Chương 25
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 25: Thu nhận (3)

Thẩm Tây Linh cúi thấp đầu, chỉ thấy bóng của Tề Anh trên đất ngày một gần hơn, lòng bàn tay nàng rịn mồ hôi, trong tim dâng lên một trận thấp thỏm bất an, cho đến khi nghe thấy chàng hỏi: “Thân thể đã khá hơn chút nào chưa?”

Lời chàng ngắn gọn, không mang theo cảm xúc rõ ràng khiến Thẩm Tây Linh không rõ đó là quan tâm hay là trách mắng nàng vì từng có lòng sợ sống mà buông xuôi. Nàng mím môi, chậm rãi ngẩng đầu, lấy hết can đảm liếc nhìn chàng một cái. Thấy sắc mặt chàng ôn hoà, không có vẻ lạnh lẽo như lần trước, trong lòng mới nhẹ nhàng thở ra, cung kính đáp: “Nhờ công tử quan tâm chiếu cố, ta đã đỡ hơn nhiều.”

Tề Anh khẽ gật đầu, lại liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: “Ban ngày ta có việc, đến tối sẽ cùng ngươi trò chuyện một phen.”

Thẩm Tây Linh không hiểu câu “trò chuyện một phen” của chàng là có ý gì, chỉ nghĩ có lẽ vì thân thể nàng đã khá hơn, nên chàng muốn để nàng rời khỏi Phong Hà Uyển. Đây vốn là lẽ đương nhiên, nàng cũng đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, nên chỉ bình tĩnh gật đầu, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”

Tề Anh khẽ “ừ” một tiếng, xoay người rời đi, nhưng vừa bước được mấy bước lại dừng lại, quay người trở lại, khẽ nhíu mày hỏi: “Không phải đã cho người đến chăm sóc ngươi rồi sao? Sao lại một mình ra ngoài dạo?”

Thẩm Tây Linh không ngờ chàng lại hỏi vậy, dường như là quan tâm nàng thật sự. Nàng nghĩ tới những lời Tiêu Tử Hành vừa nói về Kỳ Sương, khẽ mím môi đáp: “Là do ta muốn ra ngoài đi dạo một mình… yên tĩnh một chút.”

Tề Anh lại nhíu mày, nói: “Chưa khỏi hẳn thì vẫn nên có người đi cùng. Lần sau đừng làm vậy nữa.”

Thẩm Tây Linh nghe thế thì sững người, trong lòng càng cảm thấy nghi hoặc, lời của nhị công tử dường như có ẩn ý rằng nàng còn sẽ tiếp tục ở lại Phong Hà Uyển. Nàng thoáng ngẩn ra, chưa kịp đáp thì chàng đã tưởng nàng đang phản đối việc có người đi cùng, ngữ khí liền trở nên nghiêm khắc: “Việc này cứ thế mà làm, đừng tuỳ hứng.”

Thẩm Tây Linh bị mắng vô cớ có chút hoang mang. Lúc lấy lại tinh thần mới biết là chàng hiểu lầm mình, song cũng tự biết vừa rồi mình đã thất thần, nên không giải thích thêm, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Vâng.”

Tuy tuổi nàng hãy còn nhỏ, nhưng dung mạo đã rất xinh đẹp, mơ hồ có thể thấy được vẻ khuynh thành sau này. Nàng đáp “vâng” giọng mềm nhẹ, dáng vẻ cúi đầu ngoan ngoãn khiến Tề Anh nhất thời không nỡ giữ vẻ nghiêm khắc. Sắc mặt chàng dịu lại, hỏi: “Ngươi nhớ đường về chứ?”

Thẩm Tây Linh vốn định miễn cưỡng gật đầu để khỏi phiền đến chàng, nhưng nghĩ nếu lỡ thực sự lạc đường thì lại càng thêm rắc rối, chi bằng thành thật. Vì thế nàng cúi đầu, mặt hơi đỏ, khẽ lắc đầu. Nàng nghe thấy Tề Anh khẽ thở dài, nói: “Đi theo ta.”

Tề Anh quay người, theo con đường lát đá mà đi. Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn bóng lưng chàng, trong khoảnh khắc chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp chàng khi chàng bước xuống xe ngựa. Khi ấy nàng tưởng đó chỉ là duyên gặp thoáng qua, không ngờ về sau lại còn nhiều lần tương ngộ. Nghĩ đến đây, nàng có chút thất thần.

Tề Anh thấy nàng chưa theo kịp, bèn dừng chân quay đầu lại. Thấy tiểu cô nương vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không biết đang nghĩ gì, chàng liền vẫy tay gọi: “Qua đây.”

Thẩm Tây Linh như bừng tỉnh từ trong mộng, thấy chàng trong bộ bạch y đứng dưới cây bạch mai, quay đầu nhìn về phía nàng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời, vội vàng bước theo sau.

Phong Hà Uyển rộng lớn, tôi tớ đông đúc, nàng đi theo sau Tề Anh xuyên qua vườn tược trùng điệp. Trên đường gặp không ít gia nhân trong uyển, tất thảy đều cúi người hành lễ với chàng rồi kín đáo liếc nhìn nàng. Đợi họ đi qua, liền xì xào bàn tán.

Thẩm Tây Linh cảm thấy không được tự nhiên nhưng so với ánh mắt và lời đàm tiếu trắng trợn từng cùng mẫu thân ra vào tiệm cầm đồ mà nàng từng chịu đựng, thì những ánh nhìn này vẫn còn nhẹ lắm. Vì vậy nàng giả vờ như không nghe không thấy, lặng lẽ đi theo sau chàng.

Đi được một hồi, cuối cùng cũng về đến tiểu viện nàng từng tá túc. Tề Anh dừng chân trước cổng viện, quay đầu hỏi: “Tự vào được chứ?”

