Chương 22
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 22: Keo dán chó

Em thích anh nhiều lắm.

_______________

“Thì ra nói cả nửa ngày, rốt cuộc là đang chờ cái này.”

Minh Yến thật sự hết cách, đứng dậy định đi.

Lục Vũ ôm gối, lật đật chạy theo. Vì một chân vẫn còn co trên sofa, cậu bật dậy quá gấp, chân trái quệt vào chân phải, suýt nữa ngã nhào, chạy trông vừa vụng vừa loạn.

Minh Yến quay đầu lại, vừa thấy bộ dạng loạng choạng như bê con mới sinh kia thì cơn giận vừa nhen nhóm đã bay biến sạch, chỉ còn lại bất lực. Anh giơ tay cản cậu lại:

“Đừng theo anh nữa, về phòng mình ngủ đi.”

“Trưa anh cho em ngủ, tối lại không cho em ngủ cùng, đây chẳng phải ăn xong chùi mép sao?” Lục Vũ làm ra vẻ đau khổ tuyệt vọng.

“Cái từ này dùng vậy hả?” Minh Yến day day huyệt thái dương, xoay người muốn vào phòng đóng cửa.

Đúng lúc ấy, một tiếng sấm nổ “đoàng” trên bầu trời. Lục Vũ hoảng hốt ném cả gối, lao thẳng vào ôm chặt lấy lưng Minh Yến, run lẩy bẩy.

Minh Yến cảm nhận người phía sau thực sự đang run rẩy, không khỏi nhíu mày. Anh biết Lục Vũ cũng có phần làm bộ, nhưng lại không tài nào cứng lòng nổi. Câu chuyện ban nãy tám phần là thật, ở nhà họ Lục, Lục Vũ chắc chắn đã chịu không ít tủi thân. Anh âm thầm trách mình, rồi lạnh giọng nói:

“Đừng có giả vờ nữa, trước đây em đâu có nghiêm trọng thế này.”

Lục Vũ vùi mặt vào lưng anh, tham lam hít một hơi thật sâu, không nỡ buông ra, giọng nghèn nghẹn:

“Lục Đại Vũ thì hai tám, sắp ba mươi, chẳng mấy mà bốn mươi, gần đến cái tuổi biết số mệnh rồi, tất nhiên không sợ. Nhưng em mới mười tám thôi mà!”

Minh Yến bị chọc đến bật cười, bao nhiêu quyết tâm “lòng dạ sắt đá” vừa xây dựng đều tan thành mây khói: “Được rồi, được rồi.”

Lục Vũ reo lên một tiếng, vội vàng nhặt gối dưới đất, trong lúc đó tay vẫn không chịu buông vạt áo ngủ của Minh Yến, sợ chỉ cần chớp mắt là anh sẽ chạy mất. Vừa nhặt gối xong, cậu lập tức như chiếc lò xo bật về, dúi mặt vào đúng cái hõm vừa áp nãy giờ, dính chặt như cao dán chó bị Minh Yến kéo lê vào phòng.

Vào phòng, Lục Vũ nhanh chóng đóng cửa lại, mới yên tâm quan sát xung quanh.

Căn phòng này gần giống phòng ngủ của cậu, chỉ khác cách bài trí. Phòng Lục Vũ bày đủ loại đồ lặt vặt, chăn ga cũng màu mè lòe loẹt. Phòng Minh Yến lại tối giản: vài tác phẩm nghệ thuật kiểu dáng thanh thoát, ga giường lụa xanh thẫm, trên đầu giường có đèn xông tinh dầu đang tỏa ra hương êm dịu, mang lại cảm giác yên bình về cả thể xác lẫn tinh thần.

Minh Yến vặn nắp chai tinh dầu, liếc thấy Lục Vũ còn đang loay hoay đặt gối: “Cái gối kia rơi xuống đất rồi, dùng gối của anh đi.”

Lục Vũ gật đầu như gà mổ thóc, ném phắt gối mình đi, nhanh chóng nằm lên chiếc gối lụa xanh kia. Cậu đương nhiên sẽ thích gối của vợ mình hơn: được gối đầu lên chiếc gối thoang thoảng mùi hương của anh, đảm bảo tối nay sẽ có một giấc ngủ ngon.

Minh Yến đắp miếng thư giãn mắt, tắt đèn xông tinh dầu, nằm xuống phía bên kia giường chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Lục Vũ ôm gối, phấn khích một lúc rồi nghiêng mặt nhìn anh, khẽ hỏi: “Anh với Lục Đại Vũ, kết hôn ba năm mà chưa từng ngủ chung một giường sao?”

Minh Yến nhắm mắt: “Ngủ đi, đừng nói gì nữa.”

“Vâng.” Lục Vũ ngoan ngoãn im miệng, một lát sau lại không nhịn được mà lên tiếng.

Mắt Minh Yến không mở được vì đang đắp mắt, đưa tay mò sang che miệng cậu. Đôi môi mềm ấm áp, hoàn toàn khác với đôi môi khô nẻ của Lục Đại Vũ trước kia, khiến anh thoáng sững sờ. Cảm giác xúc giác khi nhắm mắt lại càng rõ rệt, anh gần như tưởng rằng người trước mặt thực sự đã đổi thành người khác.

Lục Vũ lập tức nắm lấy bàn tay hơi lạnh kia, giữ chặt không buông, còn cúi hôn một cái vào lòng bàn tay anh. Rồi cậu đưa lưỡi l**m nhẹ, cảm thấy dường như có chút vị ngọt từ tinh chất miếng dán mắt, liền l**m thêm cái nữa.

Minh Yến chỉ cảm giác như mình đang sờ một chú chó lớn, chú chó ấy lấy chân giữ chặt tay anh, rồi lại ra sức l**m tay anh, anh muốn rút tay lại nhưng sức của chú chó này lại quá lớn.

Minh Yến gỡ miếng đắp mắt ra, nghiêng đầu trừng mắt nhìn cậu: “Lục Vũ!”

“Hì hì…” Lục Vũ bĩu môi cười gượng, thấy lòng bàn tay trắng nõn của anh đã bị mình l**m ướt, cậu vội lấy tay áo lau đi.

Minh Yến cong ngón tay, búng lên trán cậu một cái:

“Còn quậy nữa thì ra ngoài ngủ.”

Lục Vũ lấy tay che đầu, cố gắng kìm nén h*m m**n nắm lấy tay anh tiếp tục l**m, cậu mím môi bày ra vẻ mặt ngây thơ: “Em chỉ muốn nói chuyện thôi mà, trò chuyện đêm khuya có thể thắt chặt tình cảm giữa bạn cùng phòng.”

Minh Yến: “Ban ngày chẳng phải chúng ta đã nói hết rồi sao?”

Lục Vũ: “Nhưng có những chuyện chỉ có trên giường mới dễ nói mà.”

“…”

Minh Yến im lặng nhìn cậu.

“Em đùa thôi mà.” Lục Vũ cười gượng.

Minh Yến xoay người, quay lưng về phía Lục Vũ, không thèm để ý đến cậu nữa.

Lục Vũ ngoan ngoãn ngậm miệng, im lặng. Đúng lúc này, ngoài trời bất chợt vang lên một tiếng sấm, dọa cậu run bắn, liền len lén dịch sát lại gần Minh Yến, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào sau gáy anh.

Đợi một lúc lâu, Lục Vũ mới nhỏ giọng mở miệng, như thể tự nói với chính mình: “Anh Yến này, anh với Lục Đại Vũ rốt cuộc chia tay thế nào vậy?”

Trong lòng cậu không khỏi nghiến răng mắng thầm cái tên Lục Đại Vũ mất hết tính người kia. Nếu năm đó hai người họ không chia tay, thì bây giờ cậu đừng nói là được l**m một bàn tay, đến cả l**m bàn chân, l**m khóe miệng, thậm chí l**m chỗ khác cũng sẽ chẳng bị ăn đấm rồi. Nghĩ tới đây, Lục Vũ tức tối viết luôn một tràng câu mắng trong đầu.

Minh Yến im lặng rất lâu. Lâu đến nỗi Lục Vũ tưởng anh ngủ rồi, đang chuẩn bị tiếp tục chửi Lục Đại Vũ một trận nữa thì nghe thấy anh khẽ nói:

“Là cậu ấy đá anh.”

“Không thể nào!” Lục Vũ bật dậy, kinh hãi cực độ, “Tại, tại sao chứ?”

Minh Yến không trả lời.

Lục Vũ nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, lại chẳng dám quấy dầy Minh Yến, chỉ có thể nằm yên một chỗ mà bứt rứt đến ngứa ngáy trong lòng. Cậu không sao tưởng tượng nổi, hóa ra lại là Lục Đại Vũ chủ động nói chia tay. Thật quá mức hoang đường! Cậu không tài nào hiểu được rốt cuộc Lục Đại Vũ phát điên cái gì mà phải làm thế.

Trước tiên, phải loại trừ khả năng Lục Đại Vũ thay lòng đổi dạ. Sau này anh ta vẫn còn tìm Minh Yến để kết hôn, rõ ràng là còn thích, chỉ là kiếm cớ vòng vo tiếp cận người ta mà thôi. Nhìn cái bộ dạng ấy, đúng là chột dạ thấy rõ.

Tiếp đó, cũng phải loại trừ khả năng Minh Yến thích ai khác. Với tính cách hành sự của anh, nếu thật sự hết tình cảm với Lục Đại Vũ thì chắc chắn sẽ nói thẳng rồi dứt khoát chia tay, chứ tuyệt đối không dây dưa nhập nhằng, càng không có chuyện một chân đạp hai thuyền, đợi Lục Đại Vũ mở miệng trước.

“Xin lỗi,” Lục Vũ khe khẽ nói, “tuy không biết xảy ra chuyện gì, nhưng em thay anh ta xin lỗi anh.”

Minh Yến mở mắt, lặng lẽ quay lưng về phía cậu, không đáp.

Ngoài cửa sổ, sấm chớp ầm ầm, mưa như trút nước.

Lục Vũ lặng lẽ dịch người, áp sát thêm một chút, gần như dán cả mặt vào lưng Minh Yến, cảm nhận được hơi ấm truyền qua từ khoảng không. Cậu vươn tay khẽ kéo chăn giúp anh, rồi rón rén ôm lấy anh từ phía sau, nhỏ giọng, thì thầm đầy uỷ khuất:

“Em thích anh nhiều lắm…”

Một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau, hai người bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.

Sau khi chuông của Thẩm Bạch Thủy reo xong, thì điện thoại của Lục Đông Đông lại vang lên. Vừa mở cửa, quả cầu trí não đã lao thẳng vào:

“Điện thoại của Dương Trầm.”

Lục Vũ bắt máy, đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng gào chói tai của lão Dương: “Xảy ra chuyện rồi, Lục Vũ! Đêm qua phòng máy bị cúp điện, máy chủ bị hỏng rồi!”

Lục Vũ nhíu mày, liếc sang Minh Yến đang ngồi dậy: “Sao lại thế? Mày bình tĩnh đã, phòng máy chủ chẳng phải đều có dòng điện kép à? Không có biện pháp bảo vệ dự phòng sao?”

Thông thường, các trung tâm dữ liệu quan trọng đều dùng dòng điện kép. Nếu một đường dây bị ngắt điện sẽ tự động chuyển sang đường dây khác để duy trì hoạt động. Cho dù hy hữu cả hai đường cùng hỏng thì nguồn điện dự phòng cũng sẽ được khởi động ngay lập tức, đồng thời sẽ nhanh chóng báo động cho kỹ thuật viên.

“Không biết! Tao đang trên đường đến công ty, mày cũng mau tới đi!” Lão Dương gấp đến mức liên tục bấm còi, giọng khàn đặc: “Trong máy chủ có mấy linh kiện nhiệt nhạy cảm, nếu cúp điện hoàn toàn, phần cứng có thể sẽ cháy hỏng, mẹ nó chứ!”

“Mày đừng kích động. Lái xe thì chú ý an toàn, chuyện đã xảy ra rồi, nhanh hơn vài phút cũng chẳng thay đổi được gì.” Lục Vũ lo Dương Trầm lái xe quá nhanh, vội vàng khuyên nhủ cậu ta.

“Được rồi, mày nói đúng.” Dương Trầm hít sâu một hơi, đầu óc nhanh chóng chạy qua hàng loạt phương án xử lý, giọng dần bình tĩnh lại: “Mày nói với Minh Yến một tiếng đi, tao không gọi riêng cho anh ấy nữa.”

“Ừ.” Lục Vũ quay đầu nhìn Minh Yến, thấy người đàn ông vừa bị đánh thức vẫn còn mơ mơ màng màng, mái tóc ngày thường luôn gọn gàng giờ có vài cọng đang dựng ngược lên, khiến cậu nhịn không được mà khóe miệng cong lên, trêu chọc: “Ê, sao mày biết tối qua tao với Minh Yến ngủ chung một giường thế?”

Đầu dây bên kia, Dương Trầm im lặng đúng ba giây. Sau đó, ngay lúc dừng xe ở đèn đỏ, hắn kéo mạnh phanh tay, hít một hơi lạnh, rồi gầm lên: “Lục Vũ! Tao đệt… ông nội mày, đệt… chú hai mày, đệt… chú ba mày! Mẹ kiếp mày tốt nhất mặc áo chống đạn mà tới công ty cho tao! Aaaaaa!!!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình