Chương 24
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 24

24:

Đó là một ngày đầu đông đầy nắng.

Không khí tuy lạnh, nhưng ánh mặt trời lại ấm áp, rực rỡ. Từ mái vòm cao chiếu xuống, ánh sáng lan tỏa khắp căn nhà, sáng trưng một khoảng.

Cả sảnh rộng mấy trăm mét được vây tròn bởi vô số hoa tươi màu phấn trắng mềm mại, tỏa ra một cảm giác lãng mạn và thiêng liêng không gì sánh được.

Số hoa này đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ các trung tâm hoa tươi trên khắp thế giới, đã được đặt trước từ rất lâu. Để tạo nên khung cảnh hoành tráng hôm nay, chi phí tiêu tốn không dưới bảy, tám chục triệu.

Một người đàn ông trung niên ăn mặc nhã nhặn vừa xem xét bố trí vừa nhấp rượu, tai lắng nghe hai vị phu nhân bên cạnh đang rôm rả buôn chuyện.

Không trách các bà ấy ở yến tiệc nhà họ Lê lại bàn chuyện chủ nhà hăng say đến vậy. Gần một năm nay, nhà họ Lê quá nhiều biến động.

Đầu tiên là Lê Ương tìm lại được đứa con trai ruột thất lạc nhiều năm. Sau đó là cây vạn tuế nở hoa, Lê Ương có đối tượng mới, còn có cả đứa trẻ mới sinh.

Tìm hiểu kỹ hơn mới biết, đối tượng ấy lại là đàn ông, hơn nữa còn tự mình mang thai.

Chuyện này đúng là quá chấn động.

Nhưng ai ngờ đó mới chỉ là bắt đầu.

Từ mấy tháng trước, đứa con trai ruột từng thất lạc kia không biết có phải bất mãn vì Lê Ương thiên vị bạn đời mới và đứa con mới hay không, sự nghiệp thì không lo, cứ thỉnh thoảng lại chạy tới nhà họ Lê gây chuyện.

Lê Ương cũng không phải người dễ chịu. Hắn nói không cho con trai lớn vào nhà là tuyệt đối không cho, còn thuê mấy vệ sĩ canh giữ. Hễ thấy người là bắt.

Bắt được cũng không đánh không mắng, chỉ lái xe chở đi mấy trăm cây số, ném vào vùng hoang dã, rồi để con trai lớn tự đi bộ mấy chục cây số tìm xe về.

Đến ngày vợ nam của Lê Ương sinh con thì đứa con trai lớn ấy cũng tới.

Theo lời người trong cuộc, nghe nói khi vợ nam sinh cho Lê Ương một cậu con trai, Lê Ương còn chưa kịp phản ứng thì con trai lớn đã ngồi xổm bên cạnh khóc trước. Hai người còn cãi nhau ngay tại chỗ, chẳng ai nể mặt ai, cũng chẳng buồn giả vờ hòa nhã.

“Càng làm vậy càng khiến Lê Ương chán ghét thôi, không biết thằng con lớn ấy nghĩ gì nữa.”

“Người ta có tiền, có tài, có ngoại hình, cô để ý cậu ta nghĩ gì làm gì? Chẳng phải Lê Ương hồi trẻ cũng hoang đường như vậy sao. Dù sao chúng ta xem náo nhiệt là được.”

“Ôi, hôm nay Giang Mân Ngọc có tới không nhỉ? Liệu có gặp được không? Mọi người đều nói cậu ta là đàn ông mà đẹp như hoa.”

Chắc là sẽ tới, nhưng nếu nghĩ có thể nhìn thấy thì coi thường Lê Ương quá rồi. Hôm nay là hôn lễ của ông ta, xong xuôi còn là tiệc đầy tháng con út. Trường hợp quan trọng thế này thì không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Người đàn ông trung niên đang nghĩ ngợi thì nghe hai vị phu nhân gọi mình.

“Ông Vương, sao ông nghe mà không nói gì thế? Đừng làm bộ nữa, kể cho bọn tôi nghe xem, vợ nam của Lê Ương trông thế nào?”

Người họ Vương lập tức cười, nghiêng người lại gần, làm ra vẻ miễn cưỡng tham gia câu chuyện.

“Ảnh cưới chẳng treo ở tiền sảnh kia à? Không thì nhìn bàn kia kìa, thấy ông anh đó không? Đó là cô dâu, à không, là bố của Nhiễm Phàm. Còn người phụ nữ mặc sườn xám bên cạnh là mẹ cậu ấy…”

Bên ngoài tán chuyện rôm rả, bên trong vệ sĩ đã bắt đầu bận rộn.

Đúng như Lê Ương đã dặn từ trước, hễ thấy Giang Mân Ngọc đến thì lập tức đưa vào phòng chờ. Gần đến giờ làm lễ, Giang Mân Ngọc xuất hiện. Nhưng dường như mục đích của cậu ta chỉ là gặp Lê Ương, không xung đột với vệ sĩ nên giúp bọn họ bớt được không ít việc.

Hai cha con gặp nhau trong phòng khách.

Nhạc nhẹ được chọn cho hôn lễ vang lên, du dương như mộng.

Hai người bọn họ có không ít cơ hội gặp mặt, ban đầu Giang Mân Ngọc nhìn Lê Ương như kẻ thù không đội trời chung, dần dần, cơn phẫn nộ không còn bộc lộ quá rõ ràng.

Nhưng Lê Ương biết, hôm nay Giang Mân Ngọc nhất định sẽ bùng nổ. Bởi ngày này rất đặc biệt, là chút ánh sáng hy vọng giả tạo cuối cùng mà cậu ta còn có thể níu giữ.

“Tôi không thiếu nợ gì cậu cả. Dù sao cũng là hôn lễ của cha mình, đến một chút sắc mặt tốt cũng không mang theo à?”

Lê Ương cười, mở lời.

Giang Mân Ngọc nhìn hắn, cũng cười, nụ cười đầy mỉa mai lạnh lẽo:

“Cha? Ông xứng làm cha à? Có người cha nào lại thừa lúc bạn trai cũ của con trai bị tổn thương mà nhân cơ hội chen vào không?”

“Ông đúng là ngụy quân tử, ngoài mặt đạo mạo, bên trong dơ bẩn.”

Lê Ương dựa vào sofa, trọng tâm nghiêng sang một bên, một tay chống cằm. Tư thế lười nhác ấy đặt trên người hắn lại giống như cả thế gian đều nằm gọn trong lòng bàn tay.

Giang Mân Ngọc căm ghét nhất chính là dáng vẻ đó.

“Sao ông không nói gì? Ông câm rồi à?”

“Cướp bạn trai của con trai, đêm đến ông ngủ yên được sao? À, đương nhiên là ngủ được rồi, ông vốn là lão súc sinh ích kỷ!”

Lê Ương vẫn im lặng. Càng như vậy, Giang Mân Ngọc càng bực bội.

Cậu ta ghét thái độ này của Lê Ương, như thể cậu ta đứng dưới chân núi, còn Lê Ương ở trên đỉnh cao, ánh mắt nhìn xuống vĩnh viễn pha lẫn sự thương hại và khinh miệt.

Cuối cùng, Lê Ương cũng mở miệng.

Hắn rút một tờ giấy ăn trên bàn, đưa trước mặt Giang Mân Ngọc:

“Mân Ngọc, thấy tờ giấy này không? Cậu cũng yếu ớt như nó vậy.”

“Tôi có thể nghĩ ra rất nhiều cách để bóp nát cậu. Ví dụ như thế này, bây giờ cậu giống mẹ cậu y như đúc, không gánh vác trách nhiệm, cực kỳ ích kỷ, nhưng lại đứng ở vị trí đạo đức để chỉ trích người khác ích kỷ.”

“Nhưng tôi không muốn làm vậy.”

Lê Ương hỏi: “Cậu có nghĩ thế giới này xoay quanh cậu không?”

“Tôi thì không. Cậu có từng nghĩ chưa, sự thù hận và mong muốn tấn công mãnh liệt như vậy không khiến cậu trông mạnh mẽ hơn, mà chỉ làm cậu càng yếu đuối.”

“Cậu không thể đánh bại tôi, cũng không thể lấy lại những gì đã mất, càng không thể sửa chữa sai lầm của mình. Cậu chỉ đang khiến bản thân trở nên đáng thương.”

Giang Mân Ngọc như bị lăng trì. Những bí mật sâu nhất trong linh hồn mà chính cậu ta cũng không dám nhìn thẳng bị lôi ra,  bị giẫm nát dưới chân. Cậu ta gần như thẹn quá hóa giận: “Ông không nhìn lại tuổi mình sao, ông còn sống được mấy năm nữa? Sớm muộn gì ông cũng chết thôi!”

“Rồi sao?” Lê Ương hỏi. “Đợi tôi chết rồi, Nhiễm Phàm sẽ quay lại yêu cậu à?”

“Cậu còn chưa nhận ra sao? Quãng đời còn lại của em ấy chỉ yêu mình tôi thôi. Dù tôi có chết cũng không thay đổi.”

“Nhiễm Phàm là người như vậy. Tình yêu của em ấy chính là như thế. Cậu hẳn là người hiểu rõ điều này nhất.”

Không gian lặng như tờ.

Giang Mân Ngọc cắn chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu.

Đột nhiên có tiếng mở cửa.

Nhiễm Phàm mặc bộ vest trắng vừa vặn, ôm một đứa trẻ bước vào.

Vì Lê Ương cố ý ngăn cản nên đã lâu rồi Giang Mân Ngọc không gặp anh. Lúc này Nhiễm Phàm trông khí sắc cực tốt, việc đàn ông sinh con dường như không hề khiến anh hao tổn, trái lại còn khiến anh toát lên ánh sáng, gương mặt rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc.

“Hai người đang nói chuyện à?”

Không khí rõ ràng không ổn, nhưng khí chất quanh Nhiễm Phàm lúc nào cũng dịu dàng. Anh ôm đứa bé trong lòng, như vô tình lại như cố ý, mỉm cười nói:

“Bé cưng, con xem đây là ai này, là ba đó, còn ai nữa nhỉ? À đúng rồi, là anh trai.”

Anh trai.

Hai chữ như máu.

Giang Mân Ngọc không chịu nổi nữa, vội vã rời khỏi phòng khách.

Lê Ương không nhìn theo bóng lưng cậu ta mà đứng dậy đón lấy đứa trẻ, đặt một nụ hôn lên trán Nhiễm Phàm.

“Khó khăn lắm con mới ngủ, đừng làm con tỉnh.” Thấy Nhiễm Phàm còn nhìn ra ngoài cửa, hắn nói: “Lo lắng à?”

“Ừ.”

“Chắc nó sẽ không quay lại nữa. Nếu em không yên tâm thì tôi cho người theo sau.”

Nhiễm Phàm gật đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lê Ương không rời.

Lê Ương ôm con cười với anh:

“Sao thế?”

Nhiễm Phàm nói từ tận đáy lòng:

“Thứ ngài, ngài thật sự là người có sức mê hoặc nhất trên đời này.”

“Mê hoặc em rồi à?”

“Ừ, rất mê hoặc.”

Hai người hôn nhau.

Không lâu trước đó, Lê Ương vừa đón sinh nhật bốn mươi tuổi cùng Nhiễm Phàm. Lúc này, hắn cảm thấy tim mình đập rộn ràng, hệt như thời niên thiếu ngông cuồng nhất.

Hắn biết đó là cảm giác gì, hắn đã chìm trong bể tình rồi.

“Mân Ngọc rồi sẽ khá hơn thôi, chỉ là cần thời gian.”

Nhiễm Phàm không đáp lời, chỉ chăm chú nhìn người trước mặt, chân thành nói:

“Thưa ngài, ngài là chồng của em. Ngài là quan trọng nhất.”

Đuôi mắt Lê Ương cong lên, khẽ cười:

“Phàm Phàm, căng thẳng không?”

“Nếu ngài nắm tay em thì em sẽ đỡ hơn.”

“Được, vậy chúng ta nắm tay nhau.”

Hai người lại hôn nhau, rồi mang theo sinh mệnh mới, cùng nhau bước về phía ánh sáng.

XONG CHÍNH TRUYỆN
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Chúng ta chia tay đi Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Có thể đến bệnh viện một chuyến không? Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao? Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao? Chương 16: Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa Chương 17: Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không? Chương 20: Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước Chương 21: Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không? Chương 22: Chương 22: Cậu cũng biết cha của đứa bé Chương 23: Chương 23: Ngài là chồng em, ngài quan trọng nhất Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện 2: Tôi đúng là hèn mọn, tôi đúng là hèn mọn Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai