Chương 227: Thành phố E - Chương 13
Chương 120: Dị dạng【13】- Một nụ hôn làm thù lao...
Phòng rửa mặt này vẫn quá chật hẹp.
Vốn chỉ đủ để một người đứng, giờ lại nhét vào hai thân hình trưởng thành, muốn tránh khỏi mặt bàn rửa lạnh lẽo cứng ngắc phía sau thì chỉ có cách ép sát lấy nhau.
Nhiệt độ trên người Liên Bồ rất cao. Khi bàn tay to lớn của anh ta vòng ra sau lưng, gắt gao giữ lấy eo em, Đàm Gian bất an mà khẽ động đậy.
Gần như ngay trong khoảnh khắc em ngửa người, vạt áo bị ma sát kéo lên, để lộ làn da trần, không chệch đi đâu mà lại nện ngay lên cạnh bàn rửa.
Cái lạnh lan từ xương cụt chạy dọc toàn thân, Đàm Gian vô thức hé môi, cổ họng sắp bật ra một tiếng rên khẽ.
Ngay lập tức, môi lưỡi nóng bỏng, mang theo hơi thở bạc hà của Liên Bồ, bịt chặt lấy.
Tiếng kêu kinh ngạc theo bản năng bị chặn lại, chỉ còn thoát ra vài âm điệu méo mó. Trong không gian chật hẹp tĩnh mịch này, Đàm Gian nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập gấp gáp, ầm vang như muốn vỡ tung lồng ngực.
Dù chỉ là động tác nhỏ thôi, nhưng dường như quái vật bên ngoài đã cảm nhận được điều gì đó.
Âm thanh trò chuyện ồn ào vốn náo nhiệt bỗng im bặt. Dù cánh cửa sắt đã bị khóa chặt, nhưng luồng ánh nhìn lạnh lẽo ngoài kia lại như xuyên qua xi măng cốt thép, khóa chặt lấy con mồi xinh đẹp.
Toàn bộ tầng bốn của khu nghiên cứu, từ thiết bị đến kiến trúc, đều cũ kỹ tồi tàn. Ngay cả cánh cửa sắt ngăn cách hai không gian cũng yếu ớt, chẳng chịu nổi một cú mạnh tay.
Có lẽ chỉ cần chút sức lực, chốt khóa kia sẽ vỡ nát, và quái vật ngoài kia sẽ thấy tất cả.
Nghĩ tới đây, Đàm Gian gần như quên cả thở.
Em siết chặt tay trên vai Liên Bồ, nắm áo sơ mi anh ta đến nhăn nhúm. Không biết có phải do quá căng thẳng không, mà mơ hồ em còn nghe thấy chốt khóa bên ngoài, vốn bị Liên Bồ xoay khóa ngược, đang phát ra tiếng động rợn người — tiếng va chạm rành rọt của ổ khóa bị cạy.
Có kẻ ở ngoài đang dùng vật nhọn để phá khóa!
Đàm Gian tay chân lạnh ngắt, nhưng bàn tay to rộng của Liên Bồ mạnh mẽ giữ chặt sau gáy, không cho em thoát. Em chỉ có thể khẽ nghiêng ánh mắt, dùng tầm nhìn bên khóe mắt nhìn về cánh cửa sắt mỏng manh.
— Không hề ảo giác! Ổ khóa cũ kỹ đang bị xoay vặn bởi một ngoại lực!
Con ngươi Đàm Gian co rút kịch liệt. Em gắng gượng muốn mở miệng, nhưng đôi môi vừa hé đã bị hắn phủ lấy, ma sát dây dưa, nuốt hết mọi âm tiết rời rạc.
Trong khe hở hiếm hoi, em chỉ kịp nghe tiếng thì thầm khàn đục, ẩm ướt rơi bên tai:
"Suỵt ——"
Đừng lên tiếng.
Nhưng bên cạnh, tiếng kim loại xoay khóa càng lúc càng gấp, âm thanh chói tai đến mức không thể bỏ qua.
Lông mi dài của Đàm Gian bị ép ra nước mắt, ướt sũng, dính bết thành từng sợi. Vì sợ hãi mà run rẩy, đôi mắt trong veo như hạt thủy tinh phủ một lớp hơi nước mỏng manh.
Ngón tay nắm lấy Liên Bồ trắng bệch. Em bị anh ta nâng lên, ngồi tựa hẳn lên bàn rửa lạnh lẽo, bị hôn đến chân mềm nhũn. Giữa quần tây đen thẳng tắp, cặp chân trắng nõn lộ ra mơ hồ, càng khiến người ta thấy đáng thương.
