Chương 3
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 3: Anh ta là cái thá gì

Vừa về đến phòng, ngay cửa là chiếc giá sách cao sát đất được bày đầy các loại cúp lớn nhỏ đó là toàn bộ vinh quang cô đạt được suốt bảy năm debut ở TVB.

Nghê Tư Duẫn lê dép đi thẳng vào phòng thay đồ.

Cô thay một bộ đồ ngủ khác, vừa đặt đầu lên gối thì điện thoại đầu giường rung lên liên tục như phát điên.

Là cuộc gọi từ Hoa Lệ, người quản lý của cô.

“Trời ơi! Đại minh tinh của chị ơi, em có biết ai vừa gửi mail cho chị không?”

Nghê Tư Duẫn mệt đến mức không buồn nâng giọng, uể oải khịt mũi một cái: “Ai thế?”

“Là Grace! Cái thương hiệu trang sức chưa bao giờ mời minh tinh làm đại diện ấy! Họ muốn ký hợp đồng với em làm gương mặt đại diện!”

Có lẽ vì cô vẫn chưa phản hồi nên bên đó mới trực tiếp liên hệ với công ty quản lý.

Cô khẽ mở mắt, nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà, tai vẫn nghe Hoa Lệ thao thao bất tuyệt phân tích:

“Grace là thương hiệu lớn, nếu em ký được hợp đồng đại diện với họ thì ngay lập tức có thể chen chân vào hàng ngũ sao hạng hai hạng ba ở đại lục. Tuy bây giờ em đã nổi ở nội địa rồi, nhưng vì em mới chuyển hướng sang thị trường trong nước, độ phủ sóng vẫn chưa đủ. Nếu không có đại ngôn của nhãn hàng lớn thì rất khó bật lên.”

“Công ty thấy đây là cơ hội tốt, muốn xúc tiến ký kết càng sớm càng tốt. Nhưng chị vẫn phải nhắc em, giới giải trí nội địa rất phức tạp, em leo càng nhanh, đứng càng cao thì càng phải chú ý đến lời ăn tiếng nói. Nếu bị bắt lỗi một chút thôi cũng có thể ngã rất đau.”

Nghê Tư Duẫn trở mình, thản nhiên đáp: “Em ký.”

Đầu dây bên kia rõ ràng sững lại: “Em quyết nhanh thế à?”

“Ừ, sắp xếp đi. Chị biết mà, ước mơ của e là vươn ra quốc tế. Grace đúng là một cơ hội tốt, tôi không có lý do gì để từ chối cả.”

Cuộc gọi kết thúc, Nghê Tư Duẫn lại nhắm mắt.

Trong tai như vang lên tiếng mẹ nói: “Tiểu Duẫn nhà chúng ta sắp thành minh tinh lớn rồi đấy. ”

Thì ra cha mẹ đã rời xa cô được hai mươi năm rồi.

Mặt trăng mọc từ phía Đông, mà thứ đầu tiên nó soi sáng sẽ là thiên nơi đô thị phồn hoa.

Hỗ Giang.

Là trung tâm tài chính của thế giới, sự phồn hoa tráng lệ của nó khiến người ta ngỡ ngàng.

Khu CBD rực rỡ ánh đèn, những tòa cao ốc chọc trời lấp lánh vàng kim. Ngoài tòa nhà, màn hình LED khổng lồ liên tục phát quảng cáo, bốn chữ “Tập đoàn Chu thịị” lần lượt hiện lên theo hiệu ứng màn hình, ánh nước phản chiếu sóng gợn theo.

Dải đèn dọc bờ sông khiến toàn bộ thành phố mang một nét quý phái, sang trọng.

Nghê Tư Duẫn ngồi ghế sau trong xe bảo mẫu, tranh thủ dặm lại lớp trang điểm. Cô như một con búp bê rối, mặc cho trợ lý chỉnh sửa tạo hình tùy ý.

“Buổi tiệc tối nay đều là mấy ông chủ lớn khắp nơi về, em nhớ đừng uống nhiều, ăn nói cẩn trọng, đừng để người ta nắm được điểm yếu gì.”

