Chương 223
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 223: NT6: Ngày u ám (1)

Năm Dung Thuận thứ bảy, vào ngày rằm tháng giêng, Thái Phó bị ám sát, sinh tử không rõ, thiên hạ cho là điềm xấu trăm phần.

Ngày hôm ấy, khởi đầu thật yên bình. Hoàng đế tổ chức đại yến trong Ngự Viên, mời chư thần và gia đình các phủ đến tham dự. Thẩm Tây Linh với cương vị nhất phẩm cáo mệnh tự nhiên phải dẫn theo Thành Nhi cùng với Tề Anh vào cung dự tiệc.

Năm nay, Thành Nhi đã tròn năm tuổi, đồng thời Tiêu Diệc Chiêu so với năm trước khi đăng cơ cũng đã đã trưởng thành rất nhiều.

Cậu cao lên, diện mạo cũng càng giống mẫu thân, nhưng khí sắc lại giống hệt tiên đế thuở thiếu thời, ẩn hiện phong lưu khí chất. Tuy nhiên, trước mặt Tề Anh, cậu không dám tỏ ra lêu lổng, trái lại lại tỏ ra rất kính cẩn, vừa thấy gia đình Thái Phó đến liền tự mình đứng dậy nghênh đón, liên tiếp xưng chào “lão sư”.

Đây là lần đầu tiên Thành Nhi gặp hoàng đế, nói như vậy có lẽ cũng chưa hoàn toàn chính xác vì khi mới sinh, hoàng đế đã từng đến Tề gia chúc mừng. Lúc đó cậu cũng đã gặp một lần, chỉ là khi đó còn trong nôi, chẳng nhớ gì cả.

Giờ đây mới là lần gặp gỡ chính thức, Thành Nhi theo lễ nghi hành lễ với hoàng đế, hoàng đế lập tức tiến lên đỡ lấy, mỉm cười nói: “Thành Nhi còn nhỏ, không cần đa lễ, cứ theo lão sư ngồi xuống đi.”

Thành Nhi tuy tuổi nhỏ nhưng đã hiểu đạo lý, đương nhiên biết đạo tam cương ngũ thường, quân thần, phụ tử,… cậu hiểu rằng sự tiếp đón này không hợp lẽ thường. Tuy nhiên, cậu cũng không cảm thấy cảm kích gì với hoàng đế vì từ lâu cậu đã nghe Hàn tiên sinh kể về những chuyện xưa, như việc phụ thân và mẫu thân từng bị thiên gia tổn hại sâu sắc.

“Thắng làm vua, thua làm giặc, đạo lý này là lẽ tự nhiên.” Hàn tiên sinh đã dạy hắn. “Thành Nhi, đời người nhìn qua có vẻ phức tạp, nhưng thực chất chỉ có tám chữ này mà thôi.”

“Phụ thân con từ bi, luôn rộng lượng với kẻ thất bại, nhưng nếu đổi lại, người khác chưa chắc đã đối xử như vậy.” Hàn tiên sinh nhìn cậu, ánh mắt vẫn đượm ý sâu xa: “Thành Nhi, thiên hạ này cuối cùng sẽ thuộc về những người trẻ tuổi, con phải tự chọn con đường của mình.”

Con đường của cậu? Thành Nhi mơ hồ hiểu được phần nào ý của Hàn tiên sinh, nhưng lại không sao tỏ tường. Cậu biết Hàn tiên sinh luôn kính trọng phụ thân, nhưng lúc này lại cảm thấy tiên sinh hình như có chút không tán thành một số việc làm của phụ thân… Thật là phức tạp.

Tuy nhiên, những suy nghĩ này không hợp lúc trong ngày lễ hội. Tết Nguyên Tiêu là ngày vui vẻ náo nhiệt, phụ thân và mẫu thân dẫn cậu ra khỏi cung, trước hết trở về bản gia, thăm hỏi tổ phụ và tổ mẫu, sau đó cậu gặp lại các huynh đệ tỷ muội, bọn trẻ gặp nhau thì vui vẻ vô cùng. Đợi trời tối dần, cả nhà liền cùng nhau ra phố ngắm đèn lồng.

Thẩm Tây Linh cũng có những kỷ niệm riêng về đêm Tết Nguyên Tiêu. Bởi lẽ mười mấy năm trước, nàng cũng đã từng cùng Tề gia gia đi ngắm đèn lồng.

Ngày đó nàng còn rất nhỏ, mới đến bên cạnh Tề Anh, chàng còn lạnh nhạt với nàng, nhưng giờ đây họ đã có con của riêng mình.

Thời gian thật kỳ diệu khiến Thẩm Tây Linh không khỏi cảm khái, đồng thời cũng cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Nàng hào hứng mua đèn lồng cho bọn trẻ, ra tay rất hào phóng, bọn trẻ muốn gì nàng đều sẵn lòng mua cho khiến Thái Nhi, Niệm Nhi rất vui mừng.

Huy Nhi đã đến tuổi trưởng thành, là đứa trẻ hiểu chuyện nhất, tự nhiên khuyên nhủ nhị thẩm đừng tiêu pha quá mức, Thẩm Tây Linh chỉ mỉm cười bảo nàng đừng lo lắng, còn nói: “Hôm nay là ngày lễ, vui vẻ một chút cũng không sao, ta thấy Thái Nhi chúng nó ở nhà cũng bị kìm nén quá rồi, phải thả lỏng chút.”

Thái Nhi vừa nghe liền kêu lên: “Nhị thẩm thật sáng suốt thần kỳ!” Niệm Nhi cũng theo sau reo hò, Thành Nhi tuy không nói gì nhưng ánh mắt lóng lánh, có thể thấy là rất vui mừng.

Thẩm Tây Linh trong lòng càng vui sướng, lại rủng rỉnh tiền bạc. Bọn trẻ đi trước, có phu thê Tề Vân và Tề Ninh dẫn dắt, Thẩm Tây Linh và Tề Anh đi phía sau. Nàng vui vẻ nhìn quanh chợ đêm, trong lòng cảm thấy hôm nay thành Kiến Khang khác xa mười năm trước nhiều lắm.

Kinh thành phồn hoa xinh đẹp vẫn sáng chói như xưa. Chỉ có điều, thương nhân từ nam bắc đến đông đúc hơn, có không ít người đến từ phương bắc, bên tai nàng nghe thấy tiếng nói của người từ đất Ngụy, bốn phương giao thoa, thật sự đã có khí thế của một thời đại thịnh vượng. Nàng hiểu rõ, tất cả những điều này đều là sự khó khăn mới có được.

Nàng cảm thấy trong lòng bình an và hài lòng, đồng thời thầm nghĩ rằng trong suốt đời mình, nhất định phải tiếp tục đi con đường này, để Đại Giang nam bắc trở nên yên bình và thịnh vượng hơn. Không để cảnh tượng nghèo đói, khốn khổ mà nàng đã chứng kiến nhiều năm trước trên con đường bắc tiến tái diễn nữa.

Nàng đang suy tư như vậy, bỗng trước mắt xuất hiện một chiếc đèn lồng hình con hồ ly làm bằng giấy đỏ, mặt con hồ ly vẽ tinh xảo và tuyệt đẹp.

Nàng ngẩng đầu lên, thấy Tề Anh cầm đèn lồng đưa cho nàng, ánh sáng ấm áp từ đèn lồng chiếu lên khuôn mặt chàng khiến chàng trông thật dịu dàng, điều ấy làm nàng nhớ lại cảnh tượng của Tết Nguyên Tiêu năm nào.

Ngày ấy, chàng cũng đã tặng nàng một chiếc đèn lồng hồ ly, chỉ là không trực tiếp trao cho nàng mà giả vờ để quên trong xe ngựa, nàng tự mình cầm lên.

Thẩm Tây Linh không khỏi bật cười, nhẹ nhàng đánh chàng một cái, nói: “Thiếp đâu phải trẻ con nữa, còn cần đèn lồng làm gì.”

Nàng tuy nói vậy, nhưng đôi mắt lại sáng lên, chẳng khác gì ánh mắt của Thành Nhi khi thấy đèn lồng, Tề Anh trong mắt lộ ra nụ cười, nhưng không vạch trần nàng, chỉ dịu dàng nói: “Là ta nhớ lại chuyện cũ, phu nhân thay ta nhận lấy được không?”

Thẩm Tây Linh được dỗ dành đến mức không thể nhịn cười, cuối cùng vẫn hơi ngại ngùng nhận lấy món đồ, khóe miệng luôn tươi tắn, trong lòng ngọt ngào vô cùng.

Nàng vẫn nhớ, ngày xưa nàng rất trân trọng chiếc đèn lồng hình hồ ly mà chàng tặng, tiếc thay, sau này trong lúc tranh cãi với tiểu thư Triệu gia bị đẩy ngã khiến phòng nàng trở nên lộn xộn, chiếc đèn đó cùng con cào cào nhỏ của nàng bị giẫm nát bấy. Nàng đã âm thầm buồn bã rất lâu vì chuyện này.

Những chuyện cũ ngày đó thật khiến lòng nàng rỉ máu, nhưng hôm nay nghĩ lại chỉ thấy buồn cười. Nàng lắc đầu, nhanh chóng không còn nghĩ ngợi nữa. Bỗng nghe thấy Thái Nhi từ phía trước quay lại gọi họ, bảo hai vị phụ mẫu cùng đi ra phố xem đại Phù Dung Đăng năm nay.

Chiếc đèn này chính là món mới trong năm nay, cao gần hai trượng, phải dùng xe lớn kéo mới có thể di chuyển. Nghe đồn, nó là do các thương nhân từ phương bắc dâng lên, lấy tên là Thịnh Thế Phù Dung để mừng cho sự thịnh vượng của quốc gia, từ nam chí bắc.

Chuyện mới lạ này quả thật không thể bỏ qua, trẻ con thì đã vui mừng hớn hở, nằng nặc đòi phụ mẫu đưa đi xem.

Chỉ là vào lúc đó, một nam tử mặc y phục thường, dung mạo không quá nổi bật từ trong đám đông bước tới bên cạnh Bạch Tùng, ghé tai nói vài câu khiến Bạch Tùng nhíu mày, rồi lại nói gì đó với Tề Anh.

Thẩm Tây Linh biết nam tử đó chắc chắn là quan viên dưới quyền Khu Mật Viện, mặc dù Tề Anh hiện nay không còn trực tiếp quản lý Khu Mật Viện nhưng quyền lực nơi đó vẫn còn vững vàng trong tay chàng như bóng với hình. Chỉ cần có chuyện cần, viên quan đó đến tìm chàng, hẳn là có chuyện hệ trọng.

Nàng hơi lo lắng, nhưng ngay lập tức nhận được ánh mắt trấn an của Tề Anh. Chàng mỉm cười với nàng, trong tiếng thúc giục của lũ trẻ, nhẹ nhàng nói: “Bọn nàng đi ngắm đèn trước đi, ta sẽ tới ngay.”

Thẩm Tây Linh nhìn chàng lòng không yên, bước chân cũng có chút chậm lại, chàng liền véo má nàng, dịu dàng nói: “Không sao đâu, đừng lo lắng!”

Tề Anh cùng Bạch Tùng rời đi, để lại một số thị vệ âm thầm bảo vệ bọn họ.

Thẩm Tây Linh cười tươi trò chuyện với các con nhưng trong lòng lại bất an vô cùng, mọi người xung quanh không nhận ra điều gì khác lạ, chỉ có Thành Nhi cùng mẫu thân thân thiết, cảm nhận được nỗi lo lắng của mẫu thân bèn không tham gia cùng các huynh đệ mà kéo tay mẫu thân, an ủi: “Mẫu thân đừng sợ, có Thành Nhi ở đây mà.”

Cậu nhóc tuổi còn nhỏ, nhưng từ dung mạo đến thần sắc đều giống hệt như Tề Anh, Thẩm Tây Linh khẽ mỉm cười, không kìm được mà cúi người bế con lên. Thành Nhi có chút không vui nhưng cũng không thể cự tuyệt, chỉ biết bị mẫu thân ôm chặt, thơm nhẹ hai cái. May mà lúc này, đại Phù Dung Đăng đã lộ ra trên phố lớn, các huynh đệ của cậu đều mải mê ngắm đèn, không ai chú ý đến việc cậu bị mẫu thân ôm, nếu không cậu đã bị trêu chọc rồi!

Thành Nhi đang thầm mừng thầm thì chiếc đèn khổng lồ dần dần tiến lại gần. Trên con phố dài, người người nối nhau chen chúc, tiếng cười nói rộn rã, mọi người đều hứng khởi khen ngợi chiếc đèn khổng lồ, dòng chữ ‘Thịnh Thế Phù Dung’ rực rỡ trên thân đèn, khiến mọi người cảm nhận được hạnh phúc thực sự, chiến tranh đã qua, quốc gia sẽ càng ngày càng thịnh vượng, càng giàu mạnh, an bình. Họ sẽ cùng nhau bước vào một thời đại thịnh vượng thực sự.

Thành Nhi cũng đang nhìn chăm chú vào chiếc đèn khổng lồ. Cậu chưa từng trải qua những năm tháng loạn lạc xưa kia, nhưng cậu biết rằng chính phụ mẫu mình đã cùng nhau xây dựng nên vương triều sắp bước vào thời kỳ hoàng kim này. Họ… thật vĩ đại.

Ánh sáng ấm áp của đèn chiếu vào mắt Thành Nhi, lòng cậu bỗng dâng lên những cảm xúc khó tả, cậu không khỏi tưởng tượng về tương lai, liệu sau này khi lớn lên, cậu có thể như phụ thân và mẫu thân, có thể…

Cậu đang nghĩ ngợi thì một biến cố bất ngờ xảy ra trong chớp mắt. Giữa ánh sáng ấm áp của đèn, đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng lạnh lẽo của dao kiếm. Một nhóm người mặc y phục màu đen, mặt bịt kín, từ trong bóng tối lao ra, ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác, nhắm thẳng vào cậu và mẫu thân mà vung kiếm.

Một tiếng kinh hãi vang lên từ đám đông, đã có những người dân vô tội bị thương ngã xuống, máu me vương vãi khắp nơi. Chỉ trong nháy mắt… ‘Thịnh Thế’ biến thành địa ngục.

Thành Nhi còn quá nhỏ, khi nhìn thấy những lưỡi dao lạnh lẽo dần dần áp sát mẫu tử cậu, đầu óc cậu trống rỗng, không thể phản ứng.

Cảm giác mạnh mẽ hơn cả là nỗi bất lực tuyệt đối… cậu đã nhìn thấy mối nguy hiểm đó, cũng muốn ngăn chặn bọn họ làm hại mẫu thân, nhưng cậu không thể động đậy, chỉ biết được mẫu thân ôm chặt vào lòng.

Mẫu thân ôm chặt cậu, quay lưng lại, dùng thân thể yếu ớt của mình làm lá chắn, bảo vệ cậu không để bị tổn thương ngoài vòng tay của mình.

Cậu run rẩy… Và trong những cơn run rẩy đó, cậu nghe thấy tiếng kiếm đâm vào da thịt.

Chính là phụ thân của cậu bị thương. Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tề Anh đã quay lại kịp. Lúc đó, đám đông đã loạn xạ, nhưng chàng vẫn lập tức nhận ra thê tử và con trai mình. Chàng lao ngược lại giữa đám đông hỗn loạn, ôm lấy Thẩm Tây Linh giống như cách nàng ôm bảo vệ Thành Nhi, một kiếm c*m v** lưng chàng. Nếu không có Bạch Tùng liều mạng ngăn cản, chàng có thể đã bị một kiếm xuyên tim.

Đêm đó, bản gia đèn đuốc sáng trưng. Họ không kịp quay về Phong Hà Uyển, chỉ đành quay về bản gia gần đó. Mọi người hoảng loạn, không biết phải làm sao, bọn trẻ thì gần như sợ đến ngây dại, chỉ có Thẩm Tây Linh vẫn bình tĩnh. Nàng mặt không đổi sắc, không rơi một giọt lệ, chỉ sai người đi mời đại phu, đồng thời yêu cầu Từ Tranh Ninh, Từ đại nhân đến điều tra nguyên nhân của loạn sự hôm nay.

Tĩnh lặng như vậy. Rất nhanh, đại phu đã tới, may mắn là có Bạch Tùng ngăn cản kịp thời, nên vết thương của Tề Anh không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là vết thương ở vai trái khá sâu, mất máu nhiều, có thể hôn mê vài ngày mới tỉnh lại.

Trong khi vết thương của Tề Anh dần ổn định, Từ Tranh Ninh vội vã tới báo cáo, nói rằng những sát thủ ẩn náu trong hội đèn lồng hôm nay đều là người của Ngụy quốc, nhưng khi Khu Mật Viện truy xét gốc gác thì phát hiện kẻ chủ mưu đứng sau chính là Trung Vũ Hầu Phan Hiền, đang ẩn mình trong triều đình Đại Lương.

Thành Nhi ngồi bên giường của phụ thân, thấy Từ đại nhân có chút do dự, rút ra một tờ giấy từ trong ngực áo đưa cho mẫu thân, mẫu thân xem xong, bất giác nở một nụ cười lạnh.

Điều ấy hoàn toàn trái ngược với hình ảnh thường thấy của mẫu thân trong ký ức của cậu.

Trong tâm trí cậu, mẫu thân luôn dịu dàng và ấm áp, là người yếu mềm, thanh tĩnh, thỉnh thoảng còn có chút hồn nhiên trước mặt phụ thân. Mẫu thân cậu chưa bao giờ lộ ra một chút sắc bén nào, thậm chí cũng chưa bao giờ giận dữ, chỉ đôi khi giận dỗi với phụ thân một chút mà thôi.

Nhưng giờ đây… trong mắt mẫu thân là ánh sáng lạnh lẽo như dao, đó là sự oán hận, là sự giận dữ, là thù hận không thể xóa nhòa… Như trận cuồng phong đen tối.

Cậu nhìn thấy mẫu thân nhẹ nhàng gập lá thư lại, rồi cũng nhẹ nhàng chỉnh lại chăn cho phụ thân, sau đó khuôn mặt không biểu cảm, mẫu thân lạnh lùng nói với Từ đại nhân: “Tới Hoa Lâm Viên.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