Chương 23
Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 23: Oai phong ra uy nhưng lại bất lực

Sáng sớm tinh mơ, Cảnh Gia Ngôn đã nhận được một tin chẳng lành: Lô hàng Dục Bái của cậu đã bị cưỡng chế tạm giữ tại cảng Centralia.

Đôi lông mày cậu khẽ cau lại, sự nhạy bén thiên bẩm mách bảo cậu rằng chuyện này chắc chắn có uẩn khúc. Cảng Centralia là cảng gần hành tinh hoang phế nhất, trước nay mọi hàng hóa của nông trường đều thuận lợi đi qua cảng này, sao tự dưng lần này lại xảy ra sự cố?

Hơn nữa, phí lưu kho bãi tại cảng không hề rẻ, mỗi giờ tiêu tốn tới 30.000 tinh tệ. Nghĩa là chỉ cần bị giữ một ngày, cậu sẽ mất trắng hàng trăm nghìn tinh tệ. Nếu đối phương cố tình dây dưa lâu hơn, có lẽ cậu chỉ còn nước tuyên bố phá sản.

Nghĩ đoạn, cậu trầm giọng hỏi: “Ai giữ hàng? Lý do là gì?”

Tesla đáp lời, vẻ mặt đầy bất lực: “Là nhân viên quản lý cảng, họ nói giấy tờ của chúng ta không đầy đủ.”

Cảnh Gia Ngôn cười lạnh một tiếng: “Giấy tờ không đủ? Thiếu cái gì?”

Từ sau những rắc rối lần trước, cậu đã cẩn thận hoàn tất mọi thủ tục pháp lý dù là nhỏ nhất. Trừ phi đêm qua Liên bang đột ngột ban hành luật mới, bằng không ai cũng có thể thiếu giấy tờ, riêng cậu thì tuyệt đối không!

“Họ nói… cứ chờ thông báo đi.”

Chờ thông báo… Rõ ràng là cố tình kéo dài thời gian, muốn dùng tiền phí lưu kho để ép cậu vào đường cùng. Đến lúc này, Cảnh Gia Ngôn càng thêm chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây. Vấn đề là, kẻ đó là ai? Một bóng dáng thoáng qua trong tâm trí, cậu định dặn dò: “Anh đi tra thử…”

Thế nhưng lời còn chưa dứt, Seven đã hớt hải chạy vào, thở không ra hơi: “Ông chủ! Bên ngoài có một đám người kéo đến, đòi đập nát toàn bộ ruộng dược liệu của chúng ta!”

Cảnh Gia Ngôn nghe vậy, lập tức sải bước ra ngoài.

Bên bìa ruộng, một nhóm người lạ mặt đang tụ tập. Gã cầm đầu với vẻ mặt ngông cuồng đang chỉ trỏ quát tháo gì đó. Nhóm trợ lý dược  liệu và mấy đứa nhỏ nhà Thương Đông đang vây quanh ngăn cản. Gương mặt nhỏ nhắn của Thương Đông đỏ bừng vì giận dữ, chẳng biết cậu nhóc nói gì mà gã đàn ông kia đột nhiên ra tay đẩy ngã cậu nhóc xuống đất.

Cảnh Gia Ngôn nhanh chóng tiến lên đỡ Thương Đông dậy, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Các vị ngang nhiên đánh người của tôi trên tinh cầu của tôi, e là không hợp lễ nghi cho lắm nhỉ?”

“Tinh cầu của mày? Xì!” Gã đàn ông khinh bỉ: “Chỉ có loại nhà quê như mày mới coi cái tinh cầu rác này là bảo bối. Người đâu, đập cho tao!”

Gã phất tay, đám đàn em lập tức xông lên, đạp đổ hàng rào gỗ bên ruộng dược liệu. Đó vốn là tác phẩm do chính tay bọn trẻ tự làm sau giờ học, tuy xiêu vẹo không có tác dụng bảo vệ gì nhiều nhưng lại chứa đựng bao tâm huyết, nên Cảnh Gia Ngôn vẫn để đó.

Thấy hàng rào bị phá, hốc mắt Thương Đông đỏ hoe, định lao lên liều mạng. Tesla và Seven cũng không nhịn nổi nữa, xắn tay áo chuẩn bị động thủ.

Cảnh Gia Ngôn ngăn họ lại, lạnh lùng hỏi: “Các người tự ý đột nhập tinh cầu tư nhân, phá hoại tài sản, không sợ tôi báo cảnh sát sao?”

“Báo cảnh sát?” Gã miệng rộng cười ngặt nghẽo: “Mày báo đi! Bằng chứng đâu? Mày nghĩ lời mày nói ra có ai tin không? Đám nhà quê đúng là ngu xuẩn!” Nghĩ đến số tiền lớn mà nhà họ Liêu vừa chuyển vào tài khoản, nụ cười của gã càng thêm đắc ý. Một tên dân thường mà dám đắc tội quý tộc, đúng là không biết chữ “chết” viết thế nào.

Cảnh Gia Ngôn nhướng mày: “Các người không sợ tôi ghi hình lại sao?”

Câu nói này khiến gã cầm đầu và đám tay sai cười đến run rẩy cả người. Gã vừa cười vừa sát gương mặt méo mó của mình lại gần: “Ghi hình? Ha ha ha, tinh cầu rác này đến cái camera còn chẳng có! Đến đây, ghi cho rõ vào, ghi tận mặt ông đây này!”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Cậu lẳng lặng ngước nhìn thiết bị giám sát cực kỳ tinh vi đang ẩn giấu phía trên.

Thì ra là… cảm ơn đã hợp tác?

Gã miệng rộng cười xong, phát hiện người của nông trường Sơn Hải đều im lặng một cách lạ thường. Ngay cả đứa trẻ lúc nãy còn đỏ mặt hay tê  đầu trọc định đánh nhau cũng mang vẻ mặt đầy ẩn ý. Chẳng hiểu sao, gã cảm thấy hơi rợn tóc gáy, cáu kỉnh quát: “Một lũ vô dụng, muốn sống thì cút xa ra!” Rồi quay sang đàn em: “Tiếp tục đập cho tao!”

Gã không ngờ rằng, đám người kia thật sự ngoan ngoãn lùi lại thật xa! Cậu nhóc Thương Đông vừa đi còn vừa lẩm bẩm: “Tùy ông thôi.”

Gã miệng rộng: ?

Này, chuyện gì thế này? Cơn giận của các người chỉ kéo dài được năm phút thôi à? Đánh tôi đi chứ, các người không ra tay thì làm sao tôi vu oan được?

Gã lườm nguýt hồi lâu, nhưng người của nông trường Sơn Hải vẫn đứng yên tại chỗ, thậm chí còn dùng ánh mắt như kiểu “khích lệ” nhìn gã.

Gã khinh khỉnh nghĩ: Đám này đúng là nhát gan thật, hèn chi cứ phải bám trụ ở cái tinh cầu rách nát này. Loại này cần gì đến đại nhân quý tộc phải ra tay. Nghĩ đoạn, gã càng thêm ngạo mạn: “Nhanh tay lên, nhổ sạch mấy cái cỏ cây hoa lá vớ vẩn này đi!”

Chỉ trong chốc lát, như châu chấu quét qua, cánh đồng dược liệu được trồng ngay ngắn đã trở nên tan hoang. Dù biết có camera và bọn này chắc chắn sẽ phải trả giá, nhưng Tesla và những người khác vẫn xót xa vô cùng. Đây là tâm huyết của họ!

Duy chỉ có Cảnh Gia Ngôn là vẫn bình thản. Chi phí hạt giống cũng chỉ khoảng mười mấy vạn điểm tích lũy, mà trong túi cậu có cả triệu điểm, chút tổn thất này cậu gánh được. Điều quan trọng nhất bây giờ là làm sao để đối phó với kẻ đứng sau.

Đang suy tính, quang não đột ngột rung lên. Người gửi là Tư Tinh Uyên: “Có kẻ tìm cậu gây rắc rối à?”

Mắt Cảnh Gia Ngôn sáng lên. Sao cậu có thể quên mất vị thiếu gia nhà giàu nứt vách… khụ khụ… bối cảnh thâm sâu này được chứ!

Cậu không chút do dự mà “mách lẻo”: “Đúng thế, bọn họ đang đập phá ruộng thuốc nhà tôi đây này!”

Tư Tinh Uyên bị dáng vẻ “cậy quyền thế” của cậu làm cho phì cười: “Đừng sợ, tôi giúp cậu đuổi bọn chúng đi.”

Cảnh Gia Ngôn ngọt giọng: “Cảm ơn anh Tinh nha~ Anh Tinh là tốt nhất! À đúng rồi, hàng của chúng tôi còn bị giữ ở cảng Centralia nữa.”

Tư Tinh Uyên cảm thấy hệ thống điều hòa trong văn phòng dường như hơi nóng, hắn trả lời: “Yên tâm, tôi sẽ đích thân đi đón hàng.”

Cảnh Gia Ngôn hài lòng tắt màn hình. Chẳng biết tại sao, dù không rõ thân phận thật sự của đối phương, nhưng chỉ cần người nọ nói giải quyết được, cậu đều tin tưởng tuyệt đối. Có lẽ vì người kia tuy có vẻ “ngốc nghếch tiền nhiều” một chút, nhưng khí chất lại vô cùng vững chãi và đáng tin.

Tiếc thay, anh Tinh tuy uy vũ nhưng thân thể lại “bất lực”, lại còn là một lữ khách lang thang, nếu không chắc chắn đã gây dựng được đại nghiệp rồi.

Ở phía bên kia, Tư Tinh Uyên đang chuẩn bị đến cảng bất chợt hắt hơi một cái.

Los đứng cạnh nhìn hắn đầy kinh ngạc, thầm nghĩ: Không thể nào? “Godzilla hình người” mà cũng có ngày bị cảm sao? Chẳng lẽ tinh cầu sắp nổ tung rồi?

Tư Tinh Uyên không hề hay biết cấp dưới đang mỉa mai mình, hắn dặn dò: “Kết nối với Cục Dân chính, hỏi xem tại sao họ lại không thể đảm bảo an toàn cho công dân.”

Los lập tức hiểu ý: “Rõ!”

Vài phút sau, tại Tinh cầu hoang phế, gã miệng rộng đang đập phá hăng say bỗng nhận được một cuộc gọi. Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy gã sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống đất, liên tục cúi đầu khom lưng xin lỗi không ngớt.

Cúp máy xong, gã lúng túng tiến đến trước mặt Cảnh Gia Ngôn, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Ông… ông chủ nhỏ… cái đó, ngài xem, tất cả chỉ là hiểu lầm…”

Cảnh Gia Ngôn khẽ động tâm tư, anh Tinh ra tay nhanh vậy sao?

Gã miệng rộng thấy cậu im lặng, mặt càng tái mét, hận không thể dập đầu: “Ông chủ nhỏ, tôi sai rồi, là có người xúi giục tôi… Tôi thật sự không biết ngài có tầng thân phận này… Ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân như tôi!”

Đám đàn em ngơ ngác: Đại ca bị làm sao thế? Sao lại đi xin lỗi tên nhà quê kia?

Gã cầm đầu lúc này chẳng màng mặt mũi nữa, gập người liên tục như lò xo: “Ông chủ nhỏ, cầu xin ngài nói giúp một câu với vị đại nhân kia… tôi thật sự biết lỗi rồi… là tôi có mắt không tròng…”

Cảnh Gia Ngôn cuối cùng cũng mở miệng: “Tôi có thân phận gì? Sao chính tôi còn không biết?”

Gã miệng rộng cười nịnh nọt: “Cái đó… chẳng phải ngài… có quan hệ với Quân đội sao…”

Quân đội… Ánh mắt Cảnh Gia Ngôn khẽ biến chuyển nhưng mặt vẫn lạnh lùng: “Muốn tôi tha cho các người cũng được, khôi phục lại ruộng thuốc như ban đầu cho tôi!”

“Được! Được! Không thành vấn đề!” Gã miệng rộng lập tức bật dậy, hét vào mặt đàn em: “Mau! Mau khôi phục lại ruộng thuốc! Làm không xong thì đừng có hòng ăn cơm!”

Đám đàn em ngơ ngác nhặt số dược liệu vừa bị nhổ lên, cắm ngược trở lại đất… Còn sống được hay không thì trời mới biết. May thay, dược liệu của nông trường Sơn Hải có sức sống mãnh liệt, khả năng sống sót là rất cao.

Những người khác trong nông trường cũng chẳng hiểu chuyện gì, nhưng thấy thái độ thay đổi 180 độ của đám người kia, họ biết ngay ông chủ đã ra tay. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ai vào việc nấy.

Riêng Tesla ở lại, thắc mắc: “Cậu thật sự cứ thế để bọn chúng đi sao?”

Cảnh Gia Ngôn nhún vai: “Tôi là công dân tuân thủ pháp luật, biết làm sao được?”

Tesla gãi gãi đầu trọc.

Cảnh Gia Ngôn nói tiếp: “Cho nên, tôi chỉ có thể dùng những biện pháp chính thống thôi. Ví dụ như, gửi toàn bộ bằng chứng phạm tội trong camera cho Bộ Thanh tra… chẳng hạn.”

Tesla toét miệng cười: “Đúng đúng, phải dùng biện pháp hợp pháp chứ… Hi hi, giao cho tôi, tôi đi ngay đây!”

Cảnh Gia Ngôn trầm tư nhìn theo. Anh Tinh có quan hệ gì với quân đội không? Liệu trong nhà hắn có quan chức quân đội cấp cao nào không? Gã miệng rộng và đồng bọn rõ ràng chỉ là bọn côn đồ bình thường, vậy mà anh Tinh lại tìm được thông tin liên lạc của bọn chúng nhanh như vậy. Lại còn chỉ cần gọi một cuộc gọi là xử lý xong, địa vị chắc chắn không thấp.

Phá thì dễ, sửa mới khó. Đám người kia phải hì hục đến tận tối mịt mới khôi phục xong ruộng thuốc. Gã miệng rộng khom người thưa: “Ông chủ nhỏ, ruộng thảo dược đã được phục hồi xong rồi, chúng tôi… có thể đi chưa?”

Cảnh Gia Ngôn gật đầu: “Được rồi, mấy người đi đi.”

Gã miệng rộng vô cùng vui mừng và hoảng loạn dẫn đám người tháo chạy trối chết. Ngày hôm nay đúng là một mớ hỗn độn! Gã tưởng đây là một công việc dễ dàng, nhưng sau cả ngày làm ruộng, gã lại xúc phạm một nhân vật tai to mặt lớn mà gã thậm chí còn không biết danh tính! Gã thật đúng là xui xẻo! Khốn kiếp! Gia tộc họ Liêu toàn là đồ vô dụng! Bọn chúng thậm chí còn không biết lai lịch của ông chủ nhỏ này! Tất nhiên, bọn họ đâu biết rằng, đợi họ ở nhà không phải là cơm ngon canh ngọt, mà là người của Bộ Thanh tra. Tội danh đột nhập bất hợp pháp và phá hoại tài sản công dân đủ để họ bóc lịch ít nhất mười năm. Lần này đúng là “trộm gà không được còn mất nắm thóc”.

Ngay khi tàu vũ trụ của bọn họ rời đi, Cảnh Gia Ngôn lại nhận được tin nhắn từ anh Tinh.

Tư Tinh Uyên: “Hàng tôi đã lấy được rồi, rắc rối đi chưa?”

Cảnh Gia Ngôn: “Đi rồi, hàng không sao chứ?”

Tư Tinh Uyên: “Hàng thì không sao, nhưng tôi có vấn đề khác. Tôi và… mấy người bạn muốn đi du lịch theo đoàn, mà không biết đi đâu. Mấy tinh cầu nổi tiếng đi mòn gót rồi.”

Cảnh Gia Ngôn thầm nghĩ: Mình là người Trái Đất chính hiệu, biết tinh cầu nào đâu mà… Cậu chưa kịp trả lời, tin nhắn tiếp theo đã tới.

Tư Tinh Uyên: “Chúng tôi có 7 người, chuẩn bị khoảng 5 triệu tinh tệ tiền túi, sợ tiêu không hết.”

Cảnh Gia Ngôn lập tức ngồi bật dậy, ngón tay trắng nõn lướt nhanh trên màn hình: “Anh Tinh, anh không biết đấy thôi, Tinh cầu hoang phế chúng tôi cũng đang có kế hoạch phát triển thành tinh cầu du lịch. Anh cứ đưa bạn tới chỗ tôi, đảm bảo phục vụ tận tình, tuyệt đối không có chuyện không tiêu hết tiền đâu!”

Tư Tinh Uyên mỉm cười hài lòng, ngước lên nói với đám đồng đội đang tranh cãi: “Địa điểm du lịch chốt rồi.”

Cả đội: ?

_____________________________________________

Cảnh Gia Ngôn: Trời ơi thương thay, anh Tinh nhà mình bá đạo là thế, tiếc là lại bị bất lực.

Tư Tinh Uyên: ?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Được người ta cứu rồi? Chương 2: Chương 2: Kích hoạt hệ thống nông trường Chương 3: Chương 3: Tinh thần lực điên cuồng Chương 4: Chương 4: Toang thật rồi Chương 5: Chương 5: Khai trương đại cát. Chương 6: Chương 6: Chạy quảng cáo Chương 7: Chương 7: Ngắm sao băng Chương 8: Chương 8: Ta đây nạp tiền tới bến Chương 9: Chương 9: Con mồi béo bở hoàn mỹ Chương 10: Chương 10: Có kẻ gây hấn Chương 11: Chương 11: Xin lỗi nông trường Sơn Hải Chương 12: Chương 12: Thừa thắng xông lên Chương 13: Chương 13: Trả đũa bằng chính nghĩa Chương 14: Chương 14: Sếp bị hớ rồi Chương 15: Chương 15: Chẳng qua là làm lại từ đầu thôi mà~ Chương 16: Chương 16: Nông trường Sơn Hải đang tuyển dụng rầm rộ! Chương 17: Chương 17: Cỏ Tinh Hợp Chương 18: Chương 18: Tập kích? Chương 19: Chương 19: Khai chiến! Chương 20: Chương 20: Nàng tiên cá phiên bản mới Chương 21: Chương 21: Không đội trời chung Chương 22: Chương 22: Cuối cùng cũng trưởng thành Chương 23: Chương 23: Oai phong ra uy nhưng lại bất lực Chương 24: Chương 24: Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc Chương 25: Chương 25: Anh Tinh, anh ấy đau lòng lắm Chương 26: Chương 26: Hệ thống, tao đệt cả nhà mày! Chương 27: Chương 27: Đến đây, lừa tôi đi Chương 28: Chương 28: Thi đấu Chương 29: Chương 29: Cứu người! Chương 30: Chương 30: Kẻ nào động đến tôi, tôi liền chơi chết kẻ đó Chương 31: Chương 31: Kim Tố, tiếp chiêu đi Chương 32: Chương 32: Khuấy đục nước Chương 33: Chương 33: Cơn thịnh nộ của Hà Thần Chương 34: Chương 34: Ghen rồi đó Chương 35: Chương 35: Thật khéo Chương 36: Chương 36: Đến để đào mỏ à? Chương 37: Chương 37: Đánh cho đóa sen trắng một trận tơi bời Chương 38: Chương 38: Bị trưng dụng rồi Chương 39: Chương 39: Thử dò xét một chút Chương 40: Chương 40: Hải tặc Tinh tế tấn công! Chương 41: Chương 41: Kiếm tiền bằng cái mặt đúng là sướng Chương 42: Chương 42: Đã nói là nuôi cá mà… Chương 43: Chương 43: Đóa sen trắng lại bắt đầu giở trò. Chương 44: Chương 44: Video Chương 45: Chương 45: Đảo lộn trắng đen Chương 46: Chương 46: Thợ săn trái cây đáng sợ Chương 47: Chương 47: Ăn đồ nướng là vui nhất! Chương 48: Chương 48: Cuối cùng cũng livestream! Nhưng mà... Chương 49: Chương 49: Hay gọi là Thiên Thiên đi! Chương 50: Chương 50: Cho một phần cá lóc kho dưa! Chương 51: Chương 51: Linh thú đáng yêu mới xuất hiện Chương 52: Chương 52: Phân mục Ẩm thực mở cửa rồi Chương 53: Chương 53: Bão Táp Mưa Sa Chương 54: Chương 54: Nồi lẩu thịt dê Chương 55: Chương 55: Mở một công ty lớn nào! Chương 56: Chương 56: Ngon quá đi mất! Chương 57: Chương 57: Phát triển phồn vinh Chương 58: Chương 58: Lông xù! Lại là lông xù! Chương 59: Chương 59: Kỳ tích Chương 60: Chương 60: Thuốc đặc trị Chương 61: Chương 61: Đi bắt cá thôi Chương 62: Chương 62: Tôi chắc là tiêu đời rồi! Chương 63: Chương 63: Chứng mộng du Chương 64: Chương 64: Đế Đài Chi Tương Chương 65: Chương 65: Nông trường Sơn Hải điên rồi sao? Chương 66: Chương 66: Đấu giá Chương 67: Chương 67: Vật tư Chương 68: Chương 68: Trúng độc? Chương 69: Chương 69: Trò chơi đã lên sàn! Chương 70: Chương 70: Kinh Doanh Nông Trường Sơn Hải Chương 71: Chương 71: Hành động! Chương 72: Chương 72: Kết thúc rồi Chương 73: Chương 73: Chân tướng Chương 74: Chương 74: Ngài Vô Chương 75: Chương 75: Lão yêu quái mấy trăm năm Chương 76: Chương 76: Cục diện Chương 77: Chương 77: Tự bạo Chương 78: Chương 78: Chính văn hoàn!