Chương 234
Nhà Thiết Kế Game Ờ Dị Giới

Chương 234

Tạ Vân Phàm đúng là đã cố tình đặt căn biệt thự tình nhân chỉ có một phòng ngủ chính này.

Kiếp trước, cậu đã đột tử ở tuổi đôi mươi trên bàn làm việc, căn bản không có cơ hội yêu đương. Kiếp này, kể từ khi nhận ra mình thích Lạc Hàng, cậu đã quyết tâm phải trân trọng mối quan hệ này.

Giữa biển người mênh mông, gặp được một người hợp với mình vốn đã không dễ. Huống hồ Lạc Hàng còn là một "bạn tâm giao", cậu càng không muốn buông tay.

Đều là người lớn cả rồi, yêu đương cũng không nhất thiết phải theo kiểu thuần khiết. Bình thường không có thời gian ở bên nhau, bây giờ hai người cùng đi nghỉ mát, không thể nào còn ngủ riêng phòng được chứ?

Thực ra trong lòng cậu rất mong chờ, trong chuyến đi này, giữa hai người sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Ví dụ như tiến thêm một bước, hòa hợp cả về thể xác lẫn tâm hồn...

Kỳ nghỉ chính là cơ hội vàng để bồi đắp tình cảm.

Dĩ nhiên, trong lòng mong chờ là một chuyện, nhưng ngoài miệng thì không thể thừa nhận.

Tạ Vân Phàm giả vờ không biết, thấy Lạc Hàng mang hành lý vào phòng ngủ, cậu liền ra vẻ nghiêm túc nói thêm một câu: "Nếu anh thấy phiền thì em có thể ngủ ở sofa."

Bàn tay đang đặt hành lý vào tủ của Lạc Hàng khựng lại một chút, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên một nụ cười, anh khẽ đáp: "Không phiền đâu."

Tạ Vân Phàm nhìn bóng lưng cao ráo của anh, tim đập loạn xạ, nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: "Được rồi. Em thấy giường này cũng đủ lớn, hai người ngủ chắc sẽ không chật lắm đâu."

Lạc Hàng dừng động tác, quay lại nhìn Tạ Vân Phàm.

Ngay khoảnh khắc hai người chạm mắt, Tạ Vân Phàm vội quay đi, lảng sang chuyện khác: "Em hơi mệt, ngủ một lát để điều chỉnh lại múi giờ đã."

Lạc Hàng gật đầu: "Ừ, ngồi máy bay mười tiếng rồi, đúng là nên nghỉ ngơi."

Tạ Vân Phàm quay người vào phòng tắm, tắm qua loa một lượt. Lạc Hàng tranh thủ thời gian đó, nhanh chóng treo quần áo mang theo vào tủ.

Lúc Tạ Vân Phàm thay đồ ngủ bước ra, Lạc Hàng đã sắp xếp tủ quần áo gọn gàng.

Tạ Vân Phàm vừa tắm xong, tóc còn ướt sũng dính bên tai, trông dịu dàng hơn hẳn ngày thường. Lạc Hàng bước về phía cậu, khẽ hỏi: "Giờ ngủ luôn à?"

"Vâng, buồn ngủ quá rồi."

"Sấy khô tóc rồi hẵng ngủ." Lạc Hàng tiện tay lấy máy sấy tóc từ phòng tắm, bảo Tạ Vân Phàm ngồi xuống mép giường rồi giúp cậu sấy tóc.

Những ngón tay thon dài của người đàn ông nhẹ nhàng luồn qua kẽ tóc, tựa như đang không ngừng gãi nhẹ vào trái tim Tạ Vân Phàm. Cậu ngồi yên không nhúc nhích, nhưng tim lại đập ngày một nhanh hơn.

Kiếp trước, để phát hành game, cậu cũng từng tiếp xúc với nhiều ông chủ, đa số đều rất bóng bẩy, sến sẩm—nhưng Lạc Hàng thì khác, vừa đẹp trai, dáng người lại chuẩn, cách đối nhân xử thế cũng rất lịch lãm.

Mùi hương trên người Lạc Hàng rất trong lành và sạch sẽ, hai người ở gần nhau như vậy, Tạ Vân Phàm nhất thời có chút xao lòng.

Tóc cậu ngắn, rất nhanh đã khô.

Lạc Hàng đặt máy sấy xuống, quay lại thì thấy Tạ Vân Phàm vẫn ngồi ở mép giường. Lạc Hàng cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cậu, nói: "Không phải em muốn ngủ sao?"

Nụ hôn này chỉ chạm nhẹ rồi rời đi, cảm giác mềm mại nơi khóe môi khiến Tạ Vân Phàm thoáng rung động, cậu ngẩng lên nhìn Lạc Hàng, đôi mắt sáng lấp lánh, như đang mong chờ điều gì đó.

Lạc Hàng thấy dáng vẻ này của cậu, không kìm được lòng mình, liền giữ lấy gáy cậu rồi hôn xuống lần nữa.

Nụ hôn lần này sâu hơn và cũng dịu dàng hơn lúc nãy.

Tạ Vân Phàm vừa định đáp lại, Lạc Hàng lại rất lịch sự buông cậu ra, khẽ nói: "Ngồi máy bay mười mấy tiếng rồi, em chắc chắn rất mệt, nghỉ ngơi trước đi."

Tạ Vân Phàm tuy muốn thân mật thêm một lát, nhưng sau chuyến đi mười mấy tiếng, quả thực chẳng còn chút sức lực nào, mí mắt cậu giờ đây cứ díp cả lại, vô cùng cần ngủ bù và điều chỉnh lại múi giờ.

Nghĩ đến đây, Tạ Vân Phàm liền dứt khoát chui vào trong chăn: "Vậy em ngủ trước đây."

Lạc Hàng: "Ừ."

Tạ Vân Phàm ló đầu ra nhìn anh một cái, hỏi: "Anh không ngủ à?"

Lạc Hàng cười cười: "Anh đi tắm đã."

Tạ Vân Phàm nói: "Vậy anh tắm xong cũng ngủ một giấc đi, cứ ngủ đến khi nào tự tỉnh, rồi chúng ta đi ăn."

"Được." Lạc Hàng gật đầu, quay người bước vào phòng tắm.

...

Lần này Lạc Hàng tắm hơi lâu, phải dội nước lạnh một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.

Khi anh thay đồ ngủ, bước đến bên giường thì phát hiện Vân Phàm đã ngủ say rồi.

Tạ Vân Phàm quả thật rất ưa nhìn, hàng mi vừa dài vừa rậm, đường viền hàm lại tinh xảo. Kể cả khi không làm nhà sản xuất game, chỉ riêng nhan sắc của cậu cũng đã đủ sức chinh phục người khác rồi. Thảo nào các game thủ lại thích xem phỏng vấn của cậu đến vậy; nghe tin cậu không còn độc thân, họ còn lên mạng sôi nổi đồn đoán xem nửa kia của cậu là ai.

Có lẽ, các game thủ cũng chẳng thể ngờ được, người yêu của Tạ Vân Phàm lại chính là Lạc Hàng.

Lúc này đang là hoàng hôn, ánh tà dương xuyên qua rèm cửa, nhuộm khắp phòng ngủ chính một vầng sáng ấm áp.

Vân Phàm đang yên giấc trông như món quà tuyệt vời nhất mà Thượng Đế đã ban tặng cho anh.

Lạc Hàng mỉm cười, bước đến bên cửa sổ và nhẹ nhàng kéo tấm rèm cản sáng lại.

Anh vừa quay về giường nằm xuống, Tạ Vân Phàm dường như bị tiếng động đánh thức, cậu mơ màng trở mình, vừa hay đối mặt với Lạc Hàng.

Lạc Hàng thuận thế vòng tay qua, cẩn thận ôm cậu vào lòng.

"Chúc em ngủ ngon."

Nụ hôn của anh nhẹ nhàng đặt lên vầng trán Tạ Vân Phàm.

Tạ Vân Phàm không hề nghe thấy giọng nói dịu dàng của anh.

...

Giấc ngủ này kéo dài rất lâu, cũng đặc biệt ngon lành.

Thị trường nước ngoài trước nay đều do Lạc Hàng phụ trách, mấy năm nay Tạ Vân Phàm chưa từng ra nước ngoài. Lần này đi cùng Lạc Hàng, ngồi máy bay liên tục mười tiếng đồng hồ, cơ thể cậu quả thật có chút không quen.

Lúc tỉnh dậy, cậu nhìn căn phòng tối om, nhất thời có chút mông lung. Dụi dụi mắt, cậu mới nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Lạc Hàng, má áp sát vào lồng ngực anh. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ, đập rộn ràng bên dưới lớp cơ bắp kia.

Tạ Vân Phàm ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Lạc Hàng.

Trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cậu lại dịu dàng đến lạ.

Lạc Hàng mỉm cười: "Em tỉnh rồi à?"

Tạ Vân Phàm ngồi dậy, hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"

Lạc Hàng đáp: "Mười giờ tối, em ngủ được năm tiếng rồi."

Tạ Vân Phàm vốn không bao giờ ngủ chiều, sự đảo lộn múi giờ khiến cậu rất không quen. Nhưng sau giấc ngủ này, cơ thể đã hết mệt mỏi, tinh thần cũng hoàn toàn hồi phục.

Tạ Vân Phàm xoa xoa cái bụng rỗng tuếch, định bụng đi tìm gì đó để ăn.

Ngay khoảnh khắc đó, Lạc Hàng như có thần giao cách cảm mà bật đèn lên, hỏi: "Có đói không, gọi chút đồ ăn khuya nhé?"

Tạ Vân Phàm cười đáp: "Em cũng đang định thế!"

Lạc Hàng gọi cho quản gia, người đó nhanh chóng đẩy một xe đồ ăn khuya thịnh soạn tới.

Trên tầng hai của biệt thự có một sân thượng, hai người ngồi bên chiếc bàn nhỏ, thắp nến lên và cùng nhau ăn khuya. Thời tiết tối nay rất đẹp, ngồi trên sân thượng có thể thấy rõ bầu trời sao lấp lánh trên đầu.

Những vì sao ở vùng biển dường như sáng hơn hẳn.

So với những thành phố lớn hoa lệ, nơi đây tránh xa mọi xô bồ, náo nhiệt, toát lên vẻ yên bình, tĩnh lặng như chốn thiên đường hạ giới. Hòn đảo này vốn dĩ vắng khách, chẳng có mấy du khách ghé thăm, nên kỳ nghỉ của hai người ở đây sẽ không bị ai làm phiền.

Tạ Vân Phàm nhìn ngọn nến nhảy múa trên bàn, hỏi: "Đây có được tính là bữa tối dưới ánh nến không nhỉ?"

Lạc Hàng đáp: "Ừm, khách sạn chuẩn bị cũng chu đáo thật."

Tạ Vân Phàm tự nhận mình chẳng có chút lãng mạn nào, suy nghĩ cũng rất thẳng thắn, cậu không đời nào chủ động chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến.

Nhưng giờ phút này, cùng Lạc Hàng ngồi trên sân thượng của căn biệt thự ven biển, đón làn gió biển nhẹ nhàng, thưởng thức bữa ăn khuya ngon miệng, trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác hạnh phúc ấm áp.

Thức ăn quản gia mang đến rất phong phú, còn có cả một chai rượu vang đỏ. Tạ Vân Phàm chủ động mở chai rượu, rót cho mỗi người nửa ly rồi nói: "Chúc mừng chuyến du lịch đầu tiên của chúng ta?"

Lạc Hàng trêu: "Nói một cách nghiêm túc thì cũng là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên nhỉ?"

Hai người họ quả thật chưa từng hẹn hò riêng. Trong suốt thời gian phát triển game, công việc bận đến tối mắt tối mũi, có khi cuối tuần còn phải tăng ca để kịp tiến độ, hơi sức đâu mà nghĩ đến hẹn hò.

Nói vậy, hôm nay đúng là buổi hẹn hò đầu tiên thật sao?

Cả hai nhìn nhau cười, nâng ly chạm nhẹ, rồi uống cạn nửa ly rượu vang.

Tạ Vân Phàm lại chủ động rót thêm nửa ly, nói: "Hay là chúng ta lập một giao kèo đi, sau này mỗi năm đều dành thời gian ra ngoài chơi một chuyến?"

Lạc Hàng sảng khoái đáp: "Không thành vấn đề. Nhân viên công ty còn có nghỉ phép năm, chúng ta cũng có thể có."

Hai người ăn ý chạm ly lần nữa, xem như một lời hứa dành cho nhau.

Công việc quan trọng, nhưng người bên cạnh cũng cần được quan tâm.

Sau này, mỗi năm sẽ tự cho mình một kỳ nghỉ dài, dành trọn khoảng thời gian đó cho đối phương.

Đây cũng là khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi để họ được thư giãn.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã uống hết chai rượu vang, thức ăn mang đến cũng gần như cạn sạch. Lạc Hàng thuận tay dọn dẹp bàn ăn, nói: "Đêm xuống gió lớn, mình mau vào nhà thôi."

Tạ Vân Phàm cùng Lạc Hàng trở vào phòng ngủ.

Tửu lượng của Tạ Vân Phàm không tốt, cậu cũng rất ghét các buổi xã giao, nếu không cần thiết, cậu sẽ không đụng đến một giọt rượu. Hôm nay chỉ vì quá vui nên mới uống vài ly với Lạc Hàng.

Cậu vốn nghĩ rượu vang độ cồn không cao, uống hai ly cũng chẳng sao. Ai ngờ lúc vào nhà lại thấy đầu óc hơi choáng váng, trước mắt thậm chí còn hiện ra ảnh đôi.

Tạ Vân Phàm day day thái dương, quay người ngồi xuống mép giường. Lạc Hàng nhanh chóng nhận ra sắc mặt cậu không ổn, anh bước tới, dùng mu bàn tay áp lên trán cậu để thử nhiệt độ: "Sao thế, em không khỏe à?"

Tạ Vân Phàm đáp: "Hình như em hơi say rồi."

Lạc Hàng dịu dàng nói: "Vậy nằm nghỉ một lát nhé?"

Tạ Vân Phàm gật đầu, lật người nằm lên giường.

Lạc Hàng rót cho cậu một ly nước ấm, đỡ cậu uống vài ngụm rồi cũng nằm xuống bên cạnh.

Trong phòng chỉ để lại một ngọn đèn ngủ đầu giường, ánh sáng vô cùng mờ ảo. Lạc Hàng vừa định nghiêng người nằm xuống, một đôi tay đột nhiên từ sau lưng vòng tới, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh.

Vạt áo ngủ rất rộng, ngón tay Tạ Vân Phàm vô tình chạm vào cơ bụng của anh.

Sống lưng Lạc Hàng hơi cứng lại, giọng anh trầm xuống: "Vân Phàm?"

Tạ Vân Phàm khẽ nói: "Em không ngủ được."

Lạc Hàng quay người nhìn cậu: "Không phải em say rồi sao?"

Dưới ánh đèn mờ, gương mặt Tạ Vân Phàm hơi ửng hồng, rõ ràng là do tác dụng của cồn.

Cũng chính nhờ men rượu, cậu trở nên bạo dạn hơn, chủ động ôm lấy eo Lạc Hàng, nói: "Buổi chiều em ngủ nhiều quá, bây giờ hoàn toàn không muốn ngủ. Hơn nữa, uống rượu vào lại càng tỉnh táo."

Lạc Hàng còn chưa kịp đáp lời, Tạ Vân Phàm đã đột ngột rướn người tới, hôn anh một cái.

Lạc Hàng: "..."

Thấy Lạc Hàng không có động tĩnh gì, Tạ Vân Phàm lại hôn thêm lần nữa.

Ban đầu chỉ là nụ hôn thăm dò bên khóe môi, sau đó ngày càng trở nên táo bạo hơn. Nụ hôn của Vân Phàm vừa ngây ngô, vừa thẳng thắn, lại mang theo vị ngọt thoang thoảng của rượu vang.

Bị cậu hôn đến phát hỏa, Lạc Hàng không thể nào kìm nén được khao khát trong lòng nữa, anh lật người đè Tạ Vân Phàm xuống giường, khóa chặt hai tay cậu bên người.

"Vân Phàm, em có biết là anh đã nhịn rất khổ sở không?" Giọng người đàn ông trầm khàn, dường như đang cố gắng đè nén điều gì đó.

Mặt Tạ Vân Phàm càng đỏ hơn, không biết là do men rượu hay vì lý do nào khác. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo và sáng ngời của Lạc Hàng, nói từng chữ một: "Anh có thể không cần phải nhịn."

"..." Hơi thở của Lạc Hàng đột ngột nghẹn lại.

"Anh là người em thích." Tạ Vân Phàm mỉm cười, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, nụ cười của cậu đặc biệt rạng rỡ và ưa nhìn, "Em cũng muốn anh, Lạc Hàng."

"..." Câu nói này khiến tất cả lý trí và sự kiềm chế của Lạc Hàng vỡ tan tành trong nháy mắt.

Phải, anh thích Vân Phàm, và Vân Phàm cũng thích anh.

Người trưởng thành có h*m m**n thể xác với người mình yêu, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?

— Anh có thể không cần phải nhịn, em cũng muốn anh.

Một Tạ Vân Phàm thẳng thắn và chân thành như vậy càng khiến Lạc Hàng rung động không thôi.

Lạc Hàng nhẹ nhàng ôm lấy eo Tạ Vân Phàm.

Nụ hôn nồng cháy nhanh chóng nuốt trọn hơi thở của cậu.

Men rượu quả thực khiến đầu óc Tạ Vân Phàm có chút trì độn và hỗn loạn, nhưng mùi hương quen thuộc trên người Lạc Hàng vẫn khiến cậu an tâm vô cùng.

Lạc Hàng nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, động tác mười ngón tay thân mật đan vào nhau dường như đã vô hình kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Tạ Vân Phàm nhắm mắt lại, nghiêm túc đáp lại nụ hôn.

Trong phòng rất yên tĩnh, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau.

Nụ hôn trở nên nồng nhiệt và triền miên. Họ dường như đang dùng cách này để truyền tải những tình cảm chân thành nhất từ sâu thẳm trái tim mình.

Lạc Hàng thuận tay tắt đèn ngủ.

Căn phòng càng thêm tối mịt, chỉ còn lại một vệt trăng sáng từ bên ngoài, xuyên qua lớp rèm voan, dịu dàng rải xuống sàn phòng ngủ.

Bên tai hai người là nhịp tim ngày một mất kiểm soát của đối phương, hòa cùng tiếng sóng biển ngoài khơi, từng đợt, từng đợt, nối tiếp không ngừng.

Đó là một đêm khó quên nhất trong cuộc đời họ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1: [Quyển 1 - Mê Cung Địa Phủ] Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: [Quyển 2: Nhạc Hồn] Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54: [Quyển 3: Tây Thiên Thỉnh Kinh] Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: [Quyển 4: Sóng Gió Hoàng Cung] Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: [Quyển 5: Địch Nhân Kiệt Phá Án] Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: [Quyển 6: Mối Tình Ngàn Năm] Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: [Quyển 7: Loạn Thế Xuân Thu] Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124: [Quyển 8: Phố Ẩm Thực] Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138: [Quyển 9: Tủ Đồ Vạn Năng] Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150: [Quyển 10: Đại Đường Thịnh Thế] Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167: [Quyển 11: Giang Hồ] Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187: [Quyển 12: Thế Giới Tu Tiên] Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208: [Quyển 13: Toàn Cầu Biến Dị] Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237: HÔN LỄ THẾ KỶ - CHÍNH VĂN HOÀN Chương 238: Chương 238: NGOẠI TRUYỆN 1 - TUẦN TRĂNG MẬT Chương 239: Chương 239: NGOẠI TRUYỆN 2 - CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂN Chương 240: Chương 240: NGOẠI TRUYỆN 3 - MÙA GIẢI MỚI Chương 241: Chương 241: NGOẠI TRUYỆN 4 - PHÓ BẢN KỲ DỊ Chương 242: Chương 242: NGOẠI TRUYỆN 5 - GAME KINH DỊ Chương 243: Chương 243: NGOẠI TRUYỆN 6 - HỆ THỐNG ĐỔI ĐIỂM Chương 244: Chương 244: NGOẠI TRUYỆN 7 - PHÓ BẢN ĐỘ KHÓ CAO Chương 245: Chương 245: NGOẠI TRUYỆN 8 - BÚT TIÊN KINH HỒN Chương 246: Chương 246: NGOẠI TRUYỆN 9 - HẬU MÃI HOÀN HẢO Chương 247: Chương 247: NGOẠI TRUYỆN 10 - NHÀ SẢN XUẤT ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT (Toàn văn hoàn)