Chương 206
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 206: Chuẩn Bị (Góc Nhìn Của Nhị Nha) (2)

“Về không em?” Đại Nha đang buộc bó củi dưới đất hỏi cô em gái đang đứng ngây người.

“Về ạ.” Nhị Nha hoàn hồn, thấy Đại Nha đã nhặt được một bó củi trong lúc mình vào thôn, cô nàng kéo tay chị gái định cõng củi lên, nói: “Không mang đi, chúng ta ra ngoài thị trấn nhặt sau, ở đây xa quá, cõng về mệt chết mất.”

“Chị không thấy mệt.” Đại Nha không chịu đi, cô ấy tiếc bó củi không nỡ vứt.

“Củi này không tốt, khô quá đốt nhanh hết, lại còn nhỏ, khói trắng nữa.” Nhị Nha chuyển sang vẻ mặt chê bai, Đại Nha không dám bướng bỉnh nữa vì cô ấy sợ nhất bị người khác chê trách.

“Vậy thì không lấy nữa, về nhà chị nhặt củi to.” Cô ấy nói.

“Vâng, đi thôi, về rồi em cũng nhặt cùng chị, cõng hai bó về là đủ dùng hai ngày.” Nhị Nha kéo tay cô ấy đi tiếp, thấy sắc mặt em gái tốt hơn Đại Nha mới yên tâm.

“Chị không hỏi em vào thôn làm gì à?” Nhị Nha gợi chuyện.

“Em vào thôn làm gì thế?” Đại Nha hỏi theo lời cô nàng.

“Về việc đi học của em.”

“À.” Đại Nha không hỏi thêm nữa.

Nhị Nha nhìn tính cách lầm lì như con lừa của chị mình, thở dài nói: “Chị, sau này em đi học xa thì chị tính sao? Bị người ta bắt nạt đến chết chắc cũng không biết phản kháng, đến khóc cũng chẳng biết đường mà khóc.”

“Chị trông Tiểu Hổ, đợi em kiếm được tiền rồi đưa chị đi khám bệnh.”

Nhị Nha quay sang nhìn chị trân trân rồi thốt lên một tiếng: “Em cứ tưởng chị ngốc thật, hóa ra chị vẫn nhớ à?” Bình thường trông cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, khờ khờ dại dại.

“Em định không giữ lời à?” Đại Nha nắm chặt tay cô nàng cuống quýt hỏi.

“Chắc chắn giữ lời mà, vậy chị ở nhà chăm sóc Tiểu Hổ, đợi em kiếm được tiền em sẽ đưa chị đi khám.” Nhị Nha khẳng định, cảm nhận được lực tay của chị gái lỏng ra, cô nàng cười khổ một tiếng. Xem đi, những người như bọn họ đều có một loại trực giác, ai tốt với mình đều biết rõ, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, bám vào rồi là không muốn buông.

Thím Tô với cô nàng là như vậy, cô nàng với Đại Nha cũng như vậy, chỉ không biết Tiểu Hổ là kiểu tâm lý nào, chắc không giống cô nàng và Đại Nha, thằng bé là con út, lại là con trai nên chưa bao giờ phải chịu ngược đãi hay uất ức gì.

Hai người đi đến rìa thị trấn, nhặt những cành cây to buộc thành bó cõng về nhà. Tiểu Hổ ra mở cửa bảo: “Bố mẹ với anh cả anh hai đều chưa về ạ.”

“Được rồi, vài ngày nữa chị mua kẹo cho.”

Lúc này, nhà bên cạnh vang lên tiếng reo hò của Tiểu Viễn và Bình An, tiếp đó là giọng nói hiền từ và chậm rãi của bà ngoại Tiểu Viễn, nghe rất dễ chịu.

“Chị Nhị Nha.” Tiểu Viễn sang gõ cửa, ló đầu nhìn vào trong.

“Chỉ có ba chị em chị ở nhà thôi.”Nhị Nha nói với Tiểu Viễn đang hớn hở.

Nghe vậy Tiểu Viễn mới đưa bàn tay đang giấu sau lưng ra, tay cậu chàng cầm một gói giấy vàng lớn: “Này, mẹ em gửi cho chị đấy.”

“Thím Tô về rồi hả?” Cô định bước chân ra ngoài.

“Chưa, cái này mẹ gửi về thôi.” Tiểu Viễn cười tít mắt. “Mẹ em không về, tết này bọn em sang Đông Bắc, sau tết trước khi khai giảng mới về. Đợi bố em về là bọn em đi luôn.”

“Thảo nào bọn em vui thế.” Nhị Nha nhận lấy gói giấy, ấn đầu Tiểu Hổ vào trong rồi hỏi: “Đông Bắc tốt không em?”

“Cực kỳ tốt luôn.” Tiểu Viễn gật đầu lia lịa, đưa đồ xong cậu chàng định đi ngay, ở trường đã gặp, về nhà lại là hàng xóm, thi thoảng vẫn chạm mặt nên cậu chàng cũng không định trò chuyện nhiều với Nhị Nha.

“Em về dọn đồ đây, chị Nhị Nha, chúc mừng năm mới chị trước nhé.” Cậu xhàng oa đầu Tiểu Hổ một cái rồi vui vẻ quay người về nhà.

Lời chúc năm mới chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng, Nhị Nha nhìn cánh cửa trống huơ trống hoắc, trong lòng đã có quyết định.

Gói kẹo, socola, hạt phỉ và bánh quy đó được ba chị em ngầm hiểu với nhau, giấu kỹ trong căn buồng nhỏ của hai chị em, Tiểu Hổ cũng chen vào ngủ giữa hai chị để tối đến lén lút ăn đồ ngon mà không bị phát hiện.

Trước khi viên kẹo cuối cùng được ăn hết, khoảng sân nhỏ yên tĩnh hơn một tháng qua của nhà hàng xóm lại nhộn nhịp trở lại, đầu tiên là ông bà cụ dắt hai con chó về thị trấn, trong sân bắt đầu có tiếng đập chăn màn. Tiếp đó là Tiểu Viễn, Bình An cùng bố Bình An trở về, trong sân vang lên tiếng chó sủa hưng phấn, tiếng trò chuyện của hai ông bà cụ cũng nhiều hơn. Hai ngày sau, bố Bình An đi làm, Tiểu Viễn và Bình An đi học, Nhị Nha lại sang dắt xe đạp một mình đến trường.

Khí hậu mùa xuân ấm áp hơn, những ngón tay của Đại Nha và Nhị Nha không biết từ lúc nào đã hết sưng, chỉ còn lại những vết chai cứng và lớp thịt màu nâu xám minh chứng cho những gian khổ đã qua. Sau một mùa đông tự học, Nhị Nha vốn âm thầm tích lũy đã vươn lên năm người đứng đầu toàn khối trong kỳ thi giữa kỳ lớp 10. Người chú họ kỳ lạ hồi cuối năm lại ghé thăm, sau đó Nhị Nha được bố đưa đến đồn công an đổi tên, Trương Nhị Nha trở thành Trương Bảo Chi.

Từ đầu đến cuối Nhị Nha không nói một lời, cũng không dò hỏi thêm tin tức gì, chỉ là khi bố vào phòng cất sổ hộ khẩu, cô nàng liền theo vào, tay cầm một tờ đề thi rút đại ra nói: “Bố, bố ký tên vào đây cho con với, thầy giáo bảo phải có chữ ký phụ huynh.”

“Được, để bố ký.” Bố Nhị Nha ép sổ hộ khẩu dưới đáy hòm đựng quần áo bông, không mảy may để ý, hãnh diện nhận lấy tờ đề rồi ký tên thật lớn đè lên phần điểm số.

Sau đó Nhị Nha xin Tiểu Viễn một cái phong bì mẹ cậu chàng gửi về, hỏi: “Tiểu Viễn, địa chỉ của mẹ em có cố định không? Cứ gửi theo địa chỉ này là chắc chắn đến tay thím ấy chứ?”

“Vâng, có thể, chị định gửi thư cho mẹ em à? Thế chị đưa đây em gửi cùng luôn cho.”

“Không, chị xem thế thôi để phòng hờ, vớ iại hai ba tháng nữa em cũng đi rồi.” Nhị Nha nhìn chằm chằm địa chỉ trên phong bì, nhẩm đọc trong lòng.

“Thế cũng được, chị cứ cầm phong bì đi, khi nào cần gửi thì điền theo địa chỉ này.”

Ngày hôm sau, Tô Du đi làm, hai đứa trẻ đi học, Ninh Tân cắt một miếng thịt và đi bộ đến Đại đội Tân Hà.

“Bố, mẹ, đều ở nhà đấy ạ?”

“Tiểu Ninh về rồi à? Ở lại nhà ăn cơm trưa đi, đã lâu không gặp con.” Ông cụ Tô ngồi ở vị trí cũ dưới mái hiên.

“Con về được ba ngày rồi, bố, mẹ, đến nhà con chơi vài ngày đi?” Ninh Tân đưa thịt cho mẹ vợ, ngồi đối diện với bố vợ xem ông hút tẩu thuốc.

“Không đi, nhà này ở tốt rồi, bố đến nhà con làm gì? Trong thôn có những người bạn già của bố, ở thị trấn không thoải mái chút nào.” Thật ra là vì ông không hợp chuyện với mấy ông cụ ở thị trấn.

Ninh Tân cũng không tránh né, nói thẳng: “Đến nhà khuyên Tô Du đi ạ, cô ấy lại tìm một công việc mới, ở vườn cây ăn quả tại huyện Hàm Sơn. Cô ấy không biết đã ‘lừa’ người ta như thế nào, giờ lại muốn làm kỹ thuật viên cho vườn cây ăn quả, còn đang rục rịch bán công việc cũ đi nữa, con nói cô không nghe, bố, cô ấy nghe lời bố, bố đi nói đi.”

Ông cụ Tô cười lớn, không hút tẩu nữa. Đứa con gái út này càng ngày càng lanh lợi, mới chia tay được bao lâu mà đã nắm được cậu con rể trong lòng bàn tay rồi, ông sống ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên thấy con rể về nhà bố vợ mách tội.

“Con bé có thể ‘lừa’ được thì cứ để nó đổi, người ta ăn cắp tiền bồi thường cái chết của anh em còn không giữ được việc, nó có thể liên tiếp xoay xở được công việc mới, sau này nó không muốn làm ở vườn cây nữa, bán công việc đó đi rồi tìm việc khác cũng không lỗ.” Tô Xương Quốc không làm theo ý con rể, đừng thấy ông về già vẫn chỉ là trưởng thôn, hồi trẻ là vì không có năng lực không có quan hệ, có năng lực ông cũng đã chạy ra ngoài rồi. Khi làm trưởng thôn, ông quản cả đất đai và chuyện nhà của thôn dân, đến giờ vẫn có người tìm ông xử lý các vụ cãi vã mẹ chồng nàng dâu, chị em dâu đánh nhau, hàng xóm xích mích, phiền phức.

“Không phải đâu bố, công việc ở vườn cây sao nhàn nhã bằng công việc trong nhà máy? Bây giờ cô ấy không bị nắng mưa gì cả, người trắng trẻo, đi vườn cây vất vả lắm, theo lời cô ấy nói thì buổi trưa còn không về nhà, trong nhà còn hai đứa trẻ nữa chứ.” Ninh Tân không ngờ rằng chưa khuyên được vợ, đến nhờ cứu viện lại còn phải khuyên cả cứu viện trước, làm sao thành công được đây?

Dư An Tú lúc này ngồi xích lại gần, hỏi con rể: “Bán công việc hiện tại này được bao nhiêu tiền?”

Ninh Tân không nghĩ nhiều, buột miệng nói: “Khoảng một ngàn tệ, bằng hai năm tiền lương, phúc lợi thì chưa tính.”

Ông cụ Tô khẽ liếc nhìn vợ mình, không để ý đến bà, tiếp tục nói với con rể: “Người nhàn hạ lâu sẽ thành vô dụng, bây giờ bố cũng nhàn rỗi, nhàn đến mức càng ngày càng chán, cứ mệt một chút thì tốt hơn, đổ mồ hôi mới có tinh thần, còn về phần con cái, dù sao chúng cũng lớn rồi, không cần dỗ dành, không cần bế bồng, càng không cần cho bú, theo con nói, chỉ là một bữa cơm trưa thôi mà, ăn tạm một bữa cũng không gầy đi được, cùng lắm thì đã có ông bà nội rồi, không muốn ăn cơm trắng thì cầm tiền, vì một bữa cơm của hai đứa trẻ mà cứ bó buộc người ta ở nhà sao? Bố thấy con mười bữa nửa tháng không về nhà, hai thằng nhóc cũng vẫn lớn nhanh khỏe mạnh đó thôi?”

Ông cụ Tô không tìm hiểu nhiều về tình hình vườn cây ăn quả nhưng vẫn đứng về phía con gái, vì trước hết ông là bố ruột của Tô Du, chồng cô đến mách tội, trước mặt Ninh Tân ông chắc chắn phải bảo vệ con gái mình, trong lòng không đồng ý thì cũng chỉ mắng riêng cô thôi, Tô Du muốn thay đổi ý định cũng phải tự mình đi thương lượng với chồng, giống như mẹ chồng cùng phe với con trai, ông cũng cùng phe với con gái vậy.

Lý do thứ hai là lúa mạch trong thôn, bây giờ đã bắt đầu chín vàng, quả thực bông lúa tốt hơn những năm trước, Tô Du đã đóng góp một phần không nhỏ. Hơn nữa, cô con gái út này là người thực tế, đi một bước phải nhìn ba bước, không chắc chắn thì cô không dám đổi công việc lung tung, mặc dù dạo gần đây hành động có phần táo bạo, nhưng tính cách được hình thành trong mười hai mươi năm không phải nói thay đổi là thay đổi ngay được.

Hơn nữa, con bé đã lập gia đình rồi, con trai đã gần mười tuổi, đâu còn là cô bé cần bố mẹ đỡ đi nữa, cần gì ông phải dạy cô cách làm việc, công việc bán được hơn một ngàn tệ, dù cô không làm gì cũng có thể sống sung sướng ba bốn năm, huống hồ đi làm ở vườn cây còn có tiền lương nữa.

“Bố không can thiệp vào chuyện của nó, con có thể khuyên được thì khuyên, không khuyên được thì cứ để nó xoay xở, lương của con cũng không thấp, nó bán công việc lại có tiền, dù nó xoay xở một thời gian rồi không làm nữa, nhà con cũng không đến nỗi không có gạo nấu cơm.” Ông cụ Tô rất hào phóng tuyên bố.

Lời này của ông cũng khiến Ninh Tân giật mình, đúng vậy, nếu cô không xoay xở được nữa thì bán công việc đó đi, vừa hay có thể ở nhà sinh con, trước đây anh chỉ tiếc nuối vì mất đi công việc ổn định này, nhưng công việc nhàn nhã này là do Tô Du tự kiếm được, lãnh được mấy tháng lương rồi còn bán được thêm một ngàn tệ, tính thế nào cũng có lời.

“Bố, bố không hổ danh là trưởng thôn sáng suốt, con thấy Tô Du giống bố nhất, dám nghĩ dám làm, chuyện đi vườn cây con còn không biết, hồi tháng trước con đi không thấy cô ấy có ý định này, vừa về đến nơi cô đã tìm được việc rồi, giống bố, can đảm và linh hoạt.” Ninh Tân tỏ vẻ như vừa nhặt được vàng, liên tục cảm ơn bố vợ.

Tô Xương Quốc liếc anh một cái: Lấy con gái của bố đây mà chưa từng thấy con biết ăn nói như vậy.

Ninh Tân nhanh nhẹn bắc thang leo lên mái nhà lợp lại ngói cho bố vợ, ngói bếp đã bị rơi mất đã hai ba tháng, nhưng ông anh vợ nhát gan kia leo lên mái nhà đứng còn không vững, nên cứ để vậy mãi.

“Bố, còn việc gì cần làm nữa không? Ruộng tự canh tác kia có cỏ không? Con đi nhổ cho.”

“Không, cỏ thì bố mẹ vẫn nhổ được, nếu con ở lại ăn cơm thì nói chuyện thêm chút, không thì con về đi, nhưng bố đoán con phải về thôi, nhà con dầu mỡ hơn nhà bố.” Ông cụ Tô nói với vẻ mặt nhàn nhạt.

“He he, con muốn đến đón bố mẹ về nhà ở chơi hai ngày, nếu không thì con đã đạp xe đến rồi, à phải rồi, bố, nhà con mua xe đạp rồi.”

“Việc tốt. Bố và mẹ con đi được, nếu muốn đi thì tự đi thôi, các con tự lo cho cuộc sống của mình cho tốt đi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (278)
Chương 1: Chương 1: Thân Xác Đổi Hồn Mới (1) Chương 2: Chương 2: Thân Xác Đổi Hồn Mới (2) Chương 3: Chương 3: Thăm dò (1) Chương 4: Chương 4: Thăm dò (2) Chương 5: Chương 5: Ninh Tân trở về (1) Chương 6: Chương 6: Ninh Tân trở về (2) Chương 7: Chương 7: Lần Đầu Bàn Chuyện Ly Hôn (1) Chương 8: Chương 8: Lần Đầu Bàn Chuyện Ly Hôn (2) Chương 9: Chương 9: Đối đầu (1) Chương 10: Chương 10: Đối đầu (2) Chương 11: Chương 11: Tới Tận Nhà Làm Chỗ Dựa (1) Chương 12: Chương 12: Tới Tận Nhà Làm Chỗ Dựa (2) Chương 13: Chương 13: Hóa Ra Là Vậy (1) Chương 14: Chương 14: Hóa Ra Là Vậy (2) Chương 15: Chương 15: Quyết định (1) Chương 16: Chương 16: Quyết định (2) Chương 17: Chương 17: Lời Lẽ Ôn Tồn Lừa Phỉnh (1) Chương 18: Chương 18: Lời Lẽ Ôn Tồn Lừa Phỉnh (2) Chương 19: Chương 19: Lần Đầu Ra Oai (1) Chương 20: Chương 20: Lần Đầu Ra Oai (2) Chương 21: Chương 21: Mâu Thuẫn Giữa Lý Trí và Cảm Tính (1) Chương 22: Chương 22: Mâu Thuẫn Giữa Lý Trí và Cảm Tính (2) Chương 23: Chương 23: Bình An Bị Đánh (1) Chương 24: Chương 24: Bình An Bị Đánh (2) Chương 25: Chương 25: Mách Tội (1) Chương 26: Chương 26: Mách Tội (2) Chương 27: Chương 27: Giao Tiền Lương (1) Chương 28: Chương 28: Giao Tiền Lương (2) Chương 29: Chương 29: Cả Hai Không Ai Ưa Ai (1) Chương 30: Chương 30: Cả Hai Không Ai Ưa Ai (2) Chương 31: Chương 31: Người Cãi Nhau Không Nắm Được Trọng Điểm (1) Chương 32: Chương 32: Người Cãi Nhau Không Nắm Được Trọng Điểm (1) Chương 33: Chương 33: Đánh Nhau (1) Chương 34: Chương 34: Đánh Nhau (2) Chương 35: Chương 35: Thổi “Bóng bay” (1) Chương 36: Chương 36: Thổi “Bóng bay” (2) Chương 37: Chương 37: Thổi “Bóng bay” (3) Chương 38: Chương 38: Thổi “Bóng bay” (4) Chương 39: Chương 39: Có Anh Ở Bên, Buổi Tối Em Đừng Hòng Rảnh Rỗi (1) Chương 40: Chương 40: Có Anh Ở Bên, Buổi Tối Em Đừng Hòng Rảnh Rỗi (2) Chương 41: Chương 41: Bà Ngoại Của Bình An Nếm Trái Đắng (1) Chương 42: Chương 42: Bà Ngoại Của Bình An Nếm Trái Đắng (2) Chương 43: Chương 43: Tư Tưởng Cũ (1) Chương 44: Chương 44: Tư Tưởng Cũ (2) Chương 45: Chương 45: Lòng Đầy E Ngại (1) Chương 46: Chương 46: Lòng Đầy E Ngại (2) Chương 47: Chương 47: Tới Tận Nhà Gây Sự (1) Chương 48: Chương 48: Tới Tận Nhà Gây Sự (2) Chương 49: Chương 49: Đồ Chơi Mới — “Bóng Bay”? (1) Chương 50: Chương 50: Đồ Chơi Mới — “Bóng Bay”? (2) Chương 51: Chương 51: Đồ Chơi Mới — “Bóng Bay”? (3) Chương 52: Chương 52: Đồ Chơi Mới — “Bóng Bay”? (4) Chương 53: Chương 53: Nhảy Xuống Cứu Người (1) Chương 54: Chương 54: Nhảy Xuống Cứu Người (2) Chương 55: Chương 55: Kết Thúc Cũng Là Bắt Đầu (1) Chương 56: Chương 56: Kết Thúc Cũng Là Bắt Đầu (2) Chương 57: Chương 57: Kết Thúc Cũng Là Bắt Đầu (3) Chương 58: Chương 58: Kết Thúc Cũng Là Bắt Đầu (4) Chương 59: Chương 59: Thăng Chức Tăng Lương (1) Chương 60: Chương 60: Thăng Chức Tăng Lương (2) Chương 61: Chương 61: Ghen Tức Nổi Cáu (1) Chương 62: Chương 62: Ghen Tức Nổi Cáu (2) Chương 63: Chương 63: Quốc Khánh Vui Vẻ (1) Chương 64: Chương 64: Quốc Khánh Vui Vẻ (2) Chương 65: Chương 65: Quả Nhiên Là Bố Con Ruột (1) Chương 66: Chương 66: Quả Nhiên Là Bố Con Ruột (2) Chương 67: Chương 67: Canh Một (1) Chương 68: Chương 68: Canh Một (2) Chương 69: Chương 69: Dùng Kế Đạt Mục Đích (1) Chương 70: Chương 70: Dùng Kế Đạt Mục Đích (2) Chương 71: Chương 71: Kế Hoạch (1) Chương 72: Chương 72: Kế Hoạch (2) Chương 73: Chương 73: Tưởng Nhớ (1) Chương 74: Chương 74: Tưởng Nhớ (2) Chương 75: Chương 75: Biểu Hiện Của Ninh Tân (1) Chương 76: Chương 76: Biểu Hiện Của Ninh Tân (2) Chương 77: Chương 77: Lưỡi Hái Chém Mông (1) Chương 78: Chương 78: Lưỡi Hái Chém Mông (2) Chương 79: Chương 79: Phá Vỡ Bế Tắc (1) Chương 80: Chương 80: Phá Vỡ Bế Tắc (2) Chương 81: Chương 81: Tống Đến Cục Cảnh Sát (1) Chương 82: Chương 82: Tống Đến Cục Cảnh Sát (2) Chương 83: Chương 83: Nửa Đoạn Tuyệt (1) Chương 84: Chương 84: Nửa Đoạn Tuyệt (2) Chương 85: Chương 85: Kết Quả (1) Chương 86: Chương 86: Kết Quả (2) Chương 87: Chương 87: Thăm Dò Vườn Cây Ăn Trái (1) Chương 88: Chương 88: Thăm Dò Vườn Cây Ăn Trái (2) Chương 89: Chương 89: Dấu Hiệu (1) Chương 90: Chương 90: Dấu Hiệu (2) Chương 91: Chương 91: Quyết Định Làm (1) Chương 92: Chương 92: Quyết Định Làm (2) Chương 93: Chương 93: Ngả Bài (1) Chương 94: Chương 94: Ngả Bài (2) Chương 95: Chương 95: Tranh Cãi (1) Chương 96: Chương 96: Tranh Cãi (2) Chương 97: Chương 97: Công Việc Đã Bán (1) Chương 98: Chương 98: Công Việc Đã Bán (2) Chương 99: Chương 99: Lao Tới Công Việc Mới (1) Chương 100: Chương 100: Lao Tới Công Việc Mới (2) Chương 101: Chương 101: Hơi Thiếu Hiểu Biết (1) Chương 102: Chương 102: Hơi Thiếu Hiểu Biết (2) Chương 103: Chương 103: Mẹ Em Là Tốt Nhất (1) Chương 104: Chương 104: Mẹ Em Là Tốt Nhất (2) Chương 105: Chương 105: Mâu Thuẫn (1) Chương 106: Chương 106: Mâu Thuẫn (2) Chương 107: Chương 107: Không Thể Lỗ Vốn (1) Chương 108: Chương 108: Không Thể Lỗ Vốn (2) Chương 109: Chương 109: Chuyến Đi Đột Xuất (1) Chương 110: Chương 110: Chuyến Đi Đột Xuất (2) Chương 111: Chương 111: Trên Đường (1) Chương 112: Chương 112: Trên Đường (2) Chương 113: Chương 113: Mưa Gió (1) Chương 114: Chương 114: Mưa Gió (2) Chương 115: Chương 115: Mắc Kẹt Trên Đường (1) Chương 116: Chương 116: Mắc Kẹt Trên Đường (2) Chương 117: Chương 117: Hai Vợ Chồng “Ăn Mày” (1) Chương 118: Chương 118: Hai Vợ Chồng “Ăn Mày” (2) Chương 119: Chương 119: Cô Ấy Cái Gì Cũng Tốt, Tôi Thích (1) Chương 120: Chương 120: Cô Ấy Cái Gì Cũng Tốt, Tôi Thích (2) Chương 121: Chương 121: Cái Kết Của Hứa Lớn (1) Chương 122: Chương 122: Cái Kết Của Hứa Lớn (2) Chương 123: Chương 123: Tâm Tư (1) Chương 124: Chương 124: Tâm Tư (2) Chương 125: Chương 125: Đồng Minh Đầu Tiên (1) Chương 126: Chương 126: Đồng Minh Đầu Tiên (2) Chương 127: Chương 127: Bình An Năn Nỉ (1) Chương 128: Chương 128: Bình An Năn Nỉ (2) Chương 129: Chương 129: Hòa Bình Và Thỏa Hiệp (1) Chương 130: Chương 130: Hòa Bình Và Thỏa Hiệp (2) Chương 131: Chương 131: Hòa Bình Và Thỏa Hiệp (3) Chương 132: Chương 132: Hòa Bình Và Thỏa Hiệp (4) Chương 133: Chương 133: Một Bài Học Nhỏ (1) Chương 134: Chương 134: Một Bài Học Nhỏ (2) Chương 135: Chương 135: Thử Cắt Đứt Quan Hệ (1) Chương 136: Chương 136: Thử Cắt Đứt Quan Hệ (2) Chương 137: Chương 137: Lấy Ác Trị Ác (1) Chương 138: Chương 138: Lấy Ác Trị Ác (2) Chương 139: Chương 139: Quỳ Xuống (1) Chương 140: Chương 140: Quỳ Xuống (2) Chương 141: Chương 141: Người Đàn Ông Cứng Nhắc (1) Chương 142: Chương 142: Người Đàn Ông Cứng Nhắc (2) Chương 143: Chương 143: Dạy Dỗ Lưu Tuyền (1) Chương 144: Chương 144: Dạy Dỗ Lưu Tuyền (2) Chương 145: Chương 145: Ông Cụ Tô (1) Chương 146: Chương 146: Ông Cụ Tô (2) Chương 147: Chương 147: Giấu Giếm (1) Chương 148: Chương 148: Giấu Giếm (2) Chương 149: Chương 149: Rạn Nứt Cũng Là Một Cơ Hội (1) Chương 150: Chương 150: Rạn Nứt Cũng Là Một Cơ Hội (2) Chương 151: Chương 151: Khám Bệnh (1) Chương 152: Chương 152: Khám Bệnh (2) Chương 153: Chương 153: Tư Tưởng Cổ Hủ (1) Chương 154: Chương 154: Tư Tưởng Cổ Hủ (2) Chương 155: Chương 155: Lại Đánh Nhau (1) Chương 156: Chương 156: Lại Đánh Nhau (2) Chương 157: Chương 157: Thời Gian Rảnh Rỗi (1) Chương 158: Chương 158: Thời Gian Rảnh Rỗi (2) Chương 159: Chương 159: Cây Thuộc Về Ai (1) Chương 160: Chương 160: Cây Thuộc Về Ai (2) Chương 161: Chương 161: Từ Bỏ Vướng Mắc (1) Chương 162: Chương 162: Từ Bỏ Vướng Mắc (2) Chương 163: Chương 163: Nhị Nha Phản Kháng (1) Chương 164: Chương 164: Nhị Nha Phản Kháng (2) Chương 165: Chương 165: Có Suy Nghĩ (1) Chương 166: Chương 166: Có Suy Nghĩ (2) Chương 167: Chương 167: Du Lịch Lần Thứ Hai (1) Chương 168: Chương 168: Du Lịch Lần Thứ Hai (2) Chương 169: Chương 169: Ông Bà Cụ Ở Riêng (1) Chương 170: Chương 170: Ông Bà Cụ Ở Riêng (2) Chương 171: Chương 171: Bị Hành Hạ, Bị Mắng, Bị Ghét Bỏ (1) Chương 172: Chương 172: Bị Hành Hạ, Bị Mắng, Bị Ghét Bỏ (2) Chương 173: Chương 173: Cưỡng Ép Giúp Người Tỉnh Não (1) Chương 174: Chương 174: Cưỡng Ép Giúp Người Tỉnh Não (2) Chương 175: Chương 175: Dọa Nạt (1) Chương 176: Chương 176: Dọa Nạt (2) Chương 177: Chương 177: Đồ Bê Con Hèn Nhát (1) Chương 178: Chương 178: Đồ Bê Con Hèn Nhát (2) Chương 179: Chương 179: Bắt Quả Tang (1) Chương 180: Chương 180: Bắt Quả Tang (2) Chương 181: Chương 181: Thái Giám Lưu (1) Chương 182: Chương 182: Thái Giám Lưu (2) Chương 183: Chương 183: Ngưỡng Mộ (1) Chương 184: Chương 184: Ngưỡng Mộ (2) Chương 185: Chương 185: Thực Sự Tỉnh Ngộ (1) Chương 186: Chương 186: Thực Sự Tỉnh Ngộ (2) Chương 187: Chương 187: Bị Nghi Ngờ (1) Chương 188: Chương 188: Bị Nghi Ngờ (2) Chương 189: Chương 189: Hôn Sự (1) Chương 190: Chương 190: Hôn Sự (2) Chương 191: Chương 191: Kỳ Thi Đại Học (1) Chương 192: Chương 192: Kỳ Thi Đại Học (2) Chương 193: Chương 193: Chị Nhất Định Phải Đi Học (1) Chương 194: Chương 194: Chị Nhất Định Phải Đi Học (2) Chương 195: Chương 195: Trù Tính (1) Chương 196: Chương 196: Trù Tính (2) Chương 197: Chương 197: Bám Mẹ (1) Chương 198: Chương 198: Bám Mẹ (2) Chương 199: Chương 199: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn (1) Chương 200: Chương 200: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn (2) Chương 201: Chương 201: Về Nhà (1) Chương 202: Chương 202: Về Nhà (2) Chương 203: Chương 203: Đổi Họ (1) Chương 204: Chương 204: Đổi Họ (2) Chương 205: Chương 205: Chuẩn Bị (Góc Nhìn Của Nhị Nha) (1) Chương 206: Chương 206: Chuẩn Bị (Góc Nhìn Của Nhị Nha) (2) Chương 207: Chương 207: Kế Hoạch Phá Sản (1) Chương 208: Chương 208: Kế Hoạch Phá Sản (2) Chương 209: Chương 209: Tiệc Mừng (1) Chương 210: Chương 210: Tiệc Mừng (2) Chương 211: Chương 211: Trốn Thoát (1) Chương 212: Chương 212: Trốn Thoát (2) Chương 213: Chương 213: Phần Sau Của Cuộc Chạy Trốn (1) Chương 214: Chương 214: Phần Sau Của Cuộc Chạy Trốn (2) Chương 215: Chương 215: Chọc Mẹ Vui Vẻ (1) Chương 216: Chương 216: Chọc Mẹ Vui Vẻ (2) Chương 217: Chương 217: Dẫn Dắt (1) Chương 218: Chương 218: Dẫn Dắt (2) Chương 219: Chương 219: Chuyến Đi Tây Bắc (1) Chương 220: Chương 220: Chuyến Đi Tây Bắc (2) Chương 221: Chương 221: Mới Lộ Tài Năng (1) Chương 222: Chương 222: Mới Lộ Tài Năng (2) Chương 223: Chương 223: Sự Việc Bại Lộ (1) Chương 224: Chương 224: Sự Việc Bại Lộ (2) Chương 225: Chương 225: Giằng Xé Đấu Tranh (1) Chương 226: Chương 226: Giằng Xé Đấu Tranh (2) Chương 227: Chương 227: Mang Đi (1) Chương 228: Chương 228: Mang Đi (2) Chương 229: Chương 229: Sẽ Không Bao Giờ Quay Lại Nữa (1) Chương 230: Chương 230: Sẽ Không Bao Giờ Quay Lại Nữa (2) Chương 231: Chương 231: Sẽ Không Bao Giờ Quay Lại Nữa (3) Chương 232: Chương 232: Sẽ Không Bao Giờ Quay Lại Nữa (4) Chương 233: Chương 233: Mâu Thuẫn Giữa Công Việc Và Gia Đình (1) Chương 234: Chương 234: Mâu Thuẫn Giữa Công Việc Và Gia Đình (2) Chương 235: Chương 235: Mâu Thuẫn Giữa Công Việc Và Gia Đình (3) Chương 236: Chương 236: Nguyên Nhân Lúc Xa Lúc Gần (1) Chương 237: Chương 237: Nguyên Nhân Lúc Xa Lúc Gần (2) Chương 238: Chương 238: Nhặt Được Một Đứa Trẻ (1) Chương 239: Chương 239: Nhặt Được Một Đứa Trẻ (2) Chương 240: Chương 240: Nhặt Được Một Đứa Trẻ (3) Chương 241: Chương 241: Sự Phát Triển Của Mỗi Người (1) Chương 242: Chương 242: Sự Phát Triển Của Mỗi Người (2) Chương 243: Chương 243: Sự Phát Triển Của Mỗi Người (3) Chương 244: Chương 244: Sự Phát Triển Của Mỗi Người (4) Chương 245: Chương 245: Bố Và Con (1) Chương 246: Chương 246: Bố Và Con (2) Chương 247: Chương 247: Bớt Đi Cảm Giác Tội Lỗi (1) Chương 248: Chương 248: Bớt Đi Cảm Giác Tội Lỗi (2) Chương 249: Chương 249: Vợ Chồng Đoàn Tụ (1) Chương 250: Chương 250: Vợ Chồng Đoàn Tụ (2) Chương 251: Chương 251: Rời Nhà (1) Chương 252: Chương 252: Rời Nhà (2) Chương 253: Chương 253: Người Đàn Ông Không Chịu Nổi Tịch Mịch (1) Chương 254: Chương 254: Người Đàn Ông Không Chịu Nổi Tịch Mịch (2) Chương 255: Chương 255: Tha Thiết Suy Tính (1) Chương 256: Chương 256: Tha Thiết Suy Tính (2) Chương 257: Chương 257: Ông Nhớ Rõ Giọng Nói Của Cháu (1) Chương 258: Chương 258: Ông Nhớ Rõ Giọng Nói Của Cháu (2) Chương 259: Chương 259: Làm Người Ta Nghẹn Lòng (1) Chương 260: Chương 260: Làm Người Ta Nghẹn Lòng (2) Chương 261: Chương 261: Bình An Khai Báo Chuyện Yêu Đương (1) Chương 262: Chương 262: Bình An Khai Báo Chuyện Yêu Đương (2) Chương 263: Chương 263: Cảnh Tỉnh Con Trai (1) Chương 264: Chương 264: Cảnh Tỉnh Con Trai (2) Chương 265: Chương 265: Lạc Quẻ (1) Chương 266: Chương 266: Lạc Quẻ (2) Chương 267: Chương 267: Triệt Sản (1) Chương 268: Chương 268: Triệt Sản (2) Chương 269: Chương 269: Ý Kiến Nhất Trí (1) Chương 270: Chương 270: Ý Kiến Nhất Trí (2) Chương 271: Chương 271: Tìm Đến Tận Cửa (1) Chương 272: Chương 272: Tìm Đến Tận Cửa (2) Chương 273: Chương 273: Là Một Bé Gái (1) Chương 274: Chương 274: Là Một Bé Gái (2) Chương 275: Chương 275: Mọi Thứ Đều Vừa Vặn (1) Chương 276: Chương 276: Mọi Thứ Đều Vừa Vặn (2) Chương 277: Chương 277: Mọi Thứ Đều Vừa Vặn (3) Chương 278: Chương 278: Kết Thúc