Chương 27
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai

Sau đó là buổi tụ họp gia đình ở nhà Lê Ương và Nhiễm Phàm, Giang Mân Ngọc vẫn đến.

Đây là lần đầu tiên cậu ta đặt chân tới nơi này, nhưng đã nghe nói không ít về căn nhà ấy. Nghe những vị khách từng dự hôn lễ của hai người kể lại, rằng trong đám cưới, Lê Ương đã nói rất nhiều chuyện thú vị xoay quanh những lời đồn về việc hai người yêu đương hẹn hò trong từng căn phòng ở đây.

Giang Mân Ngọc chẳng có tâm trạng tham quan căn nhà tràn ngập dấu vết sinh hoạt của họ. Ánh mắt chỉ tìm kiếm Nhiễm Phàm.

Cuối cùng, cậu ta thấy người kia trong một phòng giải trí.

Có vẻ căn phòng vốn dĩ dùng để đánh bài, chơi bóng, giờ đây toàn bộ bàn ghế đều bị đẩy sát vào góc, ở chính giữa được đặt một chiếc máy may.

Nhiễm Phàm mặc một chiếc sơmi sáng màu kiểu ở nhà, đang cúi đầu ngồi trước máy may khâu vá thứ gì đó.

Giang Mân Ngọc đứng sững nhìn bóng lưng ấy một lúc lâu, ánh mắt hạ xuống nhìn vật trên bàn.

Cậu ta nói:

“Nhìn giống đồ cho con gái mặc.”

Đó là một chiếc váy nhỏ màu hồng phấn.

Nghe thấy tiếng, Nhiễm Phàm dừng tay, quay đầu lại nhìn cậu ta, mỉm cười đáp:

“Ừ, đúng là cho con gái.”

Giang Mân Ngọc sững người:

“Con gái ở đâu ra?”

“Bây giờ thì chưa có, nhưng sắp tới sẽ có thôi.”

Mi mắt Giang Mân Ngọc giật mạnh một cái. Trong khoảnh khắc ấy, cảm xúc trong lòng cậu ta phức tạp đến khó diễn tả.

“Anh lại mang thai nữa à?”

Cậu ta không kìm được mà nổi giận, trước mắt tối sầm, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: tên khốn Lê Ương chịu dùng biện pháp an toàn thì chết hay sao?

Sau đó Nhiễm Phàm nói tiếp:

“Chưa đâu, nhưng có dự định sinh thêm một đứa. Ngài cũng bảo cơ thể tôi còn yếu, sớm nhất cũng phải sang năm. Tôi nghĩ dù không phải bây giờ thì tranh thủ chuẩn bị trước lúc rảnh rỗi cũng chẳng có gì xấu.”

Giang Mân Ngọc im lặng vài giây rồi cau mày: “Một đứa còn chưa đủ sao? Sinh nhiều thế làm gì?”

“Cũng chẳng vì làm gì cả.” Nhiễm Phàm không tìm được lời thích hợp bèn thôi không giải thích, chỉ để lộ một nụ cười ôn hòa.

Hồi còn nhỏ, cha mẹ anh ly hôn, sau đó mẹ anh có gia đình mới, có con mới. Cha anh tuy không tái hôn nhưng cũng chưa bao giờ có thể ở bên anh lâu dài. Giờ đây, vì Nhiễm Phàm có con nên những người thân vốn tản mác khắp nơi lại dần dần qua lại, sum họp.

Mỗi lần nhìn thấy cha mẹ đến thăm, Nhiễm Phàm đều có cảm giác như đang mơ.

Dù sinh ra hay nhận nuôi một đứa trê đều là chuyện vất vả. Nhưng cũng ở độ tuổi trưởng thành này, anh lại một lần nữa cảm nhận được khát vọng về một mái nhà từng không có được khi còn là thiếu niên. Sự xuất hiện của đứa trẻ cùng niềm vui mà nó mang lại đều là những điều trước kia Nhiễm Phàm chưa từng nghĩ tới, nhưng lại nhận được quá nhiều từ đó.

Và trong quá trình yêu thương một đứa trẻ, cũng như trong hành trình trao đi tình yêu cùng Lê Ương, anh lại thu hoạch được một sự thỏa mãn mới, giống như đang yêu lại chính bản thân mình thuở ấu thơ.

“Tôi thật sự rất thích trẻ con… Cậu cứ coi như tôi sợ cô đơn đi.” Nhiễm Phàm cười nói.

Đúng vậy, cả cậu ta lẫn Nhiễm Phàm đều là những người sợ cô đơn, nên khi còn trẻ mới khao khát cần đến nhau đến thế.

Giang Mân Ngọc không nói thêm gì nữa, lặng lẽ phụ dọn cơm. Mãi đến khi sắp rời đi, cậu ta mới gọi Lê Ương ra nói chuyện riêng.

“Ít nhất trong hai năm tới đừng sinh thêm được không? Nhiễm Phàm là đàn ông chưa đâu phải sắt thép! Sinh mồ làm gì có chuyện hồi phục dễ dàng như vậy.”

Lê Ương cũng nghĩ như thế, chỉ cười nhẹ một cái.

Ánh mắt của người đàn ông lớn tuổi ấy vẫn sắc bén như xưa, chỉ liếc một cái đã nhìn thấu người khác. Dưới ánh mắt đó, Giang Mân Ngọc cảm thấy khó chịu, nói xong liền quay người rời đi.

Nhưng vừa mới bước đi đã bị gọi lại.

“Mân Ngọc.”

Lê Ương nói:

“Dương Dương rất thích cậu, rảnh rỗi thì ở lại chơi với thằng bé nhiều hơn.”

Dương Dương là tên gọi ở nhà của đứa trẻ, tên đầy đủ là Lê Thiên, biệt danh là Tiểu Thái Dương.

Giang Mân Ngọc cười, cười vì tức giận:

“Ông Lê, tôi với ông có quan hệ huyết thống thật, nhưng chuyện tôi là bạn trai cũ của Nhiễm Phàm thì cả đời cũng không thay đổi. Ông bảo tôi trông con cho hai người à? Ông điên rồi đúng không?”

Nói xong, cậu ta bỏ đi.

Nhiễm Phàm ôm đứa trẻ, chậm rãi bước đến bên cạnh Lê Ương. Hai người cùng nhìn theo bóng lưng Giang Mân Ngọc.

Vội vã, cô độc, như đang chạy trốn.

Đột nhiên, Nhiễm Phàm nhẹ giọng nói:

“Thưa ngài, em thật sự là một người rất may mắn.”

Giang Mân Ngọc khép lại quá khứ lâu hơn anh tưởng. Tự hỏi lòng mình, Giang Mân Ngọc là người có tính cách hơi cực đoan, nhưng sự cố chấp của Nhiễm Phàm trong tình cảm cũng chẳng kém cậu ta bao nhiêu.

Nếu không gặp được Lê Ương, có lẽ nỗi đau của Nhiễm Phàm còn kéo dài hơn cả Giang Mân Ngọc của hiện tại.

Nghĩ vậy, trong lúc cảm khái, anh khó tránh khỏi cảm thấy bản thân may mắn.

Lê Ương hơi cúi đầu nhìn anh, lắc đầu:

“Phàm Phàm, tôi lại thấy mình may mắn hơn em. May mắn nhất là có Dương Dương cùng em. Nếu không có đứa trẻ này do cơ duyên thì có lẽ chúng ta chẳng thể đi tới ngày hôm nay.”

Đứa trẻ được gọi tên ngoan ngoãn, ngây thơ tựa vào ngực Nhiễm Phàm, trắng trẻo đáng yêu, hơn cả mọi điều tốt đẹp trên đời. Hai người có nó chưa đầy nửa năm, nhưng đã không thể tưởng tượng nổi cuộc đời nếu thiếu nó sẽ rẽ sang hướng nào.

Ánh mắt Nhiễm Phàm dịu xuống. Khi được Lê Ương nhìn chăm chú như vậy, tim anh không ngừng rung động. Anh nghe ra ẩn ý trong lời hắn, nếu không có Dương Dương, cho dù có đêm hôm đó, cũng chưa chắc anh đã chấp nhận sự tiếp cận của Lê Ương.

Hơi thở dần nhẹ lại.

Nhiễm Phàm nghiêm túc gọi Lê Ương một tiếng: “Thật ra em cũng từng nghĩ, nếu không gặp ngài, đến một ngày nào đó Mân Ngọc quay lại tìm em, em sẽ làm gì.”

“Em có tha thứ cho cậu ấy không, có chấp nhận lại không? Em nghĩ, có lẽ là có. Dù em đã bị tổn thương, dù tình cảm chẳng còn như xưa, em vẫn sẽ chấp nhận.”

“Bởi vì em không chịu nổi khi thấy cậu ấy đau khổ.”

“Nhưng em biết, dù Mân Ngọc có yêu em lại lần nữa, có cùng em đi hết đời này, em cũng tuyệt đối không thể hạnh phúc hơn hiện tại.”

Nhiễm Phàm mỉm cười:

“Ở bên ngài, ở bên Dương Dương, mỗi ngày em mở mắt ra đều cảm thấy mình hạnh phúc đến mức sắp chết chìm.”

“Em chỉ biết điều đó thôi, thưa ngài, em”

Lê Ương cúi xuống hôn anh, chặn lại những lời còn chưa nói hết.

Một lúc sau, khi nụ hôn kết thúc, hắn nói:

“Tôi nhất định sẽ yêu em sâu đậm hơn yêu bất kỳ ai.”

Nhiễm Phàm bật cười:

“Sao ngài lại cướp lời của em.”

Ánh mắt Lê Ương sâu như biển:

“Ừ, cướp lời là không tốt, phạt tôi tối nay tắm cho con. Tính Dương Dương y như lừa con, để nó thay em trút giận.”

Nhiễm Phàm cười, đứa trẻ được Lê Ương bế đi.

Hai vợ chồng nắm tay nhau cùng đi ra phòng khách.

Đêm đó, Lê Ương tắm cho Dương Dương. Trong phòng tắm, tiếng động của hai cha con vang lên không ngớt.

Lúc này, Nhiễm Phàm ở trong phòng ngủ nghe bài giảng online. Năm trước anh đã thi đỗ cao học như mong muốn, tuy là hệ không chính quy toàn thời gian, nhưng theo kế hoạch thì sau khi lấy được bằng, khả năng cao Nhiễm Phàm sẽ mở một phòng khám thú y nhỏ của riêng mình.

Đợi đến khi Lê Ương bế con quay lại, đặt đứa trẻ đang lơ mơ buồn ngủ nằm giữa hai người, cả hai liền nằm đối diện, lặng lẽ nhìn nhau.

Chỉ như vậy thôi cũng đã thấy hạnh phúc, cười không ngừng.

Lê Ương dịu dàng như nước, một vị sếp độc nhất vô nhị lại nói nhỏ như muỗi kêu:

“Nghĩ gì mà cười vui thế?”

“Nghĩ đến mấy hôm trước ông Vương nói với em có người lén uống thuốc Đông y.”

Lê Ương cau mày:

“Ông ta nghỉ hưu sớm quá nên rảnh rỗi, suốt ngày đi nói chuyện thiên hạ.”

Trước thì nói hắn cường tráng, giờ lại nói hắn uống thuốc Đông y, chút mặt mũi của kẻ đang yêu cũng bị vạch trần sạch sẽ.

Nhưng còn lâu mới đến mức tức giận. Nói xong, chính Lê Ương cũng bật cười.

Nhiễm Phàm hỏi:

“Thưa ngài, ngài cười gì vậy?”

“Nhớ lại hồi trẻ, thấy mấy người đàn ông lớn tuổi cưới vợ nhỏ tuổi, tôi đã mắng họ không biết xấu hổ. Giờ thì thành boomerang đập trúng đầu mình.”

Nhiễm Phàm không nói gì, tiếp tục cười.

Lê Ương lại hỏi:

“Thế em cười cái gì.”

Nhiễm Phàm đáp:

“Em nhớ trong phim truyền hình có nhân vật nói đàn ông lớn tuổi rất tốt và biết thương người.”

“Hay thật, giờ thì không dỗ tôi nữa mà nói thẳng tôi già rồi.”

“Đang định dỗ ngài đây. Làm chồng rồi thì cũng không nên nóng tính quá.”

Hai người cười qua cười lại, nói nói đùa đùa. Chẳng biết bao lâu, tay cả hai đều đặt lên người đứa trẻ, rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Đứa trẻ với vẻ ngoài như thiên thần lại có tính cách nóng nảy không chịu nổi áp lực nặng nề từ hai ông bố. Nó xoay người một cái thật mạnh, “bịch” một tiếng đập vào gối, ư ử hai tiếng rồi tiếp tục ngủ.

Đêm lạnh như nước. Lúc này chỉ có ba người họ.

Ba năm sau thì sẽ thành bốn người.

Số người thay đổi, nụ cười vẫn vậy. Chỉ có một con mèo mập lùn và tròn vo là áp bụng vào cửa lặng lẽ canh giữ.

HẾT TRUYỆN
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Chúng ta chia tay đi Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Có thể đến bệnh viện một chuyến không? Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao? Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao? Chương 16: Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa Chương 17: Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không? Chương 20: Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước Chương 21: Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không? Chương 22: Chương 22: Cậu cũng biết cha của đứa bé Chương 23: Chương 23: Ngài là chồng em, ngài quan trọng nhất Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện 2: Tôi đúng là hèn mọn, tôi đúng là hèn mọn Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai