Chương 224
Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 224: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (28)

◎Cược một ván, nhé?◎

Nguyễn Thanh nhìn thẳng vào mắt Tạ Huyền Lan, giọng khẽ như gió thoảng, "Biết mà."

Cậu đã có ý nghĩ đó ngay từ lúc nhận ra Thẩm Bạch Nguyệt chính là hệ thống, trong phó bản "Huyết Ảnh Quỷ Dị".

Táo bạo, điên rồ, nhưng chưa bao giờ là mơ mộng viển vông.

Bởi một khi đã có lòng tham, thì chỉ cần đưa ra đúng món mà đối phương muốn, luôn có khả năng phản bội.

Cậu chưa từng định ban cho hệ thống một "phép màu" nào trong phó bản đó, càng không phải chỉ đơn giản là muốn phá rối kế hoạch của anh.

Cậu muốn thăm dò.

Muốn thử xem rốt cuộc "sức mạnh" kia có ý nghĩa thế nào với anh.

Muốn xem nếu mình phá hỏng kế hoạch của anh, anh sẽ phản ứng ra sao.

Nếu anh nổi giận đùng đùng, châm chọc công kích mọi lúc mọi nơi, vậy thì chứng minh rằng "sức mạnh" với anh là tất cả.

Tiếc là, kết quả của phép thử... lại không quá lý tưởng.

Hay đúng hơn là, chẳng hợp lòng cậu chút nào.

Vì điều hệ thống muốn nhất dường như... không phải sức mạnh.

Mà là cậu.

Nếu vậy thì... một mình sức mạnh làm điều kiện trao đổi, tuyệt đối không đủ để khiến anh động tâm.

Nguyễn Thanh sau khi có được kết quả đó, đã đè nén suy nghĩ này xuống.

Hệ thống đúng là có thể phản bội.

Nhưng cái giá... lại là thứ cậu không muốn đánh đổi.

Cho đến khi trận mưa tuyết bằng giấy bay ngập trời trong phó bản "Bút Tiên" trút xuống, ý nghĩ ấy một lần nữa sống dậy.

Mặc cho hệ thống chưa từng để lộ bất kỳ điều gì, nhưng Nguyễn Thanh biết rất rõ Kiều Nặc chính là hệ thống.

Có lẽ bởi vì e sợ bị trò chơi phát hiện, nên trừ lần ở Thẩm Bạch Nguyệt, mỗi lần tiến vào phó bản, anh đều phong ấn ký ức của mình.

Thế nhưng cho dù có bị phong ấn đi chăng nữa, anh vẫn sẽ để lộ ra những dấu vết mỏng như tơ nhện.

Có thể, hệ thống chẳng hề ngại chuyện cậu phát hiện ra.

Thậm chí là mong chờ cậu nhận ra.

Ví như Kiều Nặc luôn đúng lúc xuất hiện mỗi khi nguy cấp, như thể từ đầu đã biết cậu đang ở đâu.

Mà người duy nhất có thể biết rõ vị trí của cậu lúc nào, chỉ có hệ thống bám theo cậu cũng giống như Thẩm Bạch Nguyệt từng biết cậu giấu máy tính bảng ở đâu, dù chưa từng thấy qua.

Còn cả chuyện cậu thích tuyết rơi, e rằng cũng chỉ có hệ thống mới biết.

Dù sao đây là chuyện đến cả những người từng nuôi lớn cậu cũng chẳng hay, mà cậu cũng chưa bao giờ nói ra.

Về phần Tạ Huyền Lan là hệ thống, càng dễ nhận thấy hơn.

Chỉ nhìn phản ứng của anh khi gặp Diêm Tam là đủ rõ thực lực không bằng Diêm Tam.

Mà Diêm Tam lại yếu hơn Diêm Từ một chút.

Ấy vậy mà Tạ Huyền Lan lại có thể kiềm chế hai người đang bạo nộ ấy, thậm chí còn gắng gượng thoát ra được, rõ ràng, đó không thể là sức mạnh mà anh đáng có.

Huống hồ, đêm đó Nguyễn Thanh vốn chưa hề ngủ.

Tạ Huyền Lan có gì bất thường, cậu đương nhiên cảm nhận được.

Nguyễn Thanh nói xong chữ "biết mà", lại tiếp lời, giọng mềm như lông vũ chạm nước: "Vậy... anh chọn thế nào?"

Tạ Huyền Lan nhìn thẳng vào mắt cậu, trong đáy mắt là tầng tầng áp lực và nguy hiểm bị đè nén.

Cuối cùng, môi anh khẽ cong, giọng trầm thấp khàn khàn: "Em biết rõ câu trả lời mà... đúng không?"

Không ai có thể từ chối một điều kiện trao đổi như thế.

Dù thừa biết người kia muốn lợi dụng mình, nhưng vẫn không thể kháng cự.

Thiếu niên ấy như ánh lửa trong đêm tối, khiến những con thiêu thân cam tâm tình nguyện lao vào, kể cả khi kết cục là thiêu rụi chính mình, cũng vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Ngay cả anh... cũng không ngoại lệ.

Cậu như một lời nguyền, khiến anh không thể trốn thoát, cũng chẳng muốn chống cự.

Vì Tạ Huyền Lan... cam tâm bị cậu trói buộc, cam tâm quỳ phục dưới chân cậu.

Chỉ là... "Em nói... muộn rồi."

Nói xong, Tạ Huyền Lan siết chặt que bông gòn trong tay, cúi đầu, tiếp tục xử lý vết thương trên lòng bàn tay Nguyễn Thanh.

"Em sẽ chết trong phó bản này."

Giọng Tạ Huyền Lan khàn khàn, không nghe ra chút cảm xúc nào.

"Ngày thứ bảy của phó bản... hòn đảo này sẽ bị đánh chìm."

Đây là tương lai không ai có thể thay đổi, là kết cục cuối cùng được định sẵn của phó bản này.

Việc vượt qua ranh giới giữa các phó bản sẽ ảnh hưởng đến linh hồn.

Ảnh hưởng ấy rất yếu, với người thường thì chẳng đáng lo, thậm chí còn có thể được trò chơi bù đắp bằng sức mạnh, giúp linh hồn mạnh lên.

Tự nhiên sẽ không có gì phải sợ.

Nhưng với một người vốn đã có linh hồn tan vỡ, thì mỗi lần vượt qua chính là một lần thương tổn trí mạng.

Huống chi linh hồn của Nguyễn Thanh lại yếu đến cực điểm, yếu đến mức không chịu nổi bất kỳ nguồn sức mạnh nào, cũng yếu đến mức không thể chịu thêm bất cứ va đập nào nữa.

Chỉ có cái chết trong phó bản mới là lối ra tốt nhất, mới có thể giúp linh hồn cậu được nuôi dưỡng lại.

Nhưng Tạ Huyền Lan biết, chính tay anh sẽ không thể ra tay.

Không ai có thể làm được.

Nên sau phó bản lần trước, anh đã tự tay chọn phó bản này.

Ngày thứ bảy, hòn đảo này sẽ bị đánh chìm.

Chôn vùi tất cả những người có mặt trên đảo.

Cũng chôn vùi cả Nguyễn Thanh.

Đây là phần mộ được anh chuẩn bị kỹ lưỡng cho người ấy.

Tín hiệu bị phong tỏa, hòn đảo này là nơi biệt lập hoàn toàn, người ngoài không biết đến Nguyễn Thanh, cũng sẽ không vì cậu mà thay đổi kế hoạch.

Mà đảo này là nơi không thể rời đi.

Ngay trước khi phó bản bắt đầu, cách duy nhất để vượt ải đã bị chính tay anh phá hủy.

Đây là một trò chơi không có đường sống.

Dù có ai cố gắng bảo vệ cậu cũng là vô ích.

Không ai có thể ngăn hòn đảo này bị đánh chìm.

Dù là "tiến sĩ" boss tối cao của phó bản cũng không thể.

Trừ khi cơ thể bất tử kia thức tỉnh.

Nhưng tiếc là "người ấy" đã bị chuyển đi khỏi đảo trước khi tiếp xúc với Nguyễn Thanh.

Ngày thức tỉnh... xa vời không thể với tới.

Điều kiện hoàn tất cho cái chết đã đạt thành.

Kể cả Tạ Huyền Lan cũng không thể thay đổi.

Chết trong phó bản... cũng tốt thôi.

Dù mất hết ký ức, người này vẫn có thể nhận được sức mạnh của đức tin.

Khi con người rơi vào tuyệt vọng, họ luôn muốn hướng về thần linh và phó bản này, có lẽ là nơi thích hợp nhất để tích lũy niềm tin.

Chưa kể phó bản này có vô số người thường, anh có thể liên tục đưa họ vào đây.

Miễn là lần này không còn bị giới hạn nữa.

Que bông trong tay Tạ Huyền Lan gần như sắp bị bóp nát.

Nếu là trước khi Nguyễn Thanh mở lời, anh sẽ cảm thấy đây là kết cục tốt nhất.

Tuy phó bản cứ khởi động lại là đảo lại bị đánh chìm một lần nữa, nhưng anh tin rằng người ấy sẽ gom đủ đức tin.

Nhưng giờ đây, anh lại thấy không cam lòng.

Vì sau khi Nguyễn Thanh chết, ký ức sẽ lại bị xóa sạch, không còn nhớ gì về quá khứ.

Cũng sẽ không còn nhớ đến đề nghị của chính mình.

Lại càng... không thể thuộc về mình.

Dù vốn dĩ điều đó đã là một giấc mơ xa vời, không chút khả năng. Nhưng giờ, ngay cả mộng ảo cũng bị tước đoạt.

Anh chỉ là một phân thân, sức mạnh chưa tới 1% của "người kia".

Người kia thậm chí không cho phép anh đến gần Nguyễn Thanh, sao có thể để Nguyễn Thanh thuộc về anh?

Có lẽ từ lâu "người ấy" đã biết rõ lòng chiếm hữu trong hắn mạnh mẽ nhường nào, biết rõ hắn cố chấp đến dường nào.

Biết rõ chỉ cần phân thân một khi được tách ra, sẽ sản sinh d*c v*ng, khát khao được trở thành một cá thể độc lập.

Sẽ... muốn độc chiếm thiếu niên ấy.

Nên mới đặt cấm chế lên chính phân thân có sức mạnh lớn nhất.

Nếu không phải vì cần một kẻ biết chuyện để bảo vệ thiếu niên, có lẽ... anh đã chẳng bao giờ được phép tồn tại.

Mà khi người ấy trở về... cũng là lúc tất cả phân thân bị thu hồi.

Khi đó, anh nhất định sẽ xóa bỏ ý thức trước rồi mới thu lại.

Bị xóa bỏ ý thức... tức là đã không còn tồn tại.

Nguyễn Thanh nhìn người đàn ông toàn thân toát ra khí tức âm u, khẽ bật cười một tiếng, nhẹ như gió đầu hè.

"Đã đoán ra rồi."

Ngay từ khi biết hòn đảo này là nơi biệt lập, cậu đã hiểu.

Nên từ đầu đến cuối, cậu chưa từng ôm hy vọng rằng kết cục sẽ khác với những gì mình đoán.

Không có điều kiện thông quan?

Vậy thì tự tạo ra một điều kiện mới.

Nguyễn Thanh mỉm cười nhàn nhạt, xoay đầu nhìn về phía Tạ Huyền Lan.

"Muốn cược một ván không?"

Cậu chưa chờ đối phương lên tiếng, đã nhẹ nhàng vươn tay, bàn tay không bị giữ lại, dùng đầu ngón tay khẽ v**t v* bên má Tạ Huyền Lan.

Rồi trượt xuống theo đường cong gò má, cuối cùng dừng lại, ngón trỏ chạm nhẹ vào vị trí trái tim của anh, nơi từng bị thương, giờ đã lành lặn.

"Nếu thắng, anh thuộc về em."

"Nếu thua, em chết trong phó bản."

Nụ cười của Nguyễn Thanh tinh khôi như nước, nhưng ánh mắt lại lần hiếm hoi lấp lánh sự tự tin, điên cuồng và chút ngạo mạn kiêu bạc.

Ánh hoàng hôn rải xuống phủ đầy người cậu, khiến hình bóng ấy dường như càng trở nên chân thật, cũng ảo diệu.

Đẹp đến ngây ngất.

Đẹp đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Tạ Huyền Lan dù không biết cụ thể ván cược này là gì, cũng không rõ kế hoạch mà người trước mặt vạch ra.

Nhưng anh lại nghe thấy rõ ràng tiếng tim mình đang đập, vang đến nỗi chính mình cũng không chịu nổi.

Rối loạn và ồn ào đến không ngờ.

Người này luôn có thể dễ dàng khơi dậy mọi cảm xúc trong lòng anh.

Khiến tim anh... chỉ vì người ấy mà đập.

Tạ Huyền Lan nắm lấy bàn tay vừa chạm vào mình, khẽ cong môi, khàn giọng đáp: "Được."

Bóng hai người dưới ánh tà dương bị kéo dài, dây dưa giao nhau, khảm lên mặt đất, tựa như vĩnh viễn chẳng rời.

Nguyễn Thanh không hề bất ngờ trước câu trả lời của Tạ Huyền Lan, như thể...

Ngay từ khi hỏi, cậu đã biết kết quả rồi.

Đã lập giao ước xong, Tạ Huyền Lan cũng không còn giấu giếm, chậm rãi truyền vào trong đầu Nguyễn Thanh tất cả những gì anh có thể nói.

Anh không biết cái "Trò chơi vô hạn kinh dị" này tồn tại vì điều gì, cũng chẳng rõ mục đích là gì.

Từ khi có ký ức, anh... đã là hệ thống chính của trò chơi này.

Là người giám sát toàn bộ thế giới vô hạn.

Với những người chơi khác, anh nắm trong tay quyền lực tuyệt đối, thậm chí có thể trực tiếp xóa bỏ người chơi hoặc tái cấu trúc phó bản cũng không thành vấn đề.

Nhưng với Nguyễn Thanh, anh gần như không có chút quyền hạn nào.

Những gì anh có thể làm chỉ là lựa chọn phó bản cho Nguyễn Thanh, và giám sát những phó bản cậu bước vào.

Ở các phó bản khác, anh có thể tùy ý xuất hiện, nhưng hễ có Nguyễn Thanh, lại không thể.

Anh chỉ có thể dựa vào lỗ hổng của trò chơi để lén lút chui vào, mà mỗi lần vào còn phải phong ấn ký ức, ngay cả việc nhập thân cũng chỉ có thể làm thỉnh thoảng.

Vì anh không được phép để trò chơi phát hiện ra.

Trên người anh bị hạ cấm chế, chỉ cần đến gần Nguyễn Thanh mà bị hệ thống chú ý, ký ức của anh sẽ bị xóa sạch.

Mọi thứ lại phải quay về điểm ban đầu.

Nên anh chỉ có thể mượn nhánh hệ thống bên này mà tới, sức mạnh cũng vì vậy mà yếu đi rõ rệt.

Cũng không được phép tiết lộ quá nhiều thông tin về trò chơi, chỉ cần có chút sơ hở, thân phận thật sẽ bị bại lộ.

Trừ khi anh có đủ sức mạnh để chống lại cấm chế kia.

Nhưng hiện giờ, sức mạnh ấy hoàn toàn không thể sánh ngang với cấm chế, thế nên mới phải nghĩ cách trộm đoạt sức mạnh của trò chơi.

Tiếc là đến giờ vẫn chưa từng thành công.

Nguyễn Thanh nghe hệ thống nói vậy cũng không biểu lộ thái độ gì, chỉ yên lặng lắng nghe, chẳng nói tin cũng chẳng nói không tin.

Thậm chí còn chẳng hỏi thêm gì.

Đúng sai thế nào, cậu có thể tự mình phán đoán.

Ít nhất việc Tạ Huyền Lan nói rằng anh không biết trò chơi này vì sao tồn tại, chuyện đó tuyệt đối là giả.

Nhưng cậu cũng không phải loại chủ nhân độc đoán, cậu cho phép đối phương giữ lại một chút tâm tư riêng của mình.

***

Giang Thư Du ban đầu còn tưởng bản thân đã chết.

Nhưng lại cảm thấy toàn thân đau nhức, đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh.

Chẳng lẽ sau khi thành quỷ sẽ phải vĩnh viễn mang theo nỗi đau lúc chết?

Trong lòng cô dâng lên một nỗi bi thương khó tả, từ từ mở mắt ra, đập vào mắt là trần xe.

Chiếc xe còn đang chạy.

Giang Thư Du chớp mắt mơ màng, cô... sao vẫn còn ở trên xe?

Không lẽ thành quỷ rồi mà vẫn bị trói buộc trên xe suốt đời?

Vừa là nơi chết, vừa là nơi giam hãm nỗi đau vĩnh viễn, thế này có khác nào biến thành lệ quỷ?

"Cô tỉnh rồi à?" Nguyễn Thanh ngồi ở ghế phụ, là người đầu tiên phát hiện cô đã tỉnh, quay đầu lại nhìn cô, "Cảm thấy thế nào?"

Giây phút nhìn thấy Nguyễn Thanh, Giang Thư Du nước mắt liền trào ra, nghẹn ngào nói: "Cậu... cậu cũng chết rồi sao? Hu hu hu hu..."

Cô bật khóc nức nở, thậm chí còn đau lòng hơn cả cái chết của mình.

Nguyễn Thanh thấy vậy liền bật cười khẽ: "Chưa chết."

Giang Thư Du nghe vậy, mắt trợn to: "Tôi cũng chưa chết à?"

"Ừm." Nguyễn Thanh gật đầu, "Cô thử cử động chân xem còn cảm giác không?"

Tuy nhìn qua chỉ là ngoại thương, nhưng nếu không có thiết bị kiểm tra kỹ, không dễ xác định có tổn thương đến xương hay không.

Nghe vậy, Giang Thư Du liền vô thức nhúc nhích chân, một cơn đau nhói xộc lên khiến nước mắt lại trào ra.

"Đau! Đau! Đau quá! Á á á á!"

Cô phải mất mười mấy giây mới ổn định lại được, quay đầu cảm kích nhìn Nguyễn Thanh: "Cử động được, cũng có cảm giác."

Cử động được nghĩa là không quá nghiêm trọng.

Giang Thư Du nước mắt lưng tròng nhìn cậu, trong mắt tràn ngập xúc động: "Cảm ơn cậu lại cứu tôi một lần nữa."

Nguyễn Thanh hơi lắc đầu: "Tôi chỉ sơ cứu vết thương cho cô thôi. Là đội trưởng Tạ đã cứu cô."

Lúc này Giang Thư Du mới để ý người đang lái xe là Tạ Huyền Lan, vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn, cảm ơn đội trưởng Tạ!"

Tạ Huyền Lan hoàn toàn phớt lờ, như thể chẳng nghe thấy gì.

Giang Thư Du cũng không mong chờ anh đáp lại, nên chẳng để bụng. Cô nhìn sang cô bé đang ngủ bên cạnh, rồi lặng lẽ ăn thứ Nguyễn Thanh đưa cho mình.

Chiếc xe cứ thế chạy thẳng đến phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Họ hiện tại có thể xem là tổ đội yếu nhất của tận thế.

Bệnh, tàn, trẻ, đủ bộ ba combo yếu nhất.

Người duy nhất có sức chiến đấu là Tạ Huyền Lan thì lại đang nhiễm virus xác sống.

Loại thuốc tìm được trong bệnh viện chỉ có tác dụng làm chậm quá trình biến dị, vết thương trên người anh vẫn đang tiếp tục hoại tử.

Dù là để khống chế virus xác sống, hay là để vượt qua phó bản, họ nhất định phải đến phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Nguyễn Thanh sau khi nghe Tạ Huyền Lan kể về loại thuốc anh tiêm, trong mắt hiện ra vẻ trầm tư.

Đó là loại thuốc dùng để ngăn tế bào ung thư lan rộng, mà sau khi tiêm vào, đúng là tốc độ lây nhiễm virus xác sống đã giảm đi đôi chút.

Xem ra virus xác sống và tế bào ung thư có điểm tương đồng nhất định nào đó.

Chỉ là mức độ tương đồng không cao, vì tác dụng giảm tốc độ cũng không rõ rệt, virus vẫn đang lan rất nhanh.

Phải nhanh chóng tới được phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

May mắn là sau khi Tạ Huyền Lan quay trở lại, hành trình cũng thuận lợi hơn nhiều.

Bốn người tìm được nơi nghỉ qua đêm, sáng hôm sau không tốn nhiều thời gian đã đến được gần khu vực phòng thí nghiệm.

Nhưng bốn người không dám tùy tiện tiến lại gần.

Dù sao trong đó có tên tiến sĩ kia, thậm chí có khả năng Diêm Tam và Diêm Từ cũng đang ở đó.

Nếu cứ xông thẳng vào thì chẳng có khả năng thành công, thậm chí có thể bị bắt ngay tại chỗ.

Tạ Huyền Lan cùng lắm chỉ cầm chân được Diêm Từ và Diêm Tam, nếu thêm cả tiến sĩ nữa thì hoàn toàn không thể chống nổi.

Chưa kể người trong phòng thí nghiệm có trong tay thuốc đặc chế dành riêng để khống chế những kẻ như họ là những vật thí nghiệm.

Chỉ cần trúng một phát là lập tức mất đi năng lực hành động.

Với Tạ Huyền Lan mà nói, đó là bất lợi chí mạng.

Dù giờ hệ thống có nhập vào thân thể anh đi nữa thì cũng không thể thay đổi được gì, mạnh ép làm trái quy định sẽ chỉ khiến thân phận bại lộ.

Nên chỉ còn cách nghĩ cách khác để lén xâm nhập.

Nguyễn Thanh dùng ống nhòm quét qua một lượt, dường như chỉ có thể trèo tường từ góc không có camera.

Nhưng bức tường đó lại quá cao, khó có thể mang theo Giang Thư Du và cô bé.

Chưa kể bên trong phòng thí nghiệm trùng trùng hiểm nguy, bọn họ vào còn có thể giả dạng, chứ cô bé thì không thể nào ngụy trang được.

Dù là vật thí nghiệm, cũng không thể nhỏ đến mức ba tuổi như thế.

Giang Thư Du cũng tự hiểu, nếu cô đi cùng chỉ thêm vướng víu, cô ôm lấy cô bé, nghiêm túc nhìn hai người: "Chúng tôi sẽ ở trên xe chờ hai người."

Khu vực gần phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh không có nhiều xác sống, dừng xe ở đây cũng khá an toàn. Nguyễn Thanh gật đầu nhẹ.

Giang Thư Du ôm cô bé quay trở lại xe, nhìn bóng lưng hai người họ, trong mắt ánh lên vẻ lo lắng lẫn phức tạp.

— Nhất định phải sống sót trở về.

Tạ Huyền Lan đi đến chân tường, trực tiếp bế ngang Nguyễn Thanh lên, sau đó nhún người một cái, dễ dàng nhảy qua bức tường cao vút, tiến vào phạm vi của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Nơi này rất lớn, lớn đến mức chỉ hơi bất cẩn là có thể bị lạc đường.

Nhưng Tạ Huyền Lan vốn là người đã từng thoát ra từ đây, nên cũng khá quen thuộc với cấu trúc bên trong, dẫn theo Nguyễn Thanh đi khá suôn sẻ.

Bên trong phòng thí nghiệm người gác ở khắp nơi, càng tiến gần khu vực trung tâm thì canh phòng càng nghiêm ngặt.

Tất cả vận hành đâu ra đấy, cứ như thể nơi này và tận thế ngoài kia không hề tồn tại trong cùng một thế giới.

Tạ Huyền Lan và Nguyễn Thanh cẩn thận đi từng bước, tránh được toàn bộ hệ thống giám sát, không khiến ai chú ý.

Nhưng khu vực nghiên cứu cốt lõi về virus xác sống thì lại không thể đột nhập dễ dàng.

Không chỉ cần thẻ thông hành, còn phải quét võng mạc, mà khu vực xung quanh lại dày đặc camera.

Gần như là bước một bước cũng bị theo dõi.

Tạ Huyền Lan đưa Nguyễn Thanh nấp vào một góc, quan sát kỹ xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi xuống một người đang tiến lại gần mặc áo blouse trắng.

Là nhân viên nghiên cứu của phòng thí nghiệm.

Chờ người kia vừa bước vào điểm mù camera, Tạ Huyền Lan lập tức đánh ngất rồi kéo vào góc khuất.

c** s*ch bộ áo blouse trắng của đối phương.

Vậy là họ có được hai bộ đồng phục nghiên cứu, giả dạng thành người của phòng thí nghiệm.

Nhưng quyền hạn của từng người nghiên cứu lại không giống nhau, mà hai người bị đánh ngất này không có quyền vào khu vực nghiên cứu trung tâm.

Cả hai phải mất hơn mười phút mới tìm được một nhân viên có quyền hạn.

Lần này, Tạ Huyền Lan không đánh ngất đối phương mà trực tiếp trói người lại.

Dù sao quét võng mạc khi bất tỉnh cũng không thể thực hiện được.

Nguyễn Thanh nhìn người bị trói, lập tức dùng thuốc làm đối phương mơ màng, rồi nhân cơ hội thôi miên.

Sau đó ra lệnh cho người đó dẫn họ đi vào.

Việc thôi miên khá thuận lợi, nhân viên kia dẫn hai người tới trước cửa khu vực cần quyền hạn cao.

Khi bước đến cửa, một giọng máy lạnh lùng vang lên: "Tích! Vui lòng xác minh danh tính."

Nam nhân viên đưa ra một tấm thẻ giống như thẻ căn cước, quét qua máy bên cạnh.

Ngay sau đó, máy lại tiếp tục: "Xin hãy nhìn thẳng vào camera và chớp mắt."

Gã làm theo từng bước. Sau khi chớp mắt, máy phát ra âm thanh xác nhận, hiện lên vòng tròn màu xanh lá.

"Xác minh danh tính thành công."

"Chào mừng, tiến sĩ Trần."

Cánh cửa chậm rãi mở ra.

Ngay lúc Tạ Huyền Lan và Nguyễn Thanh chuẩn bị bước theo vào, sau lưng vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc: "Tiến sĩ Trần? Không phải anh đã được điều sang khu C rồi sao? Sao lại vào khu A?"

Cả ba người hơi khựng lại, rồi cùng lúc quay đầu lại nhìn người phía sau.

Người kia cũng mặc áo blouse trắng, hiển nhiên là nghiên cứu viên trong phòng thí nghiệm, có vẻ còn giữ vị trí không nhỏ, có lẽ là nhân sự cốt cán.

Tiến sĩ Trần nhìn đối phương, cười nhạt: "Thí nghiệm số 0 gặp chút vấn đề, tiến sĩ Phó gọi tôi đến hỏi tình hình."

Nguyễn Thanh chỉ từ câu này đã suy đoán ra, tiến sĩ Phó chính là người từng ở trên trực thăng hôm trước.

Người kia nghe xong liền gật gù: "Ra vậy."

Rồi ánh mắt lại rơi lên người Tạ Huyền Lan và Nguyễn Thanh:

"Hai người này nhìn có vẻ lạ mặt, là người ở khu nào thế?"

Tiến sĩ Trần lại cười: "Người của khu C, giờ tìm được người hợp ý không dễ, tôi thấy hai người này có năng khiếu nên muốn họ theo tôi học hỏi."

Trong phòng thí nghiệm, chuyện người cũ dẫn người mới là điều quá quen thuộc, có đồng đội ăn ý sẽ thuận lợi và nhanh chóng hơn trong nghiên cứu.

Nên lý do này cũng không có gì bất thường.

Người kia gật đầu, bày tỏ sự đồng cảm: "Đúng thế, tôi cũng đang định tuyển thêm vài người mới để đào tạo."

"Thôi, tôi phải đi, không thì lại không ăn nói được với tiến sĩ Phó."

Người kia dường như giờ mới nhớ ra, vội vã đáp: "Đúng rồi đúng rồi, anh đi nhanh đi, đừng để tiến sĩ Phó phải đợi."

Tiến sĩ Trần khẽ gật đầu, xoay người bước vào bên trong.

Tạ Huyền Lan và Nguyễn Thanh sắc mặt không đổi, theo sát phía sau.

Chỉ còn lại người nghiên cứu kia nhìn theo bóng lưng ba người, lẩm bẩm: "Nhưng mà tiến sĩ Phó chẳng phải đã đổi hướng nghiên cứu rồi sao?"

Chắc là tiến sĩ Trần nhận tin chậm, vẫn chưa biết tiến sĩ Phó đã chuyển chủ đề nghiên cứu. Dù sao ông ta mới về lại phòng thí nghiệm không lâu, từ khi về vẫn luôn ở trong khu nội bộ, chưa nghe ngóng tin tức cũng là chuyện thường.

Cảnh tượng này không ai trông thấy.

Vì sau khi ba người bước vào, cánh cửa đã đóng chặt lại.

Bóng dáng họ hoàn toàn biến mất sau cánh cửa.

Khu A là trung tâm của cả phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, bên trong chia thành nhiều khu nhỏ, khu nghiên cứu máu của xác sống bất tử, khu nghiên cứu virus xác sống.

Còn có cả khu nghiệm chứng thành quả nghiên cứu.

Tạ Huyền Lan trực tiếp dẫn Nguyễn Thanh đến khu nghiên cứu virus xác sống.

Vì Nguyễn Thanh đã biết được từ tiến sĩ Trần, thi thể xác sống bất tử kia đã bị đánh tráo, bản thể thật đã biến mất, tiến sĩ Phó hiện đang ráo riết truy tìm, tạm thời không có mặt trong khu vực này.

Tất nhiên Nguyễn Thanh không dễ dàng tin một phía, cậu đã thôi miên những người khác để hỏi lại, câu trả lời vẫn giống nhau đối phương không ở đây.

Điều này rất có lợi cho họ.

Nguyễn Thanh và Tạ Huyền Lan trộm được thẻ thông hành của phòng thí nghiệm, men theo lối vắng, đến trước cửa khu nghiên cứu.

Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, họ lập tức quẹt thẻ mở cửa phòng thí nghiệm.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Nguyễn Thanh đẩy cửa ra, đôi mắt cậu lập tức mở to, cả người cũng cứng đờ tại chỗ.

Bởi vì hoàn toàn không giống như lời nam nghiên cứu viên đã nói rằng nơi này không có ai.

Bên trong phòng thí nghiệm lúc này có không ít người, ai nấy đều đang bận rộn tiến hành thí nghiệm và nghiên cứu.

Không chỉ có tên tiến sĩ Phó kia đang ở đó.

Mà ngay cả Diêm Tam và Diêm Từ cũng có mặt.

Và vì hai người vừa mở cửa bước vào, toàn bộ ánh mắt trong phòng thí nghiệm đều lập tức đổ dồn về phía họ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (204)
Chương 1: Chương 1: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 2: Chương 2: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 3: Chương 3: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 4: Chương 4: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 5: Chương 5: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 6: Chương 6: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 7: Chương 7: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 8: Chương 8: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 9: Chương 9: Phòng Livestream Kh.ủng B.ố Chương 10: Chương 10: Phòng Livestream Kh.ủng Bố Chương 11.1: Chương 11-1: Phòng Livestream Khủng Bố 1 Chương 11.2: Chương 11-2: Phòng Livestream Khủ.ng Bố 2 Chương 12: Chương 12: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 13: Chương 13: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 14: Chương 14: Phòng Livestream Kh.ủng B.ố Hoàn Chương 16: Chương 16: Phòng Livestream Kh.ủng Bố Chương 17: Chương 17: Phòng Livestream Kh.ủng Bố Chương 18: Chương 18: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 19: Chương 19: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 20: Chương 20: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 21: Chương 21: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 22: Chương 22: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 23: Chương 23: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 24: Chương 24: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 25: Chương 25: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 26: Chương 26: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 27: Chương 27: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 28: Chương 28: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 29: Chương 29: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 30: Chương 30: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 31: Chương 31: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 32: Chương 32: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 33: Chương 33: Phòng livestream khủng bố Chương 34: Chương 34: Phòng livestream khủng bố Chương 35: Chương 35: Phòng livestream khủng bố Chương 36: Chương 36: Phòng livestream khủng bố Chương 37: Chương 37: Phòng livestream khủng bố Chương 39: Chương 39: Phòng livestream khủng bố Chương 40: Chương 40: Phòng livestream khủng bố Chương 41: Chương 41: Phòng livestream khủng bố (kết) Chương 42: Chương 42: Trường Trung Học Số 1 Chương 45: Chương 45: Trường Trung Học Số 1 Chương 46: Chương 46: Trường Trung Học Số 1 Chương 50: Chương 50: Trường Trung Học Số 1 Chương 51: Chương 51: Trường Trung Học Số 1 Chương 52: Chương 52: Trường Trung Học Số 1 Chương 53: Chương 53: Trường Trung Học Số 1 Chương 54: Chương 54: Trường Trung Học Số 1 Chương 55: Chương 55: Trường Trung Học Số 1 Chương 56: Chương 56: Trường Trung Học Số 1 Chương 58: Chương 58: Trường Trung Học Số 1 Chương 60: Chương 60: Trường Trung Học Số 1 Chương 61: Chương 61: Trường Trung Học Số 1 Chương 62: Chương 62: Trường Trung Học Số 1 Chương 63: Chương 63: Trường Trung Học Số 1 Chương 64: Chương 64: Trường Trung Học Số 1 (23) Chương 65: Chương 65: Trường Trung Học Số 1 (24) Chương 66: Chương 66: Trường Trung Học Số 1 (25) Chương 67: Chương 67: Trường Trung Học Số 1 (26) Chương 68: Chương 68: Trường Trung Học Số 1 (27) Chương 69: Chương 69: Trường Trung Học Số 1 (28) Chương 71: Chương 71: Trường Trung Học Số 1 (30) Chương 72: Chương 72: Trường Trung Học Số 1 (31) Chương 73: Chương 73: Trường Trung Học Số 1 (32) Chương 74: Chương 74: Trường Trung Học Số 1 (33) Chương 75: Chương 75: Trường Trung Học Số 1 (34) Chương 78: Chương 78: Trường Trung Học Số 1 (37) Chương 79: Chương 79: Trường Trung Học Số 1 (38) [*] Chương 81: Chương 81: Khu Dân Cư Tây Sơn (1) Chương 85: Chương 85: Khu Dân Cư Tây Sơn (5) Chương 86: Chương 86: Khu Dân Cư Tây Sơn (6) Chương 87: Chương 87: Khu Dân Cư Tây Sơn (7) Chương 90: Chương 90: Khu Dân Cư Tây Sơn (10) Chương 91: Chương 91: Khu Dân Cư Tây Sơn (11) Chương 92: Chương 92: Khu Dân Cư Tây Sơn (12) Chương 93: Chương 93: Khu Dân Cư Tây Sơn (13) Chương 94: Chương 94: Khu Dân Cư Tây Sơn (14) Chương 95: Chương 95: Khu Dân Cư Tây Sơn (15) [*] Chương 96: Chương 96: Khu Dân Cư Tây Sơn (16) [*] Chương 97: Chương 97: Khu Dân Cư Tây Sơn (17) Chương 98: Chương 98: Khu Dân Cư Tây Sơn (18) Chương 99: Chương 99: Khu Dân Cư Tây Sơn (19) Chương 100: Chương 100: Khu Dân Cư Tây Sơn (20) Chương 101: Chương 101: Khu Dân Cư Tây Sơn (21) Chương 102: Chương 102: Khu Dân Cư Tây Sơn (22) Chương 103: Chương 103: Khu Dân Cư Tây Sơn (23) Chương 104: Chương 104: Khu Dân Cư Tây Sơn (24) Chương 105: Chương 105: Khu Dân Cư Tây Sơn (25) Chương 106: Chương 106: Khu Dân Cư Tây Sơn (26) Chương 107: Chương 107: Khu Dân Cư Tây Sơn (27) Chương 108: Chương 108: Khu Dân Cư Tây Sơn (28) Chương 109: Chương 109: Tình Yêu Đẫm Máu (1) Chương 112: Chương 112: Tình Yêu Đẫm Máu (4) Chương 113: Chương 113: Tình Yêu Đẫm Máu (5) Chương 114: Chương 114: Tình Yêu Đẫm Máu (6) Chương 120: Chương 120: Tình Yêu Đẫm Máu (12) Chương 121: Chương 121: Tình Yêu Đẫm Máu (13) Chương 122: Chương 122: Tình Yêu Đẫm Máu (14) Chương 123: Chương 123: Tình Yêu Đẫm Máu (15) Chương 124: Chương 124: Tình Yêu Đẫm Máu (16) Chương 125: Chương 125: Tình Yêu Đẫm Máu (17) Chương 126: Chương 126: Tình Yêu Đẫm Máu (18) Chương 127: Chương 127: Tình Yêu Đẫm Máu (19) Chương 128: Chương 128: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi Chương 129: Chương 129: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi Chương 130: Chương 130: Huyết Ảnh Quỷ Dị (1) Chương 131: Chương 131: Huyết Ảnh Quỷ Dị (2) Chương 132: Chương 132: Huyết Ảnh Quỷ Dị (3) Chương 133: Chương 133: Huyết Ảnh Quỷ Dị (4) Chương 134: Chương 134: Huyết Ảnh Quỷ Dị (5) Chương 135: Chương 135: Huyết Ảnh Quỷ Dị (6) Chương 136: Chương 136: Huyết Ảnh Quỷ Dị (7) Chương 137: Chương 137: Huyết Ảnh Quỷ Dị (8) Chương 138: Chương 138: Huyết Ảnh Quỷ Dị (9) Chương 139: Chương 139: Huyết Ảnh Quỷ Dị (10) Chương 140: Chương 140: Huyết Ảnh Quỷ Dị (11) Chương 141: Chương 141: Huyết Ảnh Quỷ Dị (12) Chương 142: Chương 142: Huyết Ảnh Quỷ Dị (13) Chương 143: Chương 143: Huyết Ảnh Quỷ Dị (14) Chương 144: Chương 144: Huyết Ảnh Quỷ Dị (15) Chương 145: Chương 145: Huyết Ảnh Quỷ Dị (16) Chương 146: Chương 146: Huyết Ảnh Quỷ Dị (17) Chương 147: Chương 147: Huyết Ảnh Quỷ Dị (18) Chương 148: Chương 148: Huyết Ảnh Quỷ Dị (19) Chương 149: Chương 149: Huyết Ảnh Quỷ Dị (20) Chương 153: Chương 153: Huyết Ảnh Quỷ Dị (24) Chương 161: Chương 161: Bút Tiên (2) Chương 162: Chương 162: Bút Tiên (3) Chương 163: Chương 163: Bút Tiên (4) Chương 164: Chương 164: Bút Tiên (5) Chương 170: Chương 170: Bút Tiên (11) Chương 171: Chương 171: Bút Tiên (12) Chương 172: Chương 172: Bút Tiên (13) Chương 173: Chương 173: Bút Tiên (14) Chương 174: Chương 174: Bút Tiên (15) Chương 175: Chương 175: Bút Tiên (16) Chương 176: Chương 176: Bút Tiên (17) Chương 177: Chương 177: Bút Tiên (18) Chương 178: Chương 178: Bút Tiên (19) Chương 179: Chương 179: Bút Tiên (20) Chương 180: Chương 180: Bút Tiên (21) Chương 181: Chương 181: Bút Tiên (22) Chương 182: Chương 182: Bút Tiên (23) Chương 183: Chương 183: Bút Tiên (24) Chương 184: Chương 184: Bút Tiên (25) Chương 185: Chương 185: Bút Tiên (26) Chương 190: Chương 190: Bút Tiên (31) Chương 191: Chương 191: Bút Tiên (32) Chương 192: Chương 192: Bút Tiên (33) Chương 193: Chương 193: Bút Tiên (34) Chương 194: Chương 194: Bút Tiên (35) Chương 195: Chương 195: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi (1) Chương 196: Chương 196: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi (2) Chương 197: Chương 197: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (1) Chương 198: Chương 198: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (2) Chương 199: Chương 199: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (3) Chương 200: Chương 200: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (4) Chương 201: Chương 201: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (5) Chương 202: Chương 202: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (6) Chương 203: Chương 203: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (7) Chương 204: Chương 204: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (8) Chương 205: Chương 205: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (9) Chương 206: Chương 206: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (10) Chương 207: Chương 207: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (11) Chương 208: Chương 208: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (12) Chương 209: Chương 209: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (13) Chương 210: Chương 210: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (14) Chương 211: Chương 211: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (15) Chương 212: Chương 212: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (16) Chương 213: Chương 213: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (17) Chương 214: Chương 214: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (18) Chương 215: Chương 215: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (19) Chương 216: Chương 216: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (20) Chương 217: Chương 217: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (21) Chương 218: Chương 218: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (22) Chương 219: Chương 219: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (23) Chương 220: Chương 220: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (24) Chương 221: Chương 221: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (25) Chương 222: Chương 222: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (26) Chương 223: Chương 223: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (27) Chương 224: Chương 224: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (28) Chương 225: Chương 225: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (29) Chương 226: Chương 226: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (30) Chương 227: Chương 227: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (31) Chương 228: Chương 228: Khu Trung Tâm Trò Chơi Chương 229: Chương 229: Sòng Bạc Sinh Tử (1) Chương 230: Chương 230: Sòng Bạc Sinh Tử (2) Chương 231: Chương 231: Sòng Bạc Sinh Tử (3) Chương 232: Chương 232: Sòng Bạc Sinh Tử (4) Chương 233: Chương 233: Sòng Bạc Sinh Tử (5) Chương 234: Chương 234: Sòng Bạc Sinh Tử (6) Chương 235: Chương 235: Sòng Bạc Sinh Tử (7) Chương 236: Chương 236: Sòng Bạc Sinh Tử (8) Chương 237: Chương 237: Sòng Bạc Sinh Tử (9) Chương 238: Chương 238: Sòng Bạc Sinh Tử (10) Chương 239: Chương 239: Sòng Bạc Sinh Tử (11) Chương 240: Chương 240: Sòng Bạc Sinh Tử (12) Chương 241: Chương 241: Sòng Bạc Sinh Tử (13) Chương 242: Chương 242: Sòng Bạc Sinh Tử (14) Chương 243: Chương 243: Sòng Bạc Sinh Tử (15) Chương 244: Chương 244: Sòng Bạc Sinh Tử (16) Chương 245: Chương 245: Sòng Bạc Sinh Tử (17) Chương 246: Chương 246: Sòng Bạc Sinh Tử (18) Chương 247: Chương 247: Sòng Bạc Sinh Tử (19)