Chương 226
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Chương 226

Tuyết rơi lả tả như lông ngỗng.

Một bóng đỏ đứng giữa những tòa nhà chọc trời hiện đại và tòa thành cổ còn lưu lại vài phần phong vị cổ xưa. Thiếu nữ tết b.í.m tóc dài xinh đẹp, trang sức bạc đính trên tóc vô cùng tinh xảo.

Tuyết rơi đầy trên chiếc váy đỏ thêu hình bướm, nàng đứng sững tại chỗ, ánh mắt mờ mịt nhìn khung cảnh vừa quen thuộc vừa có chút xa lạ.

Người đi đường thỉnh thoảng nhìn nàng.

Không biết có phải bị trận tuyết tháng sáu bất ngờ từ trên trời giáng xuống làm lạnh hay không, mặt thiếu nữ rất đỏ, đuôi mắt càng đỏ, như vừa mới khóc, mặc váy dài cổ trang, trang sức đeo trên người cũng rất thật.

Nhưng đây không phải cảnh tượng hiếm gặp, khách du lịch đến thành cổ Tây An đều thích hóa trang thành người xưa, chụp ảnh check-in, người đi đường nhìn nàng nhiều hơn vì nàng ăn mặc quá đẹp.

Nàng bỗng nhiên vén váy chạy đi.

Nhưng chạy đi đâu đây.

Không biết, Hạ Tuế An hiện tại đang chạy một cách vô định. Sao có thể quay về vào lúc này chứ, cô nhìn thấy chuỗi bạc bướm của Kỳ Bất Nghiên đứt hết rồi, hắn sẽ c.h.ế.t mất.

Hạ Tuế An vừa chạy vừa khóc.

Giày thêu cũng bị cô chạy làm rơi mất.

Hạ Tuế An cũng không muốn khóc, nhưng cô thực sự quá khó chịu, lại bó tay bất lực trước chuyện này, cảm giác bất lực ngập trời nhấn chìm cô.

Có người đi đường tốt bụng hỏi nàng có cần giúp đỡ không, cổ họng Hạ Tuế An như bị nhét bông, không nói nên lời, chỉ biết lắc đầu rơi lệ, như người câm, chỉ có thể phát ra tiếng khóc.

Người đi đường vẫn báo cảnh sát.

Một cô bé trông còn nhỏ tuổi không tiền không điện thoại trong người, hỏi gì cũng không nói, váy tuy tinh xảo nhưng hơi bẩn, cổ tay bị thương, lại khóc không ngừng, báo cảnh sát cho chắc.

Chưa đầy mười phút, cảnh sát trực ở khu du lịch thành cổ dẫn hai người tới.

Không lâu trước đó, cảnh sát nhận được lời cầu cứu, người cầu cứu là một đôi vợ chồng, họ lo lắng nói con mình mất tích, hy vọng được giúp đỡ.

Sau hai ngày, cảnh sát lại nhận được tin báo án, đối phương nói có một cô bé nhỏ tuổi xuất hiện ở đây, có vẻ như gặp chuyện gì đó, miêu tả ngoại hình trùng khớp với đứa con mất tích của đôi vợ chồng này.

Thế là cảnh sát đưa họ đi cùng.

Quả nhiên, cô bé này chính là đứa con gái mất tích ba ngày của họ.

Họ vừa nhìn thấy Hạ Tuế An liền chạy tới, ôm c.h.ặ.t lấy cô, hỏi cô ba ngày nay rốt cuộc đã đi đâu, họ sắp tìm đến phát điên rồi.

Hạ Tuế An nghe thấy giọng nói của cha mẹ, khóc càng dữ dội hơn, thở không ra hơi.

Họ càng đau lòng hơn.

Dù thế nào, về là tốt rồi.

Hạ Tuế An bị họ đưa đi, tâm trạng nàng không tốt, hỏi gì cũng không đáp được. Cảnh sát không thể tiếp tục hỏi cô vào lúc này, bèn bảo người băng bó vết thương ở cổ tay cho cô trước, bảo họ hôm khác đưa nàng đến đồn cảnh sát sau.

Trên đường về khách sạn, Hạ Tuế An vùi đầu vào lòng mẹ Dương Cẩn, hai tay túm c.h.ặ.t vạt áo bà, dường như rất thiếu cảm giác an toàn, tuy không khóc to nữa, nhưng im lặng đến mức bất thường.

Họ cũng rất tâm lý, không hỏi cô nữa.

Mặc dù họ vô cùng vô cùng muốn biết Hạ Tuế An đã trải qua những gì trong ba ngày này.

Hạ Tuế An cũng biết họ quan tâm mình, muốn biết rõ nguyên nhân cô biến mất ba ngày. Nhưng cô phải nói thế nào đây, không giải thích được, còn có thể bị đưa đi khám tâm thần.

Cô đành phải giữ im lặng trước.

Dương Cẩn nhẹ nhàng v**t v* đầu Hạ Tuế An, cách ăn mặc của cô khác với ba ngày trước, váy dài màu cam biến thành váy dài màu đỏ, b.úi tóc hình bướm biến thành b.í.m tóc cài trang sức bạc.

Ngồi ở ghế lái phía trước lái xe là cha của Hạ Tuế An, Hạ Tiến, ông đợi đèn đỏ nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, hai mẹ con dựa vào nhau, khung cảnh giống như trước đây, nhìn có vẻ êm đềm.

Ánh mắt ông di chuyển xuống dưới, dừng lại ở cổ tay Hạ Tuế An, một bên cổ tay bị thương, bên kia vẫn lành lặn, trên đó đeo một sợi dây chuyền bạc hình bướm.

Dây chuyền bạc hình bướm khắc chữ "Tuế".

Trên tóc cô cũng có không ít trang sức bạc hình chuông nhỏ, không ngoại lệ đều khắc chữ "Tuế".

Chiếc trang sức bạc ở chính giữa b.í.m tóc tết lại khắc chữ "Nghiên", trang sức bạc khắc chữ "Nghiên" lẫn trong vô số trang sức bạc khắc chữ "Tuế" không mấy nổi bật, nhưng lại tồn tại một cách chân thực.

Hạ Tiến không để ý lắm đến cách ăn mặc của con gái, không biết Dương Cẩn đã đeo trang sức gì cho Hạ Tuế An, ông chỉ biết ngày con gái mất tích không mặc váy đỏ, mà mặc chiếc váy màu cam Dương Cẩn may.

Nếu chỉ nhìn người, dường như không có gì thay đổi, nhưng lại dường như có chỗ nào đó đã thay đổi.

Việc đầu tiên Hạ Tuế An làm khi về khách sạn là hỏi Dương Cẩn lấy lại điện thoại của mình, chạy về phòng mình ở sau khi đến thành cổ Tây An.

Hạ Tiến muốn đi theo vào, Dương Cẩn lắc đầu, ngăn ông lại, bà là người mẹ thân thiết nhất của Hạ Tuế An, có thể cảm nhận được Hạ Tuế An lúc này cần gì: "Anh để con bé ở một mình một lát đi."

Trong phòng.

Ngón tay cầm điện thoại của Hạ Tuế An run rẩy mất kiểm soát, ấn nút nguồn.

Đi du lịch, Hạ Tuế An đương nhiên không thể mang theo một cuốn tiểu thuyết đã đọc xong bên người. Nhưng đã xuất bản bán ra, lên mạng tìm kiếm chắc chắn sẽ tìm được thông tin liên quan, cô muốn tìm thử xem.

Mạng internet phát triển, Hạ Tuế An rất nhanh đã tìm thấy thông tin liên quan đến cuốn tiểu thuyết này.

Tên: Ngộ Tuế (Gặp Tuế)

Nhà xuất bản: Nhà xuất bản xx

Thời gian xuất bản: Tháng 4 năm 2020

Tác giả: H

Hạ Tuế An đọc lướt qua những nội dung này, lại đi tìm kiếm tác giả viết Ngộ Tuế, công cụ tìm kiếm trên trang web tự động hiện ra liên kết video livestream của đối phương hôm nay, cô ấn vào.

Trong màn hình livestream xuất hiện một khuôn mặt không quá xa lạ đối với Hạ Tuế An.

Là Hà Hoa.

Điện thoại trong tay cô suýt rơi xuống đất.

Hà Hoa mặc một chiếc váy dài màu vàng mơ, dáng vẻ đoan trang, khí chất rất độc đáo, ngồi trên ghế sô pha, dung mạo cô ấy không đổi, cổ họng đeo một thứ, là thiết bị hỗ trợ phát âm.

Có người đang cầm sổ tay phỏng vấn Hà Hoa, hỏi về nguồn cảm hứng sáng tác của cô ấy v.v...

Hà Hoa mỉm cười với ống kính nói: "Có độc giả có lẽ không biết, cuốn Ngộ Tuế tôi viết thực ra là có nguyên mẫu, lấy triều đại nhà Tề trong lịch sử làm nguyên mẫu để viết."

"Nhưng cũng có một số độc giả tinh thông lịch sử nhận ra, trong tiểu thuyết, triều Tề đổi tên thành Đại Chu, Vệ thành binh bại được cải biên từ sự kiện lịch sử liên quan, Đoan Kính đế là..."

Giọng nói phát ra nhờ công nghệ hiện đại không chứa bất kỳ cảm xúc nào.

Nhưng lại khiến người ta nghe rõ mồn một.

Hạ Tuế An trước màn hình cũng nghe thấy.

Người phỏng vấn lại hỏi Hà Hoa trước đây có phải làm nghiên cứu lịch sử không, hoặc làm công việc liên quan, tại sao lại hiểu biết về lịch sử như vậy.

Hà Hoa cười nói đây là đời tư cá nhân của cô ấy, không tiện tiết lộ.

Hạ Tuế An biết trong lịch sử có triều đại nhà Tề này, nhưng cô chọn ban lý nên không hiểu rõ lắm về triều đại Hà Hoa nói, bởi vì hồi lớp 11 thi tốt nghiệp cũng sẽ không thi chi tiết như vậy.

Trọng điểm không phải chuyện này.

Trọng điểm là Hà Hoa sống đến bây giờ, còn viết một cuốn tiểu thuyết có sự tồn tại của nhân vật "Hạ Tuế An", "Hạ Tuế An" trong đó chính là cô? Cô chính là "Hạ Tuế An" trong đó? Chẳng lẽ những người cô gặp như Tưởng Tuyết Vãn, Tưởng Tùng Vi, Tô Ương, Thẩm Kiến Hạc, Chung Huyễn... còn có Kỳ Bất Nghiên, họ đều không phải nhân vật hư cấu, là những người Hà Hoa đã gặp trong dòng chảy lịch sử dài đằng đẵng.

Trong cơ thể Hà Hoa có Trường Sinh cổ.

Cho nên cô ấy sống đến bây giờ cũng không già, không c.h.ế.t, không khác gì người thường.

Hạ Tuế An cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.

Mình không phải xuyên vào một cuốn tiểu thuyết giang hồ bình thường, mà là xuyên về triều đại nhà Tề ngàn năm trước. Hạ Tuế An khó thở, cúi đầu nhìn chiếc váy đỏ và trang sức bạc trên b.í.m tóc mình.

Sao có thể chứ?

Chuyện này quá hoang đường.

Hạ Tuế An không dám tin chuyện mình phát hiện ra là sự thật, nhưng lý trí mách bảo cô, dường như đó chính là sự thật, cô xuyên vào không phải tiểu thuyết, mà là triều đại nhà Tề trong lịch sử đó.

Thật sao?

Tuyền Lê

Vậy thì Kỳ Bất Nghiên đã c.h.ế.t từ ngàn năm trước rồi.

Nước mắt cô rơi lã chã.
 
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (228)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228: Hoàn