Chương 25
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 25: Ca ca quá lợi hại!

Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng buồn đôi co với lời khen của con trai, trực tiếp gói một phần khoai tây chiên, lại lấy thêm một củ khoai lang nướng đưa cho Tân Kiên Cường đang đứng xem kịch vui bên cạnh.

“Lý tỷ, thế này không được đâu.” Tân Kiên Cường vội vàng từ chối. Y vừa nghe giá mấy món này rồi, khoai tây chiên thì không nói, chứ khoai lang nướng này không rẻ đâu.

“Nên nhận mà, mấy hôm nay thực sự đã làm phiền ngươi quá.” Lý Nguyệt Lan cũng thấy áy náy, vì chuyến hàng này mà làm y phải chạy hai vòng tìm chỗ, thực sự rất phiền phức.

Tân Kiên Cường nhận lấy khoai lang và khoai tây chiên, rồi bước nhanh đến bên cạnh Giang Yển, ném xuống năm đồng tiền rồi chạy biến đi, còn nói vọng lại: “Khoai tây chiên coi như Lê ca nhi mời ta, khoai lang nướng thì ta tự mua, cảm ơn Lê ca nhi và Giang tiểu công tử nhé!”

Nói rồi, y đánh xe bò chạy biến mất dạng.

Lý Nguyệt Lan: “…”

Có thanh niên sành điệu làm biển hiệu sống đứng đó ăn ngấu nghiến món mới, sạp hàng nhanh chóng thu hút không ít người. Thấy đồ ăn nhà Chúc Lê lạ mắt, ai nấy đều tò mò hỏi thăm.

Chúc Lê tất nhiên là trả lời từng người một, tiện thể lôi Giang Yển – người đã “phát minh” ra món ăn thần kỳ này – vào câu chuyện, tâng bốc hắn lên tận mây xanh.

Giang Yển ngượng ngùng không dám nhận công lao này, đành giải thích rằng món khoai tây chiên này hắn từng thấy người khác làm nên bắt chước làm theo, chứ không phải do hắn phát minh ra.

Thấy ai làm ư? Chắc chắn là người phiên bang rồi! Nghe bảo người phiên bang đều thích ăn món này, mọi người lại càng thêm tò mò.

Ca ca quá lợi hại, thế mà lại nghĩ ra cách dùng danh tiếng người phiên bang để thu hút khách hàng! Chúc Lê nhìn Giang Yển đầy sùng bái. Sao anh thông minh thế chứ?

Giang Yển – người chỉ đơn thuần muốn đính chính sự thật: “…”

Tuy rất muốn nếm thử nhưng không phải ai cũng hào phóng như thanh niên kia. Nghe tiểu ca nhi quảng cáo món này vừa ngon vừa no bụng, nhiều người vẫn do dự, sợ giá cả đắt đỏ.

Đúng lúc này, mấy người ăn mặc áo ngắn vải thô, nhìn không giống người có tiền, xông tới sạp hàng nói với Chúc Lê mà chẳng thèm hỏi giá: “Cho ta hai thanh khoai tây chiên!”

“Ta cũng lấy hai thanh!”

“Được rồi, hai thanh khoai tây chiên chỉ lấy tiền công làm thôi nên không tặng kèm giấy dầu đâu nhé.” Chúc Lê sảng khoái đáp.

Lúc nãy vị khách trẻ tuổi ăn mặc sang trọng, lại không mang đồ đựng nên hắn không giới thiệu gói một văn hai thanh. Nhưng với người dân quê lên trấn, vừa không muốn tốn kém lại muốn nếm của lạ thì bỏ ra một văn tiền là rất đáng.

Thanh niên bên cạnh nghe xong thì rất hài lòng, ném cho Chúc Lê ánh mắt “Ngươi hiểu chuyện đấy”. Thiếu gia đây cái gì cũng thiếu chứ không thiếu tiền, ăn uống phải sang trọng, cầm thanh khoai tây chiên dính mỡ đầy tay thì còn gì là khí chất, tặng giấy dầu đúng là hợp ý hắn.

Chúc Lê nháy mắt với hắn, tạo cho hắn ảo giác “Ngươi là khách hàng đầu tiên, đương nhiên phải được đối đãi đặc biệt”.

Thanh niên được nịnh nọt sướng rơn, hớn hở xách đồ ăn về nhà. Món khoai này đúng là no thật, sáng hắn chưa ăn gì, định bụng ra chợ càn quét một trận, ai ngờ ăn mấy miếng khoai nướng và khoai chiên đã lưng lửng bụng. Hắn phải mang về cho a phụ a cha nếm thử, tiện thể lừa… à nhầm, xin thêm ít tiền tiêu vặt.

“Một văn hai thanh, rẻ thế cơ à!” Những người xung quanh vốn còn e ngại lập tức chấn động. Thế này còn rẻ hơn cả bánh màn thầu! Màn thầu cũng một văn một cái rồi! Tuy thanh khoai nhìn hơi nhỏ, nhưng đây là đồ ăn phiên bang cơ mà! Trước kia có người phiên bang đến đây buôn bán, món nào chẳng đắt cắt cổ! Một văn hai thanh, còn chờ gì nữa?!

“Ta cũng lấy hai thanh, một văn tiền!”

“Ta cũng lấy!”

“…” Họ không giàu có gì, nhưng bỏ một văn tiền nếm thử của lạ, lại mua cho con cái ăn thử thì vẫn sẵn lòng. Còn chuyện không có giấy dầu làm bẩn tay thì lấy khăn lau rồi về giặt là xong.

Trong chốc lát, sạp hàng của Chúc Lê đông nghịt người. Đương nhiên cũng có người khá giả, ăn xong thấy ngon lại muốn mua thêm. Chúc Lê xoay sở không kịp: “Mọi người đừng chen lấn, bọn ta chuẩn bị nhiều khoai lắm, ai cũng có phần, đừng vội ạ!”

Giang Yển nhíu mày, đưa tay che chắn trước người Chúc Lê, đẩy bàn tay suýt chọc vào mặt cậu ra, nghiêm mặt nói: “Xếp hàng đi, đừng chen lấn, lần lượt từng người một.”

Thiếu niên tuy còn trẻ nhưng mặt lạnh tanh nhìn rất có uy, những người đứng trước theo bản năng xếp thành hàng, người phía sau thấy thế cũng dần dần đứng vào hàng lối. Chẳng bao lâu, một sạp hàng nhỏ ở phố Nam đã xuất hiện cảnh tượng rồng rắn lên mây.

“Cho ta một phần, nhớ gói giấy dầu nhé, ta mang về cho người nhà nếm thử!”

“Ta cũng lấy một phần, à đúng rồi, cho ta thêm một cái bánh khoai tây nữa.”

“Ta chỉ lấy hai thanh thôi, một văn tiền, đây!”

“Cái… khoai lang nướng kia bao nhiêu tiền?”

“Năm văn một củ.” Giang Yển vừa thu tiền vừa tranh thủ trả lời.

“Đắt thế?! Bằng cái bánh bao thịt rồi!”

Chúc Lê thả khoai vào chảo dầu, giơ một củ khoai lang nướng lên, dõng dạc nói: “Thúc ơi, củ khoai lang nhà ta to thế này, bằng hai cái bánh bao ấy chứ! Tuy không có thịt nhưng ăn no lắm, lại còn ngọt nữa, ngon hơn cả bánh đường, thúc ăn thử là biết ngay! Hôm nay khoai tây ta có nhiều, nhưng khoai lang nướng thì không có mấy đâu ạ. Món này vừa to vừa nặng, nướng lại lâu, ta với nương chỉ mang được vài củ thôi, ai đến trước thì được ạ!”

“Chỉ có mấy củ thôi á…”

“Ta lấy một củ!”

“Ta cũng lấy một củ! Để phần cho ta!”

Năm sáu củ khoai lang đỏ sẫm thơm phức nhanh chóng bán hết veo. Phải nói là tiểu ca nhi này đã tự lĩnh hội được tinh túy của marketing khan hiếm rồi.

Chúc Lê cười hở cả lợi, không quên trấn an những người phía sau không mua được: “Mọi người xếp hàng phía sau đừng vội, khoai tây ta mang nhiều lắm. Khoai tây nướng, khoai tây chiên, bánh khoai tây đều ngon tuyệt, cứ từ từ, ai cũng có phần nha!”

“Ca, thu tiền!” Một câu nói đầy tự tin và khí thế!

Giang Yển: “…” Được rồi, chiều ý em.

Khoai tây chiên vừa rẻ vừa ngon, hình thức lại bắt mắt nên là món hết hàng đầu tiên sau khoai lang nướng số lượng có hạn. Bánh khoai tây cũng chẳng còn mấy cái. Chỉ còn lại ít khoai tây nướng cắt miếng, có lẽ do hơi nguội nên mọi người thích ăn những món nóng hổi mới làm hơn, thành ra món này ế nhất.

Lý Nguyệt Lan phất tay với hai đại công thần hôm nay: “Được rồi, hai đứa đi chơi đi, chỗ còn lại một mình ta lo được. Trưa về chúng ta cùng đi ăn tiệm.”

Nếu là trước kia, chợ đông người thế này nàng chắc chắn không yên tâm để con trai chạy đi chơi một mình, nhưng giờ có Giang Yển đi cùng, nàng yên tâm hơn hẳn.

“Vậy nương muốn ăn gì, con mua về cho nương nhé!” Chúc Lê thấy hàng còn lại cũng chẳng bao nhiêu, reo lên một tiếng, kéo tay Giang Yển, vỗ ngực đầy tự hào: “Dùng tiền tiêu vặt của bọn con mua!”

Cậu và ca ca vừa kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền tiêu vặt rồi, cậu muốn dẫn ca ca đi mua thật nhiều đồ ngon và chơi thật đã!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc