Chương 25
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 25: Cầu vượt -4

Kiều Chấn Hải đến Tuệ Loan để làm việc sau khi Kiều Vũ Tụng vào tiểu học. Trong suốt nhiều năm, mỗi khi xuân vận[a1] , Kiều Chấn Hải và đồng hương làm việc ở Tuệ Loan đều về quê bằng xe máy và họ chưa bao giờ phạm sai lầm.
Vì vậy, khi Từ Ngạo Quân nói những lời đó trên điện thoại, đầu óc Kiều Vũ Tụng không thể xoay chuyển, anh không thể tưởng tượng ba mình đã xảy ra chuyện gì trên đường.
Làm sao có thể chứ? Đã xảy ra chuyện gì?
Ngồi trong xe taxi, Kiều Vũ Tụng cầm chặt điện thoại trong tay, trên người đã sớm lấm tấm mồ hôi. Anh muốn gọi cho Từ Ngạo Quân, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, bởi vì anh sợ nghe thấy tin tức không muốn nghe, nên muộn hơn lúc nào hay lúc đó.
Kiều Vũ Tụng hai chân phát run, thấp thỏm bất an.
Đột nhiên, anh nhìn thấy nam sinh bên cạnh mình đang thực sự khóc.
Kiều Vũ Tụng kinh ngạc nhìn anh ta và không khỏi thắc mắc, nhưng nghĩ đến cuộc điện thoại của Từ Ngạo Quân khiến anh càng thêm lo lắng. Chẳng lẽ là có chuyện gì xảy ra với nhà cậu ta? Chẳng lẽ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.  Kiều Vũ Tụng không hy vọng có loại trùng hợp này, bởi vì lúc này, anh đã hy vọng trong hoảng loạn: bất kể nam sinh này gặp chuyện gì, chỉ cần Kiều Chấn Hải không có chuyện gì là được.
Ý nghĩ như thế khiến Kiều Vũ Tụng cảm thấy có lỗi.
Ngay sau đó, Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên khi thấy Tống Vũ Tiều quay người nhìn bạn mình, cậu cau mày, nhưng không nói một lời an ủi.
Cuối cùng chiếc taxi cũng đến cổng bệnh viện thành phố. Ngay khi chiếc xe dừng lại, bạn của Tống Vũ Tiều đã lao ra khỏi xe và chạy về phía bệnh viện mà không hề ngoái lại.
Kiều Vũ Tụng vội vàng xuống xe, khi cửa xe đóng lại, anh nhớ ra vẫn còn tiền taxi nên vội vàng thanh toán.
Không ngờ Tống Vũ Tiều vừa xuống xe nói: “Đừng lo, tôi đã trả tiền.”
Sau khi nghe xong, Kiều Vũ Tụng sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì Tống Vũ Tiều đã chạy theo bạn mình.
Kiều Vũ Tụng chạy đến bệnh viện, khi đến khu ngoại trú, anh chỉ có thể thất thần nhìn xung quanh.
Anh loanh quanh, không biết tìm Từ Ngạo Quân cùng Kiều Chấn Hải ở đâu, vội vàng gọi vào số của Từ Ngạo Quân.
Tuy nhiên không biết vì lý do gì mà Từ Ngạo Quân không nghe máy, lúc này Kiều Vũ Tụng gọi mấy lần đều không được, trong lòng càng thêm bối rối.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…
Kiều Vũ Tụng mồ hôi nhễ nhại vì lo lắng, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ, anh lập tức tìm số điện thoại của Kiều Chấn Hải và căng thẳng nhấn nút gọi.
So với nhịp tim của Kiều Vũ Tụng, âm thanh chờ đợi từ đầu dây bên kia dường như quá chậm.
Đột nhiên, điện thoại được kết nối, và giọng nói quen thuộc của Kiều Chấn Hải từ đầu dây bên kia: “Alo?”
“Ba!” Kiều Vũ Tụng che miệng, hít một hơi thật sâu và hỏi: “Ba đang ở đâu?”
