Chương 26
Xuân Muộn - Kỷ Hứa

Chương 26

XUÂN MUỘN – 26Ghen.
Tưởng Vọng Thư đương nhiên không biết Tưởng Kỵ đang nghĩ gì. Cô chỉ thấy bản thân có hơi muốn trở về Bình Nam. Không biết có phải là ảo giác không, cô luôn cảm thấy từ khi đến Hoa Thành, Tưởng Kỵ đã trở nên hơi kỳ lạ. Cô cũng không nói rõ được là anh kỳ lạ ở đâu, chỉ là trong lòng cô luôn cảm thấy không được thoải mái.
Nhưng cuộc hẹn của Hà Giao Giao vẫn phải đi. Về đến khách sạn, Tưởng Vọng Thư dặn dò Tưởng Kỵ hai câu, nói cô muốn ra ngoài đi dạo với bạn cùng phòng cũ, rồi thu dọn đồ đạc và ra ngoài. Tưởng Kỵ lại im lặng hai giây, rồi nhắc đi nhắc lại hai lần bảo cô về sớm, đúng là có chút kỳ quái.
Cho đến khi ngồi trong quán trà sữa uống trà sữa với Hà Giao Giao, Tưởng Vọng Thư vẫn chưa nghĩ thông, không biết là đã có chuyện gì xảy ra.
Chẳng lẽ món thạch dừa làm Tưởng Kỵ khó chịu sao? Cô nhíu mày suy nghĩ, không thể nào vô lý như vậy được.
“Thư Thư? Vọng Thư? Tưởng Vọng Thư!” Hà Giao Giao bất mãn cao giọng, cuối cùng cũng gọi được Tưởng Vọng Thư đang ngẩn người trở về, Hà Giao Giao bĩu môi không vui: “Mày làm sao vậy? Ra ngoài với tao mà cứ ngẩn người ra là sao?”
Tưởng Vọng Thư lắc đầu, sợ Hà Giao Giao nghĩ cô không chia sẻ tâm sự nên không vui, cô suy nghĩ một chút, rồi lôi một chuyện đang làm cô phiền lòng ra kể cho Hà Giao Giao nghe: “Mày còn nhớ đồng nghiệp mà tao từng kể với mày không? Diêu Lâm. Trưa nay tao đi tiệc cưới, trời mưa nên anh ấy đã đưa tao về. Trước đó anh ấy cũng giúp tao nhiều việc, tao không muốn nợ ân tình người ta…”
“Tao đã nói với mày là anh ấy có ý với mày rồi.” Nói rồi Hà Giao Giao lại chế nhạo: “Mày đúng là gỗ đá mà!”
“Tao biết.” Tưởng Vọng Thư bất đắc dĩ nói: “Nhưng tao không có ý với anh ấy. Nên tao muốn tối nay mời anh ấy ăn cơm một bữa, có mày đi cùng để tránh để tao và anh ấy ở riêng thì lại ngại ngùng. Mày thấy vậy được không?”
Hà Giao Giao nói “Được”, rồi cảm thán: “Thật sự, chẳng biết ai mới có thể làm tan chảy trái tim sắt đá của mày đây…” Ánh mắt cô nàng đột nhiên sáng lên, trong đó lấp lánh ánh sáng hóng chuyện: “Này, nói đến chuyện đó, mày và anh trai của mày, có ở chung một phòng không?”
Tai Tưởng Vọng Thư nóng lên, cô lắc đầu: “Không có.”
Hà Giao Giao tặc lưỡi một tiếng: “Thôi đi, bây giờ thì tao hiểu cái đồ đầu gỗ nhà mày là giống ai rồi. Tao nói nhé, tao thấy anh ấy chắc chắn cũng có ý với mày đó, nhưng nếu không ai chủ động thì hai người cứ chờ đi, chờ cả đời luôn.”
Tưởng Vọng Thư khẽ động lòng: hình như chờ cả đời cũng không phải là tệ.
