Chương 24
Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ

Chương 24: Em đút cho anh đi mà

"Cô ơi, hai người không xuống xe ạ?" Tiếng gõ cửa kính xe cộc cộc khiến Dụ Từ giật mình bừng tỉnh ngay lập tức.

Cửa kính xe nhìn từ ngoài không thấy bên trong, nhưng Dụ Từ vừa quay đầu đã thấy khuôn mặt nhỏ của Kiều Kiều. Cô thoáng chột dạ, đẩy Cận Hoài Tiêu một cái: "Anh dậy mau, Kiều Kiều đang đợi kìa."

Cận Hoài Tiêu cười đến mức chân mày giãn ra, trông tâm trạng rất tốt. Anh giúp Dụ Từ tháo dây an toàn, nút vừa mở, cô đã như con thỏ nhảy phắt xuống xe, đóng sầm cửa lại.

Dụ Từ nắm tay Kiều Kiều: "Chỗ xếp hàng vào cổng ở kia đúng không?"

Kiều Kiều nghi ngờ nhìn cô: "Cô ơi, cô bị sốt ạ? Sao mặt cô đỏ thế?"

Dụ Từ sờ mặt mình, thấy một lớp mồ hôi mỏng. Bây giờ đã là giữa trưa, nhiệt độ tăng cao rõ rệt, mặc áo dài tay có hơi nóng. Vì Dụ Từ say xe nên lúc lái Cận Hoài Tiêu không bật điều hòa, lúc ngủ cô đã thấy nóng rồi.

Huống hồ vừa rồi ai kia còn công khai trêu chọc, Dụ Từ đã bao giờ thấy điệu bộ này của Cận Hoài Tiêu đâu?

Cô quay đầu lườm Cận Hoài Tiêu một cái. Anh vừa khóa cửa xe xong, một mình xách túi của cả ba người, vòng qua cửa xe rồi nắm lấy tay cô một cách thuần thục: "Đi thôi."

Dụ Từ: "?" Cô vùng vẫy: "Em là người lớn rồi, không lạc được đâu."

Cận Hoài Tiêu liếc cô một cái: "Ngày lễ đông người, dễ lạc lắm."

Kiều Kiều nắm tay phải của Dụ Từ, kiên định gật đầu: "Năm ngoái cô đi chơi với ba mẹ và Kiều Kiều, sơ hở một cái là không thấy người đâu, ba còn phải quay lại tìm cô đấy ạ."

Dụ Từ: "Dụ Kiều Kiều, trước đây sao không thấy cháu nhớ dai thế nhỉ?"

Kiều Kiều nghiêm túc nói: "Đại não khai phá dần theo độ tuổi, Kiều Kiều năm tuổi thông minh hơn Kiều Kiều bốn tuổi ạ."

"Dụ Kiều Kiều, cháu nghe cái đó ở đâu ra đấy?"

"Ở trường mẫu giáo, cô giáo nói thế ạ."

Dụ Từ mãi đấu khẩu với Kiều Kiều mà quên mất Cận Hoài Tiêu vẫn đang dắt tay mình. Anh đi hướng nào cô đi hướng đó, thậm chí lúc này Cận Hoài Tiêu có dẫn cô xuống hố chắc cô cũng nhảy theo.

Bên tai ồn ào náo nhiệt, dáng vẻ cáu kỉnh của cô lúc này lại rất giống ngày xưa khi đấu khẩu với Cận Hoài Tiêu.

Cận Hoài Tiêu ngoảnh lại nhìn, thấy thần thái cô sinh động, rõ ràng đang cãi nhau với Kiều Kiều nhưng ý cười trong mắt lại cực kỳ rõ rệt.

Dụ Từ vốn là một tiểu bá vương, lúc yêu nhau anh luôn là người nhường nhịn. Cô mà giận là Cận Hoài Tiêu phải bỏ hết mọi việc để dỗ dành ngay, nếu không Dụ Từ sẽ giận đến mức mấy ngày không ăn nổi cơm.

Mọi chuyện quá khứ trong ký ức rõ ràng như mặt kính vừa được lau sạch, khiến Cận Hoài Tiêu đến giờ vẫn cảm thấy có chút hư ảo không thực.

Một Dụ Từ nóng tính, nhìn qua có vẻ không chịu nổi một chút ấm ức nào, vậy mà nỗi tủi thân giấu trong lòng lại đủ tích tụ thành một núi tuyết, để rồi khi tuyết lở, nó nhấn chìm cô hoàn toàn, không kịp cứu vãn.

Trớ trêu thay, ngày trước anh lại không nhận ra, trớ trêu thay, anh chính là ngọn gió cuối cùng khiến ngọn núi trong lòng cô đổ sụp.

Cận Hoài Tiêu rủ mắt, siết chặt bàn tay đang đan vào tay cô.

Dịp lễ 1/5, cổng công viên giải trí đã xếp hàng dài. Cận Hoài Tiêu tìm một hàng có ô che cô, đưa bình nước cho Kiều Kiều.

"Kiều Kiều uống nước đi, còn phải đợi một lát."

"Cảm ơn chú!"

Cận Hoài Tiêu lại lấy từ trong túi ra một chiếc bình giữ nhiệt đưa cho Dụ Từ: "Em cũng uống đi, anh nấu nước lê cho em đấy."

Kiều Kiều chớp chớp mắt, hai tay bưng bình nước ực ực uống.

Dụ Từ nhìn chiếc bình giữ nhiệt màu đen trước mặt, ngẩn ra hỏi: "Đây không phải bình của em đúng không?"

Cận Hoài Tiêu "ừm" một tiếng, nói thêm: "Mang từ nhà anh đi. Nước lê anh tự nấu, em phải bắt đầu làm quen lại với các vị chua ngọt đắng cay, nếm thử đi, vị lê không đậm lắm đâu."

Dụ Từ có thể uống rất nhiều nước lọc, nhưng không thể nếm được dù chỉ một chút mùi vị của thức ăn.

Cô nhỏ giọng hỏi: "Đây là chữa bệnh sao?"

"Ừm, coi như là vậy."

Dụ Từ nhận lấy bình, vừa mở nắp đã ngửi thấy mùi lê thanh ngọt, không đến mức làm cô buồn nôn. Cô cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, khi dạ dày còn chưa kịp phản ứng thì ngụm nước đó đã vào bụng.

Kiều Kiều hỏi: "Cô ơi, ngon không ạ?"

".Cũng được." Dụ Từ đáp, uống thêm vài ngụm nhỏ rồi đưa bình cho Cận Hoài Tiêu: "Em không uống nữa."

Cận Hoài Tiêu đếm, tổng cộng cô uống được năm ngụm. Anh nhìn mực nước trong bình, chỉ vơi đi một tẹo nhưng vậy là đủ rồi, chuyện gì cũng phải từ từ.

Hàng người nhích dần đến lượt, Cận Hoài Tiêu đưa vé điện tử, cả ba vào trong.

Công viên này mới mở tháng 8 năm ngoái, theo chủ đề liên danh với hoạt hình nên đâu đâu cũng thấy mascot. Kiều Kiều thấy nhân vật mình thích là muốn lao tới, nhưng vì quá đông người nên Dụ Từ phải giữ chặt tay cô bé.

"Đừng chạy lung tung, muốn chụp ảnh thì phải bảo cô trước."

Kiều Kiều nũng nịu: "Cô ơi, tối mình hãy chụp ảnh, giờ đi chơi cái kia được không ạ?"

Dụ Từ nhìn theo hướng tay cô bé: Đĩa bay khổng lồ.

Cô lập tức nhíu mày: "Kiều Kiều, chiều cao cháu không đủ, không chơi được trò này đâu."

Mặt Kiều Kiều xị xuống: "Ơ, còn yêu cầu chiều cao ạ? Thế Kiều Kiều chơi được gì?"

Dụ Từ cũng chưa đến đây bao giờ, đang định lấy bản đồ hướng dẫn ra xem thì Cận Hoài Tiêu đưa điện thoại qua.

"Anh tải ứng dụng rồi. Chiều cao Kiều Kiều dưới 1m2, hoạt động ngoài trời chỉ chơi được vòng quay ngựa gỗ, đua xe kart trẻ em, trang trại thú nuôi và vòng quay mặt trời, còn các hoạt động trong nhà thì hầu hết đều chơi được."

Kiều Kiều giơ tay nhỏ: "Vòng quay ngựa gỗ! Ở đó còn có tuyết rơi nữa, cháu thích!"

Dụ Từ ngẩng đầu nhìn, vòng quay ngựa gỗ hai tầng mang chủ đề băng giá, bên trong đang phun những hạt tuyết nhân tạo li ti.

Kiều Kiều đã kéo cô chạy về phía đó. Những hạt tuyết rơi trên đầu Kiều Kiều, cô bé đưa tay hứng: "Cô ơi, tuyết rơi thật kìa."

Đầu Dụ Từ cũng vương những hạt tuyết, cô giơ tay đón lấy một đóa. Tuyết nhân tạo to hơn tuyết thật, giống như bọt xốp hơn.

Ninh Trạch không thường xuyên có tuyết, Hải Thành cũng vậy. Trận tuyết lớn nhất Dụ Từ từng thấy là vào kỳ nghỉ đông năm thứ hai đại học khi đi du lịch miền Bắc cùng Cận Hoài Tiêu. Tuyết lớn phong tỏa cả núi, họ ở trong nhà dân, buổi tối Dụ Từ ngủ trong lòng anh, sáng dậy tuyết đã ngập đến đầu gối. Dụ Từ đắp tượng tuyết cả ngày, chơi đến thỏa thuê, chỉ là sau đó suýt bị cảm lạnh, bị Cận Hoài Tiêu ấn trong phòng không cho ra ngoài đến tận lúc tuyết tan.

Khi đó Cận Hoài Tiêu đã chụp cho cô rất nhiều ảnh.

Những bức ảnh năm xưa cô đã xóa hết, giờ chỉ còn ký ức, nhưng ký ức rồi cũng sẽ mờ phai.

Cô đang mải nghĩ chuyện cũ thì tiếng màn trập vang lên, rất khẽ nhưng cô vẫn nghe thấy.

Dụ Từ ngơ ngác ngẩng đầu: "Anh làm gì thế?"

Cận Hoài Tiêu đưa ảnh trong máy cho cô xem: "Em nhìn xem, rất đẹp."

Trong ảnh, cô đang cúi đầu, một tay giơ lên hứng tuyết, trên mái tóc màu hạt dẻ cũng vương những hạt trắng li ti. Cận Hoài Tiêu dùng máy ảnh không gương lật loại xịn, thông số được chỉnh tông màu xanh lạnh, mang lại cảm giác như những bức ảnh cũ từ mười mấy năm trước.

Những năm qua, trình độ nhiếp ảnh của anh quả thực đã tốt hơn xưa rất nhiều. Ký ức sẽ mờ phai, nhưng bức ảnh sẽ tồn tại lâu hơn ký ức.

Cận Hoài Tiêu cúi người sát bên mặt cô, đưa điện thoại cho cô: "Trình độ của anh khá hơn trước rồi, không làm em giận nữa đâu. Mùa đông năm nay nếu em rảnh, chúng ta lại đến đó nhé?"

Trên điện thoại là một bức ảnh của Dụ Từ bảy năm trước, khi hai người còn là sinh viên năm hai. Cô mặc áo phao dày sụ, ngồi xổm giữa trời tuyết bên cạnh người tuyết cao một mét mình tự đắp, nheo mắt cười. Ánh sáng phản chiếu từ tuyết lên mặt cô khiến cả người trông thanh khiết, tự nhiên vô cùng.

Kiều Kiều kiễng chân nhìn: "Oa, cô ngày xưa cũng xinh thật đấy, là chú chụp ạ?"

Cận Hoài Tiêu mỉm cười: "Ừm, chú chụp."

Dưới ống kính của anh, Dụ Từ có ngàn vạn dáng vẻ: phóng khoáng, đáng yêu hay thanh lãnh, nhưng dù là phong cách nào cũng đầy sức sống. Dụ Từ của quá khứ cười rất ngọt ngào, còn Dụ Từ của hiện tại thì lảng mắt đi, ấp úng nói: "Để sau hãy nói, đến lượt chúng ta rồi."

Cận Hoài Tiêu cất điện thoại: "Được."

Dụ Từ dắt Kiều Kiều đi theo hàng, điện thoại trong túi rung lên. Cô mở ra xem.

J: [Hình ảnh]

Tổng cộng chín tấm hình, đều là ảnh chuyến du lịch mùa đông năm hai đại học. Tám tấm là ảnh cá nhân của cô, còn tấm cuối cùng là ảnh chụp chung của hai người. Cô khoác tay anh, đầu tựa vào vai anh, cả hai đều cười rạng rỡ, phía sau là núi tuyết mênh mông bát ngát.

Hồi ức cô đã xóa đi, anh trả lại cho cô.

Dụ Từ nhìn rất lâu, cuối cùng nhấn giữ và lưu lại từng tấm một.

Tay trái cô nắm tay Kiều Kiều, bàn tay phải buông thõng được Cận Hoài Tiêu nắm lấy, cảm giác từ chiếc nhẫn trên tay anh rất rõ rệt.

"Tiểu Từ, tháng 11 phương Bắc bắt đầu có tuyết, anh có thời gian."

Dụ Từ không nói gì, cũng không rút tay ra. Thế là Cận Hoài Tiêu siết chặt tay thêm một chút.

Chơi xong vòng quay ngựa gỗ, đua xe kart và trang trại thú, đã là 11 giờ rưỡi trưa.

Kiều Kiều đang ngồi xích đu cho thỏ ăn cà rốt, Dụ Từ né một con hươu nhỏ đang định húc mình, tìm một chỗ có thể quan sát Kiều Kiều rồi ngồi xuống. Cận Hoài Tiêu ngồi xuống cạnh cô, đưa qua một cây kem: "Ăn kem đi."

Dụ Từ nhíu mày né tránh: "Em không muốn ăn."

"Trời nóng, anh mua cây nhỏ thôi, ăn một chút thôi mà. Ngày xưa em thích nhất món này, nếu không ăn hết thì đưa anh ăn nốt."

Kiều Kiều không thích ăn kem nên anh chỉ mua cho mỗi Dụ Từ. Quả thật cô thấy khá nóng, nhiệt độ đã lên tới 29 độ mà cô vẫn mặc áo dài tay. Nhìn cây kem vani trước mặt chỉ có mùi thơm của kem sữa, mát lạnh, cô do dự một lát rồi dùng thìa xúc một miếng nhỏ, nhấm nháp.

Cận Hoài Tiêu mỉm cười, cứ thế cầm cây kem cho cô.

Dụ Từ chậm rãi xúc miếng thứ hai, thứ ba. Cận Hoài Tiêu cứ cười nhìn cô ăn từng thìa nhỏ, ăn rất chậm. Nhưng kem giải nhiệt mùa hè tan rất nhanh, thấy phần chóp kem bắt đầu chảy, Dụ Từ hơi cuống.

Cô đẩy tay anh: "Sắp chảy rồi, em không ăn nữa đâu."

Nói thì đã muộn, kem tan chảy theo vỏ ốc quế rớt xuống tay Cận Hoài Tiêu. Dụ Từ vội giúp anh xắn tay áo lên: "Anh ăn mau đi, chảy hết rồi kìa."

Cận Hoài Tiêu ngồi im, mặt dày nói: "Tay anh dính lắm, em đút cho anh đi."

Dụ Từ: "Anh không tự ăn được à?"

"Kem chảy vào tay rồi, khó chịu lắm."

"Thế còn tay kia!"

"Không muốn động đậy, em đút anh đi mà, nhìn kìa nó chảy hết rồi."

Dụ Từ: "..."

Dụ Từ xúc kem đưa đến tận miệng anh, nghiến răng nghiến lợi: "Cận đại gia, ăn đi!"

Cận Hoài Tiêu há miệng cắn một miếng, hơi lạnh nhưng rất ngọt. Anh không thích ăn kem, nhưng kem cô đút thì anh thích.

Tiểu Từ lúc cáu cũng thật đáng yêu.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (17)
Chương 3: Chương 3: Cận Hoài Tiêu, anh cố ý đúng không? Chương 4: Chương 4: Phụ huynh, gia đình Chương 5: Chương 5: Từ đầu đến cuối, anh chỉ có mình em Chương 6: Chương 6: Chỉ hôm nay thôi, đừng đối xử với anh như vậy Chương 8: Chương 8: Ánh mắt anh lúc nào cũng dõi theo cô Chương 24: Chương 24: Em đút cho anh đi mà Chương 34: Chương 34: Muốn ngủ cùng anh Chương 42: Chương 42: Tiểu Từ tốt nhất thế gian đối với anh Chương 51: Chương 51: Món quà vô giá Chương 52: Chương 52: Ngay hôm nay cũng được Chương 53: Chương 53: Tiểu Từ, đừng căng thẳng Chương 54: Chương 54: Em đồng ý gả cho anh chứ? Chương 55: Chương 55: Cả thế giới của anh Chương 56: Chương 56: Thế giới này thật tươi đẹp Chương 57: Chương 57: Bốn mùa của họ Chương 58: Chương 58: Chúc mỗi người đều có thể gieo trồng đóa hoa của riêng mình Chương 59: Chương 59: Những năm qua em vẫn luôn nhớ anh (Góc nhìn đại học)