Chương 27
Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 27

Thời Duyệt đau đớn, Thời Duyệt gục ngã —— dù cuối cùng cậu vẫn đạt được ý đồ về sớm. Nhóm của anh Triệu đúng là quá tốt bụng khi không từ chối yêu cầu hèn mọn là ôm lương về sớm đó của cậu. Nhưng! NHƯNG!!

Dù bị loại đi chăng nữa, cậu cũng không về được như những gì mình hằng mong ước.

Sau khi Triệu Nhân và những người khác miễn cưỡng bỏ phiếu cho Thời Duyệt, đạo diễn đã kêu hai người mặc áo đen đến còng tay cậu rồi đưa đi. Lúc đó, Thời Duyệt còn khờ khạo mà tưởng rằng mình được đưa đến sân bay rồi cười thật sung sướng, thậm chí còn tưởng tổ sản xuất đã bỏ sẵn điện thoại di động và va li vào trong xe giúp mình.

Đứa trẻ-vẫn-còn-sót-lại-chút-niềm-tin-với-tổ-sản-xuất vẫy tay chào các anh em: "Tạm biệt mọi người! Em sẽ nhớ mọi người lắm! Mọi người cố gắng lên nhé!"

"Tạm biệt nhé, Tiểu Duyệt! Nhớ là em còn nợ bọn anh một bữa cơm đấy nhá!" Ngô Nguyên Minh lấy một miếng giẻ lau lên giả làm khăn tay, vừa vẫy vẫy vừa nở nụ cười hiền từ như tiễn cháu trai của mình đi nhà trẻ.

"Tiểu Duyệt, hôm sau qua nhà anh, anh nấu Phật Khiêu Tường cho ăn." Triệu Nhân có chút không nỡ khi để cậu đi.

"Thời Duyệt, về nhớ thêm Weibo của tớ!" Sự không nỡ của Từ Họa sắp được chuyển hóa thành nước mắt rồi, vất vả lắm mới có một người chơi chung và tình nguyện chơi chung cùng mình, y cảm thấy rất tiếc.

Phạm Tinh Dương thì xông lên ôm Thời Duyệt: "Về nhà có rảnh thì ghé thăm anh họ tớ giúp nhé!"

"Yên tâm đi, anh cậu cũng chính là anh tớ, huống hồ gì anh Phó lại là người tốt đến thế!" Thời Duyệt cười tủm tỉm rồi lại đẩy Phạm Tinh Dương ra một cách vô tình, cậu bắt chước theo một vở kịch mà mình đã học được khi còn đóng phim, chắp tay lại, hành lễ: "Các vị, núi xanh còn đó, sông xanh vẫn chảy, sau này ta sẽ còn gặp lại!"

Sau khi nói ra những lời đó, Thời Duyệt quay sang nói với các anh áo đen: "Giờ thì phải còng tay em lại rồi đưa em đi đúng không? Để em tự làm luôn cho."

Anh áo đen sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì còng tay đã bị lấy mất, đến khi anh ta phản ứng lại thì đã thấy Thời Duyệt nheo mắt nhìn mình và nở một nụ cười tươi rói: "Đi thôi anh!"

Anh áo đen: "............" Không phải chứ, tính đạp đổ bát cơm của tôi à?!

Nhìn theo hình ảnh Thời Duyệt rời đi cùng với anh áo đen, đám Triệu Nhân không khỏi cảm thán.

"Xem ra đứa nhỏ Tiểu Duyệt này rất là hiểu chuyện, còn biết tự còng tay mình lại rồi đi để tổ sản xuất đỡ việc!"

"Tội phạm đi đầu thú còn chưa chủ động tới mức đó nữa là......"

"Nhưng sao tôi lại thấy có gì đó sai sai nhỉ, đạo diễn làm sao lại cho em ấy toại nguyện dễ như vậy chứ?"

"Thì luật này cũng do ông ấy đặt ra mà......"

Khi nói chuyện, bọn họ không hề để ý đến nụ cười tà đạo của đạo diễn Lý, y lặng lẽ trở về phòng giám sát, mở màn hình lên quan sát tình hình bên Thời Duyệt.

Bên kia, Thời Duyệt vui vui vẻ vẻ đi theo anh áo đen vào trong xe, thấy cameraman của mình cũng đi theo, cậu không khỏi thắc mắc: "Chương trình này có tâm tới vậy sau, ghi hình tới tận sân bay luôn hả?"

Anh quay phim chỉ cười cười mà không nói gì, mà đã không cười là lại càng có vấn đề, Thời Duyệt thấy da đầu mình tê rần, trong lòng bỗng dấy lên cảm xúc hoảng hốt không nói thành lời.

Mãi cho đến khi xe chay vào một công viên ở trung tâm thành phố, Thời Duyệt mới chợt nhận ra: "Hình như đây đâu phải đường đến sân bay?"

Hai anh áo đen, tài xế và cả cameraman, không ai thèm phản ứng trước câu hỏi đó.

"Đây không phải là đường đến sân bay!" Thời Duyệt hoảng sợ, câu vung vẩy đôi tay đang bị còng lại của mình rồi la lên: "Không phải, các anh định làm gì? Tính bắt cóc tôi hả?"

Vẫn không ai thèm phản ứng.

Sau khi vùng vẫy trong vô vọng vài giây, Thời Duyệt nhận ra những ai ngồi trong xe này đều đã quyết tâm cosplay người gỗ nên đành từ bỏ, cậu nằm liệt trên chỗ ngồi, đưa hai tay che mặt lại mà lải nhải: "Đều do mình quá ngây thơ! Đạo diễn Lý quỷ quyệt như vậy, sao có thể để cho mình về sớm chứ! Đều tại mình hết..."

Lúc tự còng tay mình thì vui vẻ biết bao nhiêu, lúc biết là không đi được thì thảm thương bấy nhiêu.

Trên cổ tay trắng nõn nà đầy xinh đẹp kia, chiếc còng tay màu vàng bỗng trở nên bắt mắt một cách lạ thường, và lại càng khiến Thời Duyệt buồn đến lạ.

Dáng vẻ đáng thương đó khiến anh quay phim cũng thấy không nỡ, đứa nhỏ này chỉ muốn về sớm thôi mà, nó đã làm cái gì sai đâu!

Có ai đi làm mà không mong về sớm!

Đạo diễn Lý ngồi xem được hết cảnh này thì nở một nụ cười vô cùng đ**m, còn kêu luôn cả anh nhân viên Tiểu Hà qua xem chung.

Tiểu Hà - người vẫn còn lương tâm - nhìn đứa nhỏ vô cùng đáng thương trong video, nhịn không đươc mà nói với đạo diễn Lý: "Đạo diễn, ông làm như vậy hình như không hay lắm?"

"Có gì mà không hay?" Đạo diễn Lý cười đến mức mắt híp lại, trông gian không tả nổi, "Tôi chỉ nói là bị loại thì không thể chơi tiếp vòng tiếp theo, nhưng đâu có nói là không phải làm nhiệm vụ cá nhân đâu!"

Tiểu Hà: "...... Đạo diễn, ông quái thật đấy!"

"Cảm ơn vì lời khen của cậu." Đạo diễn Lý cười vô cùng đắc ý, "So với Thời Duyệt thì sao?"

"...... Tôi cảm thấy lúc trước ông bị cậu ấy chơi xỏ đúng là không oan chút nào!"

......

Bên này, Thời Duyệt -còn-bị-còng-tay đang đứng trước một căn phòng và trước hai bộ cổ trang với vẻ mặt vô cảm. Cổ trang thì cũng không có vấn đề gì, nhưng vấn đề lại là —— tất cả đều là đồ nữ.

Mà cậu lại là đực, cao 1 mét 8!

"Nhiêm vụ tiếp theo, cậu phải mặc trang phục nữ vào vai NPC, hỗ trợ cho đồng đội của mình hoàn thành nhiệm vụ."

Thời Tiểu Duyệt quay đầu, tức giận nói với hai anh áo đen: "Tôi không mặc, có đánh chết cũng không mặc! Tôi nói cho hai anh biết, tôi là một người đàn ông sắt đá! Tôi sẽ không làm việc sau khi đã tan làm!"

Một anh áo đen giơ một ngón tay lên - tựa như đã đoán trước được chuyện cậu sẽ không phối hợp - tung ra con át chủ bài: "Đạo diễn nói sẽ nhân đôi tiền lương."

Nhân đôi? Tiền lương nhân đôi?! Thế thì sẽ là rất nhiều tiền!

Hai mắt Thời Duyệt sáng lên, cậu buột miệng: "Thế mặc bộ nào?"

Khoé miệng cũng mất kiểm soát mà cong lên.

Anh áo đen: "........." Thằng nhỏ này có thật là không tốt nghiệp Học viện Kinh kịch Tứ Xuyên hả?

"Ừm khụ khụ khụ," Thời Duyệt giả khụ hai tiếng để cứu vớt hình tượng cho bản thân rồi nói với vẻ nghiêm túc: "Không nhân đôi lương cũng không sao cả, chủ yếu là tôi muốn hi sinh vì nghệ thuật thôi. Diễn viên ấy mà, ai chẳng có những ngày như thế, đúng không!"

Anh áo đen cũng tiếp thu rất nhanh: "Đúng lắm, vậy tôi sẽ nói với đạo diễn là không cần nhân đôi, không thể để mùi tiền đầy trần tục làm ô uế đam mê nghệ thuật của cậu đây..."

Thời Duyệt vội ngắt lời y với vẻ mặt oán hận: "Anh đừng, nghệ thuật và tiền bạc không có mẫu thuẫn gì với nhau cả, có tiền thì mới làm nghệ thuật được!"

Ý là: Thêm tiền đê, không thêm sẽ không làm nổi!

Đạo diễn Lý ngồi ở phòng giám sát không thể ngừng cười, Tiểu Hà cũng nhíu mày: "Đạo diễn, tiền thêm có nhiều không?"

"Không nhiều lắm, mức cát-xê hiện giờ của cậu ta cũng đâu có cao mấy," Đạo diễn Lý đạo cười tủm tỉm, "Dù có nhân đôi thì Thời Duyệt cũng xứng đáng."

Làm đạo diễn, chơi xỏ khách mời là một chuyện, nhưng thực tế lại là một chuyện khác, biểu hiện của Thời Duyệt trong chương trình đúng là quá ngoài dự đoán của mọi người, nhất định là sẽ đem đến sức công phá sau khi được phát sóng, kéo được rating cho cả tập, thậm chí còn có thể đem lại thành tựu mới. So với những lợi ích mà đứa nhỏ kia đem lại, phần cát-xê đó không là gì cả.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (103)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch Chương 3: Chương 3: 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi Chương 4: Chương 4: 4: Thời Tiểu Duyệt Tự Biết Thân Biết Phận Chương 5: Chương 5: 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm! Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: 7: Đạo Diễn! Em Muốn Nghỉ Việc!!quot; Chương 8: Chương 8: 8: Ngài Thời Bắt Cóc Đạo Diễn Để Lấy Tiền Chương 9: Chương 9: 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé Chương 10: Chương 10: 10: Mới Có Sáu Bảy Năm Thôi À Chương 11: Chương 11: 11: Ông Vua Nhảy Quảng Trường Chương 12: Chương 12: 12: Sát Thương Tuy Không Cao Nhưng Lại Vô Cùng Chí Mạng Chương 13: Chương 13: 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt Chương 14: Chương 14: 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà Chương 15: Chương 15: 15: Ừm Muốn Đưa Tiền Cho Thời Tiểu Duyệt Chương 16: Chương 16: 16: Chị Có Chắc Là Cậu Ta Đang Không Mời Em Tới Gây Sự Quậy Phá Chứ Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa! Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Chương 21: Chương 21: Cho tớ địa chỉ của tất cả các bệnh viện tâm thần trong thành phố S đi! Chương 22: Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết! Chương 23: Chương 23: "Là mối quan hệ cha con!" Chương 24: Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26: Chương 26 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27: Chương 27 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28: Chương 28: Ông đây gay mất! Chương 29: Chương 29: Đủ nếp đủ tẻ! Chương 30: Chương 30: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui Chương 31: Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng? Chương 32: Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé Chương 33: Chương 33: Hành động của Thái Tử thì có liên quan gì đến Thời Duyệt chứ? Chương 33.2: Chương 33-2: Ngoại truyện: Thời Duyệt và chó vàng hàng xóm Chương 34: Chương 34: Trần đời chưa có ai đưa ra yêu cầu như vậy luôn đó Chương 35: Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ Chương 36: Chương 36: Đáng yêu quá rồi Chương 37: Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền? Chương 38: Chương 38: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay Chương 39: Chương 39: Tôi thật sự rất giàu Chương 40: Chương 40: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng Chương 41: Chương 41 Chương 41.1: Chương 41-1 Chương 42: Chương 42: Tui còn muốn tìm bạn đời Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99