Hoa Lệ ngồi ở ghế phụ phía trước, đang cằn nhằn dặn dò như một bà mẹ khó tính.

Tính cô vốn bộc trực, lạnh lùng, từng đắc tội không ít người trong giới.

Theo lý mà nói, với tính cách đó thì cô sớm đã bị phong sát rồi. Nhưng diễn xuất của cô quá xuất sắc, nhiều đạo diễn lớn đều đánh giá cao.

Fan cũng yêu thích kiểu người thẳng thắn, không giả tạo như cô, còn cắt ghép nhiều video phỏng vấn của cô thành meme, kéo thêm vô số người qua đường thành fan.

Ngoài ra, một lý do không thể không kể đến là việc cha nuôi của cô – Tạ Huyền, một Doanh nhân có tiếng ở Quảng Đông– Hồng Kông

Gần đây, Nghê Tư Duẫn lên hot search khá thường xuyên. Một là vì Grace vừa chính thức công bố cô là đại sứ thương hiệu, hai là vì vụ tổng tài họ Cừu - tài sản cả tỷ cầu hôn cô nhưng bị từ chối thẳng thừng.

Dù đó chỉ là bữa tiệc riêng tư, nhưng miệng nhiều tai vách, làm sao mà không lọt ra ngoài được.

Nghe nói ông chủ Cừu chi tiền khủng mua một viên kim cương Nam Phi để cầu hôn cô, kết quả là chị Nghê nhà ta tiện tay vứt thẳng chiếc nhẫn trị giá trên trời ấy xuống biển.

Nhà họ Tạ ở Hồng Kông rất có tiếng nói, Nghê Tư Duẫn tuy là con nuôi nhưng được Tạ Huyền hết mực cưng chiều, vì thế mới tạo nên tính cách ngạo mạn ấy.

Cô chẳng sợ đắc tội ai, bởi vốn dĩ cô đã không phải người dễ bị bắt nạt.

Ghế sau xe, Nghê Tư Duẫn dặm lại lớp trang điểm, mắt không buồn ngước lên.

Người mở lời lại là trợ lý nhỏ tên Đinh Đinh bên cạnh:

“Chị Lệ, chị lo gì chứ? Nghê tỷ nhà mình có thân phận đàng hoàng, còn sợ bị quy tắc ngầm sao?”

Hoa Lệ: “Chị chỉ sợ nó uống say rồi đi quy tắc ngầm người ta thôi.”

Đinh Đinh: “…”

Nghê Tư Duẫn: “…”

Chuyện kiểu đó không phải cô chưa từng làm.

Hồi mới ký hợp đồng với công ty ở nội địa, bữa tiệc đầu tiên tham gia, cô uống quá chén, liền túm lấy tay một tiểu thịt tươi cùng công ty, đưa thẳng thẻ phòng khách sạn cho cậu ta.

May mà lúc đó không có ai xung quanh, tiểu thịt tươi kia lại nể cô là người mới, cộng thêm hậu thuẫn sau lưng nên cũng không làm lớn chuyện.

Nếu loại tai tiếng này mà lộ ra ngoài, dù Nghê Tư Duẫn có cố gắng thêm mấy trăm năm cũng đừng mơ leo được đến vị trí như hôm nay.

Ngôi sao lớn xưa nay ít khi mở miệng rốt cuộc cũng nhịn không được ho khan hai tiếng:

“Chuyện ngu ngốc lúc uống say thì đừng nhắc nữa.”

Tại sự kiện ra mắt sản phẩm mới của thương hiệu trang sức Grace, truyền thông từ khắp nơi chen chúc khiến lối vào đông nghẹt không còn chỗ đứng.

Một chiếc xe bảo mẫu dừng lại trước thảm đỏ, cửa xe phía sau được nhân viên chuyên trách kéo mở. Trong khoảnh khắc, mọi ống kính dài ngắn cùng loạt đèn flash đều đổ dồn về phía đó.

Đôi giày cao gót đế đỏ đính kim cương lấp lánh đầu tiên bước xuống. Người phụ nữ trong xe bước ra với thần thái ung dung cao quý, trên người là một chiếc đầm dạ hội quây vai cao cấp vô cùng nổi bật, phần váy bằng vải voan được đính chi chít pha lê tinh xảo, dưới ánh đèn sáng rực rỡ phản chiếu lấp lánh như hàng vạn vì sao.

Vòng ngực duyên dáng, đường cong gợi cảm lấp ló khiến người ta không khỏi hít thở mạnh.

Nghê Tư Duẫn khẽ nâng váy bước xuống xe, giữa muôn ánh mắt chăm chú, gương mặt yêu kiều quyến rũ của cô thậm chí còn nổi bật hơn cả bộ váy cao cấp trên người.

Cổ trắng ngần được tô điểm bằng chiếc vòng cổ kim cương mới nhất của Grace, viên kim cương hồng to nặng như rơi ngay giữa xương quai xanh tuyệt đẹp. Trên cổ tay, chiếc vòng tay thuộc dòng Huyễn Cảnh Hải Dương mới nhất cũng đính một viên kim cương hồng to không kém.

Đặt chân lên thảm đỏ, giữa vô vàn ánh đèn flash chói lòa, ngôi sao nữ chuyên nghiệp đến mức không chớp mắt lấy một cái, thậm chí còn chủ động xoay người, phối hợp hoàn hảo với ống kính để phô diễn trọn vẹn vẻ đẹp của những món trang sức trên người.

Thế nhưng cô cũng không dừng lại lâu, chưa đến một phút đã xoay người bước vào khu vực bên trong sự kiện, không ngoái đầu lại.

Bên trong hội trường, màn nhung màu hồng tím mộng mơ buông thả từ trần cao của đại sảnh, đèn chùm pha lê treo lơ lửng chỉ bằng một sợi dây mảnh, ánh sáng hắt lên nền màn tối tạo nên một không gian mờ ảo như bước vào thế giới cổ tích.

Tầng hai, trong một phòng suite nhỏ, một tấm kính một chiều dày nặng tách biệt không gian yên tĩnh bên trong với khung cảnh náo nhiệt phía dưới. Hai người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề đứng song song trước kính, mọi tình huống bên dưới đều thu vào tầm mắt.

“Cô gái vừa bước vào đó chính là người đại diện mới của Grace bên phía Hồng Kông. Thế nào? Không tệ đúng không?”

“Chỉ tiếc là không biết nói tiếng phổ thông.”

Một trong hai người mặc vest xám, dáng đứng lười nhác với một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc, mặt đầy vẻ tự đắc khoe khoang với người bên cạnh.

Grace là thương hiệu trang sức trực thuộc tập Duẫn Minh Áo, còn Minh Diệp chính là Nhị thiếu gia của tập Duẫn này – cũng là người sáng lập thương hiệu Grace, hiện đã vươn lên hàng ngũ nhãn hiệu trang sức nổi tiếng toàn cầu.

Người đàn ông đứng cạnh Minh Diệp, mặc vest đen giản dị, ngũ quan rõ nét góc cạnh, thần sắc trầm ổn, ánh mắt dừng lại trên bóng dáng kiều diễm dưới tầng.

Nghê Tư Duẫn đang trò chuyện với người khác. Gương mặt cô xinh đẹp đến mức từng cái nhăn mày, từng nụ cười đều khiến người ta liên tưởng đến công chúa trong truyện cổ tích. Khi cô quay đầu nhìn lên, trong mắt là sự trong trẻo, bình tĩnh – trong chớp mắt, cả hội trường dường như đều mờ nhạt trước sự hiện diện của cô.

“Lần trước ở trên du thuyền, người cứu Gia Ngân chính là cô ấy à?”

Chu Xán Vũ khẽ nhíu mày, liếc nhìn sang.

