Chương 23
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng

Dung Yên có chút hối hận vì đã không khóa cửa phòng bệnh.
 
Nếu không, Dung Nhung và Giang Ngự Nhiên sẽ không thể xông thẳng vào như hai vị khách không mời mà đến.
 
Cô vẫn còn đang đỏ mặt tía tai vì những lời của Giang Ngự Hàn.
 
Cả hai bước tới trước giường bệnh, chăm chú đánh giá Giang Ngự Hàn từ đầu đến chân.
 
Giang Ngự Nhiên là người mở miệng trước:
 
“Chú ba, chú thật sự tỉnh rồi.*
 
*Chú: ở đây là cách xưng hô của người anh với người em, không liên quan gì đến chú cháu.
 
Dung Nhung không nói gì, ánh mắt như dừng lại cố định trên gương mặt của Giang Ngự Hàn.
 
“Bọn họ là ai?”
 
Giang Ngự Hàn cảm thấy mình giống như con khỉ đang bị người ta xem, bực bội hỏi Dung Yên.
 
Dung Yên lạnh nhạt đáp:
 
“Anh ấy là anh hai của anh, Giang Ngự Nhiên. Còn cô ấy là em thứ hai của em, Dung Nhung.”
 
Giang Ngự Nhiên bật cười:
 
“Chú ba, chú mất trí nhớ rồi à, đến cả anh hai đây mà cũng không nhận ra?”
 
Dung Nhung cũng cười, mất trí nhớ thì tốt quá còn gì.
 
Giang Ngự Hàn hờ hững ừ một tiếng, rõ ràng không muốn nhiều lời với hai người này.
 
Một lát sau, Giang Ngự Nhiên ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh, cười càng lúc càng đắc ý.
 
“A Hàn, nếu chú đã không nhớ gì, vậy để tôi nói rõ cho chú nghe. Hiện giờ, tôi mới là tổng giám đốc của tập đoàn Giang Thị. Bốn năm qua, tôi đã quản lý công ty gọn gàng ngăn nắp, thậm chí còn tốt hơn cả khi chú làm.”
 
Ánh mắt của Dung Yên thoáng hiện lên sự lạnh lẽo.
 
Cô đứng chắn trước Giang Ngự Hàn, lạnh giọng nói với Giang Ngự Nhiên:
 
“Anh hai, A Hàn vừa mới tỉnh, chuyện công ty để sau hãy nói.”
 
Giang Ngự Nhiên đẩy mạnh Dung Yên một cái, khiến cô ngã ngồi lên giường bệnh.
 
May mắn thay, giường bệnh cao cấp đủ lớn, cô không chạm phải Giang Ngự Hàn.
 
Dung Yên còn chưa kịp đứng lên thì đã nghe Giang Ngự Nhiên nói:
 
“Em dâu, chính vì A Hàn mới tỉnh nên tôi càng cần nói rõ để chú ấy chuẩn bị tâm lý.”
 
Trước khi trở thành phế vật, chú ấy rất coi trọng chức vị tổng giám đốc này."
 
Hai chữ “phế vật” khiến ánh mắt của Dung Yên sắc như dao.
 
Mặc dù Giang Ngự Hàn và Giang Ngự Nhiên là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng dù sao cũng có quan hệ máu mủ.
 
Vậy mà Giang Ngự Nhiên lại đến khiêu khích ngay khi Giang Ngự Hàn vừa tỉnh, còn buông lời cay độc. Thật sự quá đáng!
 
Dung Yên đứng dậy, đối diện với Giang Ngự Nhiên, từng chữ lạnh lùng vang lên:
 
“Anh vừa nói ai là phế vật?”
 
Giang Ngự Nhiên khinh thường đáp:
 
“Đương nhiên là A Hàn. Bốn năm qua, chú ấy chẳng phải chỉ nằm như một phế vật trên giường sao? Dù bây giờ đã tỉnh lại, nhưng vẫn là phế vật thôi.”
 
Những lời này quá đáng đến mức Dung Nhung bên cạnh cũng không thể chịu nổi:
 
“Ngự Nhiên, đừng nói khó nghe như vậy, dù sao A Hàn cũng vừa mới tỉnh.”
 
“Em vừa gọi cậu ta là gì?”
 
Không để Dung Nhung kịp trả lời, Giang Ngự Nhiên lập tức tát cô một cái.
 
Chát!
 
Âm thanh chói tai vang lên, khiến Dung Yên cũng cảm thấy đau thay.
 
Giang Ngự Nhiên này còn bạo lực hơn cả Giang Ngự Hàn.
 
Dung Nhung lại không tỏ ra tức giận, ngược lại còn xin lỗi Giang Ngự Nhiên.
 
Dung Yên không quá ngạc nhiên, cô đã sớm biết Dung Nhung giỏi chịu nhịn vì đại cục.
 
Dù sao, Giang Ngự Nhiên bây giờ là tổng giám đốc của tập đoàn Giang Thị, cô cũng từng nghe nói Dung Nhung và Giang Ngự Nhiên sắp đính hôn.
 
Trước đây, Dung Yên bận rộn kiếm tiền nuôi gia đình nên không quan tâm. Nhưng nếu Giang Ngự Nhiên dám buông lời xúc phạm Giang Ngự Hàn, đừng trách cô nói chuyện khó nghe.
 
Lúc này, Giang Ngự Hàn nằm trên giường lại trông như một khán giả đang xem kịch.
 
Dạy dỗ Dung Nhung xong, Giang Ngự Nhiên quay sang nhìn Giang Ngự Hàn:
 
“Em ba, dù sao chú cũng đã nằm trên giường bốn năm rồi, cứ tiếp tục làm một phế vật đi. Dù sao thì em dâu cũng nuôi nổi chú.”
 
Hết câu này đến câu khác “phế vật”, Dung Yên nghe mà cảm thấy chói tai.
 
Cô lập tức cầm ly nước trên bàn, hất thẳng vào mặt Giang Ngự Nhiên.
 
“Không biết nói chuyện thì học nói rồi hãy nói.”
 
“Nếu A Hàn là phế vật, vậy khi anh ấy còn khỏe mạnh, tại sao anh làm phó tổng còn anh ấy là tổng giám đốc?”
 
Dung Nhung vội vàng rút khăn giấy ra định giúp Giang Ngự Nhiên lau mặt, nhưng lại bị anh ta hất tay ra.
 
Giang Ngự Nhiên động tác ngầu lòi, dùng tay quệt qua mặt một cái rồi tức giận quát Dung Yên:
 
“Xin lỗi tôi ngay, không thì tôi giết cô.”
 
Dung Yên vẫn đứng yên tại chỗ, không hề lùi bước, chắn trước mặt Giang Ngự Hàn.
 
Cô nhẹ nhàng mỉm cười:
 
“Em có thể xin lỗi anh, nhưng trước hết anh phải xin lỗi A Hàn đã. Nếu anh ấy tha thứ cho anh, em sẽ xin lỗi anh."
 
Giang Ngự Nhiên nổi giận:
 
“Cô bảo tôi xin lỗi một tên phế vật? Không bao giờ.”
 
Dung Yên vẫn bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng:
 
“Vậy em cũng không bao giờ xin lỗi một kẻ không có tư cách, đến cả nói chuyện cũng không biết cách nói như anh."
 
Giang Ngự Nhiên lớn tiếng hơn:
 
“Cô có phải đầu óc có vấn đề không? Cô chắc chắn muốn vì một tên phế vật mà đắc tội với tôi? Bây giờ tôi là tổng giám đốc của Giang Thị đó."
 
Dung Yên quay người lại, nửa quỳ xuống trước giường bệnh.
 
Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Giang Ngự Hàn, giọng nói ngọt ngào:
 
“Anh yêu, anh xem có người kìa, kiêu ngạo ghê chưa! Cứ lặp đi lặp lại rằng mình là tổng giám đốc của Giang Thị, cứ như sợ người khác không biết ấy. Không giống anh trước đây, luôn điềm đạm, phong thái cao quý. Chỉ cần đứng đó thôi, người ta đã biết anh là tổng giám đốc của Giang Thị rồi.”
 
Giang Ngự Hàn khẽ nhếch môi cười, ánh mắt nhìn Dung Yên trở nên dịu dàng hơn.
 
“Ừm, anh thấy anh ta giống như vừa trốn khỏi viện tâm thần vậy.”
 
"Phì!"
 
Dung Yên bật cười, sau đó thì thầm với Giang Ngự Hàn:
 
"Em thấy anh ta giống chó dại hơn, cứ cắn người bậy bạ.”
 
Giang Ngự Hàn nhẹ gật đầu:
 
“Vợ nói đúng, chúng ta có thể nhờ cảnh sát đến bắt con chó dại này đi."
 
“Được, nếu anh ta còn dám cắn bậy, em sẽ báo cảnh sát ngay.”
 
Dung Yên nói xong thì nhìn về phía con chó dại nào đó, nụ cười vẫn bình thản.
 
Giang “chó dại” Ngự Nhiên tức đến mức mặt đỏ bừng. Nhưng đây là bệnh viện, mà anh ta hiện tại lại là tổng giám đốc của Giang Thị. Không thể nào công khai đánh nhau với “phế vật” ở đây được.
 
Dung Nhung xoa nhẹ bên má bị đánh, nhỏ giọng nói:
 
“Ngự Nhiên, tiệc sinh nhật của Lâm Thiếu sắp bắt đầu rồi. Chúng ta có nên đến cầu đá không?"
 
“Cô cứ chờ đấy. Bây giờ tôi là nhị thiếu gia của nhà họ Giang, giết hai người dễ như giết kiến vậy."
 
Nói xong, Giang Ngự Nhiên bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, không thèm đoái hoài gì đến Dung Nhung.
 
Không vội chạy theo, Dung Nhung quay lại nhìn Dung Yên, nhỏ nhẹ nói:
 
“Chị, chị chăm sóc A Hàn cẩn thận. Nếu có việc gì cần em giúp, cứ gọi cho em.”
 
Dung Yên chỉ mỉm cười, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Làm sao cô dám nhờ Dung Nhung giúp đỡ.
 
Bốn năm qua, khi cô khổ sở nhất, những người giúp đỡ cô là Chu Mại, bạn thân Lâm Kiều Kiều và Kiều Điềm Tâm.
 
Đừng nói giúp đỡ, chỉ cần người nhà họ Dung không đạp cô xuống hố đã là tốt lắm rồi.
 
Nhưng nhìn thấy Dung Nhung bị Giang Ngự Nhiên tát, Dung Yên cảm thấy ông trời rất công bằng.
 
Mỗi người đều có khó khăn riêng, không ai thuận buồm xuôi gió mãi cả.
 
Dung Nhung thấy Dung Yên không đáp lời, cuối cùng lại liếc nhìn Giang Ngự Hàn trên giường bệnh rồi mới rời đi.
 
Lập tức đứng dậy, Dung Yên khóa trái cửa phòng bệnh lại. Cô không muốn lại có “chó dại” nào đột nhiên xông vào sủa bậy.
 
Ngồi xuống bên giường, ánh mắt cô nhìn Giang Ngự Hàn như chứa cả ngàn vì tinh tú.
 
Đôi bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, giọng nói dịu dàng:
 
“Anh đừng buồn, anh không phải là phế vật đâu.”
 
“Bất kể là về ngoại hình hay năng lực làm việc, anh đều hơn Giang Ngự Nhiên gấp trăm lần.”
 
Nghe xong những lời dịu dàng động lòng của Dung Yên, vẻ mặt của Giang Ngự Hàn lại không chút biểu cảm.
 
“Nếu anh xuất sắc như vậy, sao em không hôn anh…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục