Chương 21
Bùi Lâm bị tiếng động cực lớn này làm cho giật nảy mình. Cậu ngẩng đầu, sững sờ nhìn ra ngoài cửa.
Cửa phòng bao bị phá tung một cách thô bạo, ổ khóa đã hỏng, xiêu vẹo rơi ra khỏi khung.
Giang Triều đứng ở cửa, mặt đằng đằng sát khí, hai bên là những người đang cố gắng ngăn cản anh.
Nhưng họ căn bản không thể cản được, không một ai cản được.
Bên tai Bùi Lâm là một tràng âm thanh ong ong. Tiếng cãi vã, tiếng quát tháo, tiếng khuyên can... mọi âm thanh xung quanh hỗn loạn thành một mớ, Bùi Lâm không nghe rõ được gì cả.
Cậu chỉ ngây người nhìn Giang Triều, hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao người ấy lại xuất hiện ở đây vào lúc này.
Cậu nhìn miệng Giang Triều đóng đóng mở mở, thỉnh thoảng thốt ra vài chữ, đôi mày nhíu chặt chưa từng giãn ra.
Không biết đã qua bao lâu Bùi Lâm cảm thấy ít nhất cũng phải dài bằng cả một thế kỷ ánh mắt của Giang Triều cuối cùng cũng dừng lại trên người cậu.
Khung cảnh hỗn loạn xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh lại vào khoảnh khắc này, giọng nói khàn khàn của Giang Triều không sót một chữ nào lọt vào tai Bùi Lâm.
"...Em lại đây." Giang Triều vẫy tay với cậu, khẽ nói.
Đôi mày nhíu chặt lặng lẽ giãn ra, chỉ là giữa hai hàng lông mày của Giang Triều vẫn còn lưu lại một vệt hằn mờ mờ.
Đôi chân của Bùi Lâm như thể cũng không nghe theo sự điều khiển nữa, bước đi một cách máy móc về phía người ấy.
...Còn chưa đến được bên cạnh anh, cậu đã bị anh choàng qua vai kéo mạnh tới.
Triệu Nam Tinh ở phía sau cậu hét lớn câu gì đó, Bùi Lâm không nghe rõ. Cậu chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, dường như mọi sự chú ý đều chỉ có thể tập trung vào một mình Giang Triều. Còn những người khác nói gì, làm gì, cậu hoàn toàn không muốn biết, cũng không có tâm trí đâu mà để ý nữa.
Giang Triều một tay giữ chặt vai cậu, nghe thấy tiếng động phía sau thì khẽ nghiêng đầu nhìn gã ta.
Luồng hơi anh thở ra khi nói chuyện nhẹ nhàng lướt qua tai Bùi Lâm, khiến cậu không kìm được mà rùng mình một cái.
"À thế thì báo cảnh sát đi." Giang Triều cười lạnh một tiếng, nói với đám người phía sau, "bắt tôi lại đi."
Bùi Lâm cũng không biết có phải mình đã bị ly rượu kia làm cho say đến hồ đồ rồi không, khi nghe thấy câu này, phản ứng đầu tiên của cậu lại là... bật cười.
Câu nói thật quen thuộc, hình như trước đây cũng từng nghe Giang Triều nói một lần rồi.
Giang Triều lại nói gì đó với Triệu Nam Tinh, sau đó bèn quay đầu nhìn Bùi Lâm.
Bàn tay đang đặt trên vai Bùi Lâm khẽ dùng sức, Giang Triều trầm giọng hỏi: "Em uống rượu à? Bọn họ không bắt nạt em chứ."
"..." Bùi Lâm mấp máy môi, giơ ra một ngón tay, nói nhỏ, "Một ly thôi, không sao đâu anh."
Áo khoác của cậu vẫn còn ở phòng bao ban đầu, bây giờ trên người chỉ mặc áo len dệt kim mềm mại.
Giang Triều nới lỏng ngón tay, rồi lại khẽ vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo len do mình vừa nắm chặt. Khóe miệng anh mím rất chặt, thở hắt ra một hơi thật mạnh, trầm giọng nói: "Mình đi trước đã."
Anh buông tay ra, chuyển sang nắm lấy cánh tay Bùi Lâm, kéo cậu ra khỏi phòng bao.
Sau khi ra ngoài, anh lại đổi vị trí với cậu, để Bùi Lâm đi trong tầm mắt của mình, còn mình thì đi phía sau, ngăn cách Bùi Lâm với những người kia.
Những người vây quanh ở cửa không một ai dám cản đường Giang Triều nữa.
Tuy nhiên, ngay lúc rẽ xuống lầu, Bùi Lâm lại nhạy bén nhận ra thái độ của Giang Triều lại một lần nữa lạnh đi.
Ly whisky kia quả là lợi hại, Bùi Lâm bây giờ tay chân bủn rủn, đầu óc cũng quay cuồng, cậu nhìn theo hướng ánh mắt của Giang Triều, mãi sau mới nhận ra, hóa ra Âu Dương Dịch Thời cũng đã đến.
Lực tay Giang Triều nắm trên cánh tay Bùi Lâm lại một lần nữa siết chặt.
Bùi Lâm đau đến hít vào một hơi: "...A Triều?"
Giang Triều mặt mày sa sầm. Anh nheo mắt lại, lạnh lùng nói: "Âu Dương Dịch Thời, quả nhiên vẫn là có liên quan đến cậu. Cậu có ý gì?"
Âu Dương Dịch Thời theo phản xạ phủ nhận: "Không liên quan đến tôi!"
Trông hắn ta không giống như vừa mới đến, thậm chí có thể đã đợi ở đây một lúc rồi. Hắn ta nghe thấy lời chất vấn của Giang Triều, phản ứng đầu tiên không phải là tìm cách che đậy sự việc, mà là vội vàng phủi sạch quan hệ với mình.
Hắn ta đi lướt qua Giang Triều và Bùi Lâm, quay sang hỏi Triệu Nam Tinh ở phía trong hơn: "Mày làm cái trò gì vậy?!"
"..." Triệu Nam Tinh cũng nổi nóng, "Âu Dương, không phải là mày có hứng thú với MC dẫn chương trình này sao?!"
Âu Dương Dịch Thời có nỗi khổ khó nói. Hắn ta đúng là có hứng thú với Bùi Lâm, nhưng hắn ta thực sự không có gan làm ra chuyện này! Cho hắn ta thêm 100 lá gan nữa hắn ta cũng không dám!
Hắn không giống Triệu Nam Tinh, hắn ta cần thể diện, ba của hắn ta cũng cần thể diện, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, hắn ta nhất định sẽ nhanh chóng phủi sạch quan hệ trước tiên.
Huống hồ, chuyện này vốn dĩ cũng không liên quan đến hắn ta!
Là Triệu Nam Tinh sắp xếp cuộc vui, là Triệu Nam Tinh gây ra chuyện, sao cuối cùng lại đổ hết lên đầu hắn ta chứ!
Âu Dương Dịch Thời tức muốn chết, vừa nghĩ đến chuyện về nhà lại bị ba mình cho một trận là lại thấy xương cốt toàn thân đau nhức.
Giang Triều lười nghe những chuyện này. Anh lại một lần nữa khoác vai Bùi Lâm, nửa ôm nửa dìu đưa người xuống lầu, cao giọng nói: "Mấy người cứ từ từ mà cãi, tôi lười nghe."
"Âu Dương! Mày còn đứng ngây ra đó?" Triệu Nam Tinh hét lớn, "Mày còn không mau cản bọn họ lại?! Điên rồi à?"
Âu Dương Dịch Thời chửi: "Mẹ nó, mày mới điên ấy, thằng ngu!"
Hắn ta rút điện thoại ra nhanh chóng bấm một cuộc gọi, nói nhỏ vài câu với đầu dây bên kia rồi cúp máy, sau đó hắn ta hạ giọng, nhìn từng người có mặt ở đây, trầm giọng nói: "Chuyện tối nay, không có nửa điểm quan hệ gì với tôi."
Hắn ta mặt sa sầm nhìn Triệu Nam Tinh: "Triệu Nam Tinh, cái mớ hỗn độn mày tự gây ra thì tự nghĩ cách mà giải quyết, mày không phải có nhiều thủ đoạn lắm sao? Nhưng tao cảnh cáo mày."
Nhìn từ bên ngoài, Âu Dương Dịch Thời không giống một cậu ấm ăn chơi, hắn ta không có cái vẻ ta đây của đám con ông cháu cha, tính cách tuy ngang ngược tùy hứng, nhưng tuyệt đối không đến mức bá đạo.
Cho đến bây giờ, cho đến khoảnh khắc này, trên người hắn ta cuối cùng cũng có vài phần giống Âu Dương Tư lạnh lùng, vô tình, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của người khác.
"Chuyện hôm nay, kết thúc ở đây." Âu Dương Dịch Thời chậm rãi nói, "kết thúc ở những người có mặt tại đây. Nếu để tôi biết có ai hé răng ra ngoài..."
Hắn ta nheo mắt lại: "Tôi nghĩ cách hành xử của tôi cũng được coi là thân thiện, nhưng tôi cũng có những cách không thân thiện. Mấy người sẽ không muốn biết đâu, đúng không?"
Trong lúc Âu Dương Dịch Thời vội vàng phủi sạch trách nhiệm, Giang Triều đã nhanh chóng đưa Bùi Lâm xuống lầu!
Mông Lượng đã dàn xếp xong với mấy người phục vụ của nhà hàng tư gia này, đưa hai người nhanh chóng rời đi bằng hầm để xe.
Liêu Triều Triều nhỏ tuổi nhất và một nữ tay trống trong ban nhạc đã nhờ bạn bè đến giúp lái xe, họ nhanh chóng lên một chiếc xe thương mại bảy chỗ, lao nhanh đi trong màn đêm!
Ghế giữa của xe thương mại là thoải mái nhất, nhưng Giang Triều chỉ do dự một chút, rồi nhét Bùi Lâm vào hàng ghế cuối cùng. Bản thân cũng ngồi sát vào ngay sau đó. Anh đưa tay níu lấy Bùi Lâm, để cậu dựa vào mình ngồi ở phía trong.
Nhưng Bùi Lâm vẫn không chịu ngồi yên.
Cậu nhoài người lên hàng ghế giữa, vịn vào ghế của Liêu Triều Triều nói: "Triều Triều, xin lỗi nhé, ngày mai anh lại mời em ăn cơm, mừng sinh nhật em."
Trong số những người ở đây hôm nay, Liêu Triều Triều là người nhỏ tuổi nhất và cũng yếu bóng vía nhất, vừa rồi đã sợ đến suýt khóc. Cậu ta bĩu môi, mặt mày rầu rĩ nói: "Không cần đâu anh không cần đâu anh, anh không sao là tốt rồi, anh làm anh Triều sợ chết khiếp."
Mông Lượng ngồi ở ghế phụ, nghe vậy liền la lên một tiếng: "Cũng làm tôi sợ chết khiếp đây này!"
Bùi Lâm: "He he."
"..." Giang Triều im lặng nhìn cậu một cái, kéo người về lại ghế, "Em ngồi yên nào, đừng có lộn xộn, lát nữa lại say xe."
Ly whisky kia quả thực quá mạnh, lúc rời khỏi phòng bao rõ ràng vẫn còn tỉnh táo, vừa lên xe đã thấy đầu óc quay cuồng.
Giang Triều điều chỉnh lại máy lạnh ở hàng ghế sau, rồi lại cài cúc áo trên cổ cho Bùi Lâm.
Phần thịt đầu ngón tay vô tình lướt qua cằm Bùi Lâm, nhiệt độ hơi nóng trên da khiến Giang Triều lại nhíu chặt mày.
"Sao nóng thế?" Anh hỏi.
Sau khi uống rượu sẽ cảm thấy nóng, nhưng nhiệt độ này hình như có chút bất thường.
Giang Triều cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời cũng không nói ra được, đành phải giục tài xế lái nhanh hơn.
Khoảng mười phút sau, xe dừng lại.
Mông Lượng nhảy xuống xe, giúp Giang Triều đỡ Bùi Lâm đã say đến bất tỉnh nhân sự xuống, lại một lần nữa nhỏ giọng xin lỗi anh: "...Chuyện hôm nay, lỗi của tôi, lỗi của tôi."
Giang Triều đã không còn tức giận như lúc nãy, anh lắc đầu, nói: "Không liên quan đến cậu đâu Mông Lượng, tôi phải cảm ơn cậu mới đúng."
Trong lúc nói chuyện, Giang Triều vòng tay Bùi Lâm qua cổ mình, tay kia thì ôm lấy eo cậu. Anh hất cằm về phía Mông Lượng, cao giọng nói: "Chỗ tôi cậu đừng lo, cậu đưa Liêu Triều Triều và mọi người về đi."
Mông Lượng gật đầu, nói "Được", rồi làm động tác gọi điện thoại: "Có chuyện gì thì gọi cho tôi."
Đi được hai bước lại quay trở lại: "Bùi Lâm không uống được rượu, tối nay nếu không khỏe thì nhớ đến bệnh viện. Có chuyện gì cứ gọi tôi!"
Giang Triều cũng không chần chừ nữa, dìu Bùi Lâm nhanh chóng bước vào thang máy.
Tầng năm không cao, thang máy rất nhanh đã đến nơi. Thế nhưng chỉ trong vài phút ngắn ngủi đó, Bùi Lâm vậy mà đã đổ một thân mồ hôi, cổ áo đều ướt đẫm.
Cậu không còn chút sức lực nào, mềm oặt dựa vào Giang Triều, hơi nóng thậm chí có thể xuyên qua lớp áo len mềm mại và áo khoác dày.
Giang Triều ôm Bùi Lâm bước ra khỏi thang máy, mày nhíu chặt cứng, lúc mở cửa còn tranh thủ sờ trán Bùi Lâm một cái.
"Em sốt à?" Anh trầm giọng hỏi, "Sao lại nóng thế này!"
Đầu óc của Bùi Lâm đã hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường được nữa.
Cậu chớp chớp mắt, chỉ thấy hốc mắt cay xè, tay chân đều mềm nhũn, cử động một chút cũng không có sức.
Cậu vẫn cảm thấy rất nóng, áo sơ mi lót bên trong đã ướt sũng, dính bết vào lưng.
Cậu thuận theo lực của Giang Triều bước vào nhà, lúc nghe thấy tiếng cửa phòng phía sau bị đóng sầm lại thì lại thấy ấm ức một cách khó hiểu.
Cậu nắm lấy cổ tay Giang Triều, ngay cả đầu ngón tay cũng rịn ra mồ hôi.
Rượu whisky có nồng độ cồn cao, nhưng tuyệt đối không đến mức khiến toàn thân nóng ran như vậy.
Giang Triều xé một túi khăn giấy mới để lau mồ hôi cho cậu, nhưng nhiệt độ da thịt tiếp xúc dưới ngón tay vẫn không hề giảm đi chút nào, ngược lại càng lúc càng oi bức.
Hai bên má Bùi Lâm đỏ bừng lên hai vệt rõ rệt, ánh mắt cũng càng lúc càng mơ màng. Cậu càng lúc càng đến gần Giang Triều, gần như cả người sắp dán vào người anh.
Giang Triều dù có chậm hiểu đến đâu cuối cùng cũng nhận ra, giọng nói đè nén mang theo cơn tức giận không thể kìm nén được: "Trong rượu có thuốc? Ngoài rượu ra, em còn ăn gì khác không?"
Bùi Lâm cũng không trả lời, cằm tựa lên vai anh, cứ thế ngây ngốc nhìn anh.
Giang Triều trong lòng nén một cục lửa, nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác của Bùi Lâm trong lòng vừa lo vừa tức, chỉ muốn băm hai thằng khốn họ Âu và họ Triệu kia ra cho heo ăn.
Anh dùng vai đỡ lấy thân thể Bùi Lâm, vòng tay ra sau cởi bỏ áo khoác nặng trịch, bế bổng người lên!
Giang Triều một chân đá tung cửa phòng ngủ phụ, đặt Bùi Lâm nằm vững vàng trên giường, sau đó định đứng dậy vào nhà vệ sinh xả nước, để Bùi Lâm tắm qua một lượt trước.
...Ít nhất cũng phải rửa sạch mồ hôi dính nhớp.
Thế nhưng anh vừa mới đứng dậy định rời đi, lại bị Bùi Lâm níu lấy vạt áo.
Động tác rất nhẹ, nhưng đủ để nhắc nhở Giang Triều.
Giang Triều quay đầu lại nhìn.
Bùi Lâm quỳ gối trên giường, hơi nhổm người lên.
Cậu dường như không có nhiều sức lực, ngay khoảnh khắc Giang Triều xoay người thì ngã vào lòng đối phương.
Giang Triều luống cuống tay chân đỡ lấy cậu.
Hai bên cánh mũi của Bùi Lâm rịn ra những giọt mồ hôi li ti, hai gò má ửng hồng vẫn nóng hổi, nốt ruồi lệ ở khóe mắt trông đáng thương vô cùng.
"A Triều." Bùi Lâm lên tiếng gọi anh, rất nhanh lại đổi giọng, "...Đàn anh..."
Mí mắt Giang Triều giật một cái: "Ừm, em trước..."
Anh còn chưa nói hết câu, má của Bùi Lâm đã áp lên mu bàn tay anh.
...Nhiệt độ đó có thể gọi là nóng hổi.
Hơi thở của cậu lặng lẽ phả lên mu bàn tay Giang Triều, nơi đi qua tự nhiên cũng mang theo hơi nóng.
Dưới sự k*ch th*ch kép của cồn và thuốc, giọng nói trong trẻo của Bùi Lâm cũng trở nên mềm mại. Cậu gắng sức thẳng người dậy, rồi lại tựa vào lòng Giang Triều.
Má cậu áp vào lồng ngực Giang Triều, khẽ ngẩng đầu lên, dùng giọng nói ngọt như tẩm mật một lần nữa gọi tên anh.
"Đàn anh..." Bùi Lâm chớp mắt, đôi mắt sáng long lanh không rời khỏi Giang Triều một giây.
Nhưng cậu lại rất nhanh lắc đầu, miệng hơi mím lại, thất vọng nói: "Thôi bỏ đi, anh không hiểu đâu..."
Tay trái của Bùi Lâm nắm lấy cánh tay Giang Triều, khẽ lặp lại: "Anh... không hiểu..."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden