Chương 255
Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi

Chương 255: Kết thúc Ác Mộng

Nephis mệt mỏi nhìn cậu chăm chú, cố gắng hiểu ý nghĩa của lời nói đó.

Sự rạng rỡ đã biến mất khỏi bên dưới làn da cô, và thay vào đó, những ngọn lửa trắng lại đã xuất hiện, yếu ớt l**m láp những vết thương của cô. Nhưng mà, sức mạnh của chúng gần như đã tiêu tan: thay vì chữa lành, chúng chỉ có thể khiến những vết thương ngưng chảy máu để giúp Ngôi Sao Thay Đổi không chết ngay bây giờ.

Vài giây sau đó, cô mở miệng, để máu chảy ra khỏi môi, và nói bằng giọng trầm thấp, gần như không thể nghe được:

"Cậu...đang nói gì vậy?"

Sunny cáu gắt:

"Đừng đóng kịch nữa. Đúng là cô đã trình diễn rất ngoạn ngục. Nhưng đừng quên ai là người đã dạy cô cách nói dối. Cô thật sự cho rằng sẽ có thể lừa được tôi?"

Cô yên lặng một lúc, rồi thì thầm:

"Tôi không...hiểu."

Cậu nhìn cô và hỏi, giọng nói đã run rẩy vì giận dữ:

"Tại sao cô làm vậy? Tại sao?"

Nephis chớp mắt và hô hấp run rẩy, nhưng không nói gì, chỉ nhìn cậu với vẻ đau đớn và mơ hồ.

Nhận ra cô ta sẽ không trả lời, Sunny phun ra:

"Tại sao cô cố ý thua?!"

Cô ngập ngừng một lúc, rồi nói khẽ:

"...Tôi không."

Một nụ cười đắng chát hiện lên môi Sunny. Lắc đầu, cậu nói:

"Cô biết không, cô suýt làm được rồi đó. Tôi suýt nữa đã tin! Nhưng sau khi mọi thứ đã xong và tôi có thể suy nghĩ rõ ràng, vài thứ thật sự không hợp lý. Chúng không hợp lý chút nào cả! Cho dù tôi nhìn nó như thế nào, thì vẫn có cảm giác sai."

Tòa Tháp lung lay, nhấn chìm giọng nói của họ với âm thanh đá vỡ. Không hề để ý đến nó, Sunny tiếp tục:

"Trước tiên! Tôi biết chắc chắn là cô bằng cách nào đó có thể dùng một lúc hai thứ cường hóa. Cô đã làm vậy khi chiến đấu với Gunlaug. Một để cường hóa kiếm, còn lại là cường hóa cơ thể. Tôi rất hiếm khi quên gì đó, nên làm sao tôi có thể không nhớ điểm đó? Khi cô bị thương nặng trong trận chiến đó, cô đã gọi lại những ngọn lửa từ kiếm và đã có thể cùng lúc cường hóa bản thân và chữa trị vết thương. Vậy mà, cô lại chỉ dùng một thứ khi chiến đấu với tôi. Buồn cười, phải không?"

Nephis nhìn cậu chăm chú, không nói gì. Rồi, cô lên tiếng:

"Sức mạnh của tôi đã kiệt sức..."

Sunny phun ra.

"Có lẽ tôi đã tin tưởng điểm đó, nếu không phải vì những sai lầm khác của cô. Lúc ở trên đỉnh Tòa Tháp, cô có cơ hội cắt đứt tay tôi, chấm dứt trận chiến ngay lúc đó. Đó là hành động tốt nhất, là đòn tấn công nhanh chóng và hiệu quả nhất cô có thể thực hiện. Nhưng thay vì vậy, cô chọn biện pháp kém lợi thế hơn và nhắm vào đầu tôi, đánh bằng thân kiếm."

Một biểu hiện nghiệt ngã trên mặt cậu.

"Người khác có lẽ đã làm ra lựa chọn đó, nhưng không phải cô. Không phải Ngôi Sao Thay Đổi, kiếm thánh. Nguyên nhân duy nhất cô bỏ qua cơ hội vàng đó là vì cô chưa từng thật sự muốn chiến thắng. Phải không?"

Cậu ngước lên và nhăn mặt, cơn đau đánh vào tâm trí cậu như một đại dương phẫn nộ.

"...Và cuối cùng, tại sao cô lại ngồi ở đó trên đỉnh tòa tháp, chờ đợi tôi đến? Nếu cô muốn trốn thoát, thì cô đã có thể đi đến Cổng Dịch Chuyển ngay khi cô nhận ra Vật Dẫn Linh Hồn là gì, thậm chí không cho tôi cơ hội cứu bản thân. Nhưng cô đã không làm vậy. Cô chỉ yên lặng ngồi đó và chờ đợi, bỏ qua cơ hội để đến Cổng Dịch Chuyển trước. Vậy nên...tại sao?"

Cậu nhìn cô và hét lên, sự đau đớn rốt cuộc đã tìm đường đến giọng nói:

"Mắc cái quái gì mà cô lại giả vờ chiến đấu hết sức với tôi trong khi có ý định thua ngay từ ban đầu?!"

Nephis nhìn cậu chăm chú một lúc, gương mặt cô tái nhợt và không thể đọc nổi.

Rồi cô thở dài và dời ánh mắt đi.

Sau một lúc, cô nói khẽ:

"Có lẽ là vì tôi cũng xa nhà."

Sunny nhìn cô và giây, rồi gầm gừ.

"Cái gì? Có nghĩa là cái quái gì chứ?"

Ngôi Sao Thay Đổi quay đầu và bình tĩnh nhìn cậu, rồi mỉm cười.

"Được rồi, Sunny. Cậu bắt được tôi rồi. Giờ thì đi đi. Tòa tháp này sẽ không cầm cự được lâu nữa."

Trong lúc cô nói vậy, những ngọn lửa trắng chảy ra từ những vết thương đột nhiên lóe sáng mạnh mẽ và chói lòa hơn nhiều. Những vết thương của cô lại bắt đầu tự chữa trị, không nhanh như trong quá khứ, nhưng vẫn với tốc độ đáng kể. Mắt cô sáng lên sự rực rỡ đáng sợ.

Cậu nghiến răng.

"Đi cái chó má gì! Tôi không đi đâu cả trước khi cô cho tôi câu trả lời."

Nephis mệt mỏi nhún vai, nhìn vào mắt cậu.

"Cậu muốn biết việc gì?"

Sunny nắm chặt tay.

"Tại sao lại chiến đấu với tôi nếu cô muốn để tôi thắng ngay từ đầu?"

Cô thở dài. Trong lúc cậu nhìn cô với sự ngọn lửa mãnh liệt, Neph nói:

"Không phải rõ ràng sao? Vì nếu tôi không làm vậy, cậu sẽ không đi."

Quay đi, cô ngưng một chút, rồi nói tiếp:

"Người ta...người ta thường là độc ác hoặc là tốt bụng. Nhưng không phải cậu. Cậu có thể là cả hai, tùy thuộc vào tình huống. Hoặc là tàn nhẫn hoặc là trắc ẩn. Hoặc là độc ác hoặc là tốt bụng. Nên đó là việc tôi đã làm. Tôi tạo ra một tình huống mà sẽ cho phép cậu tàn nhẫn và độc ác. Để bỏ tôi lại phía sau mà không phải từ bi."

Sunny nhìn cô chăm chú, hai nắm đấm cậu run rẩy.

"Nhưng tại sao? Tại sao lại hi sinh bản thân để cứu tôi? Chuyện gì xảy ra với cái mục tiêu chết tiệt của cô?! Chẳng phải cô đã nói với tôi là cô sẽ hi sinh mọi thứ, mọi người, để đạt được nó?!"

Nephis nhìn cậu và mỉm cười cay đắng.

"Tại sao? Cậu là người duy nhất được phép tiến bộ và thay đổi? Tôi không thể cũng đã thay đổi đã hả Sunny?"

Cô quay đi và mệt mỏi nói, giọng nói đầy sức nặng vô hình nhưng nghiền ép:

"...Đúng. Tôi đã từng nói vậy. Nhưng nói và làm là hai chuyện khác nhau, Sunny. Khi mọi thứ bắt đầu...khi tất cả những người đó chết vì việc tôi đã làm...khi tôi chịu thất bại sau thất bại...nó khó hơn nhiều so với tôi có thể tưởng tưởng. Nó rất...kinh tởm."

Cậu lắc đầu như bị sốc.

"Vậy...chỉ vậy thôi? Cô sẽ chỉ bỏ cuộc? Sau mọi thứ chết tiệt đó, cô chỉ quyết định là nó quá mức đối với cô?"

Ngôi Sao Thay Đổi yên lặng một lúc, rồi chậm rãi lắc đầu.

"...Cậu thật sự không hiểu tôi chút nào cả, phải không hả Sunny?"

Đối diện cậu, cô nhếch mép.

"Bỏ cuộc? Không, tôi không có bỏ cuộc. Tôi không từ bỏ mục tiêu của mình. Tôi chỉ nhận ra bản thân đã không đủ tham vọng."

Những ngọn lửa trắng trong mắt trở nên sáng hơn, Nephis nói:

"Tôi sẽ tiêu diệt Ma Pháp, và tất cả những kẻ dám cản đường tôi. Tôi sẽ hoàn thành mọi thứ tôi muốn. Nhưng tôi cũng sẽ làm theo cách tôi muốn. Tôi sẽ làm nó theo cách mà phù hợp khát vọng của tôi, không thỏa hiệp gì cả. Không hi sinh nguyên tắc đúng sai của tôi."

Được ánh sáng trắng rực rỡ kia thắp sáng, gương mặt tái nhợt, đẫm máu của cô trông như gương mặt một con ác ma.

"Thao túng tất cả những người đó, gây ra cái chết của họ? Tôi sẽ làm lại đúng như vậy. Tôi sẽ giết nhiều hơn nữa nếu cần phải làm vậy. Đó là vì việc đó là công bằng và đúng. Tôi cho họ cơ hội tự cứu mình, hoặc là chết khi chiến đấu chống lại Ma Pháp. Không có biện pháp tốt hơn."

Trong một lúc, mắt cô như cháy lên với sự khát vọng. Nhưng rồi, biểu hiện cô đột nhiên thay đổi. Cúi xuống, Nephis nói thêm bằng giọng khe khẽ:

"...Nhưng bỏ cậu lại ở đây là độc ác, là sai trái. Nó sẽ khiến tôi cảm thấy đắng chát trong miệng mình. Cũng như để lại một cô gái mù bất lực chết trong cô độc cũng sẽ như vậy. Tôi sẽ không làm vậy. Nếu làm vậy, tôi sẽ không hơn gì những kẻ tôi muốn tiêu diệt. Đạt được mục tiêu thì có nghĩa gì, nếu trong quá trình đó, tôi trở thành cùng thứ với những kẻ mà tôi căm ghét?"

Cô đâm xuyên cậu với một ánh mắt rực cháy và nói:

"Không, Sunny. Mục tiêu của tôi chưa từng thay đổi. Chỉ là đến đó bằng một con đường sai thì còn tệ hơn là không đến được nữa. Nhưng tại sao cậu lại quan tâm chứ? Chẳng phải cậu nghĩ đó là điên khùng? Chẳng phải cậu nghĩ tôi độc ác và đáng khinh? Vậy nên đi đi! Tại sao cậu lại chần chừ?!"

Sunny nhìn cô chăm chú, lông mày nhíu chặt lại. Cuối cùng, cậu hỏi:

"Tôi chần chừ vì cô, đồ ngu. Còn cô thì sao?"

Nephis mỉm cười.

"Tôi thì sao chứ? Cậu nghĩ tôi sẽ chết ở đây, ở trong tòa tháp này? Không. Tôi sẽ...tôi sẽ ổn. Tôi sẽ thoát ra và sống sót, bằng cách nào đó. Tôi sẽ tìm cách khác để rời khỏi. Cho dù có phải mất bao lâu, tôi sẽ tìm được. Không gì có thể ngăn được tôi. Cậu biết là nó sẽ không thể..."

Cậu nhìn cô chằm chằm một lúc, rồi liếc sang Cổng Dịch Chuyển lấp lánh.

Những vết nứt chạy qua ban công đá đã gần đến vòng tròn kí tự, đe dọa hủy diệt chúng.

...Cứu rỗi đã ở quá gần.

Cậu gần như có thể nếm được nó.

Quay khỏi cái bệ, Sunny lắc đầu.

"Đó là kế hoạch tệ hại. Cô muốn đi trong Cõi Mộng, chiến đấu với đám Sinh Vật Ác Mộng phải không? Được thôi. Chúng ta làm cùng nhau. Chúng ta có thể thử đi xuyên Dãy Núi Rỗng và đến Thành Trì nhân loại ở bên kia. Và đó chỉ là phía nam. Chúng ta còn có thể thử phía bắc, đông, và tây, tìm kiếm một Cổng Dịch Chuyển chưa ai chiếm lấy. Hai người chúng ta, cùng nhau...tốt hơn là một mình. Phải không?"

Cô chần chừ một lúc lâu, rồi nhắm mắt và chậm rãi lắc đầu. Khi cô lên tiếng, giọng nói cô mệt mỏi và đăm chiêu:

"...Không. Tôi không thể. Tôi không thể để cậu ở lại, Sunny. Đi đi! Đi và gặp em gái cậu. Ít nhất thì có thứ đang đợi cậu ở thế giới thực. Tất cả chờ đợi tôi là trống rỗng, đổ máu, và những ngôi mộ. Nếu tôi trở lại, thì thứ mà đã xảy ra với Lâu Đài Tươi Sáng sẽ tái diễn, lặp đi lặp lại, đến khi không còn gì khác. Nên trong lúc còn có thể, đi đi."

Kí tự của Cổng Dịch Chuyển nháy nháy, như thể chuẩn bị biến mất.

Cậu nghiến răng.

"...Không."

Nephis mở to mắt và nhìn cậu, một cảm giác khổ sở xuất hiện trên mặt cô.

"Để tôi lại đi, Sunny. Làm ơn đi mà. Đi đi."

Cậu bướng bỉnh lắc đầu.

"Tôi không muốn."

Ngôi Sao Thay Đổi yên lặng một lúc, rồi nhìn cậu với vẻ mặt đau đớn. Rồi cô nói, khiến thế giới cậu tan vỡ:

"Đi đi...Lạc Khỏi Ánh Sáng."

Mắt cậu mở to.

Từ sâu trong linh hồn, có gì đó di chuyển và trỗi dậy từ cơn ngủ say, thắng lợi. Không thể phá vỡ, trường tồn, không thể kháng cự. Hoàn toàn, hoàn hảo và ngọt ngào.

...Trước khi Sunny biết cậu đang làm gì, tay cậu bắn về phía trước, lưỡi dao ma quái của Mảnh Vỡ Ánh Trăng xuất hiện trong nó.

"Ngừng."

Tay cậu đông cứng, mũi thanh stiletto chỉ cách mắt Neph vài centimet.

Run rẩy, cậu nhìn cánh tay mình và ra lệnh cho nó đi về phía trước.

Nhưng nó không. Nó không hề di chuyển. Như thể cánh tay đó không còn thuộc về cậu nữa.

Trong lúc sự sợ hãi sâu đậm nhấn chìm tim cậu, Sunny di chuyển ánh mắt và nhìn Nephis, mắt cậu trợn to vì sốc.

'Làm...làm sao..."

Một nụ cười buồn bã hiện lên môi cô.

"Làm sao tôi biết? ...Cassie đã nói tôi biết."

Neph thở dài và nhìn đi hướng khác.

"Cô ấy là người đầu tiên hiểu được ý nghĩa của tiên tri đó. Cô ấy biết hai người chúng ta sẽ phải chiến đấu với nhau, và tôi sẽ thua. Thậm chí có lẽ là chết. Cô ấy chỉ không biết bằng cách nào, khi nào, và tại sao. Nên Cassie đã nói tôi biết bí mật của cậu, hi vọng rằng nó sẽ có thể cứu mạng tôi vào ngày nào đó. Nhưng tôi...tôi đã hi vọng bản thân sẽ không bao giờ phải dùng nó."

Sunny nhìn cô chằm chằm, quá choáng váng để có thể nói ra gì. Cô mỉm cười buồn bã.

"Vậy thì. Tôi đoán...tôi đoán đây là lời tạm biệt. Chă...tôi hi vọng cậu sẽ chăm sóc bản thân, Sunny. Giờ thì, đi đi. Thoát khỏi nơi này trước khi quá muộn.''

Mặc dù Sunny không làm gì, cơ thể cậu tự di chuyển. Đứng dậy, cậu quay người và đi về phía cái vòng tỏa sáng của Cổng Dịch Chuyển.

Bước, bước. Lại một bước.

'Ngừng. Ngừng lại!'

Nhưng cơ thể cậu không nghe lời. Nó chỉ tiếp tục di chuyển về phía trước, hờ hững trước mệnh lệnh của cậu. Một sự đau đơn đần độn lắng vào đâu đó trong trung tâm tim cậu.

'Ngừng lại!'

Không có gì cậu có thể làm. Cậu là một cái bóng nhiệm màu bị ràng buộc với một chủ nhân; khi chủ nhân ra lệnh, cậu không có lựa chọn mà phải tuân theo.

Sunny chậm rãi bước vào bậc thềm và đi đến vòng kí tự, rồi vượt qua vòng sắt mà không chậm lại. Ngay khi cậu làm vậy, những kí tự tỏa ra ánh sáng mãnh liệt.

Cơ thể cậu cũng bắt đầu phát sáng.

'Không! Tôi từ chối!'

Ánh sáng hư ảo kia trở nên sáng và sáng hơn, đến khi khó có thể phân biệt dáng người ở chính giữa.

'Không!'

...Và rồi, đột nhiên, nó biến mất, chỉ để lại sự trống rỗng.

Sunny đã biến mất, cuối cùng cũng tự do khỏi con ác mộng dài dằng dặc và gian nan này. Chuyển đi trở về thực tế mà đã mất cậu hơn một năm bây giờ đã kết thúc.

Cậu đã còn sống mà thoát ra.

Chỉ vài giây sau khi cậu biến mất trong ánh sáng, vết nứt trên đá chạm đến vòng tròn kí tự và phá vỡ nó.

Ánh sáng của Cổng Dịch Chuyển trở nên không ổn định và nhanh chóng tiêu tan.

Cùng lúc, mặt trời nhân tạo của Bờ Biển Bị Lãng Quên cháy lên lần cuối với một đợt bùng nổ ánh sáng chói lòa, mãnh liệt, và rồi dập tắt.

...Để lại một mình trong tòa tháp đang sụp đổ với không còn ánh sáng để thắp sáng cô, bóng người vỡ nát, tàn tạ của Ngôi Sao Thay Đổi bị bóng tối nuốt lấy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (255)
Chương 1: Chương 1: Lưu đày Chương 2: Chương 2: Giấc mơ của thợ săn Chương 3: Chương 3: Những vị khách không mời Chương 4: Chương 4: Đuổi bắt Chương 5: Chương 5: Lương tâm trong sạch Chương 6: Chương 6: Tranh giành địa bàn Chương 7: Chương 7: Thánh Đá Chương 8: Chương 8: Đòn kết liễu Chương 9: Chương 9: Kho vũ khí linh hồn Chương 10: Chương 10: Đá sống Chương 11: Chương 11: Tạo ra một con quái vật Chương 12: Chương 12: Phát triển bóng Chương 13: Chương 13: Vật thí nghiệm Chương 14: Chương 14: Tri kỷ Chương 15: Chương 15: Kỉ vật Chương 16: Chương 16: Sinh vật thấp kém Chương 17: Chương 17: Trận chiến giữa các quái vật Chương 18: Chương 18: Giếng tăm tối Chương 19: Chương 19: Giọng nói đến từ bóng tối Chương 20: Chương 20: Nightingale Chương 21: Chương 21: Hợp tác với ác quỷ Chương 22: Chương 22: Bất công tàn nhẫn Chương 23: Chương 23: Hình ảnh phản chiếu Chương 24: Chương 24: Cả nắm mảnh hồn Chương 25: Chương 25: Lại gần lâu đài Chương 26: Chương 26: Nấm mồ hi vọng Chương 27: Chương 27: Bốn tháng trước Chương 28: Chương 28: Bàn tay giúp đỡ Chương 29: Chương 29: Hoang tàn Chương 30: Chương 30: Bữa tiệc trong lúc dịch bệnh Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Từ bỏ mọi hi vọng Chương 33: Chương 33: Vua của ngọn đồi Chương 34: Chương 34: An ủi Chương 35: Chương 35: Sức mạnh của cả tá người Chương 36: Chương 36: Di chuyển trong Thành Phố Hắc Ám Chương 37: Chương 37: Cuối con đường Chương 38: Chương 38: Từ biệt Chương 39: Chương 39: Lâu Đài Tươi Sáng Chương 40: Chương 40: Sống chung Chương 41: Chương 41: Phản chiếu Chương 42: Chương 42: Mọi mắt nhìn tôi Chương 43: Chương 43: Hội ngộ bất ngờ Chương 44: Chương 44: Chuyến Phiêu Lưu Phi Thường Và Những Kì Công Kinh Ngạc Của Anh Hùng Kẻ Mơ Sunless Và Những Nữ Đồng Đội Xinh Đẹp Củ Chương 45: Chương 45: Truyền Nhân đích thực Chương 46: Chương 46: Rắn hoàng kim Chương 47: Chương 47: Ở hậu trường Chương 48: Chương 48: Gunlaug Chương 49: Chương 49: Quyền thách đấu Chương 50: Chương 50: Công lý Chương 51: Chương 51: Quyền lực Chương 52: Chương 52: Toà nhà Bang hội Chương 53: Chương 53: Thu hoạch lần cuối Chương 54: Chương 54: Thợ lặn hắc ám Chương 55: Chương 55: Tổ đội đi săn Chương 56: Chương 56: Săn người Chương 57: Chương 57: Đi và quay lại Chương 58: Chương 58: Ngôi sao dẫn đường Chương 59: Chương 59: Ánh sáng bảy người Chương 60: Chương 60: Những người chiêu mộ đầu tiên Chương 61: Chương 61: Bữa trưa miễn phí Chương 62: Chương 62: Ngọn gió thay đổi Chương 63: Chương 63: Vô hình Chương 64: Chương 64: Hé lộ Chương 65: Chương 65: Tương lai Chương 66: Chương 66: Ranh giới Chương 67: Chương 67: Lạc Khỏi Ánh Sáng Chương 68: Chương 68: Quá khứ Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70: Sức mạnh Chương 71: Chương 71: Ánh sáng và bóng tối Chương 72: Chương 72: Không thể tha thứ Chương 73: Chương 73: Bên ngoài Chương 74: Chương 74: Trở lại tương lai Chương 75: Chương 75: Gặp thần tượng Chương 76: Chương 76: Ràng buộc Chương 77: Chương 77: Chợ Ký Ức Chương 78: Chương 78: Bộ Giáp Đen Chương 79: Chương 79: Điên cuồng mua sắm Chương 80: Chương 80: Gặp lại Chương 81: Chương 81: Thú tội Chương 82: Chương 82: Áo choàng và dao găm Chương 83: Chương 83: Đoàn thám hiểm mất tích Chương 84: Chương 84: Thế hệ mới Chương 85: Chương 85: Điểm gãy Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Giờ ăn tối Chương 88: Chương 88: Học chiêu mới Chương 89: Chương 89: Giá trị của lòng khiêm tốn Chương 90: Chương 90: Bậc Thầy Chiến Đấu Chương 91: Chương 91: Tìm ra rồi! Chương 92: Chương 92: Thử sức mạnh Chương 93: Chương 93: Thiên Đường và Địa Ngục Chương 94: Chương 94: Cửa Hàng Toả Sáng Của Sunny Chương 95: Chương 95: Điểm không thể quay đầu Chương 96: Chương 96: Kẻ bám đuôi Chương 97: Chương 97: Ngọn hải đăng Chương 98: Chương 98: Hầm mộ Chương 99: Chương 99: Xương đau nhức Chương 100: Chương 100: Trận chiến không ngừng Chương 101: Chương 101: Sự can thiệp thần thánh Chương 102: Chương 102: Thử thách tột cùng Chương 103: Chương 103: Cố thủ Chương 104: Chương 104: Treo ở mép vực Chương 105: Chương 105: Đi xuống Chương 106: Chương 106: Chúa Tể Cái Chết Chương 107: Chương 107: Rủi ro và phần thưởng Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109: Chìa khóa bí ẩn Chương 110: Chương 110: Nam Du Ký Chương 111: Chương 111: Thắng lợi Chương 112: Chương 112: Tập ở bãi biển Chương 113: Chương 113: Làm gì đó có ích Chương 114: Chương 114: Trò chuyện quanh đống lửa Chương 115: Chương 115: Cái bóng của quá khứ Chương 116: Chương 116: Trò chơi nói dối Chương 117: Chương 117: Hiệp sĩ và tên hèn Chương 118: Chương 118: Các Kiếm Thánh Chương 119: Chương 119: Cái bóng tạm thời Chương 120: Chương 120: Vô hình Chương 121: Chương 121: Ngầm hiểu Chương 122: Chương 122: Nguồn gốc Chương 123: Chương 123: Khiêu Vũ Bóng Chương 124: Chương 124: Di vật của quá khứ Chương 125: Chương 125: Vậy mày là nhện, thì sao? Chương 126: Chương 126: Thiên đỉnh Chương 127: Chương 127: Dọn sạch tổ nhện Chương 128: Chương 128: Chọn lọc tự nhiên Chương 129: Chương 129: Giàn thiêu Chương 130: Chương 130: Đứng trên vai người khổng lồ Chương 131: Chương 131: Tên ngốc Chương 132: Chương 132: Tương đối an toàn Chương 133: Chương 133: Vượt qua hẻm núi Chương 134: Chương 134: Kẻ đồng hành Chương 135: Chương 135: Trận chiến bấp bênh Chương 136: Chương 136: Người khổng lồ đá Chương 137: Chương 137: Trước cơn bão Chương 138: Chương 138: Đàn Chương 139: Chương 139: Bầy Chương 140: Chương 140: Cậu bé hoa Chương 141: Chương 141: Ex Machina Chương 142: Chương 142: Bức tường hắc ám Chương 143: Chương 143: Vào bão Chương 144: Chương 144: Trận chiến giữa các Titan Chương 145: Chương 145: Cái nhìn của Không rõ Chương 146: Chương 146: Nửa đường Chương 147: Chương 147: Đồ chơi mới Chương 148: Chương 148: Nanh rồng Chương 149: Chương 149: Vùng Chết Chương 150: Chương 150: Nhà hát của những người khổng lồ Chương 151: Chương 151: Chứng cứ không thể chối cã Chương 152: Chương 152: Sương mù Chương 153: Chương 153: Những kẻ sống sót Chương 154: Chương 154: Lời nguyền hắc ám Chương 155: Chương 155: Lời thề bất khuất Chương 156: Chương 156: Ranh giới của Địa Ngục Chương 157: Chương 157: Không nhìn thấy Chương 158: Chương 158: Vô chủ Chương 159: Chương 159: Lãnh Chúa Đầu Tiên Chương 160: Chương 160: Mảnh Vỡ Bình Minh Chương 161: Chương 161: Nguyên nhân thật sự Chương 162: Chương 162: Nhà vô địch ác mộng Chương 163: Chương 163: Sứ giả của Khủng Bố Đỏ Chương 164: Chương 164: Hỗn loạn đẫm máu Chương 165: Chương 165: Cách làm anh hùng Chương 166: Chương 166: Mảnh Vỡ Ánh Trăng Chương 167: Chương 167: Đường đến diệt vong Chương 168: Chương 168: Khởi đầu của kết thúc Chương 169: Chương 169: Việc trước tiên Chương 170: Chương 170: Cái bóng thù hằn Chương 171: Chương 171: Ác Quỷ quen thuộc Chương 172: Chương 172: Phải có ánh sáng Chương 173: Chương 173: Chạm trán Chương 174: Chương 174: Hoá thân của tử vong Chương 175: Chương 175: Chạy Chương 176: Chương 176: Không thể vượt qua Chương 177: Chương 177: Cái Bóng và hắc ám Chương 178: Chương 178: Kén Chương 179: Chương 179: Cứu rỗi Chương 180: Chương 180: Bí mật của đền thờ đổ nát Chương 181: Chương 181: Cửa đen Chương 182: Chương 182: Ác Ma Định Mệnh Chương 183: Chương 183: Mặt Nạ Weaver Chương 184: Chương 184: Lương tâm cắn rứt Chương 185: Chương 185: Việc cuối cùng Chương 186: Chương 186: Bảy vị anh hùng Chương 187: Chương 187: Hi sinh Chương 188: Chương 188: Mảnh ghép cuối cùng Chương 189: Chương 189: Không gì to tát Chương 190: Chương 190: Sát lệnh Chương 191: Chương 191: Phước lành của lửa Chương 192: Chương 192: Ngôi sao cô độc Chương 193: Chương 193: Báo cáo tiến độ Chương 194: Chương 194: Vở kịch bắt đầu Chương 195: Chương 195: Ngày phán xét Chương 196: Chương 196: Mắt bão Chương 197: Chương 197: Nguyên do thoả đáng Chương 198: Chương 198: Thách đấu Chương 199: Chương 199: Bản nhạc thép Chương 200: Chương 200: Trận đấu Chương 201: Chương 201: Sinh vật ánh sáng Chương 202: Chương 202: Bông hoa đỏ Chương 203: Chương 203: Lửa và máu Chương 204: Chương 204: Phản chiếu vặn vẹo Chương 205: Chương 205: Nô lệ của Lãnh Chúa Tươi Sáng Chương 206: Chương 206: Những người thừa kế ngai vàng Chương 207: Chương 207: Hiện trạng Chương 208: Chương 208: Cái bóng hữu dụng Chương 209: Chương 209: Săn cá lớn Chương 210: Chương 210: Con đường máu Chương 211: Chương 211: Giao tranh cuối cùng Chương 212: Chương 212: Ngai ánh sáng Chương 213: Chương 213: Nữ Hầu Chương 214: Chương 214: Nơi giấc mơ có thể đến Chương 215: Chương 215: Ác Ma Bóng Chương 216: Chương 216: Cuối cùng Chương 217: Chương 217: Xiềng xích vô hình Chương 218: Chương 218: Mảnh Vỡ Ánh Sao Chương 219: Chương 219: Rời khỏi Thành Phố Hắc Ám Chương 220: Chương 220: Công hãm Toà Tháp Đỏ (1) Chương 221: Chương 221: Công hãm Toà Tháp Đỏ (2) Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223: Công hãm Toà Tháp Đỏ (4) Chương 224: Chương 224: Công hãm Toà Tháp Đỏ (5) Chương 225: Chương 225: Công hãm Toà Tháp Đỏ (6) Chương 226: Chương 226: Công hãm Toà Tháp Đỏ (7) Chương 227: Chương 227: Công hãm Toà Tháp Đỏ (8) Chương 228: Chương 228: Công hãm Toà Tháp Đỏ (9) Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230: Công hãm Toà Tháp Đỏ (11) Chương 231: Chương 231: Công hãm Toà Tháp Đỏ (12) Chương 232: Chương 232: Công hãm Toà Tháp Đỏ (13) Chương 233: Chương 233: Công hãm Toà Tháp Đỏ (14) Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235: Công hãm Toà Tháp Đỏ (16) Chương 236: Chương 236: Công hãm Toà Tháp Đỏ (17) Chương 237: Chương 237: Công hãm Toà Tháp Đỏ (18) Chương 238: Chương 238: Vào bụng quái vật Chương 239: Chương 239: Kiếm bạc Chương 240: Chương 240: Leo lên Chương 241: Chương 241: Cổng Dịch Chuyển Chương 242: Chương 242: Không ai cả Chương 243: Chương 243: Đám tạp chủng còn lại Chương 244: Chương 244: Cứng hơn, khoẻ hơn, tốt hơn, nhanh hơn Chương 245: Chương 245: Danh dự Chương 246: Chương 246: Một nghìn Chương 247: Chương 247: Khủng Bố Đỏ Thẫm Chương 248: Chương 248: Vật dẫn linh hồn Chương 249: Chương 249: Khổ sở, đau đớn và giận dữ Chương 250: Chương 250: Bóng Tối và Ánh Sáng Chương 251: Chương 251: Huyết thệ Chương 252: Chương 252: Rơi tự do Chương 253: Chương 253: Không thể phá vỡ Chương 254: Chương 254: Định mệnh Chương 255: Chương 255: Kết thúc Ác Mộng