Chương 20
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 20: Qua nhà tôi ở đi.

"Chân cô rốt cuộc là bị làm sao?" Lục Gia Hòa đưa đề tài kéo về đúng hướng.

"Chuyện này nói ra thì... dài lắm..."

"Vậy nói ngắn gọn đi."

Kỷ Nhân ho khẽ một tiếng, thanh thanh cổ họng: "Cô còn nhớ mẹ tôi mất vì bị ung thư vú không?"

"Ừm, nhớ." Vừa nghe đến chủ đề nặng nề này, biểu cảm của Lục Gia Hòa liền nghiêm túc lại.

"À đúng rồi, nhưng chuyện này hoàn toàn không liên quan."

"............"

Lục Gia Hòa suýt chút nữa bóp gãy cây bút trong tay.

Nhìn thấy biểu cảm thay đổi của cô, Kỷ Nhân vui sướng cười tươi rói: "Câu chuyện chính thức bắt đầu. Sáng hôm nay tôi bận rộn ở siêu thị, trưa định ăn cơm xong thì đến bệnh viện, ai ngờ đột nhiên nhận được điện thoại, người ở quê gọi tới."

"Người thân sao?"

"Không phải, là hàng xóm, hàng xóm cũ hồi hai mươi mấy năm trước." Kỷ Nhân cụp mi mắt, giọng chậm lại: "Người bị ung thư vú thật ra là mẹ kế của tôi. Còn mẹ ruột thì... khi tôi sáu tuổi đã nhảy sông rồi."

Lục Gia Hòa hơi giật mình, cô nhớ lần trước Yến Tử có từng nhắc đến mẹ của Kỷ Nhân, là đã bỏ nàng khi nàng mới sáu tuổi.

Thì ra cái "bỏ" đó, là mẹ ruột nàng đã bỏ rơi nàng để rời khỏi nhân gian?

Lục Gia Hòa muốn nói lại thôi: "Bà ấy tại sao lại muốn......"

"Vì bà ấy không chịu nổi nữa. Ba tôi là loại uống rượu thành nghiện, say xỉn là đánh người. Mẹ tôi nhiều lần muốn đưa tôi bỏ trốn, nhưng đều bị bắt lại. Sau đó ông ta còn bắt đầu đánh cả tôi, đe dọa mẹ tôi nếu dám đưa tôi trốn nữa thì sẽ đánh chết cả hai. Cuối cùng bà ấy không còn dám trốn nữa. Nhưng thực sự không chịu nổi, nên đành nhảy sông." Kỷ Nhân kể lại.

Lục Gia Hòa không thể tưởng tượng nổi mà nhìn nàng.

"Sau khi mẹ tôi qua đời, không ai chăm sóc tôi, người trong thôn thấy tôi tội nghiệp nên thường xuyên gọi tôi qua nhà ăn cơm. Vài năm sau chúng tôi mới rời khỏi quê, mãi đến hai năm trước mới gặp lại mấy mấy người họ."

Kỷ Nhân dừng một chút, tiếp tục kể tiếp: "Ban đầu, tôi tình cờ gặp bọn họ ở siêu thị, biết các bác ấy lên thành phố lớn tìm bác sĩ chữa bệnh, nên đã sắp xếp mọi thứ chu đáo cho các bác. Sau khi về quê, các bác đã kể với mọi người trong thôn, nói tôi ở thành phố lớn sống khá giả, có tiền có bạc, từ đó liền có người thường xuyên tìm đến tôi."

Lục Gia Hòa thở dài nhẹ: "Vậy Tết lần này bọn họ tìm đến cô là vì chuyện gì?"

"Du lịch, cả gia đình đến đây du lịch, khách sạn quá đắt nên muốn ở nhờ nhà tôi." Kỷ Nhân nói.

"Không thể từ chối sao?"

Kỷ Nhân lắc đầu: "Mọi người đều mặc định tôi sẽ cho mọi người ở, lại còn mang đặc sản đến làm quà, tôi cũng không tiện không cho ở. Xét cho cùng năm đó người trong thôn đối với tôi thực sự có ơn. Nếu không có các bác ấy, có lẽ tôi đã chết đói từ lâu, hoặc bị đánh chết rồi."

"Nhân tình lui tới thực sự là chuyện phức tạp." Lục Gia Hòa chưa từng trải qua chuyện như vậy, nên khó có thể hoàn toàn đồng cảm như bản thân từng trải qua, im lặng một lúc mới hỏi: "Thế còn chân cô? Sao lại thành ra thế này?"

"Trên đường đi tôi thấy một đống tuyết, định đá một cái cho vui, ai ngờ bên trong có một hòn đá lớn... Ngón chân đau thật sự." Kỷ Nhân nói với vẻ mặt đau đớn.

