Chương 27
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 27: Một cái huân chương hạng ba, một cái hạng nhất

Giang Đường cất kỹ tiền trong phòng, ngắm nghía chiếc tủ quần áo và cái giường mới, quả nhiên là hàng tuyển chọn, chất lượng tốt hơn hẳn đồ cũ.

 

Cô trải lại ga giường in hình hoa mẫu đơn đỏ rực rỡ, đặt hai chiếc gối ngay ngắn, vuốt phẳng từng nếp gấp, căn phòng lập tức trở nên gọn gàng và ấm cúng.

 

Ngoài ra, lần này Lương Khai Lai không chỉ mang giường tủ mà còn mang cả quần áo và đồ dùng cá nhân Phó Tư Niên để ở văn phòng về.

 

Đồ đạc của Phó Tư Niên ít đến thảm thương, chỉ vài bộ quân phục và mấy cuốn sách quân sự, bình thường anh toàn mặc đồ huấn luyện.

 

Giang Đường xếp gọn quần áo của anh vào tủ, treo cạnh mấy bộ đồ của mình.

 

Nghĩ đến vóc dáng chuẩn người mẫu của Phó Tư Niên, đúng là cái mắc áo di động, cô phải sắm thêm cho anh vài bộ quần áo mới được, mặc quân phục đã đẹp, mặc vest chắc còn “mlem” hơn, đúng chuẩn soái ca quân nhân.

 

Trong lúc dọn dẹp, Giang Đường nghe thấy tiếng cười đùa của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngoài sân.

 

Cô lau tay bước ra xem thì bị một tia sáng lóe lên làm chói mắt.

 

Giang Đường nheo mắt lại, lấy tay che trán, khi nhìn kỹ lại thì thấy tia sáng đó phát ra từ vật gì đó trong tay hai đứa trẻ.

 

“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con đang chơi cái gì thế?”

 

Nghe tiếng mẹ gọi, hai đứa trẻ chạy ùa lại vây quanh Giang Đường.

 

Mỗi đứa cầm trên tay một vật hình ngôi sao năm cánh, đồng loạt giơ lên khoe với mẹ.

 

“Mẹ ơi nhìn này, bố tặng đấy ạ, bố bảo đây là quà.”

 

“Cái này là bố tặng riêng cho Nguyệt Nguyệt đấy!”

 

Nguyệt Nguyệt nhấn mạnh bằng giọng nói nũng nịu đầy tự hào.

 

Giang Đường cúi xuống nhìn kỹ, đôi mắt mở to sững sờ.

 

Ban đầu cô tưởng là ngôi sao kim loại đồ chơi Phó Tư Niên đưa cho con chơi nhưng nhìn kỹ lại mới thấy món quà này nặng trĩu ý nghĩa biết bao.

 

Đó là huân chương quân công.

 

Cái trên tay Triều Triều là huân chương hạng ba còn cái của Nguyệt Nguyệt là huân chương hạng nhất.

 

Huân chương cá nhân hạng nhất, hơn nữa người nhận vẫn còn sống sờ sờ ra đây.

 

Giang Đường không dám tưởng tượng Phó Tư Niên đã phải vào sinh ra tử thế nào, hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm đến mức nào mới đổi được tấm huân chương hạng nhất này. Đó chắc chắn là mốc son chói lọi trong sự nghiệp quân ngũ của anh.

 

Thứ chứng minh công lao to lớn nhất ấy vậy mà lại bị anh tùy tiện đưa cho con làm đồ chơi.

 

Hai đứa trẻ thấy nó lấp lánh dưới nắng nên mang ra nghịch phản chiếu ánh sáng.

 

Còn số tiền thưởng anh đổi bằng cả tính mạng... lại bị nguyên chủ tiêu xài hoang phí.

 

Dù Giang Đường không phải nguyên chủ nhưng cô vẫn cảm thấy mẹ con cô nợ Phó Tư Niên quá nhiều.

 

Triều Triều nhạy cảm nhận ra sự khác thường của mẹ: “Mẹ ơi, cái này quan trọng lắm ạ?”

 

Giang Đường gật đầu:

 

“Đây là vật vô cùng vô cùng quan trọng là bố đã liều mạng mới giành được đấy. Nó cũng giống như Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vậy, các con là bảo bối của bố thì hai tấm huân chương này cũng là bảo bối của bố, không được mang ra nghịch lung tung đâu. Chúng ta cất đi nhé?”

 

Nghe nói bố phải liều mạng mới có được, Triều Triều vội vàng đưa cho mẹ: “Triều Triều nghe lời mẹ ạ.”

 

Nguyệt Nguyệt thì thích những thứ lấp lánh nên cứ mân mê mãi không nỡ buông.

 

Đẹp thế này cơ mà~

 

Cô bé mếu máo luyến tiếc nhưng cuối cùng vẫn đưa cho Giang Đường, lí nhí nói: “Nguyệt Nguyệt cũng nghe lời mẹ.”

 

“Ngoan lắm.” Giang Đường xoa đầu hai con khen ngợi: “Ngày mai mẹ thưởng cho mỗi đứa hai viên kẹo nhé.”

 

Nghe có thưởng, Nguyệt Nguyệt lại tươi tỉnh hẳn lên, cười tít cả mắt.

 

Cô bé xòe ngón tay ra tính toán với anh trai: “Anh ơi, anh nghe thấy chưa? Mai mình được ăn hai cái kẹo, em hai cái, anh hai cái, là... bốn cái.”

 

“Nếu bố hai cái, mẹ cũng hai cái thì... thì...”

 

Từ bốn cái lên tám cái, ngón tay Nguyệt Nguyệt không đủ để đếm nữa rồi.

 

Triều Triều nhanh nhảu đáp: “Nhà mình có bốn người, mỗi người hai cái là bốn nhân hai bằng tám cái.”

 

Nguyệt Nguyệt há hốc mồm thán phục: “Oa... anh hai giỏi quá. Anh ơi, thế nếu mỗi người có bốn cái kẹo thì là bao nhiêu ạ?”

 

“Mỗi người bốn cái, tổng cộng là mười sáu cái kẹo.”

 

“Mười... mười... mười sáu...?”

 

Nhắc đến kẹo là miệng Nguyệt Nguyệt tứa nước miếng, nói chuyện cũng khó khăn, nước dãi sắp chảy ròng ròng rồi.

 

Giang Đường buồn cười cất huân chương vào túi áo rồi lấy khăn tay lau miệng cho con gái.

 

Đúng lúc này, một giọng nói sang sảng vang lên từ ngoài cổng.

 

“Ôi chao, đây là con trai đoàn trưởng Phó đấy à? Mới năm sáu tuổi đầu mà đã tính được phép tính khó thế rồi, lớn lên chắc tiền đồ lắm đây.”

 

Theo tiếng nói, một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, tóc cắt ngắn ngang tai, đuôi mắt phải có nốt ruồi bước vào sân nhà Giang Đường.

 

Chị ta cười tươi rói chào hỏi: “Tôi không mời mà đến, chắc cô em không đuổi tôi về chứ hả?”

 

Giang Đường quan sát người phụ nữ trước mặt từ ngoại hình đến giọng điệu, cô nhanh chóng nhận ra nhân vật này trong nguyên tác.

 

Đây là Triệu Tú Mai, vợ của đại đội trưởng đại đội 7 Triệu Vệ Quốc. Cả hai đều là người Đông Bắc, tính tình hào sảng lại là thanh mai trúc mã cùng làng nên tình cảm rất tốt.

 

Triệu Vệ Quốc vừa lên chức đại đội trưởng đủ điều kiện bảo lãnh người thân là đón ngay Triệu Tú Mai lên.

 

Thấm thoắt đã mười năm trôi qua.

 

Người Đông Bắc sống ở Tây Nam chắc chắn có nhiều điều không quen về khí hậu và ăn uống nhưng Triệu Tú Mai vì gia đình nhỏ mà đã kiên trì vượt qua tất cả.

 

Quân hàm của Triệu Vệ Quốc không cao, địa vị trong khu tập thể cũng bình thường nhưng nhờ tính cách xởi lởi, trượng nghĩa, Triệu Tú Mai rất được lòng mọi người, ai cũng thích qua lại với chị.

 

Vì thế chuyện gì trong khu chị ta cũng biết, đích thị là “bà tám thông tấn xã” của khu tập thể.

 

Khi đọc truyện, Giang Đường rất thích tính cách thẳng thắn của Triệu Tú Mai, đây là một người đáng để kết giao.

 

Nếu nói về bi kịch của nhân vật này thì chính là việc chị ta sinh liền tù tì ba cô con gái mà mãi chưa có được mụn con trai nối dõi, đó là niềm nuối tiếc lớn nhất đời chị.

 

Cũng phải thôi, có thế mới làm nền cho nữ chính đẻ một phát ba đứa con trai tài giỏi được chứ.

 

“Chị là... chị Triệu phải không ạ?” Giang Đường diễn rất nhập vai, vẻ mặt hơi ngờ ngợ đúng chuẩn.

 

Triệu Tú Mai ngạc nhiên: “Cô em biết tôi à?”

 

“Không ạ. Em nghe Phó...” Giang Đường khựng lại, gọi cả họ tên nghe xa cách quá: “Nghe chồng em bảo trong khu này chị Triệu là người dễ gần nhất, chuyện gì cũng biết, anh ấy dặn em có khó khăn gì cứ tìm chị Triệu, chị nhiệt tình thế chắc chắn sẽ giúp đỡ em.”

 

Nghe mát lòng mát dạ, Triệu Tú Mai sướng rơn người.

 

Chị ta tính hay lo chuyện bao đồng, ông chồng ở nhà cứ cằn nhằn suốt ngày đi hóng hớt chuyện hàng xóm, rõ ràng ở đơn vị ông ấy mới là người bị quản thúc.

 

Không ngờ lại được Giang Đường khen ngợi thế này.

 

Triệu Tú Mai sấn lại gần hỏi: “Đoàn trưởng Phó nói về tôi thế thật à?”

 

“Thật một trăm phần trăm luôn ạ.” Giang Đường khẳng định chắc nịch, mặt không đỏ tim không đập.

 

Triệu Tú Mai cười không khép được miệng: “Đoàn trưởng Phó đã tín nhiệm thế thì tôi cũng chẳng dám chối từ. Cô em...”

 

“Chị Triệu, em tên là Giang Đường, chị cứ gọi em là Tiểu Giang là được ạ.”

 

“Tiểu Giang này, em mới đến chắc còn nhiều cái bỡ ngỡ, nhà chị ở ngay dãy sau nhà em thôi, có việc gì cứ ới chị một tiếng, đừng ngại, chị có mặt ngay.”

 

“Vâng, sau này trăm sự nhờ chị Triệu giúp đỡ ạ.”

 

Hả hê xong, Triệu Tú Mai lại dán mắt vào Triều Triều và Nguyệt Nguyệt: “Chao ôi, nhìn cái mặt kìa, xinh thế không biết... Năm tuổi rồi hả em? Đây là bé gái à? Sao giống nhau như đúc thế? Sinh đôi long phượng hả?”

 

“Vâng là sinh đôi long phượng ạ.” Giang Đường giới thiệu: “Đây là anh trai Phó Triều Dương, bé gái là em Phó Sơ Nguyệt, tên ở nhà là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, năm nay hai cháu được năm tuổi rồi ạ.”

 

“Sinh đôi long phượng thật này!” Triệu Tú Mai nghe xong mắt sáng rực, nhìn hai đứa trẻ đầy thèm thuồng, chỉ muốn bắt ngay về nuôi.

 

Ai bảo hai đứa nhỏ đáng yêu quá mức quy định làm chi.

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt có lẽ thừa hưởng gen của mẹ, bình thường rất cảnh giác với người lạ nhưng khi thấy Triệu Tú Mai nhìn mình, không cần mẹ nhắc đã ngoan ngoãn chào:

 

“Cháu chào thím Triệu ạ~”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Vừa mở mắt đã thấy cảnh bỏ trốn rồi chết thảm Chương 2: Chương 2: Đồng chí quân nhân, tôi đã kết hôn Chương 3: Chương 3: Song sinh long phượng, những đứa trẻ hoang không cha không mẹ Chương 4: Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ! Chương 5: Chương 5: Thật sự có thể tin tưởng mẹ sao? Chương 6: Chương 6: Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề Chương 7: Chương 7: Không gian ngọc bích, dọn sạch nhà tổ Chương 8: Chương 8: Tìm bố, đưa con đi theo quân Chương 9: Chương 9: Đoàn trưởng Phó, vợ anh bỏ trốn cùng người khác rồi Chương 10: Chương 10: Tay trái một bé, tay phải một bé~ Chương 11: Chương 11: Con trai cô! Đúng là lợi hại! Chương 12: Chương 12: Con gái rượu! Cũng thay mẹ trút giận Chương 13: Chương 13: Đứng trước mặt bố lại gọi là chú Chương 14: Chương 14: Đúng là đồ đàn ông tồi! Chương 15: Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?! Chương 16: Chương 16: Dẫn vợ con về khu tập thể Chương 17: Chương 17: Bố ơi, cửa rụng rồi! Chương 18: Chương 18: Đêm tân hôn dính bầu ngay Chương 19: Chương 19: Các cục cưng có thích nhà mới không? Chương 20: Chương 20: Vợ chồng son nổi máu háo sắc Chương 21: Chương 21: Sờ thử cơ bụng sáu múi Chương 22: Chương 22: Đêm đầu tiên đến theo quân đầy kịch tính Chương 23: Chương 23: Đoàn trưởng Phó ghen ngầm Chương 24: Chương 24: Tiểu thư nhà tư bản mà chịu khổ được sao? Chương 25: Chương 25: Vợ chồng son gây chấn động cả khu tập thể Chương 26: Chương 26: Người đàn ông lạnh lùng cũng thích ăn kẹo? Chương 27: Chương 27: Một cái huân chương hạng ba, một cái hạng nhất Chương 28: Chương 28: Đoàn trưởng Phó ngược đãi vợ? Chương 29: Chương 29: Nữ chính nguyên tác xuất hiện Chương 30: Chương 30: Thỏ con đáng yêu quá nhưng phải ăn thôi Chương 31: Chương 31: Tôi thèm muốn thân thể cô ấy/anh ấy, đúng là hèn hạ! Chương 32: Chương 32: Em thích bật đèn à? Chương 33: Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được Chương 34: Chương 34: Sức mạnh đồng tiền, mua sắm lớn tại Cửa hàng Bách hóa Chương 35: Chương 35: Hứ, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng! Chương 36: Chương 36: Bảo vật +2, hộp nhạc liên thành Chương 37: Chương 37: Cô em Tiểu Giang là vợ yêu của đoàn trưởng Phó đấy Chương 38: Chương 38: Vợ chồng son tính sổ Chương 39: Chương 39: Hôn một cái Chương 40: Chương 40: Anh mà bẩn là em không cần anh nữa đâu Chương 41: Chương 41: Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm Chương 42: Chương 42: Bàn tay đưa ra rồi lại rụt về Chương 43: Chương 43: Đoàn trưởng Phó ngày nào cũng giặt ga giường Chương 44: Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à? Chương 45: Chương 45: Triều Triều bị đánh! Chương 46: Chương 46: Phi! Đồ lẳng lơ! Chương 47: Chương 47: Cô định làm gì vợ tôi hả?! Chương 48: Chương 48: Ngàn vàng không đổi, đại náo khu tập thể Chương 49: Chương 49: Chị dâu, quá đỉnh! Chương 50: Chương 50: Không có gì, chỉ là quen tay thôi Chương 51: Chương 51: Triều Triều, có đau không con? Chương 52: Chương 52: Có thể gọi con là bảo bối thêm lần nữa không ạ? Chương 53: Chương 53: Phó Tư Niên, anh cũng xấu tính thật đấy Chương 54: Chương 54: Vợ chồng son tâm sự đêm khuya Chương 55: Chương 55: Đi học? Đi học quan trọng bằng đẻ cháu trai à? Chương 56: Chương 56: Người đàn bà điên mất con Chương 57: Chương 57: Không được đi! Mày cấm được đi! Chương 58: Chương 58: Đem lại vinh dự cho con trai tôi thật sao? Chương 59: Chương 59: Dương khí thịnh, hỏa khí vượng Chương 60: Chương 60: Chuyện “trẻ em không nên nhìn” Chương 61: Chương 61: Soái ca lạnh lùng và cà vạt đen, đúng là tuyệt phối! Chương 62: Chương 62: Ảnh cưới mới Chương 63: Chương 63: Người ta có, Giang Đường cũng phải có Chương 64: Chương 64: Cảm ơn đã cứu mạng, tôi tên là Lâm Hướng Đông Chương 65: Chương 65: Anh là chồng em, không tốt với anh thì tốt với ai Chương 66: Chương 66: Hít hà... Rượu Thiêu Đao Tử Chương 67: Chương 67: Mượn rượu làm càn, một đêm nồng nàn Chương 68: Chương 68: Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt Chương 69: Chương 69: Sao tối nay anh hiền thế? Chương 70: Chương 70: Coi như là... bị bệnh vậy (Tăng thêm) Chương 71: Chương 71: Chẳng lẽ... anh ấy lại mạnh tay quá? Chương 72: Chương 72: Cô ấy là hy vọng của cả khu tập thể Chương 73: Chương 73: Hoàng Y Y bị giam lỏng Chương 74: Chương 74: Thiên vị ai thế hả? Chương 75: Chương 75: Người đứng đầu là đồng chí Hoàng Y Y Chương 76: Chương 76: Còn quan tâm đến sự trong sạch của Giang Đường hơn Chương 77: Chương 77: Cô ấy... thật sự rất lợi hại Chương 78: Chương 78: Cô ấy vốn là đóa hồng rực rỡ Chương 79: Chương 79: Chị cũng ra tay đánh mẹ sao? Chương 80: Chương 80: Chị dâu về nhì, trượt rồi Chương 81: Chương 81: Cô ấy cười tít mắt Chương 82: Chương 82: Em phải nhớ kỹ, chúng ta là vợ chồng Chương 83: Chương 83: Kiếm tiền, hợp tác cổ phần Chương 84: Chương 84: Giang Thừa Chu, Chu trong “nhất diệp cô chu” (con thuyền nhỏ) Chương 85: Chương 85: Chị tiên nữ cho kẹo ăn Chương 86: Chương 86: Còn trắng hơn cả lợn con Chương 87: Chương 87: Trông giống một người - 1 Chương 88: Chương 88: Trông giống một người - 2 Chương 89: Chương 89: Giúp viết một bức thư tình Chương 90: Chương 90: Cô nàng bán thịt lợn và chàng thư sinh yếu đuối Chương 91: Chương 91: Một cây bạc hà chanh Chương 92: Chương 92: Phó Tư Niên bị ra rìa Chương 93: Chương 93: Không được trêu! Không được trêu! Chương 94: Chương 94: Là sự sắp đặt tuyệt vời nhất của số phận Chương 95: Chương 95: Oan gia ngõ hẹp Chương 96: Chương 96: Em gái này xinh quá Chương 97: Chương 97: Chẳng lẽ... nghĩ quẩn làm liều? Chương 98: Chương 98: Con gái lớn gả chồng là chuyện thường tình Chương 99: Chương 99: Hóa ra là ngay trước mắt Chương 100: Chương 100: Cô ấy có chút chột dạ Chương 101: Chương 101: Không chịu đâu! Con không muốn xa anh hai! Chương 102: Chương 102: Anh trai, anh trai ruột á? Chương 103: Chương 103: Anh trai, anh trai ruột á? (2) Chương 104: Chương 104: Sự bất an mơ hồ Chương 105: Chương 105: Ngứa tay, muốn đánh đòn Chương 106: Chương 106: Hơi hoảng, thế mà lại nghe lời Chương 107: Chương 107: Tìm kho báu trong thôn Chương 108: Chương 108: Gỗ nam mộc tơ vàng Chương 109: Chương 109: Chiếu ngà voi Chương 110: Chương 110: Cùng nhau đánh hội đồng! Chương 111: Chương 111: Dòng máu đỏ tươi Chương 112: Chương 112: Có đau không? Chương 113: Chương 113: Đúng là kẻ ác cáo trạng trước Chương 114: Chương 114: Hoa hồng đỏ xứng đáng với cháu Chương 115: Chương 115: Lên bảng tin là thành đại tự báo Chương 116: Chương 116: Nghi ngờ Chương 117: Chương 117: Mưa lớn, thế mới là bé ngoan Chương 118: Chương 118: Mùi máu tanh lại bị thương rồi Chương 119: Chương 119: Vợ tôi khỏe thật đấy Chương 120: Chương 120: Khổ nhục kế của đoàn trưởng Phó Chương 121: Chương 121: Sờ mó cái gì, có làm được đâu Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (1) Chương 124: Chương 124: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (2) Chương 125: Chương 125: Lên phố xem phim~ Chương 126: Chương 126: Vợ chồng trẻ tình cảm thật Chương 127: Chương 127: Đoàn trưởng Phó giặt chăn màn trong đêm Chương 128: Chương 128: Con dao mổ lợn sáng loáng Chương 129: Chương 129: Tôi... tôi có bằng chứng... Chương 130: Chương 130: Đàn ông con trai ấy mà, tớ cõng được hết! Chương 131: Chương 131: Là anh trai! Anh trai ruột Chương 132: Chương 132: Anh cả không có kẹo cho em Chương 133: Chương 133: Gia đình đoàn tụ Chương 134: Chương 134: Gãy chân Chương 135: Chương 135: Xem mặt cháu ngoại Chương 136: Chương 136: Chua chua, ngọt ngọt Chương 137: Chương 137: Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em Chương 138: Chương 138: Hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt Chương 139: Chương 139: Giang Đường là phúc tinh của gia đình Chương 140: Chương 140: Sắp bay lên rồi Chương 141: Chương 141: Phó Tư Niên, anh chiều con quá đấy Chương 142: Chương 142: Anh trai của mẹ là bác Chương 143: Chương 143: Thuyết phục có thể biến thành phần thưởng Chương 144: Chương 144: Tỏ tình bị từ chối Chương 145: Chương 145: Một thiên tài ẩn dật! Chương 146: Chương 146: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư Chương 147: Chương 147: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư (2) Chương 148: Chương 148: Đợi bố về cùng ăn Chương 149: Chương 149: Ông chồng này tốt thật Chương 150: Chương 150: Trí nhớ tốt không bằng ngòi bút cùn Chương 151: Chương 151: Vẫn mặc quần thủng đít Chương 152: Chương 152: Cô ta có mục đích khác! Chương 153: Chương 153: Chị dâu chính là chị dâu của cậu Chương 154: Chương 154: Chị dâu chính là chị dâu của cậu (2) Chương 155: Chương 155: Nguyệt Nguyệt ợ xong đến Triều Triều ợ Chương 156: Chương 156: Có phải đi chim chuột với trai không? Chương 157: Chương 157: Ọe... buồn nôn quá Chương 158: Chương 158: Nhẫn nhịn đi, cố mà nhẫn nhịn Chương 159: Chương 159: Náo loạn khu tập thể Chương 160: Chương 160: Tôi cũng vào tìm cùng! Chương 161: Chương 161: Rõ ràng rành mạch, bằng chứng như núi Chương 162: Chương 162: Lật ngược thế cờ Chương 163: Chương 163: Tôi muốn gặp Tạ Nghiễn Sơn! Chương 164: Chương 164: Chẳng lẽ cô ta sai thật? Chương 165: Chương 165: Chồng ơi ~ dỗ dành em đi Chương 166: Chương 166: Mẹ ơi, con muốn mẹ Chương 167: Chương 167: Kẹo hồ lô cũng không dỗ được Chương 168: Chương 168: Giải quyết bài toán chia đùi vịt Chương 169: Chương 169: Sự quan tâm chân thành Chương 170: Chương 170: Giang Thừa Chu khác lạ Chương 171: Chương 171: Chân vừa dài vừa thẳng, eo lại nhỏ Chương 172: Chương 172: Sự nhạy cảm của hai nhóc tì Chương 173: Chương 173: Làm càn! Thật là xấu hổ! Chương 174: Chương 174: Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa Chương 175: Chương 175: Vào đoàn văn công tìm vợ Chương 176: Chương 176: Vóc dáng trời sinh để múa Chương 177: Chương 177: Mắt không biết để đâu Chương 178: Chương 178: Sóng gió đổi vai Chương 179: Chương 179: Chỉ xoa bóp eo, cấm được làm tới Chương 180: Chương 180: Chảy máu mũi rồi Chương 181: Chương 181: Đầu ngón tay mềm mại Chương 182: Chương 182: Vận may của tớ đều cho cậu Chương 183: Chương 183: Vừa thẹn vừa đỏ mặt Chương 184: Chương 184: Vợ chồng trẻ phát “cơm chó” Chương 185: Chương 185: Giang Thừa Chu bất ngờ ghé thăm Chương 186: Chương 186: Phát hiện đài phát tín hiệu bí mật Chương 187: Chương 187: Lạ thật, đúng là lạ thật Chương 188: Chương 188: Cô ấy có thai rồi Chương 189: Chương 189: Sống vì bản thân mình Chương 190: Chương 190: Người đập bát lại là... Chương 191: Chương 191: Bệnh viện... đưa tôi đi bệnh viện Chương 192: Chương 192: Phẫu thuật nạo thai Chương 193: Chương 193: Cô ấy không cần con, cô ấy cần tương lai! Chương 194: Chương 194: Muốn ôm một cái không? Chương 195: Chương 195: Đừng khóc... không sao đâu... không sao đâu... Chương 196: Chương 196: Chúng ta ly hôn đi Chương 197: Chương 197: Hai tờ giấy khen Chương 198: Chương 198: Hôn nhau rồi thì không được xấu hổ nữa Chương 199: Chương 199: Người phụ nữ xinh đẹp lạ mặt Chương 200: Chương 200: Về gia thế của Phó Tư Niên Chương 201: Chương 201: [Đại kết cục] Chúc mừng năm mới lại có tin vui rồi ~