Chương 27
Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 27: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (27)

Mùa hè, màn lụa treo trong phòng vốn rất mỏng, thân hình của Hoàng Phủ Nam thấp thoáng hiện sau ánh sáng mờ. Lý Linh Quân bèn dời ánh mắt đi, lơ đãng ngắm bức bình phong vẽ núi non xanh biếc, miệng thì nói: “Gã người hầu ở cửa nói đang chuẩn bị xe cho nàng, mới đến đã định rời đi ư?”

“Tin tức của huynh cũng nhanh đấy.”

Lý Linh Quân không phủ nhận: “Có nhanh, nhưng chỉ nghe những việc quan trọng thôi.”

Sau màn không có động tĩnh gì, có lẽ lời vừa rồi quá trắng trợn. Lý Linh Quân bèn hạ giọng thúc giục: “Nói đi, sao còn chưa gặp mặt đã muốn đi?”

Sợ Hoàng Phủ Nam thẹn thùng, hắn lại thừa lời một câu: “Cả nàng với Lục lang đều không có mặt, yến tiệc cũng thành vô vị.”

Hoàng Phủ Nam giọng còn mang theo ý cười: “Huynh đã có ‘tai mắt’, chẳng lẽ không biết, bệ hạ đã đồng ý cho Thôi phi nhận ta làm nghĩa nữ, đưa vào cung bầu bạn rồi sao?”

Ánh mắt Lý Linh Quân lập tức ngưng lại, dán chặt vào màn lụa mỏng như cánh ve: “Thật sự… phải tiến cung?”

“Không phải hòa thân, mà là nàng ta sợ mình thành kẻ cũ, nên muốn lôi kéo một gương mặt mới vào để tranh sủng.”

Tấm màn lụa lập tức bị vén tung lên, Lý Linh Quân cũng không giữ phép nữa, bước thẳng vào trong. Thấy Hoàng Phủ Nam đứng nghiêng người trước giá sách, xiêm áo chỉnh tề, búi tóc ngay ngắn, sắc mặt cũng không có vẻ gì là kinh hoảng.

Không khí nhuốm vẻ mờ ám vừa rồi lập tức tan biến như mây khói.

Lý Linh Quân vẫn không tin, bởi biểu cảm của Hoàng Phủ Nam quá đỗi bình thản. “Nàng nói thật sao, hay chỉ đùa?”

Mày ngài của Hoàng Phủ Nam hơi nhíu lại, lúc này mới hiện ra chút u sầu, xen lẫn oán trách: “Chuyện như vậy, làm sao có thể lấy ra đùa giỡn?”

Lý Linh Quân lặng im, chăm chăm nhìn gương mặt nghiêng của nàng, đầu óc đã xoay chuyển rất nhanh.

Hắn vốn đã sớm nhận ra Tiệp Dư họ Thôi là người không dễ an phận. Bệ hạ… cũng đã hồ đồ tuổi già rồi. Đem Hoàng Phủ Nam hiến cho một lão già tóc bạc râu hoa râm, chỉ tưởng tượng thôi hắn cũng không chịu nổi. Hắn cũng chẳng tin mưu kế của Thôi Thị sẽ thành, Hoàng Phủ Nam đâu phải ca kỹ nơi giáo phường, cũng chẳng phải xuất thân tầm thường, triều thần khẳng định sẽ phản đối ầm ầm.

Tâm đã vững, điều duy nhất khiến hắn hoang mang chính là thái độ của Hoàng Phủ Nam, tin sét đánh giữa trời quang như vậy, mà nàng chẳng hề xem trọng. Hắn bước đến bên giá sách, hai người đứng gần đến độ hơi thở của nhau cũng nghe thấy, Lý Linh Quân ngạc nhiên hỏi: “Tiệp Dư đã phát rồ như thế, người thông minh như nàng, cũng để mặc cho nàng ta lộng hành sao?”

Hoàng Phủ Nam khép sách lại, ngẩng mắt mỉm cười: “Nàng ta là phi tần được bệ hạ sủng ái. Dù có đòi mạng ta, ta có thể nói gì? Làm được gì? Trước mặt bao nhiêu người, ta chẳng lẽ cũng phải điên cuồng, la khóc, lăn lộn cho giống Thôi Thị sao?”

Giọng Hoàng Phủ Nam vẫn mềm nhẹ, nhưng khi đối diện cùng ánh mắt hắn, đã mang theo ý đối đầu: “Nếu không muốn nghe nàng ta nói nhảm, ta phải về nhà khóc lóc van xin bá phụ, vào cung dập đầu cầu bệ hạ, hay phải lễ Phật khấn Trời?”

Nàng bật cười lạnh: “Đáng tiếc, ngay cả Bồ Tát cũng xem ta là hồn ma không nhà, chẳng buồn rủ lòng từ bi bố thí cho ta một chút thương xót.”

Một tràng chua chát và oán trách như vậy, Lý Linh Quân cũng nghe trọn, trong lòng lại cảm thấy dịu xuống đôi phần. “Thật sự… nàng không muốn tiến cung sao?” Rồi bỗng bật cười, đôi mắt đen khi nãy còn đầy nghiêm túc giờ đã lộ ra chút trêu ghẹo: “Ngày trước ở Ích Châu, chẳng phải nàng từng nói muốn làm phi tần của bệ hạ sao? Biết đâu, mưu tính của Thôi phi lại hợp với lòng nàng ?”

Sắc mặt Hoàng Phủ Nam lạnh hẳn: “Lời trẻ con, huynh cũng coi là thật sao?”

“Dù là đùa lúc ấy, nhưng nàng biết rõ Thôi phi tâm địa hiểm sâu, sao còn để nàng ta triệu là đến, gọi là theo?”

Lý Linh Quân nhếch môi cười, song trong mắt đã có chút bất mãn: “Ta biết, thứ nàng muốn, chưa bao giờ chịu nói rõ.”

“Vậy huynh biết ta muốn gì?” Hoàng Phủ Nam liếc hắn một cái, lạnh nhạt hỏi, rồi bước ngang qua hắn, định đi ra ngoài.

“Đừng đi.” Lý Linh Quân liền đưa tay nắm lấy cổ tay nàng. Qua lớp tay áo, da thịt ấm áp áp sát nhau, họ hiếm khi gần gũi thế này. Hoàng Phủ Nam hơi khựng lại, rồi không vùng ra nữa.

Lý Linh Quân nói: “Nàng không muốn vào cung, vậy thì đơn giản.”

Hoàng Phủ Nam ngạc nhiên liếc hắn: “Đơn giản thế nào?”

Lý Linh Quân hơi nghiêng đầu, ghé sát bên tai nàng thì thầm: “Chỉ cần tâu với bệ hạ, rằng nàng đã có hôn ước, mà còn là nhà quyền quý hiển hách, bệ hạ chẳng lẽ lại tranh người với bề tôi?”

Hoàng Phủ Nam bật cười: “Thế đã đính với ai, sao ta không hay?”

Lý Linh Quân chăm chú quan sát sắc mặt nàng, miệng thì như nói chơi: “Ví như… phủ Thục vương, thì sao?”

Gò má Hoàng Phủ Nam ửng hồng nhàn nhạt, nhưng thần trí vẫn còn tỉnh táo: “Bá phụ sẽ không đồng ý. Hơn nữa, thân thế của ta…”

Cha ruột của nàng là Đoàn Bình, nếu bị tra ra thì sao? Lúc ấy, bệ hạ sẽ nhìn Thục vương phủ bằng ánh mắt nào? Đây mới là điều khiến Lý Linh Quân luôn ngần ngại. Nhưng cổ tay mềm mại kia đang nằm gọn trong lòng bàn tay, khiến hắn không đành lòng buông ra, bèn trầm ngâm nói:

“Ngày mai ta sẽ cầu kiến Hoàng hậu, nói rằng ta và nàng tình đầu ý hợp, sớm đã có hẹn ước. Cùng lắm người sẽ trách ta vài câu hồ đồ, nhưng nhất định sẽ đứng về phía ta. Khi ấy, phụ thân ta và Hoàng Phủ tướng quân cũng không tiện phản đối. Còn về thân thế, nàng không nói, ta không nói thì ai biết được?”

“Nghĩa là… tư định chung thân?”

Chính là như vậy. Má Lý Linh Quân nóng bừng lên, thấy Hoàng Phủ Nam cúi đầu không đáp, như ngầm chấp thuận, hắn không kìm được mà mỉm cười rạng rỡ, hơi dùng lực kéo nàng lại gần. Y phục hắn xưa nay đều hoa lệ sáng rỡ, đến cả cổ áo cũng thêu hình vẹt ngậm chùm nho tinh xảo, cạ nhẹ vào lòng bàn tay, bên trong là nhịp tim có phần gấp gáp.

“Cách này… được không?”

Giọng hắn đã trầm xuống, mang theo ý chiều chuộng. Đôi môi nàng hơi bĩu lên, xinh xắn đến mê người. Lý Linh Quân vốn không phải hạng phong lưu trăng gió, nhưng lúc này cũng bất giác cúi đầu sát lại gần nàng.

Bàn tay vốn đang nằm yên trước ngực hắn, bỗng nhiên vùng ra. Lý Linh Quân không kịp đề phòng, suýt nữa bị đẩy nghiêng ngả.

“Cái chủ ý gì mà dở thế?” Hoàng Phủ Nam nửa cười nửa giận: “Huynh định để ta làm vợ, hay làm thiếp?” Biểu cảm thẹn thùng e lệ ban nãy cũng đã tan biến trong chớp mắt.

Câu hỏi này làm Lý Linh Quân nghẹn họng. Thành thật mà nói, hắn chưa từng nghĩ đến. Hắn không phải loại người đa tình, thuở nhỏ cùng nàng kết giao, hắn thích sự lanh lợi và duyên dáng của nàng. Nhưng câu chất vấn ấy, khiến hắn khó chịu, cứ như bản thân bị nàng nắm thóp, bị nàng châm chọc.

Lý Linh Quân chau mày, cũng lạnh giọng: “Ta chỉ muốn người khác đừng nhòm ngó nàng nữa.” Rồi nhìn thẳng vào Hoàng Phủ Nam mà hỏi: “Nàng ở đây đợi ta, là vì ta hay là vì muốn ta ra mặt đối phó Thôi Tiệp Dư ?”

Ánh mắt của Hoàng phủ Nam trở nên nhạt nhòa, nàng khẽ lắc đầu: “Không cần huynh, ta cũng có cách.”

“Là muốn tìm Hoàng phủ Cật sao?” Lý Linh Quân buột miệng, không kìm được cơn giận, ngay cả “Lục lang” cũng không thèm gọi, “Nếu trong lòng nàng không có ta, thì cứ nói thẳng ra, đừng có đùa giỡn ta nữa.”
Hắn bắt đầu trở nên ngang ngược, mang theo vài phần phẫn uất: “Lúc lạnh lúc nóng, ta chịu không nổi!”

Hoàng phủ Nam mỉm cười với hắn: “Nếu huynh thật sự đã hạ quyết tâm, giờ liền đến trước mặt Hoàng thượng nói hết những lời kia, ta còn có thể nói không sao?” Nàng bước vòng qua hắn, rèm lụa khẽ bay, bóng dáng đã khuất ngoài cửa.

Trong căn gác lặng ngắt như tờ, dường như vẫn còn phảng phất hương hoa tường vi vương vấn từ ống tay áo của nàng. Lý Linh Quân đứng lặng một lúc, mới như sực tỉnh, nhìn thấy cuốn sách Hoàng phủ Nam vừa giở vẫn còn đặt trên án, phía trên là nét chữ non nớt thuở ấu thơ, lời lẽ kiêu căng, trừ hắn ra thì chưa ai từng thấy qua.

“Rút kiếm ba thước, chính đạo tứ hải. Thổ Phiên Nam Man, xâm phạm y quan, dị phương dị chủng, đều phải làm thần tử cho ta!”

Dòng chữ ấy như chợt khiến hắn bừng tỉnh. Lý Linh Quân tức giận, sập mạnh sách lại, đập xuống án thư một tiếng nặng nề.

Trở về yến tiệc, Ông Công Nhụ đang cùng người đối ẩm, giữa muôn sắc tử hồng của triều phục, một thân áo vải của ông vẫn không chút e dè. Tên tuổi mới thu nhặt chất đầy trong tay áo, xem ra chuyện mưu cầu quan chức, chẳng cần Thục vương phải nhiều lời.

