Chương 21
Phó Tư Dư không ngờ anh lại đột nhiên kéo mình lại, cô không phản ứng kịp nên loạng choạng ngồi phịch lại xuống sô pha, mất đà ngã nghiêng về phía anh.
Má Phó Tư Dư cọ nhẹ lên lồng ngực Thẩm Hạo Bác, cô phát ra một tiếng thở hổn hển khe khẽ, mềm mại như tiếng mèo con kêu.
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác chợt tối sầm, tay còn lại vô thức đặt lên gáy Phó Tư Dư, cảm nhận sự bồng bềnh, mềm mại của mái tóc, nhẹ nhàng v**t v* đầu cô. Mùi hương đậm chất nam tính phảng phất quanh chóp mũi, hơi thở mạnh mẽ đến lạ bao trùm lấy cô. Phó Tư Dư giật thót tim, tay phải vô thức chống lên vai anh, ngẩng đầu khỏi ngực anh, hàng mi run rẩy vài lần, đôi mắt mơ màng nhìn Thẩm Hạo Bác: “Anh Bác, anh làm gì vậy?”
Cô động đậy cổ tay đang bị anh nắm chặt, thấy không rút ra được thì hơi tức giận lườm anh. Thế nhưng khi bắt gặp ánh mắt nóng rực ấy, Phó Tư Dư bỗng hoảng hốt, vội vàng ngoảnh sang nơi khác, đồng thời cúi đầu xuống để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài, giọng mang theo chút tức tối: “Buông em ra!”
Nghe tiếng quát ấy, Thẩm Hạo Bác chỉ thấy nó mềm mại, yểu điệu đến mức chẳng chút sát thương nào.
Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp như thì thầm bên tai Phó Tư Dư, kèm theo làn hơi nóng hổi khiến người cô tê dại: “Em còn chưa ăn nho xong mà, chạy cái gì?”
Phó Tư Dư khẽ rụt cổ, cảm giác như có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đập loạn, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Cô cắn môi, nhớ đến cái cớ vừa nói bèn lí nhí bảo: “Em còn chưa phơi đồ.”
“Em giặt lúc nào?”
Phó Tư Dư nào có giặt gì đâu, chỉ là viện cớ mà thôi. Giờ bị anh hỏi ngược lại, cô chột dạ cào nhẹ lên ghế sô pha, nhỏ giọng đáp: “Tối hôm qua?”
Thẩm Hạo Bác chú ý đến hành động nhỏ ấy của cô, khóe môi cong lên, bật ra một tiếng cười khẽ trong cổ họng: “Chính em giặt đồ mà lại không nhớ lúc nào, còn phải hỏi anh là sao?”
Vì nói dối nên Phó Tư Dư bắt đầu thấp thỏm, vội vàng bổ sung để tăng thêm độ tin cậy: “Thì tối hôm qua đó, tối hôm qua em tắm xong thì tiện tay bỏ quần áo vào máy giặt rồi đi ngủ luôn. Sáng dậy em vội đi làm nên quên lấy ra, để đến tận bây giờ. Đúng, là như vậy đó!”
Dường như cuối cùng cũng tìm được một lý do hợp lý, từ đầu đến cuối đều không có kẽ hở, cô hài lòng nở một nụ cười.
Thấy Phó Tư Dư cố gắng tự thuyết phục bản thân, Thẩm Hạo Bác không kìm được bật cười: “Gì mà cẩu thả vậy?”
Mặt Phó Tư Dư ửng đỏ, anh không vạch trần lời nói dối của cô, nhưng hai chữ “cẩu thả” lọt vào tai lại khiến cô càng xấu hổ hơn, cứ như thể cô đang bị trưởng bối răn dạy vậy.
Hai người cách nhau rất gần, dường như hơi thở cũng hòa quyện vào nhau. Phó Tư Dư mất tự nhiên, hơi né sang bên cạnh, hít một hơi rồi biện bạch: “Đâu có, em làm việc rất cẩn thận mà. Anh Bác đừng cứ xem em như con nít nữa.”
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác khựng lại, anh buông cổ tay cô ra, mím môi nhìn cô vài giây. Đợi đến khi Phó Tư Dư không chịu nổi ánh mắt của anh, định lảng tránh thì anh mới chậm rãi nói: “Ừ, không xem em là con nít.”
Phó Tư Dư cảm thấy câu trả lời này của anh có gì đó là lạ. Rõ ràng là anh đã thuận theo lời cô, nhưng trong lòng cô lại cứ thấy sai sai.
Cổ tay vừa bị Thẩm Hạo Bác nắm còn hơi ẩm ướt, là mồ hôi trong lòng bàn tay anh để lại, dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.
Thẩm Hạo Bác đẩy đĩa nho về phía Phó Tư Dư, nhẹ nhàng bảo: “Quần áo trong máy giặt cả ngày rồi, thêm vài phút cũng chẳng sao. Ăn xong rồi hãy đi.”
Phó Tư Dư “ừm” một tiếng, cúi đầu lấy một quả nho cho vào miệng rồi quay sang nói với Thẩm Hạo Bác: “Ngọt thật đó, còn ngon hơn nho em tự mua nữa. Anh Bác có hợp tác với nhà máy rượu của họ à?”
Thẩm Hạo Bác nhướng mày: “Hỏi cái này làm gì, em muốn thử rượu của họ à?”
Nhắc đến rượu là Phó Tư Dư lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Không đâu, không dám đâu.”
Bài học nhớ đời rút ra được sau cái lần say rượu lúc trước như khắc sâu vào tận xương tủy cô. Phó Tư Dư nào dám đụng đến thứ khiến người ta mất kiểm soát sau khi uống đó nữa chứ.
Thẩm Hạo Bác đưa cô một tờ khăn giấy lau tay, hỏi: “Em thấy sao về việc anh hợp tác với họ?”
Phó Tư Dư: “Thấy sao là thấy sao?”
Thẩm Hạo Bác: “Hợp tác với nhà máy rượu ấy.”
Phó Tư Dư nói: “Em không biết nữa, mấy chuyện hợp tác kinh doanh lớn thế này em không rành, không dám cho ý kiến bừa bãi đâu. Em chỉ thấy nho này ngon thôi.”
Ăn gần hết cả đĩa nho, Phó Tư Dư mới sực nhớ hình như từ nãy giờ chỉ có mình cô ăn liền hỏi: “Anh Bác không ăn à?”
“Em ăn đi, anh không ăn.”
Mắt Phó Tư Dư đảo một vòng, nghĩ đến thùng nho chưa rửa trong thùng carton, cô lẩm bẩm: “Anh không ăn mà còn mang nhiều về làm gì, vừa phải khiêng từ xe xuống, rồi lại khuân từ tầng dưới lên, nặng như vậy, ăn không hết thì chẳng phải uổng công sao?”
Ý đồ của cô lộ rõ mồn một trên mặt, chỉ thiếu điều chưa nói toạc ra là muốn lấy hết chỗ nho còn lại.
Thẩm Hạo Bác đáp: “Chẳng phải còn em sao.”
Ý anh là anh cố ý mang nho về cho cô ăn sao?
Phó Tư Dư vốn là người dễ hài lòng, nghe thấy câu này, cô lập tức mỉm cười rạng rỡ, ngẩng đầu nhìn anh và thành khẩn nói: “Cảm ơn anh Bác.”
“Không cần cảm ơn.” Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Người bên nhà máy rượu tặng em đó.”
“Tặng cho em á?” Phó Tư Dư ngẩn người: “Tại sao? Họ quen em à? Em chưa từng tới nhà máy rượu đó mà?”
Thẩm Hạo Bác ngắn gọn đáp: “Họ không quen em, nhưng biết anh có vị hôn thê, nói là tặng cho vị hôn thê của anh.”
“Vị hôn thê á?” Phó Tư Dư trợn to mắt: “Em đâu phải vị hôn thê của anh, chúng ta có đính hôn đâu.”
Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, nói: “Hôm đó Thẩm Cố cũng có mặt.”
Anh chỉ nói đến đó là Phó Tư Dư đã tự động hiểu ý anh.
Thẩm Cố là em họ thứ ba của Thẩm Hạo Bác. Người nhà họ Thẩm đều biết bọn họ đang thử tìm hiểu nhau sau khi xem mắt. Trong mắt người khác, đã đi xem mắt thì tức là hướng đến hôn nhân, chỉ cần hai người chịu tìm hiểu nhau thì gia đình đã mặc định đối phương chính là đối tượng khả năng cao sẽ kết hôn với con mình.
Có lẽ lúc người trong trang viên hỏi anh có vị hôn thê chưa, Thẩm Cố lại đang ngồi bên cạnh Thẩm Hạo Bác, anh cũng khó mà giải thích rõ mối quan hệ giữa hai người họ, nếu không thì sẽ lộ tẩy mất.
Đã quyết định phối hợp trước mặt người nhà, thay anh cản mấy vụ xem mắt mà họ sắp xếp, Phó Tư Dư rất có tự giác làm tròn bổn phận của một “bia đỡ đạn”, cũng không còn vướng bận chuyện bị gọi là vị hôn thê nữa. Trước đây cô cũng từng nhiều lần bị Tần Cảnh Diệu hay Hàn Nhậm Bân kéo đi tiệc rượu để đuổi hoa đào, thỉnh thoảng còn bị người khác hiểu nhầm là bạn gái của hai người họ.
Phó Tư Dư ăn nốt quả nho cuối cùng trong đĩa trái cây, sau đó đứng dậy chào tạm biệt: “Anh Bác, em về đây.”
Thẩm Hạo Bác cũng đứng dậy: “Chờ anh một chút.”
Anh vào bếp, bê thùng nho mới vừa khui xong ra, đặt cạnh thùng đang để trong phòng khách rồi xách cả hai thùng lên, nói: “Em ra mở cửa trước đi.”
Phó Tư Dư chỉ vào một thùng nho, bảo: “Anh cho em cả hai thùng thì em cũng ăn không hết đâu, một thùng là đủ rồi, anh giữ lại một thùng cho mình đi.”
