Chương 29
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 29: Tôi đến để bầu bạn với cậu

Tịch Dương đeo ba lô đi đến.

Ngồi xuống xong, hắn liền treo ba lô lên lưng ghế của Vu Dư Hạnh, rõ ràng ghế bên hắn cũng có thể treo mà.

Có điều Vu Dư Hạnh lại rất thích cái cảm giác, chỉ cần có mình ở bên cạnh, Tịch Dương sẽ vô thức nghiêng lại gần phía cậu.

"Cậu sao lại đến đây?"

"Ối giời ơi ối giời ơi, sao cậu lại đến đây?"

Câu hỏi này, Từ Kiệt và Vu Dư Hạnh lại một lần nữa cùng thốt ra.

Nhưng hiển nhiên, Từ Kiệt kinh ngạc gấp nhiều lần Vu Dư Hạnh.

Tịch Dương uống một ngụm nước rồi mới nói: "Sáng nay đi máy bay tới."

Vu Dư Hạnh nghiêng đầu, nhíu mày: "Trả lời không đúng trọng tâm à?"

Tịch Dương cất tai nghe đi, bông đùa nói: "Sợ cậu một mình ở Lam Thành buồn chán, nên qua đây bầu bạn."

"Hừ."

Vu Dư Hạnh rút một tờ giấy, đầu tiên đặt lên trán Tịch Dương, rồi mới nhét vào tay hắn: "Rõ là cậu ở Hạc Thành chán quá thì có."

"Hạc Thành đúng là chán thật," Tịch Dương nhận giấy lau mồ hôi trên trán: "Ai mà ngày đầu tiên đã chui trong thư viện?"

Vu Dư Hạnh chu môi tỏ vẻ không phục: "Cậu thì biết gì, thư viện mới vui đó."

"Ê, alo," phía sau, Từ Kiệt vẫy tay: "Ở đây còn người nữa đó nha?"

Lúc này Tịch Dương mới quay đầu lại: "Có chuyện gì?"

Từ Kiệt lắc đầu, tay vỗ vai Tịch Dương: "Ây da, cậu bay chuyến mấy giờ vậy?"

Tịch Dương: "Tám giờ."

Từ Kiệt: "Sớm ghê đó."

Tịch Dương quay đầu nhìn Từ Kiệt, còn Từ Kiệt thì làm một cái mặt ý nhị.

Vu Dư Hạnh không hiểu, liền thò đầu lại gần, nheo mắt: "Hai người đang âm mưu gì thế?"

Từ Kiệt giơ tay đầu hàng: "Không có mà."

Tịch Dương cũng quay lại: "Không có, ai thèm có âm mưu gì với cậu ta chứ."

Đàn anh chuẩn bị thu menu, Vu Dư Hạnh không có món gì đặc biệt muốn ăn, liền đưa menu trong tay cho Tịch Dương.

Tịch Dương gọi một đĩa tôm, rồi mới chuyền cho người kế bên là Từ Kiệt.

Thực sự tò mò, Vu Dư Hạnh vẫn hỏi: "Cậu đến trường có việc gì à?"

Tịch Dương vẫn câu cũ: "Chỉ là tới bầu bạn với cậu thôi."

Vu Dư Hạnh hừ một tiếng: "Tôi có bảo cậu phải đi theo đâu."

Tịch Dương: "Tôi cứ nhất định phải theo."

Vu Dư Hạnh bẻ đũa: "Thôi, không nói nữa."

Lúc này Tịch Dương mới nói: "Ở nhà chán quá."

Vu Dư Hạnh cân nhắc: "Có... hẹn gì không?"

Tịch Dương: "Không có."

Câu trả lời dứt khoát, ngay lập tức xóa tan nghi ngờ vô cớ trong lòng Vu Dư Hạnh.

Tịch Dương lại nói: "Thật ra chỉ đơn giản là qua đây chơi, nếu không phải hôm qua sinh nhật bà tôi, thì kỳ nghỉ này tôi cũng chẳng có kế hoạch về nhà," rồi quay đầu nhìn: "Được chưa, người bạn mười vạn câu hỏi vì sao?"

Vu Dư Hạnh bị nói đến đỏ mặt: "Được rồi."

Nghe cũng hợp lý.

Lại có thêm vài người nữa đến, vừa đủ ngồi kín bàn tròn.

Những người ở lại dịp Quốc Khánh không nhiều bằng lần đi biển trước, nhưng nhờ chuyến đi hôm đó, hôm nay mọi người vẫn còn giữ sự thân quen.

Chưa có món ăn nào lên, cả bàn đã trò chuyện rôm rả.

Lúc này Vu Dư Hạnh mới thật sự biết, đàn anh đúng là rất mê tám chuyện.

Trên bàn, đàn anh đang hỏi chuyện tình của một người tên là Trịnh Cảnh.

Trịnh Cảnh cũng là sinh viên năm hai, câu chuyện mà anh ta kể xảy ra hồi học kỳ trước. Giờ đây nhìn lại, anh ta đã bước ra khỏi câu chuyện, kể lại không phải trong tâm trạng buồn bã, mà còn là tự trêu chọc chính mình.

Vu Dư Hạnh không khỏi nhớ đến Trịnh Đào. Cậu nghĩ, nếu ngày nào đó Trịnh Đào cũng có thể như Trịnh Cảnh, thản nhiên kể lại, thì có lẽ là đã thực sự thoát ra rồi.

Cách kể của Trịnh Cảnh cuốn hút đến mức cả bàn đều ngừng lại, chẳng ai động đũa, tất cả đều lắng nghe.

Anh ta kể mình gặp cô gái ấy ở đâu, câu đầu tiên cô nói với mình là gì, rồi ngày nọ cô mặc chiếc váy đẹp đến thế nào, làn gió khẽ lướt qua má, mái tóc lòa xòa rung rinh.

Cái dáng vẻ si tình ấy khiến Vu Dư Hạnh lại nhớ đến Tiểu Nghệ.

Hồi xưa khi tả về Đình Đình, cậu ta cũng thêm thắt biết bao nhiêu bối cảnh như vậy.

"Lúc đó tôi nhớ là nghỉ lễ 1/5, đúng rồi, 1/5," Trịnh Cảnh nói: "Khi đó ở Hoàng Thị có buổi ca nhạc, bạn tôi rủ đi."

Anh ta khoa tay múa chân miêu tả: "Ngay tại buổi diễn, tôi nhận được tin nhắn của bạn cùng phòng, bảo rằng có một nam sinh khoa máy tính cũng thích cô ấy, còn trắng trợn rủ đi xem phim nữa."

Chẳng hiểu có gì buồn cười, Từ Kiệt bỗng "phụt" cười toáng.

Cười xong còn xua tay với Trịnh Cảnh, bảo anh ta tiếp tục.

"Tôi chịu được sao?" Trịnh Cảnh kể tiếp.

Anh ta gõ bàn: "Hôm sau tôi lập tức bắt xe từ sáng sớm quay về."

Từ Kiệt lại phá ra cười: "Hahahahaha."

Từ Kiệt: "Khụ khụ."

Nguyên cả bàn chỉ có mỗi Từ Kiệt cười, cậu ta còn ngượng ngùng hơn lần trước, vội nín lại, cười gượng vài tiếng, đặt tay lên vai Tịch Dương, hỏi Trịnh Cảnh: "Sao anh không về ngay tối hôm đó?"

Trịnh Cảnh: "Thì còn buổi diễn chứ gì."

Từ Kiệt lại xích lại gần Tịch Dương: "Nhưng hôm sau anh cũng định về rồi mà, có về sớm hơn tí thì cũng đâu hẳn là vì cô ấy."

Trịnh Cảnh chậc lưỡi: "Tôi về sớm mấy tiếng đó. Vốn dĩ định chơi nửa ngày rồi chiều mới về."

Từ Kiệt: "Đáng lẽ anh nên biết tin đó là phải về ngay rồi. Xe từ Hoàng Thị về nhiều lắm, đúng không, Tịch Dương?"

Tịch Dương không đáp.

Từ Kiệt tiếp: "Anh phải học người ta ấy..." rồi bỗng dừng lại, hơi né tránh, nhìn sang Tịch Dương: "Như Tiểu Nghệ đó, tối hôm trước đau dạ dày, hôm sau vẫn đi team building với chúng ta."

Trịnh Cảnh chậc một tiếng, cười: "Tôi bỏ hơn 500 tệ mua vé đấy, lại còn hẹn bạn đi cùng nữa."

Từ Kiệt lắc đầu: "Không đủ yêu, không đủ yêu, bảo sao không theo đuổi được."

Trịnh Cảnh cười: "Biến đi."

Đàn anh bèn rót cho Trịnh Cảnh một ly nước, tò mò hỏi: "Sau đó thì sao, họ có đi xem phim không?"

"Có chứ, hazz..." Trịnh Cảnh thở dài: "Kết quả là bị cậu kia tán đổ, hình như chỉ theo đuổi mấy ngày thôi, không lâu, nhưng giờ cũng chia tay rồi."

Đàn anh hỏi: "Thế lúc đó cậu có hẹn được cô gái kia không?"

Trịnh Cảnh tự cười: "Không."

Đàn anh: "Có kỷ niệm gì chung không?"

Trịnh Cảnh: "... cũng không có."

Đàn anh lớn giọng: "Không có thì cậu kể cái quỷ gì, chắc trong mắt người ta vốn dĩ chẳng có cậu."

"Đừng nói thế chứ," Trịnh Cảnh kêu lên: "Nghe đau lòng quá."

Đàn anh: "Anh thấy hồi đó cậu ủ dột vậy, còn tưởng mối tình khắc cốt ghi tâm, nghe ra thì còn chưa bắt đầu mà."

Trịnh Cảnh gõ bàn: "Anh không hiểu gì hết!"

Đàn anh chịu thua: "Được được, là anh không hiểu, không hiểu."

Kết thúc đoạn kể, đĩa tôm Tịch Dương gọi cũng vừa được mang lên.

Đàn anh rất tinh ý, nhớ là của Tịch Dương gọi, liền đẩy về phía hắn.

"Ăn tôm không?"

Câu này vốn là Tịch Dương hỏi, nhưng ngay lập tức có một giọng to hơn từ bên cạnh hắn vang lên.

Là Từ Kiệt, cậu hỏi: "Vu Dư Hạnh, cậu ăn tôm không, để tôi bóc cho."

Cậu ta thậm chí còn đứng bật dậy.

Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Ờ, không cần đâu."

Nhưng Từ Kiệt như không nghe thấy, đã động tay vào rồi.

Tôm vừa mới ra lò, nóng hổi như vậy, Từ Kiệt không chút sợ hãi, trực tiếp bốc một con.

"Ối giời ơi." Từ Kiệt hai tay luân phiên chuyền qua lại, cuối cùng ném luôn vào bát.

Tịch Dương thản nhiên nhìn: "Nóng chết cậu đi."

Từ Kiệt: "Không sao, để nguội tôi bóc cho Vu Dư Hạnh."

Tịch Dương: "......"

Vu Dư Hạnh vội xua tay: "Thôi thôi, để tôi tự làm được rồi."

Từ Kiệt: "Đừng khách sáo."

Vu Dư Hạnh: "Tôi không có khách sáo."

Tịch Dương khoanh tay, im lặng nhìn Từ Kiệt.

Vu Dư Hạnh càng thấy hiếu kỳ hơn: "Hai cậu thật sự không có âm mưu gì với nhau à?"

Tịch Dương: "Cậu đừng để ý đến cậu ta."

Tuy ngoài miệng từ chối, nhưng trong lòng Vu Dư Hạnh vẫn rất lo sợ rằng Từ Kiệt thật sự sẽ bóc con tôm kia bỏ vào bát của mình.

Món tiếp theo được mang lên. Khóe mắt Vu Dư Hạnh thấy Tịch Dương gắp một con tôm, cùng lúc đó, con tôm mà Từ Kiệt để trong bát chờ nguội cũng bị cậu ta nhấc lên.

Vu Dư Hạnh bắt đầu nghĩ xem lát nữa nên dùng tư thế từ chối thế nào thì hợp lý, thì thấy con tôm mà Từ Kiệt nhấc lên lại đi theo một hướng hoàn toàn ngoài dự đoán của cậu — vào trong bát của Tịch Dương.

"Cậu bóc cho cậu ấy đi." Từ Kiệt nói.

Vu Dư Hạnh ngẩn ra một chút, miệng nhanh hơn đầu, phát huy tinh thần truyền thống "tự lực cánh sinh" ban nãy: "Không cần đâu, tôi tự làm được."

Tịch Dương vui vẻ nhận lấy con tôm của Từ Kiệt: "Cậu thì không làm được."

Từ Kiệt bật cười, gật đầu: "Cậu thì không làm được."

Vu Dư Hạnh đành chấp nhận số phận.

Được thôi.

Phải nói rằng, việc Tịch Dương có thể bất ngờ xuất hiện lần nữa, Vu Dư Hạnh thật sự rất vui.

Ngày mùng 1 cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bảy ngày không gặp được Tịch Dương, thậm chí trước khi ngủ còn nghĩ xem đến lúc đó nên lấy cớ gì để có thể tự nhiên ra cổng đón Tịch Dương trở về trường.

Đúng vậy, giữa cậu và Tịch Dương đã có dây dưa rồi.

Sự dây dưa này không còn là thỉnh thoảng chạm mặt ở hành lang thời cấp ba, không phải tình cờ gặp trong thư viện, không phải lúc tập thể dục phải ngó sang mới thấy Tịch Dương, cũng không phải mỗi lần có bảng vàng công bố thành tích thi hàng tháng lại trông mong được thấy tên hắn.

Mà là giọng nói vang lên lúc ba giờ sáng, là Tịch Dương luôn đứng bên cạnh cậu vô điều kiện, là cậu nói gì hắn cũng đáp lại, là con tôm trong bát đã được bóc vỏ sạch sẽ.

Kể từ khi có dây dưa, trong lòng Vu Dư Hạnh càng thêm bận tâm, chẳng còn cách nào cứu vãn.

"Wow, tôm này ngọt thật."

Bên kia, Từ Kiệt nói như thế.

Vu Dư Hạnh liền cho nốt nửa con còn lại vào miệng.

Đúng vậy, siêu ngọt.

Bữa ăn đó, Vu Dư Hạnh đã ăn không ít tôm do Tịch Dương bóc, cũng ngồi nghe mọi người trò chuyện suốt cả buổi.

Kết thúc, Vu Dư Hạnh tiếp tục theo nhóm nhỏ ấy quay về ký túc xá nam.

"Cậu xem chúng ta đi," qua mấy tòa nhà Vu Dư Hạnh nói với Tịch Dương: "Có phải giống như lúc tan học ở mẫu giáo không? Từng đứa được bố mẹ đến đón, đi một đoạn lại có một đứa được đón, đi tiếp lại có đứa nữa đúng không?"

Vu Dư Hạnh vừa nói xong, đúng lúc có một bạn cùng lớp rẽ vào ký túc của mình.

Tịch Dương gật đầu: "Rất có tính hình tượng."

Vu Dư Hạnh: "Nói vậy thì, tôi chính là người cuối cùng của cả lớp được đón đi."

"Không đâu," Tịch Dương lập tức phủ định: "Tôi đi cùng cậu lên."

Vu Dư Hạnh: "Được rồi, cảm ơn nhé."

Vu Dư Hạnh hít hít mũi, khẽ hừ.

Lại có một bạn nữa vào ký túc, Vu Dư Hạnh nói: "Nhưng mà, hồi tôi học mẫu giáo, tôi luôn là đứa đầu tiên được mẹ đón đấy."

Tịch Dương: "Ồ, vậy thì bé Vu giỏi quá."

Vu Dư Hạnh chọt nhẹ vào eo Tịch Dương: "Nói cái gì đó."

Tịch Dương: "Khen cậu giỏi thôi."

Vu Dư Hạnh: "Cảm ơn ngài."

Vu Dư Hạnh: "Thật ra phải khen mẹ tôi mới đúng, trẻ con mà, rất thích được đón đầu tiên, cảm giác siêu oách."

"Với lại mẹ tôi xinh lắm," đôi mắt Vu Dư Hạnh cong cong, không kìm được sự kiêu hãnh: "Lúc đó tôi rất vui vì được mẹ đón, nếu cả ba mẹ cùng đến thì càng vui hơn, ba tôi rất đẹp trai, mẹ tôi rất xinh đẹp, lần nào mẹ tôi cũng ăn mặc cực kỳ lộng lẫy."

Vu Dư Hạnh để hai tay ra sau lưng: "Cậu hiểu không? Siêu hạnh phúc luôn."

Tịch Dương: "Tôi hiểu, tôi hiểu."

Vu Dư Hạnh còn định nói gì đó thì điện thoại trong tay chợt sáng lên.

Trên màn hình hiện cuộc gọi thoại từ Tàn Khuyết (Trịnh Đào), Tịch Dương nhìn thấy, Vu Dư Hạnh cũng nhìn thấy.

Vu Dư Hạnh nhận máy.

"A lô."

Giọng bên kia vô cùng khác lạ.

Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Sao vậy?"

Trịnh Đào: "Có rảnh không? Uống rượu với anh đi?"

"Đột nhiên uống rượu," Vu Dư Hạnh: "Anh ở đâu?"

Trịnh Đào: "23."

Vu Dư Hạnh nghĩ một chút, lại liếc nhìn Tịch Dương: "Được, em biết rồi, giờ qua ngay."

"Trịnh Đào làm sao thế?" Sau khi cúp máy, Tịch Dương hỏi.

Vu Dư Hạnh mở bản đồ trên điện thoại: "Không biết, qua xem đã."

Tịch Dương: "Cậu đi một mình à?"

Vu Dư Hạnh: "Ừ."

Tịch Dương đưa túi cho Từ Kiệt mang về hộ, nói: "Tôi đi cùng cậu."

Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Cũng được."

Thế là hai người cùng nhau đi đến quán "23".

Trên đường, Vu Dư Hạnh vẫn lo lắng nếu Tịch Dương hỏi Trịnh Đào bị làm sao, mình phải trả lời thế nào, làm sao che giấu, làm sao để không nói dối.

Nhưng Tịch Dương chẳng hề nghi ngờ gì, thậm chí dọc đường họ còn trò chuyện về đặc sản Hạc Thành. Tịch Dương nói đã mang cho cậu mấy túi chân gà của dì Tống, đang để trong túi, nhớ đến lấy.

Nói thật, chân gà nhà dì Tống ngon cực, xương chân gà của dì ấy...

Thôi, không phải lúc để bàn chuyện này.

"23" xem như một quán bar, nhưng không phải quán bar theo nghĩa truyền thống — chỉ cần nhìn việc nó mở cửa từ giữa trưa là biết.

Vào bên trong, hai người nhanh chóng tìm thấy Trịnh Đào ở một góc, trông anh ta không tệ như Vu Dư Hạnh tưởng, lúc này còn đang rót rượu.

Nhìn số chai rỗng trên bàn và dưới đất, rõ ràng anh ta đã uống rất nhiều.

"Đến rồi à," Trịnh Đào ngẩng đầu: "Ồ? Cả Tịch Dương cũng đến."

Vu Dư Hạnh: "Anh đã uống nhiều thế này rồi."

Trịnh Đào: "Cũng tàm tạm thôi." Rồi quay sang hỏi Tịch Dương: "Sao cậu lại đến, chẳng phải đã về nhà rồi à?"

Vu Dư Hạnh: "Anh còn tâm trí hỏi cậu ấy."

Trịnh Đào kêu lên: "Ôi dào, ngồi đi ngồi đi, có gì to tát đâu, Tịch Dương, cậu cũng ngồi, hai người cùng uống với tôi mấy ly, một mình uống chán chết."

Vu Dư Hạnh: "Anh ổn chứ?"

Trịnh Đào: "Cậu hỏi anh ổn về thể xác hay về tinh thần?"

Vu Dư Hạnh: "Cả hai."

Trịnh Đào: "Cả hai đều không ổn."

Vu Dư Hạnh và Tịch Dương liếc nhau một cái.

Trịnh Đào: "Thật sự ấy, không đáng, chẳng đáng chút nào. Anh rốt cuộc đang làm gì chứ, thu lại cũng chẳng được, thôi tóm lại anh giờ rất ổn rồi."

Vu Dư Hạnh: "Ổn cái rắm ấy."

Trịnh Đào lại thở dài một hơi, cầm lấy một chai mới.

Vu Dư Hạnh: "Đừng uống nữa, anh đã uống bao nhiêu rồi."

Trịnh Đào đẩy chai đến trước mặt Vu Dư Hạnh: "Cậu cũng uống đi."

Nhìn thấy Trịnh Đào như vậy, trong lòng Vu Dư Hạnh rất khó chịu.

Vì thế, chưa đợi hai người kia kịp phản ứng, Vu Dư Hạnh đã trực tiếp cầm lấy chai mới, khẽ cụng với Trịnh Đào một cái, rồi ngửa đầu tu ừng ực đầy khí thế.

Ừng ực, ừng ực...

Ừng?

Vu Dư Hạnh ngẩn ra.

Khoan đã.

Cậu chậm rãi đặt chai sắp cạn xuống, ánh mắt vô định nhìn thẳng phía trước.

Khóe mắt toàn là ánh nhìn của Tịch Dương.

Xong rồi, xong thật rồi.

Cậu...còn gì là hình tượng tửu lượng kém cơ chứ?
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (61)
Chương 1: Chương 1: Cậu ta vừa đẹp trai vừa ngầu Chương 2: Chương 2: Sao Tịch Dương đột nhiên lợi hại thế? Chương 3: Chương 3: Tại sao cậu ta lại lạnh lùng với cậu thế? Chương 4: Chương 4: Nghe đàn anh nói một câu như vậy, Vu Dư Hạnh lập tức quay đầu lại. Tịch Dương ngồi ngay phía sau, nên bất ngờ hai ng Chương 5: Chương 5: Quay lại sân bóng, Vu Dư Hạnh phát hiện Tiểu Nghệ vẫn còn ở đó, đang cùng đàn anh vừa nói vừa cười, cúi đầu xem � Chương 6: Chương 6: Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy. "Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường C Chương 7: Chương 7: Hôm nay Tịch Dương đeo kính. Là kính nửa gọng. Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài b� Chương 8: Chương 8: Chưa đến một phút, Tịch Dương đã ghép xong bức tranh ghép trong game của Vu Dư Hạnh, còn đạt được tận 6400 điểm. " Chương 9: Chương 9: Từ đầu, Từ Kiệt vốn định trêu chọc hai người kia nên mới nói câu đó, nhưng nói xong thì phát hiện chẳng ai để ý Chương 10: Chương 10: Dù Tịch Dương đã nói là không phải, nhưng vẫn có người bàn tán. "Không ngờ Tịch Dương lại biết ghen." "Nhìn không Chương 11: Chương 11: Anh ơi, em sợ Chương 12: Chương 12: Thì ra chỉ có mình tôi là thật lòng Chương 13: Chương 13: Ở cạnh cậu ấy thật sự rất vui Chương 14: Chương 14: Tịch Dương sao cậu lại tốt với Vu Dư Hạnh như vậy chứ! Chương 15: Chương 15: Cá nhỏ của tôi Chương 16: Chương 16: Tịch Dương đang móc ngón út với cậu Chương 17: Chương 17: Hắn gọi em là vợ, lòng anh rất đau Chương 18: Chương 18: Tôi là ba của con cậu ấy Chương 19: Chương 19: Phu xướng phụ tuỳ, thông cảm đi Chương 20: Chương 20: Cậu sẽ không đến mức không thèm nói chuyện với tôi chứ? Chương 21: Chương 21: Tôi rất ngoan mà Chương 22: Chương 22: Chắc chắn là do tôi có chỗ nào đó chưa đủ tốt Chương 23: Chương 23: Tịch Dương có vấn đề gì à Chương 24: Chương 24: Bẻ cong Tịch Dương Chương 25: Chương 25: Ồ, Có ai đó giận rồi à? Chương 26: Chương 26: Cậu phải bồi thường cho tôi Chương 27: Chương 27: Tôi đợi cậu tỉnh Chương 28: Chương 28: Cái đồ thẳng nam ngốc nghếch! Chương 29: Chương 29: Tôi đến để bầu bạn với cậu Chương 30: Chương 30: Tại sao lại lừa tôi? Chương 31: Chương 31: Có muốn đi xem phim cùng tôi không? Chương 32: Chương 32: Làm chút chuyện xấu Chương 33: Chương 33: Xong chưa vậy, anh trai? Chương 34: Chương 34: Đừng yêu quá nhiều Chương 35: Chương 35: Cạn lời, hai người ngọt ngào quá đấy Chương 36: Chương 36: Tịch Dương thích tôi sao? Chương 37: Chương 37: Tôi cũng muốn ăn Chương 38: Chương 38: Cậu là cong à? Chương 39: Chương 39: Thăm dò xu hướng tính dục của cậu Chương 40: Chương 40: Giờ cả 'wingman' cũng trực tiếp xuất hiện luôn rồi à? (*) Chương 41: Chương 41: Đến câu tôi đi Chương 42: Chương 42: Kiểm chứng xem rốt cuộc tôi có biết yêu đương hay không Chương 43: Chương 43: Mềm mại Chương 44: Chương 44: Tịch Dương cao tay thật Chương 45: Chương 45: Chồng tôi thật đẹp trai Chương 46: Chương 46: Rất muốn gặp em Chương 47: Chương 47: Bài Thủy Tinh Ký có hay không? Chương 48: Chương 48: Tám trăm mưu kế Chương 49: Chương 49: Ngủ cùng với anh Chương 50: Chương 50: Sao Tịch Dương lại ghê gớm thế nhỉ? Chương 51: Chương 51: Trong vòng nửa tiếng nữa, anh sẽ hôn em Chương 52: Chương 52: Ai mà không có chồng cùng ngắm biển chứ Chương 53: Chương 53: Biển hoa Chương 54: Chương 54: Ê hê Chương 55: Chương 55: Dịu dàng ân ái Chương 56: Chương 56: Dấu răng Chương 57: Chương 57: Đẹp trai quá đi! Chương 58: Chương 58: Ánh mắt vĩnh viễn nhìn nhau Chương 59: Chương 59: Phiên ngoại 1: Tình sâu không phụ Chương 60: Chương 60: Phiên ngoại 2: Thâm nhập vào nội bộ Chương 61: Chương 61: Phiên ngoại 3: Mãi mãi là