Chương 25
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi

Đêm ấy, Úy Sở Lăng trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng bèn khoác y phục, mang giày vớ vào, rồi một mình đến nhã uyển nơi Bùi Việt đang ở.
Đêm nay không trăng không gió, chỉ có vô số ngôi sao treo giữa trời. Trong viện, đèn nến lại chẳng sáng như thường lệ. Nàng chỉ cảm thấy nơi đây tĩnh lặng đến quỷ dị, hệt như ngày nàng bắt gặp con hồ ly lén uống rượu nho trong phủ, ngoài hầm rượu không nghe tiếng động, cũng chẳng ngửi thấy hơi men, nhưng linh cảm mách bảo bên trong có chuyện bất thường.
“Bùi Uyên Thanh?” – Nàng gõ nhẹ lên cửa, không ai đáp lại.
Vì Bùi Việt hành động không tiện, trong viện có cả người hầu và thị vệ túc trực, thế nên phòng ngủ của chàng cũng không khóa. Úy Sở Lăng đẩy cửa hé ra một khe nhỏ, thấy một bóng người đang nằm nghiêng trên giường, quay lưng về phía nàng.
“Bùi Việt?” – Nàng khẽ gọi.
“Ừm…” – Một tiếng đáp thật nhẹ, mang chút mệt mỏi uể oải, giọng mũi mang theo vẻ ngái ngủ.
—Không đúng.
Úy Sở Lăng lập tức đẩy cửa bước vào, chỉ mấy bước đã đến trước giường. Trong bóng đêm, nửa gương mặt nghiêng của Bùi Việt như nhuốm sắc xanh thẫm, nơi chóp mũi còn lấp lánh ánh sáng nhỏ vụn.
Tim nàng siết chặt, thanh âm cố tình thả nhẹ, dịu dàng nói: “Bùi Việt, người… người đang khóc sao?”
“…Không có.” – Bùi Việt trở mình, vẻ mặt mềm yếu rối bời như một đứa nhỏ làm sai chuyện. Lông mi đen như cánh quạ khẽ run lên: “Ta đang chữa thương.”
Tím thẫm trầm tĩnh, trong trẻo ướt át, tựa một đóa diên vĩ vừa được nước suối rửa qua.
Yên lặng một lúc, Úy Sở Lăng bước đến bên giá cắm nến cạnh đầu giường, giọng vẫn mềm mại: “Ra ngoài xem sao trời không?”
“Sao?”
“Đi ra ngoài xem ngôi sao không?” – Đôi mắt nàng dưới ánh đèn sáng lên rực rỡ như muôn vàn ngôi sao: “Nếu may mắn, đêm đông sẽ nhìn thấy ngân hà đấy.”
Úy Sở Lăng vào phòng nhỏ chờ Bùi Việt thay bộ áo lót khác, rồi giúp chàng khoác áo lông chồn thật dày, đẩy xe đưa chàng ra cửa.
Từ cửa tây vương phủ đi ra là bãi săn cưỡi ngựa bắn cung của quận Tĩnh Ninh tổ chức mỗi năm. Ban đêm sớm đã cấm đi lại, trong bãi săn không một bóng người, chỉ có thảm cỏ dày um lấp lánh dưới sao trời.
“Người đã thử nằm trên cỏ ngắm sao bao giờ chưa?”
“Chưa từng.”
“Hãy thử xem.” – Úy Sở Lăng vòng đến trước mặt chàng, ánh mắt cong cong mềm mại: “Ta đỡ người.”
Tim Bùi Việt bỗng đập mạnh, chàng khẽ gật đầu. Khi đôi tay nàng luồn qua dưới cánh tay mình, vành tai chàng âm thầm đỏ lên.
Sau đó Úy Sở Lăng ôm chặt lấy chàng.
Cái ôm ấy hoàn toàn không ám muội, không mang chút tình ý phóng túng, vậy mà toàn thân Bùi Việt vẫn như bị dòng điện nhỏ xẹt qua, tê dại ấm áp.
Trong gió đêm, giọng nàng trong trẻo khẽ vang: “Điện hạ, giải tỏa nỗi buồn… không nhất thiết phải dùng cách đau đến thế.” – Nàng siết cánh tay lại: “Một cái ôm cũng có thể mà.”
Gió đêm phương Tây Bắc vẫn rét buốt, nhưng áo lông chồn ngăn được giá lạnh, thảm cỏ ẩm ướt mang theo thanh hương ấm áp bao trọn lấy Bùi Việt.
Sau tai nhẹ nhàng ngưa ngứa, chàng nghiêng đầu nhìn Úy Sở Lăng. Ánh mắt lướt qua ngọc quan màu trăng sáng, sườn mặt tuyệt mỹ của nàng, rồi dừng lại nơi cổ áo tím sẫm như ruột ốc. Bất chợt nàng quay mặt sang. Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, dường như từng mảnh linh hồn của chàng đều bị tia lửa nhỏ thiêu đốt.
Úy Sở Lăng khẽ mỉm cười: “Đầy trời tinh tú người không nhìn, lại nhìn ta làm gì?”
“Ta…” – Bùi Việt hiếm khi lúng túng đến vậy: “Ta đang nghĩ… y phục của nàng hơi mỏng, sẽ không lạnh ư?”
“Không đâu. Chừng ấy năm ta luyện võ dưỡng thân, thân thể sớm cứng cáp hơn người, chịu lạnh tốt hơn nhiều, chẳng giống thuở bé cứ rét một chút là đổ bệnh…” – Úy Sở Lăng chẳng biết nhớ tới điều gì, bật cười khúc khích. Tiếng cười giòn tan tựa chuỗi chuông gió trong trẻo, khiến lòng người cũng theo đó mà nhẹ nhõm, khoan khoái: “Kể cho người nghe, hồi nhỏ ta có một ngoại hiệu, gọi là ‘Phong Cuốn’. Vì ta thích cưỡi ngựa con chạy điên cuồng trên thảo nguyên, xiêm y chẳng bao giờ mặc đủ. Phụ vương bèn đặt cho ta cái tên ấy. Ông còn nói mẫu phi ta khi còn trẻ cũng là một ‘Phong Cuốn’ như thế, người nhìn không ra phải không?”
Bùi Việt khẽ lắc đầu: “Ta đã gặp quận vương phi vài lần trong phủ. Nàng đẹp khuynh thành, đoan trang dịu dàng…”
“Thôi thôi, đừng nói nữa.” – Úy Sở Lăng nhịn cười: “Nếu mẫu phi nghe được người khen nàng như vậy, nhất định sẽ cao hứng. Nàng ấy à, đến chuyện ta gọi nàng là mẫu phi còn thấy không quen.”
Bùi Việt dần hiểu ý: “Quận vương phi cũng là hổ nữ xuất thân tướng môn…”
Lời chưa dứt, chàng đột ngột dừng lại.
Úy Sở Lăng nhìn chàng nửa cười nửa không. Đôi mắt nàng sâu thẳm như sắc xanh đen của biển mùa hạ về đêm, từng lớp cảm xúc như sóng biển dồn dập cuồn cuộn.
“Ừ, mẫu phi ta năm xưa là con gái duy nhất của Tĩnh Ninh Hầu, nàng múa cây thương dài vô cùng uy phong, từng theo ông ngoại xuất trận, lập không ít chiến công. Đáng tiếc về sau bị thương nặng, không kịp chữa trị, căn cơ tổn hại, đành thu thương lui về hậu phương. Lúc ấy phụ vương ta chỉ là một tiểu quân y, được phái đến trị thương cho mẫu phi.”
Úy Sở Lăng mỉm cười nhu hòa, ánh mắt gợn sóng xuân, lấp lánh ánh sáng: “Mẫu phi nói, khi gặp phụ vương ta, nàng mới biết thế nào là ‘bỏ giáp buông thương’. Con người hễ đ*ng t*nh, ắt sẽ thua trận. Chỉ cần giữ vững chuẩn tắc trong lòng, đôi chút nhượng bộ cũng chẳng đáng xấu hổ.”
“Nhưng mà—” – Nàng đổi giọng, tươi cười mở rộng: “Mẫu phi ta là vị tướng quân luôn thắng trận.”
Ánh mắt và nụ cười của nàng tươi sáng quá đỗi, nhẹ như lông vũ khẽ quét qua tim Bùi Việt. Không hiểu vì sao, lại có đau đớn nhè nhẹ tụ lại như hơi nước trên cao, hóa thành một tầng mây nặng nề đè lên lồng ngực chàng, không thể rơi xuống.
Chàng khẽ cười, nói nhỏ: “Nàng nên thắng.”
Nỗi buồn nhàn nhạt như sương đọng nơi đáy mắt chàng khiến Úy Sở Lăng thầm thở dài: khó dỗ dành quá…
Nàng xoay người, ngước nhìn bụi sao nơi chân trời: “Đúng vậy. Ngân hà vạn năm sáng ngời, nhưng cả đời phụ vương ta, mẫu phi là người đầu tiên khiến ông lay động. Nàng nhiệt huyết, văn võ song toàn, ở tiền tuyến hay hậu phương đều anh dũng xông pha. Dám yêu dám hận, chẳng màng thiệt hơn, ông chỉ biết đau lòng nàng, làm sao không chịu khuất phục? Vậy nên mẫu phi bảo, nàng thắng cũng thắng ở ánh mắt chuẩn, gặp được lương xứng.”
Trên bầu trời cao, ngân hà rực rỡ, mây khói lượn lờ, dâng trào ánh sáng huy hoàng lặng lẽ.
Đêm tối sâu thẳm, muôn sao lấp lánh. Vô số ánh sáng từ trời cao mãnh liệt đổ xuống, rơi vào tầm mắt, ôm trọn cõi lòng, phô bày vẻ mỹ lệ, khuynh tình muôn đời nở rộ.
“Có lẽ dưới dải ngân hà sáng tỏ thế này, tình yêu cũng sẽ trở nên rộng lớn hơn.” – Bùi Việt chậm rãi cất lời: “Ta có giữ lại một số bản chép tay của mẫu hậu trong cung. Ta đã đọc nhiều lần, từng câu chữ đều nhìn ra phụ hoàng đã giam nàng trong chiếc lồng son hoa lệ. Tiếc thay, mẫu hậu cả đời cũng chưa từng thấy ngân hà đẹp đến thế.”
Giọng chàng bình lặng làm người tan nát cõi lòng. Bỗng nhiên nhận ra điều mình vừa nói, chàng vội vàng nhận lỗi với nàng: “Thật xin lỗi, ta làm nàng mất hứng rồi.”
“Không sao đâu.” – Úy Sở Lăng mau chóng đáp: “Mẫu phi bảo, đem tâm sự nói ra sẽ bớt thương tâm, Ta dẫn người ra ngắm sao là để người vui vẻ hơn. Ở đây bốn bề vắng vẻ, người cứ xem ta như hốc cây, đem toàn bộ chuyện thương tâm trút ra.”
Chuyện thương tâm sao…
Là những canh giờ ròng rã chịu phạt trong đêm?
Là nỗi tự trách vì lực bất tòng tâm?
Là ngày ngày bức ép bản thân, chẳng dám thở nhẹ một khắc?
Là cân nhắc lợi hại, cúi đầu chịu thiệt vì tình thế?
Là lòng người rời bỏ, vận mệnh vô thường?
Là ẩn nhẫn đến cùng cực, chẳng dám kêu than?
Hay là tương tư ngoài tầm với, tuyệt vọng chất chồng khó mà quay lại?
Bùi Việt trầm ngâm một lát, khẽ mỉm cười: “Chuyện của ta đều có thể vượt qua, chẳng đáng nhắc đến. Ít nhất đêm nay có thể cùng nàng ngắm ngân hà, ta đã may mắn hơn nhiều người.”
Rốt cuộc chỉ cần nàng còn đau lòng ta, thì những chuyện này đều chẳng đáng kể.
Nhưng ánh mắt của Úy Sở Lăng lại đầy bất an: “Thế nhưng người không thể tiếp tục âm thầm chịu khổ, tự dằn vặt mình nữa… Có vài chuyện ta vốn muốn đợi đến khi thân thể người khá hơn, rồi mới tìm một thời điểm thích hợp để nói. Nhưng Mặc Đàn trước khi chết nói muốn để người nếm thử cảm giác bị oan uổng. Ta lo rằng sẽ có kẻ ra tay bất lợi với người.”
“Chuyện gì?”
“Tối Trung thu ấy, chẳng bao lâu sau khi ta mượn xe ngựa của người đến tàn tích của Mặc thị, năm chiếc thuyền chúng ta đi dọc sông Lam đều bị phóng hỏa. Quan viên trên thuyền phần lớn đều bình an, nhưng Cấm vệ quân của Thái tử bị tổn thất hơn hai trăm người, bị thương gần ngàn người. Chúc Minh và Đại Lý Tự thiếu khanh Từ Túc vẫn đang truy tra hung thủ. Còn nữa, kịch độc trước đây người trúng là do Đại hoàng tử Bùi Mẫn hạ.” – Giọng nàng trầm xuống: “Chiếc nhẫn bích ngọc viền vàng đeo ở ngón trỏ phải của hắn trong cung yến hôm đó từng là đồ của Mặc Đàn. Đó là một loại nhẫn cơ quan, có thể làm rớt bột độc……”
Ánh mắt Bùi Việt lóe lên kinh hoàng và hoang mang.
“Đại hoàng huynh sao?” – Chàng khẽ thốt, âm thanh bị gió đêm cuốn đi.
Úy Sở Lăng cảm thấy lồng ngực thắt lại đau đớn. Nàng tuy không có huynh đệ tỷ muội ruột thịt, nhưng từ nhỏ luôn có bằng hữu thân thiết, Vệ Bình là một trong số đó. Nếu một người trong đó đột nhiên muốn lấy mạng nàng, nàng đều sẽ tan nát cõi lòng. Huống chi Bùi Việt còn thật sự bị hạ kịch độc, chịu đựng đau đớn dày vò tận xương tủy, suýt nữa mất mạng. Nàng không dám tưởng tượng cảm giác ấy kinh khủng đến mức nào.
Khóe môi Bùi Việt khẽ run, như muốn gượng cười, nhưng tựa hồ có một mảnh sắt nung đỏ ấn sâu vào đáy lòng, đau đớn thảm thiết xuyên thẳng thần hồn. Ý thức dù có gào thét vặn vẹo, thân thể vẫn căng cứng, bất động.
Phải rất lâu sau, chàng mới dần thoát khỏi cơn đau dữ dội ấy. Khi mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng run rẩy: “Ta với Đại hoàng huynh vốn không quá thân thiết, đối đãi với hắn cũng không bằng với Bùi Ngọc.” – Chàng khẽ thở dài, rồi tiếp tục: “Ta nhớ mùa xuân năm ấy, ba huynh đệ chúng ta cùng luyện bắn cung trong trường săn. Bùi Ngọc còn nhỏ tuổi, mấy lần đầu đều bắn trượt bia, buồn bã vô cùng. Ta bèn cầm tay dạy hắn chỉnh lại tư thế, sau đó hắn bắn trúng hồng tâm ngay. Ban đầu hắn không dám tin, rồi mừng như điên, cao hứng quơ tay múa chân, đôi mắt rực sáng bắt mắt.”
Bùi Việt cố gắng nhớ lại, môi mím khẽ: “Đại hoàng huynh đứng một bên đùa: ‘Quả nhiên trong mắt có ánh sáng, ai nhìn cũng thấy thích.’ Bùi Ngọc lập tức thu lại nụ cười, nghiêm mặt hỏi: ‘Đại hoàng huynh, có ai bắt nạt huynh không?’ Hắn hỏi vậy là vì trong cung thói nịnh trên nạt dưới nhiều vô kể, mà mẫu phi của Đại hoàng huynh vốn là cung nữ, về sau còn nhảy giếng tự tận. Phụ hoàng kiêng kỵ không cho phép ai nhắc đến, thành ra đối đãi với Đại hoàng huynh cũng lạnh nhạt, ít khi hỏi han. Bùi Ngọc vì vậy luôn lo lắng cung nhân sẽ vô lễ với hắn. Đại hoàng huynh lúc ấy chỉ ngừng lại một chút rồi nói: ‘Ta ở trong cung luôn giữ mình, người không phạm ta, ta không phạm người.’ Bùi Ngọc bèn đáp: ‘Về sau nếu huynh bị ai ức h**p, cứ tìm ta và Thái tử ca ca.’”
Bùi Việt nhắm mắt lại, lông mi trở nên ướt át, yết hầu khẽ lăn một vòng rồi chàng mới nói tiếp: “Về sau, ba chúng ta nâng chén ngồi dưới tán đào, Đại hoàng huynh đột nhiên cảm khái một câu: ‘Nếu có thể mãi như thế này thì tốt biết bao.’ Khi ấy, trong lòng ta cũng lặng lẽ mong đợi điều ấy, hi vọng cảnh huynh đệ tương tàn, tranh quyền đoạt lợi sẽ không bao giờ xảy đến với ba chúng ta…”
Nhưng tiếc thay, trời chẳng chiều lòng người. Cuối cùng vẫn là nấu đậu thiêu vỏ, tương tàn quá vội, quá đau.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: QUYỂN I ☾ KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT ☽ - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn Chương 2: Chương 2: Gặp lúc núi lở, tựa như rơi vào ảo mộng Chương 3: Chương 3: Sấm chớp vừa dứt, lập tức bắt tay vào cứu tế Chương 4: Chương 4: Trọng thần đàm đạo đêm khuya, tiểu lại lo sầu khó ngủ Chương 5: Chương 5: Ám vệ tỏ lòng trung, thư sinh rơi huyết lệ Chương 6: Chương 6: Khách điếm sinh niệm, thiền phòng kinh tâm Chương 7: Chương 7: Độc chồng lên độc, như mộng ngoài thân Chương 8: Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện quân mọc cánh Chương 9: Chương 9: Mưu ngầm vừa động, mưa gió tầm tã Chương 10: Chương 10: Giảng giải trị thủy, trường đèn cầu phúc Chương 11: Chương 11: Đê đập rỗng ruột, thời buổi rối loạn Chương 12: Chương 12: Lửa đốt trừ uế, băng tan tuyết chảy Chương 13: Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung Chương 14: Chương 14: Trong sáng u minh, cái chết của A Sinh Chương 15: Chương 15: Nhìn dòng nước xuôi, gảy khúc dao cầm Chương 16: Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt Chương 17: Chương 17: Thành ma thành phách, như mài như dũa Chương 18: Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên Chương 19: Chương 19: Tuyệt lộ phùng sinh, đêm trăng vượt sông Chương 20: Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù Chương 21: Chương 21: QUYỂN II ☾ DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT ☽ - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh Chương 22: Chương 22: Ngược dòng tìm kiếm, mới gặp ở Lư Sơn Chương 23: Chương 23: Chuyển nguy thành an, ưu buồn hóa thành nước mắt Chương 24: Chương 24: Bách Thắng Binh Kinh, mỹ nhân như rắn độc Chương 25: Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi Chương 26: Chương 26: Muốn ghép tội sợ gì không có lý do Chương 27: Chương 27: Chân tình giả ý, thêm dầu vào lửa Chương 28: Chương 28: Đấu trí trên triều, hồng trang hé mở Chương 29: Chương 29: Gậy gộc giáng thân, chuyện cũ thêm sầu Chương 30: Chương 30: Loạn tinh chi biến, quạ đen trấn trạch Chương 31: Chương 31: Dư hận khó tiêu, lãnh hương thực cốt Chương 32: Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng Chương 33: Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn Chương 34: Chương 34: Biến hóa đồng nhất, bất chấp chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Phụ tử tâm sự, lấy lui làm tiến Chương 36: Chương 36: Cố nhân qua đời, giằng co trong rừng mai Chương 37: Chương 37: Đau lòng giải hận, kẻ bi thương khiến người xót xa Chương 38: Chương 38: Giao dịch đường cùng, khúc tán ca giữa hoàng thành Chương 39: Chương 39: Kim thiền thoát xác, ngọc trai phun châu Chương 40: Chương 40: Hoa lê rơi hết, Hoàn Tranh đã già Chương 41: Chương 41: QUYỂN III ☾ DUNG NHAN PHÙ DUNG, MÀY TỰA LIỄU ☽ - Chương 41: Chất vấn vết thương tự hại, bí mật triệu tập nhị vươ Chương 42: Chương 42: Nhanh chóng quyết đoán, xương khô tái sinh máu thịt Chương 43: Chương 43: Hầu bệnh tâm sự, lấy thân nuôi cổ Chương 44: Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu Chương 45: Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát Chương 46: Chương 46: Huyết hiến Hiên Viên, Thiên Đạo dân tâm Chương 47: Chương 47: Kiếp độ tâm an, rốt cuộc niết bàn Chương 48: Chương 48: Tỳ bà tiễn biệt, giấy ngắn tình dài Chương 49: Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng Chương 50: Chương 50: Pháo hoa rực rỡ, minh nguyệt treo cao