Chương 233
Nhà Thiết Kế Game Ờ Dị Giới

Chương 233

Đế Đô, tại biệt thự nhà họ Lạc.

Lúc này, Lạc Hàng đang xem buổi phỏng vấn của Tạ Vân Phàm trên TV.

Cậu em họ Đường Dịch ngồi bên cạnh, ngay khoảnh khắc nghe Tạ Vân Phàm nói "đã có người yêu", Đường Dịch không khỏi tò mò hỏi: "Anh, tên cuồng công việc Tạ Vân Phàm vậy mà cũng yêu đương rồi à?"

Lạc Hàng cười cười: "Ừ."

Đường Dịch quay sang nhìn anh: "Thế sao anh vẫn còn độc thân?"

Lạc Hàng: "..."

Đường Dịch bắt đầu lựa lời khuyên nhủ: "Bà ngoại giục anh bao nhiêu năm rồi, lần nào bảo anh đi xem mắt anh cũng lấy cớ bận việc để từ chối. Tạ Vân Phàm không bận chắc? Cậu ta vẫn có thời gian yêu đương đấy thôi. Sao chỉ có mình anh bận đến nỗi không có cả thời gian tìm người yêu vậy."

Đường Dịch thực ra là một trong những fan cứng của Tạ Vân Phàm. ID game của cậu ta là Tans, từng là tuyển thủ eSports, sau khi giải nghệ thì chuyển sang làm streamer.

Kể từ lần chết đi sống lại vô số lần trong《Mê Cung Địa Phủ》, cậu ta đã nhớ kỹ cái tên "Thuyền Buồm Nhỏ". Khi Dương Phàm và Khải Hàng hợp tác trong dự án《Quỷ Giới》, Lạc Hàng còn gọi cậu ta đến trụ sở Khải Hàng để chơi thử.

Là một người mê game, Đường Dịch rất thích óc sáng tạo của Tạ Vân Phàm, và những năm qua cậu ta vẫn luôn chơi các tựa game do Tạ Vân Phàm sản xuất. Lần này, tất nhiên cậu ta cũng tham gia vào mùa một của《Toàn Cầu Biến Dị》, chỉ là về sau hơi xui xẻo, bị ảo giác của nấm đột biến knock out nên không vào được chung kết.

Nghĩ đến đây, Đường Dịch không khỏi bất bình: "Mùa hai của các anh bao giờ mới ra mắt thế? Tiết lộ trước đi, lần này em nhất định phải đoạt giải!"

Lạc Hàng đáp: "Đã gửi đi xét duyệt rồi, thời gian ra mắt cụ thể phải chờ bên vận hành sắp xếp."

Đường Dịch thắc mắc: "Vậy lần này anh đột ngột về Đế Đô làm gì?"

Lần này Lạc Hàng về Đế Đô quả thật khá đột ngột, lại còn hiếm hoi về nhà. Con người bận rộn này quanh năm suốt tháng chẳng thấy mặt đâu, người nhà nghe tin anh về đều kéo đến ăn cơm cùng.

Trong đó có cả bà ngoại, người đặc biệt lo lắng cho chuyện hôn nhân đại sự của anh.

Sau bữa tối, bà ngoại quả nhiên gọi Lạc Hàng ra giáo huấn: "Cái game kia của các con, bà nghe Đường Dịch nói là kết thúc rồi đúng không? Lần này về, có thể cho mình nghỉ vài ngày không?"

Lạc Hàng đáp: "Dĩ nhiên ạ. Lần này con về trụ sở chính, đã đặc biệt xin nghỉ phép nửa tháng."

Mắt bà ngoại sáng lên: "Vậy thì cái cô bé mà bà nhờ bạn giới thiệu cho con ấy, học vấn, ngoại hình, gia thế, mọi thứ đều rất xứng với con, con không được từ chối nữa đâu nhé. Ngày mai hẹn người ta đi ăn cơm, gặp mặt nói chuyện cho đàng hoàng?"

Lạc Hàng nói: "Bà ngoại, mai con bay ra nước ngoài rồi ạ."

Gương mặt bà cụ lập tức sa sầm: "Không phải nói là xin nghỉ phép rồi sao?"

Lạc Hàng giải thích: "Lần này con ra nước ngoài là để đi nghỉ mát cùng người con thích."

Nghe vậy, cả nhà lập tức dỏng tai lên.

Đường Dịch đang ở phòng khách còn chạy vội tới: "Gì cơ? Gì cơ? Người anh thích á?"

Lạc Hàng mỉm cười nói: "Bọn con hiện vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu, đợi đến khi thời cơ chín muồi, nếu em ấy đồng ý, con sẽ đưa em ấy về ra mắt mọi người."

Gương mặt bà ngoại tức thì nở hoa: "Tốt! Tốt! Cuối cùng con cũng để tâm đến chuyện cả đời rồi. Đối tượng là người thế nào vậy?"

Lạc Hàng đáp: "Là một người rất tốt, mọi người nhất định sẽ thích."

Anh càng giữ bí mật, người nhà lại càng tò mò.

Cha anh, Lạc Đình Vân, lại càng thắc mắc hơn, ông chưa từng nghe nói Lạc Hàng yêu đương với ai? Trong thời gian ở Dung Thành, ngày nào thằng nhóc này cũng bàn công việc với Tạ Vân Phàm, nhân viên Khải Hàng đều nói Lạc tổng là một kẻ cuồng công việc.

Hơn nữa, mắt nhìn của con trai ông trước nay vốn rất cao.

Người thằng nhóc này thích, rốt cuộc là ai?

...

Cùng lúc đó, tại nhà họ Tạ ở Dung Thành.

Tạ Tinh Hà choáng váng, lập tức gọi ngay cho em trai mình: "Lúc phỏng vấn ban nãy em nói mình có người yêu rồi? Quái! Sao anh mày lại không biết gì hết vậy?"

Tạ Vân Phàm bị tiếng gầm của anh trai làm cho đau cả tai, vội đưa điện thoại ra xa một chút rồi mới nói: "Anh, bọn em mới quen nhau chưa lâu, vẫn chưa biết phải nói với gia đình thế nào."

Tạ Tinh Hà phấn khích nói: "Không sao không sao, em yên tâm, anh sẽ không gây áp lực gì cho em đâu! Chỉ cần là người em trai anh thích, anh đều chấp nhận hết."

Tạ Vân Phàm hỏi: "Thật không ạ?"

Tạ Tinh Hà: "Tất nhiên, anh tin vào mắt nhìn của em! Vậy nên, nói cho anh biết được rồi chứ? Em đang hẹn hò với ai thế?"

Tạ Vân Phàm thẳng thắn đáp: "Là Lạc Hàng."

Tạ Tinh Hà: "..."

Tạ Vân Phàm: "Anh vừa nói, dù là ai cũng chấp nhận mà?"

Tạ Tinh Hà: "............"

Tạ Vân Phàm: "Trước đây em đã hứa với Lạc Hàng là sẽ dành thời gian đi du lịch cùng anh ấy. Lần này, mùa một đã kết thúc viên mãn, còn một khoảng thời gian nữa mùa hai mới ra mắt, vừa hay cả hai đều có phép năm. Bọn em sẽ bay vào ngày mai, cùng nhau ra nước ngoài chơi nửa tháng."

Đầu dây bên kia chìm vào một sự im lặng kỳ lạ.

Tạ Vân Phàm thắc mắc: "Anh?"

Tạ Tinh Hà cuối cùng cũng hoàn hồn, không nhịn được mà chửi: "Chết tiệt! Bảo sao Lạc Hàng cứ hay đến nhà mình ăn chực cơm tất niên! Thằng nhóc này hóa ra đã có ý đồ với em từ lâu rồi à? Mẹ nó chứ, anh còn tưởng nó chỉ đơn thuần đến bàn công việc!"

Tạ Vân Phàm cười cười, giải thích: "Lúc đó, anh ấy đúng là chỉ đơn thuần đến bàn công việc thôi."

Chỉ là sau này, trong quá trình hai người lập đội chơi《Thế Giới Tu Tiên》, duyên phận đưa đẩy đã trở thành đạo lữ. Họ ngày càng để tâm đến đối phương, không chỉ là sự quan tâm giữa đối tác công việc hay bạn bè, mà là một sự để tâm đặc biệt, chỉ dành cho nhau.

Tiên phủ trong game, nhờ nỗ lực của cả hai, đã được xây dựng thành một chốn bồng lai tiên cảnh. Chỉ có điều, công việc thường ngày quả thực quá bận rộn, thời gian riêng tư bên nhau không nhiều.

Tạ Vân Phàm trước đây đã nói muốn đi du lịch cùng Lạc Hàng, lần này chẳng qua chỉ là thực hiện lời hứa mà thôi.

Cậu hít một hơi thật sâu, nói: "Anh, em biết là nhất thời anh khó mà chấp nhận. Nhưng em và Lạc Hàng đều rất nghiêm túc với mối quan hệ này. Anh hẳn cũng biết rõ, với tư cách là người đứng đầu của hai công ty Dương Phàm và Khải Hàng, bọn em sẽ không đem mối quan hệ của mình ra làm trò đùa."

Nếu quan hệ của hai người đổ vỡ, hai công ty chắc chắn sẽ loạn. Vì vậy, họ tuyệt đối sẽ không hành động bốc đồng, một khi đã quyết định ở bên nhau, tự nhiên là đã suy nghĩ rất kỹ càng.

Tạ Tinh Hà do dự một lúc rồi hỏi: "Em... thật sự rất thích cậu ta sao?"

Tạ Vân Phàm rất dứt khoát: "Vâng, em rất may mắn vì đã gặp được một người bạn tâm giao trên thế giới này."

Bạn tâm giao?

Em ấy lại dùng từ này để hình dung về Lạc Hàng.

Tâm trạng của Tạ Tinh Hà rất phức tạp.

Trong công việc, tất cả mọi người trong ngành game đều biết Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng là cặp bài trùng ăn ý nhất, Dương Phàm và Khải Hàng một khi đã hợp tác thì không gì cản nổi.

Không ngờ, sau nhiều năm tiếp xúc, giữa họ đã nảy sinh một tình cảm đặc biệt vượt trên cả tình đồng nghiệp.

Có lẽ, chỉ có Lạc Hàng mới có thể thấu hiểu mọi suy nghĩ của Vân Phàm, và cũng chỉ có Vân Phàm mới có thể ủng hộ mọi ước mơ của Lạc Hàng...

—Họ đứng bên cạnh nhau, vốn dĩ đã không có chỗ cho bất kỳ ai chen vào.

Nếu hai người này thật sự muốn ở bên nhau, thì ai có thể chia rẽ họ được chứ?

Tạ Tinh Hà thở dài: "Em trước nay luôn có chủ kiến, chuyện tình cảm của mình, anh tin em có thể xử lý tốt."

Tạ Vân Phàm khẽ cười: "Cảm ơn anh đã thấu hiểu."

...

Sáng hôm sau, Tạ Vân Phàm bay thẳng đến Đế Đô, hội ngộ với Lạc Hàng tại sân bay.

Giữa dòng người, ánh mắt họ giao nhau, cả hai cùng mỉm cười rồi bước về phía đối phương—đúng vậy, họ rất nghiêm túc với mối quan hệ này.

Lạc Hàng khẽ ôm Tạ Vân Phàm một cái, hỏi: "Chuyện ở công ty đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi chứ?"

Tạ Vân Phàm gật đầu: "Vâng, em sắp xếp xong hết rồi. Thời gian tới, chỉ thuộc về chúng ta thôi."

Lạc Hàng vui vẻ nắm lấy tay Tạ Vân Phàm, cùng nhau đi về phía cổng an ninh.

Địa điểm của chuyến du lịch lần này, Tạ Vân Phàm đã chọn một hòn đảo ở nước ngoài, phong cảnh vô cùng đẹp, nhưng vì giá cả đắt đỏ nên thuộc dạng "điểm đến ít người biết", sẽ không có quá nhiều khách du lịch.

Một hòn đảo yên tĩnh, có rất nhiều hoạt động vui chơi, vừa hay có thể cùng Lạc Hàng thư giãn thật tốt.

Hai người lên chuyến bay đến hòn đảo.

Sau mười tiếng bay, họ cuối cùng cũng đến sân bay quốc tế địa phương. Đây là một quốc gia nhỏ ở châu Âu, dân cư thưa thớt, phong cảnh dọc đường cũng hoàn toàn khác với trong nước.

Hai người đi xe ra bờ biển, sau đó đi trực thăng ra đảo.

Chuyến đi kéo dài hơn mười tiếng khiến Tạ Vân Phàm có chút mệt mỏi, đầu óc lơ mơ buồn ngủ. Lạc Hàng thì vì thường xuyên ra nước ngoài nên đã quen với việc lệch múi giờ.

Một lát sau, hòn đảo trên biển dần hiện ra trước mắt.

Nhìn từ trên cao, hòn đảo nhỏ xinh đẹp tựa như một viên ngọc lục bảo trôi nổi trên mặt biển.

Thấy được đích đến của chuyến đi, Tạ Vân Phàm cuối cùng cũng tỉnh táo hơn, cười nói: "Trông cũng không tệ nhỉ? Gần đây không phải mùa du lịch cao điểm, em thích những nơi yên tĩnh thế này, có thể nghỉ ngơi cho thoải mái."

Lạc Hàng nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu: "Vất vả cho em rồi, chuyến đi này đều do em sắp xếp cả, anh cũng chẳng giúp được gì."

Tạ Vân Phàm nói: "Em đã nói từ lâu là muốn tặng anh một chuyến du lịch hai người làm quà... chỉ là không biết, anh có thích nơi này không?"

Lạc Hàng nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng: "Tất nhiên là thích."

Chỉ cần được đi du lịch cùng Vân Phàm, đi đâu cũng không quan trọng, quan trọng là người bên cạnh.

Trực thăng nhanh chóng hạ cánh xuống đảo, Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng sóng vai đi về phía khách sạn, một quản gia chủ động dùng xe đẩy giúp họ chở hành lý, cùng nhau đến căn biệt thự đã đặt trước.

Biệt thự có hai tầng, tầng một là phòng khách, phòng ăn và nhà bếp rộng rãi.

Bên ngoài cửa sổ sát đất là một bãi biển riêng, cát trắng mịn màng, lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ dưới nắng. Phía bên kia là một hồ bơi có diện tích còn lớn hơn cả sân bóng rổ, nước trong veo xanh biếc, như hòa làm một với biển cả xung quanh.

Đây là một căn biệt thự có tính riêng tư rất cao, ở đây có thể tự do tắm nắng trên bãi biển, hoặc bơi trong hồ bơi riêng mà không bị ai làm phiền.

Tầng một của biệt thự còn có một căn phòng, đặt hai chiếc khoang game Khải Hàng hoàn toàn mới.

Lạc Hàng khá ngạc nhiên: "Bây giờ ngay cả khách sạn nghỉ dưỡng cũng trang bị khoang game rồi sao?"

Trước đây khi ra nước ngoài, anh cũng từng ở nhiều khách sạn nhưng không hề có khoang game.

Người quản gia lịch thiệp nói: "Vâng, thưa ngài. Hiện nay game thực tế ảo rất thịnh hành trên toàn thế giới, nhiều khách hàng có nhu cầu chơi game trong kỳ nghỉ, vì vậy, những khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp như chúng tôi đều trang bị khoang game thực tế ảo, đây đã trở thành tiêu chuẩn của ngành."

Lạc Hàng không khỏi cảm thán trong lòng—game thực tế ảo mấy năm nay phát triển nhanh thật, đặc biệt là sau khi nền tảng Tinh Võng ra mắt, số lượng người chơi cũng tăng theo cấp số nhân.

Tất cả đều nhờ vào nỗ lực của Vân Phàm, của anh, và của vô số những người đồng nghiệp khác.

Chuỗi khách sạn cao cấp nổi tiếng toàn cầu này lại trang bị khoang game của Khải Hàng, cũng coi như một niềm vui bất ngờ. Lạc Hàng cười nói: "Chúng tôi muốn nghỉ ngơi để điều chỉnh lại múi giờ."

Người quản gia ý tứ lui ra, nói: "Khách sạn có dịch vụ quản gia 24/7, nếu có bất kỳ nhu cầu gì, hai vị có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào... Vậy, tôi không làm phiền nữa, chúc hai vị có một kỳ nghỉ vui vẻ."

Hai người lịch sự gật đầu: "Cảm ơn."

Sau khi giúp họ đặt hành lý xuống, người quản gia liền quay người rời đi.

Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng đi một vòng quanh tầng một, rồi xách hành lý lên tầng hai của biệt thự. Ở đây có một phòng gym, không gian rộng rãi, trang bị nhiều thiết bị chuyên nghiệp, và được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Bên cạnh phòng gym là phòng ngủ chính, với cửa sổ sát đất ở cả ba mặt, đều có thể ngắm nhìn cảnh biển tuyệt đẹp.

Tạ Vân Phàm mang vali vào phòng ngủ chính.

Lạc Hàng tiếp tục đi sang bên cạnh, phát hiện kế bên là một phòng sách nhỏ, dùng để làm việc tạm thời.

Vậy thì...

Những phòng ngủ khác đâu? Mình ngủ ở đâu?

Lạc Hàng sững người, rồi quay lại phòng ngủ chính, hỏi: "Vân Phàm, chỉ có một phòng ngủ thôi à?"

Tạ Vân Phàm quay lại nhìn Lạc Hàng, vẻ mặt ngơ ngác: "Thế à? Không còn phòng ngủ nào khác sao?"

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Im lặng vài giây, vành tai Tạ Vân Phàm mới hơi ửng đỏ, cậu giải thích: "Em đặt biệt thự nghỉ dưỡng cho cặp đôi trên trang web, là biệt thự hai tầng, em cứ nghĩ ít nhất cũng phải có hai phòng ngủ chứ."

Lạc Hàng: "..."

Em nghĩ anh sẽ tin lời giải thích này sao?

Với sự hiểu biết của Lạc Hàng về Tạ Vân Phàm, cậu làm việc luôn cẩn thận và nghiêm túc, không thể nào phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy. Hơn nữa, các trang web đặt phòng bây giờ đều hiển thị chi tiết bố cục phòng từ nhiều góc độ.

Em ấy... là cố tình làm vậy sao?

Nhìn dáng vẻ vành tai ửng đỏ mà vẫn giả vờ vô tội của Vân Phàm, trái tim Lạc Hàng đột nhiên đập thình thịch, anh dứt khoát mang hành lý vào phòng ngủ chính, trầm giọng nói: "Xem ra, chúng ta chỉ có thể ngủ chung thôi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1: [Quyển 1 - Mê Cung Địa Phủ] Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: [Quyển 2: Nhạc Hồn] Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54: [Quyển 3: Tây Thiên Thỉnh Kinh] Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: [Quyển 4: Sóng Gió Hoàng Cung] Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: [Quyển 5: Địch Nhân Kiệt Phá Án] Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: [Quyển 6: Mối Tình Ngàn Năm] Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: [Quyển 7: Loạn Thế Xuân Thu] Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124: [Quyển 8: Phố Ẩm Thực] Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138: [Quyển 9: Tủ Đồ Vạn Năng] Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150: [Quyển 10: Đại Đường Thịnh Thế] Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167: [Quyển 11: Giang Hồ] Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187: [Quyển 12: Thế Giới Tu Tiên] Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208: [Quyển 13: Toàn Cầu Biến Dị] Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237: HÔN LỄ THẾ KỶ - CHÍNH VĂN HOÀN Chương 238: Chương 238: NGOẠI TRUYỆN 1 - TUẦN TRĂNG MẬT Chương 239: Chương 239: NGOẠI TRUYỆN 2 - CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂN Chương 240: Chương 240: NGOẠI TRUYỆN 3 - MÙA GIẢI MỚI Chương 241: Chương 241: NGOẠI TRUYỆN 4 - PHÓ BẢN KỲ DỊ Chương 242: Chương 242: NGOẠI TRUYỆN 5 - GAME KINH DỊ Chương 243: Chương 243: NGOẠI TRUYỆN 6 - HỆ THỐNG ĐỔI ĐIỂM Chương 244: Chương 244: NGOẠI TRUYỆN 7 - PHÓ BẢN ĐỘ KHÓ CAO Chương 245: Chương 245: NGOẠI TRUYỆN 8 - BÚT TIÊN KINH HỒN Chương 246: Chương 246: NGOẠI TRUYỆN 9 - HẬU MÃI HOÀN HẢO Chương 247: Chương 247: NGOẠI TRUYỆN 10 - NHÀ SẢN XUẤT ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT (Toàn văn hoàn)