Rõ ràng ngoài cửa đã vang lên tiếng kim loại chói tai, vậy mà Liên Bồ như chẳng hề quan tâm, hoặc có lẽ anh ta chẳng cần phải quan tâm.
Khi Đàm Gian ngửa đầu né tránh nụ hôn, anh ta lại cúi xuống, hôn càng sâu, càng nặng.
Trong một thoáng thất thần, cổ tay mảnh khảnh của em bị giữ chặt, nơi khóe mắt ngấn lệ run rẩy như sắp vỡ òa.
... Kiểu này chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Sẽ bị nhìn thấy.
Đàm Gian thở dồn dập, mà ổ khóa vốn không chắc chắn cuối cùng cũng tan nát trong tiếng "cạch" giòn vang.
Tiếng bản lề xoay kêu lên, cánh cửa vốn đóng chặt bị đẩy mở ra một khe tối om. Đàm Gian run bắn, chưa kịp phản ứng thì Liên Bồ bất ngờ siết chặt eo, nhấc bổng em lên. Trong cơn choáng váng, em cảm nhận lạnh lẽo nơi vai gáy.
Anh ta ôm chặt em, áp thẳng lên cánh cửa nửa mở.
Khe cửa bị sức nặng cơ thể đập "rầm" một tiếng, rồi khép chặt lại.
Đôi môi cuối cùng cũng được buông ra, nhưng vì nụ hôn quá lâu nên đỏ mọng sưng tấy. Đàm Gian còn chưa kịp thở thì Liên Bồ lại đưa tay, bàn tay to che lên miệng em, ngăn không cho phát ra tiếng. Hơi thở ấm ướt len qua kẽ tay, dính dấp đầy mùi ám muội.
Cúc áo cổ áo anh ta lỏng ra, lộ đường nét lạnh lùng nơi mắt mày cúi thấp, ánh nhìn chậm rãi lướt qua đôi mắt ửng hồng của em, lộ ra vẻ trêu chọc khó lường.
Chỉ cách một cánh cửa, giọng nói âm u của Quý Phù vang lên:
"Ai trong đó?"
Đàm Gian gần như nghĩ mình chết chắc rồi.
Em biết con quái vật ngoài kia hiểm ác đến mức nào. Thế nhưng lúc này, kẻ đang ôm sát em trong phòng rửa mặt chật hẹp, lại chẳng thua kém gì về mức độ nguy hiểm.
"Cộp."
Tiếng gõ trầm nặng vang dội trên cửa, không nhẹ không nặng, nhưng đủ khiến tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Môi trường trong viện nghiên cứu quái vật dường như hạn chế những kẻ từ thành phố khác đến, nên Quý Phù chưa lập tức phá cửa xông vào. Nhưng tiếng gõ ngày càng dồn dập.
"Là ai?"
Mặt Đàm Gian đã tái nhợt, tay chân cuống quýt bám vào Liên Bồ, như chú mèo nhỏ bị hù dọa dựng lông, co rụt cả người, muốn gào lên với "thủ phạm" ôm mình sát rạt.
Liên Bồ nhướng mày, hiểu rõ thế nào là "biết điểm dừng". Nếu không vì vừa rồi anh ta che chắn giúp, chắc giờ em đã tát cho hắn một cái.
Đàm Gian luống cuống định tìm chỗ trốn, nhưng lối sau đã bị anh ta chặn. Chỉ còn cách chôn sâu hơn vào lòng anh ta.
Liên Bồ khẽ nhướn mày, đưa tay mở vòi sau lưng. Nước đỏ lòm sánh đặc trút ào ào xuống bồn thép.
Vài giọt b*n r*, rơi trúng mặt Quý Phùđang ghé sát ngoài khe cửa. Liên Bồ tiện tay giữ lấy cánh cửa sắp bị đẩy mở.
Tay kia hắn còn cầm con dao mổ dính máu, mắt tối lại, trầm xuống, môi nhếch hờ hững:
"Giết người cứu bệnh, chen vào làm gì?"
Phòng rửa mặt tối tăm chật hẹp, cộng thêm khe cửa hẹp, từ góc của Kỷ Phù chỉ thấy áo Liên Bồ loang đầy máu tươi.
Ánh nhìn hắn thoáng hoài nghi, nhưng rồi cũng rút tay về.
Dù sao, là quái vật từ nơi khác đến, va chạm với nhân viên trong viện nghiên cứu cũng chẳng phải điều khôn ngoan. Quý Phù nghiêng đầu dò xét, thấy không có gì bất thường, mới cười nhếch mép, lộ ra nụ cười tà ác, cặp nanh trắng sáng lóe lạnh quang.