Thẩm Hạo Bác đề nghị: “Em có thể mang một thùng về cho ông nội mà, chẳng phải ngày mai em định về nhà sao?”
Ngày mai là thứ bảy. Phó Tư Dư có thói quen dành một ngày cuối tuần để về thăm ông.
Cô cũng không khách sáo với anh, gật đầu: “Vậy mai em mang một thùng về cho ông.”
Thẩm Hạo Bác khuân hai thùng nho vào bếp nhà Phó Tư Dư, đoạn dặn dò cô: “Em lấy thùng đã khui bỏ vào tủ lạnh, thùng kia để nguyên đừng đụng vào. Ngày mai lúc em chuẩn bị về nhà thì nhắn anh, anh mang xuống xe cho.”
Dứt lời, anh quay lại, thấy cô đang tựa vào khung cửa bếp, chớp mắt nhìn anh như thể chưa hiểu hết lời anh nói bèn cúi xuống bảo: “Để anh bỏ vào luôn.”
Thẩm Hạo Bác mở tủ lạnh, nhẹ tay cất nho vào. Thấy trong tủ lạnh của cô toàn là sữa chua, nước ngọt và đủ loại kem, anh nhíu mày dặn: “Đồ lạnh như kem đừng ăn nhiều, nhất là buổi tối, dễ bị đau bụng. Còn cái này nữa.”
Thẩm Hạo Bác cất nho xong thì lấy nửa quả dưa hấu ăn dở trong tủ ra: “Dưa hấu đã bổ thì phải dùng màng bọc thực phẩm bọc lại mới được để trong tủ lạnh. Ăn dở rồi thì không nên để quá mười hai tiếng. Cái này không ăn được nữa, phải vứt đi.”
Phó Tư Dư đứng nguyên tại chỗ, gật đầu, bỗng thấy Thẩm Hạo Bác không còn giống như trước.
Trước đây anh luôn kiệm lời, có thể nói một chữ thì tuyệt đối không nói hai chữ, chẳng giống bây giờ, không chỉ nói một mạch cả đoạn dài mà còn rất chu đáo, không giống người chưa từng yêu ai.
Phó Tư Dư mấp máy môi, định bụng nói gì đó.
Thẩm Hạo Bác thấy cô có vẻ tư lự bèn hỏi: “Em muốn nói gì à?”
Phó Tư Dư nhìn anh cầm quả dưa hấu như thể sắp vứt nó đi thay cô bèn rầu rĩ nói: “Anh Bác, thật ra mấy điều anh vừa nói em đều biết hết. Dưa hấu là tối qua em ăn, chưa kịp vứt nên để tạm trong tủ lạnh định hôm nay bỏ. Với lại em có tay có chân, có thể tự cất nho, cũng có thể tự vứt rác. Em là người trưởng thành, có hiểu biết cơ bản, anh như vậy khiến em cảm giác mình như một người chỉ biết ăn nằm, chẳng chịu làm gì.”
Thẩm Hạo Bác im lặng một lúc, nhìn cô rồi hỏi: “Giúp em làm chút việc mà không được sao?”
“Được chứ.” Thật ra lúc nãy khi thấy anh mím môi không nói gì, Phó Tư Dư đã bắt đầu hối hận. Rõ ràng anh có lòng tốt giúp mình, vậy mà cô lại nói cứ như anh xen vào chuyện không đâu, cô lập tức nịnh nọt: “Có người giúp mình làm việc thì còn gì bằng, người vừa tỉ mỉ vừa chu đáo như anh Bác đúng là hiếm có.”
Thẩm Hạo Bác bật cười khẽ: “Đi lấy túi rác lại đây.”
“Dạ.” Phó Tư Dư xoay người chạy đến bàn trà trong phòng khách, mở ngăn tủ lôi túi rác ra đưa cho anh. Sau đó, cô mím môi, tò mò hỏi: “Anh Bác, em có thể hỏi anh một chuyện hơi riêng tư được không?”
Thẩm Hạo Bác: “Em hỏi đi.”
Phó Tư Dư lùi lại một bước, nửa người tựa vào tường, ngón tay vẽ vòng tròn trên mặt tường: “Thì… anh Bác, có phải anh đang thích một cô gái nào đó không?”
Thân hình Thẩm Hạo Bác hơi khựng lại, anh đặt miếng dưa hấu vào túi rác rồi thản nhiên hỏi: “Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?”
Phó Tư Dư đáp: “Vì em thấy dạo gần đây anh trở nên rất chu đáo, còn biết con gái không nên ăn đồ lạnh nữa. Bình thường đàn ông độc thân sẽ không để ý mấy chuyện này đâu. Lúc trước anh còn nói định lấy căn nhà này làm sính lễ kết hôn, em cảm thấy chắc là anh đang có người trong lòng rồi. Anh Bác, nói em nghe với, có phải anh đang thầm thích ai rồi không?”
Thẩm Hạo Bác đáp mập mờ: “Em thấy anh có người trong lòng, thế sao anh còn ở bên em?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden