Chương 26
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 26: Đang đợi tôi

Thẩm Trạc suýt nữa thì trợn trắng mắt với Thịnh Diễm. Người khác được cổ vũ lên biểu diễn đều là mấy huấn luyện viên từ trường quân sự hoặc sinh viên đang tham gia huấn luyện, chứ một người đã "thâm niên bốn năm" ở Đại học Kinh Đô như anh thì chen vào làm cái gì.

Nhưng tiếng Thịnh Diễm to quá, kéo theo một đám người xung quanh cũng nhìn về phía Thẩm Trạc, ánh mắt vốn đã tụ tập lại càng thêm dồn dập. Một lúc sau, mọi người bắt đầu ồn ào cổ vũ.

"Anh Thẩm! Biểu diễn cho bọn em xem một tiết mục đi mà!"

"Đúng rồi, thầy Thẩm đừng ngại nha!" Thịnh Diễm cũng hô theo, mà giọng anh ra thì vẫn to nhất đám.

"Tôi thấy cậu là nghén thì có." Thẩm Trạc lầm bầm mắng khẽ, còn ngại ngùng cái nỗi gì. Anh đơn giản là không thích đứng giữa đám đông bị người ta nhìn chằm chằm như khỉ diễn xiếc.

Vừa nãy nửa cánh tay của Sơ Vũ còn áp sát anh, cảm giác mát mẻ dễ chịu đến không ngờ. Huấn luyện quân sự mỗi ngày đều mệt lử, cộng thêm thiếu ngủ, nên nãy cô gần như đã thiếp đi trong trạng thái lơ mơ.

Nếu không bị tiếng hét của Thịnh Diễm làm cho giật mình, thì thật sự có khi cô đã ngủ gục luôn trên người Thẩm Trạc rồi.

Trên sân vận động, nhiều người bắt đầu vỗ tay hô hào. Sơ Vũ cũng rất muốn xem thử Thẩm Trạc có tiết mục gì, dù gì thì làm trai bao cũng phải biết hát hò múa máy chút đỉnh chứ.

Nếu không phải có cơ hội như hôm nay, không biết bao giờ mới có thể thấy được nữa.

Cô cũng vỗ tay cổ vũ theo đám đông. Vì quá nhiều người thúc giục, Thẩm Trạc cũng không thể tiếp tục giả vờ như không nghe thấy, đành đứng dậy bước ra giữa sân.

Sơ Vũ ngước lên nhìn đường viền xương hàm rõ nét của anh, thấy anh kéo khóa áo quân phục xuống, để lộ lớp áo phông trắng bên trong, dưới ánh đèn đường vàng vọt trông khuôn mặt và khí chất của anh dịu đi không ít.

Cô lén bĩu môi, đúng là trước khi lên sân khấu ai cũng phải đẹp trai một phát. Không ít lần cô từng thấy anh ở nhà lườm nguýt cái bộ quân phục này.

"Đừng để rớt xuống đất, bẩn." Thẩm Trạc vừa cởi áo khoác vừa nhàn nhạt nói.

"Hả?" Sơ Vũ còn chưa kịp phản ứng thì đầu cô đã bị trùm kín bởi một lớp vải, trước mắt tối sầm lại.

Tới khi cô gỡ áo khoác xuống, đặt lên đùi mình, thì trước mặt chỉ còn bóng lưng thon dài của anh.

"Cho mượn cây đàn của cậu chút." Thẩm Trạc cúi người nói với một nam sinh vừa chơi guitar lúc nãy.

Sân vận động hôm nay đông nghịt người, còn có cả sinh viên năm hai từ các khoa khác. Lúc thấy Thẩm Trạc đứng giữa sân, mấy tiếng trầm trồ lập tức vang lên từ trong đám đông.

"Ôi đệt, ai vậy trời? Trước giờ chưa từng thấy Kinh Đô có trai đẹp thế này luôn á?"

"Ảnh là sinh viên năm tư khoa Máy tính đó, nhìn là biết cậu không theo dõi tường trường hay mấy bài viết trên trang chính rồi. Người ta sắp thành gương mặt đại diện của viện Máy tính trường Kinh rồi còn gì."

Trường Kinh Đô diện tích đứng đầu cả nước, căn-tin và giảng đường nhiều không đếm xuể. Nếu không cùng chuyên ngành thì gần như chẳng có cơ hội chạm mặt nhau.

Ví như Sơ Vũ năm nhất, suốt ngày chỉ quanh quẩn giữa giảng đường và ký túc xá, một năm trời chưa từng đụng mặt Thẩm Trạc lấy một lần.

Hồi năm ba Thẩm Trạc đi thực tập ở doanh nghiệp, rất ít khi có mặt ở trường, thành ra người chỉ đi đi về về hai điểm cố định như Sơ Vũ cũng chưa từng gặp qua anh.

Âm thanh huyên náo trong đám đông bỗng chốc ngừng bặt khi Thẩm Trạc thử tiếng đàn. Không biết anh kiếm đâu ra một chiếc ghế, cứ thế ung dung ngồi xuống, đầu ngón tay khẽ gảy vài lần trên dây đàn.

Đúng là con cưng của tạo hóa, trong đầu Sơ Vũ vụt lên suy nghĩ đó.

Nếu mỗi người đều là một tác phẩm của Đấng sáng tạo, thì từ gương mặt đến tài năng, Thẩm Trạc chắc chắn là một kiệt tác được ưu ái nhất.

Thẩm Trạc ngồi giữa khoảng sân trống được người vây quanh, khẽ hắng giọng, ngón tay nhẹ nhàng chuyển động, giai điệu chậm rãi tuôn ra từ cây guitar.

Anh lẩm nhẩm hát nhẹ phần dạo đầu.

"Midnight whispers softly,(Lời thì thầm lúc nửa đêm nhẹ khẽ vang)
Stars above they glow,(Tinh tú sáng rực trên trời cao)
Heartbeats in the silence,(Nhịp tim ngân trong yên lặng)
In the night we float." (Trong đêm lặng trôi theo dòng cảm xúc)

...

Anh khe khẽ ngân nga, bài này vốn là bản gốc nữ hát, giai điệu mang sắc thái dây dưa, nhưng qua chất giọng trong trẻo lạnh nhạt của anh lại mang đến một dư vị rất khác, như lời thủ thỉ khẽ khàng giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Phát âm tiếng Anh của Thẩm Trạc rất chuẩn, khiến giọng anh càng thêm trầm thấp quyến rũ, len lỏi vào trong từng nhịp nhạc, như có ma lực hút hồn.

Giữa đêm hè rực rỡ đầy sao, một chàng trai ôm đàn guitar ngồi hát, Sơ Vũ không tự chủ được lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc ấy.

Nếu phải miêu tả cảm giác khi nghe Thẩm Trạc hát, thì đó chính là: bầu trời sao rơi xuống, đập thẳng vào đầu cô, vừa mộng mị vừa choáng váng.

Sơ Vũ nghe mà hơi bất ngờ, vô thức khe khẽ hát theo vài câu. Ôn Lê nghe thấy thì liếc mắt sang: "Các cậu ai cũng nghe rồi hả? Chỉ mình tớ là chưa à?"

"Anh cũng chưa nghe bao giờ, mà hay thật." Thịnh Diễm chen vào, tay vẫn giơ điện thoại lên quay hăng say.

"Vài hôm trước lúc sắp ngủ, vô tình bật nghe thử một chút." Sơ Vũ lên tiếng giải thích.

Sân vận động vốn còn rất ồn ào, nhưng đến khi Thẩm Trạc bắt đầu hát, cả không gian chỉ còn lại giọng ca trong vắt, chậm rãi của anh.

Anh hơi cúi người gảy đàn, một chân chống đất, chân kia gác lên thanh ngang bên dưới ghế, bờ vai rộng đẩy căng lớp áo thun, tóc mái rũ trước trán khẽ lay động theo nhịp.

Sơ Vũ cảm thấy khoảnh khắc này chắc chắn sẽ khắc sâu vào tâm trí rất nhiều người có mặt tại đây.

Dù là những năm tháng cấp ba áp lực và căng thẳng, hay khi bước vào ngôi trường Đại học Kinh Đô đầy học thuật này, thì anh chính là biểu tượng đẹp đẽ và lãng mạn nhất của một thời thanh xuân rực rỡ.

Thẩm Trạc xuất hiện như nắng hạ, như sao đêm, sáng chói đến không thể rời mắt, ngôi sao ấy chiếu rọi mãi không tắt.

Vì vậy, khi tiếng hát và âm thanh guitar vừa dứt, cả sân vận động còn chưa kịp phản ứng lại. Đến lúc đám đông bắt đầu hò hét "hát thêm một bài nữa" thì người trong cuộc đã sải bước rời khỏi chỗ từ lúc nào.

Sơ Vũ ngơ ngác nhìn người vừa ngồi xuống cạnh mình, vẫn chưa hoàn hồn.

Không ngờ một người bình thường mắng người độc miệng như vậy, mà khi hát lại dịu dàng đến thế. Cô còn đang định nhập hội hò reo cổ vũ cho anh hát thêm thì đã bị một ánh mắt sắc như dao quét qua.

Lập tức hóa thân thành chim cút ngoan ngoãn, cô giơ ngón cái: "Siêu hay luôn á!"

"Cũng tàm tạm, phát huy đúng phong độ." Thẩm Trạc nhàn nhạt đáp, quay mặt đi nhưng khóe môi khẽ cong lên một chút.

Sơ Vũ không nhìn thấy, chỉ cảm thấy người này đúng là tự luyến hết thuốc chữa.

Nhờ màn trình diễn vừa rồi mà không khí đêm nay còn sôi nổi hơn mấy hôm trước. Đến khi kết thúc thì đã hơn mười giờ tối.

Tan cuộc, Ôn Lê và Thịnh Diễm về nhà cùng nhau, tiếp tục màn kịch anh em tình thương mến thương giả tạo, ngoài cổng trường còn có tài xế nhà Thịnh Diễm đến đón.

Sơ Vũ thì hơi lưỡng lự, chuyện lần trước xảy ra ở khu Đại học vẫn còn in sâu trong đầu cô. Cô nghĩ chắc bám theo sau Thẩm Trạc là được.

Nhưng lúc quay đầu lại thì thấy anh đang bị mấy cô gái vây quanh, nhìn tình hình chắc đang xin số điện thoại.

Cô đứng trong bóng tối, lưỡng lự mãi không biết đứng đợi ở đây có bị xem là cố tình hay không, sợ bị Thẩm Trạc hiểu lầm.

"Em còn chưa đi à?" Một giọng nói bất chợt vang lên.

Sơ Vũ ngẩng đầu, phát hiện người đang đứng trước mặt mình lại là Giang Ký Bạch. Anh ta cúi đầu nhìn cô: "Nghe nói em chuyển khỏi ký túc xá rồi, tại sao vậy?"

"Không có gì đâu."

"Nếu là vì chuyện của Lâm Chu Chu, thì em không cần phải làm quá như vậy. Anh với cô ấy không có gì, em cứ chuyển về ở đi, tan học buổi tối không an toàn đâu."

Sơ Vũ lập tức ngắt lời anh ta: "Tôi chuyển là vì lịch sinh hoạt cá nhân, không liên quan đến ai cả, anh nghĩ nhiều rồi."

Cô cảm thấy Giang Ký Bạch bây giờ đã định vị sai mối quan hệ giữa hai người. Bọn họ là chia tay rồi, không phải giận nhau hay chiến tranh lạnh gì cả.

Giang Ký Bạch thoáng nghẹn họng. Anh ta cứ nghĩ Sơ Vũ chuyển đi vì ghen hoặc giận dỗi, việc chia tay chỉ là hành động bốc đồng vì không thoải mái nhất thời.

Dù gì thì con gái vẫn hay miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

"Em ở đâu, anh đưa em về." Anh ta lại lên tiếng, tay đã định tự nhiên cầm lấy túi của Sơ Vũ.

Sơ Vũ vội đưa tay ra sau lưng, không muốn để anh ta lấy mất túi của mình. Giang Ký Bạch sững lại vì hành động né tránh ấy.

Hai người cứ đứng nguyên tại chỗ, không khí thoáng chốc trở nên lúng túng.

"Không cần anh đưa đâu, tôi đang đợi người." Sơ Vũ vội mở miệng, chỉ muốn nhanh chóng đuổi anh ta đi.

"Đừng nói dối." Giang Ký Bạch khẽ cười bất đắc dĩ, "Em nghĩ anh không hiểu em sao? Về khoản giao tiếp thì ngoài Ôn Lê ra em còn bạn bè nào để cùng đi ăn về chung nữa?"

Bỗng một tiếng cười khẩy lạnh lùng vang lên từ phía sau: "Cô ấy đang đợi tôi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Hình như bạn cùng nhà là người mẫu nam Chương 2: Chương 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu Chương 3: Chương 3: Bám theo Chương 4: Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng Chương 5: Chương 5: Lấy thân báo đáp Chương 6: Chương 6: Học thuật Đát Kỷ Chương 7: Chương 7: Anh Thẩm, anh còn giận không vậy? Chương 8: Chương 8: Chứng khát da Chương 9: Chương 9: Chúng ta chia tay đi Chương 10: Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao Chương 11: Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa Chương 12: Chương 12: Em có ngủ hay không? Chương 13: Chương 13: Trai bao chạy KPI Chương 14: Chương 14: Trinh tiết của Thẩm công chúa Chương 15: Chương 15: Nhiều lúc cậu như khúc gỗ á! Chương 16: Chương 16: Một trăm cách đùa giỡn đàn ông Chương 17: Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh Chương 18: Chương 18: Sao em lại ở đây? Chương 19: Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả Chương 20: Chương 20: Không giữ nữ đức Chương 21: Chương 21: Tôi không muốn thích anh nữa Chương 22: Chương 22: Sống dở chết dở Chương 23: Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Chương 24: Chương 24: Còn không đi à? Chương 25: Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động Chương 26: Chương 26: Đang đợi tôi Chương 27: Chương 27: Chúng tôi sẽ đi cùng nhau Chương 28: Chương 28: Bế công chúa Chương 29: Chương 29: Anh có bạn gái chưa? Chương 30: Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương Chương 31: Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy? Chương 32: Chương 32: Lần rung động gần nhất Chương 33: Chương 33: Hôn người khác giới Chương 34: Chương 34: Cứng quá Chương 35: Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh Chương 36: Chương 36: Nhịp tim rối loạn Chương 37: Chương 37: Té ngã Chương 38: Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt Chương 39: Chương 39: Anh ơi, nhìn nè Chương 40: Chương 40: Chơi cũng khá táo bạo Chương 41: Chương 41: Trông có vẻ rất giỏi Chương 42: Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc Chương 43: Chương 43: Bạn gái Chương 44: Chương 44: Thừa nhận là em rồi Chương 45: Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng Chương 46: Chương 46: Lao thẳng vào lòng Chương 47: Chương 47: Đi với tôi Chương 48: Chương 48: Em đi dỗ cậu ta đi Chương 49: Chương 49: Vợ anh đó Chương 50: Chương 50: Thẩm Trạc không làm chuyện tử tế Chương 51: Chương 51: Yêu thầm tôi à? Chương 52: Chương 52: Để tôi bế em Chương 53: Chương 53: Bạn trai Chương 54: Chương 54: Ôm em một cái đi Chương 55: Chương 55: Bạn gái tới kiểm tra à? Chương 56: Chương 56: Em đang nghĩ gì vậy? Chương 57: Chương 57: Vẫn chưa có ý định ở bên nhau Chương 58: Chương 58: Anh ăn tối chưa? Chương 59: Chương 59: Sơ Tự Chương 60: Chương 60: Đánh nhau Chương 61: Chương 61: Để em giúp anh Chương 62: Chương 62: Không thoải mái Chương 63: Chương 63: Còn lạnh không? Chương 64: Chương 64: Anh ruột của em, Sơ Tự Chương 65: Chương 65: Tuyệt đối không có chuyện đó Chương 66: Chương 66: Xài của anh Chương 67: Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em? Chương 68: Chương 68: Không rời nổi anh Chương 69: Chương 69: Vượt xa anh ta Chương 70: Chương 70: Chú ý an toàn Chương 71: Chương 71: Giấu người trong phòng Chương 72: Chương 72: Chẳng lẽ còn mang em đi bán? Chương 73: Chương 73: Cân nhắc cho anh một danh phận Chương 74: Chương 74: Muốn hôn môi Chương 75: Chương 75: Nụ hôn đầu tiên Chương 76: Chương 76: Em đang nhìn chỗ nào thế? Chương 77: Chương 77: Hôn thêm một lát Chương 78: Chương 78: Tình yêu không phải bí mật Chương 79: Chương 79: Anh thì lớn Chương 80: Chương 80: Bởi vì khi nãy không hôn em? Chương 81: Chương 81: Đúng không chú Thẩm? Chương 82: Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à? Chương 83: Chương 83: Rửa lại cái đầu đi Chương 84: Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy Chương 85: Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy? Chương 86: Chương 86: Bé cưng, sẽ xảy ra chuyện đấy Chương 87: Chương 87: Sweetheart Chương 88: Chương 88: Thật ra có một cái Chương 89: Chương 89: Còn chưa từng theo đuổi anh Chương 90: Chương 90: Phát nhầm vào tai nghe của bạn cùng phòng thì phải làm sao? Chương 91: Chương 91: Sao em lại háo sắc quá vậy? Chương 92: Chương 92: Chúng ta cùng xem Chương 93: Chương 93: Ngủ ngon nhé bảo bối Chương 94: Chương 94: Em nghe cô ấy Chương 95: Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ Chương 96: Chương 96: Con đang theo đuổi Chương 97: Chương 97: Bồi thường Chương 98: Chương 98: Ý em là anh không yêu em? Chương 99: Chương 99: Công thức tính Chương 100: Chương 100: Tiểu Ngư mở cửa Chương 101: Chương 101: Cùng chung chăn gối Chương 102: Chương 102: Cô Sơ Chương 103: Chương 103: Em đâu phải miếng sưởi tay Chương 104: Chương 104: Bảo bối, nói dừng lúc nào cũng được Chương 105: Chương 105: Chỗ nào cũng phải hôn Chương 106: Chương 106: Anh trai, chị dâu Chương 107: Chương 107: Gặp cô giáo Chương 108: Chương 108: Một đêm tám lần Chương 109: Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài? Chương 110: Chương 110: Có phải anh chưa mua cái kia không? Chương 111: Chương 111: Nụ hôn lúc chia tay Chương 112: Chương 112: Ai đẹp trai hơn? Chương 113: Chương 113: Mèo Chương 114: Chương 114: Tóc trắng ngông cuồng Chương 115: Chương 115: Dễ phạm tội Chương 116: Chương 116: Đồ ngốc Chương 117: Chương 117: Vinh hạnh của anh, công chúa Chương 118: Chương 118: Thiếu niên bất lương Chương 119: Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa Chương 120: Chương 120: Cậu ta đánh cả anh trai em đấy Chương 121: Chương 121: Châm ngòi ly gián Chương 122: Chương 122: Ngoạ Long Phượng Sồ Chương 123: Chương 123: Cảnh báo cấp cao nhất Chương 124: Chương 124: Kẻ ngốc nghếch đáng yêu Chương 125: Chương 125: Bộ đồ đó Chương 126: Chương 126: Anh cười cái được không? Chương 127: Chương 127: Anh thấy dễ thương mà Chương 128: Chương 128: Em biết anh là ai không? Chương 129: Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu Chương 130: Chương 130: Bí kíp theo đuổi người yêu Chương 131: Chương 131: Cảm giác rất tốt Chương 132: Chương 132: Vinh quang Chương 133: Chương 133: Dũng khí đối diện Chương 134: Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi Chương 135: Chương 135: Về rồi tính sổ với em Chương 136: Chương 136: Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay Chương 137: Chương 137: Nói năng linh tinh Chương 138: Chương 138: Có người yêu là mất nhân tính Chương 139: Chương 139: Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ Chương 140: Chương 140: Giúp anh tắm Chương 141: Chương 141: Vững như bàn thạch Chương 142: Chương 142: Lộ tẩy Chương 143: Chương 143: Ghen bậy ghen bạ Chương 144: Chương 144: Xin anh cho em ăn một miếng Chương 145: Chương 145: Tự do Chương 146: Chương 146: Xin lỗi Chương 147: Chương 147: Văn học 'giao mạng' Chương 148: Chương 148: Mùa hè của anh Chương 149: Chương 149: Bơi lội Chương 150: Chương 150: Có lạnh không? Chương 151: Chương 151: Không quen anh trai ruột luôn à? Chương 152: Chương 152: Chó đưa cậu ta, còn mèo thì em nuôi Chương 153: Chương 153: Dạo này có nhớ anh không? Chương 154: Chương 154: Tin rồi Chương 155: Chương 155: Nụ hôn trong bếp Chương 156: Chương 156: Nhớ anh lắm rồi Chương 157: Chương 157: Chỉ được phép nghĩ đến anh thôi Chương 158: Chương 158: Em đang đùa với lửa à? Chương 159: Chương 159: Trạc Chi Vũ Chương 160: Chương 160: Hoạ huyết quang Chương 161: Chương 161: Anh đâu có ngủ Chương 162: Chương 162: Yêu là chịu thua thiệt Chương 163: Chương 163: Eo chưa hỏng Chương 164: Chương 164: Thẩm Nhất Nhất Chương 165: Chương 165: Chỗ này không phải thận chứ? Chương 166: Chương 166: Thực phẩm chức năng gì đây? Chương 167: Chương 167: Thế này có là bình thường không? Chương 168: Chương 168: Trạc Chi Vũ Chương 169: Chương 169: Ngoại truyện 1: Ký tên là Z Chương 170: Chương 170: Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Ký Bạch Chương 171: Chương 171: Ngoại truyện 3: Cầu hôn Chương 172: Chương 172: Ngoại truyện 4: Món quà đến muộn Chương 173: Chương 173: Ngoại truyện 5: Anh tin em Chương 174: Chương 174: Ngoại truyện 6: Tân hôn vui vẻ Chương 175: Chương 175: Ngoại truyện 7: Ôn - Thịnh Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 8: Ôn - Thịnh Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 9: Chắc không phải là thầm thương trộm nhớ tôi đấy chứ? Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 10: Thề sống thề chết bảo vệ nụ hôn đầu Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé Chương 181: Chương 181: Ngoại truyện 13: Để cậu trong tim Chương 182: Chương 182: Ngoại truyện 14: Mệnh ông anh già đỏ thật đấy Chương 183: Chương 183: Ngoại truyện 15: Cậu là đồ ngốc Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 16: Sinh viên trao đổi Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi? Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 19: Chẳng phải đây là điều cậu muốn ngay từ đầu sao? Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện 20: Cho tôi nếm thử Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện 21: Kết cục của anh trai chị dâu