Chương 24
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 24: Lạc Cẩm Hi hẹn hò rồi?

Lư Tiêu và Đoạn Kỳ Trinh ở lì trong nhà Hạ Ngạn Hoài hai ngày mới chịu rời đi. Hai ông tướng này có lẽ cũng lâu rồi không phải ngủ chung giường với người đồng giới, tuy ghét bỏ nhưng lại như quay về ngày xưa, thậm chí còn thấy hoài niệm. Chỉ là hai người này ghét bỏ lẫn nhau, xin ngủ giường của Hạ Ngạn Hoài lại bị anh từ chối thẳng thừng. Hạ Ngạn Hoài cũng ghét bỏ hai tên này.

Căn nhà này thực ra có ba phòng, một phòng làm việc của Hạ Ngạn Hoài, không có giường. Hai cậu ấm kia vốn quen thói ăn sung mặc sướng, tất nhiên chẳng chịu ngủ đất hay nằm ghế sô pha. Lư Tiêu không hề coi mình là khách, nằm vắt chân chữ ngũ trên sofa chỉ trỏ khắp căn nhà, vừa ngó nghiêng vừa chê bai: “Hoài Hoài à, sao cậu ra ngoài khởi nghiệp mà điều kiện chỗ ở lại tệ đi vậy? Thực sự không được thì tôi đổi cho cậu một căn nhà lớn hơn nhé.”

Đoạn Kỳ Trinh đứng trong bếp nhìn Hạ Ngạn Hoài nấu ăn, vẻ mặt không thể tin được: “Cậu biết nấu ăn từ khi nào vậy?”

Trong không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm nức, dù máy hút mùi đang hoạt động cũng không ảnh hưởng đến hương thơm ngào ngạt này bay vào mũi của hai người còn lại. Trong tủ lạnh có một số nguyên liệu cần được xử lý sớm, hôm nay không gọi cô giúp việc đến, vừa hay trong nhà có thêm hai miệng ăn, thế nên Hạ Ngạn Hoài đã xuống bếp nấu một bữa. Ngon hay không không quan trọng, hai tên ngốc kia đi qua mấy năm du học ở nước ngoài đã luyện được cái miệng gì cũng ăn được. Một bữa ăn vài vạn ăn được, nếu chỉ khoảng vài chục cũng vẫn ngon. Nhưng tính Hạ Ngạn Hoài làm gì cũng chu toàn, khi anh bưng món ăn lên, Lư Tiêu liền gạt đũa của Đoạn Kỳ Trinh xuống.

“Chờ chút, tôi chụp cái ảnh gửi cho Lạc Cẩm Hi với Tô Vũ Miên cho thèm chơi.”

Nghe đến cái tên kia, Hạ Ngạn Hoài khựng lại. 

Hai tên ngốc kia đã hí hửng gửi ảnh chụp cả một bàn đồ ăn vào nhóm chat chung của bọn họ. Nhóm chat ấy vẫn luôn hoạt động, chỉ là Hạ Ngạn Hoài quen ẩn mình, còn Lạc Cẩm Hi trước đây rất sôi nổi, kể từ khi ra nước ngoài bỗng ít nói hẳn đi. Có lẽ là vì trong nhóm có anh nên cô không muốn nói nhiều. Nhưng thời điểm này có lẽ quá trùng hợp, ở London đang là rạng sáng. Lạc Cẩm Hi mất ngủ, vừa nhìn thấy bức ảnh Lư Tiêu gửi lên liền bị đánh trúng điểm yếu. Ăn chẳng nên cơm, ngủ chẳng nên giấc, nhìn thấy một bàn thức ăn thịnh soạn, cô lập tức sụp đổ, gửi một loạt biểu tượng khóc lóc, gào lên bảo mình cũng muốn ăn.

Lư Tiêu lập tức đáp lời: [Đợi đó, để tôi gói ghém bếp trường Hoài Hoài gửi sang làm thân trâu ngựa cho cậu.]

Nhóm chat bỗng nhiên im bặt. Lạc Cẩm Hi chỉ gửi lại một dãy dấu chấm lửng, sau đó không nói thêm gì nữa.

Bầu không khí rõ ràng rất khác lạ nhưng hai tên ngốc tóc màu kia hoàn toàn không nhận ra. Hạ Ngạn Hoài lặng im nhìn điện thoại mấy giây, sau đó cũng không có ý kiến gì cả. Dường như hai người họ thực sự đã tuyệt giao như vậy.

