Chương 24
Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 24: "Anh rất tốt"

Thịnh Tiểu Dương sợ mình lỡ lời làm hỏng chuyện, cậu căng thẳng đến mức tim thắt lại, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể thành thật đáp:

— Anh rất tốt, anh là người tốt.

Một tấm thẻ người tốt đột ngột được phát ra.

Chương Tự nghẹn lời, chẳng hiểu sao trong lòng lại có hơi bực bội, như sợi tơ mảnh quấn lấy thần kinh. Không phải bực Thịnh Tiểu Dương, mà là bực chính mình.

"Vào đi." Chương Tự xoay người bước lên bậc thang.

Chỉ có Thịt Kho là nhiệt tình nhào thẳng lên người Thịnh Tiểu Dương cọ tới cọ lui, làm cậu phải đưa tay v**t v* nó. Nhưng chẳng bao lâu sau, Thịt Kho lại cụp đuôi, né tránh bàn tay cậu.

Chú chó trông có vẻ đang giằng co, Thịnh Tiểu Dương thì chẳng hiểu gì.

Chương Tự lấy đồ ăn đưa cho nó, anh thản nhiên nói: "Mũi nó thính lắm."

Thịnh Tiểu Dương chợt ngộ ra, cái mùi tanh của cá giữa tiết trời oi này bức đúng là thứ "vũ khí hạng nặng". Đừng nói là chó, ngay cả chính cậu cũng sắp bị mình hun đến ngạt.

Ấy vậy mà Chương Tự vẫn ung dung như chẳng có chuyện gì, anh đứng cạnh bên cậu hết lần này tới lần khác. Anh cho Thịt Kho ăn xong lại đưa cho Thịnh Tiểu Dương một miếng bánh đậu xanh: "Ăn xong thì đi tắm đi."

Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc gật đầu:

— Phải tắm xong rồi mới ăn.

Chương Tự: "..."

Thịnh Tiểu Dương bất ngờ phát hiện Chương Tự không hề vứt bộ quần áo lần trước mình thay ra. Anh đã giặt sạch, gấp ngay ngắn, còn thoang thoảng hương nắng gắt.

Ở dưới căn hầm chật hẹp kia, cậu nào có được đãi ngộ như vậy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Lần này Thịnh Tiểu Dương tắm rất lâu. Chương Tự liếc nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng trôi qua. Khóe mắt anh cong cong, anh huýt sáo gọi Thịt Kho, đưa tay xoa đầu nó.

Thịt Kho như hiểu ý mà chạy thẳng đến cửa phòng tắm, giơ vuốt cào cào nhẹ, cái đuôi ve vẩy đập vào cánh cửa.

Người và chó ăn ý đến lạ.

Cánh cửa phòng tắm vốn bị hỏng sẵn, chỉ cần hơi động nhẹ là luồng hơi nóng từ trong lập tức phả ra, khói nước bay lơ lửng, khúc xạ thành sắc cầu vồng trong không khí.

Chương Tự không nhìn về phía ấy nữa, môi anh hơi nhếch lên, nở nụ cười nhạt.

Thịnh Tiểu Dương bước ra, cả người trắng trẻo sáng sủa hơn hẳn. Ngoại trừ những vết sẹo không thể che giấu, giờ đây trông cậu như đã gỡ bỏ một lớp vỏ nặng nề, cơ thể nhẹ tênh, cả ánh mắt lẫn hàng mày đều hài hòa đến lạ.

Chương Tự thấy trên cổ tay cậu lại đeo sợi dây buộc tóc kia, nó sạch sẽ tinh tươm, không vương bụi trần.

"Đưa quần áo cho tôi."

Thịnh Tiểu Dương có hơi ngượng ngùng, cậu không đưa cho anh ngay.

Chương Tự nói: "Có máy giặt."

Cậu vẫn lắc đầu:

— Em tự giặt.

Chương Tự không ép, chỉ thuận theo cậu.

Mối quan hệ giữa họ, từ đầu đến cuối vẫn ở thế mất cân bằng giữa người giúp đỡ và kẻ được giúp. Nhưng Thịnh Tiểu Dương vốn như vậy và cậu cũng chỉ có thể như vậy. Bạo lực, sự lạnh lùng cùng những năm tháng bị tách rời khỏi xã hội đã nhào nặn nên tính cách ấy. Trong cuộc sống không có sự giúp đỡ ấm áp, cậu một là cúi đầu rón rén đi trên lớp băng mỏng, hai là nổi điên phản kháng dữ dội, cậu chưa bao giờ tìm thấy cách thứ ba để đối diện với người mình thầm thương.

Miếng bánh đậu xanh vẫn đặt trên bàn, Chương Tự không nhắc đến, Thịnh Tiểu Dương cũng chẳng nói gì.

Cậu lấy sợi dây chuyền đưa cho Tô Diểu Diểu, nhờ cô chuyển lại cho Mắt To.

Tô Diểu Diểu nhận lấy, chăm chú quan sát sợi dây chuyền một lúc.

Sợi dây chuyền mảnh được mạ vàng, bên dưới treo một mặt đồng hồ đã dừng hẳn, kim giờ bất động ở mốc mười giờ rưỡi của một ngày nào đó.

Tô Diểu Diểu thoáng rùng mình: "Cái này là..."

Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc nói:

— Di vật của mẹ Mắt To.

Mắt To xuất thân từ vùng cao, gia cảnh nghèo khó, chẳng đủ tiền học hành. Sau khi mẹ mất, ba cô muốn bán đi sợi dây chuyền, còn ép cô phải lấy chồng, tuổi tác không quan trọng, chỉ cần có tiền là được. Mắt To bỏ trốn trước khi bị ép làm đám cưới, còn tranh thủ giật lại sợi dây chuyền. Nhưng vật cũ quá mong manh, chẳng khác gì sinh mệnh con người. Mặt đồng hồ hỏng không thể sửa được, cô bèn vặn kim chỉ đúng thời khắc mẹ qua đời.

Thứ ấy nặng trĩu, Tô Diểu Diểu run run nói: "Cái này... tôi không dám giữ, lỡ làm hỏng thì sao."

Thịnh Tiểu Dương đáp:

— Không sao đâu, vốn dĩ nó đã hỏng rồi.

Tô Diểu Diểu nghiêm nghị: "Cậu không hiểu đâu."

Thật ra, Thịnh Tiểu Dương hiểu hết. Nhưng trong mắt cậu, vật này hỏng hay nguyên vẹn không còn quan trọng nữa, chỉ cần nó còn tồn tại, thì vẫn là nơi để gửi gắm nỗi nhớ thương. Còn cậu, cậu chẳng có lấy một chỗ để ký thác. Lúc nhớ mẹ, đến một tấm ảnh cũng không có, nên cậu mới ghen tị với Mắt To.

Tô Diểu Diểu lo lắng, vội nói phải tìm thứ gì đó để cất kỹ món đồ này.

Chương Tự mang đến một cái hộp gỗ to bằng bàn tay, lót nhung bên trong. Mặt đồng hồ xước xát kia đặt vào lập tức trông sang hẳn.

Nhưng giá trị không nằm ở đó. Thịnh Tiểu Dương nghĩ, nỗi nhớ vốn chẳng thể nhìn thấy, nhưng con người ta lại có thể cảm nhận được lòng tốt.

Tô Diểu Diểu đến thở cũng không dám thở mạnh, cô nâng niu trong tay, rón rén bước đi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Đến trưa, tiệm mì chật kín khách, bên ngoài còn một hàng người xếp hàng dài chờ bàn. Đầu bếp Tống bận đến hoa cả mắt, bèn gọi Thịnh Tiểu Dương vào làm sớm.

Đầu bếp Tống hoàn toàn tin tưởng cậu, dặn cậu phụ trách phát số cho khách xếp hàng, trong tiệm có bàn trống thì nhanh chóng dọn dẹp rồi mời khách vào ngồi. Tuyệt đối đừng nhầm số, cũng đừng làm lộn xộn, nếu không, gặp phải người nóng tính hay khó chịu sẽ có chuyện.

Thịnh Tiểu Dương gật đầu nhớ kỹ.

Tiếp theo là việc bưng món lên cho khách, khoản này cậu từng có kinh nghiệm, nhưng do sức khỏe hạn chế nên tốc độ vẫn chưa nhanh. Dù vậy, cậu sẽ cố gắng tiến bộ.

Chỉ đến mức này thôi mà đầu bếp Tống đã thở phào nhẹ nhõm, đủ thấy trước kia đầu bếp Tống đã bị Tô Diệu Tổ làm khổ đến thế nào.

Thịnh Tiểu Dương ngồi xuống nghỉ ngơi, rót nước uống. Trên TV đang mở kênh thiếu nhi, chiếu cảnh mèo vườn chuột, xem cũng khá thú vị.

Đầu bếp Tống khen: "Làm tốt lắm Tiểu Dương. Thêm vài tháng nữa, chú sẽ bảo Diểu Diểu tăng lương cho cháu."

Thịnh Tiểu Dương cong mắt cười, nói cảm ơn.

"Khách sáo gì chứ!" Đầu bếp Tống tuổi đã ngũ tuần nhưng cơ thể vẫn còn khỏe, giọng nói sang sảng mà lòng dạ hiền hậu, đặc biệt rất thương những đứa nhỏ như Thịnh Tiểu Dương. Nhưng Chương Tự cũng đã dặn trước rằng không cần đối xử đặc biệt với cậu quá. Lúc bận rộn, đầu bếp Tống cũng chẳng có thời gian thấy thương cậu, chỉ thừa lúc này để hỏi han: "Chắc cháu mệt rồi nhỉ? Có đói không? Trong bếp có đồ ăn, không thì gọi đồ ngoài cũng được, chú trả tiền."

Thịnh Tiểu Dương ngẩn người nhìn ông.

Đầu bếp Tống nói nhanh quá, không dễ hiểu như Chương Tự, bị ánh mắt ngây ngốc kia dán chặt vào mình, đầu bếp Tống đỏ cả mặt, hiếm hoi lộ ra vẻ bối rối.

"Ấy, đừng nhìn chú như vậy."

Thịnh Tiểu Dương lập tức thu ánh mắt lại, rồi thả trôi tầm nhìn về phía con suối đối diện.

Đầu bếp Tống rời đi, một lát sau ông quay lại, tay bưng cái khay có bát mì nóng hổi nghi ngút đưa cho cậu: "Tiểu Dương, mang sang cho Chương Tự đi, chắc thằng bé sắp chết đói rồi."

Thịnh Tiểu Dương khựng lại:

- ??

Đầu bếp Tống nhún vai: "Biết sao được, nó vừa gọi điện qua, bảo trời nóng bức khó chịu, chẳng muốn ăn gì, nhớ món mì của chú rồi. Tự dưng còn bắt chú đích thân mang qua, chú thì bận đến hoa cả mắt, trong bếp đầy việc ra, rảnh đâu mà mang qua."

Thịnh Tiểu Dương đứng lên, bàn tay rịn mồ hôi vội lau vào quần áo, rồi nhận lấy khay.

Một bát mì trộn, thêm giấm, không cay, ít hành, không rau mùi.

Cậu từng để ý đến những chi tiết này, nhưng không để ý quá nhiều, chủ yếu là do không có cơ hội. Chương Tự thoạt nhìn có vẻ ăn gì cũng được, có gì ăn nấy, không kén chọn. Nhưng thực tế, anh không ăn rau mùi, cũng không ăn cay, khẩu vị thiên về thanh đạm.

Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ ghi nhớ.

Đầu bếp Tống chợt nhớ ra, ông dặn dò: "Cháu biết chỗ Chương Tự rồi chứ? Ngay đối diện là xưởng gỗ của thằng bé."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu, bảo biết rồi.

"Nhất Giang Lưu Thủy" hôm nay có khách, vẫn là giám đốc Hoàng của lần trước, lần này đến bàn chuyện với Chương Tự. Khi Thịnh Tiểu Dương tới, bọn họ cũng đã gần bàn xong.

Cậu đứng ngoài cửa gõ gõ mấy tiếng, không bước vào ngay.

Chương Tự ra mở cửa, đón lấy bát mì trong tay cậu, không quên nhắc nhở: "Cẩn thận bậc thang."

Thịnh Tiểu Dương cẩn thận bước đi, nhưng không giao bát cho anh, vẫn tự mình bưng, làm tròn bổn phận của nhân viên tiệm mì, vừa không nghe thấy, cũng chẳng thèm nhìn anh.

Chương Tự: "..."

Ngày hè nắng như đổ lửa, hai gò má của Thịnh Tiểu Dương đỏ hồng, giọt mồ hôi bên tóc mai óng ánh như hạt châu.

Giám đốc Hoàng bông đùa: "Bây giờ dịch vụ giao đồ ăn chu đáo thế cơ à."

Chương Tự mỉm cười: "Đây là tiệm mì của nhà tôi, ở phía đối diện ấy, nào phải dịch vụ giao đồ ăn. Giám đốc Hoàng có muốn nếm thử một bát không?"

"Không không." Giám đốc Hoàng từ chối khéo: "Tối nay tôi còn có tiệc rượu, ăn nhiều sẽ không uống rượu được. Ông chủ Chương, đừng quên những gì chúng ta đã bàn đấy!"

Chương Tự đáp: "Tôi biết rồi."

Thịnh Tiểu Dương đặt bát mì xuống là lập tức muốn rời đi. Chương Tự thản nhiên đưa tay ngăn lại, đồng thời tiễn giám đốc Hoàng ra cửa.

Lúc này trong phòng chỉ còn hai người và chú chó Thịt Kho đang ngủ trưa.

Thịnh Tiểu Dương cúi đầu chăm chú nhìn móng chân của Thịt Kho.

Chương Tự vươn tay chọc nhẹ vào vai cậu.

Thịnh Tiểu Dương âm thầm hít một hơi, bối rối ngẩng đầu lên nhìn Chương Tự, chờ anh mở miệng.

Chương Tự cười cười: "Đừng rời đi vội."

Thịnh Tiểu Dương không hiểu:

- ?

Nhưng cậu vẫn nghe lời anh mà đứng yên, không đi cũng chẳng nhúc nhích.

Chương Tự đi vào gian sau rồi quay lại, trên tay cầm theo một thứ. Đó là chai thủy tinh có dung tích khoảng một lít, bên trong là nước trà màu nâu đỏ sẫm, hương vị đậm đà, thoang thoảng hương thơm, gợi cơn thèm ăn.

"Trà mơ chua, giám đốc Hoàng vừa biếu đó, là hàng tự nấu." Chương Tự rót cho cậu một cốc, anh nói: "Em uống thử xem, giúp giải nhiệt, cũng ngon lắm."

Thịnh Tiểu Dương nhấp một ngụm, trong mắt gợn lên đợt sóng lăn tăn. Nhưng cậu cố kìm nén, không muốn để Chương Tự nhìn thấu nhịp tim đang đập dồn dập của mình, chỉ dè dặt gật đầu, rất nghiêm túc bảo:

- Ngon lắm.

Trong mắt Chương Tự, những lời nói và hành động ấy lại toàn là sự xa cách.

Anh suýt tự cười mình quá đa tình. Nghĩ đến đây, Chương Tự thoáng ngẩn ra, anh gần như chắc chắn rằng Thịnh Tiểu Dương thật sự không hề có mục đích gì. Và mấy lần thử dò xét của anh bỗng trở nên nực cười vô cùng.

Lời tác giả:

Chương Tự: Chuyện gì thế này? Không đúng, rất không đúng!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (76)
Chương 1: Chương 1: Dấu răng Chương 2: Chương 2: Coi chừng nghẹn đó Chương 3: Chương 3: Xông pha núi non biển cả Chương 4: Chương 4: Để Apollo lắng nghe nhịp tim cậu Chương 5: Chương 5: Dãy núi xa xa Chương 6: Chương 6: Chuyện cổ tích hài hước Chương 7: Chương 7: Cánh đồng dâu dại Chương 8: Chương 8: "Em ấy tên gì?" Chương 9: Chương 9: Mối tình đơn phương đầy khoáng đạt Chương 10: Chương 10: Ngây thơ Chương 11: Chương 11: Một bí mật Chương 12: Chương 12: "Đói không?" Chương 13: Chương 13: Em không nghe được Chương 14: Chương 14: "Ngày mai em có rảnh không?" Chương 15: Chương 15: "Em đến muộn quá rồi." Chương 16: Chương 16: "Nhất Gian Lưu Thủy" Chương 17: Chương 17: Ngoan ngoãn hay ngang tàng Chương 18: Chương 18: Ảo thuật gia Chương 19: Chương 19: "Không đau nữa." Chương 20: Chương 20: Thêm một Thịnh Tiểu Dương Chương 21: Chương 21: "Em ấy tạm thời sẽ không." Chương 22: Chương 22: "Em phải nhìn tôi." Chương 23: Chương 23: "Rất tin tưởng tôi sao?" Chương 24: Chương 24: "Anh rất tốt" Chương 25: Chương 25: Bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ Chương 26: Chương 26: Khát vọng khám phá kỳ diệu Chương 27: Chương 27: "Cậu không còn chỗ ngủ nữa rồi." Chương 28: Chương 28: Một trái tim đầy yêu thương Chương 29: Chương 29: Đút ăn Chương 30: Chương 30: "Tiểu Dương, theo tôi." Chương 31: Chương 31: "Dưa mà bị ép chín thì chẳng bao giờ ngọt." Chương 32: Chương 32: "Anh có người mình thích rồi đúng không?" Chương 33: Chương 33: "Tiểu Dương, quay lại đi." Chương 34: Chương 34: "Anh." Chương 35: Chương 35: "Em nghe lời anh." Chương 36: Chương 36: Một ly nước cam Chương 37: Chương 37: "Em có biết đồng tính là gì không?" Chương 38: Chương 38: "Thích không?" Chương 39: Chương 39: "Yêu đương gì chứ?" Chương 40: Chương 40: Muốn mặc quần Chương 41: Chương 41: "Cậu ấy chỉ tốt với cháu thôi sao?" Chương 42: Chương 42: "Anh ta chính là tên đồng tính!" Chương 43: Chương 43: "Tôi có thể đỡ lấy em." Chương 44: Chương 44: "Về nhà với tôi." Chương 45: Chương 45: "Tiểu Dương ngoan, đừng tức giận." Chương 46: Chương 46: "Em muốn biết về quá khứ của anh." Chương 47: Chương 47: Người nông dân và con rắn Chương 48: Chương 48: "Tôi chỉ có một cái ô." Chương 49: Chương 49: "Anh có lặp lại sai lầm lần nữa không?" Chương 50: Chương 50: Mất tích Chương 51: Chương 51: Lo lắng Chương 52: Chương 52: "Bé cưng, em đang đợi tôi sao?" Chương 53: Chương 53: Hôn Chương 54: Chương 54: "Em ấy vẫn chưa thông suốt." Chương 55: Chương 55: Nhóc con xinh đẹp Chương 56: Chương 56: "Em là của tôi." Chương 57: Chương 57: "Em ấy thích mình sao?" Chương 58: Chương 58: "Người nhà tôi quý giá lắm." Chương 59: Chương 59: "Nhớ đến một người." Chương 60: Chương 60: "Anh giận rồi sao?" Chương 61: Chương 61: "Là vì nhớ tôi sao?" Chương 62: Chương 62: "Người trong tim tôi." Chương 63: Chương 63: Lửa nhỏ hầm không chín được Thịnh Tiểu Dương Chương 64: Chương 64: Thích lẽ ra phải nên mãnh liệt Chương 65: Chương 65: Gã tồi Chương 66: Chương 66: Khó nuốt Chương 67: Chương 67: Rất thích anh Chương 68: Chương 68: "Lần đầu tiên hôn à?" Chương 69: Chương 69: Ép người quá đáng Chương 70: Chương 70: Mỗi ngày hôn anh ba lần Chương 71: Chương 71: "Phải là mình theo đuổi anh ấy." Chương 72: Chương 72: "Em rất biết nói ngọt." Chương 73: Chương 73: "Pháo hoa có âm thanh như thế nào ạ?" Chương 74: Chương 74: "Em làm tốt không?" Chương 75: Chương 75: "Giờ thì đến lượt anh theo đuổi em rồi." Chương 76: Chương 76: Hoàn chính văn