Men rượu làm ửng hồng gò má, Ông Công Nhụ liếc nhìn, thấy Lý Linh Quân đã quay lại, khoanh chân ngồi bên án, lặng lẽ nhìn chén rượu vàng lấp loáng trước mặt, mặc ai kính rượu cũng không hề để ý, như thể hồn đã rời xác.

Thanh niên trẻ mà lặng lẽ, u sầu như vậy, còn vì chuyện gì khác ngoài nữ nhân? Lão ta tận mắt thấy xe ngựa nhà Hoàng phủ đỗ ngoài cổng phủ.

Ông Công Nhụ khẽ thở dài, nghiêng mình hỏi: “Lang quân đang nghĩ gì vậy?”

“Không gì cả.” Lý Linh Quân lắc đầu, uống cạn một chén lớn, mày càng nhíu chặt.

Ông Công Nhụ mỉm cười, khẽ đè tay lên chén vàng của hắn, rượu không chừng mực, uống say sẽ hớ hênh. Giọng ông ta dịu dàng, pha chút trêu chọc: “Có phải lang quân đang nghĩ, lòng dạ nữ nhân như kim đáy biển?”

“Ông đừng lo.” Lý Linh Quân đẩy tay ông ta ra, gặp nội thị đi ngang, liền xin một chén giải tửu. “Ta sẽ không say.” Hắn rất biết kiềm chế, uống một chén tam lặc tương mát lạnh, liền trấn áp được cơn sóng dậy trong lòng.

Hắn quay sang nhìn Ông Công Nhụ, người này ở cả triều đình lẫn phủ Thục vương đều chỉ là kẻ ngoài cuộc, Lý Linh Quân không ngại thổ lộ: “Ông nói đúng, nữ nhân quả thật phiền phức.”

Mà Hoàng phủ Nam, lại là phiền phức nhất trong đám nữ nhân ấy. Ông Công Nhụ cười gượng: “Lang quân cần gì phải chán nản? Với địa vị, phong độ và tướng mạo của ngài, nào có nữ nhân nào chê bai được? Dẫu nàng có nói không thích, cũng chỉ là ngoài miệng cứng rắn, lòng lại chẳng thế đâu.”

Lý Linh Quân nhìn đáy chén rỗng, không nói gì. Hồi lâu, hắn nở một nụ cười tinh quái: “Ông lớn tuổi như vậy, còn chưa thành thân, nói sao ta tin được?”

Ông Công Nhụ bật cười ha hả: “Chính bởi thấy nữ nhân phiền, ta mới không cưới đấy. Nhưng ta dám nói, nữ nhân ta từng gặp, từng ứng phó, còn nhiều hơn ngài không ít.”

Lo ngại lời đồn thổi, ông nghiêng người, chặn đi ánh mắt dò xét bốn phía, rồi hạ giọng: “Nếu người mà lang quân nghĩ tới, là vị cô nương kia, vậy thì ta biết nàng ta là hạng giỏi dùng lời ngọt tiếng mềm, xoay người ta đến chóng mặt!”

Lý Linh Quân nhướng mày đầy ngạo nghễ: “Ông biết là ai sao?”

Ông Công Nhụ vuốt râu cười: “Chính là cô gái nhỏ ngài mang từ Ích Châu về, đứa trẻ không cha không mẹ ấy thôi.”

Lý Linh Quân thấy lòng có thêm mấy phần khâm phục lão, nhưng ngoài miệng vẫn chẳng chịu thừa nhận: “Không phải nàng.”

Song lại hỏi tiếp: “Rõ ràng trong lòng có ta, mà lúc thì xa cách vạn trượng, lúc lại chẳng để người ta chạm vào được một chút, là vì sao?” Nhớ đến lúc bị Hoàng Phủ Nam đẩy ra, hắn vẫn còn hậm hực.

Thì ra là vậy. Ông Công Nhụ cười thầm, sợ làm Lý Linh Quân mất mặt, nên cố nhịn: “Lang quân hay đi săn chứ?”

“Thỉnh thoảng.”

“Vậy sao còn chưa hiểu?” Ông Công Nhụ cầm chiếc đũa ngà, khẽ gõ một tiếng trên miệng chén vàng: “Người biết săn bắn đều rõ, chưa thấy thỏ thì không thể thả ưng. Nàng ấy muốn gì ” Ông liếc hắn một cái, “Lang quân đã cho nàng chưa? Có thể cho nàng không?”

Câu sau ông ta không nói: biết là không thể cho, thì nên sớm buông tay!

Có điều, nhìn bộ dáng Lý Linh Quân bấy giờ, rõ ràng là mê mẩn đến lú lẫn, lời ngay cũng khó lọt tai…Ông Công Nhụ lại thầm thở dài.

Quả nhiên, Lý Linh Quân trầm ngâm hồi lâu, rồi quả quyết lắc đầu: “Ông sai rồi.”

Ông Công Nhụ “ồ” một tiếng, làm ra vẻ muốn nghe rõ.

Nhưng Lý Linh Quân đã cảnh giác, lập tức im lặng, không chịu tiết lộ thêm điều gì nữa.

Chợt bên tai rộ lên tiếng hô hoán, là quần thần cùng nâng chén vàng, chúc phúc thiên tử vạn thọ. Lý Linh Quân cũng lập tức nở nụ cười rạng rỡ, giơ cao chén rượu, vẻ thu phóng tự nhiên kia khiến Ông Công Nhụ cũng thầm kinh hãi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (84)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (1) Chương 2: Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2) Chương 3: Chương 3: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (3) Chương 4: Chương 4: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (4) Chương 5: Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5) Chương 6: Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6) Chương 7: Chương 7: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (7) Chương 8: Chương 8: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (8) Chương 9: Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9) Chương 10: Chương 10: Phần 2 : Bạc Ngọc Thản Châu (10) Chương 11: Chương 11: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (11) Chương 12: Chương 12: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (12) Chương 13: Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13) Chương 14: Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14) Chương 15: Chương 15: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (15) Chương 16: Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16) Chương 17: Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17) Chương 18: Chương 18: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (18) Chương 19: Chương 19: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (19) Chương 20: Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20) Chương 21: Chương 21: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (21) Chương 22: Chương 22: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (22) Chương 23: Chương 23: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (23) Chương 24: Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24) Chương 25: Chương 25: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (25) Chương 26: Chương 26: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (26) Chương 27: Chương 27: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (27) Chương 28: Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28) Chương 29: Chương 29: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (29) Chương 30: Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30) Chương 31: Chương 31: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (31) Chương 32: Chương 32: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (32) Chương 33: Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33) Chương 34: Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34) Chương 35: Chương 35: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (35) Chương 36: Chương 36: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (36) Chương 37: Chương 37: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (37) Chương 38: Chương 38: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (38) Chương 39: Chương 39: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (39) Chương 40: Chương 40: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (40) Chương 41: Chương 41: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (41) Chương 42: Chương 42: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (42) Chương 43: Chương 43: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (43) Chương 44: Chương 44: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (44) Chương 45: Chương 45: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (45) Chương 46: Chương 46: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (46) Chương 47: Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47) Chương 48: Chương 48: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (48) Chương 49: Chương 49: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (49) Chương 50: Chương 50: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (50) Chương 51: Chương 51: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (51) Chương 52: Chương 52: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (52) Chương 53: Chương 53: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (53) Chương 54: Chương 54: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (54) Chương 55: Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55) Chương 56: Chương 56: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (56) Chương 57: Chương 57: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (57) Chương 58: Chương 58: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (58) Chương 59: Chương 59: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (59) Chương 60: Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60) Chương 61: Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61) Chương 62: Chương 62: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (62) Chương 63: Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63) Chương 64: Chương 64: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (64) Chương 65: Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65) Chương 66: Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66) Chương 67: Chương 67: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (67) Chương 68: Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68) Chương 69: Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69) Chương 70: Chương 70: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (70) Chương 71: Chương 71: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (71) Chương 72: Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72) Chương 73: Chương 73: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (73) Chương 74: Chương 74: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (74) Chương 75: Chương 75: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (75) Chương 76: Chương 76: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (76) Chương 77: Chương 77: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (77) Chương 78: Chương 78: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (78) Chương 79: Chương 79: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (79) Chương 80: Chương 80: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (80) Chương 81: Chương 81: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (81) Chương 82: Chương 82: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (82) Chương 83: Chương 83: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (83) Chương 84: Chương 84: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (84)