Chương 29
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 29: Ban đầu

Giống như đổ đậu ra khỏi túi, Nhiếp Thanh Châu kể hết cho Hạ Nghi nghe từ đầu đến cuối. Nào là Trương Vũ Khôn và Lại Ninh hiểu lầm rằng anh thích cô thế nào, rồi vì sao anh lại không thể nào giải thích rõ ràng, cuối cùng còn mượn luôn cái hiểu lầm ấy để thúc ép bọn họ học hành cho tử tế.

Hạ Nghi khoanh tay ngồi bên giường bệnh của anh, mặt không đổi sắc lắng nghe anh thuật lại toàn bộ quá trình, cứ như đang nghe phạm nhân khai báo tội trạng.

Nhiếp Thanh Châu nhìn Hạ Nghi mà thấp thỏm không yên.

Hạ Nghi ngẫm lại những lời anh nói, rồi hỏi: “Vậy tại sao Văn Chung lại là tình địch?”

Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: “Sao cậu biết? Trước đây cậu và Văn Chung thường xuyên xuất hiện cùng nhau, nên họ cho rằng cũng có khả năng Văn Chung thích cậu.”

“Tôi hỏi rồi, Văn Chung không thích tôi.”

“… Cậu còn đi hỏi cả Văn Chung nữa à?”

“Tôi thấy cần phải xác nhận một chút.”

“Vậy sao cậu không hỏi thẳng tôi luôn.”

Ánh mắt Hạ Nghi lóe lên, cô hiếm khi dời mắt đi chỗ khác, rồi đứng dậy lấy hoa quả trên tủ: “Tôi gọt quả táo.”

Trương Vũ Khôn, Lại Ninh, Trịnh Bội Kỳ và Hạ Diên xách mấy túi rác đi về phía thùng rác. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đi trước, đang nói thầm gì đó. Trịnh Bội Kỳ liếc nhìn Hạ Diên đang im lặng bên cạnh, hắng giọng hỏi: “Hạ Diên, chị của em bình thường thích ăn gì? Chơi gì? Thích màu gì? Sinh nhật ngày nào vậy?”

Hạ Diên quay đầu nhìn Trịnh Bội Kỳ một cái, giữa đôi mày thanh tú thoáng hiện vẻ trêu chọc.

“Chị rất hứng thú với chị em à?”

“Cậu ấy là bạn của chị mà.”

“Dù sao thì chị cũng chẳng kiên trì được bao lâu đâu.” Hạ Diên thản nhiên ném rác vào thùng, Trịnh Bội Kỳ đứng bên cạnh cũng ném rác vào, có vẻ bực mình: “Em nói vậy là có ý gì?”

Hạ Diên như chê tay vừa cầm rác bẩn, giơ ra trước mặt rồi nói: “Hồi nhỏ chị em rất xinh, học giỏi lại biết chơi piano. Có rất nhiều người tìm cách đến gần, muốn làm bạn với chị ấy, nhưng rồi họ phát hiện ra chị ấy vô cùng tẻ nhạt và ít nói. Những người ấy vốn ôm ấp ảo tưởng đẹp đẽ về chị ấy, mà một khi ảo tưởng vỡ tan thì tự nhiên họ cũng sẽ rời đi.”

Ánh mắt Hạ Diên nhìn Trịnh Bội Kỳ như thể đang nói rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ như vậy.

Trịnh Bội Kỳ trừng mắt phản bác: “Chị sẽ không như vậy đâu! Lúc chị buồn, Hạ Nghi đã giúp chị, bây giờ cậu ấy buồn chị cũng sẽ ở bên cạnh cậu ấy.”

“Buồn?” Hạ Diên hừ một tiếng: “Chị có nhầm không đấy? Năm xưa ba em vào tù, mẹ em bỏ đi, chị ấy cứ như không có chuyện gì, một giọt nước mắt cũng không rơi. Một người vô tình như vậy, có chuyện gì có thể khiến chị ấy buồn được sao?”

Cậu ngừng giây lát, rồi nheo mắt lại, có vẻ mất kiên nhẫn: “Em không thân với chị ấy, chị ấy là một ẩn số, nên chuyện của chị ấy đừng hỏi em.”

Nói rồi cậu giơ tay bỏ đi.

Trịnh Bội Kỳ cảm thấy tính tình của Hạ Diên còn tệ hơn cả Hạ Nghi. Lúc Hạ Nghi ở đây thì cậu không nói một lời, ra vẻ ngoan ngoãn, sao Hạ Nghi vừa đi một cái là cậu lại trở nên như thế này.

Trịnh Bội Kỳ tức giận lườm bóng lưng của Hạ Diên.

“Tại sao cậu không nói thẳng sự thật với họ?” Hạ Nghi gọt xong một quả táo nguyên vẹn, đưa cho Nhiếp Thanh Châu.

Nhiếp Thanh Châu cung kính nhận lấy, thầm nghĩ đây là quả táo do chính tay Hạ Nghi gọt, nếu để mười năm sau cho cô em họ của anh thấy, e là có cúng đến hỏng cũng không nỡ ăn.

“Tôi đã cố giải thích, nhưng không thể nói rõ lý do tại sao tôi cứ luôn lảng vảng quanh cậu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cho rằng tôi chỉ ngại ngùng thôi.” Nhiếp Thanh Châu thở dài một tiếng.

Hạ Nghi nhìn sâu vào mắt anh, hơi nghiêng người về phía anh: “Vậy thì tại sao chứ? Tại sao cậu lại làm nhiều việc vì tôi như vậy?”

Nhiếp Thanh Châu đang há to miệng chuẩn bị cắn miếng táo, nghe cô nói vậy liền sững người, đặt quả táo trong tay xuống.

Rồi anh cười rộ lên, mày mắt cong cong chỉ ra ngoài cửa sổ: “Vừa rồi tuy sự việc xảy ra đột ngột, nhưng những lời tôi nói đều là thật lòng. Tôi là fan của cậu, tôi cực kỳ, cực kỳ thích âm nhạc của cậu, hy vọng âm nhạc của cậu có thể được nhiều người nghe thấy hơn. Vì vậy tôi nguyện vì cậu mà làm tất cả những gì mình có thể.”

Tôi nguyện vì cậu mà làm tất cả những gì mình có thể.

Cánh cửa sổ hé một khe nhỏ, gió thổi tung tấm rèm cửa, ánh vàng lấp lánh trên tấm rèm voan. Nhiếp Thanh Châu cầm một quả táo tròn trịa trắng hồng, ánh sáng hắt vào từ sau lưng, làm nụ cười của anh thêm rạng rỡ.

Đôi mắt Hạ Nghi khẽ run lên, có lẽ người này vốn chẳng hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, chỉ là buột miệng nói ra mà thôi.

Nhưng trông anh vô cùng chân thành, và anh cũng đã làm rất nhiều.

Cô chậm rãi hỏi: “Cậu thích âm nhạc của tôi?”

Nhiếp Thanh Châu quả quyết gật đầu.

“Cậu đâu hiểu gì về nhạc.”

“Nhưng tôi có tai, tôi biết nghe, biết thưởng thức, biết cảm động mà.”

Hạ Nghi cụp mắt, không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau cô ngước mắt lên nhìn Nhiếp Thanh Châu, chuyển sang chủ đề khác: “Chuyện cậu nói dối Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, tôi biết rồi, tôi sẽ giúp cậu che đậy.”

Cô vừa dứt lời, nhóm người dọn dẹp “chiến trường tỏ tình” đã hùng hổ kéo đến. Trịnh Bội Kỳ đi đến bên cạnh khoác tay cô Hạ Nghi, mắt sáng lấp lánh: “Hạ Nghi, Hạ Nghi, cậu biết chơi piano thật à, còn biết sáng tác nhạc nữa?”

Cô y tá ở giường bên cạnh nghe thấy liền ló đầu ra, vừa thấy Hạ Nghi đã cười: “Ôi chao, đây chẳng phải là cô bé chơi đàn ở sảnh dưới lầu sao? Cô bé chơi dương cầm hay lắm, thường xuyên đến bệnh viện của chúng tôi chơi đàn đấy.”

Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hạ Nghi. Trương Vũ Khôn vỗ đầu một cái: “Chẳng trách lần nào cậu cũng đến có một lát rồi đi, thì ra người chơi dương cầm ở sảnh là cậu à. Lần trước tôi còn nói với Lại Ninh là bệnh viện này xây dựng văn minh tinh thần tốt thật.”

Trịnh Bội Kỳ phấn khích lắc tay cô: “Hạ Nghi có thể chơi đàn cho bọn tớ nghe không, tớ muốn nghe cậu chơi đàn.”

Hạ Nghi lúng túng né tay Trịnh Bội Kỳ ra. Lúc này trong phòng bệnh đã rộn ràng náo nhiệt, dưới sự khen ngợi hết lời của cô y tá, ngay cả người nhà của vài bệnh nhân cũng nói muốn nghe thử. Mọi người vây quanh Hạ Nghi nhiệt tình cổ vũ, cô có chút bối rối, đôi mắt đen láy đảo một vòng trên mặt mọi người, rồi lướt đến Nhiếp Thanh Châu đang ngồi bên giường.

Nhiếp Thanh Châu vẫn luôn mỉm cười nhìn cô chăm chú, chạm phải ánh mắt cô, anh nghiêng đầu ra hiệu: “Đi đi.”

Hạ Nghi thu hồi ánh mắt, cúi xuống rồi lại ngẩng lên, nói: “Được.”

Thế là một đám người hùng hổ vây quanh Hạ Nghi rời khỏi phòng bệnh. Nhiếp Thanh Châu chỉ vào Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng đang định đi theo, nở nụ cười hờ hững: “Hai cậu ở lại đây cho tôi.”

Trương Vũ Khôn và Lại Ninh nhìn nhau, mặt mày rầu rĩ ngồi xuống bên giường Nhiếp Thanh Châu.

Nhiếp Thanh Châu nhìn họ, lạnh lùng nói: “Ý tốt của các cậu tôi xin nhận, nhưng lần sau mà có bất ngờ thế này, có thể báo trước cho tôi một tiếng được không?”

“Nói ra thì chắc chắn anh Châu sẽ từ chối mà.” Lại Ninh nói nhỏ.

“Biết tôi sẽ từ chối mà vẫn làm? Các cậu định chơi tôi đấy à?”

Trương Vũ Khôn ngẩng đầu lên, thành khẩn nói: “Anh Châu, vừa rồi tôi cũng đã tự kiểm điểm rồi, đúng là chúng tôi lợi dụng lòng thương hại của người ta để thừa nước đục thả câu, không phải là anh hùng hảo hán! Ép duyên chẳng bền!”

Nhiếp Thanh Châu nhướn mày, không ngờ giác ngộ của thằng nhóc này cũng cao ra phết.

“Tôi hỏi các cậu, bỏ qua mối quan hệ của tôi và Hạ Nghi, các cậu thấy Hạ Nghi là người thế nào?” Nhiếp Thanh Châu nghiêm túc hỏi.

Câu hỏi này khiến hai người kia sững sờ, họ nhìn nhau, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.

“Gần đây tôi thấy cậu ấy thật sự rất ngầu.” Trương Vũ Khôn giơ ngón tay cái lên, “Mặc kệ người trong trường nói gì về cậu ấy, cậu ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn, không hề bị ảnh hưởng chút nào.”

Lại Ninh gãi đầu suy nghĩ một lát, rồi nói: “Tôi thì thấy cậu ấy khá nội tâm, không thích nói chuyện, nhưng tính tình rất tốt, rất kiên nhẫn, mà lại cực kỳ thông minh.”

Nhiếp Thanh Châu gật đầu, mỉm cười: “Vậy nên cho dù tôi và Hạ Nghi không đến với nhau, cô ấy vẫn là một người bạn rất đáng để kết giao, phải không? Sau này các cậu cứ giữ tâm thái bình thường, xem cô ấy như một người bạn là được. Chuyện giữa tôi và cô ấy tôi sẽ tự xử lý, tôi thấy hiện tại như vậy là rất tốt rồi, cứ thi xong đại học đã rồi tính.”

