Chương 21
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 21: Thiết bị mô phỏng Thánh Phụ

Hôn vợ qua điện thoại nửa ngày, lại nghe con gái gọi vài tiếng "ba ba", Ngũ Bàng mới cảm thấy mỹ mãn mà tắt máy.

Sầm Sênh đang bận rộn nghiên cứu thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, anh tiện tay nhận lấy bánh hamburger Ngũ Bàng đưa cho, suy nghĩ trong đầu đều là về đoạn giới thiệu chương vừa được lời tự thuật cung cấp.

"Anh Mập, anh có muốn đi du lịch nước ngoài không?"

Ngũ Bàng cắn một miếng hamburger to: "Tự dưng hỏi cái này làm gì?"

"Gần đây Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh vừa tung ra một gói du lịch cao cấp toàn cầu, toàn bộ hành trình có xe đưa đón riêng và máy bay riêng, có quản gia và hướng dẫn viên đi cùng. Đến mỗi quốc gia, còn có dịch vụ phiên dịch kèm theo. Các anh không cần phải lo lắng gì cả, chỉ cần đi theo quản gia là có thể tham quan hết tất cả các điểm du lịch và địa điểm check-in nổi tiếng trên toàn cầu."

"Đệt, tốt vậy sao?"

Ngũ Bàng rút điện thoại ra tìm kiếm, quả nhiên thấy rất nhiều người đang bàn tán về gói du lịch này: "Còn được trải nghiệm lặn biển và nhảy dù? Vãi, còn có thể gặp tộc ăn thịt người nữa à?"

"Không phải tộc ăn thịt người, mà là một vài bộ lạc sẵn sàng tiếp xúc với thế giới bên ngoài."

Ngũ Bàng động tâm, nhưng khi nhìn thấy giá niêm yết trên trang web chính thức, anh ta thở dài: "Anh không có nhiều tiền như vậy."

"Anh không cần phải trả tiền." Sầm Sênh mở album trên điện thoại, tìm ra một bức ảnh: "Mấy năm trước em và Dung Dã đã cứu một vị quản lý cấp cao của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh. Để báo đáp, ông ấy đã tặng cho bọn em một cặp vé du lịch."

"Ông ấy gọi đây là vé vào cửa, có thể dùng để trải nghiệm tất cả các dự án du lịch của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh. Tổng cộng có hai vé, mỗi vé có thể dẫn theo ba người thân hoặc bạn bè. Em và Dung Dã mỗi người một vé, nếu anh muốn đi, em sẽ tặng anh vé của em."

Hiện tại Dung Dã đã biến thành quỷ, Sầm Sênh trở thành cư dân của tiểu khu Ân Hà, có lẽ bọn họ sẽ rất khó có cơ hội đi du lịch lần nữa.

Loại vé vào cửa này không bán, chỉ có thể có được thông qua con đường đặc thù, giá vé trên mạng bị đẩy lên rất cao.

Quà cảm ơn của người khác, anh không thể rao bán trên mạng, chi bằng tặng cho gia đình Ngũ Bàng.

Thứ nhất là để cảm ơn Ngũ Bàng đã chăm sóc anh nhiều năm qua, thứ hai là có thể tìm một lý do, đưa họ ra nước ngoài tạm tránh tai họa.

Đoạn giới thiệu chương của lời tự thuật thật sự quá tàn nhẫn. Sầm Sênh không muốn Tiểu Tuệ và Linh Linh chết thảm, cũng không muốn Ngũ Bàng trải qua nỗi đau khổ này.

Phần lớn tình tiết của "Xương cốt chưa lạnh" diễn ra tại thành phố khoa học kỹ thuật mới phía Nam. Thành phố đó và cư dân xung quanh đều sống trong thế giới của cuốn tiểu thuyết trinh thám này.

Tiểu khu Ân Hà nằm ở khu công nghiệp cũ phía Bắc, bối cảnh của tiểu thuyết kinh dị "Quỷ thoại Ân Hà" hẳn cũng là thành phố này.

Đưa gia đình Ngũ Bàng ra nước ngoài, rời khỏi thế giới của tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà", có lẽ có thể tránh được nguy hiểm, thay đổi kết cục của bọn họ.

Ngũ Bàng vốn đã muốn đi, Sầm Sênh lại ở một bên dụ dỗ.

Sau khi rối rắm một lúc lâu, anh ta kích động nắm lấy bàn tay không bị thương của Sầm Sênh: "Anh Sênh! Từ nay về sau, cậu chính là anh của tôi!"

"Các anh định khi nào đi?"

"Đợi vợ anh xong việc, khoảng hai tháng nữa."

Thời gian quá dài, Sầm Sênh có chút lo lắng. Anh lừa Ngũ Bàng, nói vé này chỉ còn hạn sử dụng nửa tháng.

Ngũ Bàng tin ngay, bàn bạc với vợ nửa ngày, cuối cùng quyết định thuê bảo mẫu tới chăm sóc bố mẹ cô ấy, cả nhà họ sẽ lên đường du lịch vòng quanh thế giới vào cuối tuần tới.

Sầm Sênh nhìn đồng hồ, hôm nay là chủ nhật.

Bảy ngày...

Hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

...

Theo như lời trợ thủ nhỏ, độ hảo cảm của nhân vật vượt quá 80 thì sẽ trở thành cộng sự của Sầm Sênh.

Vừa tiễn Ngũ Bàng đi, Sầm Sênh lập tức nóng lòng mở mục cộng sự.

Trong đó có một chuỗi danh sách avatar, những avatar sáng lên ở hàng đầu tiên là những cộng sự đã được mở khóa. Những avatar không sáng là do độ hảo cảm chưa đủ, hoặc nhân vật đó không đủ điều kiện trở thành cộng sự.

Hiện tại cộng sự của anh gồm có Ngũ Bàng, Quý Manh, Tiêu Khiết Khiết và Dung Dã.

Nỗi nhớ nhung dâng trào như thủy triều nhấn chìm Sầm Sênh. Nhìn avatar trên màn hình, anh không kìm được đưa tay chạm vào, nhưng chẳng thể chạm được gì cả.

Sầm Sênh hít một hơi thật sâu, nhấp vào avatar của Dung Dã.

【 Cộng sự: Dung Dã 】

【 Cấp bậc: Sơ cấp 】

【 Xếp hạng: Huyền thoại 】

【 Trạng thái: Sắp chết 】

【 Kỹ năng thiên phú: Không có 】

【 Kỹ năng đặc biệt: Không có 】

【 Nhân vật chính của tiểu thuyết trước khi chết oán khí quá nặng, sau khi chết biến thành ác quỷ. Có người đã nguyền rủa hắn, khiến hắn quên đi rất nhiều thứ. Nhưng hắn vẫn nhớ rõ hai người là người yêu, cậu là người hắn yêu nhất. 】

Sầm Sênh ngơ ngẩn nhìn hai chữ "Sắp chết", đại não ong ong.

Anh biết tình trạng của Dung Dã rất tệ, nhưng không ngờ hắn lại rơi vào trạng thái sắp chết.

Trong khoảng thời gian mất tích, rốt cuộc Dung Dã đã trải qua những gì!

Sầm Sênh hít sâu mấy hơi, cố gắng trấn tĩnh lại. Anh làm theo hướng dẫn của trợ thủ nhỏ, thay hình ảnh của trợ thủ nhỏ trên giao diện chính bằng hình của Dung Dã.

Quả cầu trắng biến mất, một người đàn ông cả người đầy máu xuất hiện trên màn hình bán trong suốt.

Hắn là con lai, mũi cao, hai mắt sâu. Đôi mắt xanh biển đầy sức sống thường ngày giờ đây trống rỗng như một vũng nước chết.

Mái tóc ngắn xoăn màu hạt dẻ dính đầy máu đã khô lại. Khuôn mặt tuấn tú giờ đây xanh xao, không còn một tia huyết sắc.

Lần đầu tiên Sầm Sênh cảm thấy dáng vẻ của người chết thật đáng sợ. Chỉ nhìn thoáng qua, anh đã cảm thấy khó thở.

Khoảnh khắc nhìn thấy thi thể của Dung Dã, anh mới thực sự nhận ra, người yêu của anh thực sự đã chết.

Điều khiến Sầm Sênh khó chấp nhận nhất, chính là những dòng máu chảy dài như sợi tơ nhỏ màu đỏ dày đặc trên người Dung Dã.

Quần áo của Dung Dã rách nát, một phần khuôn mặt và da thịt hở ra bên ngoài đều che kín tơ máu.

Hắn bị người phanh thây.

Ý nghĩ này vừa nhảy ra, tựa như một mũi băng nhọn, đâm sâu vào tim Sầm Sênh. Anh đau đớn tột độ, cơ thể run rẩy không ngừng.

Sau hơn mười phút, cơn ù tai mới dần biến mất. Lau đi nước mắt trên mặt, Sầm Sênh thử gọi một tiếng: "Anh Dung?"

Dung Dã mặc dù đang mở mắt, nhưng hắn đang ngủ, trong khung thoại phía dưới chỉ có dòng chữ:【 zzz 】.

Sầm Sênh gọi to hơn: "Dung Dã? Anh Dung!"

Dung Dã giật mình tỉnh giấc, cảnh giác nhìn về bốn phía. Xác định không có nguy hiểm xung quanh, hắn nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu.

Sầm Sênh hiểu ra vấn đề, có vẻ như anh không thể giao tiếp với cộng sự bằng tâm trí.

Anh cầm điện thoại lên, giả vờ như đang gọi điện: "Anh, anh có nghe thấy em nói không?"

Dung Dã nhíu mày, trong khung thoại nhảy từng chữ nhỏ:【 Không thể nói chuyện, Tiểu Sênh lại không nhìn thấy mình. Chậc, phiền chết đi được. 】

Màu chữ khác với trước đây, đó là tiếng lòng của hắn.

Không biết nghĩ đến cái gì, đỉnh đầu Dung Dã hiện ra một cái bóng đèn nhỏ. Ngay sau đó, Sầm Sênh cảm giác vành tai mình bị ai đó nhẹ nhàng cắn một cái.

Hình chân dung chibi không thay đổi, thiết bị mô phỏng không thể hiển thị tương tác giữa cộng sự và thế giới bên ngoài.

Theo lý mà nói, chỗ bị quỷ chạm vào đáng lẽ phải lạnh lẽo. Trước đó khi Sầm Sênh bị quái vật Đổi Vận và Vương Văn Long chạm vào, anh đều cảm giác được lạnh buốt đến thấu xương.

Nhưng khi bị linh hồn của Dung Dã cắn vành tai, thân thể Sầm Sênh lại âm ỉ nóng lên.

Anh mím mím môi, khẽ nói: "Anh, cắn thêm lần nữa đi."

Một bàn tay vô hình nắm lấy cằm Sầm Sênh. Nam quỷ ôm anh vào lòng, cúi xuống hôn lên môi anh. Không đợi Sầm Sênh thích ứng đã cạy mở môi răng anh ra, xâm chiếm khoang miệng anh.

Mạnh mẽ, bá đạo, không nghe lời cũng không nói lý lẽ.

Quả nhiên, cho dù đã biến thành quỷ, Dung Dã vẫn là Dung Dã mà anh quen thuộc.

Không ai có thể nhìn thấy linh hồn của hắn, bao gồm cả Sầm Sênh.

Anh ngồi một mình trên băng ghế dài ở hành lang bệnh viện, ngửa đầu, há miệng. Mắt đỏ hoe, cả khuôn mặt ửng hồng.

Sầm Sênh không dám tưởng tượng dáng vẻ của mình lúc này, trông chẳng khác nào kẻ cô đơn, khát khao lâu ngày không được thỏa mãn.

Dung Dã rất quan tâm đến cảm xúc của anh, vừa có người đi tới, hắn lập tức buông lỏng Sầm Sênh ra.

Gương mặt Sầm Sênh nóng bừng, cúi đầu không dám nhìn người qua đường.

...

Một lúc sau, Sầm Sênh tiếp tục hỏi: "Anh, ai đã hại chết anh, có phải chủ nhà không?"

【 Là hắn ta, nhưng hắn ta chỉ là một quân cờ. Người thực sự muốn giết anh, là Bạch Ngọc Kinh. 】

"Thiên Thượng Bạch Ngọc Kinh, Thập Nhị Lâu Ngũ Thành - Bạch Ngọc Kinh(*) đó sao?"

(*)Bạch Ngọc Kinh: Từ thuở Hỗn Độn sơ khai, từ trong hư vô tịch mịch xuất hiện một khối ánh sáng Đại Linh Quang gọi là Thái Cực. Ánh sáng Thái Cực này lan tỏa, hình thành lưỡng nghi là hai khối Âm Quang cùng Dương Quang. Xung quanh khối Thái Cực chí dương ấy là lớp thanh khí có tính chất gần giống với hư vô vậy, nhẹ nhàng thuần khiết, thanh tịnh vô cùng, đây chính là cõi Đại La Thiên. Đại La Thiên này nằm ở tầng Hỗn Nguyên Thiên trong hệ thống Cửu Trùng Thiên. Cõi này có những lằn khí thanh nhẹ kết tụ lại thành các tòa kiến trúc toàn là màu trắng tinh khôi, tạo nên một kinh đô tráng lệ tận thiện, tận mỹ gọi là Bạch Ngọc Kinh. (Theo trang FB Tam Giới Toàn Thư - Đại Đạo Thư Uyển) - Bầu trời Bạch Ngọc Kinh, mười hai lầu năm thành.

【 Chỉ nhớ tên gọi như vậy, ý nghĩa cụ thể thì anh không nhớ 】, trên đầu Dung Dã hiện lên dấu chấm hỏi nhỏ:【 Tiểu Sênh, sao em biết anh đang nói gì? 】

Sầm Sênh kể về thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, nhưng Dung Dã cứ lắc đầu nói không nghe rõ.

Sau khi thử vài lần, trợ thủ nhỏ nhắc nhở Sầm Sênh, chỉ có anh mới có thể biết sự tồn tại của lời tự thuật và thiết bị mô phỏng Thánh Phụ.

Dung Dã cho rằng Sầm Sênh không muốn trả lời, dứt khoát đổi chủ đề:【 Em chuyển đến tiểu khu Ân Hà rồi sao? 】

"Đúng vậy, muốn rời đi có lẽ sẽ phải tốn chút công sức. Anh, lúc trước rốt cuộc là anh mất tích như thế nào?"

【 Mất tích? Anh mất tích? 】

"Em tìm anh hơn hai tháng, cuối cùng phát hiện anh chết bên ngoài."

【 Anh không nhớ rõ, chỉ nhớ đã đẩy một cánh cửa. Em đừng trừng anh, lần này không phải ngứa tay mà là đã suy nghĩ kỹ. Còn cụ thể vì sao lại muốn đẩy cửa thì anh không nhớ. 】

Dung Dã ngáp dài:【 Hình như là vì anh biết quá nhiều chuyện, vì không để anh tiết lộ bí mật, có người đã nguyền rủa anh. Những chuyện liên quan, anh đều không nhớ rõ. 】

【 Sau đó xảy ra chuyện gì, anh cũng không rõ. Anh đã ngủ rất lâu, khi tỉnh lại thì thấy mình trong thân thể em. 】

Sầm Sênh sửng sốt: "Trong thân thể em?"

【 Ừ, giống như Tiêu Khiết Khiết và ma nữ nhập hồn, nhưng anh không chiếm lấy cơ thể em, anh chỉ trốn ở bên trong. Kỳ quái, sao anh lại phải trốn? Phiền chết đi được, thằng khốn nào nguyền rủa anh. Đê tiện! Ghê tởm! 】

Trò chuyện vội vàng vài câu, khung thoại lại hiện ra một chuỗi【 zzz 】.

Trước khi ngủ, Dung Dã gắng gượng tinh thần, nói một câu:【 Anh yêu em. 】

Trợ thủ nhỏ nhắc nhở Sầm Sênh, cộng sự này suy yếu quá mức, không thể tỉnh táo trong thời gian dài.

...

Sầm Sênh không nỡ làm phiền Dung Dã, dứt khoát nhấn vào avatar ở góc trên bên trái, xem thông tin của mình.

【 Giá trị sinh mệnh: 8 (Cậu bị thương nhẹ). 】

【 Mị lực: 8 (Cậu có sức hút mạnh mẽ). 】

【 Vận may: 0 (Con quỷ đang ám cậu đã ảnh hưởng đến vận may của cậu). 】

【 Đạo cụ đặc biệt: "Thế giới ấm áp". 】

【 Năng lực đặc biệt: Đặc quyền của thám tử. 】

Sầm Sênh hỏi Tiểu Âm, làm thế nào để tăng vận may.

Trợ thủ nhỏ kiến nghị anh tiêu diệt nam quỷ đang ám trên người mình, giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

Sầm Sênh cảm thấy nó không nhân đạo chút nào, là trí tuệ nhân tạo thiểu năng.

Sau khi đấu tranh với trợ thủ nhỏ nửa ngày, anh mạnh mẽ moi ra một chút lợi ích từ chỗ nó, nhận được ba gói quà bồi thường.

Sau khi nhận quà bồi thường từ hộp thư, trên màn hình bán trong suốt hiện ra ba gói quà xếp chồng lên nhau.

Ánh sáng trên màn hình mờ đi, bốn phía b*n r* dải lụa màu rực rỡ. Gói quà biến mất, thay vào đó là ba tấm thẻ.

【 Chúc mừng Sầm tiên sinh nhận được đạo cụ đặc biệt – Hòn đá nhỏ dính người. 】

【 Xếp hạng: Phổ thông. 】

【 Tính cách: Tự ti. 】

【 Giới thiệu: Dù cậu vứt nó đi hay tặng cho người khác, chỉ cần cậu nói một tiếng "trở về", hòn đá nhỏ sẽ tự động trở về tay cậu (Hòn đá nhỏ không hiểu gì cả, nhưng hòn đá nhỏ thích cậu). 】

Cục đá cũng có tính cách sao?

Sầm Sênh nhíu mày đọc xong phần giới thiệu, bỗng nhiên tay trái nặng xuống, lòng bàn tay nhiều ra một hòn đá nhỏ màu xám.

Hòn đá hình quả trứng, kích thước khoảng tầm một quả bóng bàn. Ngoài bề mặt nhẵn nhụi, bên ngoài không có gì đặc biệt, rất dễ thấy ngoài đường.

Hành lang vắng vẻ, Sầm Sênh thử nhẹ nhàng ném một cái. Hòn đá nhỏ bay ra ngoài, đập vào bức tường cách đó vài mét.

Sầm Sênh thấp giọng nói: "Trở về."

Hòn đá nhỏ rơi xuống đất lại như một chiếc boomerang, vèo một cái bay trở lại tay anh.

Xoa xoa hòn đá nhỏ xám xịt, Sầm Sênh cảm thấy nó khá hữu dụng.

Anh quen một người bạn biết vẽ tranh, đến lúc đó nhờ cậu ta vẽ thêm mặt mũi và quần áo cho hòn đá nhỏ này.

Cất hòn đá đi, Sầm Sênh mở tấm thẻ thứ hai.

【 Chúc mừng ngài Sầm đã nhận được đạo cụ đặc biệt - Đồng xu may mắn. 】

【 Xếp hạng: Quý hiếm. 】

【 Tính cách: Lý trí. 】

【 Giới thiệu: Quý ngài Đồng xu là một thân sĩ ưu nhã, luôn luôn giữ vững lý trí. Khi cậu không thể đưa ra quyết định, hãy tung đồng xu, nó sẽ mang lại may mắn cho cậu. 】

Đầu tiên là hòn đá, giờ là đồng xu.

Sầm Sênh không biết vận may hôm nay của mình rốt cuộc là tốt hay xấu.

Nắm lấy đồng xu may mắn, Sầm Sênh nhấn mở tấm thẻ cuối cùng.

【 Chúc mừng Sầm tiên sinh nhận được phần thưởng đặc biệt – Văn phòng thám tử. 】

【 Xếp hạng: Hiếm. 】

【 Thám tử ở văn phòng này gặp một ít rắc rối. Nếu cậu có thể giải quyết những rắc rối đó, cậu sẽ sở hữu văn phòng của anh ta. 】

【 Chúc mừng ngài Sầm đã mở khóa nhiệm vụ phụ – Người vô hình. 】

【 Có người đang đuổi theo tôi, tôi cứ chạy mãi chạy mãi, nhưng hắn ta vẫn đuổi theo! Hắn ta xông vào nhà tôi, g**t ch*t ba mẹ tôi. Tôi trốn vào trung tâm thương mại, trốn vào đồn cảnh sát, nhưng hắn ta vẫn đuổi theo tôi! 】

【 Phần thưởng nhiệm vụ: Văn phòng thám tử. 】

"Bịch bịch bịch —"

Sầm Sênh còn chưa xem xong thông báo nhiệm vụ, trong hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Anh quay đầu nhìn lại, thấy cảnh sát Vương đang vội vã chạy ra từ thang máy.

"Sầm Sênh, anh đi với em một chuyến. Có chuyện ngoài ý muốn, Đậu Lỵ chết rồi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (180)
Chương 1: Chương 1: Tiểu khu Ân Hà Chương 2: Chương 2: Huyết Án 404 Chương 3: Chương 3: Mở khóa nhiệm vụ tân thủ Chương 4: Chương 4: Ngoài hành lang Chương 5: Chương 5: Quỷ Chương 6: Chương 6: Cô vào đây chỉ cho tôi với Chương 7: Chương 7: Chiếc áo khoác quen thuộc Chương 8: Chương 8: Thánh Phụ Chương 9: Chương 9: Mày còn có thể bảo vệ nó không? Chương 10: Chương 10: Đóng cửa lại! Chương 11: Chương 11: Đừng sợ, có anh ở đây Chương 12: Chương 12: Phòng 403 Chương 13: Chương 13: Đổi Vận bắt được cậu rồi! Chương 14: Chương 14: Chúng ta hợp tác đi Chương 15: Chương 15: Vạch trần kế hoạch Chương 16: Chương 16: Nếu có thể gặp anh sớm hơn Chương 17: Chương 17: Bí mật của Tiêu Khiết Khiết Chương 18: Chương 18: Khó nuôi Chương 19: Chương 19: Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ Chương 20: Chương 20: Tiểu Âm Chương 21: Chương 21: Thiết bị mô phỏng Thánh Phụ Chương 22: Chương 22: Em đừng đau lòng Chương 23: Chương 23: Quái vật vô hình Chương 24: Chương 24: Hà Tuấn Nghiệp Chương 25: Chương 25: Quái vật trên tường Chương 26: Chương 26: Cảm hoá vật lý Chương 27: Chương 27: Chủ nhà họ Vân Chương 28: Chương 28: Ra khỏi tiểu khu Ân Hà Chương 29: Chương 29: Cộng sự mới Chương 30: Chương 30: Quỷ trong khách sạn Chương 31: Chương 31: Tội phạm ăn thịt người Chương 32: Chương 32: Anh còn muốn đánh em? Chương 33: Chương 33: Bạch Ngọc Kinh Chương 34: Chương 34: Không phải người cũng không phải quỷ Chương 35: Chương 35: Nhân vật chính Chương 36: Chương 36: Đây là vợ tôi Chương 37: Chương 37: Là chết như thế này sao? Chương 38: Chương 38: Quỷ dây dưa Chương 39: Chương 39: Ảo giác Chương 40: Chương 40: Tôi tin tưởng cậu Chương 41: Chương 41: Vòng tay và chìa khoá Chương 42: Chương 42: Hắn hình như đã hiểu rồi Chương 43: Chương 43: Dị Giới Buông Xuống Chương 44: Chương 44: Cấp bậc Huyền thoại Chương 45: Chương 45: Tôi đến là để giúp anh Chương 46: Chương 46: Chuyển vận Chương 47: Chương 47: Đi tìm Quý Manh Chương 48: Chương 48: Dung Dã biến mất Chương 49: Chương 49: Gả cho tôi? Chương 50: Chương 50: Chung cư Hạnh Phúc Chương 51: Chương 51: Cung cấp manh mối Chương 52: Chương 52: Anh thích tùy tiện Chương 53: Chương 53: Thật xin lỗi, là em đánh Chương 54: Chương 54: Giỏi nhất là lừa trẻ con Chương 55: Chương 55: Kiến nghị Chương 56: Chương 56: Em không nên chịu đựng nỗi đau này Chương 57: Chương 57: Đồng dao Chương 58: Chương 58: Nhiệm vụ phụ Chương 59: Chương 59: Quỷ Vương Chương 60: Chương 60: Thế giới của đứa trẻ lưu lạc Chương 61: Chương 61: Anh rất vô dụng phải không? Chương 62: Chương 62: Không giận nữa à? Chương 63: Chương 63: Cố ý nhắc nhở Chương 64: Chương 64: Trở về tiểu khu Ân Hà Chương 65: Chương 65: Ngũ Bàng Chương 66: Chương 66: Kỷ niệm vui vẻ, Tiểu Sênh Chương 67: Chương 67: Chuyện xưa của Tuế Tuế Chương 68: Chương 68: Hội phó Hiệp hội thám tử Chương 69: Chương 69: Bắt tội phạm Chương 70: Chương 70: Trò chơi kỳ lạ Chương 71: Chương 71: Thích chui đầu vào ngõ cụt Chương 72: Chương 72: Ba ba Chương 73: Chương 73: Người chơi mới hoàn thành đăng nhập Chương 74: Chương 74: Mạng Chương 75: Chương 75: Hai bao đặc sản Chương 76: Chương 76: Giống như vào nhà hàng buffet vậy Chương 77: Chương 77: Thánh Hậu, tôi tới cứu ngài đây Chương 78: Chương 78: Anh lại không thể làm gì được Chương 79: Chương 79: Nhật ký Chương 80: Chương 80: Chị Vân Chương 81: Chương 81: Sâu tang thi Chương 82: Chương 82: Đây là Vân Ngọc Chương 83: Chương 83: Tang thi vương Chương 84: Chương 84: Âm Hà Chương 85: Chương 85: Anh đến tủ lạnh tìm thử xem Chương 86: Chương 86: Sao lại kinh ngạc thế? Chương 87: Chương 87: Còn muốn giết không? Chương 88: Chương 88: Đừng lại gần người đi ngược Chương 89: Chương 89: Tiểu Sênh, hình như anh... sống lại rồi Chương 90: Chương 90: Thánh Hậu thích cậu Chương 91: Chương 91: Bạch Xảo Chương 92: Chương 92: Nhập vai Chương 93: Chương 93: Không một câu nào là thật Chương 94: Chương 94: Cả bốn lựa chọn đều sai Chương 95: Chương 95: Trò chơi mộng cảnh Chương 96: Chương 96: Mất khống chế Chương 97: Chương 97: Quá khứ Chương 98: Chương 98: Làm nhiệm vụ Chương 99: Chương 99: Có thể ăn vụng Chương 100: Chương 100: Làm cái gì cũng đều sai Chương 101: Chương 101: La Sinh Môn Chương 102: Chương 102: Bọn họ đều không sạch sẽ Chương 103: Chương 103: Chân tướng thực sự Chương 104: Chương 104: Một Sầm Sênh khác Chương 105: Chương 105: Chạy trốn Chương 106: Chương 106: Tỉnh dậy Chương 107: Chương 107: Rất linh Chương 108: Chương 108: Bất thường Chương 109: Chương 109: Rút thưởng Chương 110: Chương 110: Hắc Bạch Vô Thường Chương 111: Chương 111: Vĩnh Sinh Chương 112: Chương 112: Ta có giống người không? Chương 113: Chương 113: Quá mức thuận lợi Chương 114: Chương 114: Chuột Chương 115: Chương 115: Hợp tác vui vẻ Chương 116: Chương 116: Ngày 8 tháng 8 Chương 117: Chương 117: Mặc kệ, giết hết! Chương 118: Chương 118: Học hỏi người ta đi Chương 119: Chương 119: Tế đàn Chương 120: Chương 120: Có thể là kỳ ngộ, cũng có thể là cái bẫy Chương 121: Chương 121: Dã tâm Chương 122: Chương 122: Yêu cầu nhiệm vụ Chương 123: Chương 123: Chẳng khác nào bị phán tử hình Chương 124: Chương 124: Thần tiên hiển linh rồi! Chương 125: Chương 125: Sao có thể nuôi quỷ được Chương 126: Chương 126: Không phải trò đùa dai Chương 127: Chương 127: Giếng cạn Chương 128: Chương 128: Sắm vai Chương 129: Chương 129: Kéo thù hận cho kẻ xấu Chương 130: Chương 130: Có phải quá muộn rồi không? Chương 131: Chương 131: Thôn quả phụ Chương 132: Chương 132: Đón dâu Chương 133: Chương 133: Quỷ điên Chương 134: Chương 134: Nghi thức Chương 135: Chương 135: Là chân thật sao? Chương 136: Chương 136: Thật khốn nạn Chương 137: Chương 137: Quỷ cốc nhân gian Chương 138: Chương 138: Thế giới của quỷ tân nương Chương 139: Chương 139: Phá hủy Chương 140: Chương 140: Sao lại chậm như vậy Chương 141: Chương 141: Về nhà một chuyến Chương 142: Chương 142: Đồng hồ cúc cu Chương 143: Chương 143: Thị trấn quy tắc Chương 144: Chương 144: Tuyệt Vọng Nảy Sinh Chương 145: Chương 145: Màu xanh lục Chương 146: Chương 146: Tưởng tượng Chương 147: Chương 147: Bệnh viện thần bí Chương 148: Chương 148: Nhà ăn Chương 149: Chương 149: Hai thế giới Chương 150: Chương 150: Bốn loại người Chương 151: Chương 151: Thiện Thần Chương 152: Chương 152: Em không yêu anh Chương 153: Chương 153: Kết nối Chương 154: Chương 154: Tại sao lại là tôi? Chương 155: Chương 155: Hai tổ chức Chương 156: Chương 156: Giám sát Chương 157: Chương 157: Thế cục Chương 158: Chương 158: Nhân tạo Chương 159: Chương 159: Rất ghê tởm, phải không? Chương 160: Chương 160: Đi vào tiền truyện Chương 161: Chương 161: Tận thế Chương 162: Chương 162: Hồi sinh Chương 163: Chương 163: Nơi trú ẩn Chương 164: Chương 164: Chân tướng về tận thế Chương 165: Chương 165: Hai nhà chia đôi Chương 166: Chương 166: Hào quang nhân vật chính Chương 167: Chương 167: Cực ác của ác, cực thiện của thiện Chương 168: Chương 168: Rồng Chương 169: Chương 169: Mẹ mãi mãi yêu con Chương 170: Chương 170: Tạm biệt Chương 171: Chương 171: Sẽ không để bọn họ trốn thoát nữa Chương 172: Chương 172: Quyết chiến (1) Chương 173: Chương 173: Quyết chiến (2) Chương 174: Chương 174: Quyết chiến (3) Chương 175: Chương 175: Cục Quản Lý Thế Giới Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 1: Câu chuyện của Hung Thần (1) Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 1: Câu chuyện của Hung Thần (2) Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 2: Câu chuyện của trợ thủ nhỏ Tiểu Âm (1) Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 2: Câu chuyện của trợ thủ nhỏ Tiểu Âm (2) Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 3: Cuộc sống thường ngày của Sầm Sênh