“Ba đang ở trong nhà xác.” Kiều Chấn Hải trả lời, nói với người bên cạnh, “Ồ, đừng khóc nữa!”.
Nhà xác? Kiều Vũ Tụng choáng váng.
Kiều Chấn Hải giải thích: “Một người đồng hương bị tai nạn. Mẹ con đang ở đây. Ba không sao, con mau về nhà đi, chúng ta sẽ về sớm thôi.”
Bạn đồng hương? Chẳng lẽ … Kiều Vũ Tụng nói, “con sẽ tìm mọi người!”
“Tuổi còn nhỏ, con làm gì ở chỗ này? Mau trở về!” Kiều Chấn Hải nói xong liền cúp điện thoại.
Nghe thấy Kiều Chấn Hải không sao cả, Kiều Vũ Tụng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến những gì Từ Ngạo Quân nói, anh không thể nhịn được cười. Nhưng bạn của bố tôi bị tai nạn thì thật đáng tiếc. Đó có thể là bố của nam sinh vừa rồi không?
Mặc dù Kiều Chấn Hải yêu cầu anh về nhà, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, đương nhiên anh cũng muốn gặp cha mình ngay lập tức. Anh muốn hỏi Từ Ngạo Quân chuyện gì đã xảy ra, muốn xem có phải là cha của nam sinh kia hay không.
Suy nghĩ xong, Kiều Vũ Tụng vẫn hỏi đường đi đến nhà xác, đến gặp ba mẹ mình.
Nhà xác nằm ở nơi vắng vẻ và hẻo lánh nhất của bệnh viện, không có biển chỉ dẫn. Kiều Vũ Tụng rời khu ngoại trú và đi bộ đến đó. Khi hoàn cảnh xung quanh trở nên lạnh lẽo, trái tim anh bắt đầu run lên, và hối hận về quyết định của mình.
Khi đi đến bên ngoài căn nhà nhỏ, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu khóc từ bên trong, anh sợ quá không dám nhúc nhích.
Trong chốc lát, anh phát hiện ra.
Những người đang khóc, có cả nam và nữ, trong số đó, dường như có cả giọng của Từ Ngạo Quân. Lá gan của anh đột nhiên lớn hơn, anh lập tức bước vào, vừa vào cửa liền nhìn thấy Tống Vũ Tiều đang đứng ở hành lang.
Khi Tống Vũ Tiều nhìn thấy anh, cậu ta giật mình, nhưng không ngạc nhiên lắm.
Kiều Vũ Tụng nhìn sang chỗ khác thấy Từ Ngạo Quân đang dựa vào tường lau nước mắt.
Bà thấy con trai mình đang đến, lập tức mở to mắt, nước mắt ngưng đọng ngay lập tức, bà bước nhanh về phía Kiều Vũ Tụng.
“Con làm gì ở đây!” Từ Ngạo Quân đi tới trước mặt, đấm vào vai anh, tuy giọng cố ý hạ thấp nhưng trong mắt lại đầy vẻ trách móc.
Đối mặt với Kiều Chấn Hải đã bình an vô sự, Kiều Vũ Tụng vội hỏi: “Ba, ba không sao chứ”
“Ừ.” Kiều Chấn Hải sốt ruột nhìn vợ, sau đó quay sang Kiều Vũ Tụng nói: “Không phải ba đã bảo con đừng đến sao? Được rồi, chúng ta về trước đi!”
Kiều Vũ Tụng lo lắng nói: “Chú nào hay bác nào …”
“Con không quen biết.” Kiều Chấn Hải nói.
Từ Ngạo Quân nhỏ giọng trả lời, “Sao lại không biết? Hai ngày trước đã phỏng vấn trên bản tin TV”
“Em bớt nói một lời thì có chết không?” Người chồng không vui nói.
“Phi! Sao anh dám nói lời đó!” Từ Ngạo Quân không những không ăn năn mà còn đổ lỗi cho chồng.
Kiều Chấn Hải đỏ mặt và nghiêm nghị nói: “Được, được rồi, cô muốn nói gì thì là cái đó. Tôi sẽ đi nói chuyện với họ, nhanh chóng trở về.”
Nhìn theo bóng dáng của Kiều Chấn Hải, Kiều Vũ Tụng phát hiện ra rằng tiếng khóc đều phát ra từ một căn phòng nào đó. Khi nhìn thấy cha mình bước vào, anh lo lắng chờ đợi, nhìn Tống Vũ Tiều đang đứng một mình trên hành lang, sau đó lại nghe tiếng khóc của đàn ông, cuối cùng xác nhận rằng người chết chính là người nhà nam sinh kia.
Một lúc sau, Kiều Chấn Hải bước ra, vòng tay qua vai vợ và nói với con trai: “Đi thôi, có chuyện gì, nói sau.”
 “Ừ.” Từ Ngạo Quân hiếm khi ngoan ngoãn đồng ý.
Khi quay lại, Kiều Vũ Tụng không thể không liếc nhìn Tống Vũ Tiều.
Chuẩn bị bước ra khỏi căn nhà nhỏ, Từ Ngạo Quân đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu lại nói: “Aiii, Tiểu Tiều, con và chúng ta trở về đi thôi!”
Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng lập tức quay người.
Tống Vũ Tiều ngạc nhiên nhìn họ, nhất thời không lên tiếng.
“Đứa nhỏ, con ở chỗ này làm gì? Không liên quan gì tới con.” Từ Ngạo Quân nói xong, đi về phía sau kéo Tống Vũ Tiều ra, ” ở đây cũng không giúp được gì. Trở về với chúng ta, đừng để mẹ con lo lắng. “
Tống Vũ Tiều bị bà kéo ra ngoài, mặc dù muốn tránh bà, trong lòng biết bà nói đều đúng, vì vậy không giãy dụa.
Đi đến bên cạnh Kiều Vũ Tụng, Tống Vũ Tiều nhìn anh một chút.
Nghĩ đến chuyện trong quán trà sữa trước đó, Kiều Vũ Tụng cảm thấy không ổn, cũng không chào cậu.
Hai người lớn không quan tâm đến sự xa lạ giữa hai thiếu niên, Từ Ngạo Quân nắm tay Tống Vũ Tiều vội vàng theo chồng ra ngoài, Kiều Vũ Tụng thì theo sát phía sau.
Bốn người ra khỏi bệnh viện, Kiều Chấn Hải lái mô tô từ bãi đậu xe ra, Từ Ngạo Quân lập tức ngồi vào phía sau.
Kiều Vũ Tụng nhìn thấy Kiều Chấn Hải và chiếc xe vẫn bình an vô sự, anh không khỏi thắc mắc tại sao Từ Ngạo Quân lại nói chuyện điện thoại một cách khoa trương như vậy.
Tuy nhiên, hai người họ dường như không có ý định giải thích điều đó với anh. Từ Ngạo Quân thậm chí còn nói: “Trước tết, giao thông rất nghiêm ngặt, cô không được đưa hai người đi chung. Tiểu Tụng, con đưa Tiểu Tiều về nhà đi. Trời tối rồi, cậu ấy về nhà một mình sẽ không an toàn.”
Không an toàn? Tống Vũ Tiều nhíu mày, nhàn nhạt đáp: “Không sao đâu dì, con tự về được.”
“Không được, không được.” Từ Ngạo Quân kiên trì, lần thứ hai bàn giao con mình, “Hai người đón xe công cộng, hay đón taxi đều được. Tiểu Tụng, đưa Tiểu Tiều đến nhà biết không? Sắp hết năm, trên đường đâu đâu cũng có trộm cướp cũng chờ tiền ăn tết đây”
Cuối cùng cô nói với Tống Vũ Tiều: “Dì sẽ gọi cho mẹ con ngay bây giờ.”
Dứt lời, bà không nói lời gì liền bấm điện thoại Chu Mỹ Kỳ, vui vẻ ra mặt thăm hỏi: “Alo? Mỹ Kỳ ha! Là tôi, ha ha! Hiện tại Tiểu Tiều đang ở với chúng tôi, chờ một lát tôi kêu Tiểu Tụng đưa trở về. Không có chuyện gì! An toàn, an toàn, tôi và A Hải lập tức về nhà liền. Ai! Đúng nha, quá xui xẻo rồi. Ai có thể ngờ rằng cầu cạn lại được tu sữa như vậy? Lúc mà thông xe, một cái tin tức cũng không có!”
Ở nhà xác, rõ ràng còn khóc đến thê thảm như vậy, nhưng bây giờ lại nói về người chết như người không có liên quan. Tống Vũ Tiều hít một hơi thật sâu và quay người rời đi trong khi bà không chú ý.
Không nghĩ tới, chưa đi hai bước, lại bị Từ Ngạo Quân gọi lại.
Tống Vũ Tiều quay người lại.
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của cậu, Kiều Vũ Tụng có thể đoán được cậu đang nghĩ gì. Bởi vì Kiều Vũ Tụng cũng không thể chịu được sự thay đổi trong thái độ của Từ Ngạo Quân.
“Nói chuyện với mẹ con xong rồi. Anh trai Tiểu Tụng sẽ đi cùng con trở về.” Từ Ngạo Quân nói xong cười cười, sau đó trịnh trọng dặn dò con trai, “Mau đưa em về nhà đi, biết không? Đừng có ham chơi ở bên ngoài.”
Kiều Vũ Tụng thiếu kiên nhẫn, gật gật đầu.
Kiều Chấn Hải nhận thấy tâm trạng của con trai, lời nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Chờ con về nhà ăn cơm.”
Nghe vậy, tâm trạng của Kiều Vũ Tụng tốt lên một chút, anh cười với ba mình.
Kiều Chấn Hải khởi động xe máy, vẫy tay với hai thiếu niên và nói: “Đi đường cẩn thận!”
“Mọi người cũng vậy.” Dù trong lòng chập chùng, Kiều Vũ Tụng cũng đã lên tiếng dặn dò.
Rất nhanh, Kiều Chấn Hải chở vợ trên xe máy, biến mất ở trong màn đêm.
Tống Vũ Tiều nhìn bóng lưng của bọn họ, âm thầm thở ra một hơi, quay người đi hướng trạm xe buýt.
“Cậu đi đâu vậy?” Kiều Vũ Tụng phát hiện Tống Vũ Tiều quay đầu đi, vội vàng kêu lên.
Tống Vũ Tiều quay đầu lại nói: “Về nhà.”
“Ngồi xe buýt sao?” Kiều Vũ Tụng cản, “Hai ta cùng đi.”
“Không cần, cảm ơn.” Cậu lãnh đạm nói xong, còn đi về phía trước.
Nhìn thấy thái độ của cậu, Kiều Vũ Tụng trợn tròn mắt, muốn bắt taxi về nhà ngay lập tức. Nếu họ về nhà sớm hơn Từ Ngạo Quân và những người khác, sẽ bị lộ, vậy thì anh sẽ loanh quanh trên đường một lúc.
Thế nhưng, nghĩ đến lộ tẩy, Kiều Vũ Tụng vẫn đuổi theo và nói: “Chúng ta đi cùng nhau đi. Mẹ tôi và mẹ cậu đã đồng ý, nếu mẹ cậu không gặp tôi khi cậu về nhà, để lộ ra, cả hai ta đều bị mắng.”
Tống Vũ Tiều không ngờ anh nghĩ ra loại lý do này, suy nghĩ kỹ càng thấy cũng có lý nên nói: “Được.”

 (a1) còn được gọi là mùa du lịch lễ hội mùa xuân hoặc thời kỳ Xuân vận, là khoảng thời gian du lịch ở Trung Quốc với lưu lượng giao thông cực kỳ cao vào khoảng thời gian năm mới của Trung Quốc.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (134)
Chương 1: Chương 1: Trong đám mây-1 Chương 2: Chương 2: Trong đám mây-2 Chương 3: Chương 3: Ở trong mây -3 Chương 4: Chương 4: Ở trong mây -4 Chương 5: Chương 5: Ở trong mây -5 Chương 6: Chương 6: Ở trong mây -6 Chương 7: Chương 7: Ở trong mây -7 Chương 8: Chương 8: Ở trong mây -8 Chương 9: Chương 9: Bão số 7 -1 Chương 10: Chương 10: Bão số 7-2 Chương 11: Chương 11: Bão số 7-3 Chương 12: Chương 12: Bão số 7-4 Chương 13: Chương 13: Bão số 7-5 Chương 14: Chương 14: Bão số 7-6 Chương 15: Chương 15: Bão số 7-7 Chương 16: Chương 16: Ngày tuyết rơi -1 Chương 17: Chương 17: Ngày tuyết rơi-2 Chương 18: Chương 18: Ngày tuyết rơi-3 Chương 19: Chương 19: Ngày tuyết rơi -4 Chương 20: Chương 20: Ngày tuyết rơi-5 Chương 21: Chương 21: Ngày tuyết rơi-6 Chương 22: Chương 22: Cầu vượt – 1 Chương 23: Chương 23: Cầu vượt – 2 Chương 24: Chương 24: Cầu vượt – 3 Chương 25: Chương 25: Cầu vượt -4 Chương 26: Chương 26: Cầu vượt -5 Chương 27: Chương 27: Tiết kiệm Phí Qua đêm-1 Chương 28: Chương 28: Tiết kiệm phí qua đêm-2 Chương 29: Chương 29: Tiết kiệm Phí Qua đêm-3 Chương 30: Chương 30: Tiết kiệm phí qua đêm -4 Chương 31: Chương 31: Tiết kiệm chi phí qua đêm – 5 Chương 32: Chương 32: Tiết kiệm chi phí qua đêm-6 Chương 33: Chương 33: Tiết kiệm chi phí qua đêm-7 Chương 34: Chương 34: Tiết kiệm chi phí qua đêm-8 Chương 35: Chương 35: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-1 Chương 36: Chương 36: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-2 Chương 37: Chương 37: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-3 Chương 38: Chương 38: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-4 Chương 39: Chương 39: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-5 Chương 40: Chương 40: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-6 Chương 41: Chương 41: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-7 Chương 42: Chương 42: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-8 Chương 43: Chương 43: Che lấp -1 Chương 44: Chương 44: Che lấp -2 Chương 45: Chương 45: Che lấp -3 Chương 46: Chương 46: Che lấp – 4 Chương 47: Chương 47: Che lấp -5 Chương 48: Chương 48: Che lấp -6 Chương 49: Chương 49: Che lấp -7 Chương 50: Chương 50: Che lấp -8 Chương 51: Chương 51: Xuyên mây -1 Chương 52: Chương 52: Xuyên mây -2 Chương 53: Chương 53: Xuyên mây -3 Chương 54: Chương 54: Xuyên mây -4 Chương 55: Chương 55: Xuyên mây -5 Chương 56: Chương 56: Xuyên mây -6 Chương 57: Chương 57: Xuyên mây -7 Chương 58: Chương 58: Xuyên mây – 8 Chương 59: Chương 59: Một chút dũng cảm ngốc nghếch-1 Chương 60: Chương 60: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -2 Chương 61: Chương 61: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -3 Chương 62: Chương 62: Một chút dũng cảm ngốc nghếch – 4 Chương 63: Chương 63: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -5 Chương 64: Chương 64: Một chút dũng cảm ngu ngốc -6 Chương 65: Chương 65: Một chút dũng cảm ngu ngốc -7 Chương 66: Chương 66: Thu lạnh-1 Chương 67: Chương 67: Thu lạnh – 2 Chương 68: Chương 68: Thu lạnh – 3 Chương 69: Chương 69: Thu lạnh – 4 Chương 70: Chương 70: Thu lạnh -5 Chương 71: Chương 71: Thu lạnh -6 Chương 72: Chương 72: Thu lạnh -7 Chương 73: Chương 73: Thu lạnh -8 Chương 74: Chương 74: Bay nửa đêm – 1 Chương 75: Chương 75: Bay nửa đêm -2 Chương 76: Chương 76: Bay giữa đêm -3 Chương 77: Chương 77: Bay nửa đêm -4 Chương 78: Chương 78: Bay nửa đêm – 5 Chương 79: Chương 79: Bay nửa đêm -6 Chương 80: Chương 80: Thế thân – 1 Chương 81: Chương 81: Thế thân -2 Chương 82: Chương 82: Thế thân -3 Chương 83: Chương 83: Thế thân – 4 Chương 84: Chương 84: Thế thân -5 Chương 85: Chương 85: Thế thân -6 Chương 86: Chương 86: Thế thân -7 Chương 87: Chương 87: Thế thân -8 Chương 88: Chương 88: Thế thân- 9 Chương 89: Chương 89: Cùng bay -1 Chương 90: Chương 90: Cùng bay – 2 Chương 91: Chương 91: Cùng bay – 3 Chương 92: Chương 92: Cùng bay – 4 Chương 93: Chương 93: Cùng bay -5 Chương 94: Chương 94: Cùng bay -6 Chương 95: Chương 95: Cùng bay-7 Chương 96: Chương 96: Scandal và lời đề nghị -1 Chương 97: Chương 97: Scandal và lời đề nghị -2 Chương 98: Chương 98: Scandal và lời đề nghị -3 Chương 99: Chương 99: Scandal và lời đề nghị -4 Chương 100: Chương 100: Scandal và lời đề nghị -5 Chương 101: Chương 101: Scandal và lời đề nghị -6 Chương 102: Chương 102: Scandal và lời đề nghị -7 Chương 103: Chương 103: Scandal và lời đề nghị -8 Chương 104: Chương 104: Scandal và lời đề nghị -9 Chương 105: Chương 105: Đêm tha hương nơi đất khách -1 Chương 106: Chương 106: Đêm tha hương nơi đất khách -2 Chương 107: Chương 107: Đêm tha hương nơi đất khách -3 Chương 108: Chương 108: Đêm tha hương nơi đất khách – 4 Chương 109: Chương 109: Đêm tha hương nơi đất khách -5 Chương 110: Chương 110: Đêm tha hương nơi đất khách -6 Chương 111: Chương 111: Đêm tha hương nơi đất khách -7 Chương 112: Chương 112: Đêm tha hương nơi đất khách -8 Chương 113: Chương 113: Đêm tha hương nơi đất khách -9 Chương 114: Chương 114: Đêm tha hương nơi đất khách -10 Chương 115: Chương 115: Đêm tha hương nơi đất khách -11 Chương 116: Chương 116: Thu đông xuân -1 Chương 117: Chương 117: Thu đông xuân -2 Chương 118: Chương 118: Thu đông xuân -3 Chương 119: Chương 119: Thu đông xuân -4 Chương 120: Chương 120: Thu đông xuân – 5 Chương 121: Chương 121: Thu đông xuân -6 Chương 122: Chương 122: Thu đông xuân – 7 Chương 123: Chương 123: Thu đông xuân-8 Chương 124: Chương 124: Ngày tuyết lại rơi -1 Chương 125: Chương 125: Ngày tuyết lại rơi -2 Chương 126: Chương 126: Ngày tuyết lại rơi -3 Chương 127: Chương 127: Ngày tuyết lại rơi – 4 Chương 128: Chương 128: Ngày tuyết lại rơi -5 Chương 129: Chương 129: Ngày tuyết lại rơi – 6 Chương 130: Chương 130: Ngày tuyết lại rơi -7 Chương 131: Chương 131: Ngày tuyết lại rơi – 8 Chương 132: Chương 132: Ngày tuyết lại rơi -9 Chương 133: Chương 133: Ngày tuyết lại rơi -10 Chương 134: Chương 134: Ngày tuyết lại rơi -11 ( HOÀN)