Thẩm Tây Linh lập tức gật đầu: “Được ạ… đa tạ công tử.”

Tiếng động nơi cửa khiến Kỳ Sương đang nghỉ ngơi bên trong giật mình, vội vã chạy ra. Vừa trông thấy Tề Anh, nàng giật mình kinh hãi, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Tề Anh nhìn nàng một cái, nhàn nhạt phân phó: “Trước khi nàng ấy hồi phục, bất kể đi đâu cũng phải theo sát, chăm sóc chu đáo.”

Kỳ Sương cúi đầu, vô cùng kinh hoảng mà đáp: “Dạ…”

Tề Anh lại quay sang Thẩm Tây Linh, nói: “Ngươi nghỉ ngơi trước, lát nữa ta sai Thanh Trúc tới đón.”

Thẩm Tây Linh ngoan ngoãn gật đầu, chàng lại liếc nàng một cái rồi mới xoay người rời đi.

_

Phong Hà Uyển được xây tựa vào núi Thanh Tế, cả một vùng núi non xanh biếc trở thành hậu viên. Trong hậu viên có dòng suối từ chảy ra từ núi, men theo thế đất mà đổ xuống, chảy xuôi đến vùng bằng tạo thành một chiếc khe nhỏ. Vào độ xuân về, hai bên suối anh đào nở rộ, đến lúc hoa rơi như mưa, cảnh sắc rực rỡ mà tĩnh lặng, quả thực là một chốn thanh u, khác biệt và tuyệt mỹ.

Trước khi núi Thanh Tế trở thành tư trạch của nhị công tử Tề gia, nơi đây từng là thánh địa thơ hội mùa xuân của văn nhân mặc khách, cũng là nơi nổi tiếng với chuyện ‘khúc thủy lưu thương’*. Bởi danh tiếng thơ hội lan xa, gần như đã trở thành truyền thống của giới văn sĩ ở Kiến Khang, thậm chí khắp cả vùng Giang Tả, Tề Anh cũng không tiện một lời liền cắt đứt. Bởi vậy, chàng bèn cho tách riêng dòng suối núi và rặng anh đào khỏi khu viên, mỗi khi đến mùa thơ hội lại cho phép văn nhân lên núi tụ họp. Còn vào những ngày thường, nơi ấy liền trở thành chốn hội họp của bằng hữu thế gia, bọn gia nhân sẽ trải hương chiên, bày án nhỏ và đệm cói, mọi người ngồi quanh đất mà uống rượu trò chuyện, phong nhã tiêu dao, hết sức hợp với khí chất phóng khoáng của vùng Giang Tả, khiến người ta mến mộ không thôi.

*Khúc thủy lưu thương chỉ hoạt động tao nhã ngồi bên dòng nước uốn lượn, thả chén rượu trôi theo dòng. Ai ở vị trí chén rượu dừng lại thì phải làm thơ hoặc uống rượu.

Khi Tề Anh đến hậu viên, chư vị bằng hữu khác đã an tọa uống rượu. Tiêu Tử Hành trông thấy chàng, bèn cười cùng mấy người khác rằng: “Ta đã bảo hắn với tiểu cô nương kia có chút mờ ám, không thì sao đến trễ thế? Chắc hẳn là đã nói không ít lời rồi!”

Một nam tử mặc trường sam màu chàm cười tiếp lời: “Nhị ca đích thực đã đến tuổi nên cưới thê tử, có điều nghe nói cô nương ấy dường như còn chưa cập kê, liệu có hơi sớm chăng?”

“Thì đã sao?” Một người khác tay nâng cái ấm nhỏ bằng vàng, bật cười, khuỷu tay tựa lên bàn. “Chưa cập kê thì cũng là tuổi hoa, nếu nhị ca ưng ý, nuôi trước cũng chẳng sao.”

Người mặc y phục màu chàm ấy chính là trưởng tử của Hàn gia tên Hàn Phi Dự, tự Bá Hành, còn kẻ cầm tiểu chung vàng là đệ đệ cùng mẫu thân với hắn tên Hàn Phi Trì, tự Trọng Hành. Trước đó Tiêu Tử Hành lừa Thẩm Tây Linh, chính là mượn danh Hàn nhị công tử này.

Hàn gia và Tề gia vốn giao hảo thân thiết, hai vị đích tử Hàn gia một người hai mươi, một mười tám, tuổi tác tương đương với Tề Anh, từ nhỏ đã thường qua lại gần gũi. Hàn Phi Dự năm ngoái đã vượt qua kỳ thi hội, sắp tới sẽ tiếp tục tham dự kỳ thi xuân, là hậu duệ được Hàn gia kỳ vọng nhất trong thế hệ này. Trái lại, Hàn Phi Trì có phần phóng túng, bởi có huynh trưởng chống đỡ phía trước nên đối với việc học hành và khoa cử cũng chẳng mấy mặn mà, khiến phụ thân hắn đương kim gia chủ Hàn Thủ Tùng đau đầu không ít.

Hai huynh đệ Hàn gia một tung một hứng, vừa dứt lời thì bên kia có một nam tử mặc trường sam màu lam biếc khẽ bật cười: “Hai người đừng nói bừa. Dựa theo tính tình của Kính Thần, sao có thể như vậy?”

Người này dung mạo nho nhã, mang khí độ quân tử, chính là Phó Trác, đích tử nhà Phó gia, hiện đang giữ chức Cấp Sự Trung. Vị công tử này lớn hơn Tề Anh bốn tuổi, cũng có giao tình thân thiết với Tề Vân, từng là đồng môn với nhau. Tính tình Phó Trác cẩn trọng, ôn hòa, trước khi Tề Anh mười ba tuổi đã đỗ bảng nhãn vang dội Giang Tả thì trong hàng con cháu bốn đại thế gia, người được kỳ vọng nhất chính là vị công tử Phó gia này.

Tề Anh ngồi xuống giữa tràng cười đùa của mọi người, Thanh Trúc dâng trà rồi lùi ra đứng sau lưng chàng. Chàng nâng chén, khẽ nhấp một ngụm, nhàn nhạt nói: “Chỉ là một tiểu nha đầu nhặt được thôi, cũng đáng để các huynh đệ nói mãi không dứt sao?”

Hàn Phi Dự cười lớn: “Nhặt hay không cũng chẳng sao, nhưng nghe tứ điện hạ nói tiểu nha đầu ấy dung mạo rất xinh đẹp, vậy thì chúng ta tự hỏi một chút cũng chẳng lạ.”

Tiêu Tử Hành cầm một cọng cỏ xoay quanh đầu ngón tay, dáng vẻ lười biếng nói: “Quả thật là đẹp. Ngươi nhặt từ đâu vậy? Mai mốt ta cũng đi nhặt một người về.”

Cả đám lại bật cười. Tề Anh định chuyển sang chuyện khác, nhưng lại bị Hàn Phi Trì kéo trở lại. Chàng ngồi nghiêng người, nửa dựa vào bàn, nói: “Nhặt tiểu nha đầu thì không sao, chỉ sợ công chúa biết được lại làm ầm lên, khi đó mới thật náo nhiệt.”

Tiêu Tử Hành cười nói: “Vừa rồi ta còn nhắc đến chuyện đó với Kính Thần. Hôm nay Tử Dư cũng muốn đến cùng ta, ta bèn nói Dung Nhi hôm nay có việc không đến, một nữ nhi lẻ loi nơi yến tiệc e là không tiện, nên nàng mới bỏ ý định.”

Hắn lại liếc sang Tề Anh, vẻ mặt đầy vui sướng khi thấy người gặp họa: “Nếu hôm nay nàng ấy đến thật, e là đã nổi giận với ngươi rồi.”

Người họ nhắc tới chính là lục công chúa Đại Lương, Tiêu Tử Dư. Năm nay nàng vừa tròn mười sáu, là muội muội ruột của Tiêu Tử Hành, mẫu thân là hoàng quý phi xuất thân từ Hàn gia, là nhi nữ được đương kim thánh thượng sủng ái nhất. Tề Anh thuở nhỏ từng làm bạn đọc với Tiêu Tử Hành, bởi vậy cũng quen biết Tử Dư từ bé. Lúc hai người dần trưởng thành, công chúa đối với chàng sinh lòng khác biệt. Năm ngoái vừa qua lễ cập kê, nàng đã thỉnh cầu với hoàng đế muốn chọn Tề Anh làm phò mã.

Chỉ tiếc rằng thời cơ không thuận, năm ấy Đại Lương giao chiến với Bắc Ngụy, đại bại tại Thạch Thành, việc hôn sự liền bị gác lại. Cũng chính bởi trận đại bại ấy, triều đình Đại Lương tiến hành một loạt thay đổi quyền lực lớn. Không chỉ Nội Các bị thay đổi, mà cả võ quan quân đội cũng bị điều chỉnh toàn bộ. Gần đây, Thẩm gia lại bất ngờ sụp đổ, khiến cho khắp Đại Lương tuy ngoài mặt yên bình, nhưng bên trong sóng ngầm mãnh liệt.

Theo lệ cũ của Đại Lương, sau khi công chúa thành hôn, phò mã sẽ không được trao chức vụ thực quyền. Mà nay là thời điểm quốc gia loạn lạc, cần dùng người tài, thánh thượng trọng dụng Tề Anh, muốn chàng trấn thủ biên cương nên tất nhiên không thể để chàng trở thành phò mã rồi bị trói tay trói chân. Bởi vậy dù công chúa có khóc lóc cầu xin, hoàng đế cũng không hạ thánh chỉ.

Chính vì thế, mối quan hệ giữa Tiêu Tử Dư và Tề Anh trở nên vô cùng vi diệu. Ai cũng biết hai người không thể thành thân, lại cũng đều rõ công chúa có tình ý sâu nặng với Tề Anh, nên rốt cuộc giữa họ là gì thì chẳng ai dám nói chắc. Chỉ có một điều là ai cũng rõ ràng nếu Tề Anh thật sự thân thiết với nữ tử nào khác, công chúa nhất định sẽ không chịu nổi.

Tiêu Tử Hành nói đùa như vậy, trên mặt Tề Anh chẳng hiện rõ gì, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Tam điện hạ gần đây vẫn khỏe chứ?”

Hoàng đế Đại Lương có bảy nhi tử. Trưởng tử mất sớm, nhị hoàng tử từng được lập làm thái tử, cưới nữ nhi Thẩm gia làm thái tử phi, sau bị vướng vào vụ án tham ô của Thẩm gia, hiện đã bị phế, giam giữ trong Tông Nhân phủ.

Ngôi vị thái tử đang để trống, tam hoàng tử và tứ hoàng tử đều có khả năng kế thừa. Tam hoàng tử tuy mẫu tộc không hiển hách như tứ hoàng tử, nhưng lại thông minh, mưu trí, rất được hoàng đế tín nhiệm. Trái lại, tứ hoàng tử thì phong lưu buông thả, dường như không mấy hứng thú với ngôi vị Đông Cung. Gần đây nghe nói hoàng đế giao vụ án Thẩm gia cho tam hoàng tử xử lý, ngày đêm bận rộn, triều đình cũng râm ran tin đồn hoàng đế có ý lập Tiêu Tử Hoàn làm thái tử.

Tiêu Tử Hành lại chẳng mấy để tâm, cạn một chén rượu, nói hời hợt: “Có gì mà không tốt? Chỉ là bận chút thôi. Hôm nay ta gọi hắn cùng đến, hắn bận không đi được.”

Người nói vô tâm, người nghe lại để bụng. Lời hắn tuy vu vơ, nhưng khiến trong lòng mọi người âm thầm dấy lên sóng gió.

Tam hoàng tử Tiêu Tử Hoàn, trước đây vốn giao hảo thân thiết với các thế gia công tử như Tề Anh nhưng hiện tại thế cuộc có phần vi diệu. Hoàng đế tiêu diệt Thẩm gia, tuy có ba đại thế gia hỗ trợ, nhưng rõ ràng cũng là tín hiệu cảnh cáo các gia tộc khác. Nay lại giao vụ án Thẩm gia giao cho tam hoàng tử xử lý, có phải là muốn hắn tiếp bước, tương lai đăng cơ rồi tiếp tục cắt bỏ thế lực các thế gia?

Hôm nay tam hoàng tử không đến Phong Hà Uyển, thực sự là vì bận, hay là đang dần vạch rõ giới tuyến với các thế gia?

Tề Anh nghe vậy thần sắc không thay đổi, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng. Nhưng Phó Trác ánh mắt hơi trầm xuống, Hàn Phi Dự cũng thoáng hiện vẻ ngẫm nghĩ. Chỉ có Hàn Phi Trì vẫn nhàn nhã, uống rượu ngắm mai, làm như hoàn toàn không nghe thấy những ẩn ý trong câu chuyện.

Tiêu Tử Hành dường như cũng không phát giác điều gì khác thường, cười nói với Tề Anh: “Kính Thần, hôm nay ngươi phải nghĩ xem nên làm thế nào đối phó với ta, bằng không ta mà đem chuyện hôm nay kể lại với muội ta thì… Ta nhắc ngươi nhé, cái đồ rửa bút lần trước ngươi còn nhớ chứ?”

Tề Anh chỉ cười lắc đầu. Bên cạnh, Hàn Phi Dự cũng bật cười: “Điện hạ thật rộng lượng, vì một cái đồ rửa bút mà cũng có thể lừa gạt cả muội ruột mình?”

Tiêu Tử Hành cười lớn, vẫn là vẻ hồ ly quen thuộc. Đám nam tử nâng chén cụng ly, trong ngày đông hiếm hoi có nắng ấm, tận hưởng một buổi tiệc hiếm hoi bình yên.

Từ khi trông thấy nhị công tử tự mình đưa Thẩm Tây Linh về, trong lòng Kỳ Sương cứ thấp thỏm không yên. Một mặt nàng ta đoán già đoán non mối quan hệ giữa Thẩm Tây Linh và nhị công tử, một mặt lại lo lắng tiểu cô nương kia sẽ tố cáo mình nên tâm thần bất định. Suy đi tính lại, nàng ta thấy tốt nhất là nên lấy lòng Thẩm Tây Linh. 

Vừa hay hôm nay thuốc đã sắc xong, nàng ta liền ân cần mang tới, còn cố ý đặt thêm một đĩa ô mai nhỏ bên cạnh, mỉm cười nói với Thẩm Tây Linh đang dựa trên giường: “Ngoan nào, uống thuốc đi, mau chóng khỏe lại nhé.”

Dù Kỳ Sương cố giấu vẻ lấy lòng, nhưng vẫn không qua được mắt Thẩm Tây Linh. Dù tuổi nàng còn nhỏ, nhưng từ bé đã theo mẫu thân trải qua nhân tình ấm lạnh, sao lại là đứa trẻ chưa hiểu chuyện đời. Chỉ là tuy nhìn thấu, nàng không hề oán giận, cũng không muốn vạch trần người ta làm gì, chỉ nhẹ nhàng cảm ơn, rồi ngoan ngoãn uống thuốc.

Sau khi uống thuốc, Kỳ Sương vẫn ở lại bên cạnh nàng, không rời nửa bước. Thẩm Tây Linh biết nàng muốn thân cận, chỉ là không tìm ra lời để nói, đâm ra có chút ngại ngùng, bèn nhẹ giọng bảo: “Tỷ tỷ bận rộn vì muội cả nửa ngày rồi, chi bằng về nghỉ ngơi một lát đi. Muội cũng đỡ nhiều rồi.”

Kỳ Sương đáp: “Nào dám, ta cũng không mệt mỏi gì, ở lại cùng muội nói chuyện giải buồn một chút cũng tốt.”

Thẩm Tây Linh nghĩ ngợi, rồi khẽ mỉm cười, nói: “Vậy… nếu tỷ tỷ không ngại, không biết có thể giúp muội tìm lại bộ y phục khi muội mới đến đây được không?”

Từ sau khi đổ bệnh, nàng được người khác thay y phục. Tỉnh dậy mới hay bộ y phục ban đầu đã không thấy đâu.

Kỳ Sương liền nói: “À, bộ y phục ấy à? Muội chờ ta một lát, ta đi lấy cho.”

Thẩm Tây Linh vội cảm tạ. Không bao lâu sau, Kỳ Sương đã vội vã quay lại, trong tay ôm lấy bộ y phục cũ, đưa cho nàng, cười hỏi: “Muội xem, có phải là bộ này không?”

Thẩm Tây Linh vừa nhận lấy, một đoạn ký ức khổ đau chợt trào dâng. Hơi thở mẫu thân ngày một yếu ớt trên đường xuôi bắc đến Lang Gia, những lời lạnh lùng của họ hàng bên mẫu tộc, tấm bia không chữ trước mộ phụ thân nơi tiểu viện… tất cả ập đến khiến trái tim nàng như bị bóp nghẹt, khó thở vô cùng.

Kỳ Sương thấy sắc mặt nàng tái nhợt, vội hoảng hốt, sợ xảy ra chuyện gì rồi bị trách phạt, liền lo lắng hỏi: “Nha đầu, muội sao vậy?”

Thẩm Tây Linh hoàn hồn, gắng gượng nở nụ cười, khẽ lắc đầu, ý bảo không sao.

Kỳ Sương vẫn chưa yên tâm, lại hỏi: “Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên muốn tìm lại y phục cũ? Là vì bộ này không vừa người sao?”

Bộ y phục kia vốn là do vị hiệp khách mang đến khi nàng trốn ngục, chỉ là thường phục vải thô, sao sánh được với y phục nàng đang mặc lúc này. Nhưng nàng nghĩ, hôm nay gặp xong Tề Anh, nàng sẽ rời khỏi Phong Hà Uyển, không tiện mang theo y phục nơi đây, nên vẫn là nên thay sớm thì hơn. Song những điều ấy nàng không muốn nói ra, chỉ khẽ cười: “Tỷ tỷ nghĩ nhiều rồi, nơi này mọi thứ đều rất tốt, muội thực lòng cảm kích.”

Kỳ Sương nhìn cô nương nhỏ tuổi này, lòng thầm cảm thấy nàng khác hẳn lứa tuổi. Không có chút ngây thơ của trẻ nhỏ lại trầm mặc ít lời, thần sắc lúc nào cũng ảm đạm, ngoài dung mạo xinh đẹp thì thật chẳng lấy gì làm dễ mến. Nàng ta cũng không biết nên nói gì thêm, thấy Thẩm Tây Linh có vẻ không muốn trò chuyện, bèn dặn dò đôi câu rồi lui ra ngoài.

Đến khi trời sẩm tối, Thanh Trúc đến. Hắn là thiếu niên vóc dáng gầy gò, tuổi xấp xỉ Thẩm Tây Linh nhưng cao hơn nàng nửa cái đầu. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng người trong Phong Hà Uyển đều rất kính trọng. Ngay cả Kỳ Sương lớn hơn hắn nhiều, khi nói chuyện cũng rất cung kính.

Thanh Trúc đối với sự cung phụng của gia nhân chỉ thản nhiên đáp lại, nét mặt không chút biểu cảm, chỉ là đến đón người. Khi ấy, Thẩm Tây Linh đã thay lại y phục cũ, từ bên trong đi ra. Thanh Trúc lạnh nhạt liếc nhìn nàng từ đầu tới chân, không tỏ rõ gì, chỉ nói: “Theo ta.”

Thẩm Tây Linh theo chân hắn đi qua bao khúc quanh ngõ rẽ, quả nhiên lại đến trước Vong Thất. Ở cửa Vong Thất, nàng lại thấy Bạch Tùng. Hắn vẫn ôm kiếm đứng đó, trông thấy nàng cũng chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ gì. Nhưng Thẩm Tây Linh trong lòng lại có rất nhiều điều muốn nói, muốn hỏi thương thế của hắn, muốn cảm tạ hắn, nhưng vừa định mở miệng thì đã thấy Thanh Trúc đẩy cửa, nghiêng người nói: “Vào đi.”

Thẩm Tây Linh chỉ đành nhìn Bạch Tùng một cái. Hắn vốn là người lạnh lùng, nhưng không hiểu vì sao, lúc này nàng lại cảm thấy thần sắc hắn có chút dịu dàng, dường như đang cổ vũ nàng. Lòng càng thêm cảm kích. Thấy Thanh Trúc đã có chút mất kiên nhẫn, nàng không dám trì hoãn, chỉ nhẹ gật đầu với Bạch Tùng, rồi bước lên bậc thềm, vào cửa.

Vong Thất vẫn như lần trước, bốn phía là những kệ sách cao lớn, trong phòng sáng sủa và ấm áp. Tề Anh vẫn ngồi ở chỗ cũ, trước mặt là một đống công văn, đang cúi đầu phê duyệt.

Tiếng bước chân của nàng làm chàng ngẩng lên, thoáng nhìn rồi ra hiệu cho nàng lại gần. Thẩm Tây Linh mím môi bước đến, chợt nghe chàng hỏi: “Dùng cơm tối chưa?”

Thẩm Tây Linh không ngờ chàng sẽ hỏi vậy, trong lòng thoáng khựng lại, chưa kịp nghĩ gì liền đáp: “Chưa…”

Tề Anh gật đầu: “Vậy cùng ta ăn.”

Thẩm Tây Linh ngẩn người, chưa kịp phản ứng thì Tề Anh đã sai người dọn cơm, bảo Thanh Trúc thêm một chỗ ngồi bên trái chàng. Các nha hoàn bưng đồ ăn vào, ai nấy đều cúi đầu không dám nhìn thẳng, ngay cả Thanh Trúc khi vào cũng mặt không đổi sắc, song Thẩm Tây Linh lại thấy lưng như bị châm chích, chẳng chút thoải mái. Mãi đến khi mọi người lui xuống hết nàng mới đỡ căng thẳng hơn chút.

Tề Anh nói: “Ngươi cứ tự nhiên.”

Rồi gắp đũa trước. Thẩm Tây Linh vốn không định cùng chàng ngồi chung bàn, cảm thấy như vậy quá mức vượt lễ. Nhưng nếu không ăn thì càng thất lễ hơn, do dự một hồi, cuối cùng vẫn cầm đũa lên, lặng lẽ dùng bữa.

Nàng không rành lề thói thế gia, nhưng bữa cơm này của Tề Anh lại khiến nàng kinh ngạc. Tề gia là danh môn vọng tộc, nhị công tử Tề gia thân phận cao quý, nàng vẫn tưởng chàng ăn uống tất dùng sơn hào hải vị, lễ nghi rườm rà, nào ngờ ngược lại, chỉ một bát canh chay, hai món thanh đạm, đều là thứ dân dã thường ngày.

Tề Anh vừa ăn vừa phê văn thư, lúc thấy đoạn trọng yếu thì dừng lại chú thích, mày lúc nhíu lúc giãn. Thẩm Tây Linh lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng len lén nhìn chàng. Đến khi chàng phê xong mới cất văn thư sang một bên, chính thức ăn cơm.

Chàng ăn không nhanh không chậm, động tác nhã nhặn. Mặc dù chỉ là món thường, nhưng qua cử chỉ của chàng lại khiến người ta có cảm giác như chàng đang dùng món trân quý. Trong thoáng chốc, Thẩm Tây Linh bỗng nhớ đến phụ thân mình dù ngày thường ở nhà rất giản dị, nhưng khí chất thanh cao trong hành vi cử chỉ lại không thể che giấu, rất giống nhị công tử Tề gia trước mắt lúc này.

Nàng ăn ít, chỉ vài miếng đã thấy no, song thấy Tề Anh chưa buông đũa nên cũng không dám đặt xuống. Mãi đến khi chàng ngừng lại, nàng mới theo đó dừng tay. Đợi gia nhân vào thu dọn xong, Tề Anh mới chính thức mở lời: “Hôm nay gọi ngươi đến, là muốn bàn chuyện sau này, ngươi có tính toán gì không?”

Ánh đèn trong Vong Thất sáng rõ, gương mặt Tề Anh càng thêm rõ nét. Thẩm Tây Linh thoáng hồi hộp, may mà đã dự liệu trước câu hỏi này, liền đứng dậy, chậm rãi quỳ xuống hành lễ: “Từ ngày trốn ngục đến nay, mọi sự đều nhờ công tử chiếu cố, ta đã khiến công tử thêm nhiều phiền toái. Không biết phải cảm tạ thế nào mới đủ, cũng không dám làm lụy công tử thêm nữa. Hôm nay ta sẽ rời khỏi Phong Hà Uyển, về sau nếu công tử có điều gì cần, ta nhất định tận tâm tận lực, không dám chối từ.”

Nói xong, nàng lại dập đầu một cái, rồi quỳ đó, lặng lẽ chờ lời của chàng. Tề Anh nhìn dáng nàng quỳ nơi đất, tay gõ nhẹ mặt bàn, trong lòng đã nghĩ đến chuyện khác.

Chàng nhớ lại ngày mồng một theo phụ mẫu vào cung chúc Tết, vừa hồi phủ chưa bao lâu thì hạ nhân vào báo có một lão giả tới gặp, không đuổi đi được, còn đưa một tờ giấy, nói nhị công tử nhìn thấy tất sẽ gặp.

Tề Anh mở giấy ra, chỉ thấy dòng chữ: “Bắn rụng cầm điểu nơi bờ Giang – Thẩm.”

Hạ nhân thấy chàng nhìn dòng chữ mà trầm ngâm, quả nhiên sai người mời lão nhân vào, còn đuổi hết người khác ra ngoài.

Người nọ dung mạo bình thường, y phục cũng có phần rách rưới, nhưng vào gặp Tề Anh lại không hề sợ hãi, chỉ lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ, trình lên trước mặt chàng.

Tề Anh mở ra xem, thấy bên trong đầy giấy tờ nhà đất, ngân phiếu, thậm chí còn có cả giấy sở hữu muối và trà giá trị đến mức khiến chính chàng vốn xuất thân thế gia cũng phải kinh ngạc. Một chiếc hộp gỗ nho nhỏ, có thể mua được cả Kiến Khang cũng không ngoa.

Chàng nhíu mày: “Đây là…?”

Lão nhân hành lễ, đáp: “Mạo muội quấy rầy, mong công tử chớ trách. Tiểu nhân là người cũ của Thẩm tướng gia, được ngài ủy thác, nhất định phải đích thân giao vật này cho công tử.”

Tề Anh đẩy hộp trở lại: “Các hạ nhầm rồi. Mấy ngày trước ta đã được người của Thẩm tướng chuyển giao một hộp gỗ, trong đó cũng là ngân phiếu, chỉ là số lượng không lớn đến vậy.”

Lời này là thật, khi ấy vào pháp ngục thăm Thẩm Khiêm, vài hôm sau có người giao đến một hộp, cũng là chút ngân phiếu cùng khế ước đất đai. Chàng vốn không ham của, nhưng Thẩm Khiêm khăng khăng, nên miễn cưỡng nhận lấy. Không ngờ hôm nay lại có người đem đến thêm một hộp nữa, mà số lượng gấp mười lần.

Lão giả thấy chàng đẩy trả như vậy, trong mắt hiện lên tia kính phục, lại hành lễ nói: “Trước kia là vật cảm tạ công tử hộ tống phu nhân cùng tiểu thư xuôi bắc tới Lang Gia. Nhưng Thẩm tướng từ lâu đã lo liệu hậu sự, e nương gia của phu nhân không chấp nhận nên mới chuẩn bị riêng hộp này giao phó tiểu nhân, nếu tiểu thư quay lại Kiến Khang mà lại được công tử ra tay tương trợ thì hộp này phải dâng lên.”

Tề Anh không nói gì. Chàng không ngờ một người như Thẩm Khiêm lại vì ngoại thất và nhi nữ riêng mà tính toán chu toàn đến vậy. Ngay cả gia tộc bị tịch biên diệt tộc vẫn có thể để lại được số tài sản khổng lồ. Nếu không nhờ chàng cứu Thẩm Tây Linh hôm trước, e rằng chiếc hộp này đã bị đốt bỏ.

Đây là gì? Một ván cược Thẩm Khiêm dành cho chàng?

Tề Anh trong lòng không thoải mái, trầm giọng hỏi: “Thẩm tướng có ý gì?”

Lão giả đáp: “Phu nhân và tiểu thư là tâm can cả đời của ngài ấy. Giờ phu nhân đã qua đời, chỉ còn mong tiểu thư bình an.”

Tề Anh cau mày: “Thẩm tướng muốn dùng tiền đổi lấy việc ta thu nhận nhi nữ của ông ấy?”

“Không phải” lão giả nghiêm túc nói. “Nếu ngài có ý ấy, thì đã đưa hộp này từ lâu, đâu cần đợi đến bây giờ.”

Quả thật vậy. Thẩm Khiêm không dùng tiền mua lấy sự bảo hộ, bởi ông biết tiền không thể mua được sự an ổn vĩnh viễn. Thẩm Khiêm không hoàn toàn tin tưởng chàng, chỉ khi thấy chàng thật sự ra tay cứu giúp thì mới để người mang hộp tới.

Tề Anh lại hỏi: “Nếu thật muốn bảo hộ, sao không trực tiếp giao tài sản cho nhi nữ của ông?”

Lão giả cười khẽ, đáp: “Phú quý trên đời, không có quyền thì không thể giữ. Tiểu thư giờ chỉ là tiểu cô nương nhỏ bé, tiền bạc chỉ chuốc lấy họa. Tướng gia từng nói, nhị công tử có lòng giữ chính đạo, tương lai tất sẽ là người nắm quyền lớn nhất Giang Tả. Chỉ người như công tử, mới có thể bảo vệ tiểu thư cả đời.”

Tề Anh im lặng một hồi, sau đó khẽ cười: “Nếu ông ấy nhìn lầm thì sao?”

“Vậy thì nhận thua.” Lão giả lại nói. “Tâm nguyện thất bại, cũng chỉ đành cam chịu.”

“Nếu đêm đó ta không giữ nàng lại?”

“Thì hộp này…” Lão giả bình thản nói: “Chỉ đành đốt sạch tan thành tro bụi.”

Tề Anh khép mắt, khẽ thở dài một hơi, trong lòng như nặng ngàn cân, lần đầu tiên thật sự nghiêm túc suy xét về con người Thẩm Khiêm.

Khi ban đầu, chàng chỉ cho rằng vị Kế tướng kia bất quá cũng chỉ là hạng yếu nhược vô năng. Trong các đại thế gia, nơi nào chẳng che giấu nhơ uế, Tề, Thẩm, Phó, Hàn, gia tộc nào dám vỗ ngực tự xưng mình thanh bạch? Duy có đám con cháu Thẩm gia là phóng túng ngông cuồng nhất, xét đến cùng cũng là vì gia chủ bất lực, đức hạnh không xứng địa vị, hại mình hại người mà thôi.

Thế nhưng chỉ một lần chạm mặt vội vàng nơi ngục thất Tề Anh đã lập tức hiểu ra, Thẩm Khiêm là người có tâm cơ sâu tựa vực thẳm. Thế cục Đại Lương hôm nay, ông nhìn thấu như lòng bàn tay, còn những kẻ trong thế gia bao gồm cả phụ thân chàng là Tề Chương, e rằng vẫn còn đang chìm đắm trong giấc mộng.

Thẩm Khiêm không chỉ nhìn rõ đại cục, mà còn nhìn thấu cả chàng, Tề Kính Thần. Mà không chỉ nhìn thấu, ông còn dám đặt cược vào chàng. Người như thế, nếu năm xưa đem trọn tâm trí dốc vào chốn triều đình quyền mưu, e rằng Thẩm gia đã chẳng rơi vào cảnh người chết oan uổng, thiên hạ chê cười. Nhưng ông lại chẳng màng tới những điều đó, tâm niệm duy nhất chỉ hướng về thê tử và con thơ.

Nghĩ đến đây, Tề Anh lại cúi mắt nhìn thiếu nữ đang quỳ dưới chân mình, Thẩm Tây Linh. Thẩm Khiêm đã dạy nàng rất tốt. Tuy không lớn lên trong khuôn phép thế gia, nhưng lễ nghi chu toàn, điều đáng quý hơn là tâm tính vững vàng, biết chừng mực và hiểu nhân tình, không quá tính toán, cũng không ôm mộng hão huyền. Nàng rất tốt, mà nếu không phải vì nàng tốt đến thế, chàng đã chẳng dấy lòng trắc ẩn.

Khoảng trầm mặc kéo dài, Tề Anh không nói một lời. Thẩm Tây Linh cúi đầu, không rõ chàng đang nghĩ gì. Sự yên lặng ấy khiến lòng nàng bất an, nhưng cũng chẳng dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt đối phương, chỉ lặng lẽ cam chịu. 

Không biết đã qua bao lâu, trong tầm mắt hạn hẹp của nàng bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài, sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, cùng với tiếng nói trầm thấp vang lên: “Đứng dậy rồi nói.”

Giọng Tề Anh nhẹ nhàng, tựa hồ mang theo chút thở dài. Thẩm Tây Linh mím môi, do dự một thoáng rồi mới khẽ đặt tay mình vào tay chàng, thuận theo lực kéo mà đứng dậy. Dưới ánh nến, nàng thấy rõ dung nhan chàng, lông mày giãn nhẹ, đường nét tuấn mỹ, tựa như thần tiên nơi lầu son gác ngọc.

Tề Anh liếc nhìn nàng một cái. Thiếu nữ lặng lẽ dõi theo, trông như con mèo nhỏ ngoan ngoãn khiến người chẳng nỡ lạnh lòng. Chàng lại không nhịn được mà thở dài: “Nếu từ nay ngươi rời khỏi ta, định sẽ đi đâu? Tiểu viện nơi trước kia ngươi và lệnh tôn ở đã không thể quay về được nữa, điểm này ngươi có từng nghĩ đến chưa?”

Thẩm Tây Linh khựng người, rồi như bừng tỉnh. Nàng chưa từng nghĩ đến. Nàng vốn định sau khi rời khỏi Phong Hà Uyển thì sẽ về lại nơi cũ. Thế nhưng lời Tề Anh vừa nói khiến nàng sực nhớ lại là nơi ấy đã không thể trở về. Dù không biết Tề Anh dùng cách nào để cứu nàng cùng mẫu thân khỏi ngục, nhưng nàng hiện giờ rõ ràng đã là kẻ bỏ trốn. Quay lại nơi cũ chẳng khác nào tự lộ thân phận, chui đầu vào rọ.

Tề Anh thấy nàng ngẩn ngơ thì hiểu ngay, nàng quả thực chưa nghĩ đến chuyện đó. Chàng im lặng giây lát rồi hỏi: “Nơi ấy không về được, ngươi định tính sao?”

Tính sao? Thẩm Tây Linh suy nghĩ một lúc. Phụ mẫu đều mất, tộc phụ tuyệt diệt, tộc mẫu lạnh nhạt… đột nhiên nàng cảm thấy trời đất bao la, mà chẳng có chốn dung thân. Nàng lặng lẽ cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt.

Ngay khi ấy, nàng nghe thấy Tề Anh hỏi: “Ngươi… vẫn muốn quay về Lang Gia chứ?”

Thẩm Tây Linh khẽ cắn môi. Trong lòng bất chợt hiện lên những lời nhục mạ, giễu cợt mà cữu cữu và cữu phụ đã từng dành cho mẫu thân nàng. Ngón tay nàng siết chặt lại.

“Hay là…” giọng Tề Anh mang theo chút do dự “…muốn ở lại nơi này?”

Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, kinh ngạc. Gương mặt Tề Anh thoáng chút không được tự nhiên, lần đầu tiên nàng thấy vẻ thất thố như vậy nơi người luôn cao quý trầm tĩnh ấy. Chàng ho nhẹ một tiếng, rồi nói tiếp: “Vụ án của Thẩm gia vẫn chưa kết thúc. Dù có kết thúc, nếu người khác phát hiện ngươi là nhi nữ của Kế tướng, lúc nào cũng có thể vạ lây. Nếu ngươi không muốn về Lang Gia, lại muốn ở lại Kiến Khang, vậy thì ngươi sẽ mất tự do. Không thể rời xa ta, chỉ có thể ở nơi ta cho phép ngươi ở, nếu như vậy ngươi vẫn muốn ở lại đây sao?”

Thẩm Tây Linh ngẩn người, trong đầu trống rỗng. Chỉ thấy trong đôi mắt phượng sâu thẳm kia của chàng, như có cả dãy núi non kéo dài, rộng lớn và vững chãi. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng bỗng thấy lòng mình an ổn hiếm hoi. Rồi nàng nghe thấy chính mình khẽ đáp: “Nguyện ý.”

Mũi bỗng cay xè, nàng nghẹn ngào nói: “… Ta nguyện ý.”

Tề Anh thấy mắt nàng đã hoe đỏ, nhưng vẫn cố kiềm chế không để nước mắt rơi xuống, trong lòng lại dâng lên một tầng thương xót khó hiểu.

Chàng bỗng có cảm giác mơ hồ rằng bản thân đã bị Thẩm tướng tính kế. Vốn tưởng chỉ là thuận tay giúp đỡ, ai dè giờ đây lại như thể phải lo cho nhi nữ nhà người ta cả đời, quả thực là… một khi lên thuyền cướp, muốn xuống cũng không dễ.

Tề Anh định nói mấy câu an ủi nàng, nhưng thân là danh sĩ trứ danh đất Giang Tả, chàng lại chẳng mấy có thiên phú trong việc an ủi người khác. Thấy nàng mắt đỏ hoe, chàng ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ như một trưởng bối, nhẹ nhàng vỗ vai nàng, nói một câu: “Ừm, vậy thì… ở lại.”

Ngoài Vong Thất, ánh trăng cao treo vằng vặc. Bạch Tùng ôm kiếm, tựa người vào lan can nơi bậc thềm, bất chợt bật cười. Thanh Trúc đứng phía đối diện không nhịn được liếc sang, hỏi: “Huynh cười gì?”

Bạch Tùng nhún vai. Thanh Trúc liếc thấy tai hắn khẽ động, hừ một tiếng, nói: “Huynh tai thính thì giỏi rồi, cũng đâu cần suốt ngày áp tai nghe trộm chuyện công tử?”

Bạch Tùng liếc hắn một cái, không đáp. Thanh Trúc lại hừ nhẹ: “Nhìn bộ dạng huynh như thế, chắc hẳn công tử đã để cô nương ấy ở lại rồi. Huynh nâng niu cô nương ấy như thế, rốt cuộc là vì cớ gì?”

Bạch Tùng ngửa đầu nhìn trăng, đáp: “Làm việc tốt, không được sao?”

Thanh Trúc lại cười lạnh: “Tính tình công tử thế nào, ta với huynh đều biết rõ, người vốn lãnh đạm, tâm tính cứng rắn. Giờ có thể vì một lúc mềm lòng mà sinh lòng thương tiếc, nhưng liệu được bao lâu? Huynh định che chở cô nương ấy cả đời chắc?”

Bạch Tùng lại động tai, dường như vừa nghe thêm gì đó trong phòng. Hắn lại nhún vai, chậm rãi nói: “Đường còn dài lắm, cứ xem tạo hóa khiến nàng ra sao thôi.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