Chương 29
Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 29: Omega của anh ghét bỏ anh

Thang Nhất Viên vừa bước vào nhà thì bị Lục Thành ép vào tường, ôm chặt eo cậu.

Nụ hôn ở quán cà phê vừa rồi khiến Lục Thành cảm thấy ngứa ngáy, anh còn muốn hôn Omega của mình nữa, môi vừa định hạ xuống, giọng nói của Lục Thang Thang và quản gia đồng thời vang lên.

"Ba lớn, cục cưng đang ở đây."

"Thiếu gia, quản gia cũng đang ở đây."

...

Lục Thành quay đầu lại nhìn hai người một lớn một nhỏ phía sau, hai bóng đèn thật lớn, sáng rực lại lấp lánh.

Anh không còn cách nào khác là buông bàn tay đang ôm chặt lấy eo Thang Nhất Viên ra.

Thang Nhất Viên trừng mắt nhìn anh, đỏ mặt xoa đầu Lục Thang Thang, chạy một mạch lên tầng.

Lục Thành trong lòng mềm mại, bộ dạng bảo bối nhỏ trừng mắt cũng rất đẹp.

Anh vừa ngẩng đầu thì thấy quản gia cùng Lục Thang Thang đều đang nhìn mình, bất giác nở nụ cười đắc ý, thẳng thắn giải thích: "Vợ thích tôi quá nên xấu hổ."

Quản gia: ". . . . . ."

Lục Thang Thang: ". . . . . ."

Thấy quản gia và Lục Thang Thang không có phản ứng, Lục Thành không hài lòng nhíu mày, lặp lại: "Vợ tôi thích tôi."

Quản gia vẫn ngẩn người, trong mắt ông, tình cảm của phu nhân đối với thiếu gia cũng không có gì đang ngạc nhiên.

Lục Thang Thang ngây thơ chớp chớp đôi mắt đen láy, cúi đầu tiếp tục vẽ tranh, bài tập hôm nay ở nhà trẻ là vẽ người nhà của mình, bé đang vẽ ba lớn, bé nghĩ đến việc sẽ thay đổi bộ tây trang ban đầu thành một cái quần yếm, dù sao ba lớn rất ngây thơ.

Lục Thành không cảm nhận được thành quả từ việc khoe khoang, không vui chép chép miệng.

Anh nghĩ một lúc, không cam lòng cầm điện thoại lên, nhắn cho nhóm bạn thân.

Lục Thành: Vợ tôi yêu tôi.

Bạn thân số 1: ...Đã biết, đừng thể hiện tình cảm nữa.

Bạn thân số 2: Lục ca, hãy nghĩ đến cảm xúc của chó độc thân.

Bạn thân số 3: Tôi cũng sẽ có vợ!

Bạn thân số 4: Mọi người phối hợp với Lục ca một chút đi.

Bạn thân số 5: Được thôi...Lục ca, bởi vì cậu và chị dâu nên tôi lại tin tưởng vào tình yêu.

Bạn thân số 6: Như trên

Bạn thân số 7: Tương tự như trên.

Bạn thân số 8: Không tình nguyện giống như trên.

....

Mục tiêu khoe khoang đã hoàn thành, Lục Thành vừa lòng cất điện thoại, hừ một tiếng lên lầu xem vợ mình.

Quản gia nói: "Thiếu gia, lão gia nhờ người gửi quả đào mới hái từ trang viên đến đây."

Lần trước ba Lục thấy Thang Nhất Viên thích ăn quả đào, ông cũng không muốn ăn nhiều nên cho quản gia chọn một ít quả đào to và hồng tặng cho Thang Nhất Viên ăn từ từ.

Lục Thành dừng bước, quay người cười hớn hở đi vào phòng bếp rửa đào cho vợ.

Lục Thành mang đào lên tầng, Thang Nhất Viên nằm trên sô pha đọc sách, đôi chân trắng nõn đung đưa, Lục Thành rất muốn bắt lấy cắn một miếng.

Nghe thấy anh đi vào, Thang Nhất Viên mất tự nhiên cúi đầu lật một trang, khóe miệng cong lên, Lục Thành đã biết hết tâm ý của cậu, cậu cũng xấu hổ không muốn nhìn Lục Thành.

Lục Thành nhìn thấy vành tai cậu đỏ bừng, bất giác nở nụ cười, đưa quả đào tới lấy lòng.

Thang Nhất Viên đỏ mặt tiếp nhận quả đào, cúi đầu một miếng lại một miếng ăn đào, sau đó lấy khăn ra lau tay.

Ánh mắt Lục Thành không khỏi nhìn chằm chằm vào cậu, cậu vừa ăn đào, trên đôi môi hồng hào nổi lên một tầng nước mỏng, trông rất hấp dẫn.

Hôn lên nhất định có hương vị của đào!

Lục Thành không nhịn được cúi người nhanh chóng hôn lên miệng cậu, quả nhiên vừa ngọt ngào vừa mềm mại.

Lục Thành hôn thêm vài cái, lại không nhịn được đè cậu lên sô pha.

Thang Nhất Viên đỏ mặt ôm cổ anh.

Ánh mắt Lục Thành sáng lên, vội vàng ôm cậu vào trong lồng ngực, cúi người hôn lên môi cậu, nhìn cậu nói nhỏ: "Anh muốn làm em."

Cả môi lẫn tai Thang Nhất Viên dần dần biến hồng.

Ánh mắt Lục Thành tối lại, trầm giọng: "Cũng muốn làm em đau."

Anh khẽ cắn nhẹ môi Thang Nhất Viên, ý tứ hàm xúc, không cần nói cũng biết anh muốn làm đau Thang Nhất Viên theo cách nào.

Cả người Thang Nhất Viên lại mềm nhũn, ngượng ngùng từ chối: "Bây giờ đang là ban ngày, không thể..."

Hô hấp anh trở nên nặng nè, đôi môi luyến tiếc rời khỏi làn da Thang Nhất Viên, lại hôn thêm hai cái mới nói: "Không ai nhìn thấy đâu..."

Lời nói thân mật của anh dọc theo cái cổ trắng nõn của Thang Nhất Viên đi xuống, tay chạm vào lưng của cậu, nụ hôn dần dần xuống dưới, răng nanh khẽ cắn vào tuyến thể Thang Nhất Viên, nghiền nát.

Thang Nhất Viên nhắm mắt lại, lông mi khẽ rung, tin tức tố của Lục Thành ùn ùn tỏa ra, cả người cậu run lên vì hưng phấn.

Động tác Lục Thành càng ngày càng mạnh mẽ, tiểu Thành Thành kích động đè lên chân Thang Nhất Viên.

Lúc anh rời môi mình qua đôi môi Thang Nhất Viên lần nữa, cổ họng cậu cảm thấy có chút buồn nôn, không khỏi biến sắc, vội vàng đẩy anh ra đi thẳng vào nhà tắm hôn khan kiên tục.

Lục Thành bị đẩy ra, sững sờ tại chỗ, vẻ mặt dần dần trắng bệch, trắng bệch...Cuối cùng trắng như tờ giấy.

Anh, Anh gần gũi với Thang Nhất Viên, Thang Nhất Viên ghê tởm đến buồn nôn?

Có điều gì tồi tệ hơn thế này không.

Omega của anh ghét bỏ anh, ghét đến buồn nôn...Lục Thành cảm thấy cuộc đời mình vừa nhận được một đòn trí mạng, cả người đều run lên.

Thành Thành không còn là chàng trai sáng sủa nhất nữa rồi, Thành Thành nhỏ bé, đáng thương, lại yếu đuối...còn muốn khóc nữa.

Thang Nhất Viên nôn khan vài lần liền dừng lại, cầm cốc nước súc miệng, sờ lên bụng lộ vẻ nghi hoặc.

Đợi một lúc Thang Nhất Viên mới đi ra liền nhìn thấy Lục Thành sắc mặt tái nhợt, run rẩy đứng đó... cả người như bị một thứ gì đó đả kích mạnh mẽ.

Cậu ngạc nhiên một chút, vội vàng hỏi: "Anh sao thế? Có chuyện gì xảy ra, hay có chỗ nào không thoải mái ?"

Lục Thành chớp chớp đôi mắt đỏ bừng, cả mặt vẫn trắng bệch, giọng nói run rẩy yếu ớt lên án: "Em ghét anh..."

"..." Thang Nhất Viên im lặng một lát, cho anh một cái nhìn xem thường đã lâu không cho, cầm điện thoại đi ra ngoài.

Cậu đã từng sinh Lục Thang Thang, đối với phản ứng khi mang thai đã có chút kinh nghiệm, cậu cảm thấy gần đây bản thân dễ nổi nóng, nôn khan, bụng không khỏe không rõ bệnh gì thì chỉ có thể là do mang thai, dù sao trước khi Lục Thành mất trí nhớ có một lần vì quá kích động nên không có dùng biện pháp bảo vệ...

Thang Nhất Viên nghĩ đến đây thì đỏ bừng hai má, cậu cầm lấy điện thoại trốn vào trong một góc gọi điện thoại cho Trầm Thanh.

Điện thoại được kết nối, cậu nói một lần những triệu chứng gần đây gặp phải.

Trầm Thanh im lặng một lát, cười nói: "Rất có thể là mang thai."

Thang Nhất Viên rất vui, mặc dù khi mang thai Lục Thang Thang, Lục Thành thấy cậu vất vả nên nói không muốn có con nữa, nhưng hiện tại bé con này xuất hiện, Thang Nhất Viên đương nhiên rất vui sướng, bé con này giống như Lục Thang Thang lúc trước vậy, đều làm cho người ta không kịp trở tay, nhưng đều là bảo bối quý giá của cậu.

Thang Nhất Viên đột nhiên nhớ tới lần trước bị sốt, lo lắng hỏi: "Lúc trước khi bị sốt, tôi đã uống thuốc hạ sốt, nếu tôi thật sự mang thai, liệu có ảnh hưởng đến bé con không?"

Trầm Thanh cười: "Không đâu, cậu yên tâm, lúc đấy cậu uống loại thuốc mới được nghiên cứu ra, sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến cơ thể cậu và bé con. "

Thang Nhất Viên lúc này mới yên lòng, hẹn thời gian đi kiểm tra với Trầm Thanh rồi mới tắt điện thoại.

Điện thoại vừa kết thúc, lại tiếp tục vang lên, là điện thoại trợ lý của Lục Thành.

Điện thoại được kết nối, trợ lý hỏi: "Phu nhân, trước khi vụ tai nạn xảy ra, chủ tịch đã đặt bàn tại nhà hàng Đỉnh Tinh(*), hiện tại nên làm gì bây giờ?"

(*) Đỉnh nhất tinh tế =))

Nhà hàng Đỉnh Tinh là nhà hàng tốt nhất thủ đô, ngồi ở trên tầng cao nhất của Đỉnh Tinh có thể nhìn thấy cả dải ngân hà, là thánh địa hẹn hò của các cặp đôi.

"Hủy đi." Thang Nhất Viên nghĩ một chút rồi nói, Lục Thành có thể còn không nhớ mình muốn ăn cùng ai khi đặt nhà hàng, giữ lại cũng vô dụng."

Trợ lý nhắc nhở uyển chuyển: "Lịch hẹn của chủ tịch là ngày mai, ngài ấy nói muốn cho cậu một chút bất ngờ, cho nên tôi nghĩ, người ngài ấy hẹn hẳn là cậu."

Hóa ra là muốn cho cậu một bất ngờ, Thang Nhất Viên trong lòng cảm thấy ngọt ngào, muốn xem Lục Thành chuẩn bị cho cậu bất ngờ gì.

"Vậy thì cứ giữ đi ..." Thang Nhất Viên cắn môi, cúp điện thoại xong vẫn không áp chế được nụ cười trên môi.

Tuy nhiên ngày mai không phải kỷ niệm ngày kết hôn, cũng không phải sinh nhật cậu, Lục Thành muốn cho cậu bất ngờ gì?

Thang Nhất Viên cúi đầu suy nghĩ, ngón tay vô thức xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.

Nhẫn...Cậu nghĩ ra, ngày mai là ngày lúc trước Lục Thành cầu hôn cậu.

Thang Nhất Viên nghĩ đến náo loạn ngày cầu hôn lúc đó, trong lòng vừa thấy ngọt ngào lại vừa chờ mong.

Khi trở lại phòng, Lục Thành vẫn ngây ngốc đứng ở nơi đó, thậm chí không nhúc nhích tí nào.

Mặt Thang Nhất Viên có chút đỏ, khụ một tiếng: "Ừm...ngày mai theo em đến Đỉnh Tinh ăn cơm."

