Chương 201
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37)

Đoạn Vạn Đức rất ngạc nhiên, sau ngạc nhiên là phẫn nộ.

Dụ Cần ngắt quãng kể cho ông nghe về nỗi bất hạnh của mình——

Cô ấy từng tự hào về xuất thân của mình, ở trong nước, tập đoàn Dụ Thị đã là một doanh nghiệp lớn rất có tiếng, dù cô ấy không làm gì cả cũng có thể cả đời không lo cơm áo gạo tiền. Khi còn nhỏ, cô ấy quả thực là công chúa nhỏ trong nhà, anh trai Dụ Tiềm Minh và cả các anh chị em họ hàng đều rất cưng chiều cô ấy.

Nhưng khi cô ấy dần lớn lên, hiểu được ý nghĩa của gia tộc, trách nhiệm mình nên gánh vác, cô ấy không còn cam tâm làm một nàng công chúa được nâng niu trong lòng bàn tay, chẳng biết gì cả. Cô ấy cũng muốn trở thành một người có thể gánh vác một phần trách nhiệm của gia tộc.

Cũng từ lúc đó, cô ấy phát hiện ánh mắt các anh trai nhìn mình đã thay đổi, hình như bọn họ không còn thích cô ấy nữa, cũng không muốn trả lời câu hỏi của cô ấy nữa. Cô ấy tưởng là do mình chưa đủ cố gắng, làm vướng chân bọn họ, nên càng cố gắng hơn, liều mạng đuổi theo bọn họ.

Nhưng bọn họ lại càng lạnh lùng, càng thiếu kiên nhẫn với cô ấy hơn.

Một năm trước khi ra nước ngoài, cuối cùng cô ấy cũng hiểu ra chuyện gì. Bọn họ sợ cô ấy sẽ chia sẻ quyền lực thuộc về bọn họ, đặc biệt là Dụ Tiềm Minh, hai người là anh em ruột, nếu sau này cô ấy thông minh tài giỏi, sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Dụ Tiềm Minh.

Cô ấy cảm thấy thật hoang đường. Bản thân cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc cạnh tranh với các anh chị của mình, cô ấy chỉ muốn góp một phần sức lực nhỏ bé của mình cho gia tộc khổng lồ này mà thôi. Tại sao bọn họ lại hiểu lầm cô ấy?

Cô ấy muốn hóa giải mâu thuẫn, mời bọn họ đi chơi cùng mình. Cô ấy có một “căn cứ bí mật” rất yêu thích, ở núi Lang Điệp xa xôi cách rất xa nhà cũ, cứ đến mùa đông, Trại Lang Điệp lại như một thế giới cổ tích, phủ một màu bạc trắng, những vì sao trên trời sáng đến mức như muốn rơi xuống đất, nối liền với tuyết dưới mặt đất tạo thành một dải ngân hà khác.

Nhưng cuối cùng người đến điểm hẹn chỉ có mỗi một mình Dụ Tiềm Minh, những người khác đều tìm đủ mọi lý do để từ chối. Mà ngay cả Dụ Tiềm Minh trông cũng nặng trĩu tâm sự, dường như rất không muốn đến.

Nhưng anh trai có thể đến, cô ấy vẫn rất vui. Ngày đầu tiên bọn họ ở lại Trại Lang Điệp, ăn đặc sản thịt xông khói của địa phương, cô ấy học được một bài hát tên là “Lưu Vân Dao”, ngày thứ hai leo núi, cô ấy cứ ngân nga bài hát đó suốt đường đi.

Trên núi, cô ấy bị ngã trật chân, quãng đường sau đó đều do Dụ Tiềm Minh cõng cô ấy.

Cô ấy cảm thấy tình cảm anh em lại quay về, nên đã kéo Dụ Tiềm Minh nói chuyện hồi nhỏ, buổi tối khi đắp người tuyết, ngắm sao, cô ấy rất thành thật nói: “Anh, mọi người đều hiểu lầm em rồi, em chưa bao giờ muốn tranh giành gì cả, em chỉ muốn làm một người có ích cho gia tộc thôi.”

Dụ Tiềm Minh nhìn cô ấy một lúc, cuối cùng cũng cười, còn hát “Lưu Vân Dao” cùng cô ấy.

Bọn họ ở lại trên núi một đêm, ngày hôm sau khi rời đi, bọn họ đã đặt máy ảnh trên nền tuyết để chụp ảnh.

Cô ấy rất hài lòng với bức ảnh đó. Cô ấy cười rất vui vẻ, nụ cười của anh trai cũng rất chân thành, cô ấy tưởng rằng cuối cùng mình và Dụ Tiềm Minh cũng đã hóa giải được hiềm khích.

Có lẽ, trên đỉnh núi tuyết rơi đó, Dụ Tiềm Minh thật sự đã tìm lại được tình thân, bằng lòng hòa giải với cô ấy.

Nhưng đó dù sao cũng là một nơi giống như chốn đào nguyên tách biệt thế gian, khi bọn họ trở về thành phố Thương Viên, trở về với những tranh chấp phức tạp, những mối quan hệ lợi ích qua lại không thể gỡ rối, sự ràng buộc của huyết thống lại trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Cuối cùng, Dụ Tiềm Minh vẫn thuyết phục được các bậc trưởng bối nhà họ Dụ, đưa cô ấy đến nước L. Nước L cần một người có thể đại diện cho Dụ Thị để trấn giữ, người đó phải đủ quan trọng, lại không được ảnh hưởng đến việc kinh doanh quan trọng của nhà họ Dụ ở trong nước.

Còn ai thích hợp hơn cô ấy chứ?

Từ khoảnh khắc rời xa quê hương, cô ấy đã thất vọng về gia tộc, về anh trai. Cô ấy đã tìm hiểu trước nước L là nơi như thế nào, hiểu rằng việc bọn họ đưa cô ấy đến đây, chính là hoàn toàn xem cô ấy như một công cụ, căn bản không quan tâm đến sự sống chết của cô ấy.

Vì vậy, cô ấy cũng không muốn đóng góp thêm dù chỉ một chút cho Dụ Thị, những dịp cần đến mình, cô ấy tùy tâm trạng, thích thì đi không thích thì thôi. Cô ấy quen một người bạn, có lúc thậm chí còn nhờ người bạn đó đi thay mình.

Bữa tiệc mà cô ấy quen Đoạn Vạn Đức cũng là do hôm đó tâm trạng cô ấy tốt, thời tiết cũng đẹp, nên cô ấy đã ăn mặc lộng lẫy để đi.

Bây giờ, cô ấy đã quen với cuộc sống ở nước L, nó cũng không tệ như cô ấy tưởng tượng, dường như còn vui vẻ hơn nhiều so với việc sống dè dặt ở trong nước.

Bạo loạn là chuyện giữa các băng đảng, các băng đảng cần sự hỗ trợ của người giàu, nên sẽ cung cấp sự bảo vệ bằng vũ lực cho người giàu, cũng ngầm hiểu sẽ không tấn công người giàu, vì vậy cô ấy sống trong trang viên ở thị trấn Trát An, an toàn hoàn toàn được đảm bảo.

Kể đến sau này, Dụ Cần hơi buồn ngủ, ngáp một cái, dựa vào vai Đoạn Vạn Đức.

Ông cứng đờ không dám động đậy, sợ làm Dụ Cần giật mình.

Dụ Cần ngủ thiếp đi trong lòng ông, còn nói mê: “Em không về nước đâu, bọn họ đối xử với em không tốt, còn không tốt bằng Wonder…”

Đến đây, Đoạn Vạn Đức từ bỏ kế hoạch hợp tác với Dụ Thị, Dụ Thị không thể thúc đẩy công việc ở thị trấn Trát An, kế hoạch chuyển sang các thị trấn khác, nhưng lúc đó nước L đang giao tranh ác liệt, ngoài thị trấn Trát An, những nơi khác đều vô cùng nguy hiểm, mà Dụ Cần lại tỏ thái độ không hợp tác, muốn rời khỏi thị trấn Trát An ư? Được thôi, các người tự đi đi.

Dần dần, tình cảm giữa Dụ Cần và Đoạn Vạn Đức ngày càng thắm thiết, Đoạn Vạn Đức cũng nói cho cô ấy biết thân phận thật của mình, vốn tưởng cô ấy sẽ sợ hãi, đau buồn, từ đó rời xa ông. Nhưng cô ấy lại ngược lại, vui mừng ôm lấy cổ ông, “Wonder, em biết anh không phải người thường mà.”

Đoạn Vạn Đức nói: “Em không sợ sao?”

“Em sợ gì chứ?”

“Anh đã giết rất nhiều người.”

“Wonder là lính đánh thuê cũng đã giết rất nhiều người.”

“Điều đó không giống nhau, anh, anh là thủ lĩnh.”

Dụ Cần ôm lấy mặt Đoạn Vạn Đức, “Muốn sống sót ở một nơi như thế này, anh không giết người, thì sẽ bị giết. Em hiểu như vậy có đúng không?”

Đoạn Vạn Đức gật đầu.

“Vậy nên em không sợ anh.” Dụ Cần nói: “Gia tộc của em không phải cũng đã giết rất nhiều người sao? Chỉ là giết người không gươm không đao thôi, bọn họ không cao quý hơn anh, bọn họ còn đặc biệt đạo đức giả.”

“Tương lai, em rồi cũng sẽ phải về nước. Nếu anh chỉ là một lính đánh thuê, có lẽ anh sẽ có cách cùng em về nước. Nhưng anh… anh không có cách nào bỏ lại ‘Trà Hoa Nhài’ được.”

“Ai nói em muốn về nước? Ở đây tự do, không bị ràng buộc, còn có người yêu của em, em về đó làm gì? Ngày ngày đề phòng bọn họ lợi dụng em, hãm hại em sao?”

Đồng tử Đoạn Vạn Đức co lại, “Em muốn ở lại nơi này với anh?”

Dụ Cần cười rạng rỡ: “Anh có muốn giữ Alice ở lại không? Wonder của em?”

Để Dụ Cần ở lại nước L không phải là chuyện khó, nhưng cũng phải có một lời giải thích với Dụ Thị. Mà trong khoảng thời gian này, Dụ Cần mang thai. Con của hai người sắp chào đời ở đất nước không có bất kỳ sự bảo đảm nào này.

“Em muốn ở đây cùng anh, nhưng con của chúng ta không nên chịu khổ ngay từ khi mới sinh ra.” Dụ Cần nói.

Về chuyện con cái, quan điểm của Đoạn Vạn Đức và Dụ Cần có cùng quan điểm. Đứa trẻ phải được về nước, hưởng thụ môi trường trưởng thành tốt đẹp nhất ở nhà họ Dụ. Tình yêu của hai người là của hai người, họ không thể vì thế mà làm liên lụy đến đứa con của mình.

Nhưng làm thế nào để đưa đứa trẻ về lại là một vấn đề, nếu Dụ Cần tự mình đưa về, sau này liệu còn có thể trở lại nước L được không? Dụ Cần với tư cách là một người mẹ, đến lúc đó liệu có nỡ xa con mình không?

Hơn nữa còn có những lý do thực tế hơn cần phải xem xét, một khi Dụ Cần tự mình đưa về, thì điều không thể tránh khỏi là, đứa trẻ sau này sẽ có liên hệ với bọn họ. Người khác sẽ nói gì về đứa trẻ này? Con của một tên thủ lĩnh hung tàn.

Dụ Cần khóc, lắc đầu, “Chúng ta không thể hại nó được!”

Sinh ra đứa trẻ này, có lẽ sẽ đồng nghĩa với việc hại nó.

“Nhưng nó là máu mủ của chúng ta.” Đoạn Vạn Đức ôm lấy Dụ Cần, “Sẽ có cách thôi, đừng từ bỏ nó. Có thể cả đời này chúng ta sẽ không đến gần nó, nhưng đừng từ bỏ nó.”

Khi Dụ Cần mang thai được bốn tháng, cô ấy phát hiện ra một chuyện – dường như người bạn Sa Mạn của cô ấy có mục đích riêng khi tiếp cận cô ấy.

Đoạn Vạn Đức điều tra ra, Sa Mạn và nhà họ Dụ có huyết hải thâm thù, cô ta muốn trà trộm vào nhà họ Dụ để báo thù. Nhưng đồng thời Sa Mạn cũng thật lòng tốt với Dụ Cần, cô ta cũng rất trân trọng tình bạn này, không có ý định làm hại Dụ Cần.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Dụ Cần: Tại sao không để Sa Mạn thay thế mình?

Sa Mạn muốn thân phận Dụ Cần này, còn cô ấy thì muốn từ bỏ thân phận Dụ Cần, nếu có thể vạch ra một kế hoạch phù hợp, đây có được coi là mỗi người đều đạt được điều mình muốn không?

Cô ấy nói ý tưởng của mình cho Đoạn Vạn Đức nghe, Đoạn Vạn Đức nói mọi chuyện cứ giao cho mình.

Đủ tháng đủ ngày, đứa trẻ chào đời, bọn họ đã đặt tên sẵn cho con, đứa trẻ không mang họ Đoàn, mà mang họ Dụ, nó sẽ mãi mãi không dính dáng gì đến sự giết chóc và máu tanh của nhà họ Đoạn, sẽ được yêu thương chăm sóc như một tiểu thiếu gia, lớn lên ở nhà họ Dụ.

Tên của nó chỉ có một chữ Qua, mà Dụ và Ngọc lại đồng âm với nhau. Biến can qua thành ngọc bích, gửi gắm lời chúc phúc mộc mạc và chân thành của cha mẹ.

Dụ Cần ám chỉ với Sa Mạn, nói rằng sau này sẽ không về nước, muốn ở lại đây bầu bạn với người mình yêu.

Trong khoảng thời gian sắp ly biệt, Dụ Cần thường bế Dụ Qua ngồi trên xích đu trong sân, gọi tên thân mật của nó, hát cho nó nghe bài “Lưu Vân Dao” của quê hương.

Đoạn Vạn Đức hỏi: “Sao em cứ ngân nga mãi bài này thế?”

Dụ Cần nhất thời cũng không giải thích được, cuối cùng nói: “Có lẽ em vẫn còn chút hoài niệm về tình thân chăng? Em cảm thấy lần đó ở núi Lang Điệp, Dụ Tiềm Minh thật sự coi em như người nhà. Nhưng kỳ cảnh sở dĩ là kỳ cảnh, có lẽ là vì nó không có thật. Nó quá đẹp, đẹp đến mức không giống như tồn tại trên thế gian này. Cho nên một khi người ta rời khỏi đó rồi, sẽ trở nên lạnh lùng như vốn dĩ đã vậy.”

“Wonder, anh biết không, Lang Lục Lĩnh ở núi Lang Điệp thật sự rất đẹp, bước đi trên nền tuyết phủ đầy ánh sao, cảm giác như cứ đi mãi, có thể đi đến tận trời cao. Nếu có cơ hội, thật muốn đưa anh đi xem thử.”

Đoạn Vạn Đức an ủi: “Sẽ có cơ hội thôi.”

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Dụ Cần hôn từ biệt Dụ Qua, lần cuối cùng trong đời, cô ấy ôm lấy Dụ Qua, từ đó ẩn danh giấu tên, từ bỏ thân phận tiểu thư nhà họ Dụ, trở thành một thành viên của “Trà Hoa Nhài”.

Sa Mạn phát hiện cô ấy mất tích, nhưng đứa trẻ vẫn còn đó, sau một thoáng hoảng sợ, vẫn bắt tay vào việc trở thành Dụ Cần. Năm Dụ Qua ba tuổi, Sa Mạn hoàn thành việc phẫu thuật thẩm mỹ, đưa Dụ Qua về nước với thân phận Dụ Cần.

Ngày Sa Mạn rời đi, xe của Đoạn Vạn Đức và Dụ Cần đậu bên ngoài sân bay. Bọn họ dõi theo chiếc máy bay cất cánh, bay về quê hương yên bình đó.

Lúc đó Dụ Cần đã cắt tóc ngắn, úp mặt vào tay khóc không thành tiếng. Ông ôm lấy cô ấy, “Đây là quyết định tốt nhất chúng ta có thể làm cho nó.”

Dụ Cần run rẩy gật đầu, “Nhưng em đã bắt đầu nhớ nó rồi.”

“Vậy thì hãy quên nó đi, tự nhủ rằng, nó không liên quan gì đến chúng ta, nó không phải là máu mủ của chúng ta.”

“Em không làm được.”

“Em sẽ làm được.” Ông thở dài, “Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ không hỏi han bất kỳ tin tức nào liên quan đến nhà họ Dụ, không hỏi xem nó sống có tốt không. Thời gian trôi qua, rồi em sẽ quên thôi.”

Dụ Cần rưng rưng nước mắt, “Nhưng nếu nó sống không tốt, nếu Sa Mạn không chăm sóc nó tử tế, nếu Dụ Tiềm Minh hại nó…”

Đoạn Vạn Đức nói: “Dù có tồi tệ đến mấy, liệu có thể tồi tệ hơn việc nó ở đây theo chúng ta không? Alice, quê hương có thể cho nó hòa bình mà.”

Trong bãi đậu xe vắng lặng, vỡ òa một tiếng khóc xé lòng, nhưng đứa trẻ trên tầng mây không thể nghe thấy. Nó sắp bước vào một vận mệnh đã được chuẩn bị sẵn, một tương lai chưa biết trước.

Trong phòng thẩm vấn thật yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở. Vành mắt của Quý Trầm Giao hơi đỏ, anh nhìn Đoạn Vạn Đức không chớp mắt.

Giọng anh khô khốc, nói: “Vậy tại sao bây giờ ông lại xuất hiện trước mặt tôi? Có phải vì… cái chết của Dụ Cần không?”

Đoạn Vạn Đức nhắm mắt lại, những hình ảnh ngày xưa lại hiện lên trước mắt.

Hình Vĩnh Cường là tùy tùng trung thành nhất của Đoạn Vạn Đức, từ khi còn ở thôn Kim Hướng, gã đã liều mạng bảo vệ Đoạn Vạn Đức. Đến nước L, mấy lần Đoạn Vạn Đức vào sinh ra tử, bên cạnh đều có Hình Vĩnh Cường. Có thể nói, “Trà Hoa Nhài” phát triển đến mức kiểm soát toàn bộ thị trấn Tát Lâm Ô Gia Khắc sau này, không thể thiếu sự đóng góp của Hình Vĩnh Cường.

Đoạn Vạn Đức cũng thật lòng coi Hình Vĩnh Cường như anh em, Hình Vĩnh Cường lớn hơn ông vài tuổi, khi ở riêng với nhau, ông gọi Hình Vĩnh Cường một tiếng anh Cường.

Sau khi Dụ Cần hoàn toàn cắt đứt liên lạc với trong nước đã đến “Trà Hoa Nhài”, vì mối quan hệ với Đoạn Vạn Đức, cô ấy cũng rất tin tưởng Hình Vĩnh Cường. Hình Vĩnh Cường biết chuyện Sa Mạn thay thế Dụ Cần, một số chi tiết trong đó, chính là do gã lo liệu.

Lúc ở trong nước Dụ Cần đã biết một chút y thuật, ở nước L do hoàn cảnh tác động, lại tự học thêm, một số lãnh đạo cấp cao của “Trà Hoa Nhài” bị thương cần chữa trị, đều do Dụ Cần xem trước, nếu chữa được thì sẽ không mạo hiểm đưa đến bệnh viện.

Hình Vĩnh Cường là người thường xuyên bị thương nhất, gã thực sự quá coi thường cơ thể mình. Đoạn Vạn Đức đã nói gã nhiều lần, bây giờ nền móng của “Trà Hoa Nhài” đã vững chắc, không cần thiết phải liều mạng như trước nữa. Nhưng Hình Vĩnh Cường đã quen với cuộc sống trong mưa bom bão đạn, để gã rảnh rỗi, gã lại không quen.

Năm đó, “Trà Hoa Nhài” có một nhóm người mới, tuy thể trạng không tệ, nhưng thiếu kinh nghiệm thực chiến. Đoạn Vạn Đức có ý muốn cho Hình Vĩnh Cường lui về, để gã nghỉ ngơi cho đàng hoàng, nên giao cho gã huấn luyện người mới. Không ngờ gã huấn luyện thế nào lại dẫn nhóm người mới đó đi đột kích một thị trấn quan trọng ở phía Đông, tuy cướp được một ít địa bàn và dân số, nhưng bản thân gã cũng bị thương nặng.

Ca phẫu thuật của gã là do Dụ Cần thực hiện, trong ba tháng hồi phục sau đó, Dụ Cần cũng thường đến phòng bệnh thăm gã, tự tay tận tình chăm sóc, có thời gian rảnh còn hầm canh cho gã.

Ánh mắt Hình Vĩnh Cường nhìn Dụ Cần cũng dần thay đổi.

Ngay từ đầu gã đã biết Dụ Cần là người phụ nữ của Đoạn Vạn Đức, người phụ nữ mà gã không nên thèm muốn nhất trên đời chính là Dụ Cần. Nhưng tình cảm con người một khi đã bùng phát, sao lý trí có thể kiểm soát nổi? Mỗi lần Dụ Cần xuất hiện trước mặt gã, đều như một ngọn lửa thiêu đốt trái tim gã. Vô số lần gã muốn bày tỏ tình yêu của mình với Dụ Cần, nhưng chỉ có thể đau khổ kìm nén.

Nếu như Dụ Cần không phải là người phụ nữ của Đoạn Vạn Đức, gã không tiếc dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để cướp Dụ Cần về. Nhưng Dụ Cần lại thuộc về Đoạn Vạn Đức, mà gã đã sớm thề rằng, đời này dù có chết, cũng tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với Đoạn Vạn Đức.

Ngày lại ngày trôi qua, vết thương của Hình Vĩnh Cường cũng đã lành, gã trở lại với công việc thường ngày của “Trà Hoa Nhài”, cơ hội gặp Dụ Cần ngày càng ít đi. Gã vốn tưởng rằng lâu ngày không gặp, có thể xóa bỏ đi những suy nghĩ trong lòng. Nhưng hoàn toàn không phải vậy!

Cuối năm, địa bàn kiểm soát của “Trà Hoa Nhài” tăng gấp đôi, Đoạn Vạn Đức mời các lãnh đạo cấp cao đến sào huyệt ở thị trấn Tát Lâm Ô Gia Khắc để ăn mừng, Dụ Cần cũng xuất hiện, khoảnh khắc Hình Vĩnh Cường nhìn thấy Dụ Cần, tất cả nỗi nhớ nhung đều bùng phát. Mà Đoạn Vạn Đức đang ôm lấy Dụ Cần lại không hề hay biết.

Giây phút đó, lần đầu tiên trong đời, Hình Vĩnh Cường cảm thấy sự tồn tại của Đoạn Vạn Đức thật chướng mắt. Dựa vào đâu? Đoạn Vạn Đức dựa vào đâu mà có được Dụ Cần? Còn gã thì tại sao phải cam tâm tình nguyện làm một con chó cho Đoạn Vạn Đức?

Đúng vậy, nhà họ Đoạn đã cứu gã, nếu không có trưởng bối nhà họ Đoạn, gã đã sớm chết trong mùa đông ở thôn Kim Hướng rồi. Nhưng bao nhiêu năm qua, những gì gã nợ cũng đã trả hết, gã không nợ nhà họ Đoạn nữa!

Trong bữa tiệc, gã cô đơn uống rượu, cho đến sau này say bí tỉ. Không có ai kéo gã lại nói chuyện, từ trước đến nay, gã luôn là người cô độc nhất trong số các lãnh đạo cấp cao, ngay cả Đoạn Vạn Đức cũng không nhận ra sự khác thường của gã, tưởng rằng gã quá vui nên uống quá chén.

Năm sau, “Trà Hoa Nhài” vẫn tiếp tục lớn mạnh, vẫn tiếp tục cướp bóc trong các cuộc xung đột. Đoạn Vạn Đức gần như đã thiết lập liên hệ với tất cả các thương nhân, các băng đảng nhỏ ở phía Nam nước L, chỉ với cái giá không mất bao nhiêu người, đã giành được vùng đất rộng lớn hơn cả tưởng tượng. Nhờ kinh doanh, phát tài nhờ chiến tranh, tài sản của “Trà Hoa Nhài” cũng ngày một hùng hậu.

“Trà Hoa Nhài” đã không còn cần Hình Vĩnh Cường phải liều mạng giết người như thời kỳ đầu nữa.

Hình Vĩnh Cường rảnh rỗi, tâm bệnh ngày càng nặng, gã điên cuồng muốn có được Dụ Cần. Phụ nữ ở thị trấn Tát Lâm Ô Gia Khắc không nhiều, đa phần bọn họ đều lem luốc, đầu bù tóc rối, những người trông khá hơn một chút thì đều đã bị những người đàn ông khác chiếm hữu. Hình Vĩnh Cường đã qua lại với rất nhiều phụ nữ, nhưng ảo tưởng về Dụ Cần vẫn không hề thuyên giảm, mà ngược lại, càng ngủ với nhiều phụ nữ, gã càng cảm thấy bọn họ không bằng Dụ Cần, càng muốn có được Dụ Cần hơn.

Đúng lúc này, Đoạn Vạn Đức lại hy vọng gã cũng chuyển hướng như các lãnh đạo cấp cao khác, giao cho gã một nhiệm vụ đi về phía Bắc, đàm phán kinh doanh với một băng đảng quan trọng khác là “Vương Đình”. Đoạn Vạn Đức không hề nghi ngờ lòng trung thành của Hình Vĩnh Cường, nhưng cảm thấy gã còn thiếu sót trong việc đàm phán làm ăn, vậy nên còn cử thêm một phụ tá chuyên giao thiệp với thương nhân đi cùng.

Sự bất mãn của Hình Vĩnh Cường đối với Đoạn Vạn Đức đang ngày càng lớn, gã rất không muốn nhận nhiệm vụ này, cảm thấy Đoạn Vạn Đức muốn điều gã đi xa, còn để một kẻ vô danh tiểu tốt đến giám sát mình. Gã tìm Đoạn Vạn Đức, định bụng sẽ cãi nhau một trận, nhưng khi thật sự gặp được Đoạn Vạn Đức, gã lại không nói ra được lời lẽ hung hãn nào, chỉ ấp úng nói mình không muốn đi.

Đoạn Vạn Đức có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn khuyên bảo gã, sau này kiếm tiền mới là nhiệm vụ quan trọng của “Trà Hoa Nhài”, sẽ không còn dùng mạng người đi cướp địa bàn như trước nữa, bảo gã nên học cách dùng tiền để sinh ra tiền.

Hình Vĩnh Cường im lặng rời đi, hiềm khích với Đoạn Vạn Đức cũng càng sâu sắc hơn. Gã thì biết làm ăn gì chứ? Ngày xưa gã không được đi học, lúc trước gã ở thôn Kim Hướng cũng chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Bây giờ bảo phải dùng tiền để sinh ra tiền, đấy chẳng phải là muốn xem trò cười của gã à?

Thời gian đã đến, Hình Vĩnh Cường không thể không lên đường đi về phía Bắc.

Vốn dĩ chỉ cần giao công việc cụ thể cho phụ tá là được, vì Đoạn Vạn Đức biết Hình Vĩnh Cường không làm được, mục đích để Hình Vĩnh Cường đi là để gã mở mang tầm mắt, tiện thể với tư cách là một lãnh đạo cấp cao của “Trà Hoa Nhài”, thể hiện thành ý của phe mình. Nhưng mà, Hình Vĩnh Cường lại cứ muốn xen vào các cuộc đàm phán thương mại, không hiểu gì cả, nhưng lại cứ chỉ trỏ vào kế hoạch của phụ tá.

Thấy một phi vụ làm ăn sắp đổ bể, tất nhiên phụ tá phải ngăn cản. Ban đầu phụ tá còn rất tôn trọng Hình Vĩnh Cường, lấy tình cảm để thuyết phục, dùng lý lẽ để giải thích, nhưng nói đến sau này thì phát hiện, người này căn bản là một tên ngu ngốc cố chấp, hơn nữa còn có ý phá rối, nên cũng nổi giận. Phụ tá bảo rằng ngài Wonder đã nói, cuộc đàm phán lần này mọi việc do mình quyết định, nếu gã không hiểu thì cứ nghe!

Hình Vĩnh Cường vừa nghe vậy thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lập tức cảm thấy đây là Đoạn Vạn Đức sỉ nhục mình, liền rút súng chĩa vào phụ tá.

Phụ tá không ngờ gã lại làm vậy, nhất thời có chút ngẩn người, nói năng không lựa lời, lúng túng van xin, nhưng lời nói ra lại càng kích động Hình Vĩnh Cường hơn, ví dụ như ngài Wonder thương hại anh, ngài Wonder muốn tìm việc cho anh làm…

Trong tai Hình Vĩnh Cường, tất cả những điều này đều là sỉ nhục!

Tiếng súng vang lên trong khách sạn, viên đạn xuyên qua trán phụ tá, tên phụ tá ngã gục trong vũng máu, lập tức tắt thở.

Khách sạn này là của một băng đảng địa phương, phát súng này của Hình Vĩnh Cường không chỉ bắn chết phụ tá, mà còn khiến đối tác hợp tác làm ăn là “Vương Đình” vô cùng khó chịu, đối phương vốn đã rất ghét Hình Vĩnh Cường, thấy gã bắn chết phụ tá biết nói chuyện phải trái, tất nhiên là không muốn tiếp tục đàm phán hợp tác với gã nữa.

Phi vụ làm ăn đã sắp đến tay cứ thế mà tan thành mây khói.

Hình Vĩnh Cường không giành được một hợp đồng nào, sau khi trở về thị trấn Tát Lâm Ô Gia Khắc thì lập tức bị Đoạn Vạn Đức nhốt lại.

Mất đi phi vụ làm ăn cũng không phải là chuyện lớn gì, điều khiến Đoạn Vạn Đức nổi giận đùng đùng là Hình Vĩnh Cường lại dám g**t ch*t thân tín của mình. Đây là muốn làm gì? Muốn thị uy với ông sao?

Hình Vĩnh Cường bị tra tấn trong ngục đến mức không ra hình người, nhận lỗi với Đoạn Vạn Đức, nói rằng hôm đó uống nhiều rượu, không kiểm soát được tính tình, tuyệt đối không có ý định phản bội tổ chức, phản bội Đoạn Vạn Đức.

Nhìn vào công lao trước đây của Hình Vĩnh Cường, Đoạn Vạn Đức đã thả gã ra. Điều Đoạn Vạn Đức không biết là, lúc này Hình Vĩnh Cường không những không cảm kích ơn không giết của ông, mà ngược lại, còn căm hận ông đến cực điểm. Tình anh em sâu nặng trước đây đã bị ngọn lửa hận thù này thiêu rụi hoàn toàn, Hình Vĩnh Cường hung tợn nhìn bóng lưng Đoạn Vạn Đức, trong lòng chỉ còn lại duy nhất một thứ, đó là tà niệm.

Hình Vĩnh Cường bị thương nặng, cần được điều trị. Đây vốn là công việc của Dụ Cần, cô ấy cũng chủ động đề nghị đi xem thử. Nhưng không biết Đoạn Vạn Đức có linh cảm gì, hay đơn giản là không muốn Dụ Cần tiếp xúc với Hình Vĩnh Cường, mà đã ngăn cô ấy lại, cử bác sĩ khác đến chữa trị cho Hình Vĩnh Cường.

Dụ Cần không để tâm đến chuyện này, còn khuyên Đoạn Vạn Đức đừng giận Hình Vĩnh Cường nữa, đều là anh em trong nhà, những anh em cùng ra đi từ thôn Kim Hướng không còn lại bao nhiêu người.

Đoạn Vạn Đức đồng ý, còn nói sau này đợi Hình Vĩnh Cường khỏe lại, sẽ tự mình đưa gã đi đàm phán kinh doanh.

Hình Vĩnh Cường nằm trên giường bệnh, trong lòng có chút mong đợi, tuy gã bị đánh rất thê thảm, nhưng sắp được gặp Dụ Cần, điều này khiến gã cảm thấy có thể chịu đựng được mọi đau đớn. Nhưng mà, khi cửa được đẩy ra, người bước vào lại là một gương mặt xa lạ.

Gã ngạc nhiên hỏi: “Sao lại là anh?”

Bác sĩ lạnh lùng nói: “Ngài Wonder bảo tôi đến chữa trị cho anh.”

Hình Vĩnh Cường giận muốn nứt cả tròng mắt, chút tình cảm cuối cùng với Đoạn Vạn Đức cũng tan biến. Sao Đoạn Vạn Đức có thể đối xử với mình như vậy? Chà đạp lên lòng tự trọng của mình như vậy, còn tước đoạt cả cơ hội được gặp Dụ Cần một lần của mình nữa?

Hình Vĩnh Cường kinh hãi nghĩ, có phải Đoạn Vạn Đức đã biết rồi không? Nên mới không cho Dụ Cần gặp mình? Người như Đoạn Vạn Đức, tuyệt đối sẽ không cho phép người khác nhòm ngó đồ vật của mình. Mình sẽ bị Đoạn Vạn Đức g**t ch*t!

Nhưng thanh gươm treo trên đầu mãi không rơi xuống, Đoạn Vạn Đức không có bất kỳ hành động nào, chỉ không còn giao nhiệm vụ cho gã nữa. Hình Vĩnh Cường từ người thân cận nhất với Đoàn Vạn Đức, trở thành một người vô hình bị bỏ rơi.

Sau khi vết thương lành, Hình Vĩnh Cường trở về nơi ở của mình, tự nhốt mình ở nhà trong một thời gian dài, ấp ủ một kế hoạch. Hình Vĩnh Cường tự hỏi mình, gã cảm thấy bản thân mình không có khả năng cướp “Trà Hoa Nhài” từ tay Đoạn Vạn Đức được, nhưng có thể trốn đi, đến bất kỳ băng đảng nào cũng được, dù sao gã cũng không muốn làm việc cho Đoạn Vạn Đức nữa.

Nhưng điều duy nhất Hình Vĩnh Cường không thể buông bỏ được chính là Dụ Cần. Đó là người phụ nữ gã yêu nhất, gã vẫn chưa được nếm thử hương thơm của người phụ nữ này. Nếu bây giờ bỏ đi, cả đời này gã sẽ thật sự không bao giờ có được Dụ Cần.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới