Chương 235
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Vân Phàm không chỉ đầu đau như búa bổ, mà vùng eo cũng đau nhức ê ẩm như bị bánh xe tải nghiền qua.
Cả ba mặt cửa sổ sát đất đều đã kéo rèm cản sáng, trong phòng tối om, không thể đoán được thời gian.
Lạc Hàng cảm nhận được động tĩnh bên cạnh, khẽ nói: "Em tỉnh rồi?"
Tạ Vân Phàm nhíu mày hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Lúc cất lời mới phát hiện giọng mình có chút khàn. Nhớ lại những chi tiết đêm qua, gò má Tạ Vân Phàm hơi nóng lên, cậu ngại ngùng rúc sâu vào trong chăn.
Lạc Hàng lấy điện thoại trên tủ đầu giường, nói: "Mười hai giờ trưa."
Tạ Vân Phàm: "..."
Cậu vậy mà lại ngủ một mạch đến trưa hôm sau ư? Chuyến đi nước ngoài lần này đúng là làm đảo lộn hoàn toàn giờ giấc của cậu. Cũng tại tối qua uống chút rượu, đầu óc hồ đồ, nên mới quá buông thả.
Lạc Hàng dịu dàng hỏi: "Có muốn ngủ thêm một lát không?"
Tạ Vân Phàm lắc đầu: "Thôi, mình chuẩn bị dậy ăn trưa đi."
"Anh đã dặn quản gia nửa tiếng nữa mang bữa trưa đến. Em có thấy khó chịu ở đâu không?"
"Cũng ổn, chỉ là hơi đau lưng thôi." Đêm qua Lạc Hàng rất kiên nhẫn và dịu dàng, Tạ Vân Phàm không thấy đau lắm, chỉ là phóng túng quá độ, thời gian có hơi dài, nên lưng mới mỏi nhừ.
Cả hai đều là lần đầu tiên, phương diện này lại bất ngờ... rất hòa hợp.
"Có cần anh mát-xa giúp em không?" Lạc Hàng hỏi.
"Anh biết làm à?" Tạ Vân Phàm hoài nghi nhìn anh.
"Thử thì biết." Lạc Hàng mỉm cười, "Em nằm sấp xuống đây, anh xoa bóp cho."
Lạc Hàng thuận tay mở rèm cửa tự động.
Bên ngoài thời tiết rất đẹp, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu lên giường, ấm áp lạ thường, khiến tâm trạng con người cũng trở nên tươi sáng hơn.
Tạ Vân Phàm nheo mắt, trở mình nằm sấp xuống gối. Chăn che đi nửa th*n d***, để lộ đường cong vùng eo săn chắc, tuyệt đẹp của cậu.
Lạc Hàng đặt tay lên eo Tạ Vân Phàm.
Những ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng ấn, x** n*n trên eo cậu, lực đạo vừa phải.
Không ngờ tay nghề của anh cũng khá chuyên nghiệp. Lượng axit lactic tích tụ trong cơ bắp dần tan đi theo từng động tác của Lạc Hàng, Tạ Vân Phàm chỉ cảm thấy mình như đang trôi bồng bềnh trên mây, cả cơ thể đều thả lỏng.
Tạ Vân Phàm lười biếng nheo mắt, nằm trên giường tận hưởng sự chăm sóc của Lạc Hàng, khẽ hỏi: "Tay nghề của anh cũng chuyên nghiệp ghê, học ở đâu vậy?"
Lạc Hàng giải thích: "Mấy năm đầu sau khi tốt nghiệp đại học, anh làm việc rất liều mạng, có đợt liên tục nửa tháng mỗi ngày chỉ ngủ hai, ba tiếng. Lúc rảnh rỗi anh lại tìm đến các chuyên gia mát-xa để điều trị. Lâu dần, anh cũng tự học được một vài kỹ thuật."
Tạ Vân Phàm ngậm ngùi nói: "Trước đây anh cũng vất vả lắm nhỉ?"
Khải Hàng quả thực đã từng trải qua một giai đoạn vô cùng khó khăn, bị Mộng Chi Dực và một công ty khác chèn ép từ hai phía, nguồn vốn của công ty lúc đó cũng không dồi dào. Lạc Hàng là người đầu tiên thành lập dự án game thực tế ảo, gần như đặt cược tất cả vào tựa game《Dạo Bước Trời Sao》.
Một khi tựa game này không thành công, anh sẽ mất trắng.
Thế nhưng Lạc Hàng chính là có khí phách như vậy, đã cứng rắn dẫn dắt một nhóm những người trẻ tuổi đang trong giai đoạn khởi nghiệp, tự mình mở ra một con đường máu, để《Dạo Bước Trời Sao》chính thức khai phá thị trường game thực tế ảo.
Thực ra, tuy tính cách hai người khác nhau, nhưng cốt lõi tinh thần lại giống hệt nhau.
Đây cũng là điểm Tạ Vân Phàm thích nhất ở Lạc Hàng — họ đều có thể dốc hết sức mình vì sự nghiệp mà bản thân đam mê, và đều có dũng khí của người tráng sĩ chặt tay, dám nghĩ dám làm, dám xông pha.
Vì vậy, khi hợp tác với nhau, họ mới ăn ý đến thế.
Nghe Tạ Vân Phàm nói vậy, Lạc Hàng nghiêm túc đáp: "Mấy năm đầu mới tốt nghiệp quả thực rất khó khăn. May mà ông trời ưu ái, để anh gặp được em."
Tạ Vân Phàm cong môi cười: "Tất cả đều là sự sắp đặt tốt nhất."
Anh gặp được em, và em cũng gặp được anh. Đây chẳng phải là sự sắp đặt tuyệt vời nhất của ông trời hay sao?
...
Mười hai rưỡi trưa, quản gia mang đến một bữa trưa thịnh soạn.
Cơn đau lưng của Tạ Vân Phàm đã thuyên giảm, đầu óc say xỉn cũng đã tỉnh táo hoàn toàn, lại thêm được ăn no, cả người cậu trở nên rạng rỡ, tinh thần phơi phới.
Cậu vốn định buổi chiều hẹn Lạc Hàng tham gia vài hoạt động vui chơi trên biển, nhưng... cơn đau âm ỉ thỉnh thoảng truyền đến từ bộ phận nhạy cảm phía sau cuối cùng đã khiến cậu từ bỏ kế hoạch này.
Tạ Vân Phàm rảnh rỗi đến buồn chán: "Chiều nay làm gì đây? Hay là chơi game?"
Lạc Hàng nói: "Bình thường mình ngồi trong khoang game đủ lâu rồi, chiều nay, hay là xem phim đi."
Tạ Vân Phàm nghĩ ngợi rồi đáp: "Cũng được."
Lạc Hàng chọn một bộ phim kinh điển, đưa Tạ Vân Phàm đến phòng chiếu phim.
Tạ Vân Phàm bình thường không quan tâm đến phim ảnh của thế giới khác, cũng rất ít khi đến rạp chiếu phim. Không ngờ bộ phim này lại khá cảm động, kể về câu chuyện một đôi tình nhân trải qua bao gian khó cuối cùng cũng đến được với nhau.
Trong lúc xem phim, Lạc Hàng luôn nắm tay Tạ Vân Phàm, mười ngón tay đan vào nhau. Tạ Vân Phàm cũng rất chăm chú theo dõi tình tiết, còn cùng Lạc Hàng thảo luận về kết cục của câu chuyện.
Ý nghĩa của việc đi nghỉ dưỡng quả thật rất khác biệt, họ có thể hoàn toàn gác lại công việc, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảng thời gian riêng tư bên đối phương.
Ở bên người mình thích, dù làm bất cứ điều gì cũng đều cảm thấy vui vẻ.
Những ngày tiếp theo, Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng đã tham gia rất nhiều hoạt động vui chơi trên biển.
Họ cùng nhau bay dù lượn, đón gió biển lướt đi trên mặt nước, khi bay lên cao, cả hai sẽ ăn ý nắm chặt tay đối phương.
Hai người mặc đồ lặn xuống đáy biển để chiêm ngưỡng cảnh quan tráng lệ — những rạn san hô rực rỡ sắc màu, những mỏm đá với hình thù kỳ lạ, những đàn cá nhỏ xinh đẹp tự do bơi lội xung quanh. Dưới sự sắp xếp của nhiếp ảnh gia, họ còn quay lại đoạn video tay trong tay bơi lội dưới đáy biển.
Hòn đảo có rất nhiều hoạt động giải trí, hai người chơi vô cùng thỏa thích.
...
Thời gian trôi thật nhanh.
Thoáng chốc, kỳ nghỉ chỉ còn lại hai ngày cuối cùng.
Tạ Vân Phàm đã đặt sẵn vé máy bay khứ hồi. Thấy kỳ nghỉ ngày một ngắn lại, cậu bắt đầu suy nghĩ, có nên cùng Lạc Hàng đi ngắm bình minh trên biển một lần không?
Mấy ngày đầu mới đến là để điều chỉnh giờ giấc, đừng nói là ngắm bình minh, có khi cậu còn ngủ đến trưa mới dậy. Mấy ngày sau đó để tham gia các hoạt động trên biển, hai người thường dậy lúc tám giờ. Muốn ngắm bình minh thì phải dậy trước năm giờ sáng, có nên đi không nhỉ?
Tối hôm đó, Tạ Vân Phàm đang tra dự báo thời tiết ngày mai, Lạc Hàng đột nhiên nói: "Vân Phàm, ngày mai trời nắng đẹp, em có hứng thú đi ngắm bình minh không?"
Tạ Vân Phàm ngẩn ra, rồi bất đắc dĩ cười: "Em cũng vừa định bàn với anh chuyện này."
Lạc Hàng nói: "Các hoạt động trên biển chúng ta đều đã chơi hết rồi, chỉ còn bình minh là chưa xem, nghĩ trùng nhau cũng là chuyện bình thường."
Trong công việc, sự "thần giao cách cảm" như vậy đã xảy ra giữa họ rất nhiều lần. Không ngờ, trong cuộc sống họ cũng ăn ý đến thế.
Hai người nhìn nhau cười. Tạ Vân Phàm dứt khoát nói: "Vậy thì đi xem thôi! Khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, không ngắm bình minh thì cứ thấy tiếc nuối thế nào ấy. Tối nay chúng ta ngủ sớm, mai mấy giờ dậy anh?"
Lạc Hàng đã tra sẵn thời gian mặt trời mọc, đáp: "Năm giờ sáng."
Tối đó hai người đi ngủ từ sớm, năm giờ sáng, chuông báo thức đồng thời đánh thức cả hai.
Tạ Vân Phàm mơ màng khoác áo ngoài, cùng Lạc Hàng ra bờ biển.
Trời vừa hửng sáng, bãi cát ven biển sạch sẽ và mềm mại, không một bóng người.
Gió biển hơi se lạnh, thổi rối mái tóc của họ.
Tạ Vân Phàm khó khăn lắm mới điều chỉnh được múi giờ và nhịp sinh hoạt, lần này phải dậy sớm đột ngột khiến đầu óc cậu quay cuồng, mắt gần như không mở nổi. Cậu khẽ ngáp một cái, tựa vào vai Lạc Hàng, uể oải nói: "Em buồn ngủ quá, lúc nào mặt trời lên thì anh gọi em dậy nhé."
Lạc Hàng khẽ cười gật đầu, ôm cậu vào lòng.
Tạ Vân Phàm mơ màng ngủ bù một lát, cho đến khi giọng nói bên tai đánh thức cậu: "Vân Phàm, mau nhìn kìa."
Khoảnh khắc mở mắt ra, Tạ Vân Phàm cũng bị cảnh tượng trước mắt làm choáng ngợp.
Mặt trời vừa nhô lên khỏi mặt biển, nước biển được nhuộm một màu đỏ vàng tuyệt đẹp, mặt biển lấp lánh như được rắc vô số mảnh kim cương vỡ.
Những đám mây trên trời tụ lại thành một dải ráng chiều trải dài bất tận, tiếng sóng biển vỗ về bên tai theo từng nhịp.
Tạ Vân Phàm hít thở không khí trong lành mang theo hơi ẩm, tức thì tỉnh táo hẳn, cậu nhìn ra mặt biển xa xăm, cười nói: "Quả nhiên, có nhiều cảnh đẹp vẫn phải tận mắt chứng kiến."
Lạc Hàng ôm chặt vai Tạ Vân Phàm, cùng cậu kề vai nhìn về phía xa.
Hai người đứng bên bờ biển, cho đến khi mặt trời lên cao, ráng mây nơi chân trời dần tan biến, Tạ Vân Phàm mới nói: "Đẹp thật, còn hùng vĩ hơn cả em tưởng tượng."
Lạc Hàng nhìn cậu, mỉm cười: "Mình về thôi, anh còn một món quà muốn tặng em."
Tạ Vân Phàm vô cùng tò mò: "Quà gì vậy?"
Lạc Hàng nắm tay cậu, đi thẳng về phía biệt thự, rồi bảo cậu nằm vào khoang game.
Tạ Vân Phàm mang theo thắc mắc nằm vào, sau đó, theo hướng dẫn của Lạc Hàng, cậu mở một biểu tượng có tên là "Con Đường Phía Trước".
Tạ Vân Phàm hỏi: "Đây là gì vậy?"
Lạc Hàng nói: "Là game anh làm, em chơi thử xem."
Game anh làm?!
Tạ Vân Phàm vô cùng kinh ngạc.
Lạc Hàng đã rất nhiều năm không phát triển game gốc, mà trở thành nhà vận hành át chủ bài của Tạ Vân Phàm.
Nhưng trên thực tế, Lạc Hàng cũng từng là một nhà sản xuất game.
《Dạo Bước Trời Sao》do anh sản xuất chính là viên gạch đầu tiên mở ra thị trường game thực tế ảo, cũng từng đoạt vô số giải thưởng, đó là tác phẩm game gốc duy nhất trong sự nghiệp của anh.
Vậy bây giờ, đây có được coi là tác phẩm thứ hai của anh không?
Tạ Vân Phàm vừa phấn khích vừa tò mò mở biểu tượng lên, rồi, khi nhìn thấy những hình ảnh chân thực trước mắt, hốc mắt cậu đột nhiên cay xè—
Đây là một tựa game hàng hải có lối chơi rất đơn giản.
Người chơi sẽ điều khiển một con thuyền nhỏ, lướt đi trên mặt biển, ghé qua những hòn đảo khác nhau và cuối cùng là đến được điểm đích.
Trên biển có rất nhiều hòn đảo, và trên mỗi hòn đảo lại có những hình ảnh động được tạo ra theo thời gian thực.
Và những hình ảnh đó, chính là từng mảnh ký ức ghi lại chặng đường của Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng kể từ ngày đầu quen biết.
Hòn đảo đầu tiên, đó là khi một dự án game được khởi động, Lạc Hàng đã gạt đi mọi ý kiến trái chiều để ủng hộ một Tạ Vân Phàm còn rất trẻ trở thành tổng sản xuất có tiếng nói cao nhất trong đội ngũ.
Hòn đảo thứ hai, cuộc thi thiết kế game cho sinh viên, nơi《Nhạc Hồn》 giành ngôi vô địch. Lúc Tạ Vân Phàm lên nhận giải, Lạc Hàng đã mỉm cười vỗ tay chúc mừng cậu.
Hòn đảo thứ ba,《Tây Thiên Thỉnh Kinh》sừng sững ra đời, mô hình Tôn Ngộ Không tạo nên kỷ lục doanh số top 1 thế giới, Tập đoàn Dương Phàm bắt đầu thành hình, Lạc Hàng cũng thành lập chi nhánh Khải Hàng tại Dung Thành.
Hòn đảo thứ tư, trong thời gian thực hiện《Sóng Gió Hoàng Cung》, tựa game sinh tồn RPG thực tế ảo hợp tác giữa hai bên, lần đầu tiên giới thiệu khái niệm NPC thông minh, Lạc Hàng một lần nữa thuyết phục ban lãnh đạo trong cuộc họp cổ đông, dốc toàn lực ủng hộ kế hoạch của Tạ Vân Phàm...
Khi otome game《Mối Tình Ngàn Năm》 ra mắt, Lạc Hàng đã đặt con búp bê AI thông minh do bộ phận marketing phát triển, một phiên bản thu nhỏ của Vân Phàm, trên tủ đầu giường, còn Tạ Vân Phàm cũng giữ lại búp bê AI của Lạc Hàng trong văn phòng...
Với game phá án thực tế ảo《Địch Nhân Kiệt Phá Án》, để hoàn thiện trò chơi, hai người thường xuyên cùng nhau mô phỏng các chi tiết phá án, thậm chí còn thử vào vai hung thủ trong game.
Với game chiến thuật theo lượt《Loạn Thế Xuân Thu》, chỉ riêng phần kỹ năng binh pháp, Tạ Vân Phàm đã viết ra cả một tập dày cộp...
Trong quá trình phát triển《Phố Ẩm Thực》, Tạ Vân Phàm đã học được tài nấu nướng, làm một bàn tất niên giao thừa thịnh soạn và gọi Lạc Hàng đến ăn Tết, còn thường xuyên mời Lạc Hàng đến nhà thưởng thức các món ăn do mình nấu. Họ cùng nhau dẫn dắt đội ngũ đi công tác, đi khắp các thành phố lớn trên cả nước, phỏng vấn vô số chủ nhà hàng...
Khi làm game thời trang Hán phục, Tạ Vân Phàm đã mời các nhà thiết kế chuyên nghiệp làm trang phục, và tự mình mặc thử. Đó là lần đầu tiên Lạc Hàng nhìn thấy Tạ Vân Phàm mặc Hán phục, một mỹ nam cổ trang với khí chất thoát tục, khiến Lạc Hàng nhớ mãi không quên.
Sau đó là các tựa game online nhiều người chơi quy mô lớn — Đại Đường Thịnh Thế , Giang Hồ, Thế Giới Tu Tiên.
Họ cùng các kiến trúc sư liên tục sửa đổi bản thiết kế thành phố;
Họ tìm đến đạo diễn hành động và các diễn viên võ thuật chuyên nghiệp, chỉ vì vài động tác kỹ năng mà phải quay đi quay lại không ngừng trong phim trường;
Họ cùng nhau đến phòng thí nghiệm để thử nghiệm hệ thống bay thực tế ảo...
Khi game tu tiên ra mắt, hai người đã vào trải nghiệm với tư cách người chơi. Cũng trong lần trải nghiệm này, họ đã trở thành đạo lữ, và nhận ra tình cảm dành cho đối phương từ lâu đã vượt qua tình bạn đồng hành.
Hốc mắt Tạ Vân Phàm cay xè, cậu lái con thuyền nhỏ tiếp tục tiến về phía trước.
Kiểu game lái tàu này đối với cậu không hề có chút khó khăn nào. Thế nhưng, trên suốt chặng đường, mỗi khi đi qua một hòn đảo, nhìn thấy những quá khứ rõ ràng và chân thực ấy, lòng cậu lại thêm một phần xúc động.
Không biết tự lúc nào, cậu và Lạc Hàng đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện đến vậy.
Một khoảng thời gian dài đằng đẵng, trọn vẹn tám năm, người đàn ông này đã luôn ở bên cạnh cậu.
Những hòn đảo phía sau ghi lại khoảnh khắc trước khi《Toàn Cầu Biến Dị》ra mắt, họ cuối cùng cũng xác định mối quan hệ. Sau khi mùa giải đầu tiên kết thúc, họ đã đến hòn đảo này để cùng nhau du lịch.
Tạ Vân Phàm lái con thuyền nhỏ tiếp tục tiến lên.
Trên mặt biển hiện ra cảnh bình minh, rất giống với cảnh bình minh họ thấy sáng nay.
Lúc đó Lạc Hàng không hề chụp ảnh, đây rõ ràng là công nghệ dựng hình dựa theo thời gian thực, hiệu ứng chân thực như thể đang ở ngay tại đó.
Con thuyền nhỏ của Tạ Vân Phàm tự động dừng lại.
Hòn đảo phía trước giống hệt hòn đảo trong chuyến du lịch lần này, có lẽ đây là điểm cuối của chuyến hành trình.
Giữa con thuyền và hòn đảo xuất hiện một cây cầu được kết bằng mây, trái tim Tạ Vân Phàm đập thình thịch, cậu bước lên những đám mây, đi về phía hòn đảo cuối cùng.
— Ở cuối con đường mây đó, Lạc Hàng đang đợi cậu.
Trong tay người đàn ông là một bó hoa tươi, gương mặt anh nở nụ cười, ánh mắt chân thành: "Vân Phàm, đây là tựa game anh tự mình làm, chỉ dành riêng cho em. Trò chơi này, trên cả thế giới, chỉ có duy nhất hai chúng ta là người chơi."
"Đây là thế giới chỉ thuộc về riêng chúng ta. Mỗi một năm chúng ta cùng nhau đi qua sau này, anh đều sẽ biến nó thành một hòn đảo, ghi dấu lại trên mặt biển này."
Tạ Vân Phàm: "............"
Làm game chỉ vì một người?
Có lẽ, đây mới chính là sự lãng mạn lớn nhất của một nhà sản xuất game chăng?
《Dạo Bước Trời Sao》mà Lạc Hàng từng làm là thành quả của cả một đội ngũ. Còn tựa game《Con Đường Phía Trước》này lại do một mình anh hoàn thành, một trò chơi chỉ dành riêng cho Tạ Vân Phàm.
Tạ Vân Phàm biết làm ra một tựa game vất vả đến nhường nào.
Phải yêu đến mức nào mới sẵn lòng bỏ ra nhiều thời gian và tâm huyết đến thế, để làm riêng cho một người một tựa game offline thực tế ảo tinh xảo nhường này?
Không thể không nói, Tạ Vân Phàm thật sự đã bị làm cho cảm động.
Cậu nhìn Lạc Hàng, có chút lắp bắp: "Anh... anh dành nhiều thời gian như vậy, làm riêng một tựa game tặng em, em rất thích... thật sự đấy."
Lạc Hàng mỉm cười, lấy ra một hộp trang sức tinh xảo từ giữa đóa hoa.
"Anh hy vọng có thể cùng em đi qua một quãng thời gian dài hơn nữa."
"Hy vọng những hòn đảo trên mặt biển này không ngừng tăng lên, hy vọng tựa game này có thể được làm mãi mãi."
"Vân Phàm, anh muốn cùng em bầu bạn đến già."
"Em có bằng lòng cưới anh không?"
Người đàn ông quỳ một gối trước mặt Tạ Vân Phàm, ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa chân thành.
Khoảnh khắc ấy, vành mắt Tạ Vân Phàm hơi hoe đỏ, trong lòng vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, một cảm xúc khó mà diễn tả thành lời.
—Lạc Hàng chỉ từng làm hai tựa game.
Tựa game đầu tiên,《Dạo Bước Trời Sao》, đã cứu Khải Hàng qua cơn nguy khốn.
Tựa game thứ hai,《Con Đường Phía Trước》, anh chỉ dành tặng riêng cho Tạ Vân Phàm.
Bởi vì, con đường phía trước còn dài, và anh cũng chỉ muốn cùng Tạ Vân Phàm kề vai sát cánh, đi đến tận cùng.