Lục Thành hoàn hồn, nhưng vẫn còn đắm chìm trong đả kích vừa rồi, vô thức gật đầu, ánh mắt lên án nhìn về phía Thang Nhất Viên, trong đáy mắt lộ ra từng đợt từng đợt uất ức.

Thang Nhất Viên nhớ tới lời nói lúc trước của Lục Thành, không khỏi cười thầm, nhưng vẫn không chắc mình có thật sự mang thai hay không, cậu không muốn nói cho Lục Thành biết chuyện buồn nôn vừa rồi có thể là vì có bé con, miễn cho Lục Thành mừng hụt.

Nhưng mà bộ dáng Lục Thành chịu đả kích thực sự rất đáng thương.

Cậu đành phải đi qua, ôm lấy hai má Lục Thành, hôn lên môi anh một cái thật mạnh, đỏ mặt nói: "Em không có ghét bỏ anh, cả đời em cũng sẽ không thấy ghét bỏ anh."

Lục Thành là người cậu thích, sao cậu lại ghét bỏ Lục Thành được? Thích còn không hết.

Lục Thành được Omega nhẹ giọng dỗ dành, trong phút chốc cảm thấy mình sống lại, thế giới vừa mới mờ mịt lại trở nên tươi sáng.

Omega không ghét bỏ anh! Thành Thành lại có thể vui mừng nhảy nhót rồi!

Lục Thành cúi đầu nhìn cậu: "Vì sao?"

Nhanh nói bởi vì thích anh.

Trái tim mong đợi của Lục Thành đang đập dữ dội, mặc dù anh biết từ trong miệng Nguyễn Phi rằng Thang Nhất Viên thích anh, nhưng anh muốn nghe Thang Nhất Viên đích thân nói rằng cậu thích anh.

Thang Nhất Viên mím môi, hai má ửng đỏ, những năm này mỗi lần nghĩ đến lời tỏ tình lúc đó, cậu lại xấu hổ vô cùng, cho nên lần này cậu không muốn thổ lộ lần nữa đâu.

Lục Thành thấy Thang Nhất Viên không nói lời nào, thấp vọng trùng khóe miệng, nếu Omega ngượng ngùng, anh đành phải lấy lùi làm tiến, anh ôm Thang Nhất Viên vào trong lòng, nhỏ giọng hỏi: "Vậy tiếp tục chuyện vừa rồi...được không?"

Tiểu Thành Thành mọi thời khắc đều chuẩn bị chiến đấu thật tốt.

Thang Nhất Viên chớp mắt, trong bụng cậu có đứa nhỏ, đương nhiên không thể làm mấy chuyện xấu hổ với Lục Thành, vì vậy cậu vội vàng đẩy Lục Thành ra, bảo trì một khoảng cách an toàn: "Cho đến khi anh khôi phục trí nhớ, không được động vào em."

Thang Nhất Viên xoay người vào phòng để quần áo, chọn lựa quần áo để đêm mai đi nhà hàng Đỉnh Tinh.

Đối với bất ngờ Lục Thành chuẩn bị, cậu rất mong chờ.

Lục Thành ngây ngốc nhìn bóng dáng của cậu.

Omega nhỏ sắp nuốt vào bụng lại rời khỏi vòng tay của anh, Lục Thành khóc không ra nước mắt.

Tiểu Thành Thành, là anh đây không biết cố gắng, uất ức cho mi rồi!

-----------------------------------------------------------------------------------------

Mọi người đoán thử bất ngờ của Lục Thành là gì nào?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Ảnh cả) Chương 2: Chương 2: Lục Thành muốn ly hôn!!! Chương 3: Chương 3: Về nhà với tôi Chương 4: Chương 4: Nhạc chuông gì vậy !? Chương 5: Chương 5: Đi ngủ Chương 6: Chương 6: Chuyện sáng sớm và thang máy Chương 7: Chương 7: Cây gậy mát xa Chương 8: Chương 8: Gậy mát xa có thể nói chuyện sao? Chương 9: Chương 9: Hi sinh bản thân vì con Chương 10: Chương 10: Nhà mình rất nghèo Chương 11: Chương 11: Bị tuồn ra tin tức Chương 12: Chương 12: Trừng phạt Chương 13: Chương 13: Giải thích tin tức Chương 14: Chương 14: Câu chuyện Bikini Chương 15: Chương 15: Lục Thành thích mặc bikini? Chương 16: Chương 16: Bài hát về Bikini Chương 17: Chương 17: Gặp lại Nguyễn Phi Chương 18: Chương 18: Cây ATM hình người Chương 19: Chương 19: Phát sốt Chương 20: Chương 20: Chơi game Chương 21: Chương 21: Tìm ba vay tiền Chương 22: Chương 22: Cuộc sống điền viên Chương 23: Chương 23: Ba muốn đánh mày!!! Chương 24: Chương 24: Ngợp trong vàng son Chương 25: Chương 25: Cãi nhau, làm hòa Chương 26: Chương 26: Trừng phạt Chương 27: Chương 27: Thang Nhất Viên đi gặp Nguyễn Phi? Chương 28: Chương 28: Nhất Viên yêu anh từ rất lâu rồi. Chương 29: Chương 29: Omega của anh ghét bỏ anh Chương 30: Chương 30: Món quà bất ngờ Chương 31: Chương 31: Bệnh viện Chương 32: Chương 32: Để anh tắm cho em Chương 33: Chương 33: Không phải con anh? Chương 34: Chương 34: Ly hôn đi Chương 35: Chương 35: Dắt vợ trở về Chương 36: Chương 36: (anh hai) Bạch nguyệt quang trở về Chương 37: Chương 37: Ăn tối Chương 38: Chương 38: Kết hôn!? Chương 39: Chương 39: Chuyện đóng phim Chương 40: Chương 40: Đến tham ban Chương 41: Chương 41: Thế thân Chương 42: Chương 42: Cảnh ân ái Chương 43: Chương 43: Ăn kem Chương 44: Chương 44: Trò chuyện Chương 45: Chương 45: Gặp mặt ba mẹ hai bên Chương 46: Chương 46: Kết hôn??? Chương 47: Chương 47: Đánh nhau Chương 48: Chương 48: Phát sinh biến hóa Chương 49: Chương 49: Hoa hồng đỏ Chương 50: Chương 50: Đánh nhau Chương 51: Chương 51: Đánh dấu Chương 52: Chương 52: Gặp hai baba Chương 53: Chương 53: Về chung một nhà Chương 54: Chương 54: ( Anh ba) Xào CP Chương 55: Chương 55: Gặp mặt Chương 56: Chương 56: Bắt đầu xào CP Chương 57: Chương 57: Chia phòng ngủ Chương 58: Chương 58: Gây họa Chương 59: Chương 59: Nấu ăn Chương 60: Chương 60: Cưng chiều Chương 61: Chương 61: Dị ứng Chương 62: Chương 62: Bị phát hiện Chương 63: Chương 63: Phát đường Chương 64: Chương 64: Tranh đấu Chương 65: Chương 65: Theo đuổi Chương 66: Chương 66: Công viên giải trí Chương 67: Chương 67: Bảo vệ Chương 68: Chương 68: Vòng quay mặt trời Chương 69: Chương 69: Ăn tối Chương 70: Chương 70: Hát ru ngủ Chương 71: Chương 71: Gặp mặt Chương 72: Chương 72: Đến gặp ông Chương 73: Chương 73: Người xa lạ Chương 74: Chương 74: Quay Mv Chương 75: Chương 75: Quá nhanh Chương 76: Chương 76: Tam Cố nhất sinh Chương 77: Chương 77: Ăn ý Chương 78: Chương 78: Phát cẩu lương Chương 79: Chương 79: Gặp mặt Từ Giang Bạch Chương 80: Chương 80: Trở về Chương 81: Chương 81: Hiểu nhầm Chương 82: Chương 82: Giải quyết hiểu nhầm (Kết thúc) Chương 83: Chương 83: (Anh tư) Bao dưỡng Chương 84: Chương 84: Thực hiện nghĩa vụ bao dưỡng Chương 85: Chương 85: Muốn bao dưỡng anh Chương 86: Chương 86: Gặp gỡ anh họ Lí Phi Chương 87: Chương 87: Đồng ý Chương 88: Chương 88: Gặp ba Yến Tần Dã Chương 89: Chương 89: Quà tặng Chương 90: Chương 90: Bắt gặp Chương 91: Chương 91: Dã ngoại Chương 92: Chương 92: Về nhà Chương 93: Chương 93: Không sinh con Chương 94: Chương 94: Tách ra Chương 95: Chương 95: Bị thương Chương 96: Chương 96: Đánh người Chương 97: Chương 97: Nguyện ý Chương 98: Chương 98: Chán ghét Omega nhất Chương 99: Chương 99: Giãi bày Chương 100: Chương 100: Thích Chương 101: Chương 101: Hôn lễ ( Kết thúc) Chương 102: Chương 102: Tranh cãi Chương 103: Chương 103: Ướt quần??? Chương 104: Chương 104: 104: Là Tôi Nuông Chiều Chương 105: Chương 105: 105: Thịt Chiên Giòn Chương 106: Chương 106: 106: Nội Gián Chương 107: Chương 107: 107: Vũ Nhục Chương 108: Chương 108: 108: Mưu Kế Chương 109: Chương 109: 109: Ở Bệnh Viện Chương 110: Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: 111: Thang Ngũ Viên Có Fans Chương 112: Chương 112: 112: Danh Tính Nội Gián Chương 113: Chương 113: 113: Con Tin Chương 114: Chương 114: 114: Phát Hiện Thân Phận Chương 115: Chương 115: 115: Thuốc Kích Dục Chương 116: Chương 116: 116: Đánh Dấu Hoàn Toàn Chương 117: Chương 117: 117: Tự Tìm Đường Chết Chương 118: Chương 118: 118: Xoa Eo Chương 119: Chương 119: 119: Tôi Cưới Ngài Chương 120: Chương 120: 120: Thoa Thuốc Chương 121: Chương 121: 121: Quyết Đấu Chương 122: Chương 122: 122: Kết Hôn Chương 123: Chương 123: 123: Thành Giao Chương 124: Chương 124: 124: Đối Đầu Thịnh Thế Bạch Liên Chương 125: Chương 125: Kẻ đứng sau màn Chương 126: Chương 126: Giận dỗi Chương 127: Chương 127: Tân hôn Chương 128: Chương 128: Mọi thứ đều thay đổi Chương 129: Chương 129: ... Chương 130: Chương 130: Em đau Chương 131: Chương 131: THÍCH!!!(Kết thúc) Chương 132: Chương 132: (Anh Sáu) Muốn tán cậu ta Chương 133: Chương 133: Hi sinh thật lớn Chương 134: Chương 134: Giăng bẫy Chương 135: Chương 135: Theo về nhà Chương 136: Chương 136: Ở lại Chương 137: Chương 137: Mèo con nhỏ Chương 138: Chương 138: Trà sữa nhỏ Chương 139: Chương 139: Ước mơ của Lục Viên Chương 140: Chương 140: Đắp mặt nạ Chương 141: Chương 141: Chơi bóng Chương 142: Chương 142: Có được hay không Chương 143: Chương 143: Phơi bày Chương 144: Chương 144: Rời xa Chương 145: Chương 145: Mùi hương quen thuộc Chương 146: Chương 146: Thờ ơ Chương 147: Chương 147: Năm năm Chương 148: Chương 148: Một đôi ??? Chương 149: Chương 149: Ghen tuông Chương 150: Chương 150: Cầu tình Chương 151: Chương 151: Về nhà Chương 152: Chương 152: Làm lại từ đầu Chương 153: Chương 153: Bữa tối dưới ánh nến Chương 154: Chương 154: Thực hiện được rồi Chương 155: Chương 155: Một nhà (Kết thúc) Chương 156: Chương 156: (Anh Bảy) Gặp gỡ Chương 157: Chương 157: Giúp đỡ Chương 158: Chương 158: Bị thương Chương 159: Chương 159: Giảng bài Chương 160: Chương 160: Mọt sách con biết cắn người Chương 161: Chương 161: Không được giống như bọn họ Chương 162: Chương 162: Ở lại nhà Chương 163: Chương 163: Không như lời đồn Chương 164: Chương 164: Lo lắng Chương 165: Chương 165: Ra ngoài chơi Chương 166: Chương 166: Câu cá Chương 167: Chương 167: Ngã xuống nước Chương 168: Chương 168: Bị sốt Chương 169: Chương 169: Tham gia bữa tiệc Chương 170: Chương 170: Buổi đấu giá Chương 171: Chương 171: Sáng hôm sau Chương 172: Chương 172: Hội thao Chương 173: Chương 173: Anh Sầm đẹp trai nhất! Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186: Chính văn hoàn. Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189: Toàn văn hoàn