Chương 21
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên”

“Nhớ chứ ạ!”

Đường Án Trác đáp mà không cần nghĩ ngợi, Ngụy Tắc Văn xoa xoa tóc cậu, chú Ưng chuyển ánh mắt khỏi kính chiếu hậu, cười lắc đầu, trong lòng thầm hiểu rõ.

Bởi vì thời gian ở nhà rất ngắn cho nên Đường Án Trác cực kỳ dính Ngụy Tắc Văn, giống hệt như cái đuôi nhỏ.

Hơn nữa bài tập ở trường đã được cậu sắp xếp viết xong trong tiết tự học buổi tối, như vậy cậu có thể có thêm thời gian ở cùng Ngụy Tắc Văn.

Nhưng buổi tối sau khi ôn tập bài vở đi ra khỏi phòng ngủ lại vừa lúc thấy Ngụy Tắc Văn đã thay quần áo.

Phỏng chừng là muốn ra ngoài.

Đường Án Trác vội vã chạy xuống dưới lầu, “Ngài Ngụy, ngài đi đâu vậy ạ?”

“Tôi vừa định lên nói cho em đây, hôm nay tôi có buổi tụ hội.”

Hắn có bạn mới từ nước ngoài về, mấy người có quan hệ tốt thay phiên mời khách, cho nên mấy ngày nay rất nhiều bữa tiệc.

“Ngài sẽ trở về rất khuya sao?”

Đường Án Trác đứng bên cạnh, ngửa đầu duỗi tay giúp hắn cài một chiếc cúc áo còn sót, làm xong cậu vẫn chưa ý thức được động tác như vậy quá thân mật, hệt như là cô dâu nhỏ của Ngụy Tắc Văn vậy.

Ngụy Tắc Văn cúi đầu nhìn đôi tay trắng nõn trước ngực, khung xương của Đường Án Trác nhỏ, bàn tay cũng thon dài, hắn nhìn một hồi đột nhiên tóm lấy tay cậu.

Đường Án Trác hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía hắn mang theo vẻ khó hiểu.

Ngụy Tắc Văn dùng bàn tay phải của mình so sánh với tay cậu, ngón tay dài hơn cả một đốt, màu da cũng tối hơn rất nhiều.

“Gầy quá.”

Ánh mắt Ngụy Tắc Văn giống như dây thường xuân sinh trưởng theo vách tường, từ ngón tay leo mãi cho đến cổ tay, cảm giác như dùng chút lực là có thể bóp nát đôi tay ấy.

Ở trường một tuần mà lại gầy hơn rồi?

Dù sao cũng không béo, hai ngày tới phải vỗ béo cậu nhóc một chút.

Ngụy Tắc Văn nghĩ như vậy bèn đẩy vai cậu, “Đi thay quần áo, tôi đưa em đi cùng.”

Đường Án Trác trố mắt, cậu không biết đây là buổi tụ hội có tính chất thế nào, nhưng chắc chắn là thứ không liên quan gì với cậu.

Ngụy Tắc Văn lại muốn dẫn một người không liên quan gì như cậu đi gặp những người hoàn toàn xa lạ.

Nếu là một tuần trước, Đường Án Trác sẽ do dự cự tuyệt, bởi vì cậu rất chán ghét hoặc nên nói là không thích ứng với việc đi làm quen người mới, tiếp xúc với hoàn cảnh mới.

Cậu cảm giác xác ngoài của mình sẽ bị xé nát, bại lộ ra bản chất yếu ớt bên trong.

Nhưng hiện tại cậu đã biết Ngụy Tắc Văn là người tốt, cho nên người cạnh hắn nhất định cũng giống vậy, hoặc nên nói là ở thành phố Lâm Hoài này, sẽ chẳng có ai miệt thị cậu, ức h**p cậu, hắn có thể đánh vỡ toàn bộ lo lắng của cậu.

Đường Án Trác quan sát Ngụy Tắc Văn một lượt, hôm nay hắn mặc áo sơmi nhưng bên ngoài không phải vest mà là một chiếc áo khoác thoải mái đơn giản màu bạc, cho nên hẳn không phải buổi tiệc công việc gì quá trang trọng.

Đường Án Trác nhanh chóng chạy lên lầu, nhớ kỹ đồ mà hắn mặc, cậu tìm một bộ đồ có màu sắc không khác biệt lắm.

Khi xuống lầu, Ngụy Tắc Văn đang dựa vào tủ đeo đồng hồ.

Hắn có rất nhiều đồng hồ, tự hắn thường xuyên mua và cũng có cái do người khác tặng, mỗi một chiếc đều vô cùng quý giá đắt đỏ, 80% là hàng số lượng giới hạn, 20% còn lại được đặt làm riêng.

Nhìn mỗi một món đều cảm thấy đôi mắt như được nạm vàng.

Tùy tiện lấy một cái phỏng chừng giá cả đều có thể đủ cho gia đình bình thường sống no đủ mấy năm.

Hắn lại ôm vai Đường Án Trác, nhẹ nhàng bâng quơ mà hứa hẹn, “Hôm nào tôi tìm nhà thiết kế đặt làm cho em một chiếc, trở về đo kích cỡ tay của em trước.”

Hiển nhiên đó không phải lời khách sáo của Ngụy Tắc Văn, hắn luôn luôn nói là làm, đây là điều mà Đường Án Trác biết rõ.

Dù cho cậu không hiểu nhiều thì vừa nghe “đặt làm” hay “nhà thiết kế”, cậu cũng biết tuyệt đối là giá cả xa xỉ, cậu đang định từ chối, Ngụy Tắc Văn dường như lại đoán trước được nên duỗi tay che kín miệng cậu.

“Ưmhh……”

“Nghe tôi.”

“Nhưng mà, ưmhh……”

“Không nhưng nhị gì hết.”

“Quá, ưmhh……”

“Không có quá gì cả.”

“…… Dạ, ưmhh!”

Ngụy Tắc Văn cười đến mức bả vai rung rung, “Tôi cho rằng em lại muốn nói gì đó từ chối cơ.”

Mặt Đường Án Trác đỏ bừng, hôm nay Ngụy Tắc Văn tự mình lái xe, cho nên cậu ngồi trên ghế phụ.

Đường Án Trác đã quen nơi mà Ngụy Tắc Văn đi đều sang trọng đắt đỏ, cho nên khi tiến vào cổng club cậu cũng không quá kinh ngạc nữa.

Nhân viên phục vụ dẫn hai người đi qua một đoạn hành lang dài tối mờ, lúc sau trước mắt chợt sáng bừng lên, còn xa hoa hơn cả khi mới vào cửa.

Ngụy Tắc Văn giải thích cho cậu, “Đây là địa bàn của cậu hai Trình nhị, cậu ấy là bạn của tôi, tối hôm nay do cậu ấy chủ trì, lát nữa đi vào tôi sẽ giới thiệu cho em.”

“Vâng.”

Sau khi vào cửa, Đường Án Trác vẫn căng thẳng theo bản năng, thầm hít sâu một hơi, nghĩ xem nên chào hỏi như thế nào.

Ngụy Tắc Văn là người đến cuối cùng, cho nên vừa vào cửa tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn qua.

Nhưng ánh mắt họ chỉ dừng trên người Ngụy Tắc Văn không đủ một giây, ngay lập tức đã chuyển dời sang Đường Án Trác.

Ngụy Tắc Văn kéo cậu đến trước người, không biết là ai nói một câu, “Tắc Văn, nhanh như vậy đã có bạn trai nhỏ rồi hả?”

Bạn trai nhỏ?

Đường Án Trác chưa kịp phản ứng về việc quan hệ giữa mình và Ngụy Tắc Văn bị hiểu lầm, nhưng cậu lại bắt lấy một trọng điểm khác, bạn bè của ngài Ngụy không kinh ngạc gì mà nói ra từ này, có phải chứng tỏ rằng ngài Ngụy không quá…… Thẳng?

Cậu đang miên man suy nghĩ, Ngụy Tắc Văn đã kéo ghế cho cậu, “Bạn trai nhỏ cái gì, là cậu nhóc lần trước đã nhắc tới.”

“Ồ… thì ra là thế.”

Đám người kéo dài âm điệu, đưa mắt nhìn nhau, ăn ý mà nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.

Bọn họ quen biết Ngụy Tắc Văn lâu rồi nhưng hắn chưa từng dẫn người tham gia tụ hội cá nhân như thế này.

Ngay cả người mẫu Phùng Nhiên được cưng chiều nhất trong mắt người đời thì cũng chỉ theo Ngụy Tắc Văn tham dự mấy bữa tiệc tối gặp dịp thì chơi thôi, kiểu họp mặt riêng tư bạn bè thế này đều tổ chức ở địa điểm tư nhân của các cậu ấm có máu mặt, trăm triệu lần cậu ta chẳng thể vào được.

Đứa trẻ này là người đầu tiên.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”