Nghĩ cũng buồn cười, những lần cãi nhau ầm ĩ nhất lúc trước, Lạc Cẩm Hi đã từng nói sau này không thèm quan tâm đến anh nữa, cũng từng nói ghét anh, vậy mà rồi vẫn làm hòa, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm, nói với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Cãi nhau kịch liệt là thế cũng chẳng dẫn đến tuyệt giao, vậy mà bây giờ vì Lạc Cẩm Hi thích anh, hai người họ ngược lại thực sự không liên lạc nữa. Hạ Ngạn Hoài thật sự không biết phải xử lý tình cảnh khó khăn này như thế nào. Nhưng anh cảm thấy anh và Lạc Cẩm Hi không nên ở trong cục diện như bây giờ.

Đoạn Kỳ Trinh vừa gắp thức ăn vừa cười toe toét: “Bây giờ ở London chắc là hơn hai giờ sáng rồi nhỉ, sao cậu ấy vẫn chưa ngủ?”

“Mất ngủ hoặc thức khuya thôi, bình thường cậu cũng thức khuya suốt còn gì? Lại còn thắc mắc?”

Thức khuya đối với người trẻ tuổi chẳng khác gì cơm bữa, sự khác biệt duy nhất là thức khuya trong vui vẻ hay vì miễn cưỡng ép buộc.

“Hạ Ngạn Hoài, sao cậu không nói gì?” Lư Tiêu lại chuyển đề tài sang người đầu bếp, “Cậu với Lạc Cẩm Hi thân nhau lắm mà, sao không vào nhóm nói một tiếng, hai người cãi nhau rồi à?”

“Đồ ăn không đủ nhét mồm à?” Hạ Ngạn Hoài liếc cậu ta một cái.

“Ô, cãi nhau thật à?” Lư Tiêu vui vẻ nói.

Nhưng thấy Hạ Ngạn Hoài không nói gì, cậu ta lập tức hiểu ra nếu mình còn chọc thêm nữa chắc chắn sẽ bị anh trở mặt.

“Được được được, tôi không nói nữa,” Lư Tiêu mỏ hỗn thích đi chơi xa, không nhịn được lại bổ sung thêm một câu, “Cậu cũng thật là, người ta bơ vơ nơi xứ người, có mâu thuẫn gì thì cậu không thể nhường cậu ấy một chút sao?”

Hạ Ngạn Hoài: “…”

Cái đó còn phải xem là chuyện gì nữa.

Người này vừa im lặng lại tới lượt người kia. Đoạn Kỳ Trinh tò mò: “Rốt cuộc hai người các cậu cãi nhau chuyện gì? Kể nghe xem nào? Dù gì bọn này cũng từng yêu đương rồi, còn hiểu con gái hơn cậu nhiều.”

Hạ Ngạn Hoài đã quá rõ tính nết hai tên này rồi.

“Rảnh rang quá thì tìm việc mà làm đi, đừng suốt ngày tọc mạch.”

Thực tế là hai cậu ấm này chẳng cần phải lo đến chuyện công ăn việc làm. Nhưng sau khi Hạ Ngạn Hoài nói xong vẫn có người nhanh miệng tiếp lời: “Văn phòng của sếp Hạ có tuyển người không?”

“…”

Miếu nhỏ của anh làm sao chứa nổi hai vị Phật lớn này được?

Hạ Ngạn Hoài vừa dỗ vừa đuổi hai cậu bạn thân về, sau đó gọi cô giúp việc đến dọn dẹp, còn anh thì tự nhốt mình ngồi trong phòng làm việc, cứ thế ngẩn ngơ. Thế giới của người trưởng thành có vô số nỗi phiền ưu. Công việc và cuộc sống mỗi ngày đều tạo ra những phiền muộn mới.

Phòng làm việc yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mình, Hạ Ngạn Hoài cầm điện thoại đăng ký một tài khoản mới trên một nền tảng mạng xã hội, sau đó dùng tài khoản mới toanh chỉ có một chuỗi số và ảnh đại diện mặc định đó để theo dõi Lạc Cẩm Hi. Tài khoản này của cô đã dùng từ lâu, thậm chí còn có thể xem được những bài đăng cũ của cô từ khi mới bước chân vào giảng đường đại học. Nhưng từ tháng Sáu, các bài đăng mới liên tục được cập nhật sau khi cô bắt đầu thói quen ghi lại cuộc sống du học sinh của mình và chia sẻ một vài điều lảm nhảm. Những lời lảm nhảm của Lạc Cẩm Hi đặc biệt đáng yêu, một số video còn quay lộ mặt.

Cư dân mạng bình luận: [Cô ấy có làm mình làm mẩy không thì tôi nhìn là biết ngay, một cô gái nhỏ đáng yêu đến thế cơ mà!]

Dưới ảnh hưởng của chênh lệch múi giờ và khoảng cách địa lý, khao khát được tâm sự của Lạc Cẩm Hi càng trở nên mãnh liệt. Mặc dù bạn bè sẵn lòng lắng nghe những lời than thở của cô, nhưng không ai có thể trò chuyện với cô ấy 24/7, hơn nữa du học sinh cũng không hề nhàn rỗi. Thế là khao khát được tâm sự của cô đã được thể hiện theo một cách khác. Cô quay thành video, đăng lên mạng, rồi thông báo cho bạn bè đến xem và tương tác. Còn về những cư dân mạng khác xem cho vui, có thể nói là “vô tâm cắm liễu liễu thành cành”, hiểu ngắn gọn là người qua đường góp vui. Lượng theo dõi trên mạng xã hội là một thứ gì đó rất kỳ lạ. Video đầu tiên của cô đạt được nhiều lượt xem nhất lại là video quay cảnh cô bỏ ra một đống tiền đổi lại một bữa ăn cực dở, nhưng vì truyền thống tốt đẹp “không bỏ mứa đồ ăn” nên cô vẫn ghi lại toàn bộ quá trình vất vả ăn cho bằng hết. Suốt cả quá trình, cô vừa ăn vừa chê. Đến cuối cùng thấy cô thực sự không thể ăn thêm được nữa, phần bình luận không kìm được khuyên: [Bỏ đi người đẹp ơi, đã có tiền đi du học thì tiếc gì một bữa cơm đâu.]

Nhưng video này đã được đăng lên đồng nghĩa là bữa ăn cũng đã nằm trong bụng cô rồi. Lạc Cẩm Hi không thể ăn hết, nhưng cô đã no, một bữa cơm này cô ăn mà không hề có cảm giác hạnh phúc, cuối cùng lại còn bật khóc. Lạc Cẩm Hi vốn là người mau nước mắt, cho nên cô khóc cũng không có gì lạ. Chỉ là khi cô khóc, dù nước mắt tèm lem, dáng vẻ lại xấu xí, nhưng vẫn có thể làm rung động lòng người. Hạ Ngạn Hoài là một trong số đó, từ trước đến nay vẫn vậy.

Video đó không biết vì sao lại có rất nhiều lượt xem, có thể là vì cô lấy chủ đề là cuộc sống của du học sinh, cũng có thể vì cô xinh đẹp, tóm lại là vì lượng tương tác trêu đùa dưới phần bình luận nên Lạc Cẩm Hi càng đăng tải thường xuyên hơn. Nội dung đăng tải chủ yếu là ghi lại nhật ký đời thường của chính cô, không livestream, không kiếm tiền, chỉ thuần túy mang mục đích chia sẻ. Và cũng vì có nhiều người xem hơn, nên cô lại càng trau dồi trình quay dựng video, càng làm càng tiến bộ.

Sau khi xem hết tất cả video của Lạc Cẩm Hi, Hạ Ngạn Hoài mới biết, hóa ra chuyên ngành cô đăng ký học ở Anh là truyền thông. Ở dưới bình luận có bạn sinh viên tỏ ra băn khoăn, Lạc Cẩm Hi còn đặc biệt dựng một video chia sẻ kinh nghiệm của mình.

Có rất nhiều điều về tình hình cuộc sống gần đây của Lạc Cẩm Hi mà Hạ Ngạn Hoài không biết, cô đều thoải mái chia sẻ với cư dân mạng. Anh chợt cảm thấy có một khoảng cách, một sự xa cách đang dần len lỏi qua từng ngóc ngách, từng bước nuốt chửng anh. Cảm giác này thật khó chịu, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Hạ Ngạn Hoài hiểu rõ, nếu anh không thể cho Lạc Cẩm Hi bất kỳ phản hồi nào, thì anh thực sự không nên cho cô bất kỳ hy vọng nào, dù là dưới danh nghĩa cứu vãn một tình bạn. Anh đã nghĩ như vậy, và cũng đã làm như vậy.

Những tháng ngày bận rộn vẫn cứ thế tiếp diễn. Chỉ là Hạ Ngạn Hoài đã có thêm thói quen lướt video mỗi ngày, lặng lẽ theo dõi tình hình gần đây của Lạc Cẩm Hi. Hành vi này đối với anh là rất bình thường, dù sao Lư Tiêu và Đoạn Kỳ Trinh cũng xem, còn thường xuyên tương tác dưới video.

Cho đến một ngày, anh tăng ca xong đã rất muộn, điện thoại hiện thông báo rằng tài khoản mạng mà anh theo dõi đã cập nhật bài đăng mới, đầu ngón tay nhanh chóng nhấn mở, màn hình điện thoại hiện ra khuôn mặt của Lạc Cẩm Hi. Đàn anh chuẩn bị tan ca cùng anh trêu chọc: “Không ngờ nha Ngạn Hoài, cậu cũng thích hotgirl mạng à?” 

Hotgirl mạng? Lạc Cẩm Hi sao?

Hạ Ngạn Hoài nghĩ lại, Lạc Cẩm Hi thực ra cũng có một số ít người hâm mộ rồi, nói là hotgirl mạng thì cũng chẳng có sai. 

Anh không giải thích gì thêm.

Mùa đông năm nay dường như đến nhanh hơn mọi khi. Hạ Ngạn Hoài tranh thủ thời gian rảnh về nhà một chuyến, nghe mẹ anh nói ông Lạc và bà Trang nhà bên định ra nước ngoài đón Tết cùng con gái. Tết này Lạc Cẩm Hi không về, bố mẹ cô liền sang với cô, điều này rất phù hợp với phong cách sống của một nhà ba người bọn họ. Nhưng nói chuyện Tết nhất bây giờ thì vẫn còn hơi sớm.

Lần này về nhà, vừa hay trùng sinh nhật của Đoạn Kỳ Trinh. Cậu ấm này đặc biệt coi trọng ngày sinh nhật của mình, mời một đám bạn bè đến biệt thự của mình để mở tiệc. Hạ Ngạn Hoài không có lý do gì để từ chối.

Nhà họ Đoạn vốn giàu có, tổ tiên làm quan to, không phải kiểu quan chức bây giờ. Hiện tại gia đình họ kinh doanh đồ cổ và trang sức. Nếu tính kỹ, địa vị của nhà họ Đoạn không có gì phải bàn cãi. Hạ Ngạn Hoài quen cậu ta vì học cùng một trường tiểu học, sau này mới phát hiện thế giới này thật nhỏ, bố mẹ họ cũng có quen biết nhau.

“Tô Vũ Miên, nào, xem tiệc sinh nhật của tôi hoành tráng cỡ nào!”

Đoạn Kỳ Trinh đã uống một chút rượu thì nhận được cuộc gọi video chúc mừng của Tô Vũ Miên. 

Giọng Tô Vũ Miên vang lên: “Vui phết đấy, nhưng cái đầu nhuộm xanh của cậu là sao đây?”

Đúng vậy, chủ nhân bữa tiệc đã đổi màu tóc, từ tóc màu tím sang tóc màu xanh lá.

“Không đẹp sao? Gần đây gái xinh lân la làm quen với tôi còn nhiều hơn trước đấy.”

Tô Vũ Miên: “…”

Đồ ngốc này, thứ người ta nhìn đâu có phải là màu tóc của cậu ta?Người ta nhìn một thân toàn hàng hiệu, nhìn xe sang, biệt thự cùng với vẻ ngoài được chăm chút khá ổn của cậu ta kia kìa.

Không biết sau đó họ đã nói những chuyện gì, chủ đề bỗng nhiên chuyển sang Lạc Cẩm Hi. Hạ Ngạn Hoài ở gần bên đột nhiên nghe thấy từ điện thoại của Đoạn Kỳ Trinh truyền đến một câu của Tô Vũ Miên: “Dạo này Hi Hi bận lắm, bên đó hoa đào nở rộ rồi.”

“Lạc Cẩm Hi hẹn hò rồi sao?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (69)
Chương 1: Chương 1: Tấm thẻ người tốt Chương 2: Chương 2: Thanh mai trúc mã Chương 3: Chương 3: Cứu giá đúng lúc Chương 4: Chương 4: Miệng 36°C sao lại thốt ra những lời lạnh lùng như thế? Chương 5: Chương 5: Cứng đầu Chương 6: Chương 6: Xem náo nhiệt vui lắm phải không? Chương 7: Chương 7: Của nợ Chương 8: Chương 8: Ký sự “phá phòng” của Tiểu Lạc khi đi làm Chương 9: Chương 9: Khó khăn khi chọn quà tặng Chương 10: Chương 10: Hoài Hoài khoan thai đến muộn Chương 11: Chương 11: Quà sinh nhật Chương 12: Chương 12: Cậu không tin thì tôi cũng không tin Chương 13: Chương 13: Tôi bế cậu nhé? Chương 14: Chương 14: Con thỏ không ăn cỏ gần hang Chương 15: Chương 15: Đến trước đến sau? Chương 16: Chương 16: Xa cách Chương 17: Chương 17: Thông báo vào VIP Chương 18: Chương 18: Tôi thích cậu Chương 19: Chương 19: Không thể yêu nhau, cũng chẳng thể làm bạn bè Chương 20: Chương 20: Tôi định đi du học Chương 21: Chương 21: Lại không thích cô Chương 22: Chương 22: Dòng thời gian Chương 23: Chương 23: Xót xa Chương 24: Chương 24: Lạc Cẩm Hi hẹn hò rồi? Chương 25: Chương 25: Cậu có vấn đề tình cảm sao? Chương 26: Chương 26: Cô đã buông bỏ Chương 27: Chương 27: Phiền não Chương 28: Chương 28: Có cần gọi cậu một tiếng “bố” luôn không? Chương 29: Chương 29: Đừng nhìn nữa Chương 30: Chương 30: Vụng về Chương 31: Chương 31: Mập mờ Chương 32: Chương 32: Thương nhớ đêm ngày Chương 33: Chương 33: Yêu đương Chương 34: Chương 34: Giáng sinh Chương 35: Chương 35: Chung chăn chung gối Chương 36: Chương 36: Không có nếu như Chương 37: Chương 37: Làm sao bây giờ? Chương 38: Chương 38: Căn phòng ngập tràn ấm áp Chương 39: Chương 39: Bất ngờ Chương 40: Chương 40: Cảm giác người chồng Chương 41: Chương 41: Tự kiềm chế Chương 42: Chương 42: Cô cố ý Chương 43: Chương 43: Sắc đẹp của đàn ông, vinh quang của phụ nữ Chương 44: Chương 44: Nghiện Chương 45: Chương 45: Về nước Chương 46: Chương 46: Ảo giác Chương 47: Chương 47: Chia cho anh một nửa vận may Chương 48: Chương 48: Nhận việc Chương 49: Chương 49: Ra oai Chương 50: Chương 50: Muốn hôn anh Chương 51: Chương 51: Giở trò Chương 52: Chương 52: Bất an Chương 53: Chương 53: Phát sốt Chương 54: Chương 54: Bố mẹ anh đến rồi Chương 55: Chương 55: Ra mắt gia đình Chương 56: Chương 56: Lật ngược tình thế Chương 57: Chương 57: Nụ hôn đón năm mới Chương 58: Chương 58: Nhẫn cầu hôn Chương 59: Chương 59: Danh tiếng bị hủy hoại Chương 60: Chương 60: Công ty thật sự là nhà cô Chương 61: Chương 61: Diệt trừ sâu bọ Chương 62: Chương 62: Lựa chọn Chương 63: Chương 63: Đêm nay trăng đẹp thật Chương 64: Chương 64: Ngoại truyện 1: Tân hôn Chương 65: Chương 65: Ngoại truyện 2: Tuần trăng mật Chương 66: Chương 66: Ngoại truyện 3: Sau khi kết hôn Chương 67: Chương 67: Ngoại truyện 4: Mang thai Chương 68: Chương 68: Ngoại truyện 5: Chính là đứa này! Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện 6: Thế là họ yêu nhau