Nếu Hà Giao Giao biết Tưởng Vọng Thư đang nghĩ gì thì chắc chắn cô nàng sẽ tức chết mất. Tưởng Vọng Thư thở dài trong lòng, cô cúi đầu lấy điện thoại ra nhắn tin cho Diêu Lâm, hẹn anh tối nay đi ăn cơm. Diêu Lâm đồng ý rất nhanh, gần như trả lời ngay lập tức, dù anh ta không nói thêm gì nhưng thái độ thì lại rất rõ ràng.
Tưởng Vọng Thư không có phản ứng gì, cô chỉ cảm thấy ăn xong bữa này thì cô sẽ không còn nợ Diêu Lâm gì nữa, sau này cũng không cần gặp lại. Có lẽ vì quan hệ xã hội quá đơn giản nên cảm xúc của cô dường như luôn nhạt nhẽo, chỉ khi đối diện với Tưởng Kỵ, thì những xúc cảm trong lòng cô mới trở nên mãnh liệt.
Đến giờ hẹn, Tưởng Vọng Thư và Hà Giao Giao cùng đến nhà hàng đã hẹn, Diêu Lâm đã đến, anh nhìn thấy cô từ xa, mắt anh vô thức sáng lên nhưng lại vụt tắt ngay khi nhìn thấy bên cạnh Tưởng Vọng Thư còn có người khác.
Giữa người lớn đôi khi không cần nói quá nhiều, cách Tưởng Vọng Thư không muốn ở riêng với anh đã nói lên tất cả. Diêu Lâm lúc này mới biết, hóa ra không phải là cô chậm hiểu, cô chỉ là không thích anh mà thôi.
Vì giữ thể diện cho nhau nên bữa cơm đó vẫn diễn ra rất hòa hợp, hơn nữa tính cách Hà Giao Giao cởi mở nên không khí cũng không tệ lắm. Tưởng Vọng Thư vẫn kiệm lời như thường lệ, giữa chừng còn nhắn mấy tin cho Tưởng Kỵ, hỏi anh tối nay ăn gì.
Tưởng Kỵ gửi lại cho cô một bức ảnh, là bánh mì anh tiện tay nhét vào túi khi đến Hoa Thành. Tưởng Vọng Thư nhíu mày: Sao lại ăn cái này? Xem xong ảnh thì Tưởng Vọng Thư lại càng thất thần hơn.
Đang ăn cơm giữa chừng thì Tưởng Vọng Thư lấy cớ đi vệ sinh để thanh toán hóa đơn. Thanh toán xong, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ăn cơm xong, Diêu Lâm chủ động đề nghị đưa hai người về nhà, thái độ chu đáo đến mức Tưởng Vọng Thư không nói ra được lời từ chối nào.
Nhà Hà Giao Giao khá gần nên Diêu Lâm đưa cô ấy về trước, sau đó mới bắt đầu đưa Tưởng Vọng Thư về khách sạn.
Nhất thời trong xe chỉ còn lại hai người họ, Tưởng Vọng Thư bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng không biết nói gì nên cô chỉ ôm túi giấy cúi đầu giả vờ lướt điện thoại.
Bên ngoài trời đã gần tối hẳn, đèn đường lần lượt được thắp sáng, Diêu Lâm mượn ánh đèn vàng vọt nhìn lướt qua gương mặt nghiêng nghiêng của Tưởng Vọng Thư, khoảnh khắc đó khiến anh ta nhất thời xao xuyến. Ánh đèn đường dừng ở trên gương mặt nghiêng của Tưởng Vọng Thư, sợi tóc của cô dưới ánh đèn được phủ một tầng ánh sáng vàng lấp lánh, gương mặt nghiêng trắng nõn của cô dịu dàng như một thiên thần.
Diêu Lâm khẽ động lòng, cảm xúc không cam lòng lại dâng lên trong lòng, anh ta khẽ gọi cô: “Vọng Thư.”
Tưởng Vọng Thư ngẩng đầu nhìn anh ta, hơi nghi hoặc “Ừm?” một tiếng.
Diêu Lâm lấy hết can đảm nói: “Em thấy anh thế nào?”
Tưởng Vọng Thư ngượng ngùng “à” một tiếng, vừa định nói vài lời khách sáo như “Anh rất tốt”, nhưng Diêu Lâm vì quá căng thẳng mà quên để ý tình hình giao thông, đột nhiên “Rầm” một tiếng, đâm vào xe phía trước.
Tiếng phanh chói tai rít lên, cả người Tưởng Vọng Thư vì quán tính của phanh mà nghiêng về phía trước rồi bị dây an toàn giữ lại, tim cô đột nhiên hẫng một nhịp, còn chưa kịp phản ứng thì cả khuôn mặt đã tái nhợt trong khoảnh khắc.
“Vọng Thư! Em không sao chứ?” Diêu Lâm dừng xe, đầu tiên là lo lắng xem Tưởng Vọng Thư có sao không.
Tưởng Vọng Thư hít sâu một hơi, nhận ra không có gì nghiêm trọng, chỉ là đâm vào xe phía trước thôi, lúc này trái tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực mới trở về vị trí cũ. Cô bình tĩnh lại: “Không sao, anh xuống xe xem tình hình đi.”
Diêu Lâm vội vàng đáp một tiếng “Được”, xuống xe đi xem tình hình xe phía trước, Tưởng Vọng Thư cũng đi theo xuống xe.
Chủ xe đương nhiên không sao, chỉ là phía sau xe bị quẹt một chút. Nhưng mặc cho Diêu Lâm đã nói là sẽ bồi thường tiền sửa xe cho ông ta mà ông ta vẫn không đồng ý, nhất quyết nói vì va chạm vừa rồi mà tim ông ta không thoải mái, phải đi bệnh viện kiểm tra toàn thân, hơn nữa còn phải đi ngay lập tức.
Diêu Lâm không còn cách nào, đành phải đi theo ông ta đến bệnh viện. Ánh mắt anh ta lướt qua Tưởng Vọng Thư, khi anh ta còn đang do dự thì Tưởng Vọng Thư đã chủ động nói: “Em đi cùng anh.”
Diêu Lâm là vì đưa cô về nhà nên mới đâm vào xe người ta nên cô đương nhiên không thể để anh ta tự mình đến bệnh viện được, như vậy thì quá vô tình.
Diêu Lâm thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm động vừa có chút áy náy: “Thật xin lỗi, là do anh lái xe không cẩn thận…”
“Không sao đâu.” Tưởng Vọng Thư khách sáo với anh ta vài câu nhưng tâm trí cô lại không ở đây, cô nắm chặt túi xách trong tay, bên trong là đồ ăn cô mua cho Tưởng Kỵ chắc giờ đã nguội cả rồi.
Họ cùng nhau đến bệnh viện, họ chỉ có thể ở bên ngoài chờ người kia đi kiểm tra. Diêu Lâm đâm vào xe người ta, không muốn gây phiền phức nên cũng chỉ có thể làm kẻ chịu thiệt nhưng Tưởng Vọng Thư mấy lần nói muốn đi trả tiền thuốc men đều bị anh ta từ chối, điều này khiến Tưởng Vọng Thư có chút đau đầu vì cô không muốn nợ anh ta nữa, chuyện này nói thế nào đi nữa thì cũng có chút liên quan đến cô.
Nhưng đồng thời cô cũng thấy may mắn vì vụ va chạm xe đã cắt ngang tình huống có chút khó xử vừa rồi, nếu để Diêu Lâm còn nói thêm lời nào thẳng thắn hơn nữa thì cô cũng không biết phải nói gì cho phải.
Điện thoại trong túi xách của Tưởng Vọng Thư reo lên mấy tiếng, cô mới nhớ ra lúc nãy đến bệnh viện quá vội nên cô đã quên nói với Tưởng Kỵ một tiếng.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói trầm thấp của Tưởng Kỵ đã lẫn với tiếng rè rè của dòng điện truyền vào tai cô: “Khi nào em về?”
Tai Tưởng Vọng Thư nóng lên, cô nhẹ giọng nói: “Em đang ở bệnh viện…”
“Bệnh viện?” Hơi thở của Tưởng Kỵ trong ống nghe điện thoại trở nên gấp gáp: “Sao vậy? Có chuyện gì?”
Tưởng Vọng Thư vội vàng giải thích với anh: “Không sao, chỉ là lúc về xe bị đâm từ phía sau, người không sao, chỉ là người kia cứ khăng khăng đòi kiểm tra toàn thân nên bây giờ em mới đang ở bệnh viện…”
Hơi thở gấp gáp hoảng loạn của Tưởng Kỵ dần bình tĩnh lại trong lời giải thích của cô, anh im lặng hai giây, giọng điệu có chút cứng nhắc: “Sao em không nói cho anh biết?”
Tưởng Vọng Thư khựng lại một chút, cô vô thức l**m môi. Đúng vậy, trước đây có chuyện gì cô luôn tìm Tưởng Kỵ trước tiên, bởi vì cô biết Tưởng Kỵ nhất định có thể giải quyết giúp cô, nhất định có thể bảo vệ cô mà cô cũng luôn quen thuộc dựa dẫm vào anh. Nhưng sau sáu năm xa cách, vì Tưởng Kỵ không ở bên cạnh nên cô dường như cũng quen với việc tự mình gánh vác.
Cô im lặng vài giây, còn chưa biết trả lời thế nào thì Tưởng Kỵ đã lên tiếng trước: “Gửi địa chỉ bệnh viện cho anh, anh đến ngay.”
Nói xong Tưởng Kỵ liền cúp máy, Tưởng Vọng Thư nghe tiếng “Tút tút” vang lên, đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, buồn bực, cô cũng không thể nói rõ đó là cảm giác gì.
“Anh trai em à?” Diêu Lâm ngồi cạnh cô nhẹ giọng hỏi.
Tưởng Vọng Thư gật đầu, hiện giờ cô không có tâm trạng nói chuyện khác nên trong lòng luôn cảm thấy có chút rối bời.
Tưởng Kỵ đến rất nhanh, khi anh bước vào thì Tưởng Vọng Thư đã thấy anh, vẻ mặt anh dường như có chút trầm tư, trên người anh còn mang theo cả hơi ẩm và cái lạnh của cơn mưa bên ngoài làm cho cả người càng thêm lạnh lẽo.
Tưởng Vọng Thư hé miệng, đang định gọi anh thì anh đã nhìn sang trước. Anh nhìn cô một cái, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Diêu Lâm bên cạnh. Không biết có phải ảo giác không nhưng Tưởng Vọng Thư cảm thấy vẻ mặt anh dường như còn lạnh hơn.
“Anh.” Cô gọi anh.
Anh khẽ đáp một tiếng, vẻ mặt không có gì thay đổi nhưng áp lực trên người lại càng thấp hơn, thấp đến mức khiến cho Diêu Lâm vô thức đứng dậy, sau đó ngượng ngùng lên tiếng: “Đây là anh trai em đúng không Vọng Thư? Hay là hai người về trước đi, ông ấy cũng sắp ổn rồi, ở đây có anh là được rồi.”
Tưởng Vọng Thư còn muốn từ chối vài câu thì không ngờ Tưởng Kỵ lại lên tiếng trước, không khách sáo đáp một tiếng: “Vậy làm phiền cậu.”
Tưởng Vọng Thư nhất thời ngây người, Tưởng Kỵ nhìn người đang ngồi trên ghế không nhúc nhích thì nhíu mày, giọng nói càng trầm hơn: “Đi thôi.”
Tưởng Vọng Thư ngập ngừng “Ồ” một tiếng rồi đứng dậy chào tạm biệt Diêu Lâm, sau đó ngoan ngoãn đi theo phía sau Tưởng Kỵ ra ngoài.
Tưởng Kỵ đi hơi nhanh, làm cho cô phải chạy vài bước mới theo kịp, Tưởng Kỵ giơ tay vẫy một chiếc taxi, sau đó mở cửa bảo Tưởng Vọng Thư lên trước.
Tưởng Vọng Thư nhìn ra tâm trạng Tưởng Kỵ đang không tốt, anh lên xe liền không nói lời nào, chỉ nhắm mắt lại dưỡng thần. Tưởng Vọng Thư mím môi ôm chặt túi giấy trong tay, cũng chìm vào im lặng.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (42)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Hoàn chính văn Chương 41: Chương 41: Ngoại truyện Chương 42: Chương 42: Ngoại truyện (Hoàn toàn văn)