Chương 21
Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Chương 21

Chương 21: Ông chủ nhỏ giấy in màu – Phụ nữ khi đã tàn nhẫn thì thật đáng sợ.
*
“Tôi không sao, cảm ơn sếp Tuyết Dương.”
Tô Đình lùi lại nửa bước. Khoảng cách quá gần, như thể toàn thân cô đều bị anh bao trùm lấy.
“Làm thêm giờ à?” Chương Tuyết Dương nhìn thoáng qua bàn tay cô.
Tô Đình gật đầu, chợt nhớ đến chuyện rò rỉ nước dưới tầng, cô vội vàng chào tạm biệt rồi vòng qua anh mà đi.
Chương Tuyết Dương đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cô đeo túi xách, dần khuất ở góc hành lang.
Chắc chắn là cô đã sợ, lúc nãy nắm dây túi chặt đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch.
Khi quay lại phòng riêng, bên trong mùi rượu và khói thuốc không quá nồng.
Đám người đều khoảng ba mươi tuổi, chưa đến cái tuổi đầu óc toàn thịt mỡ, nên khi xã giao vẫn còn giữ chừng mực.
Chương Tuyết Dương ngồi xuống, tay tựa lên thái dương, lát sau có người búng tay trước mặt anh hai cái: “Sếp Tuyết Dương, sao lại thất thần thế, đang nghĩ gì vậy?”
“Còn có thể nghĩ gì nữa? Khuya rồi, chắc là đang nhớ cô gái nào đó.”
Thấy anh tâm trí lơ đãng, người bạn thân Lục Côn liền trêu chọc buông miệng nói.
Chương Tuyết Dương uống một ngụm nước, cũng chẳng phủ nhận.
Buổi rượu hôm nay khá thoải mái, nửa mang tính xã giao thương mại, nửa mang tính giao lưu bạn bè. Đối phương là một công ty thương mại điện tử tên Tân Thành, do Lục Côn giới thiệu, muốn hợp tác với Chương Ký.
“Vậy chuyện lúc nãy, chúng ta bàn lại lần nữa chứ?” Người nói là người phụ trách công ty, Ngô Tân Phong với cặp mày rậm đặc trưng: “Bên quý công ty có nguồn hàng, bên tôi có kỹ thuật, mảng marketing cũng là sở trường. Hơn nữa Chương Ký là thương hiệu lâu đời, nền tảng truyền thông vốn mạnh hơn các thương hiệu khác, nên chúng tôi rất tự tin rằng có thể giúp sản phẩm phá vòng giới hạn.”
Kỹ thuật mà ông ta nói đến là chuỗi lạnh, còn hợp tác là về mảng thực phẩm chế biến sẵn bán trực tuyến.
Thị trường thực phẩm chế biến sẵn này, Chương Tuyết Dương quả thật đang muốn đầu tư một phần. Anh xoay nhẹ ngón tay trên miệng ly, nói: “Tổng giám đốc Ngô là do Lục Côn giới thiệu, năng lực của Tân Thành chúng tôi cũng tin tưởng. Chỉ là dạo này đang bận việc mở cửa hàng mới, e là tạm thời chưa thể phân thân được.”
“Mở ở đâu vậy?” Ngô Tân Phong lập tức hỏi.
“Hoàng Phố, khu Khoa Hội bên đó.”
Nói mở là mở, nói lấy mặt bằng là lấy được, đủ để chứng minh Chương Ký quả thật rất có thực lực, mà cũng cho thấy vị thiếu gia mới nhậm chức này quả là kiểu người cầu tiến.
Chỉ là mọi chuyện phải tiến hành từ từ, hơn nữa một khi Chương Ký phát tín hiệu muốn làm thương mại điện tử, chắc chắn sẽ có không ít người dòm ngó. Cho nên muốn đạt được hợp tác, nôn nóng cũng vô ích.
Ngô Tân Phong là người tinh ranh, rất nhanh đã mở miệng chúc mừng: “Chúc mừng chúc mừng, đến khi đó nhất định tôi sẽ đến ủng hộ.”
Chương Tuyết Dương mỉm cười: “Tổng giám đốc Ngô cứ đến bất cứ lúc nào.”
Hai bên tâng bốc vài câu, những chuyện khác thì để lần sau bàn tiếp.
Sau khi buổi tiệc tan, Lục Côn đi rửa tay quay lại, tiện thể tám chuyện cùng Chương Tuyết Dương: “Nghe nói Hào Tử bị cắm sừng rồi à?”
“Có thể lắm.” Chương Tuyết Dương cũng không chắc, nhưng Phạm Á Hào không nghe lời khuyên của anh, hôm đó về nhà liền cãi nhau với vị hôn thê, giờ thì chuyện ầm ĩ khắp nơi, đủ mọi lời đồn đều có.
“Ghê thật, chắc vợ cậu ta nín nhịn lâu rồi nên mới trả đũa như vậy. Tôi nói rồi, hôm đó cô ta đồng ý cầu hôn nhanh thế là có lý do cả.” Lục Côn cắn điếu thuốc, không nhịn được cảm thán: “Phụ nữ khi đã tàn nhẫn thì thật đáng sợ.”
“Đã nói với cậu ta sớm là nên biết chừng mực rồi.” Chương Tuyết Dương đứng trước cửa nhà hàng, mở WeChat lướt xuống, ngón tay dừng lại ở một khung ảnh đại diện, nghĩ một lát rồi lại khóa màn hình.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa nhú lên rất sớm.
Hoa giấy trên cầu vượt nở rộ, màu sắc đậm nhạt đan xen như một bảng màu tự nhiên.
Khi Tô Đình đến nhà hàng, cô thấy quầy lễ tân đã có người.
“Chị Thái Thải.” Cô lên tiếng chào: “Hôm nay đến sớm vậy ạ?”
“Chị có hẹn với khách lát nữa.” Thái Thải ngẩng đầu nhìn cô: “Không ngủ ngon à?”
“Cũng tạm, chỉ là ngủ muộn thôi.” Tô Đình ấp úng đáp.
Thực ra cô hầu như không ngủ, gần như mở mắt đến tận sáng. Cũng tại bản thân nghĩ lung tung, hễ nhắm mắt lại là đủ thứ suy nghĩ kỳ quặc hiện ra.
“Nghe nói tối qua em gặp phải gã say chặn đường hả?” Thái Thải hỏi.
Tô Đình gật đầu: “Nhưng không có gì đâu, người đó nhanh chóng bỏ đi, cũng chẳng động vào em.”
“Vậy thì tốt. Sau này nhớ cẩn thận hơn, gặp chuyện như thế cứ gọi người khác tới, đừng sợ. Nhà hàng mình có lắp camera cả rồi.” Thái Thải vừa nói vừa trải tờ giấy mới lên quầy: “Mà này, tốt nhất vẫn nên có bạn trai, sau này nếu tan làm muộn thì bảo bạn trai tới đón, đỡ phải một mình đi về trong đêm tối, tội lắm.”
Thấy chị cầm bút lông, Tô Đình bước lại gần nhìn: “Chị viết thực đơn à?”
“Ừ.”
“Bao nhiêu bàn vậy ạ?” Tô Đình giúp chị đè tờ giấy lại.
“Năm mươi hai bàn, tiệc cưới.”
“Wow, đơn lớn đó nha, chúc mừng chị Thái Thải.” Tô Đình khom người xuống, nhìn chị bắt đầu hạ bút.
Thái Thải thở dài: “Giờ khách chuộng kiểu hiện đại, những đơn thế này ngày càng ít rồi.” Vừa nói, chị vừa chỉ mấy tờ giấy nhăn dúm trên bàn: “Lâu rồi không động bút, chị làm hỏng mấy tờ liền.”
Chuyện này Tô Đình cũng biết.
Thực đơn viết tay, nhất là bằng bút lông, giờ hiếm lắm rồi. Trong ký ức của cô, lần cuối cùng thấy chắc là hồi còn nhỏ, những vị quản sự mặc áo tôn trung sơn, tay cầm bàn tính, vung bút viết ra thực đơn rồng bay phượng múa, từng món ăn, từng cách bày biện đều mang nhiều ý tứ.
Thấy cô tò mò, Thái Thải chỉ vào dòng vừa viết “thịt viên hạt điều” hỏi: “Biết vì sao lại chọn món này không?”
Tô Đình nghĩ ngợi rồi đáp: “Vì nó mang ý nghĩa cầu thêm con trai?”
Ẩm thực Quảng Đông vốn coi trọng lời chúc tốt lành, ví như khổ qua phải gọi là “lương qua”, mướp phải gọi là “thắng qua”, tôm sông thì gọi là “tôm Cơ Vi”.
Đó vừa là nét văn hóa thích điềm lành của người Quảng, vừa là biểu hiện cho sự hướng tới hai chữ “cát tường” của người Hoa.
“Con gái sáng dạ ghê.” Thái Thải giơ ngón cái khen cô: “Sau này kết hôn nhớ tìm chị nhé, chị sẽ viết cho em một tờ thực đơn thật may mắn, thật đẹp.”
Tô Đình không né tránh: “Được ạ, đến lúc đó nhất định em sẽ nhờ chị.”
Cô cười tươi sáng, giọng trong trẻo dễ thương khiến người khác thấy vui lòng.
Thái Thải cất bút lông, nói: “Tối nay qua nhà chị ăn cơm nhé, nhớ đấy.”
“Ăn cơm gì cơ? Có phần em không?” Chương Như vừa đong đưa túi xách vừa bước vào, tự nhiên chu môi làm nũng: “Chị Thái Thải không mời em à? Em tệ đến mức chẳng ai muốn rủ sao?”
“Mời chứ, chỉ sợ em bận thôi.” Thái Thải đùa: “Hôm nay là ngày cuối cùng nộp báo cáo tháng đấy, em không sợ sếp Tuyết Dương bắt ở lại tăng ca à?”
Chương Như vỗ vỗ vào túi đeo hông: “Đồ tư bản thối tha! Bà đây – công nhân chân chính, chẳng sợ anh ta đâu!”
Xui xẻo thay, Chương Tuyết Dương lại xuất hiện ngay cửa: “Nói gì thế?”
“Trời ơi, hù chết em rồi đó!” Chương Như hoảng hốt bật cả giọng Đông Bắc, quay đầu nhìn anh: “Sao anh tới sớm vậy? Tham gia lao động cải tạo hả?”
Thấy cô ấy cứ giật mình la to, Chương Tuyết Dương liếc đồng hồ: “Trước ba giờ chiều, gửi báo cáo tháng cho anh.”
“Anh ăn sáng chưa?” Chương Như nhe răng nịnh nọt: “Để em mua cho anh nha, anh muốn ăn gì nào?”
“Cà phê và sandwich ở 7-Eleven.” Chương Tuyết Dương chẳng buồn nhúc nhích: “Cho em mười phút. Trước ba giờ mười phút, báo cáo phải gửi đến.”
“Hôm nay không phải anh đi Phật Sơn sao? Em gửi rồi anh có thời gian mà xem à?”
Âm mưu bị lật tẩy, Chương Như tức đến méo cả miệng.
Tô Đình cúi đầu lặng lẽ, rõ ràng chỉ khẽ bật cười thôi, hơn nữa còn cố kiềm chế, vậy mà vẫn bị phát hiện.
“Cười gì?” Ánh mắt Chương Tuyết Dương lia tới, khóa chặt lấy cô.
“Gì chứ! Cười thì sao nào, đi làm thuê cho anh mà không có quyền con người hả?” Chương Như bật lại, rồi nhanh chóng khoác tay Tô Đình kéo đi: “Quản chặt quá rồi đấy, đến cả Hắc Bạch Vô Thường mà gặp anh cũng chẳng dám thè lưỡi đâu.”
“Có khi đi ngang qua còn phải cúi đầu chào.”
Tô Đình cảm thấy mình gan lớn thật, thế mà lại dám phụ họa chọc ghẹo ông chủ nhỏ.
Nhưng vừa dứt lời, sống lưng cô liền lạnh buốt, vội vàng bước nhanh hơn.
Bên quầy lễ tân, Chương Tuyết Dương nhìn theo hai người đang ríu rít ghé tai nhau, đặc biệt là Tô Đình ở bên phải, dáng vẻ y như vừa làm chuyện xấu.
Rõ ràng là bị Chương Như dẫn hư rồi, mới bao lâu đâu, đã thân thiết đến mức như “mặc chung một cái quần”.
Anh khẽ cười nhạt, rồi quay người đi lên lầu.
Dưới tầng, Tô Đình vừa bước vào văn phòng đã khẽ thở ra, rồi nhanh chóng tập trung vào công việc.
Cô cũng có báo cáo tháng phải làm, nhưng đã gửi đi từ hôm kia, ông chủ nhỏ vẫn chưa nói gì, có lẽ tạm thời an toàn.
Bận rộn suốt buổi sáng, Tô Đình theo nhóm đi kiểm tra vệ sinh định kỳ, từ sảnh trước, bếp sau cho đến kho đều xem kỹ một lượt. Buổi chiều tổng hợp kết quả, công bố và lưu hồ sơ, sau đó dồn tâm trí chuẩn bị cho buổi họp tổng kết.
Mở nhóm chat mới lập, bên trong toàn là trợ lý của các chi nhánh, tin nhắn đã hơn 99+.
Dù đều là người của Chương Ký, nhưng trước đây giữa các cửa hàng ít có giao lưu, mỗi bên đều tự hoạt động riêng.
Giờ nhờ buổi họp tổng kết mà mới quen biết nhau.
Cùng vị trí, nên chuyện để nói chẳng bao giờ hết. Trò chuyện lâu ngày lại thấy như quen thân đã lâu, thậm chí còn người âm thầm mong ngày họp mau đến.
Dĩ nhiên, với việc phải làm người dẫn chương trình, Tô Đình vẫn phải nghĩ cách vượt qua cảm giác lo lắng.
Chuyện này, Chương Như giúp cô rất nhiều, nào là cùng tập dượt trong phòng bao, nào là động viên cô đừng sợ sân khấu.
Tuy nhiên, cũng có lúc Chương Như chẳng đáng tin, như hôm nay lúc ăn trưa cô ấy bày kế: “Thật ra bọn chị sợ anh trai em chứ gì? Dễ thôi. In hình anh ấy ra, mỗi ngày nhìn vài lần, niệm vài câu, nhìn riết rồi hết run ngay!”
Mấy người ngồi cùng bàn đều nhăn mặt, biểu cảm méo mó vì chiêu “cao tay” của cô.
Nhưng Chương Như lại thấy đó là tuyệt kỹ, liền về văn phòng hì hục cả buổi, cuối cùng cầm tờ giấy A4 chạy vào phòng bao tìm Tô Đình, vừa dí tờ giấy lên mặt mình vừa nói: “Nào, coi em là anh ấy đi, nhìn em rồi tập nói thử xem!”
Tô Đình im lặng thật lâu, khẽ hỏi bằng giọng mơ hồ: “Em có thấy… chuyện này hơi kỳ lạ không?”
“Có gì mà kỳ?” Chương Như cúi xuống nhìn tấm ảnh, đầu óc xoay vài vòng, hình như, đúng là có gì đó… không đúng lắm.
Cô trợn mắt nhìn chằm chằm, mãi đến khi trong đầu bắt đầu vang lên tiếng kèn đám ma thì điện thoại reo lên.
Thấy cô không bắt máy, Tô Đình hỏi: “Sao thế?”
“Một thằng ngu thôi.”
Chương Như lúc này mới trượt ngón tay nhận cuộc gọi. Không biết bên kia nói gì, chỉ thấy cô bật cười lạnh, sau đó mở miệng tuôn ra một tràng chửi mang đậm phong cách Quảng Đông: “*ụ mày cái phố! &#¥& tao chửi mày tới nở hoa phát tài luôn! *&¥#&…”
Chửi được nửa chừng, cô ấy xách điện thoại chạy ra ngoài, để lại Tô Đình ngồi ngẩn người giữa phòng.
Ảnh của Chương Tuyết Dương rơi xuống đất, Tô Đình cúi xuống nhặt lên, đặt lại lên bàn.
May mà in màu, chứ nếu là ảnh đen trắng…
Tấm giấy bị bóp nhăn ở mép, thứ này giữ lại thì kỳ, mà xé đi cũng thấy lạ, Tô Đình đành đặt lên bàn, từ tốn vuốt phẳng lại.
Không biết tấm ảnh đó Chương Như tìm ở đâu, chỉ chụp phần thân trên của Chương Tuyết Dương, như ảnh chứng minh nhân dân, nhìn thẳng vào ống kính, nhưng cằm hơi hất lên, mang theo chút bất cần. Đôi mắt sâu và sáng, cổ áo khoác da đen mở ra, lộ rõ yết hầu nổi bật.
Để cho “chân thật”, trước khi in, Chương Như còn kỳ công chỉnh bố cục, nên dù khuôn mặt ấy chiếm trọn cả tờ A4, đường nét vẫn rõ ràng không hề biến dạng.
Nhưng càng nhìn lâu, Tô Đình càng thấy có một thứ cảm giác khó tả lan ra, đến khi hoàn hồn, cô mới phát hiện đầu ngón tay mình đang vô thức chạm lên môi anh trong ảnh.
Tim cô chợt đập dồn dập, vội vàng thu tấm ảnh lại, kẹp vào tập hồ sơ.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80: Hoàn chính văn Chương 81: Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 1 Chương 82: Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 2 Chương 83: Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 3 Chương 84: Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 4 Chương 85: Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 5 Chương 86: Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 6 Chương 87: Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 7 Chương 88: Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 8 Chương 89: Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 9 Chương 90: Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 10 Chương 91: Chương 91: NGOẠI TRUYỆN 11 (Hoàn toàn văn)