Chương 27
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 27: Bày tỏ tấm lòng

Hô hấp Lục Lẫm ngưng trệ, có phải ý mà cô ấy muốn nói không?

Cô ấy có phải đang nói đến mình không?

Mặc kệ thế nào, chỉ cần cô ấy không có ý với Tống Thế Kiệt là được còn những kẻ khác, đến một đứa đánh một đứa, đến hai đứa đánh cả đôi.

Lục Lẫm lớn lên trong quân doanh từ nhỏ, tác phong làm việc sấm rền gió cuốn.

“Chị dâu, ra ăn hoa quả này!”

Lục Uyển Uyển mở cửa phòng, nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì há hốc mồm kinh ngạc, miệng há to đến mức nhét vừa quả trứng gà.

Cố Minh Nguyệt luống cuống giải thích: “Không phải như em thấy đâu!”

Lục Lẫm lén lườm em gái một cái, đồ không có mắt, không thấy người ta đang bồi đắp tình cảm à.

Mặc cho Cố Minh Nguyệt giải thích thế nào, Lục Uyển Uyển cũng không đáp lại mà chỉ nở nụ cười “em hiểu mà”.

“Anh cả, chị dâu, em không làm phiền hai người nữa, cứ tiếp tục đi ạ!”

Lục Uyển Uyển đóng sầm cửa lại để lại hai người trong phòng nhìn nhau ngơ ngác.

Không phải chứ, con bé này nghĩ đi đâu rồi?

Cố Minh Nguyệt ba chân bốn cẳng đuổi theo: “Không phải như em nghĩ đâu!”

Đều tại dạo này tám chuyện với Lục Uyển Uyển nhiều quá khiến đầu óc con bé nảy sinh bao nhiêu suy nghĩ kỳ quái.

Lục Uyển Uyển vừa đóng cửa lại liền hét lớn về phía phòng khách: “Em... ưm ưm ưm.”

Cố Minh Nguyệt đuổi kịp bịt chặt miệng cô bé lôi về phòng.

Cô chặn cửa lại, cố gắng giải thích rằng mọi chuyện không như cô bé nghĩ.

Khóe miệng Lục Uyển Uyển nở nụ cười đầy ẩn ý: “Chị dâu, em đã nói gì đâu, sao chị biết em đang nghĩ gì?”

Cả rổ lời giải thích chưa kịp nói ra của Cố Minh Nguyệt nghẹn lại nơi cổ họng.

Lục Lẫm c** tr*n, cô đứng bên cạnh cầm quần áo, nhìn thế nào cũng thấy mờ ám!

“Tóm lại em không được nghĩ linh tinh, không phải như em nghĩ đâu.”

“Được rồi, chị nói gì thì là cái đó.”

Lục Uyển Uyển ném cho cô ánh mắt “em hiểu mà”.

Cố Minh Nguyệt bất lực đỡ trán, xem ra nói cũng bằng thừa.

Lúc ăn cơm, Lục Uyển Uyển vẫn giữ nguyên biểu cảm đó, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa anh cả và Cố Minh Nguyệt.

Cố Minh Nguyệt cắm cúi húp canh, chỉ muốn ăn nhanh cho xong rồi biến mất khỏi tầm mắt cô bé, tránh để cô bé thốt ra câu gì kinh thiên động địa.

Ngờ đâu càng sợ cái gì thì cái đó càng tới.

Cô vô tình bị sặc, ho sù sụ không ngừng.

“Nguyệt Nguyệt sao thế? Mau vỗ lưng cho con bé đi.”

Hạ Tuệ Anh lo lắng đứng dậy, bảo cháu gái ngồi gần nhất giúp đỡ.

Giây tiếp theo, mắt bà mở to hết cỡ, sau đó dụi dụi mắt, véo mạnh vào đùi mình một cái.

“Ái chà!”

Lục Lợi Dân kêu lên oai oái: “Bà véo tay tôi làm gì thế?”

“Đau thật à, hóa ra không phải ảo giác, ông nhìn kìa.”

Lục Lợi Dân nhìn vợ với ánh mắt trách móc, hóa ra bà sợ đau nên mới véo ông.

“Nhìn cái gì?”

Lục Lợi Dân nhìn thấy cháu trai đang ân cần lau khóe miệng cho Nguyệt Nguyệt còn nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, phản ứng y hệt vợ mình.

Ông véo mạnh vào đùi mình một cái, đúng là không phải ảo giác thật.

“Cháu trai mình có phải bị người ta đánh tráo rồi không?”

Lục Lợi Dân ghé sát tai vợ thì thầm.

Hạ Tuệ Anh lườm ông một cái: “Nói linh tinh cái gì đấy.”

Theo bà thấy thì cháu trai bà đã biết yêu rồi!

Hạ Tuệ Anh cười híp mắt nhìn hai đứa cháu tương tác với nhau.

Những người còn lại trên bàn ăn cũng kinh ngạc không kém.

Cố Minh Nguyệt nước mắt nước mũi tèm lem, khó khăn lắm mới ngừng ho, mặt đỏ bừng xấu hổ.

Nếu lúc này có cái lỗ nẻ nào dưới đất, cô sẽ chui xuống ngay lập tức.

“Thế nào rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”

Lục Lẫm quan tâm nhìn cô, bảo thím Lưu rót cho cô cốc nước ấm.

Cố Minh Nguyệt uống một hơi hết sạch, cơn nghẹn ở ngực lúc này mới dịu đi.

Cô gật đầu nói: “Đỡ nhiều rồi ạ.”

“Xin lỗi nhé, làm bẩn khăn tay của anh rồi để em giặt sạch cho.”

Cố Minh Nguyệt giật lấy chiếc khăn tay, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của mọi người, đầu óc ong lên một tiếng, hóa đá ngay tại chỗ.

Vậy là ban nãy, Lục Lẫm cứ thế lau miệng vỗ lưng cho cô dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người sao!!!

Cố Minh Nguyệt lại lần nữa muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống.

Hạ Tuệ Anh giả vờ như không thấy vành tai đỏ ửng của cô, cười tủm tỉm nói: “Tiểu Lẫm ngày càng biết quan tâm người khác rồi đấy.”

Chung Dục Tú: “Đúng thế.”

Bà nhìn thấy hành động của con trai cũng ngạc nhiên trong chốc lát nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại.

Cô gái tốt như Minh Nguyệt, con trai động lòng cũng chẳng có gì lạ.

Mọi người chỉ mất vài giây để nhanh chóng chấp nhận chuyện này.

Khúc nhạc đệm nhỏ này mọi người đều không để trong lòng, ngược lại người trong cuộc lại thấy ngượng ngùng.

Nhà họ Cố luôn chú trọng lễ nghi, nếu trên bàn ăn có hành động thất lễ, chắc chắn sẽ bị bố mẹ giáo huấn một trận.

Thời gian còn lại, Cố Minh Nguyệt lẳng lặng ăn cơm, mặt gần như úp vào bát.

Các bậc trưởng bối nhìn nhau mỉm cười.

Sau khi Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm nói rõ lòng mình, người này như được đả thông kinh mạch, thỉnh thoảng lại tặng chút quà cáp để bày tỏ tấm lòng.

Khi thì là bó hoa tươi, khi thì là bài thơ tình tự sáng tác, thậm chí có hôm còn lôi ra một chiếc khăn quàng cổ tự đan.

Ngày nhận được quà, Cố Minh Nguyệt nhìn ông mặt trời chói chang bên ngoài mà cạn lời.

Mùa hè còn chưa qua, quà mùa đông đã tới rồi, không biết người này có ý ám chỉ điều gì không.

Nhưng dù là thứ gì, Cố Minh Nguyệt cũng nhận hết theo lệ thường.

Tốn bao nhiêu linh tuyền chữa trị cho anh, thu chút tiền lãi cũng chẳng bõ bèn gì.

Ngoài thời gian tập phục hồi chức năng hàng ngày, Lục Lẫm nếu không chuẩn bị quà thì cũng ôm cẩm nang học tập.

Đây là cuốn cẩm nang khác do Lý Minh sưu tầm cho anh.

Lý Minh thầm mắng người anh em tốt không ra gì, một thằng cẩu độc thân như cậu ta đi học hỏi kinh nghiệm người khác, không những bị cười chê mà còn phải ăn “cơm chó”.

Đợi hai người tu thành chính quả, ông mối mát tay như cậu ta nhất định phải được ghi công đầu.

Hôm nay.

Lục Lẫm cầm một quyển sách định đưa cho Cố Minh Nguyệt, lần trước cô bảo muốn đọc.

“Chào anh Lẫm.”

Vừa ra khỏi cửa phòng, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, nụ cười bên khóe miệng anh tắt ngóm, ánh mắt lạnh như dao găm phóng tới.

Tống Thế Kiệt cảm thấy ớn lạnh sống lưng, nhìn lại Lục Lẫm thì thấy đối phương đã khôi phục vẻ mặt cười như không cười.

“Sao cậu lại đến đây?”

Tống Thế Kiệt cười ngượng ngùng: “Em đến đưa đồ cho đồng chí Cố.”

Thím Lưu bưng trà nước ra, giải thích: “Minh Nguyệt đang dọn đồ trong phòng, ngoài trời nắng to nên bảo đồng chí Tống vào nhà đợi một lát.”

Lục Lẫm cười nhạt thếch đáp một tiếng.

Tống Thế Kiệt nổi da gà đầy cánh tay, sao cảm giác càng lạnh hơn thế này.

“Đồng chí Tống, cảm ơn anh đã tìm quyển sách này giúp tôi nhé.”

Cố Minh Nguyệt vừa bước ra bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Lục Lẫm, tự nhiên thấy sống lưng lạnh toát.

Người này bị kích động gì thế không biết?

Sao lại cười kiểu đó chứ.

Tống Thế Kiệt đứng dậy cười nói: “Đồng chí Cố đừng khách sáo, giúp được cô là vinh hạnh của tôi.”

Cố Minh Nguyệt giờ mới hiểu ra vấn đề ở đâu.

Lần trước Lục Lẫm ngả bài có bóng gió nhắc đến Tống Thế Kiệt.

Giờ Tống Thế Kiệt lại đến đưa đồ cho cô, bảo sao người này không bình thường.

Cố Minh Nguyệt chỉ chột dạ trong hai giây, cô cây ngay không sợ chết đứng, có làm chuyện gì khuất tất đâu.

Hơn nữa dù có chuyện gì thì cũng chẳng có gì lạ, trai chưa vợ gái chưa chồng, nảy sinh tia lửa tình yêu là chuyện bình thường.

“Hóa ra là quyển sách này à, vừa khéo tôi cũng có, nếu đồng chí Cố đã có người đưa tận nơi rồi thì tôi không lấy ra làm trò cười nữa.”

Lục Lẫm nhìn chằm chằm vào tay Tống Thế Kiệt, nghiến răng ken két.

Cố Minh Nguyệt đau đầu, cái tình huống Tu La tràng gì thế này!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục