên phú nấu nướng, nên từ nhỏ các món ăn cô nấu đã ngon hơn người khác một bậc. Hồi đại học, cô lại thường xuyên đi làm thêm ở nhà hàng để kiếm tiền sinh hoạt, nên tay nghề nấu nướng càng được rèn giũa chắc chắn.
Ngày trước, khi Nhiếp Dư Thành chưa lên làm lãnh đạo công ty, hễ có buổi tiệc xã giao nào từ chối được là anh ta đều từ chối hết, chỉ để về nhà ăn cơm cô nấu. Nhiếp Dư Thành nói, dù là thịt kho của nhà hàng năm sao cũng không ngon bằng của cô làm. Anh ta còn bảo cô thật lợi hại, đã biến một người từ nhỏ đến lớn không hề kén ăn như anh ta trở nên kén cá chọn canh, khiến anh ta buổi trưa vừa không nuốt nổi cơm ở nhà ăn công ty, lại càng không thể ăn nổi đồ ăn ngoài.
Thế là dần dần, ngay cả bữa trưa cũng do cô chuẩn bị cho Nhiếp Dư Thành. Mỗi sáng, cô đều nấu một hộp cơm trưa để anh  tamang đến công ty, đến trưa thì hâm nóng bằng lò vi sóng.
Có lần, cô chuẩn bị thịt kho trong hộp cơm trưa cho anh ta. Tối về, Nhiếp Dư Thành kể lại, buổi trưa lúc anh ta hâm nóng hộp cơm, cả phòng trà nước đều thơm nức mùi thịt bò. Phó tổng giám đốc Hồ Đồ của công ty họ, cũng là sếp của sếp Nhiếp Dư Thành, bình thường rất thích ăn thịt kho. Ông tìm theo mùi thơm đến tận bàn làm việc của Nhiếp Dư Thành, nói đông nói tây mãi không chịu đi, lại còn cố ý vô tình nhắc đến hộp cơm của anh ta thơm quá.
Nhiếp Dư Thành bèn khách sáo mời ông nếm thử. Nào ngờ nếm một lần là không thể dừng lại, Phó tổng Hồ ăn sạch chỗ thịt bò của Nhiếp Dư Thành mà vẫn còn thòm thèm.
Hứa Mật Ngữ nghe xong liền để tâm. Ngày hôm sau, cô ra chợ mua thịt bò loại ngon nhất về, cẩn thận hầm một nồi rồi bảo Nhiếp Dư Thành mang đến biếu Phó tổng Hồ.
Hứa Mật Ngữ còn nhớ hôm đó Nhiếp Dư Thành vui lắm. Vừa tan làm về đến nhà, anh ta đã ôm chầm lấy cô mà hôn, nói với cô rằng, trước đây sếp của anh ta vẫn luôn chèn ép anh ta, chèn ép đến mức anh ta đã muốn nhảy việc – vì sợ cô lo lắng nên anh ta chưa từng nói cho cô biết. Nhưng bây giờ anh ta không sợ nữa, Phó tổng Hồ là sếp của sếp anh ta, Phó tổng Hồ rất coi trọng anh ta – hôm nay lúc mang thịt kho đến cho Phó tổng, anh ta đã nhân cơ hội nhắc đến bản kế hoạch bị sếp chèn ép, thẳng tay gạt bỏ không lý do. Không ngờ Phó tổng nghe xong rất hứng thú, còn trò chuyện với anh ta rất lâu.
Nhiếp Dư Thành nắm lấy tay cô hôn ngấu nghiến, vừa hôn vừa nói với cô rằng, tất cả đều là công của đôi tay này, vì chúng vừa khéo léo vừa linh hoạt, đã làm ra món ngon chinh phục được dạ dày của Phó tổng Hồ.
Một thời gian sau, nhà Phó tổng Hồ đã ăn hết thịt bò. Ông cũng không khách sáo với Nhiếp Dư Thành nữa, nói thẳng là muốn nhờ vợ anh ta làm giúp thêm một ít, nếu tiện thì làm xong mang thẳng đến nhà ông.
Từ đó, Hứa Mật Ngữ thỉnh thoảng lại làm vài món hầm, món nguội mang đến nhà Phó tổng Hồ.
Những món ăn đó dần dần có hồi đáp, dưới sự che chở của Phó tổng Hồ, Nhiếp Dư Thành đã có cơ hội thể hiện tài năng. Anh ta nhanh chóng thay thế vị trí của người sếp đã từng chèn ép mình.
Kiểm tra độ lửa của nồi thịt bò, thấy đã gần được, Hứa Mật Ngữ liền tắt bếp.
Cô cẩn thận múc thịt bò ra, bày biện đẹp mắt, đặt vào trong hộp đựng thức ăn đã chuẩn bị sẵn. Sau đó, Hứa Mật Ngữ gọi điện cho vợ của Phó tổng Hồ, xác nhận bà có ở nhà rồi mới xách hộp thức ăn ra ngoài.
Bà Hồ rất thích tài nấu nướng của Hứa Mật Ngữ. Vừa nhận lấy hộp thức ăn, bà đã tấm tắc khen không ngớt: “Còn phải nói sao, mấy hôm nay hết đồ ăn rồi, ông nhà tôi cứ kêu ăn không ngon miệng, thấy món gì cũng không thơm. Mật Ngữ à, cô có lòng quá, lại tiếp tế cho chúng tôi rồi!”
Bà bảo Hứa Mật Ngữ ngồi xuống sofa uống nước, còn bà thì mang thịt bò vào bếp cất. Hứa Mật Ngữ rụt rè ngồi trên chiếc sofa da thật, rụt rè đến mức không dám dùng chiếc cốc chạm khắc giá tám nghìn tệ của nhà Phó tổng để uống nước. Cô biết lý do bà Hồ không để cô đi ngay, lát nữa cô phải thuận nước đẩy thuyền để chiều lòng bà phu nhân Phó tổng này.
Phu nhân Phó tổng cất thịt bò xong quay lại, ngồi xuống sofa nắm lấy tay Hứa Mật Ngữ nói: “Mật Ngữ à, cô đúng là người vợ hiền đảm đang, vừa đáng yêu lại vừa vượng phu. Tôi nói thật nhé, nếu Dư Thành nhà cô không có cô vun vén, chỉ dựa vào sức mình thì không thể nào lọt vào mắt xanh của ông nhà tôi nhanh thế, rồi lại thăng chức tăng lương nhanh như vậy đâu. Mắt nhìn của ông nhà tôi kén lắm đấy!”
Hứa Mật Ngữ biết phu nhân Phó tổng đang tâng bốc mình, cô vội vàng đón nhận sự tâng bốc ấy.
Cô ân cần hỏi: “Dạo này vai của phu nhân đỡ đau chưa ạ? Nếu phu nhân có thời gian, tôi massage cho phu nhân một lát nhé.”
Phu nhân Phó tổng lập tức cười tươi như hoa: “Thế thì tôi có phúc quá rồi!”
Nói rồi bà nằm sấp xuống sofa. Hứa Mật Ngữ đi rửa tay sạch sẽ, quay lại bắt đầu massage cho phu nhân Phó tổng.
Tay cô vừa đặt lên xương bả vai của bà, bà đã thở ra một hơi dài khoan khoái.
“Mật Ngữ à, sao đôi tay cô lại lợi hại thế chứ, vừa biết nấu ăn, lại vừa biết massage! Tôi còn chưa hỏi cô, tay nghề massage này cô học ở đâu vậy?”
Hứa Mật Ngữ vừa dùng sức, cố gắng massage cho phu nhân Phó tổng thật thoải mái, vừa trả lời: “Tôi ở nhà làm nội trợ toàn thời gian, một mình Dư Thành ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, tôi cứ thấy mình chỉ làm việc nhà thì đơn giản quá, phải có thêm chút tác dụng gì đó mới được, thế là tôi đi học massage, để lúc Dư Thành tan làm về nhà, tôi có thể massage cho anh ấy, giúp anh ấy giải tỏa mệt mỏi.”
Phu nhân Phó tổng được massage quá dễ chịu, giọng nói cũng trở nên say sưa, du dương.
“Tay nghề của cô đúng là quá chuẩn, thật sự thoải mái quá! Tôi nói thật nhé, tiểu tử Nhiếp Dư Thành lấy được cô đúng là tu mấy kiếp mới được, tối nào cũng được cô massage thế này, khác gì thần tiên! Nói không phải giấu cô chứ Mật Ngữ, so với tay nghề của cô, cái ghế massage năm mươi nghìn tệ nhà tôi chỉ là đồ bỏ đi!”
Tuy Hứa Mật Ngữ massage đến mỏi nhừ cả cánh tay, nhưng trong lòng lại cảm thấy thỏa mãn. Mỗi khi nghe được lời khẳng định của người khác, cô lại cảm thấy mình là một người có ích.
Cô càng massage chuyên tâm hơn, nói với phu nhân Phó tổng: “Phu nhân quá khen rồi ạ.”
Bất chợt nhớ lại câu nói vừa rồi của phu nhân Phó tổng – tối nào cũng được cô massage thế này, khác gì thần tiên. Mặt cô bỗng đỏ bừng.
Câu này chính Nhiếp Dư Thành cũng từng nói với cô. Anh ta nói anh ta luôn bị cô massage đến mức “sống dở chết dở”, nói rằng tay cô có thể đốt lửa trên người anh ta, một ngọn lửa thiêu đốt tâm can. Thường thì khi cô đang massage cho anh ta, mọi chuyện sẽ bị anh ta bốc đồng chuyển thành một việc khác.
Massage xong toàn thân cho phu nhân Phó tổng, Hứa Mật Ngữ chừng mực xin phép ra về.
Phu nhân Phó tổng lười biếng nằm trên sofa, nói: “Mật Ngữ à, cô về thong thả, tôi không tiễn nhé.”
Hứa Mật Ngữ vội nói: “Phu nhân cứ nghỉ ngơi đi ạ, người được massage nằm yên một lúc lâu cũng mệt lắm, phải từ từ mới dậy được.”
Lúc ra khỏi nhà phu nhân Phó tổng, cô vung vẩy cánh tay mỏi nhừ, thầm nghĩ, mình cũng giỏi thật, vì để lấy lòng người khác mà có thể nói dối không chớp mắt, người được massage thì có gì mà mệt.
 
Về đến nhà đã là chập tối, Hứa Mật Ngữ nấu bữa tối đơn giản cho mình. Sự chăm chút cho cái dạ dày của bản thân còn chưa bằng một phần mười so với lúc phục vụ người khác. Ăn qua loa xong, dọn dẹp bát đũa, cô ngồi xếp bằng trên tấm thảm phòng khách, mở điện thoại xem tập mới nhất của bộ phim Thái đang theo dõi.
Đây là khoảnh khắc tuyệt vời và dễ chịu nhất của cô khi ở nhà làm nội trợ. Không cần ra ngoài đi làm vất vả, không cần phải xã giao đấu trí với người khác, ăn tối xong là ngồi xuống, một mình thỏa thích xem phim Thái, phim Nhật, phim Mỹ. Cô hy vọng những ngày tháng đơn giản mà tươi đẹp này có thể kéo dài cả đời.
Nói cũng thật thú vị, hồi đi học chuyên ngành của cô là Ngôn ngữ và Văn hóa đối ngoại, nhưng trường không tốt lắm, chỉ là loại ba, yêu cầu về trình độ ngoại ngữ cũng không quá khắt khe, chỉ cần điểm thi qua là sẽ được cấp bằng tốt nghiệp.
Vì vậy, hồi đi học cô học ngoại ngữ không mấy hứng thú, thầy cô thúc một roi thì cô học một chút, chỉ những phần bắt buộc thi cô mới phải học nghiêm túc. Khi đó, ngoại ngữ một là tiếng Anh, ngoại ngữ hai là tiếng Thái, nghỉ hè còn hùa theo bạn học giỏi học thêm chút tiếng Nhật. Tiếng Anh cô học làng nhàng, tiếng Thái cũng lơ mơ, tiếng Nhật thì càng như cưỡi ngựa xem hoa.
Mãi đến sau khi tốt nghiệp, để tiện xem phim Thái, phim Nhật, phim Mỹ, cô lại hăng say học hành hơn, thậm chí còn mua cả bộ giáo trình ngôn ngữ phiên bản mới nhất. May mà những kiến thức hồi đi học dù không tinh thông nhưng nền tảng vẫn còn, nên việc tự học lại cũng không quá vất vả.
Sau này, ngay cả Nhiếp Dư Thành cũng phải nể phục cái tinh thần “không lo chính sự” này của cô, anh ta trêu: “Nếu em dùng cái tinh thần tự học ngoại ngữ để xem phim này mà ra ngoài làm việc khác, có khi lên chức Chủ tịch hội đồng quản trị rồi cũng nên.”
Nhưng đến khi cô thực sự muốn ra ngoài làm việc, Nhiếp Dư Thành lại không đồng ý. Anh ta nói sau một ngày làm việc mệt mỏi về nhà, không thể lập tức có cơm nóng canh ngọt để ăn, chỉ số hạnh phúc sẽ quá thấp. Hơn nữa, trong nhà có một mình anh ta kiếm tiền là đủ rồi, dù sao lúc cầu hôn anh ta cũng đã hứa sẽ nuôi cô.
Bộ phim Thái cô đang theo dõi được một trang web trong nước mua bản quyền, tuy có phụ đề tiếng Trung nhưng Hứa Mật Ngữ cảm thấy nhiều chỗ dịch không sát nghĩa. Mà những bản dịch không sát nghĩa này lại phần nào ảnh hưởng đến trải nghiệm xem phim của cô. Vì vậy, cô dứt khoát không xem phụ đề, tự mình nghe và xem trực tiếp nội dung phim.
Không biết từ lúc nào, Hứa Mật Ngữ phát hiện ra rằng sau khi xem hết một tập phim, dù không nhìn phụ đề, cô cũng đã có thể hiểu được chín mươi chín phần trăm nội dung. Thỉnh thoảng gặp phải chỗ không chắc chắn, cô sẽ tạm dừng để ghi lại. Xem xong cả tập, cô lại giải quyết từng chỗ chưa hiểu, lật giáo trình, sách tham khảo, tra cứu ý nghĩa và ngữ pháp trên mạng, vào diễn đàn thảo luận về thành phần, cách dùng và ngữ nghĩa của câu nói đó, hoặc vào các nhóm học ngoại ngữ để hỏi han, thảo luận cùng bạn bè. Dần dần, cô thậm chí có thể trò chuyện trôi chảy với những người bạn nước ngoài trong nhóm, giao tiếp không hề có rào cản.
Nghĩ lại cũng thật buồn cười, mấy năm làm nội trợ, trình độ ngoại ngữ mà cô tự rèn luyện ở nhà qua việc xem phim lại tinh thông hơn nhiều so với mấy năm ngồi trên giảng đường đại học.
Xem xong trọn vẹn một tập phim như vậy, bất giác đã đến chín giờ tối.
Nhìn đồng hồ, chắc hẳn Nhiếp Dư Thành đã đến nơi công tác và ổn định chỗ ở rồi, thế là cô cầm điện thoại gọi video cho anh ta.
Chuông reo một lúc rồi bị ngắt.
Hứa Mật Ngữ cầm điện thoại nghĩ, có lẽ bên Nhiếp Dư Thành đang bận việc gì đó.
Đang nghĩ thì chuông điện thoại reo lên, Nhiếp Dư Thành gọi lại.
Hứa Mật Ngữ vội bắt máy hỏi: “Sao anh không gọi video?”
Nhiếp Dư Thành ở đầu dây bên kia trả lời: “Mạng ở khách sạn bên này không tốt lắm, gọi video sẽ rất giật, thà gọi điện thoại trực tiếp còn hơn.”
Hứa Mật Ngữ buột miệng nói: “Vậy thì đừng dùng mạng khách sạn, dùng thẳng dữ liệu di động đi.”
Nhiếp Dư Thành ngập ngừng một lát rồi mới nói: “Sóng điện thoại ở đây cũng không tốt lắm.”
Hứa Mật Ngữ thắc mắc: “Ủa? Em thấy nghe điện thoại của anh vẫn ổn mà, cuộc gọi đâu có giật.”
Nhiếp Dư Thành lại ngừng một lúc rồi nói: “Gọi điện thì không sao, nhưng lướt mạng xem video thì không được. Anh vừa thử rồi, dùng điện thoại lướt trang chủ công ty mình cũng phải mất một lúc lâu.”
Hứa Mật Ngữ có chút không thỏa mãn nhưng cũng đành thỏa hiệp: “Thôi được rồi. Thật ra em cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn nhìn anh một chút.”
Giọng Nhiếp Dư Thành có chút thờ ơ: “Mấy tiếng trước không phải vừa nhìn rồi sao.”
Hứa Mật Ngữ nũng nịu kiểu vợ chồng lâu năm với anh ta: “Thế sao mà giống nhau được, một ngày không gặp tựa ba thu, hai chúng ta đã nửa ngày không gặp rồi, tính ra cũng là một năm rưỡi đã trôi qua rồi đấy.”
Nhiếp Dư Thành ở đầu dây bên kia bỗng im bặt. Một lúc lâu sau, giọng anh ta lại có chút khàn khàn gọi tên Hứa Mật Ngữ, ngữ khí lại mang theo một sự áy náy khó hiểu.
“Mật Ngữ, anh…”
Trong ống nghe của Hứa Mật Ngữ đột nhiên xen vào tiếng tút tút của một cuộc gọi khác.
Cô liếc nhanh, là Tiêu Tú Mai gọi đến.
Cô nói với Nhiếp Dư Thành: “Chồng ơi, mẹ gọi cho em, em nghe máy trước đã, nếu không anh cũng biết tính bà ấy rồi đấy, không để ý là y như rằng bà ấy sẽ lải nhải chết em mất.”
Nhiếp Dư Thành dường như thở dài một tiếng ở đầu dây bên kia. Khi anh ta nói lại, sự khàn khàn đã biến mất, chút ngữ khí áy náy khó hiểu cũng tan biến.
Nhiếp Dư Thành bình tĩnh và có phần lạnh nhạt nói với Hứa Mật Ngữ: “Vậy em mau đi đối phó với mẹ em đi.”
Hứa Mật Ngữ bắt máy của Tiêu Tú Mai.
Giọng của Tiêu Tú Mai gào lên, lấp đầy ống nghe, chấn động đến mức não Hứa Mật Ngữ cũng phải rung lên.
“Con ba à, mày cứ thế vứt mẹ ở khách sạn, không quan tâm mẹ sống chết à?”
Hứa Mật Ngữ cảm thấy câu này đúng là vu oan giá họa: “Không phải, mẹ, lúc sáng con đi không phải đã nói với mẹ rồi sao, có cần gì thì mẹ cứ gọi nhân viên phục vụ phòng, ăn uống có thể gọi thẳng lên phòng, tiền cũng không cần mẹ trả, cứ ghi vào tiền phòng là được. Như thế mà còn là không quan tâm mẹ sống chết ạ?”
Tiêu Tú Mai không chấp nhận lời giải thích của cô, tiếp tục không ngừng oán trách: “Thế là xong à? Thế là quan tâm tao rồi à? Mày không hỏi xem tao cả ngày bí bách trong phòng có khó chịu không à? Mày không hỏi xem lần này tao đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì à? Ít nói nhảm thôi, bây giờ mày qua đây ngay, đến hỏi han, quan tâm tao đi!”
Hứa Mật Ngữ có chút cạn lời: “Bây giờ ạ? Mai không được sao, đã tối muộn thế này rồi…”
Cô còn chưa nói xong đã bị Tiêu Tú Mai ngắt lời: “Mới hơn chín giờ, tối muộn cái gì, làm như mày yếu ớt lắm không bằng, sao thế, mày là yêu quái à, tối ra đường còn hiện nguyên hình à? Ngay bây giờ, qua đây mau, mày có xe mà, lái qua đây có tốn sức đâu.”
Hứa Mật Ngữ bất lực cúp máy, cầm chìa khóa xe lái thẳng đến khách sạn Tư Uy.
“Con đến rồi đây, nói đi, lần này mẹ đến rốt cuộc là để làm gì.” Hứa Mật Ngữ ngồi trên sofa trong phòng suite, hỏi Tiêu Tú Mai đang ngồi massage trên ghế.
Cô không dám nhìn kỹ căn phòng này, một phòng executive suite đàng hoàng, không biết Tiêu Tú Mai đã làm thế nào mà chỉ trong một ngày đã biến nó thành một mớ hỗn độn.
Tiêu Tú Mai đang được ghế massage đấm bóp sướng rơn, lời nói cũng run lên theo nhịp đập.
“Giờ mới nhớ mà hỏi, mày cũng thật là vô tâm. Người ta nói vô sự bất đăng Tam Bảo điện, mẹ mày lặn lội đường xa đến đây, tất nhiên là có chuyện rồi.”
Dừng một lát, bà nằm trên ghế massage nhắm mắt hưởng thụ nói: “Lần này mẹ đến, chủ yếu là vì chuyện mua nhà cho em trai mày. Nó cũng không còn nhỏ nữa, ba mươi tuổi rồi cũng nên có một mái nhà riêng. Thật ra, hôm qua mẹ đã xem rồi, khu gần nhà mày không tồi, náo nhiệt. Hơn nữa nếu mua nhà gần chỗ mày, còn tiện cho mày với chồng mày chăm sóc em trai.”
Hứa Mật Ngữ bật cười: “Thôi đi mẹ, mẹ cũng dám nghĩ thật đấy, còn mua nhà gần nhà con, mẹ có biết giá nhà gần đây đắt thế nào không? Nhà con cũng là do bố mẹ Dư Thành bỏ tiền ra mua, chúng con tự dựa vào sức mình cũng không mua nổi.” Cô dừng lại rồi nói tiếp, “Hơn nữa Hứa Mật Bảo làm gì có tiền, nó đến đây cũng không có việc làm, mẹ đúng là nghĩ đâu nói đó.”
Tiêu Tú Mai nghe vậy liền mở mắt, chống người dậy từ ghế massage, trừng mắt nhìn Hứa Mật Ngữ, nói rất nghiêm túc: “Chúng mày giúp nó chứ, không thì mẹ đến đây làm gì? Chị cả mày nói rồi, mua nhà cho em trai nó góp mười vạn, chị hai mày cũng thế. Phần còn lại, nhà chúng mày có bản lĩnh kiếm được nhiều tiền thì lo nốt đi. Như thế, vấn đề em mày không có tiền mua nhà sẽ được giải quyết. Còn công việc, thì bảo chồng mày sắp xếp cho nó một chức vụ lương cao nào đó trong công ty, nó còn sắp xếp được cho cả vợ chồng chị cả mày vào, cũng không thiếu một suất cho em trai mày.”
Hứa Mật Ngữ choáng váng trước những lời đòi hỏi quá đáng của Tiêu Tú Mai.
Chuyện này cũng quá ư là hiển nhiên rồi.
“Không thể nào.” Hứa Mật Ngữ nói chắc như đinh đóng cột với Tiêu Tú Mai “Hai việc mẹ vừa nói đều không thể thực hiện được. Mẹ à, con bây giờ chỉ là một bà nội trợ, không kiếm ra một đồng, mẹ bảo nhà con bỏ ra mấy triệu để mua nhà cho Hứa Mật Bảo, chẳng phải là bắt anh Dư Thành kiếm tiền nuôi Hứa Mật Bảo sao? Không có cái lý đó được!”
Tiêu Tú Mai nhảy khỏi ghế massage.
“Có gì mà không thể? Mày mà nói thế, thì tao sẽ không đi nữa, tao sẽ ở lì đây, cho đến khi biến không thể thành có thể! Mày tự xem mà liệu!”
Hứa Mật Ngữ cảm thấy Tiêu Tú Mai đang ăn vạ. Cô có chút tức giận, không muốn đôi co với mẹ nữa, liền quay người ra về.
Lúc đứng trong thang máy, cô vẫn còn cảm thấy ấm ức. Cô tự thấy rằng để có được chút cảm giác tồn tại, chút sự quan tâm trong gia đình, từ nhỏ đến lớn cô đã đủ nỗ lực, đã làm đủ tốt, đủ nhiều, nhưng tại sao mẹ vẫn không hài lòng?
Bất kể Hứa Mật Bảo có vô dụng đến đâu, chỉ vì nó là con trai, nó chính là trời của nhà họ Hứa; bất kể cô bây giờ sống tốt thế nào, có thể chăm lo cho gia đình bao nhiêu, cô vẫn luôn là “Tiểu Đa Dư” trong miệng mẹ.
Hứa Mật Ngữ càng nghĩ càng tủi thân, suýt chút nữa đã bật khóc. Thang máy dừng ở tầng mười ba, một nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn bước vào.
Hứa Mật Ngữ cố nén nước mắt, nhận ra người bước vào chính là Lý Côn Luân, nhân viên đã hai lần mang đồ ăn lên phòng cho mình.
Cô chủ động chào hỏi: “Chào cậu, vừa giao đồ ăn xong ạ?”
Lý Côn Luân lại nhìn cô sững sờ. Rõ ràng là sững sờ.
“Vâng… vừa xong… à không, còn phải giao thêm một phòng nữa ạ!” Lý Côn Luân vội vàng giải thích “Chúng tôi khi giao đồ ăn có thể đi thang máy của khách, lúc về thì không được. Tôi còn một phòng nữa phải giao nên mới đi thang máy này, xin lỗi đã làm ảnh hưởng đến trải nghiệm đi thang máy của chị!”
Hứa Mật Ngữ vội nói đừng đừng, cậu đừng khách sáo như vậy.
Rồi cô nhìn thấy một vẻ mặt kỳ lạ trên gương mặt Lý Côn Luân, một dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Hứa Mật Ngữ không kìm được hỏi cậu ta: “Sao vậy?” Cô đoán “… có phải, mẹ tôi ban ngày đặt đồ ăn đã gây phiền phức cho cậukhông? Xin lỗi cậu nhé, mẹ tôi tính tình hơi khó chịu một chút, nếu làm khó cậu, tôi thay bà ấy xin lỗi.”
Lý Côn Luân đáp: “Cũng không hoàn toàn là vì mẹ chị…”
Hứa Mật Ngữ cười với cậu ta, một nụ cười áy náy: “Vậy, còn chuyện gì chúng tôi làm khó cậu nữa, cậu cứ nói với tôi đi.”
Lý Côn Luân nhìn nụ cười của Hứa Mật Ngữ, vẻ mặt có chút không nỡ, sự không nỡ này khiến cậu ta tiếp tục muốn nói lại thôi.
Thang máy xuống đến tầng một. Trước khi ra khỏi thang máy, Lý Côn Luân dường như thở dài một hơi, rồi nói với Hứa Mật Ngữ: “Thôi bỏ đi. Không có gì. Chúc chị một ngày vui vẻ, chị đi thong thả!”
Cậu ta tiễn Hứa Mật Ngữ ra khỏi thang máy.
Hứa Mật Ngữ nghĩ chắc chắn là Tiêu Tú Mai lại hỏi han chuyện lương lậu của người ta, khiến người ta khó xử như vậy. Cô quyết định ngày mai nhất định phải nói chuyện với Tiêu Tú Mai mới được.
Lái xe về đến nhà, không hiểu sao, cô cảm thấy ngày hôm nay trôi qua mệt mỏi khôn tả.
Hứa Mật Ngữ tắm nước nóng xong liền lên giường đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Hứa Mật Ngữ vừa mở mắt đã nhận được một tin nhắn:
“Chồng cô tối qua đã ở cùng người phụ nữ khác.”
Hứa Mật Ngữ nhìn chằm chằm vào tin nhắn, đầu óc như bị đoản mạch. Từng chữ cô đều nhận ra, nhưng khi chúng ghép lại thành một câu ngắn gọn, cô lại không tài nào hiểu nổi, không tài nào nuốt trôi.
Ngay lập tức, một tin nhắn khác nhảy vào màn hình điện thoại, xộc thẳng vào mắt cô không một lời báo trước:
“Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác Chương 2: Chương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.” Chương 3: Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay." Chương 4: Chương 4: Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Dư Thành. Cô tin rằng trong mắt mình lúc này chỉ có hận thù. Chương 5: Chương 5: “Quả nhiên, tôi đoán không sai, chính là cô gửi tin nhắn cho tôi.” Chương 6: Chương 6: “Chúng ta ly hôn đi.” Chương 7: Chương 7: Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành: "Tạm biệt.” Chương 8: Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã Chương 9: Chương 9: Vị khách quý tầng cao nhất kia, mọi người tránh không kịp Chương 10: Chương 10: Họ dường như đều nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng thét của phụ nữ. Chương 11: Chương 11: “Còn không đi?” Chương 12: Chương 12: “Có chừng mực thôi.” Chương 13: Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắt Chương 14: Chương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này." Chương 15: Chương 15: Phải đuổi việc cô ta! Chương 16: Chương 16: “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?" Chương 17: Chương 17: “Tại sao lúc nào cũng gặp phải cô ta? Cậu giải thích cho tôi xem" Chương 18: Chương 18: “Có người đang nhắm vào chị.” Chương 19: Chương 19: Người mở cửa, vậy mà lại là Nhiếp Dư Thành Chương 20: Chương 20: Nắm tay buông thõng bên hông của cô càng siết chặt hơn. Chương 21: Chương 21: “Nói đi, cô muốn nhận được gì từ tôi?" Chương 22: Chương 22: Cổ tay cô bị anh ta nắm lấy, siết mạnh Chương 23: Chương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.” Chương 24: Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.” Chương 25: Chương 25: “Không thể chỉ có một mình tôi khổ sở được." Chương 26: Chương 26: Trương Thái Lộ đang nhân cơ hội cố tình gài bẫy cô Chương 27: Chương 27: Tại sao tổ trưởng mới lại là tôi? Chương 28: Chương 28: Đây là bồi thường sao? Chương 29: Chương 29: Cô muốn từ biệt Hứa Mật Ngữ vô dụng trước đây Chương 30: Chương 30: Đợi cô đứng dậy từ cơn ngủ đông này, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt. Chương 31: Chương 31: Khoảnh khắc Kỷ Phong và cô chạm mặt nhau, anh lại nhíu chặt đôi mày Chương 32: Chương 32: Từ lúc nghe tin Hứa Mật Ngữ đã ly hôn đã không khỏi sững người Chương 33: Chương 33: "Trông tôi có giống ma quỷ hay thứ gì đó tương tự không?" Chương 34: Chương 34: Cậu có phải đang nghĩ, tôi đang giúp Hứa Mật Ngữ không? Chương 35: Chương 35: Dịu dàng nhưng lại đầy nội lực Chương 36: Chương 36: Anh nói cô đáng thương. Anh đang thương hại cô sao? Chương 37: Chương 37: Quyết tâm cắt đứt Chương 38: Chương 38: Món thịt kho cô làm Chương 39: Chương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng." Chương 40: Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?” Chương 41: Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu” Chương 42: Chương 42: Trong căn phòng sáng rực ánh vàng, không có bóng dáng của Hứa Mật Ngữ. Chương 43: Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả." Chương 44: Chương 44: Cô bước ra khỏi phòng, thản nhiên, bình thản. Chương 45: Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!� Chương 46: Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại. Chương 47: Chương 47: "Cầm đi, đừng đưa cho tôi." Chương 48: Chương 48: Nhưng vừa mở mắt ra, anh lại nhìn thấy cô Chương 49: Chương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ. Chương 50: Chương 50: "Gọi to thế làm gì?” Chương 51: Chương 51: Cô gái này, đúng là không phải dạng vừa! Chương 52: Chương 52: Không có gì phải lo lắng về cô nữa Chương 53: Chương 53: “Cô đỏ mặt cái gì?” Chương 54: Chương 54: Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không? Chương 55: Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.” Chương 56: Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào. Chương 57: Chương 57: “Đi, tớ dẫn cậu đi bung xõa ngay đây!” Chương 58: Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?” Chương 59: Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì Chương 60: Chương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga. Chương 61: Chương 61: Anh nhìn cô, từ từ nheo mắt lại Chương 62: Chương 62: Cô làm gì còn có nhà nữa? Chương 63: Chương 63: “Quản lý Hứa của các cô bây giờ ở đâu?” Chương 64: Chương 64: “Hôm nay cô có việc gì không?” Chương 65: Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.” Chương 66: Chương 66: Kỷ Phong và cô nhìn nhau Chương 67: Chương 67: Giữa hai người họ, anh trông như kẻ có chút không buông bỏ được. Chương 68: Chương 68: Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chương 69: Chương 69: Trong tai anh nghe được lại là giọng nói của cô Chương 70: Chương 70: Bên dưới lớp vỏ bọc đó, là nỗi lòng không thể để ai nhìn thấu của cô Chương 71: Chương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng. Chương 72: Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầu Chương 73: Chương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ Chương 74: Chương 74: “Sao anh lại đến?” Chương 75: Chương 75: "Bình tĩnh lại, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Chương 76: Chương 76: Tình hình ở nhà… Chương 77: Chương 77: Đến lúc đó cô phải làm sao? Chương 78: Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu? Chương 79: Chương 79: Anh nghe xong liền trầm tư. Chương 80: Chương 80: Anh thở dài một hơi, đưa tay về phía cô Chương 81: Chương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi Chương 82: Chương 82: “Để cho cô ấy thở một chút." Chương 83: Chương 83: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?” Chương 84: Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng. Chương 85: Chương 85: Kỷ Phong lặng lẽ nhếch khóe miệng. Chương 86: Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô Chương 87: Chương 87: “Vậy tối mai em mời anh ăn cơm nhé, được không?" Chương 88: Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!" Chương 89: Chương 89: “Đợi anh về, anh có lời muốn nói với em." Chương 90: Chương 90: “Không có em anh phải sống thế nào đây?” Chương 91: Chương 91: Hành trình yêu em, chính là "Mật Ngữ Kỷ" của cuộc đời của anh