"Xin lỗi nhé, hình như vừa rồi tôi nghe thấy... giọng bé vợ thất lạc bao năm của tôi."
Có lẽ vì bị cắt ngang, tâm trạng của vị bác sĩ này không mấy tốt. Kính gọng bạc lóe lên ánh sáng lạnh, nụ cười bên môi cũng như vẽ lên, hời hợt chẳng chút chân thật.
"Thưa ngài, hoang tưởng thì nên đi khoa tâm thần, bệnh tương tư cũng vậy. À phải, tôi có thể giới thiệu cho ngài một trị liệu viên hạng nhất của viện nghiên cứu ——"
Giọng Liên Bồ lười biếng, cố tình kéo dài âm cuối. Qua lớp vải mỏng, anh ta cảm nhận rõ rệt thân thể run run trong lòng mình.
Hắn cố ý trêu chọc:
"—— Đàm Gian."
Người trong lòng anh ta khựng lại rõ rệt.
Liên Bồ bật cười, nhã nhặn chỉ đường:
"Quầy đăng ký ở tầng ba, mời đi thong thả."
Quái vật đến nhanh, đi cũng nhanh. Đến khi cánh cửa sắt khép hẳn, toàn thân Đàm Gian như vừa bị kéo căng lại thả lỏng, suýt nữa ngã quỵ cạnh bồn rửa.
Khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, chẳng rõ vì xấu hổ hay tức giận, từ khóe mắt lan dần đến tận vành tai.
Liên Bồ khom người, để em dựa vào mình mà giữ thăng bằng.
Đàm Gian khẽ thở hổn hển, hoàn hồn từ trạng thái lo sợ, lập tức túm lấy cổ áo anh ta.
Liên Bồ cúi thấp hơn, để em nắm chặt dễ dàng. Trong mắt đen sâu dần lên ý cười.
Đàm Gian hơi ngốc nghếch, chau mày nổi cáu:
"Tại sao... anh lại... hôn tôi?"
Em cắn môi, hai chữ cuối gần như nghẹn trong tiếng thì thầm mơ hồ:
"Rõ ràng vừa rồi... chỉ cần mở nước giả vờ... là gạt được Quý Phù rồi."
Quái vật kia dường như cũng kiêng dè viện nghiên cứu, hoặc có lẽ chúng tập trung ở đây là để hợp tác gì đó.
Nghĩa là Liên Bồ sớm biết Quý Phù sẽ không phá cửa!
Liên Bồ thong thả lau kính, ánh mắt cúi thấp, hờ hững lướt qua khóe mắt hồng hồng của em, dừng lại nơi đôi môi sưng đỏ, rồi thong dong mở miệng:
"Quay lại câu hỏi ban nãy."
Đàm Gian ngẩn ra, chẳng nhận ra tư thế của cả hai lúc này ám muội đến mức nào. Em nửa ngồi dựa hẳn vào người hắn, ngón tay níu chặt cổ áo. Chỉ cần Liên Bồ cúi thêm chút nữa, hơi thở cả hai sẽ quấn quyện.
Ngón tay lạnh chạm lên đôi môi nóng rát, hơi nhói đau. Giọng hắn khàn khàn rơi sát bên tai:
"Em hỏi, tại sao giờ không phải ca trực của anh, mà anh lại có mặt ở đây?"
Ánh mắt Đàm Gian mờ mịt, ngón tay vô thức nới lỏng, nhưng liền bị hắn bắt lấy, mân mê.
"Dĩ nhiên là vì... anh tăng ca để cứu em đấy, Tiểu Đàm."
"Em ngốc quá, một mình chạy lên lầu, tầng bốn toàn quái vật, em muốn bị lôi vào phòng nào đó để nuôi bầu sao?"
Hàng mi dày của Đàm Gian khẽ run, khí thế vừa gắng gượng dựng lên liền xẹp xuống một nửa. Em lí nhí, lắp bắp:
"C-cả... tất cả quái vật... đều ở tầng bốn?"
Liên Bồ bật cười, ném câu hỏi ngược lại cho em:
"Anh lặn lội tới cứu em, chỉ đòi một nụ hôn làm thù lao, thế có quá đáng không?"
Đàm Gian ngẩn người, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng, đến lời đáp cũng ấp úng:
"Không... không quá đáng..."
Aaaa, không đúng! Hình như cũng quá đáng thật mà!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden