Chương 27
Trao Em Một Đời An Yên

Chương 27

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…”

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: “Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ.”

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: “Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?”

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: “Bà cố.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…”

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: “Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ.”

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: “Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?”

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: “Bà cố.”

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…”

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: “Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ.”

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: “Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?”

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: “Bà cố.”

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…”

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: “Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ.”

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: “Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?”

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: “Bà cố.”

Vợ chồng Phó Thành và Tô Lam đến sát giờ khai tiệc mới có mặt.

Vừa bước vào cổng vườn, Tô Lam đã cười nói hỉ hả chúc thọ mấy câu cát tường, bà cụ cười hiền từ đáp lại từng người.

Sau đó cụ nhìn ra sau lưng hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Lam hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, nó ở phía sau. Còn Minh Hinh…”

Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Phó Thành, đáy mắt thoáng vẻ không vui, nhưng rồi cũng thu lại tầm mắt, tiếp tục nói: “Con bé đó cũng thật không hiểu chuyện, mấy ngày trước đã bảo nó cuối tháng là đại thọ của mẹ, đừng có chạy lung tung. Thế mà hôm nọ nó lại cùng bạn đi vẽ thực tế, vẫn chưa về ạ.”

Bà cụ vốn cũng chẳng thực sự quan tâm Tô Minh Hinh có đến hay không, chỉ cười gật đầu rồi không hỏi thêm.

Ngược lại, Ngộ Từ đứng cạnh bà cụ lại thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ chỉ cần nghĩ đến việc chạm mặt Tô Minh Hinh là cô đã thấy khó chịu cả người, giờ cô ta không đến, cảm giác không khí cũng trong lành hẳn lên.

Mọi người vừa nói chuyện xong, từ ngoài cổng có một thiếu niên cao gầy bước vào, dáng đi uể oải.

Hai tay cậu ta đút túi quần thể thao, gương mặt tuấn tú, mày mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rủ xuống trán, bộ dạng lười biếng và hờ hững.

Phó Thành quay đầu nhìn, cau mày theo thói quen: “Nhanh lên! Không thấy bà cố đang ở đây à?”

Lúc này, bóng dáng kia mới rảo bước nhanh hơn vài nhịp, đôi giày thể thao trắng tinh giẫm lên bậc thềm, đi tới gọi một tiếng: “Bà cố.”

“Chú út!” Cậu ta vội vàng gọi.

Phó Tắc Dịch nghe tiếng nhìn sang, ánh mắt hơi khựng lại, nhìn lướt qua Ngộ Từ đang đứng sát ngực cháu mình rồi mới gật đầu: “Vào đi.”

Khách khứa đã yên vị cả rồi, chỉ thiếu hai đứa trẻ này.

Ngộ Từ nghe tiếng gọi của Phó Vân Tranh thì sững người, cũng quay đầu lại nhìn.

Phó Tắc Dịch đứng trước cửa Hội Tân Lâu, ánh mắt giao nhau với cô trong chốc lát.

Ngộ Từ giật mình, bỗng nhận ra mình và Phó Vân Tranh đứng quá gần, vội vàng lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách.

Phó Vân Tranh gãi đầu, đáp: “Vâng ạ.”

Phó Tắc Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt không dừng lại thêm giây nào, xoay người đi vào trong.

Tim Ngộ Từ đập nhanh hơn, bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi chột dạ khó tả.

Phó Vân Tranh nghiêng đầu nhìn cô, trả lại cây trâm: “Làm gì thế? Sao cậu có vẻ còn sợ chú út hơn cả tôi?”

Ngộ Từ nhận lấy trâm, búi tóc lại, lườm cậu ta một cái, chẳng buồn nói chuyện, nhưng trong lòng bỗng thấy ấm ức vô cùng.

Nhưng cô lại chẳng biết, rốt cuộc mình đang ấm ức vì điều gì.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (72)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Hoàn chính văn Chương 72: Chương 72: Ngoại Truyện