Lại Ninh chăm chú lắng nghe, gật đầu ra chiều suy nghĩ.

Trương Vũ Khôn kinh ngạc vỗ tay: “Trời đất ơi, anh Châu, cậu quyết định đợi Hạ Nghi ba năm luôn à? Anh Châu, cậu thật sự… đúng là một trang hảo hán!”

Nhiếp Thanh Châu bóp trán, mệt mỏi nói: “Đây không phải là trọng điểm.”

“Tôi hiểu, tôi hiểu, chỉ là cách cư xử bình thường thôi mà, giống như tôi với Lại Ninh vậy, sau này Hạ Nghi sẽ là chiến hữu mới của bọn tôi.” Trương Vũ Khôn cười rất phấn khích: “Anh Châu, tôi và Lại Ninh có thể đi nghe chiến hữu mới chơi đàn được không?”

Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, Trương Vũ Khôn luôn có một bộ logic vững chắc không thể lay chuyển. Có khi thì sai đến mức nực cười, có khi thì chỉ sai đôi chút, mà xoay xở đến mức này cũng coi như chẳng thể đòi hỏi gì hơn.

Anh thở dài một tiếng, ngồi dậy khỏi giường, đẩy cây truyền dịch theo: “Đi thôi, đi thôi, cùng đi nào.”

Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cùng nhau ra khỏi phòng bệnh, đi xuống thang máy rồi xuyên qua hành lang dài, đến sảnh lớn của bệnh viện.

Cũng giống như lần đầu tiên Nhiếp Thanh Châu thấy Hạ Nghi chơi đàn mấy tháng trước, cô ngồi trước cây dương cầm màu nâu, đã cởi chiếc áo khoác nỉ ra, chỉ mặc một chiếc áo len trắng, tay áo xắn đến khuỷu tay, để lộ ra một đoạn cẳng tay mảnh mai. Ánh nắng buổi chiều lười biếng rải trên phím đàn, những ngón tay trắng nõn thon dài của cô nhẹ nhàng nhảy múa trong ánh sáng.

Hạ Diên, Trịnh Bội Kỳ và một đám người hóng chuyện ngồi ở hàng ghế đầu, ai nấy đều chăm chú lắng nghe. Nhóm Nhiếp Thanh Châu ngồi xuống hàng ghế sau họ, anh nói với Hạ Diên: “Này, thế nào?”

Hạ Diên giật mình quay đầu lại, thu lại vẻ mặt say mê, lúng túng nói: “Anh tự nghe đi.”

Trịnh Bội Kỳ cũng quay đầu theo, phấn khích nói: “Hạ Nghi giỏi quá! Cậu ấy chơi Sonata Ánh Trăng 3 với Gió đông mà nhẹ nhàng như vậy! Tớ nổi hết cả da gà. Hạ Nghi đúng là thiên tài mà!”

Nhiếp Thanh Châu không hề ngạc nhiên, thậm chí còn nở một nụ cười khoe khoang: “Đúng không, đúng không? Thế bài bây giờ là bài gì?”

“Bây giờ là cậu ấy đang ngẫu hứng, vừa mới bắt đầu thôi.” Trịnh Bội Kỳ ra hiệu im lặng, nghiêm túc nói: “Đừng nói nữa, chăm chú nghe và cảm nhận đi.”

Nhiếp Thanh Châu không khỏi bật cười thành tiếng, rồi ngả người ra sau ghế.

Mỗi khi nhìn Hạ Nghi chơi đàn, anh luôn cảm thấy âm nhạc của cô tựa như phép màu.

Mười đầu ngón tay cô lướt nhanh trên phím đàn, tất cả các nốt nhạc với tiết tấu cực nhanh rơi xuống từ cây đàn, như những tia lửa thoáng qua, không thể nắm bắt, dâng trào và cuộn sóng dữ dội.

Tựa như ngọn núi tuyết trắng xóa ở vùng cực bỗng dưng phun trào, dung nham rực cháy phá tan băng tuyết mà tuôn ra ào ạt. Cái nóng tột cùng và cái lạnh tột cùng va chạm, quấn lấy nhau, nuốt chửng và bào mòn lẫn nhau, tro bụi núi lửa và hơi nước đan quyện, lạnh và nóng không bên nào chịu nhường bên nào.

Cuối cùng, bằng sự giằng xé ấy, một lục địa mới được kiến tạo.

Cô dùng âm nhạc của mình ghìm chặt hơi thở của họ, điều khiển nhịp đập con tim họ, khiến những nốt nhạc nhảy múa trên từng dây thần kinh.

Khi giai điệu dần yếu đi, Trịnh Bội Kỳ mới thả lỏng, cô quay sang nói với Hạ Diên bên cạnh: “Em còn nói Hạ Nghi vô tình, em nghe bản nhạc của cậu ấy xem, tình cảm sâu sắc đến nhường nào!”

Hạ Diên cười tự giễu: “Có lẽ vậy, xem ra chị ấy chỉ yêu âm nhạc của mình thôi.”

Nhiếp Thanh Châu nghe thấy cuộc đối thoại này liền cau mày, đặt tay lên lưng ghế phía trước, nói với Hạ Diên: “Em còn nhớ vết sẹo trên cánh tay Hạ Nghi không?”

“Sao vậy?”

“Đó là vết sẹo để lại khi đánh nhau để bảo vệ em đấy. Nếu vết thương đó ở trên tay cậu ấy, có lẽ cả đời này cậu ấy sẽ không thể chơi đàn được nữa.”

Nhiếp Thanh Châu ngừng giây lát, rồi hất cằm về phía Hạ Nghi trước cây đàn: “Em nói cậu ấy yêu âm nhạc, nhưng từ rất lâu trước đây, cậu ấy đã chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ âm nhạc vì em. So với âm nhạc, cậu ấy yêu em hơn thế rất nhiều.”

Hạ Diên nghe vậy thì hoang mang nhìn về phía Hạ Nghi.

Nhiếp Thanh Châu nghĩ, có lẽ Hạ Nghi chưa bao giờ nói với Hạ Diên những điều này.

Hạ Nghi mà anh quen biết mười năm sau dễ hiểu hơn bây giờ rất nhiều. Hạ Nghi sau khi trưởng thành sẽ cố gắng giải thích về bản thân, chấp nhận sự tiếp cận của người khác. Cô có rất nhiều, rất nhiều bài hát, rất nhiều sự kiện và phỏng vấn, trong những chi tiết nhỏ nhặt đó, người ta sẽ hiểu Hạ Nghi là người như thế nào.

Anh cảm thấy Hạ Nghi tuyệt đối không phải người vô tình, cô có những dây thần kinh nhạy cảm hơn tất cả bọn họ, nhận thức về nỗi đau của cô sâu sắc hơn họ rất nhiều, chỉ có âm nhạc là lối thoát duy nhất.

Trước khi phát minh ra kính thiên văn, người ta cũng đâu biết rằng trên bầu trời đêm có nhiều ngôi sao không nhìn thấy ánh sáng như vậy. Chúng lặng lẽ chết đi, phát nổ, biến thành tinh vân, rồi lại trở thành những ngôi sao mới. Người khác cũng giống như một bầu trời đêm thăm thẳm, không ai biết được trong cơ thể của người khác rốt cuộc đang xảy ra những biến động và thay đổi dữ dội đến nhường nào.

Hạ Nghi cũng là một bầu trời đêm, và khi cô đắm chìm trong âm nhạc, người ta mới có cơ hội cầm lấy chiếc kính thiên văn để nhìn thấy những tinh vân trong vũ trụ ấy.

Tay Hạ Nghi lướt qua phím đàn, bản nhạc kết thúc. Cô quay đầu lại, thấy Hạ Diên ngồi ở hàng ghế đầu trong sảnh. Hạ Diên dường như có chút ngẩn ngơ, nhưng không hề dời mắt đi mà đối diện với cô trong giây lát.

Ánh mắt đối diện như vậy khiến Hạ Nghi có chút bất ngờ. Cô biết Hạ Diên không thích mình, bình thường thậm chí còn không muốn tiếp xúc bằng mắt với cô. Hạ Diên dường như cũng nhanh chóng phản ứng lại, lúng túng dời mắt đi.

Trương Vũ Khôn đứng dậy vẫy tay nói: “Tôi muốn yêu cầu bài hát! Tôi muốn nghe ‘Tào Tháo’!”

Trịnh Bội Kỳ chạy tới khoác tay cô. Lại Ninh cũng phấn khích giơ tay: “Vậy tôi muốn nghe ‘Hương lúa’!”

Còn Nhiếp Thanh Châu thì nghiêng người về phía trước, tay đặt lên lưng ghế, cười rạng rỡ nhìn cô.

Hạ Nghi được mọi người vây quanh, dìu dắt tiến về phía anh. Lại Ninh nói từ tận đáy lòng: “Anh Châu, Hạ Nghi thật sự quá giỏi, tiết mục mở màn lễ hội âm nhạc của trường nên để Hạ Nghi chơi dương cầm mới phải!”

Nhiếp Thanh Châu chống cằm, cười tít mắt đồng ý: “Đúng vậy. Vừa rồi lúc nghe Hạ Nghi chơi đàn, tôi lại nhớ đến Thần thoại sáng thế của Bắc Âu. Băng tuyết và lửa hòa quyện, từ đó sinh ra người khổng lồ, sau đó thân thể người khổng lồ hóa thành thế giới.”

Trương Vũ Khôn nghe vậy thì hai mắt lập tức sáng lên, cậu ta ghé sát vào bên cạnh Nhiếp Thanh Châu: “Anh Châu, cậu lại có cảm hứng viết văn gì rồi à, mau nói cho bọn tôi nghe với.”

“Mơ đi!” Nhiếp Thanh Châu đứng dậy nói: “Không có, không có đâu, lần này tự nghĩ đi nhé, nghĩ xong tôi có thể sửa giúp cậu.”

Trong bệnh viện tràn ngập mùi thuốc khử trùng, nơi gắn liền với bệnh tật và cái chết, cả đám thiếu niên vẫn cứ rực rỡ và tràn đầy sức sống, bước đi trong ánh nắng và bóng râm hắt xuống từ mái kính, như những đóa hoa không bao giờ tàn lụi, một sức sống không thể ngăn cản.

Nhiều năm sau, Hạ Nghi vẫn thường xuyên nhớ lại ngày hôm ấy. Khi cô chơi đàn xong và quay đầu lại, nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu, Hạ Diên, Trương Vũ Khôn, Lại Ninh và Trịnh Bội Kỳ ngồi ở dưới, vui vẻ dõi theo cô bằng những đôi mắt trẻ trung và nhiệt thành. Họ vẫy tay đi về phía cô, còn Nhiếp Thanh Châu thì chống cằm, nở nụ cười rạng rỡ.

Đó là những khán giả đầu tiên của cô, là những người bạn của cô. Và còn có một người, sẽ luôn dùng những lời hoa mỹ và hình ảnh hùng vĩ để miêu tả âm nhạc của cô.

Anh nói rằng bản nhạc này khiến anh nhớ đến Thần thoại sáng thế của Bắc Âu.

Thực ra, bản nhạc này là giai điệu vang lên trong đầu cô khi anh bị thương. Theo lời anh nói, đó chính là bài ca mà đàn hải âu trú ngụ trong tâm trí cô đã hát cho anh nghe.

Vào khoảnh khắc này, cô đột nhiên cảm thấy được chơi nhạc cho những ánh mắt tràn đầy mong đợi và yêu thương này thật sự là một điều hạnh phúc.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Tỉnh lại Chương 2: Chương 2: Hạ Nghi Chương 3: Chương 3: Người cô Chương 4: Chương 4: Kỳ nghỉ Chương 5: Chương 5: Trốn Tránh Chương 6: Chương 6: Khiển ca Chương 7: Chương 7: Dương cầm Chương 8: Chương 8: Khai giảng Chương 9: Chương 9: Học sinh cá biệt Chương 10: Chương 10: Văn Chung Chương 11: Chương 11: Phản bác Chương 12: Chương 12: Giữa kỳ Chương 13: Chương 13: Lộ đề Chương 14: Chương 14: Tin tưởng Chương 15: Chương 15: Theo dõi Chương 16: Chương 16: Chợ đêm Chương 17: Chương 17: Chạy bền Chương 18: Chương 18: Cà phê Chương 19: Chương 19: Bị đánh Chương 20: Chương 20: Tâm sự đêm khuya Chương 21: Chương 21: Bị thương Chương 22: Chương 22: Học hành Chương 23: Chương 23: Hòa giải Chương 24: Chương 24: Làm văn Chương 25: Chương 25: Gây sự Chương 26: Chương 26: Thăm bệnh Chương 27: Chương 27: Trả đũa Chương 28: Chương 28: Hiểu lầm Chương 29: Chương 29: Ban đầu Chương 30: Chương 30: Cuối kỳ Chương 31: Chương 31: Chặn xe Chương 32: Chương 32: Bảo vệ Chương 33: Chương 33: Cha mẹ Chương 34: Chương 34: Chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Năm mới Chương 36: Chương 36: Ban công Chương 37: Chương 37: Chu Bân Chương 38: Chương 38: Bắt đầu lại Chương 39: Chương 39: Tranh cãi Chương 40: Chương 40: Đêm tuyết Chương 41: Chương 41: Tâm sự Chương 42: Chương 42: Rung động Chương 43: Chương 43: Bà nội Chương 44: Chương 44: Có ánh sáng Chương 45: Chương 45: Tin đồn Chương 46: Chương 46: Trốn tránh Chương 47: Chương 47: Nhận rõ Chương 48: Chương 48: Đã từng Chương 49: Chương 49: Chơi bóng rổ Chương 50: Chương 50: Mẹ Chương 51: Chương 51: Làm lành Chương 52: Chương 52: Dần từng bước một Chương 53: Chương 53: Ly biệt Chương 54: Chương 54: Thi tỉnh Chương 55: Chương 55: Đường về Chương 56: Chương 56: Chia sẻ Chương 57: Chương 57: Sinh nhật Chương 58: Chương 58: Phân ban Chương 59: Chương 59: Đăng ký Chương 60: Chương 60: Tranh tài Chương 61: Chương 61: Tự hào Chương 62: Chương 62: Có thù Chương 63: Chương 63: Chiếc váy Chương 64: Chương 64: Hợp xướng Chương 65: Chương 65: Vì nghĩa Chương 66: Chương 66: Quên mình Chương 67: Chương 67: Nụ hôn Chương 68: Chương 68: Báo thù Chương 69: Chương 69: Biến cố Chương 70: Chương 70: Vận rủi Chương 71: Chương 71: Khép kín Chương 72: Chương 72: Tỉnh lại Chương 73: Chương 73: Trở về Chương 74: Chương 74: Phát hiện Chương 75: Chương 75: Định mệnh Chương 76: Chương 76: Trưởng thành Chương 77: Chương 77: Câu chuyện Chương 78: Chương 78: Người quen Chương 79: Chương 79: Đi sân bay đón người Chương 80: Chương 80: Bất ngờ Chương 81: Chương 81: Couple Chương 82: Chương 82: Em họ Chương 83: Chương 83: Muốn gặp Chương 84: Chương 84: Trò chuyện Chương 85: Chương 85: Dạy dỗ Chương 86: Chương 86: Show giải trí Chương 87: Chương 87: Khai máy Chương 88: Chương 88: Trùng điệp Chương 89: Chương 89: Nửa đêm Chương 90: Chương 90: Mơ đẹp Chương 91: Chương 91: Lựa chọn Chương 92: Chương 92: Hẹn hò Chương 93: Chương 93: Oan gia Chương 94: Chương 94: Sóng ngầm Chương 95: Chương 95: Suối phun Chương 96: Chương 96: Quá khứ Chương 97: Chương 97: Trạm cuối Chương 98: Chương 98: Hoán đổi Chương 99: Chương 99: Nhân sinh Chương 100: Chương 100: Những lá thư Chương 101: Chương 101: Yêu thương đong đầy Chương 102: Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)