"......" Lục Gia Hòa bình luận: "Cô thực sự là loại thiếu đòn mà."

"Tôi biết lỗi rồi." Kỷ Nhân cúi đầu nhận lỗi, chìa chìa ngón chân bị thương ra, "Vấn đề ngón chân này, ở đây có thể giải quyết được không?"

"Cởi giày ra, tôi xem có bị nứt xương không."

Kỷ Nhân tháo vớ, chìa chân ra, lại sợ có mùi nên cố tình tìm lý do: "Tôi có thể đã ba ngày không rửa chân rồi."

Lục Gia Hòa ngẩng đầu trừng mắt nhìn nàng: "Vậy năng lực của cô cũng khá đó."

Lục Gia Hòa đeo găng tay y tế, nắm chân nàng kiểm tra một lượt, sờ nắm ngón chân của đối phương.

"Ha ha ha! Nhột quá!" Kỷ Nhân theo phản xạ rụt chân lại.

"Đừng nhúc nhích." Lục Gia Hòa ấn nhẹ cổ chân nàng lại.

"Vâng." Kỷ Nhân không ngừng hít thở sâu, một lúc sau, nàng đột nhiên thốt ra một câu: "Bác sĩ Lục, lông mi cô dài thật đấy."

Lục Gia Hòa mắt không chớp nói: "Đúng vậy."

Kỷ Nhân ngẩn người một chút, rồi bật cười: "Nói chuyện với cô đúng là thật thú vị."

Vốn dĩ một đống chuyện bức xúc, không biết tại sao, sau khi ngồi giao lưu với bác sĩ Lục một lúc, tất cả đều được ném ra sau đầu.

Ngay cả việc kể về thân phế của mình, cũng không hề cảm thấy nặng nề, điều này nếu đặt lên người khác thì chắc chắn không có khả năng.

Có thể tìm được một người khiến mình có thể nói thật lòng, cũng thực sự không dễ dàng gì.

"May mà không tổn thương đến xương, chỉ sưng thôi. Tôi kê thuốc bôi, về nhà xoa vài lần là được." Lục Gia Hòa nói, lại chỉ vào chân kia của nàng: "Giờ thử co duỗi gối xem thế nào."

Kỷ Nhân ngoan ngoãn làm theo: "Tôi cảm thấy chân này cũng ổn lắm rồi, mấy ngày nay đi lại cũng không gặp trở ngại gì."

"Ừm, nửa tháng nữa đến chụp X-quang lại, xem tình hình bên trong hồi phục thế nào."

"Vâng, tôi biết rồi."

Kỷ Nhân ra ngoài đóng tiền, lấy thuốc.

Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, đã trễ sáu phút tan ca, bèn thu dọn đồ tan tầm. Khi vừa bước ra khỏi khu khám ngoại trú, liền thấy có người ngồi xổm cạnh cột trụ.

Cô bước tới, đi vòng ra trước mặt đối phương, nhìn vẻ mặt u sầu ủ rũ của người kia, hỏi: "Cô ngồi xổm ở đây làm gì, tìm không thấy nhà vệ sinh à?"

Kỷ Nhân giật mình, đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy là bác sĩ Lục mới nở nụ cười: "Không phải, tôi đang tìm khách sạn."

Lục Gia Hòa chú ý đến trên màn hình điện thoại của nàng có một loạt danh sách khách sạn, hỏi: "Cô định ở khách sạn sao?"

"Đúng vậy đó, để các bác ở nhờ nhà tôi đã là làm tròn đạo nghĩa rồi, thực sự không muốn về ở cùng các bác nữa... Nhưng mà thật hết chỗ nói, sao mấy cái khách sạn này đắt kinh khủng!"

Lục Gia Hòa thật sự không ngờ, lại có người ngay đêm giao thừa bị ép phải ra đường tìm khách sạn ăn Tết.

Cô cúi xuống nhìn giá khách sạn hiển thị trên màn hình, toàn mấy nơi mấy trăm, có nơi hơn ngàn tệ. Mắt thấy Kỷ Nhân lướt tới mục "homestay giá rẻ", buột miệng thốt ra: "Qua nhà tôi ở đi."

Kỷ Nhân vui mừng khôn xiết mắt sáng rực nhìn cô: "Thật chứ? Ở nhà cô có tiện không?"

"Được mà, đừng ngồi xổm ở đây nữa, về nhà tôi tiện hơn."

Kỷ Nhân ngẩn người vài giây, rồi bật dậy, luống cuống xua tay: "Tôi ngồi xổm ở đây không phải để... tiện đâu nha!"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta Chương 2: Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục. Chương 3: Chương 3: Cảm giác chẳng khác nào bị chủ nhiệm lớp bắt gặp trốn học Chương 4: Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục? Chương 5: Chương 5: Bác sĩ Lục, sao cô lại ở đây?! Chương 6: Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục? Chương 7: Chương 7: Sao lần nào cũng bị bắt tại trận thế này chứ?! Chương 8: Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy! Chương 9: Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết! Chương 10: Chương 10: Tôi cởi hết đồ rồi, cô còn bắt tôi chờ một lát? Chương 11: Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không? Chương 12: Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô. Chương 13: Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước! Chương 14: Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng. Chương 15: Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi? Chương 16: Chương 16: Cô thẹn thùng?! Chương 17: Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa... Chương 18: Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư? Chương 19: Chương 19: Không cần thương tiếc đóa kiều hoa nhu nhược này. Chương 20: Chương 20: Qua nhà tôi ở đi. Chương 21: Chương 21: Tôi thật sự rất thích cô! Chương 22: Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn? Chương 23: Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào? Chương 24: Chương 24: Hổ thẹn với lương tâm. Chương 25: Chương 25: Cô ấy đỏ mặt. Chương 26: Chương 26: Kế hoạch tác chiến, mới chỉ lộ đường kiếm thôi. Chương 27: Chương 27: Tôi biết hôn môi, rất đáng sợ đó. Chương 28: Chương 28: Lại đây, tôi nói cô nghe một bí mật. Chương 29: Chương 29: Cô...... không phải say rồi sao? Chương 30: Chương 30: Tôi ngửi thấy mùi... rừng xanh. Chương 31: Chương 31: Tôi và cô ấy giống nhau, đều thích phụ nữ. Chương 32: Chương 32: . Có lẽ... cô thật sự đã thích người phụ nữ này rồi. Chương 33: Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được. Chương 34: Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn. Chương 35: Chương 35: Thế...... thế tôi nắm tay chị nhé. Chương 36: Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không? Chương 37: Chương 37: Nhìn rất câu dẫn. Chương 38: Chương 38: Người em mơ thấy, chính là tôi. Chương 39: Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì? Chương 40: Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa. Chương 41: Chương 41: Kỷ Nhân bị ý nghĩ tồi tệ của mình làm hoảng sợ. Chương 42: Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được. Chương 43: Chương 43: Câu dẫn...... à không, hấp dẫn đối tượng. Chương 44: Chương 44: Chị có thích tôi không? Chương 45: Chương 45: Cậu là tính nói chuyện yêu đương nghiêm túc lâu dài hả? Chương 46: Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta? Chương 47: Chương 47: Cho nên là... định mặc cho tôi xem? Chương 48: Chương 48: Chị hơi khó chịu...... Chương 49: Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ. Chương 50: Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn. Chương 51: Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô. Chương 52: Chương 52: Có thể...... cho em làm bạn gái của chị được không? Chương 53: Chương 53: Mình thế này có phải tiến triển quá nhanh rồi không? Chương 54: Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được. Chương 55: Chương 55: Chị có muốn lên uống ly nước không? Chương 56: Chương 56: Mèo hoang nhỏ lại một lần nữa vụt tới hôn trộm một cái. Chương 57: Chương 57: Có phải vội quá dọa nàng rồi không? Chương 58: Chương 58: Tình yêu thật sự có thể từ miệng truyền thẳng vào tim. Chương 59: Chương 59: Làm sao bây giờ, em thích chị quá đi mất... Chương 60: Chương 60: Chị lẽ ra nên thú nhận với em sớm hơn. Chương 61: Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi! Chương 62: Chương 62: Sao em lại mua Porsche? Chương 63: Chương 63: Người thành phố các chị khả năng tiếp thu mạnh thật đó! Chương 64: Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi! Chương 65: Chương 65: Chén trà đầu tiên dành cho thành viên mới của gia đình. Chương 66: Chương 66: Để ba mẹ chị phát hiện thì không tốt đâu. Chương 67: Chương 67: Tay nghề đỉnh nha. Chương 68: Chương 68: Những nếp gấp sứt mẻ của thời gian, đều được Lục Gia Hòa lấp đầy. Chương 69: Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy. Chương 70: Chương 70: Nghe nói Kỷ Nhân hôn môi một phụ nữ, cô có biết là ai không? Chương 71: Chương 71: Là toàn bộ hy vọng và đường lui của em đều tặng hết cho chị. Chương 72: Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi. Chương 73: Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào? Chương 74: Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi. Chương 75: Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn) Chương 76: Chương 76: Phiên ngoại 1. Về nhà (Phần 1) Chương 77: Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2) Chương 78: Chương 78: Phiên ngoại 3. Về nhà (Phần 3) Chương 79: Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung Chương 80: Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)