Chương 219
Hạ Khô Thảo lần này tập trung tìm kiếm các trường học gần đó.
Họ tìm thấy các thẻ xanh lục như bóng rổ, dây nhảy trong nhà thi đấu của trường tiểu học, và cũng thu hoạch được không ít thẻ chiến đấu trong nhà ăn. Sau khi tìm kiếm xong khu vực này, mấy người lại vượt tường sang trường trung học bên cạnh.
Trường trung học cũng đang nghỉ. Nhưng điều khiến Hạ Khô Thảo bất ngờ là, anh vừa định vào tòa nhà giảng dạy để tìm kiếm thì lại nhìn thấy mấy học sinh lén lút qua cửa sổ.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai bên đều sững sờ.
Vài giây sau, cậu học sinh trung học kia mới lên tiếng qua cửa sổ: "Các anh là ai?"
Hạ Khô Thảo đáp: "Người chơi, ra ngoài quét bản đồ."
Cậu học sinh trung học dường như thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm phàn nàn: "Sợ chết khiếp, còn tưởng lại là quái vật ăn thịt biến dị đến tấn công... Khoan đã, các anh quét bản đồ sao lại quét đến trường tôi thế này?"
Hạ Khô Thảo hỏi: "Cậu là học sinh trường này à?"
Cậu học sinh gật đầu: "Mấy đứa bọn tôi đều vậy, chọn thân phận học sinh."
Trong một game sinh tồn ngày tận thế, gặp người lạ dĩ nhiên phải đề cao cảnh giác. Hai bên đứng cách nhau một tấm kính, giữ một khoảng cách vừa đủ an toàn để tiếp tục câu chuyện.
Hạ Khô Thảo hỏi tiếp: "Trường học được nghỉ rồi mà, sao các cậu không về nhà?"
Một cô gái đứng bên cạnh mím môi, đáp: "Bố mẹ trong game chúng tôi có quen biết gì đâu, về nhà chưa chắc đã an toàn."
"Ngoài đời chúng tôi cũng là bạn bè, nên mới lập đội chơi game cùng nhau. Trường học sau khi nghỉ lễ thì vắng tanh vắng ngắt, nên chúng tôi đã lẻn ra ngoài, định ở lại đây."
"Mấy người các anh dọn sạch bản đồ xong thì mau đi đi, trường này đến một bóng ma cũng chẳng có. Chúng tôi cũng chưa kịp ra siêu thị tích trữ vật tư đâu, đừng hòng cướp đồ của chúng tôi."
Nói đến đây, ánh mắt của mấy cô cậu thiếu niên trong bộ đồng phục cấp ba đều lộ rõ vẻ bài xích và cảnh giác, như thể muốn nói: Đây là địa bàn của chúng tôi, không chào đón người ngoài.
Thực tế, mấy người này đều là sinh viên năm nhất.
Vì game《Toàn Cầu Biến Dị》yêu cầu người chơi trên 18 tuổi, nên ngay khi vừa tròn mười tám và bước chân vào đại học, họ đã lập tức chạy đến trung tâm trải nghiệm để đăng ký tài khoản.
Đây là tựa game thực tế ảo đầu tiên mà họ tiếp xúc.
Với suy nghĩ "ôn lại tuổi thanh xuân trung học đã qua", cả nhóm đều chọn thân phận là học sinh cấp ba.
Ai ngờ, vừa vào game đã bị đưa thẳng đến phòng thi. Nhìn những bài toán hàm số lượng giác quen thuộc trên đề thi Toán trước mặt, cả bọn chỉ biết than trời: Chơi game mà cũng phải làm bài tập ư? Đội ngũ thiết kế có còn là người không thế!
Bài tập chưa làm được hai câu, trong sân trường bỗng vang lên những tiếng hét thất thanh - có người ở lớp bên cạnh vừa kêu cứu vừa chạy thục mạng ra ngoài, còn có kẻ đang đuổi theo cắn bạn học.
Hành lang vương vãi máu tươi và đầy rẫy tiếng la hét thảm thiết, khung cảnh nhất thời hỗn loạn cực độ.
Mấy người họ vứt luôn bài thi rồi bỏ chạy, nhờ vậy mới sống sót qua đợt tấn công đầu tiên của quái vật.
Sau đó, trường học cho nghỉ, học sinh đều được phụ huynh đón về hết.
Nhưng "phụ huynh" trong game của họ đều là NPC do hệ thống sắp đặt, chưa chắc đã đáng tin. Sau khi bàn bạc, cả nhóm cho rằng thay vì về nhà với phụ huynh NPC, thà ở lại trường học, cùng nhau đối mặt với những vấn đề sắp tới thì sẽ đáng tin cậy hơn.
Ngôi trường này, quả thực đã trở thành căn cứ tạm thời của họ.
Nhận thấy sự thù địch của mấy người kia, Hạ Khô Thảo mỉm cười nói: "Được rồi, chúng tôi đi ngay đây."
Anh dứt khoát quay người, rời khỏi trường trung học.
Đàn anh thấy vậy nhíu mày: "Cứ thế mà đi à?"
Hạ Khô Thảo hạ giọng nói: "Khu vực này chắc đã bị họ lùng sục hết rồi, chúng ta cũng không cần phải cướp thẻ bài từ tay họ làm gì."
Anh chơi game đương nhiên cũng muốn phá đảo, nhưng công khai cướp đồ của người chơi khác thì anh không làm được. Chuyện đó thì khác gì bọn cướp?
Chơi game đâu cần phải vứt bỏ cả tam quan của mình, muốn phá đảo thì có thể tự mình tìm cách.
Thấy thái độ kiên quyết của Hạ Khô Thảo, những người còn lại cũng nối gót theo anh.
...
Trường Trung học số 14, bên trong khu giảng đường.
Cậu lớp trưởng dẫn đầu nhìn theo bóng lưng của nhóm Hạ Khô Thảo, khẽ nói: "Xem ra, trường học cũng không phải nơi an toàn nhất, sẽ có rất nhiều người đến trường tìm kiếm bản đồ giống như họ."
Cô gái đeo kính bên cạnh bình tĩnh nói: "Hay là thế này, chúng ta lên tầng thượng thư viện tìm một chỗ ổn định trước đã. Ở đó có tầm nhìn tốt nhất, có thể quan sát được mọi động tĩnh trong toàn trường."
Có người đề nghị: "Mọi người thống kê lại các đạo cụ đã tìm được đi."
Trong khuôn viên trường trung học cũng có rất nhiều thẻ đạo cụ, ví dụ như thước tam giác, compa, cục tẩy, bài kiểm tra...
Trong số đó, thẻ bài mạnh nhất chính là "Cục Tẩy". Ở cấp độ sơ khởi, nó là thẻ xanh lục, năm cục tẩy có thể hợp thành thẻ xanh lam, và năm thẻ xanh lam có thể hợp thành thẻ tím cấp cao hơn.
Họ đã lùng sục khắp sân trường, cuối cùng cũng chỉ hợp thành được một Cục Tẩy màu tím. "Cục Tẩy" này có thể tạm thời xóa bỏ địa hình trong một khu vực rộng lớn, bao gồm cả các công trình kiến trúc.
Nói cách khác, một khi có quái vật xâm nhập vào trường, họ có thể tìm cách dụ chúng vào một tòa nhà, sau đó dùng Cục Tẩy xóa sổ cả tòa nhà đó.
Việc tiêu diệt một lúc vài trăm, thậm chí cả ngàn con quái nhỏ cũng không thành vấn đề.
Với một thẻ vật phẩm màu tím mạnh mẽ như vậy trong tay, cả nhóm đương nhiên tin rằng ở lại trường sẽ có cơ hội phá đảo cao hơn. Hơn nữa, họ không muốn người chơi khác phát hiện ra bí mật này, nên mới lập tức đuổi nhóm của Hạ Khô Thảo đi.
...
Sau khi rời khỏi trường học, Hạ Khô Thảo quyết định đến mục tiêu tiếp theo - viện dưỡng lão.
Hầu hết người chơi trong game sẽ không tạo nhân vật người già khi nặn mặt, vì di chuyển bất tiện, ngoại hình và vóc dáng cũng không đẹp.
Vì vậy, những người già trong viện dưỡng lão rất có thể cũng là NPC do hệ thống tạo ra. Hạ Khô Thảo đến viện dưỡng lão quét bản đồ cũng vì lý do này - hy vọng các NPC sẽ rơi ra chút trang bị.
Bốn người xách theo mấy thùng sữa mua từ siêu thị, lấy danh nghĩa "thăm hỏi" để đến gặp các NPC này. Quả nhiên, các cụ già rất vui vẻ, cười ha hả và cho phép họ đi dạo tùy ý.
Hạ Khô Thảo quả nhiên tìm được không ít vật phẩm hiếm.
[Khiêu Vũ Quảng Trường]
•Độ hiếm của thẻ bài: Xanh lam
•Mô tả: Hoạt động thường ngày được các cụ già yêu thích. Khi tiếng nhạc khiêu vũ quảng trường vang lên, tất cả mục tiêu trong phạm vi 500 mét vuông bắt buộc phải nhảy múa theo và ngừng mọi hành vi tấn công cho đến khi bản nhạc kết thúc.
[Tập Luyện Phục Hồi]
•Độ hiếm của thẻ bài: Xanh lam
•Mô tả: Một hạng mục thường thấy ở viện dưỡng lão, sau khi sử dụng có thể tăng cường thể chất trong thời gian ngắn. Có thể chọn một trong các hiệu ứng: Tốc độ +10 / Sức mạnh +10 / Nhanh nhẹn +10, hiệu quả kéo dài nửa giờ.
[Thái Cực Quyền]
•Độ hiếm của thẻ bài: Xanh lam
•Mô tả: Món quà đến từ ông cụ Trương ở viện dưỡng lão thành phố Tân Hải, độ hảo cảm +100. Sau khi kích hoạt chế độ Thái Cực Quyền, tất cả mục tiêu địch trong phạm vi sẽ chuyển sang trạng thái chuyển động chậm.
Hạ Khô Thảo cất thẻ bài đi, vui vẻ nói: "Một thẻ khống chế diện rộng, một thẻ tăng cường thể chất tạm thời, còn có một thẻ làm chậm, độ hiếm đều là xanh lam, đợt này không lỗ chút nào."
Mấy người bạn đi cùng đều giơ ngón tay cái tán thưởng.
Xách sữa đến thăm viện dưỡng lão, đúng là chỉ có Hạ Khô Thảo mới nghĩ ra được!
Mà ông cụ Trương này là sao vậy? Chỉ vì vui mà cũng rơi ra trang bị thật à?
Có thể tưởng tượng được, khi đối mặt với một lượng lớn quái vật tấn công, người chơi chỉ cần kích hoạt chế độ "Thái Cực Quyền", đòn tấn công của quái vật sẽ đồng loạt biến thành chuyển động chậm, chẳng phải sẽ dễ né hơn sao?
Cắn được chúng tôi, xem như chúng tôi thua!
Ngày hôm đó, sau khi đi liền ba nơi là trường tiểu học, trung học và viện dưỡng lão, thấy trời đã về chiều, bốn người bèn quay về nhà ở khu dân cư Hoa Tường.
Với ngần ấy vật phẩm trong tay, họ đã tự tin hơn rất nhiều!
..
Nhóm của Manh Thỏ ở trang trại ngoại ô cũng thu hoạch được không ít vật phẩm, đều là các thẻ bài thuộc loại trái cây, nông sản, ngoài chuối biến dị còn có hoa hướng dương biến dị, xoài biến dị...
Quả xoài biến dị cao tới một mét sáu, hương thơm vô cùng nồng nàn. Nếu đặt quả xoài biến dị ở một vị trí nhất định, có thể dùng mùi hương của nó để thu hút cả người và quái vật chủ động đến gần.
Đây là một vật phẩm dụ quái không phân biệt địch ta, cần phải sử dụng linh hoạt.
Hoa hướng dương biến dị có thể giải phóng ánh sáng mặt trời đã hấp thụ, tự động tạo ra một khu vực sáng trưng. Manh Thỏ nhận xét: "Còn hữu dụng hơn cả đèn năng lượng mặt trời!"
Hạt macca Hawaii biến dị là một loại quả khổng lồ với lớp vỏ cứng không gì sánh bằng. Trong tình huống khẩn cấp, có thể chui vào trong vỏ quả, quái vật thông thường căn bản không cắn nổi.
Lục Ca cười nói: "Đây đúng là cái vỏ cứu mạng, quái vật mà cắn vào chắc gãy cả răng."
Manh Thỏ cầm một xấp thẻ bài, vô cùng phấn khích: "Chuyến này thu hoạch không tồi, chúng ta về căn cứ trước đã, mai rồi tính tiếp!"
Ngày thứ hai của game, 60% người chơi vẫn đang lo lắng vì không giành được vật tư sinh hoạt ở siêu thị, trong khi 40% còn lại đã phát hiện ra đủ loại thẻ bài kỳ lạ.
Thẻ đạo cụ tồn tại ở rất nhiều ngóc ngách trong thế giới game.
Cũng giống như khi chơi game thế giới mở, chạy khắp bản đồ để tìm rương báu, người chơi dần dần khám phá ra niềm vui của việc đi khắp nơi tìm thẻ đạo cụ.
Trên diễn đàn Tinh Võng, cũng có người đang thảo luận về những thẻ bài này.
"Tôi lấy được một tấm [Lưới Đánh Cá] từ chỗ ngư dân, có thể phóng to vô hạn để trói người."
"Tôi nhặt được [Phao Cứu Sinh] ở bể bơi, có thể biến thành một chiếc thuyền nhỏ để đi trên biển!"
"Là một đầu bếp, tôi đã nắm vững cách chế biến các món ăn hắc ám, đủ loại gói gia vị có thể dùng để đối phó với lũ quái vật."
"Bệnh viện ban đầu xảy ra sự kiện quái vật cắn người, rất nhiều người chơi sợ quá chạy mất, nhưng thực ra bệnh viện mới là kho báu lớn, thẻ đạo cụ siêu siêu nhiều."
"Những người chơi ở bệnh viện, đại nạn không chết ắt có phúc về sau. Đủ các loại thuốc mê, đồ bảo hộ, dao phẫu thuật, thuốc ngủ, xác chết, không thiếu thứ gì."
Có người đọc đến đây không khỏi tò mò: "Xác chết để làm gì vậy?"
Chủ topic đăng bài trả lời: "Là thẻ đạo cụ tôi tìm được trong nhà xác, có thể giúp bạn ngụy trang thành một cái xác lạnh ngắt, khiến quái vật tạm thời không có hứng thú ăn bạn. Nói nôm na là: đánh không lại thì lăn ra giả chết."
Mọi người: "..."
Thế mà cũng được à?!
Nhìn những cuộc thảo luận sôi nổi trên Tinh Võng, người chơi đồng loạt bày tỏ: Thuyền Buồm Nhỏ, trí tưởng tượng của anh phong phú thật đấy!
Tựa game này không hề thân thiện với những người mắc "hội chứng thích sưu tầm", thẻ bài rơi ra ở các thành phố, địa điểm khác nhau đều không giống nhau, muốn thu thập đủ bộ là điều không thể.
Người chơi cần phải tận dụng tài nguyên sẵn có, lên kế hoạch hợp lý thì mới có khả năng sống sót lâu hơn.
Game mới ra mắtngày thứ hai đã tung ra nhiều thẻ vật phẩm như vậy, đội ngũ thiết kế sẽ không để lực chiến của con người áp đảo quái vật. Vì vậy, lời giải thích hợp lý nhất là: năng lực của quái vật cũng sẽ tăng lên nhanh chóng.
Đợt quái vật biến dị thứ hai sẽ xuất hiện vào lúc nào?
Người chơi vừa căng thẳng, lại vừa mong đợi.
Mãi cho đến ngày thứ tư của game, giai đoạn bảo vệ tân thủ chính thức kết thúc.
Người chơi kinh ngạc phát hiện ra, quái vật biến dị bắt đầu xuất hiện theo bầy đàn.
Điều đáng sợ hơn là, chúng còn sinh sản cực nhanh!
Một lứa đẻ ra mấy chục con đã đành, quái vật con mới sinh ra vậy mà cũng có sức tấn công đáng sợ?
Cuộc đối đầu trực diện đầu tiên giữa người chơi và quái vật biến dị cuối cùng đã đến.