Chương 3
Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh

Chương 3

Trương Tĩnh Hàm phồng má thổi mấy hơi, cuối cùng cũng phủ kín thuốc bột cầm máu lên vết thương trên đùi nam nhân.

Nàng đứng thẳng dậy, lấy vải bố thoáng khí quấn quanh chân hắn hai vòng, buộc một nút thắt đơn giản, vậy là vết thương xem như đã xử lý xong.

Lúc này, nàng mới phát hiện sọt tre đã bị đẩy lệch sang một bên.

Trương Tĩnh Hàm giật thót tim, lập tức lùi lại một bước, cảnh giác nhìn người nằm trên giường, so với vẻ tái nhợt ban nãy, sắc mặt hắn lúc này dường như có chút đỏ lên.

Đó là dấu hiệu sắp phát sốt.

Nàng thăm dò đưa tay ra chạm vào cổ, má, rồi trán hắn. Thật lạ, sao lại giống rắn máu lạnh thế này, sờ vào thì thấy mát lạnh.

“Mặc kệ nóng hay lạnh, không phát sốt tức là chưa chết được.” Nàng khẽ lẩm bẩm, lại kéo sọt tre về vị trí cũ.

Sau đó, nàng bỏ lại hắn trên giường, vẫn còn bao việc phải làm.

Giờ là đầu hạ, cây cỏ um tùm, muỗi mòng cũng sinh sôi lạ thường, Trương Tĩnh Hàm chẳng những phải nhổ đám cỏ dại mọc trong sân, còn phải đốt hương ngải tự làm để xông phòng trong ngoài.

Từ ngày rời nhà cậu, để nuôi sống bản thân, ngày nào nàng cũng bận rộn quay cuồng.

May mắn thay, chăm chỉ luôn có cái giá của nó. Bốn năm sau, nàng đã có ba gian nhà gỗ và một khu sân vườn rào bằng gỗ cành.

Một gian để ở, một gian làm bếp và chỗ tắm rửa, gian còn lại chính là “kho báu” nàng chắt chiu bấy lâu.

Căn phòng nhỏ chất đầy đủ thứ: cung tên, dây mây, thịt khô, mật ong, vải thô đổi được, lông chim trĩ rừng, mấy cái chum sành sứt mẻ, hạt kê đậu phơi khô, thuốc bột nghiền, chăn da thỏ da hươu dùng mùa đông…

Trương Tĩnh Hàm lấy ra ít mật ong và mứt quả thu được vào mùa xuân, chia vào hai thùng sành rồi xách ra ngoài.

So với mấy gian nhà gỗ, cái sân rộng hơn nhiều, trước sau đều có hàng rào quây kín.

Sân trước trồng đủ loại hoa cỏ: hoa là hoa dại nàng nhặt trên núi, cây thì là đào, mơ, táo gai có quả ăn được. Cạnh đó còn có hai giàn nho rừng, quả chua đến ê răng nhưng bầy chim lại rất thích, có con hoàng oanh nhờ vậy còn làm tổ trên cành đào.

Sân sau trồng rau đậu thông thường, sát bên dòng suối nhỏ chảy từ khe núi, nước sinh hoạt của nàng đều lấy từ đây.

Ra khỏi sân sau, men theo dòng suối đi xuống khoảng một khắc đồng hồ, một mảnh ruộng nhỏ và mấy căn nhà lợp bóng cây dâu hiện ra trước mắt.

Người trong thôn Tây Sơn hầu như đều sống tập trung ở đây, chỉ khoảng hai ba chục hộ, đa phần họ Lưu, chỉ có hai nhà khác họ là nhà cậu nàng Trương Song Hổ cùng một nhà họ Trịnh được đồn là dòng dõi thế tộc.

Nhà họ Trịnh khang trang nhất thôn, không chỉ quét vôi mà mái còn lợp ngói quý.

Còn nhà cậu Trương Song Hổ thì giống y nhà dân trong thôn, gỗ và tường đất nện, diện tích cũng gần như nhau, ngay sát cạnh nhà họ Trịnh.

Trương Tĩnh Hàm lặng lẽ bước đến trước cửa cậu, đứng nhìn rất lâu, cuối cùng vẫn không dám gõ cửa, chỉ đặt hũ mật và mứt quả xuống dưới gốc cây dâu trước nhà rồi quay người rời đi.

Lũ trẻ trong thôn chơi đùa ầm ĩ, chạy ngang qua nhà họ Trương. Trong đó có một bé gái chừng bảy tám tuổi, tóc cột bằng dây lụa đỏ, vừa nhìn thấy hai cái chum sành thì mắt sáng lên.

“A tỷ, mau ra xem, tỷ tỷ lại mang đồ tới rồi!” Đứa bé vui mừng hô lớn, nhưng vừa dứt lời bỗng giật mình, vội đưa tay bịt miệng.

Cửa sân kẽo kẹt mở ra, từ trong bước ra một thiếu nữ xinh xắn, chừng đến tuổi cài trâm. Thiếu nữ trừng mắt liếc bé gái một cái, rồi ôm lấy hai cái chum.

“Hạ Nhi, nói nhỏ chút, lỡ để nương nghe thấy thì lại bị mắng.” Thiếu nữ liếc quanh, rồi nhanh nhẹn đem hai cái chum cất vào phòng bếp.

Trương Hạ Nhi lẽo đẽo theo sau tỷ tỷ là Xuân Nhi, m*t ngón tay ngắn cũn, dường như ngửi được mùi gì đó thơm ngọt lạ lùng.

Trương Xuân Nhi mở nắp chum, đôi mắt lập tức sáng lên vẻ hân hoan. Bên trong là mật ong và mứt quả hai thứ cực kỳ hiếm thấy.

“A tỷ, cho Hạ Nhi nếm một miếng thôi mà.” Bé gái không nhịn nổi, năn nỉ.

Trương Xuân Nhi do dự chốc lát, nhưng cuối cùng cũng không nỡ từ chối. Đáng tiếc, đúng lúc hai tỷ muội vừa định thưởng thức, mẹ của các nàng là Lưu Bình Nương xuất hiện.

Bà nhìn thấy mật ong trong chum, lập tức sa sầm mặt lại: “Vứt đi!”

Vừa nghe tiếng mẹ quát, cả hai đều hoảng sợ, nhưng trong mắt vẫn có chút không cam lòng và chờ mong.

Nếu mà cha về…

Dường như trời cao nghe thấu tiếng lòng, ngoài sân xuất hiện hai bóng người, một cao một thấp, vai vác cuốc.

Là Trương Song Hổ và con trai thứ là Trương Nhập Lâm, mới mười ba tuổi.

“Cha ơi, tỷ tỷ mang mật ong và mứt quả tới, con còn trông thấy bóng lưng của tỷ ấy nữa đó.” Trương Xuân Nhi ôm chặt hai cái chum, không nỡ buông.

Hạ Nhi bé hơn thì càng la lớn: “Ngọt lắm! Con muốn ăn!”

Trương Song Hổ vừa nghe đã đoán được chuyện gì xảy ra. Ông đặt cuốc xuống, trên thân còn vương bùn, rồi nói với thê tử: “Khát chết mất rồi.”

“Mật ong quý lắm, vứt đi thì tiếc quá.” Ông liếc sang Xuân Nhi, ra hiệu bảo con gái pha vài bát nước mật ong.

Con trai thứ Trương Nhập Lâm cũng l**m môi hùa theo: “Con cũng muốn uống.”

Lưu Bình Nương trừng mắt nhìn từng người một rồi hậm hực bỏ đi, oán giận trong lòng chưa phút giây nào nguôi bớt.

“Khi nào đại ca chưa về, thì nương sẽ không bao giờ tha thứ cho đại tỷ.”

“Đã bốn năm rồi, còn bao lâu nữa đại ca mới quay về?”

“Không chỉ đại ca, những nam nhân trong thôn bị gọi đi lính đâu có ai trở lại. Có lẽ phải chờ đến khi không đánh giặc nữa.”

“Nhưng dù sao cũng không thể trách tỷ tỷ, sao nương lại muốn gả tỷ ấy cho đại ca kia chứ? Huynh muội thì sao có thể ở bên nhau…?”

“Muội ngốc quá! Tỷ tỷ và đại ca chỉ là biểu huynh muội, có phải ruột thịt đâu. Nương muốn đại ca có người nối dõi, nên mới quỳ xuống cầu tỷ tỷ chấp thuận.”

“Nước mật ngon quá, giá mà lần tới tỷ tỷ còn mang đến nữa…”

Mấy tỷ muội ríu rít trò chuyện, còn Trương Song Hổ vẫn im lặng. Con trai cả bị đưa vào quân ngũ, sống chết chẳng hay, đừng nói bốn năm, e mười năm sau cũng chưa chắc được gặp lại.

Lỗi một phần cũng do ông. Khi đón đứa cháu gái về thôn này ông đã không nói rõ mọi chuyện, biểu huynh muội kết hôn là thân càng thêm thân, nhiều năm qua thê tử ông ông luôn xem A Hàm là con dâu tương lai.

Con trai cả đột ngột bị bắt đi lính, thê tử ông trong cơn hoảng loạn đã muốn để A Hàm và con trai thành thân, mong giữ lại một giọt máu.

A Hàm từ chối, con trai đi biền biệt bốn năm, lòng oán hận của thê tử cũng bởi vậy chất đầy suốt bốn năm ấy. Ngày xưa đón cháu gái về thôn Tây Sơn, Trương Song Hổ đã thấy thẹn với thê nhi, trước cảnh ấy ông càng chẳng biết nói gì, chỉ âm thầm chăm sóc cho cháu.

“Tiểu Độn nói, trong nhà tỷ tỷ có nam nhân! Toàn thân đầy máu, lại còn cao lớn lắm!” Hạ Nhi vừa uống xong nước mật ong vừa buột miệng nói ra tin chấn động.

Tiểu Độn là cháu ngoại của Hương lão, nổi tiếng nghịch ngợm, thường chơi chung với Hạ Nhi.

Trương Song Hổ vừa nghe vậy liền nhíu mày, nếu tin đồn từ nhà Hương lão truyền ra e là có chuyện.

Ông không chần chừ nữa mà đặt chiếc bát cầm bằng một tay vẫn còn vẹn nguyên xuống, rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Trương Song Hổ vốn là thợ săn, vì một lần vào núi bị thương ở tay mà mất đi một mảng thịt lớn, nếu không, đợt tuyển lính trước, tuổi ông còn tráng kiện sao tránh nổi việc tòng quân.

“Vừa mới đi làm đồng về, lại định đi đâu nữa? Sắp đến giờ ăn cơm chiều rồi, giúp tôi bổ ít củi!” Lưu Bình Nương quay lại, cản bước ông.

*

Trương Tĩnh Hàm Tận nhìn thấy biểu muội Trương Xuân Nhi ôm hai chiếc chum sành vào nhà, mới quay trở về nhà mình.

Cách vài ngày, nàng lại mang đồ sang cho cậu mợ, khi là vải vóc, khi là đồ ăn. Có lúc vừa đặt xuống, nàng quay người đi thì món đồ đã bị ném ra ngoài, nàng lại nhặt lên, lần sau vẫn đem sang như cũ.

Trương Tĩnh Hàm chưa hề quên ân dưỡng dục của cậu mợ.

Không giống kẻ vô tình máu lạnh đang nằm trên giường kia.

Nhưng dù nàng không cam tâm, vẫn phải kiên nhẫn chăm sóc hắn một thời gian.

Một công tử thế gia cao quý vẫn dám lao thân mình vào hiểm cảnh đối đầu với Hồ tộc phương Bắc, che chắn giang sơn vạn dân sau lưng, dù giữa hai người có bao nhiêu oán hận, nàng cũng không thể để hắn chết.

Trở về vườn sau, sắc mặt nàng đã bình tĩnh lại.

Thấy trời sẩm tối, nàng lấy một nắm gạo nếp giã nhỏ, đổ nước nấu cháo, tiện tay hái hai trái dưa chuột non sau vườn, cắt sợi trộn với dầu vừng.

Một ít cơm và nửa trái dưa nàng đặt lên bậu cửa, còn mình thì bưng cháo vào trong nhà. Chẳng bao lâu, người bạn cánh vàng của nàng đến đúng hẹn, lảnh lót cất tiếng hót bên cửa sổ.

Nàng mỉm cười, nhận lấy chùm quả dại màu tím mà con hoàng oanh đặc biệt mang đến tặng.

Vị chua chua ngọt ngọt, là món quà núi rừng ban tặng muôn loài.

Chiều tà gió mát, lá cây lay động, tâm trạng Trương Tĩnh Hàm cũng nhẹ nhàng khoan khoái. Nàng bắt chước tiếng hót của hoàng oanh, khe khẽ ngân vài câu, giọng vui tươi.

Cuối cùng, sau khi ăn chiều, nàng đút vài muỗng cháo vào miệng người nam nhân, rồi đi tắm rửa qua loa, thay bộ áo vải sạch, nằm xuống chiếu cỏ đã trải sẵn.

Chẳng bao lâu, nàng thiếp vào giấc ngủ.

Trong đêm vắng lặng, không xa chỗ nàng nằm, Tạ Uẩn đã ngồi dậy, dựa ánh trăng nhìn xuống căn nhà gỗ đơn sơ và Trương Tĩnh Hàm đang ngủ say, không hề phòng bị.

Hắn đã hồi sức được ít nhiều, dù chưa đứng lên nổi nhưng giết đi nữ tử dám xúc phạm và thấy hắn trong bộ dạng nhếch nhác này thì không thành vấn đề.

Trong mộng, dường như Trương Tĩnh Hàm cảm thấy nguy hiểm, khẽ nghiêng người, quay mặt về phía giường hắn, một tay che mặt.

Đôi mắt đen lạnh sâu hun hút của Tạ Uẩn chuyển động, dừng lại bên những ngón tay thon dài của nàng.

Nữ tử trông yếu mềm, mà chính đôi tay này đã cõng hắn về ban ngày.

Còn nữa, giọng nàng hát đúng là khó nghe.

Dĩ nhiên, hành vi càng là chẳng biết xấu hổ.

Tạ Uẩn lơ đãng dời mắt, từ đầu đến chân quan sát nàng một lần, rồi hai lần, rồi ba lần, cuối cùng ánh nhìn lại rơi xuống đôi tay nàng.

Đôi tay che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ một khoảng trán trắng và đường cằm mềm mại.

Bình thường thôi, hắn nghĩ.

Đúng lúc này, bên cửa sổ vang lên một tiếng động nhẹ. Tạ Uẩn lập tức mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao lia sang chỗ đó.

Một đôi mắt xanh lục lóe lên, rồi “bịch” một tiếng, nửa con rắn đen bị ném thẳng từ cửa sổ vào trong.

Trương Tĩnh Hàm giật mình tỉnh giấc, mơ màng bò dậy khỏi chiếu cỏ, vừa nhìn thấy con rắn thì cũng đồng thời cũng đối diện với đôi mắt đen lạnh lẽo chẳng khác nào đôi mắt rắn.

Nhưng đó dường như chỉ là ảo giác của nàng vì ngay khoảnh khắc sau, hắn lại dịu giọng nói: “”Nương tử tỉnh rồi.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (131)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127: Hoàn chính văn Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại kiếp trước (1) Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại kiếp trước (2) Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại kiếp trước (3) Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại kiếp trước (Hết)