Chương 25
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem?

Trước đến giờ toàn là Quân Kỳ Ngọc ức h**p người khác, nào bị đấm qua bao giờ? Thế là hắn cũng điên lên, khí thế hung hãn, Bùi Tinh Húc không phải đối thủ của hắn, không đánh lại được, trên mặt còn có thêm một vết bầm.

Hắn ta chống tay thở hổn hển, nhìn khuôn mặt Quân Kỳ Ngọc, ha ha cười lớn.

Quân Kỳ Ngọc tuy có hơi nhếch nhác, nhưng phong thái không giảm đứng ở đó, hay là nói đang giả bộ bình tĩnh.

“Ngươi cười cái gì?” Quân Kỳ Ngọc trừng mắt nhìn Bùi Tinh Húc nói: “Nhìn ngươi thì tốt hơn ta chỗ nào?”

Bùi Tinh Húc sờ vết thương trên mặt, đau đến hừ lên một tiếng, nhưng lại càng cười to hơn.

Quân Kỳ Ngọc thấy hắn ta cười, bụng tràn lửa giận.

“Ngươi còn dám cười nữa, ta sẽ đánh ngươi đến khi không cười nổi nữa mới thôi!” Quân Kỳ Ngọc hằn học nói.

“Ha ha ha…” Bùi Tinh Húc cười nói: “Ta hả giận rồi, không rảnh đánh nhau với ngươi.”

“Hả giận? Bùi Tinh Húc, ngươi thật đúng là không tự biết mình chút nào, gia còn chưa kịp tìm ngươi tính sổ, ngươi có gì mà tức giận?”

Quân Kỳ Ngọc đang nói về chuyện Bùi Tinh Húc cầu hôn công khai trước mặt mọi người.

Bùi Tinh Húc thoải mái nói: “Thứ nhất, ta tức giận vì ngươi có Tống Lễ Khanh bầu bạn ở bên cạnh, còn may mắn thành gia lập thất với y, đúng vậy, ta ghen tị, Quân Kỳ Ngọc ngươi có tài đức gì? Thứ hai, ta tức giận vì ngươi có mắt như mù, không có đầu óc, mắng ngươi mắt chó đui cũng không quá đáng. Thứ ba, ta tức giận vì ngươi vừa mới thành hôn, nhưng lại không có trách nhiệm mà một người đàn ông nên có. Nắm đấm của ngươi lại có thể rơi trên người bên gối mình, Quân Kỳ Ngọc, ngươi thật đúng là có bản lĩnh mà.”

Mỗi khi hắn ta nói một câu, cơn giận của Quân Kỳ Ngọc lại tăng thêm một phần, nắm quả đấm kêu răng rắc.

Quân Kỳ Ngọc cảm thấy máu nóng trong người trào lên, điều khiến hắn không ra tay, chính là … do có chút hổ thẹn.

Hắn biết lần này mình đã ra tay quá nặng.

Cũng là bởi vì thân thể Tống Lễ Khanh quá yếu, không phải mới hầu hạ mình mấy canh giờ thôi sao?

Quân Kỳ Ngọc đỏ mặt, thẹn quá hóa giận, quát to: “Ngươi thì biết cái gì? Gia đối xử với Tống Lễ Khanh như thế nào, không đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón, ngươi là cái thá gì?”

Bùi Tinh Húc cười khẩy, tới gần mép giường ngồi xổm xuống.

“Là ta phí lời, ma đầu Quân Kỳ Ngọc ngông cuồng tự cao tự đại, sao biết nhận sai chứ? Ta chỉ là…cảm thấy không đáng thay Lễ Khanh.”

Bùi Tinh Húc nhìn dung mạo Tống Lễ Khanh, y rất gầy, gầy đến mức tựa như không chịu nổi chút tổn thương, cả người giống như một bức tượng điêu khắc bằng ngọc bị hỏng.

“Bùi Tinh Húc!”

Bùi Tinh Húc nhìn Tống Lễ Khanh với vẻ mặt đầy thương tiếc, khiến Quân Kỳ Ngọc rất không vui.

“Tống Lễ Khanh là người của ta, ngươi không cần làm bộ làm tịch ở đây.” Quân Kỳ Ngọc cảnh cáo nói, “Nếu ngươi có cách cứu y, vậy chữa mau đi, nếu không, cút ra khỏi phủ Kỳ Lân, tránh xa y ra!”

“Có.”

Bùi Tinh Húc liếc mắt nhìn hắn.

“Ta có cách.”

“Vậy thì ngươi còn chờ cái gì nữa?!” Quân Kỳ Ngọc hỏi.

“Nhưng cách của ta có một điều kiện.” Bùi Tinh Húc quay đầu nói, “Đó là lúc ta cứu chữa, trong phòng chỉ được có một mình ta.”

Quân Kỳ Ngọc vừa nghe, mày kiếm dựng lên.

“Ngươi bớt nói nhảm cho gia, để các ngươi một mình? Ngươi tưởng ta là kẻ ngu chắc? Để ngươi làm bậy với y sao?”

“Ngươi xem ta là ai? Lợi dụng lúc người khác gặp nguy?” Bùi Tinh Húc cũng giận lên, “Lúc ta cứu y không thể để người khác quấy rầy, mời ngươi đi ra ngoài, chờ bên ngoài. Trừ phi, ngươi máu lạnh đến nỗi có thể trơ mắt nhìn y chết trước mặt ngươi!”

Quân Kỳ Ngọc kìm nén lửa giận đến mức hai mắt đỏ hoe.

Hắn cân nhắc một lúc, buộc phải áp chế cơn giận của mình.

“Ta muốn y sống.”

Bùi Tinh Húc chỉ nói: “Mời.”

Chưa từng có ai dám ở trong địa bàn của hắn, đuổi hắn.

Lúc khuất nhục rời khỏi phòng, Quân Kỳ Ngọc hơi dừng chân lại.

“Bùi Tinh Húc, ta đã nhượng bộ, ngươi tốt nhất nên hết lòng chữa trị cho y, nếu như y không tỉnh lại, ta muốn ngươi, cùng toàn bộ Lâu Lan các ngươi đều chôn theo y!”

Bùi Tinh Húc hoàn toàn không để tâm đến lời đe dọa của Quân Kỳ Ngọc.

Hắn ta thu hồi ánh mắt, đưa lưng về phía Quân Kỳ Ngọc nói: “Lúc ngươi làm tổn thương y, sao không thấy ngươi bảo vệ y như vậy? Giờ lại giả bộ thâm tình cho ai xem?”

“Ngươi…”

Quân Kỳ Ngọc bị mỉa mai, mặt lúc xanh lúc đỏ, hắn nghiến răng nghiến lợi đóng cửa lại.

Mắt không thấy thì lòng sẽ thanh tịnh hơn, Quân Kỳ Ngọc chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.

Hồ Nô Nhi đã đợi sẵn ở bên ngoài, nhìn thấy Quân Kỳ Ngọc đi ra, liền dán lại gần.

“Gia, mệt nhọc hồi lâu, sợ ngài còn chưa kịp ăn gì, đi Hành Lạc Trai ăn chút gì đi?”

Bình thường Quân Kỳ Ngọc sẽ vòng tay ôm eo Hồ Nô Nhi, lần này lại hất hắn ra.

“Không có tâm trạng!”

Hồ Nô Nhi không nản lòng, vuốt ngực Quân Kỳ Ngọc cười làm lành nói: “Luôn có một số người không có mắt, chọc gia tức giận, nếu gia cảm thấy bức bối quá, thì trút giận lên Hồ Nô Nhi đi, Hồ Nô Nhi chỉ có chút công dụng như vậy.”

Hồ Nô Nhi đã nói đến mức này, Quân Kỳ Ngọc nào có thể tức giận với hắn được nữa, véo cằm hắn.

“Vẫn là ngươi khôn khéo.”

“Vậy gia cùng ta đi Hành Lạc Trại đi? Ta giúp ngài thư giãn gân cốt.”

Hồ Nô Nhi dùng kỹ xảo người Tây Vực, Quân Kỳ Ngọc thích dáng vẻ này nhất.

Nhưng Quân Kỳ Ngọc liếc nhìn vào bên trong, hắn không biết Bùi Tinh Húc phải chữa mất bao lâu.

“Ta phải canh ở đây.” Quân Kỳ Ngọc hừ nói, “Ta không yên tâm Bùi Tinh Húc.”

“Bùi Tinh Húc không dám.” Hồ Nô Nhi thuyết phục, “Hơn nữa, còn có bọn thị vệ, có thể trông nom giúp ngài.”

Quân Kỳ Ngọc bị thuyết phục, dặn dò đám thị vệ xong xuôi, mới rời đi cùng Hồ Nô Nhi.

Hồ Nô Nhi vui vẻ dâng trà và đồ ăn lên, Quân Kỳ Ngọc ăn hai miếng lấp bụng, cũng không có khẩu vị nữa.

Hồ Nô Nhi lại rất ân cần quỳ trên mặt đất, nâng chân Quân Kỳ Ngọc đặt lên người mình, xoa bóp bắp thịt căng chặt, khai thông tĩnh mạch giúp hắn.

Đặt vào trước kia, Quân Kỳ Ngọc đã nhắm mắt hưởng thụ, nhưng lần này hắn lại lơ đãng, suy nghĩ về những lời nói của Bùi Tinh Húc, và Tống Lễ Khanh…

Nhưng càng nghĩ đầu càng đau, càng thêm phiền muộn.

“Gia đang nghĩ gì vậy? Có thể nói với Hồ Nô Nhi không?”

Quân Kỳ Ngọc thở ra một hơi nói : “Ngươi có phải cũng cảm thấy…Ta đối với Tống Lễ Khanh quá tàn nhẫn không?”

Hồ Nô Nhi trừng mắt, trả lời: “Người nói điều đó, đáng bị giết!”

“Hử?” Quân Kỳ Ngọc ngước mắt lên.

“Tương lai ngài là thiên hạ cộng chủ, trên đời này không ai có tư cách chỉ ngài nên làm như thế nào. Chẳng lẽ sau này ngài làm hoàng đế, một người tùy tiện phỉ báng ngài, ngài cũng phải tự suy xét lại bản thân sao? Bọn họ không xứng!”

Mấy lời nịnh nọt của Hồ Nô Nhi, thổi phồng Quân Kỳ Ngọc đến lâng lâng.

“Gia, ngài chiến đấu mệt nhọc ở sa mạc Tây Vực, thay phụ hoàng ngài bảo vệ giang sơn, ông ấy không hiểu cực khổ trong đó cũng không sao, nhưng Thái tử phi cũng không hiểu, chỉ biết ép ngài vào triều học tập. Không phải ta nói xấu sau lưng người khác, y đâu phải vì ngài, y chỉ đang tô vẽ cho cái danh hiền lương thục đức của y thôi! Khổ tâm trong lòng ngài, chỉ có ta biết, từ nhỏ đã bị ném đi đại mạc, nỗi cay đắng trong đó chỉ có Hồ Nô Nhi hiểu, ta thật lòng thương gia, ấm ức thay ngài, vì vậy không phải ngài quá đáng, mà là thái tử phi ép người quá đáng…”

Vướng mắc trong lòng Quân Kỳ Ngọc, được Hồ Nô Nhi gỡ sạch.

Hắn vẫn hơi do dự: “Nhưng dù sao y cũng bệnh nặng…”

“Gia.” Mắt Hồ Nô Nhi sánh nước, đáng thương nói: “Hồ Nô Nhi nhẫn nhục chịu khó, ngài nói gì làm đó, đeo xích chân từ Tây Vực đến kinh thành Đại Cảnh, nhưng Hồ Nô Nhi đâu có than một câu mình bệnh mệt mỏi? Ngài thông minh một đời, nhất thời lại bị người khác lừa gạt, thái tử phi bày ra vẻ như vậy, chẳng qua là biết ngài dễ mềm lòng, muốn kiếm được đồng tình của ngài… Là khổ nhục kế* được viết trên binh pháp người Hán các ngài đó!”

(*) Khổ nhục kế: cố ý làm thương hại đến bản thân, đánh lừa lòng tin của kẻ địch, lợi dụng cơ hội đó để thực hiện mưu kế của mình.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng