Chương 29
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất

Vào ngày đông chí, Sunny tỉnh dậy cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ. Cho dù cậu có cố xua đi sự mệt mỏi này như nào thì nó vẫn cứ ở đó. Cuối cùng cậu nằm yên trên giường một lát, dùng chăn quấn chặt bản thân.

Cậu đã quen với cảm giác buồn ngủ không kháng cự được này. Đây là hoàn cảnh mà cậu phải chịu vài ngày trước Ác Mộng Đầu Tiên. Cũng khá giống tình cảnh mà cậu đã trải nghiệm trên Ngọn Núi Đen, khi cậu đang dần chết cóng.

Nhớ đến bàn tay tử thần lạnh giá, Sunny không tự chủ run lên.

Đây là ngày cuối cùng trên Trái Đất của cậu... ít nhất là trong một khoảng thời gian. Khi đêm đến, Ma Pháp sẽ lại đưa cậu đi, lần này thử thách sẽ nằm ở Cõi Mộng bao la. Cậu sẽ phải đối mặt với những gì trong thế giới ma pháp tàn lụi? Liệu vận may có ở bên cậu, hay lại sẽ là một thảm họa khác?

'Ưm'

Ngồi đoán mò chẳng có ích lợi gì cả. Cậu đã làm mọi thứ có thể để chuẩn bị cho chuyến đi không thể tránh được này. Cậu đã chăm chỉ học tập, rèn luyện cực khổ và giữ bí mật của mình an toàn. Phân Loại của cậu tốt hơn hầu hết mọi người, và ý chí sinh tồn của cậu đã được rèn giũa ngay từ khi mới sinh ra ở ngoài thành phố và đã trở nên cứng cáp hơn nữa tại Ác Mộng Đầu Tiên.

Nói tóm lại, cậu đã sẵn sàng.

Thở ra một hơi, Sunny rời khỏi giường và đi đánh răng rửa mặt. Đây có thể là lần cuối cậu được tắm nước nóng thoải mái như vậy, nên cậu sẽ tận hưởng cảm giác này. Đây có thể là bữa sáng thịnh soạn cuối cùng trong thời gian dài...

Thật ra thì cậu lại không có khẩu vị.

Căng tin đầy những Người Ngủ, nhưng không ai nói gì cả. Mọi người đều không có tâm trạng và trầm tư không như thường lệ. Không có những tiếng cười đùa và ồn ào bàn tán - chỉ có những Truyền Nhân là vẫn giữ được bình tĩnh. Nhưng mà, kể cả mấy người họ cũng giữ yên lặng.

Sunny nghĩ về lần trước khi cậu chuẩn bị tiến vào Ma Pháp, hơi chần chừ, cậu tiến về phía máy pha cà phê. Trong lúc ở Học Việc cậu đã phát hiện mọi người có thói quen cho thêm đường và sữa vào cà phê. Nên vào ngày đặc biệt hôm nay, cậu quyết định thử nó thêm lần nữa.

Dù sao thì có một truyền thống là một việc không tồi.

Vài phút sau, cậu đã ngồi gần cô gái mù, Cassia như mọi khi. Mặc dù bị bắt buộc ở gần nhau, họ vẫn chưa nói với nhau dù chỉ một lời, chỉ là hai người xa lạ bị hoàn cảnh ngoài điều khiển của họ bắt buộc ngồi gần nhau. Sunny cũng không cảm thấy có lý do gì hôm nay sẽ khác.

Nhưng mà, ngay khi Sunny vừa uống hớp cà phê đầu tiên, Cassia bỗng dưng quay đầu và nhìn chăm chú về phía cậu với đôi mắt xanh dương xinh đẹp.

Hơi bất ngờ, Sunny nhìn xung quanh, xem thử có ai khác đã thu hút sự chú ý của cô ta, và sau khi đảm bảo không có ai đứng sau lưng cậu cả, Sunny hỏi:

"Ch-chuyện gì?"

Cassia giữ im lặng, giống như chần chừ không biết có nên trả lời hay không, rỗi bỗng dưng lên tiếng:

"Chúc mừng sinh nhật."

'Gì?'

Sunny cau mày, cố hiểu ý cô ta muốn nói. Rồi một vệt bất ngờ hiện lên trên mặt cậu ta.

'Ồ đúng rồi. Hôm nay là sinh nhật mình.'

Cậu đã hoàn toàn quên mất. Hôm nay cậu sẽ mười bảy tuổi.

'Khoan đã... sao cô ta biết được chứ?'

Sunny nhìn về phía cô gái mù, mở miệng và quyết định thôi để cho sự việc cứ vậy trôi qua. Cô ta ghê rợn như nào ấy.

"Ư... Cảm ơn."

Gật đầu, Cassia quay đi và có vẻ như không còn hứng thú để trò chuyện nữa.

Vậy thì tốt nhất.

Sunny quay lại ly cà phê của mình, cảm thấy không quá tệ. Đương nhiên là đường và sữa đã giúp không ít. Nhưng mà, cậu cảm thấy hơi tỉnh ngủ hơn sau khi uống.

'Mười bảy tuổi, ha?"

Sunny chưa bao giờ dám chắc mình sẽ sống đến tuổi này. Vậy mà, bất chấp mọi thứ, cậu đã làm được. Cuộc đời đúng là khó đoán.

Nếu như có ai vào một năm trước nói với cậu rằng cậu sẽ ăn mừng sinh nhật mười bảy tuổi với một ly cà phê thật với sữa thật và đường thật. Chắc chắn cậu sẽ cười vào mặt họ. Nhưng sự thật lại là vậy.

Mặc dù không muốn, Sunny nhớ lại tất cả những người đã từng mừng sinh nhật cậu, rất lâu trước đây. Trước khi tâm trạng trở nên chua chát, cậu quyết đoán vứt những ý nghĩ đó ra khỏi đầu và bắt bản thân phải mỉm cười.

'Như này cũng không tệ. Năm sau phải làm như vậy tiếp, khi mình đã trở thành Người Thức Tỉnh.'

Cổ vũ bản thân như vậy, Sunny uống hết ly cà phê và rời khỏi căng tin.

Hôm nay không có lớp học, nhưng cậu vẫn đi đến phòng học Sinh Tồn Hoang Dã để chào tạm biệt thầy Julius. Ông lão khá xúc động khi tiễn cậu đi. Ông ta cho Sunny "một lời khuyên cuối" khoảng chục lần trước khi hứa sẽ để trống vị trí trợ lý nghiên cứu khi cậu đã trở thành một Người Thức Tỉnh thực thụ.

Sunny cảm ơn ông ấy vì thời gian bỏ ra và sự kiên nhẫn.

Sau đó, không còn gì để làm nữa.

Khi mặt trời chuẩn bị lặn xuống, giáo viên Rock tập trung mọi người ở tiền sảnh và dẫn họ ra ngoài.

Tại những công viên phủ tuyết xung quanh tòa nhà trắng, những Người Thức Tỉnh khác cũng đang dẫn theo những Người Ngủ của mình đến cùng một địa điểm. Đây là trung tâm y tế của Học Viện.

Trung tâm nhìn giống như một cái đền thờ hơn là một bệnh viện. Bên trong vừa có những thiết bị công nghệ hiện đại lẫn những Người Chữa Trị hàng đầu trong số Thức Tỉnh Giả. Trong lúc họ được đưa đến Cõi Mộng lần đầu tiên, cơ thể họ sẽ được giữ an toàn trong những buồng được thiết kế đặc biệt và được duy trì bằng ma thuật của những Người Chữa Trị nếu như có gì không may xảy ra ở thế giới bên kia.

Đương nhiên, việc họ có thể tỉnh lại được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào chính bản thân họ.

Khiến Sunny bất ngờ, sau khi tiến vào trung tâm y tế, giáo viên Rock không đưa họ vào thẳng khu chứa những buồng ngủ. Thay vì đó, ông ấy dẫn họ đến một tầng vắng người hơn và mở những cánh cổng đến một căn phòng được ánh mặt trời đang lặn chiếu sáng.

Ở đó, họ thấy từng hàng từng hàng xe lăn. Trên mỗi chiếc xe lăn là một người với vẻ mặt trống rỗng, nhưng lại an tĩnh lạ kì. Tất cả những người họ đều hoàn toàn im lặng, không nhúc nhích. Không hề phản ứng trước sự xuất hiện của những vị khách mới đến.

Họ đều có vẻ... trống rỗng.

Trong bầu không khí yên ắng quỷ dị, Sunny rợn da gà, một nỗi sợ kinh hoàng chìm sâu vào tim cậu.

Rock nhìn về phía đám người trống rỗng với ánh mắt trang nghiêm.

"Lý do tôi dẫn mọi người đến đây. Nhìn kĩ và nhớ rõ. Vài người chắc đã nhận ra họ là ai... còn những người chưa biết, họ được gọi là người rỗng."

Ông ta nghiến răng.

"Mỗi người trong số họ đều từng là Người Ngủ hoặc là Người Thức Tỉnh. Có người yếu, có người mạnh. Vài người trong số họ vô cùng mạnh mẽ. Tất cả đều đã chết trong Cõi Mộng."

'Linh...linh hồn họ đã biến mất.' Sunny kinh hoàng nhận ra.

'Nếu may mắn, khi linh hồn bị tiêu diệt thì cơ thể cũng chết cùng. Nhưng nếu không, sẽ giống như họ. Người rỗng.'

Giáo viên Rock liếc về phía Nephis và Caster đang đứng, rồi nói thêm:

"Nên xin mọi người đừng chết."

Nửa giờ sau, những Người Ngủ được dẫn đến phòng của mỗi người và chuẩn bị tiến vào buồng.

Trong một phòng, cô gái mù, Cassia, vô vọng định hướng trong môi Tr**ng X* lạ, chạm những bức tường và những bộ phận kì lạ của cỗ máy. Nước mắt chảy xuống gương mặt xinh xắn như búp bê.

Trong một phòng khác, Truyền Nhân Caster kiêu hãnh thờ ơ nhìn về phía sàn nhà. Môi hắn ta di chuyển, lặp đi lặp lại một câu từ kì lạ. Run rẩy.

Một nơi khác, Ngôi Sao Thay Đổi Nephis, đứa con gái cuối cùng của gia tộc Bất Diệt Hỏa, nhìn về phía bàn tay. Dưới làn da cô, một ánh sáng mềm mại trắng trong dần phát sáng hơn. Gương mặt biến dạng, nhăn nhó trong sự đau đớn khó chịu nổi.

Và căn phòng khác, Nô Lệ Bóng Tối Sunless, Lạc Khỏi Ánh Sáng quay lưng về phía buồng ngủ và nhìn xuống cái bóng của mình.

"Rồi? Sẵn sàng chưa?"

Cái bóng nhún vai, không trả lời.

Sunny thở dài.

"Ờ, tao cũng vậy."

Chỉ vậy, cậu bước về phía trước và leo vào buồng.

Trong bóng tối bao la, cậu nghe một giọng nói vang vọng:

[Chào mừng đến Cõi Mộng, Sunless!]

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao