Chương 3
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 3: -Rừng Andoha-3

Người đứng chắn trước mặt Kevin là một chàng thiếu niên anh tuấn, toàn thân người ấy toát ra khí chất rất không phù hợp với độ tuổi, đó là cảm giác mạnh mẽ, áp bức người khác. Không biết là do đôi mắt sắc bén khác thường hay vì vóc người quá cao lớn của y. Dù nếu chỉ xét ngoại hình, khó mà nói được chàng ta đã đến hai mươi hay chưa.

Kevin thầm nghĩ may mà mình thắng kịp, với khoảng cách này chỉ cần dời tầm mắt lên chút, nếu đi thêm hai bước nữa thì chắc phải ngẩng đầu lên mất.

Ánh mắt anh cực nhanh đã quét từ trên xuống dưới, đánh giá người kia một lượt – Từ mái tóc ngắn màu nâu đen gọn gàng, đến cánh tay và lồng ngực đầy cơ bắp, rồi xuống đôi chân dài được giấu trong đôi bốt Mã Kỵ… Trong lòng tặc lưỡi hai tiếng, ngang nhiên cảm thán một câu: Ngươi là ai vậy?

Không phải là anh không đoán ra được chàng trai này là ai, mà là anh thật sự không thể tìm ra được mối liên hệ giữa chàng ta và tên nhóc con lì lợm năm nào.

Thời gian trôi nhanh thật đấy! Oắt con này nốc thuốc tăng trưởng thay cơm để lớn à?!

Anh ngẩng người mãi một hồi lâu, đủ lâu để nụ cười nửa miệng của Oswid dần biến mất, hắn hơi nheo mắt, nói: “Người có địa vị cao thường dễ quên chuyện vặt, xem ra ngài Fassbinder đã không còn nhớ ta rồi!”

“Nhớ chứ, cùng nhau trải qua cả một kỳ nghỉ xuân mà, đương nhiên là nhớ. Ta chỉ đang nghĩ xem rốt cuộc bản thân đã ngủ quên bao nhiêu năm hay bao nhiêu thế kỷ, nháy mắt một cái mà ngươi đã lớn thế này rồi…” Kevin đưa tay ngang eo, ước lượng: “Năm đó ngươi chỉ cao đến đây thôi! Còn thấp hơn cả một cây gậy, hai cái bím tóc nối lại mới cao bằng một mình ngươi.”

Oswid: “…”

Tên khốn này vẫn y như xưa, lời hay ý đẹp dù dài hay ngắn, khi qua miệng hắn đều thành lời nói không ra thể thống gì, kiểu nào cũng khiến người ta muốn nhảy dựng.

Kevin nói xong mới chợt nhớ ra nhóc con ngày nào giờ đã thành cấp trên của mình, anh ho khan một tiếng, sau đó im bặt, quay mặt đi chỗ khác.

Oswid mỉm cười, thong thả nói: “Kỳ nghỉ năm đó cùng ngài vui đến khó quên, thậm chí đến tận bây giờ thi thoảng ta vẫn thường mơ thấy. Có thể được gặp lại ngài ta thật vui mừng khôn xiết… Dù sao đi nữa, chào mừng ngài trở về.”

Kevin lẳng lặng nghe hết câu nói, trong lòng tự phiên dịch ra một phiên bản khác: “Cả đời này ta sẽ không bao giờ quên những ngày tháng bị ngươi đánh nhừ tử, bao năm trôi qua cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta, trời cao có mắt.”

Oswid nhìn chăm chú vào gương mặt đang biến đổi vi diệu của Kevin, từ tốn hỏi thăm: “Mặt ngài làm sao thế?”

Kevin cười gượng hai tiếng: “Không có gì, đau răng thôi! Tối qua ăn thịt nướng dai quá.”

Oswid: “Ồ…” 

Hắn quét mắt nhìn quanh một vòng, rồi nói với Mio đang hóng chuyện gần đó: “Chúng ta trì hoãn đủ rồi, mau lên ngựa đi. Nếu ngài Fassbinder không ngại, hãy lên xe ngựa với ta, ta rất nóng lòng muốn ôn lại chuyện cũ với ngài.”

Kevin không cần suy nghĩ đã từ chối thẳng thừng: “Thôi! Thế thì ngại quá, ta cưỡi Mã Ưng được rồi.”

Mio ngượng ngùng nói: “Không còn con nào dư cả.”

Kevin quay đầu nháy mắt với cậu ta: “Vậy ngươi nhường ta nửa chỗ đi.”

Mio vỗ vỗ vào cổ con Mã Ưng cao lớn, nói: “Không thành vấn đề, lên đi! Lát nữa đi ngang qua vùng du tán, chúng ta mua thêm một con, bệ hạ thấy vậy có được không?”

Kevin lập tức sải bước về phía đó.

Oswid nghe vậy cũng quay đầu nhìn Mio, nhả từng chữ: “Được thôi!”

Mio vô tội trân trối nhìn Oswid một lúc, đột nhiên như bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi k** r*n: “Ai da— Chuột rút rồi! Chân không cử động được nữa… Uiii… Kevin, hay là ngài lên xe ngựa đi, ta không nhường chỗ được đâu.”

Mio nói xong thì nhập vai luôn, bắp chân co giật liên tục, cả người nằm bò trên lưng Mã Ưng, không chừa một khoảng trống nào, r*n r* không ngừng.

Kevin: “…”

Cái tài diễn sâu đến chết cũng phải diễn của tên này đúng là đáng kinh ngạc. Kevin giơ hai ngón giữa tặng Mio làm phần thưởng khích lệ, rồi lắc đầu đi theo Oswid, vẻ mặt không cam tâm nhưng vẫn phải giữ nụ cười.

Xe ngựa dừng ngay bìa rừng, do ba con Mã Ưng đen tuyền kéo. Chúng cao lớn hơn ngựa bình thường rất nhiều, bờm dày và xoăn phủ từ sau cổ đến tận đôi cánh đại bàng khổng lồ trên lưng, rất đẹp và cường tráng.

Lúc này Kevin mới nhận ra không chỉ có đội tinh nhuệ quân Thanh Đồng đi theo hộ tống, mà còn có hơn năm mươi kỵ binh mang trọng giáp xếp hàng hai bên xe ngựa, đằng đằng sát khí.

Kevin: “…” Đi tìm người hay đi cướp vậy?

Anh nghi ngờ nhìn thoáng qua đám kỵ binh, chưa kịp nghĩ ra gì thì đã bị Oswid đẩy lưng nhét thẳng vào xe ngựa.

“Bày binh bố trận kiểu gì đây?” Kevin vô thức quay đầu hỏi.

“Một kẻ đã chết bảy năm đột nhiên gửi tín hiệu cầu cứu giữa vùng du tán và bộ tộc cự thú, nếu là ngài, ngài có tin không?” Oswid vung tay đóng sầm cửa xe, không khách sáo nói: “Đây đã là kết quả sau khi ta thay đổi kế hoạch rồi đấy.”

Kevin: “Ồ— Vậy trước khi thay đổi thì sao?”

Oswid chống một tay lên nóc xe, từ trên cao rũ mắt nhìn anh, chậm rãi nói: “Điều động quân thiết kỵ Ô Kim đến càn quét toàn bộ, không cần biết kẻ đang giở trò là ai, bắt được thì hỏi kẻ cầm đầu, quanh co chối tội, giết ngay tại chỗ.”

“…..” 

Kevin: “Không phải có Thần Quan Viện sao? Ít nhất cũng tính toán được sơ sơ chứ.”

“Thần Quan Viện?” Oswid cười lạnh: “Nửa tháng trước, Carpenter ở trong Đài Quan Tượng cả đêm, không biết hắn nhìn thấy thứ quái quỷ gì, bỗng dưng phát điên, tóc tai bù xù, chạy loạn khắp nơi, suýt thì ngã từ cầu treo xuống đất chết tươi. Giờ thì cả ngày ngồi co rúm trong Thần Điện, chẳng nói năng gì, thấy ai cũng cắn. Không có hắn, đám vô dụng còn lại trong Thần Quan Viện chẳng đoán ra được cái gì. Chỉ riêng việc nhìn thấy Tín Sa hôm qua thôi mà đã có đứa ngất xỉu rồi. Trông mong vào tính toán của bọn chúng sao? Mơ đi cho nhanh.”

Kevin chậc lưỡi hai tiếng, không rõ là vì tiếc thương hay vì điều gì khác.

Một lát sau anh chợt cảm thấy có gì đó không đúng, nghi hoặc hỏi lại: “Nếu đã không biết thực hư thế nào, tại sao ngươi lại thay đổi chủ ý?”

Oswid khựng lại khi nghe câu này, ánh mắt dán chặt vào bàn nhỏ trong xe ngựa, lặng thinh không đáp, như thể đột nhiên cực kỳ có hứng thú với chiếc ly bạc trên bàn.

Kevin nheo mắt quan sát. 

Dáng vẻ này y hệt hồi bé — mỗi khi Oswid lộ ra vẻ mặt này tám phần mười là hắn đang chột dạ….

Nghĩ đến những trò nghịch ngợm của Oswid lúc nhỏ, Kevin không khách khí dùng chuôi dao găm chọc vào hắn một cái, lạnh mặt giục hắn: “Hỏi ngươi đấy!”

“…” Oswid nhất thời không kịp phản ứng, bất ngờ bị chọc một cái khiến hắn hơi giật mình, vô thức mở miệng: “Sau khi nhận được thông báo từ Thần Quan Viện, ta đã đến mộ của ngươi—“

Kevin: “…”

Oswid: “…”

Sau vài giây im lặng, Kevin âm u cười lạnh: “Mười mấy năm không gặp, ngươi khá đấy! Học được cả trò đào mộ bật nắp quan tài rồi hả?!”

Oswid không do dự cắn trả: “Không thì làm sao! Không xác minh rõ ràng mà đã liều lĩnh xông ra ngoài thì mới đúng à?! Ngươi thú vị thật đấy!”

“Ta vốn luôn thú vị như vậy— ” Kevin nhấc chân định đạp Oswid một cái.

Bao năm lăn lộn trong môi trường quân đội còn trông mong anh trưởng thành dịu dàng thì đúng là mơ mộng hão huyền. Ngoài cái mặt nhã nhặn thư sinh chuyên đi lừa tình thiên hạ ra, Kevin từ trong ra ngoài chẳng có chỗ nào liên quan đến “ôn hòa, nhã nhặn” cả.

Anh theo phản xạ tự nhiên vừa nhấc chân lên thì bừng tỉnh, khựng lại: “…”

Toang! Đế giày chĩa thẳng vào hoàng đế, giờ làm sao hạ xuống cho tự nhiên đây?!

Oswid lúc này cũng nhớ ra thân phận hiện tại của mình, hắn nhìn vào đế giày đang khựng trước mặt một lúc, buông lời châm chọc: “Bất tỉnh nhiều năm như vậy mà chân của ngài Fassbinder vẫn đá cao được thế này quả thật không dễ dàng!”

Đúng lúc Kevin và Oswid đang mắt to trừng mắt nhỏ, cửa xe ngựa bị gõ ba cái.

Kevin lập tức hạ chân xuống, quay đầu mở cửa: “Ai—“

Anh còn chưa hỏi hết câu, đã thấy nhóc sư tử vừa phì phò bò lên xe ngựa vừa nói: “Chú tóc xoăn kia không thả ta đi, cũng không cho ta cưỡi Mã Ưng, cứ ép ta phải chui vào xe này.”

“Tóc xoăn? Tóc xoăn nào?” Kevin thò đầu ra nhìn, liền thấy Mio phía trước vẫy tay với mình.

Coi như hắn vẫn còn chút lương tâm.

Kevin lẩm bẩm một mình, không nói hai lời liền kéo thằng nhóc vào xe.

Oswid “chậc” một tiếng, nhíu mày, có vẻ không hài lòng: “Ngươi không ghét nhóc con nữa à? Ra ngoài mà cũng chủ động dắt theo một đứa?”

Nhóc sư tử chớp chớp mắt, cũng không tìm chỗ ngồi đàng hoàng, nó tự nhiên ngồi phịch xuống góc xe, khoanh chân lại: “Không đâu, hôm qua ta còn bị chú ấy đánh mấy trận liền.”

Kevin: “…” Quen biết gì người ta không mà mách?!

Nhóc con quay đầu ra cửa, hắt hơi một cái, rồi dụi dụi mũi, giọng nó khàn đặc: “Nhưng mà hôm qua chú ấy khoe khoang với ta rằng ta chưa phải là đứa thảm nhất đâu! Trước đây chú ấy từng trông nom một đứa cũng nhỏ cỡ ta, nó thảm hơn ta nhiều, không biết thằng nhóc xui xẻo đó là đứa nào.”

Thằng nhóc xui xẻo – Oswid: “…..…”

Kevin thuận tay vặt một quả Lý chua to trong đĩa trái cây trên bàn, không chút nương tình nhét thẳng vào miệng nhóc con, chặn kín miệng nó.

Nhóc con bị chua đến ch** n**c mắt, quả nhiên không còn tâm trí để gây rối nữa.

Oswid chậm rãi nói: “Khoe khoang à…”

Kevin nghiêm túc: “Không hề!”

Oswid hừ lạnh, lướt qua vai Kevin, vững vàng ngồi xuống. Hắn một tay chống gối, tay kia cầm tấm bản đồ trải trên bàn tiếp tục xem, không thèm ngó ngàng gì đến Kevin nữa. Tướng ngồi của hắn rất bá đạo, hai chân dang rộng như thể chỉ cần khép lại một chút thôi sẽ thiệt thòi cho đôi chân dài của hắn vậy.

Tóm lại, Oswid thành công độc chiếm chiếc ghế dài – Chỗ duy nhất có thể ngồi được trong xe ngựa.

Kevin quét mắt đánh giá tư thế ngồi của hắn, dứt khoát tựa vào cửa xe, nói: “Xin hỏi bệ hạ tôn kính, ngài nhất quyết nhét ta vào xe ngựa, vậy định để ta ngồi đâu đây?”

Oswid nhướng mắt, cầm nửa ly rượu hoa quả trên bàn nhấp một ngụm, vừa định mở miệng thì bánh xe bất chợt lún mạnh hai cái, cả thân xe đột nhiên rung lắc.

Bầy Mã Ưng kéo xe vì quá cường tráng nên không thể bay, nhưng đôi cánh khổng lồ của chúng lại là trợ lực tốt nhất khi di chuyển. Chúng đập cánh, gió cuộn ào ào, kéo cỗ xe lướt nhanh trên mặt đất.

Kevin đang tựa lưng vào cửa xe không kịp đề phòng, bị quán tính hất mạnh ngã chúi người về phía trước, không lệch một li mà đâm sầm vào bàn trà, nặng nề ngã dúi dụi vào người Oswid, làm rơi mất chiếc cốc bạc trong tay hắn.

Kevin vội vàng chống người đứng dậy, cố lấy lại thăng bằng trên cỗ xe đang lao đi với tốc độ kinh hoàng. Anh khó khăn lắm mới đứng vững, thì phát hiện ly rượu hoa quả bị hất tung không còn một giọt, đổ hết lên đ*ng q**n của Oswid…. Này thì d*ng ch*n chiếm ghế, đúng là báo ứng!

Sắc mặt Oswid lập tức đen sì: “…”

Hắn rũ mắt nhìn, cất giọng lạnh lẽo với Kevin:”Não ngươi bỏ nhà đi rồi à? Sao không mở rộng phạm vi ra một chút, bay thẳng ra khỏi xe luôn cho rồi!”

Kevin theo phản xạ định cắn trả: “Ngươi lại ngứa da rồi đúng không?!” may mà trước khi lời thốt ra khỏi miệng, lý trí đã kịp thời kéo anh lại.

Kevin hiếm khi tỏ ra nhún nhường, cũng không mong Oswid sẽ nhường chỗ cho mình nữa. Anh bèn học theo nhóc sư tử, ngồi bệt xuống trong góc xe, vừa nhắm mắt giả chết, vừa rầu rĩ nghĩ: Cứ nhịn không được mà muốn đánh Hoàng đế, thế này làm sao sống nổi đây?

Cỗ xe vẫn xé gió lao đi, xóc nảy một hồi, Kevin thế mà ngủ quên mất.

Đến khi anh tỉnh lại, bên ngoài trời đã nhá nhem tối, trên người không biết từ khi nào đã được ai đó đắp cho một tấm chăn lông dày chuyên dùng vào mùa đông, bó cứng ngắt từ đầu đến chân, khiến anh đổ một tầng mồ hôi, suýt nữa nóng phát điên.

Kevin: “………………………………”

Cái trò thiếu đạo đức này, trừ Oswid ra thì chẳng còn ai khác có thể làm!

Kevin trợn mắt, vén chăn lên định tìm Oswid tẩng cho hắn một trận, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy vị hoàng đế trẻ tuổi ban nãy còn ngồi trong xe giờ đã biến mất không dấu vết. Không chỉ vậy, cả cậu bé co ro trong góc cũng không còn ở đó…

Anh cau mày, thần kinh cảnh giác treo cao, nín thở lắng nghe một lúc, nhưng bên ngoài hoàn toàn yên ắng.

Không đúng, phải nói chính xác hơn là… im lặng tuyệt đối — một sự tĩnh mịch đến mức ngay cả tiếng gió cũng không còn, khiến anh bất giác nổi da gà.

[Edit by TeiDii]

______

*Chủ nhà: 

-Phần đại từ nhân xưng: Oswid nhỏ hơn Kevin nhưng hắn là vua, nên cách xưng hô sẽ là “ta – ngươi/ ta – ngài” nhé!

[Ta – Ngài mang ý mỉa mai, gợi nhớ lại ký ức tuổi thơ bị ‘ngài Fassbinder’ đánh nhừ tử:))]

– Còn về Kevin… Mười lần thì hết chín lần quên thằng nhóc từng bị mình đánh đang là hoàng đế rồi =))

.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: -Rừng Andoha- 1 Chương 2: Chương 2: -Rừng Andoha- 2 Chương 3: Chương 3: -Rừng Andoha-3 Chương 4: Chương 4: -Vùng Lưu Tán-1 Chương 5: Chương 5: -Vùng Lưu Tán-2 Chương 6: Chương 6: -Vùng Lưu Tán-3 Chương 7: Chương 7: -Vùng Lưu Tán-4 Chương 8: Chương 8: -Vùng Lưu Tán-5 Chương 9: Chương 9: -Bắc Phỉ Thúy-1 Chương 10: Chương 10: -Bắc Phỉ Thúy-2 Chương 11: Chương 11: -Bắc Phỉ Thúy-3 Chương 12: Chương 12: -Bắc Phỉ Thúy-4 Chương 13: Chương 13: -Bắc Phỉ Thúy-5 Chương 14: Chương 14: -Bắc Phỉ Thúy-6 Chương 15: Chương 15: -Đế Quốc Kim Sư-1 Chương 16: Chương 16: -Đế Quốc Kim Sư-2 Chương 17: Chương 17: -Đế Quốc Kim Sư-3 Chương 18: Chương 18: -Đế Quốc Kim Sư-4 Chương 19: Chương 19: -Đế Quốc Kim Sư-5 Chương 20: Chương 20: -Mộ Thần-1 Chương 21: Chương 21: -Mộ Thần-2 Chương 22: Chương 22: -Mộ Thần-3 Chương 23: Chương 23: -Mộ Thần-4 Chương 24: Chương 24: -Mộ Thần-5 Chương 25: Chương 25: -Mộ Thần-6 Chương 26: Chương 26: -Mộ Thần-7 Chương 27: Chương 27: -Mộ Thần-8 Chương 28: Chương 28: -Mộ Thần-9 Chương 29: Chương 29: -Mộ Thần-10 Chương 30: Chương 30: -Mộ Thần-11 Chương 31: Chương 31: -Mộ Thần-12 Chương 32: Chương 32: -Mộ Thần-13 Chương 33: Chương 33: -Mộ Thần-14 Chương 34: Chương 34: -Mộ Thần-15 Chương 35: Chương 35: -Mộ Thần-16 Chương 36: Chương 36: -Mộ Thần-17 Chương 37: Chương 37: -Ô Kim Huyền Cung-1 Chương 38: Chương 38: -Ô Kim Huyền Cung-2 Chương 39: Chương 39: -Ô Kim Huyền Cung-3 Chương 40: Chương 40: -Ô Kim Huyền Cung-4 Chương 41: Chương 41: -Ô Kim Huyền Cung-5 Chương 42: Chương 42: -Ô Kim Huyền Cung-6 Chương 43: Chương 43: -Ô Kim Huyền Cung-7 Chương 44: Chương 44: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-1 Chương 45: Chương 45: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-2 Chương 46: Chương 46: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-3 Chương 47: Chương 47: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-4 Chương 48: Chương 48: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-5 Chương 49: Chương 49: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-6 Chương 50: Chương 50: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-7 Chương 51: Chương 51: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-8 Chương 52: Chương 52: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-9 Chương 53: Chương 53: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-10 Chương 54: Chương 54: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-11 Chương 55: Chương 55: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-12 Chương 56: Chương 56: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-13 Chương 57: Chương 57: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-14 Chương 58: Chương 58: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-15 Chương 59: Chương 59: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-16 Chương 60: Chương 60: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-17 Chương 61: Chương 61: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-18 Chương 62: Chương 62: -Đảo Gương-1 Chương 63: Chương 63: -Đảo Gương-2 Chương 64: Chương 64: -Đảo Gương-3 Chương 65: Chương 65: -Đảo Gương-4 Chương 66: Chương 66: -Đảo Gương-5 Chương 67: Chương 67: -Đảo Gương-6 Chương 68: Chương 68: -Đảo Gương-7 Chương 69: Chương 69: -Đảo Gương-8 Chương 70: Chương 70: -Đảo Gương-9 Chương 71: Chương 71: -Đảo Gương-10 Chương 72: Chương 72: -Trở Về Nhân Gian-1 Chương 73: Chương 73: -Trở Về Nhân Gian-2 Chương 74: Chương 74: -Trở Về Nhân Gian-3 Chương 75: Chương 75: -Trở Về Nhân Gian-4 Chương 76: Chương 76: -Trở Về Nhân Gian-5 Chương 77: Chương 77: -Trở Về Nhân Gian-6 Chương 78: Chương 78: -Trở Về Nhân Gian-7