Minh Diệp cười đáp: “Đúng vậy, tôi vừa gặp đã bị hớp hồn, nghe nói cô ấy từng là nghệ sĩ của TVB, thế nên tôi mời cô ấy làm người đại diện luôn. Cậu nói xem, đây có phải là số phận sắp đặt không…”

Dường như nghe thấy tiếng thở khẽ khó chịu từ người bên cạnh, anh ta nghi hoặc quay đầu lại, chỉ thấy người kia đã xoay người rời khỏi phòng.

“Chu tổng, anh đi đâu vậy? Sự kiện sắp bắt đầu rồi đấy.”

Anh gọi mãi không được, bèn bực bội chậc lưỡi, quay sang nhìn trợ lý Tần Duệ không đi theo Chu Xán Vũ, rồi dùng tiếng quảng đông xiêu vẹo nói: “Hắn bị bệnh à?”

Thứ phát âm này chẳng giống tiếng Quảng, Tần Duệ nghe mãi cũng không hiểu.

“Minh tiên sinh, anh nói tiếng phổ thông là được rồi, tôi nghe hiểu.”

“….” Minh Diệp lườm cậu ta một cái, cái kiểu người khô khan như chủ tớ nhà này thật khiến người ta không ưa nổi.

Dưới tầng, Nghê Tư Duẫn tìm thấy chỗ ngồi của mình, nhẹ nhàng vuốt váy rồi an vị, khẽ cúi đầu nghỉ ngơi.

“Nghe nói tối nay toàn là khách quý từ Kinh Hỗ đến mà sao lại mời cả mấy ngôi sao lòe loẹt từ giới giải trí đến thế này?”

“Không thể nói vậy, dù gì bây giờ cô ấy cũng là đại diện thương hiệu của Grace, hơn nữa ở Hồng Kông cô ta cũng có địa vị.”

“Nói cũng đúng. Ngay cả Grace vốn không bao giờ mời minh tinh mà cũng phá lệ vì cô ta, chứng tỏ cô ta không phải người đơn giản. Dám từ chối lời cầu hôn của ông chủ Cừu ngay trước mặt bao người, thì việc tham dự một bữa tiệc thương hiệu có là gì. Xem ra tôi đúng là có mắt như mù rồi.”

Khoảng cách không xa, Nghê Tư Duẫn nghe hết từng chữ không sót.

Người nói là hai tiểu thư nổi tiếng trong giới thượng lưu Thượng Hải, từng chạm mặt cô đôi lần.

Giới tiểu thư quyền quý là vậy – ngoài mặt ai cũng gọi nhau là “chị em”, nhưng sau lưng thì chẳng mấy ai coi trọng người khác.

Nghê Tư Duẫn khẽ cười lạnh, còn đang thưởng thức màn nói xấu thì bên cánh phải bỗng vang lên tiếng động, hội trường lập tức im phăng phắc.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía ấy, chỉ thấy một hàng vệ sĩ trong vest tối màu xếp thành hai hàng, tạo ra một lối đi đặc biệt như đang chờ đón một vị khách tôn quý nào đó.

Quả nhiên, ngay sau đó, một bóng dáng cao lớn lạnh lùng từ phía tối dần dần hiện ra.

Giữa ánh nhìn nóng rực của đám đông, người đó tiến về bàn gần sân khấu nhất và ngồi xuống.

Mọi người bắt đầu xì xào, có người kinh ngạc, có người thắc mắc không biết là nhân vật lớn nào.

Nghê Tư Duẫn là kiểu người sau.

Khoảng cách quá xa, không thấy rõ gương mặt người kia.

Nhưng thính lực của cô rất tốt, giả vờ uống rượu nhưng thật ra đang lắng nghe cuộc trò chuyện bàn bên.

“Ở sân chơi của nhà họ Minh mà dám giành spotlight, rốt cuộc là ai mà ghê gớm vậy?”

“Tôi nhớ trong giới Hỗ Giang* này, ngoài Nhị thiếu nhà họ Minh, chỉ có người của Chu thị là dám ngang ngược như vậy thôi.”

*: tên khác của Thượng Hải

“Nhưng tôi không thấy tên anh ấy trong danh sách khách mời tối nay…”

Chu thị?

Hình như cô từng thấy cái tên này ở đâu đó rồi…

Đang lúc mọi người còn đang Duẫn già Duẫn non về thân phận người kia, thì Tần Duệ đã vượt qua đám đông đi thẳng đến chỗ Nghê Tư Duẫn, bước chân vững vàng, dừng lại ngay cạnh cô.

“Là Nghê Tư Duẫn tiểu thư phải không ạ?”

Nghê Tư Duẫn nghi hoặc ngước mắt, mày hơi chau lại, rõ ràng không có tâm trạng gì tốt.

Tần Duệ không vòng vo, vào thẳng vấn đề: “Tôi là trợ lý của Chu Xán Vũ tiên sinh, Chu tiên sinh có ý muốn làm quen với tiểu thư, không biết có thể xin một tấm danh thiếp được không?”

Xung quanh không quá ồn ào, nên bàn bên đều nghe rõ mồn một.

Khi cái tên “Chu Xán Vũ” vang lên, ai nấy đều tỏ ra sửng sốt.

Thế nhưng lúc này trong lòng Nghê Tư Duẫn lại đang bốc hỏa. Cô khẽ nhướng đôi mắt đen long lanh ướt át, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo mạn, đôi môi đỏ mọng bật ra câu tiếng Quảng mềm mại mà đầy mị lực:

“Muốn làm quen tôi? Anh ta tính là cái thá gì?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (114)
Chương 1: Chương 1: Người như ngọc ghé qua Chương 2: Chương 2: Nhìn đủ chưa Chương 3: Chương 3: Anh ta là cái thá gì Chương 4: Chương 4: Không phải nói thích tôi sao Chương 5: Chương 5: Thật trùng hợp Chương 6: Chương 6: Tự cút đi Chương 7: Chương 7: Tập trung vào, đừng nhìn tôi Chương 8: Chương 8: Chữ cái mạ vàng đó Chương 9: Chương 9: Duyên phận kỳ diệu Chương 10: Chương 10: Chịu uất ức gì vậy? Chương 11: Chương 11: Thử hẹn hò với tôi Chương 12: Chương 12: Nụ hôn của anh Chương 13: Chương 13: Cùng một quẻ Chương 14: Chương 14: Không kiểm soát được Chương 15: Chương 15: Nhát gan Chương 16: Chương 16: Gọi tên em Chương 17: Chương 17: Thích em Chương 18: Chương 18: Đâu nói là không cho nhìn Chương 19: Chương 19: Không được chìm đắm Chương 20: Chương 20: Tự chuốc lấy Chương 21: Chương 21: Sau này đừng giận dỗi nữa Chương 22: Chương 22: Thích anh Chương 23: Chương 23: Tưởng em giận rồi Chương 24: Chương 24: Tôi đơn phương anh ấy Chương 25: Chương 25: Bê bối Chương 26: Chương 26: Chỉ là lo cho anh Chương 27: Chương 27: Đã thích cô ấy rất nhiều năm Chương 28: Chương 28: Vậy chàng có thích không Chương 29: Chương 29: Người một nhà thì không cần nói xin lỗi Chương 30: Chương 30: Ánh trăng mỏi rồi sẽ nhẹ vương trên tán cây Chương 31: Chương 31: Ngủ ngon Chương 32: Chương 32: Cuộc sống về đêm Chương 33: Chương 33: Muốn xem không? Chương 34: Chương 34: Có chút nhớ anh ấy Chương 35: Chương 35: Anh đã tìm thấy cô Chương 36: Chương 36: Cảm ơn anh Chương 37: Chương 37: Đồng nghiệp bình thường Chương 38: Chương 38: Bạn bè bình thường Chương 39: Chương 39: Vậy em đồng ý rồi à Chương 40: Chương 40: Vì anh không thích em Chương 41: Chương 41: Em chủ động Chương 42: Chương 42: Thật sự là vai phản diện ư Chương 43: Chương 43: Đang bận Chương 44: Chương 44: Chẳng có lý do để từ chối Chương 45: Chương 45: Mùi vị mà anh thích Chương 46: Chương 46: Ngủ cùng nhau Chương 47: Chương 47: Còn khó uống hơn trà Chương 48: Chương 48: Tiểu vô tâm Chương 49: Chương 49: Chủ nông trại Chương 50: Chương 50: Có chuyện muốn nói Chương 51: Chương 51: Chịu đựng chút Chương 52: Chương 52: Muốn không Chương 53: Chương 53: Muốn bảo vệ anh Chương 54: Chương 54: Chân tướng Chương 55: Chương 55: Anne Chương 56: Chương 56: Có muốn em đi cùng không Chương 57: Chương 57: Nước dãi Chương 58: Chương 58: Bạn gái Chương 59: Chương 59: Em luôn là lựa chọn đầu tiên của anh Chương 60: Chương 60: Thương anh Chương 61: Chương 61: Là cô ấy Chương 62: Chương 62: Có phải ngủ không ngon không? Chương 63: Chương 63: Lý do Chương 64: Chương 64: Chỉ có hai người dâng hương Chương 65: Chương 65: Đều là báo ứng của anh Chương 66: Chương 66: Lấy tư cách gì? Chương 67: Chương 67: Tiểu ngịch ngợm Chương 68: Chương 68: Không cần quản cô ấy Chương 69: Chương 69: Muốn gặp em Chương 70: Chương 70: Ni Sara Chương 71: Chương 71: Em mãi mãi yêu anh ấy Chương 72: Chương 72: Giữ lấy vầng trăng của mình Chương 73: Chương 73: Đừng xuất hiện nữa Chương 74: Chương 74: Con yêu Tư Doãn, mong người quãng đời còn lại trường an Chương 75: Chương 75: Anh rất nhớ em Chương 76: Chương 76: Em muốn anh Chương 77: Chương 77: Mở miệng nào Chương 78: Chương 78: Lễ tình nhân Chương 79: Chương 79: Đồ nhỏ mọn Chương 80: Chương 80: Mợ Chương 81: Chương 81: Cùng nhau xem Chương 82: Chương 82: Anh ấy... quả thật rất lợi hại Chương 83: Chương 83: Cầu hôn anh à? Chương 84: Chương 84: Muốn nghe Chương 85: Chương 85: Tết thiếu nhi Chương 86: Chương 86: Chào sếp Chương 87: Chương 87: Về nhà nhé Chương 88: Chương 88: Cậu ấy muốn gặp cô một lần Chương 89: Chương 89: Về nhà với chú Chương 90: Chương 90: Anh càng yêu em hơn Chương 91: Chương 91: Người chứng hôn Chương 92: Chương 92: Tự tay pha đấy, uống hết đi Chương 93: Chương 93: Hồi hộp không Chương 94: Chương 94: Tân hôn vui vẻ Chương 95: Chương 95: Anh ấy là bạn trai em à? Chương 96: Chương 96: Khóc một lần, thêm một tiếng Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98: Chồng đây Chương 99: Chương 99: Muốn thử không? Chương 100: Chương 100: Em muốn ngắm không? Chương 101: Chương 101: Có thể nhanh một chút không Chương 102: Chương 102: Anh yêu em Chương 103: Chương 103: Tối nay không được làm gì Chương 104: Chương 104: Tôi thích cô ấy Chương 105: Chương 105: Nói với mấy người độc thân như các anh cũng chẳng hiểu được. Chương 106: Chương 106: Có cảnh hôn? Chương 107: Chương 107: Đoán sai rồi sao? Chương 108: Chương 108: Đáng đánh thật Chương 109: Chương 109: Từ lâu cô ấy đã tìm anh rồi Chương 110: Chương 110: Buổi tối bên em Chương 111: Chương 111: Cả thế giới đều biết Chương 112: Chương 112: Em nỡ đánh anh à Chương 113: Chương 113: Vậy thì mình thử tạo một em bé đi Chương 114: Chương 114: Em sẵn sàng chưa? [Hoàn]